Chung nhà
| ← Ch.59 | Ch.61 → |
Một mét vuông ở căn biệt thự Hương Giang kia cũng đủ đổi lấy mạng cô đấy?
Tài xế thấy cô mặt mày kinh ngạc, lại liếc sang hành lý trong cốp sau mà tiếp lời: "Cô từ nơi khác tới bàn chuyện làm ăn à? Không tìm được sếp nên định tới biệt thự chặn người đó hả?"
Lâm Từ:?
"Cô gái à, nghe tôi nói này, vô ích thôi. Một tháng tôi chở mấy người như cô, chỗ này nếu không kiểm tra tài sản, không có đăng ký thì đừng hòng vào nổi. Với cả lát nữa cô muốn bắt xe về thành phố cũng không được, chỉ còn nước đứng đây mà rét thâu đêm."
Lâm Từ hoàn toàn mơ hồ, vội móc điện thoại ra lướt nhanh màn hình. Cô chìa ra cho tài xế, hấp tấp hỏi: "Chú xem giúp con với, địa chỉ này có đúng không ạ?"
Đúng lúc ấy, chiếc taxi cũng vừa dừng trước cổng lớn khu biệt thự Hương Giang. Tài xế kéo phanh tay, tắt máy, cầm lấy điện thoại liếc một cái rồi đáp: "Không sai đâu, chính là đây đấy. Cô gái à, công ty lừa cô rồi, không có hẹn trước thì vào không nổi đâu. Cô thấy cái chòi gác kia không?"
Tài xế chỉ tay về phía phòng bảo vệ bên cổng, Lâm Từ cũng theo hướng ấy mà nhìn.
"Chỗ đó toàn là nhân viên bảo vệ của công ty chuyên nghiệp, còn có mấy người là lính đặc chủng đã xuất ngũ. Cô có bản lĩnh đến mấy cũng đừng mơ vào được."
Hồn phách Lâm Từ như đang bay bổng, hoàn toàn không hiểu nổi tình hình trước mắt, trong khi bác tài xế vẫn còn nhiệt tình nói không ngớt.
"Nếu cô không tin thì lên hỏi thử xem. Tôi chờ cô ở đây, không thì lát nữa cô bắt xe cũng không được, phải đứng co ro cả đêm trong gió lạnh."
Nói rồi tài xế mở khóa xe: "Nào, cô xuống đi..."
Chữ "hỏi" còn chưa kịp thốt ra, đã thấy mấy người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ từ trong phòng gác nhanh chóng đi về phía xe taxi.
Từng người cao trên mét tám, cơ bắp cuồn cuộn, chia thành hai hàng đứng ngay bên ngoài xe, trận thế khiến người trong xe cũng phải giật mình.
Tài xế lập tức khóa lại cửa xe, quay đầu nói: "Cô gái, đừng nói là cô chọc phải ai rồi đấy chứ?"
Lâm Từ lúc này lại cảm thấy biết ơn bác tài xế vì sự nhiệt tình của ông, đang định mở lời thì người bảo vệ dẫn đầu đã gõ cửa kính xe. Cô căng thẳng hạ kính xuống.
"Có... có chuyện gì vậy?"
Người đàn ông khom người, cúi đầu nói bằng giọng cung kính: "Xin hỏi, cô có phải là cô Lâm Từ không ạ?"
Trong lòng Lâm Từ nổi lên một cơn sóng lớn.
Không đến mức thật sự chọc phải người nào đó rồi đấy chứ?
"Là... là tôi."
Người đàn ông ra hiệu cho tài xế mở khóa xe, nói tiếp: "Ngài Đoạn dặn chúng tôi tới đón cô... về nhà."
"Đoạn Dực?"
Nghe cô gọi thẳng tên Đoạn Dực, người bảo vệ rõ ràng sững người trong chốc lát, nhưng nghiệp vụ chuyên nghiệp khiến anh ta lập tức khôi phục vẻ bình tĩnh.
"Vâng."
Không hiểu vì sao sau khi nghe thấy cái tên Đoạn Dực, Lâm Từ lại thở phào một hơi thật mạnh.
Nhưng... Đoạn Dực đang định làm gì vậy?
Mang theo nỗi nghi hoặc trong lòng, Lâm Từ đi theo đám bảo vệ đến biệt thự số 8. Vài người giúp cô đặt hành lý xuống trước cửa rồi lập tức rời đi.
Cánh cửa màu đen đóng chặt, Lâm Từ đứng bên ngoài, dưới chân là chiếc vali cũ kỹ đã dùng suốt ba năm nay. Cả người đứng giữa căn biệt thự xa hoa, khí chất hoàn toàn không ăn nhập chút nào.
Đang do dự chưa biết làm gì, cửa lớn bỗng mở ra từ bên trong, Lâm Từ thấy A Sơn đứng ở đó nở nụ cười chuyên nghiệp trên mặt.
"Cô Lâm, mời vào trong."
Dạo gần đây, hầu hết công việc đều do A Sơn phụ trách, giữa cô và cậu ta cũng có đôi chút quen thuộc.
Thấy gương mặt quen, cô lập tức bước tới: "A Sơn? Chuyện này là sao vậy?"
So với vẻ mặt hoang mang của Lâm Từ, A Sơn trông có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.
"Bên ngoài lạnh, cô Lâm vào nhà trước đi, tôi từ từ giải thích cho cô nghe."
Vừa nói, A Sơn vừa tiện tay xách lấy vali của cô rồi dẫn đường đi vào trong.
Trong biệt thự, lối thiết kế nội thất với hai tông đen trắng lạnh lẽo, chẳng hề có hơi người. Bộ sofa da thật màu đen đủ dài để nằm hai người, ngoài vài món nội thất đơn giản ra thì cả căn nhà trống huơ trống hoác. Bếp không có nổi một món đồ dùng, bồn rửa cũng còn mới nguyên, vừa nhìn đã biết chủ nhà chẳng mấy khi lui tới.
Lâm Từ được A Sơn dẫn vào ngồi ở ghế sofa trong phòng khách, rồi lại được rót cho một ly nước ấm. Đến lúc ấy A Sơn mới từ tốn giải thích.
"Chuyện là thế này cô Lâm, khoản đầu tư vào Tụ Lạc lần này vốn nằm ngoài kế hoạch tháng này, mà khu ký túc xá nhân viên lại đang hết chỗ. Nhưng đãi ngộ nhân viên tốt luôn là một phần trong văn hóa doanh nghiệp của Trục Nguyệt, cộng thêm sếp Đoạn... À không, vừa hay Trục Nguyệt còn dư một căn nhà trống ở đây, nên mới sắp xếp cho cô ở tạm trước. Đợi sau này có chỗ thích hợp hơn sẽ thu xếp lại, không biết cô thấy vậy có ổn không?"
Vậy là vì không còn phòng trống nên mới sắp xếp cho cô ở biệt thự?
Còn hỏi cô có ổn không?
Quá ổn ấy chứ!
Lâm Từ vội gật đầu: "Ổn, ổn lắm!"
A Sơn chớp chớp mắt, thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó lấy điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình.
[Sếp ơi, lừa xong rồi. ]
Rất nhanh có tin nhắn hồi đáp.
Đoạn Dực: [Làm tốt lắm, thưởng Tết gấp đôi. ]
A Sơn đưa Lâm Từ đi làm quen sơ qua với từng phòng trong biệt thự.
Biệt thự tổng cộng có ba tầng. Tầng một là phòng khách và bếp, tầng hai là không gian đa năng, có phòng gym, phòng làm việc, phòng chiếu phim... Tầng ba chỉ có hai phòng ngủ, mỗi phòng chiếm nửa diện tích cả tầng.
Lâm Từ chỉ vào phòng bên phải, hỏi: "Tôi ở phòng này được không?"
Thật ra chỉ định hỏi cho có lệ, dù sao cũng chỉ có mỗi mình cô ở đây, lịch sự một chút thì đối phương chắc cũng chẳng từ chối.
Nào ngờ A Sơn lập tức căng thẳng phản đối: "Không... không không không được!"
Có vẻ như nói hơi sai, cậu ta đổi giọng: "Không phải là không được, chỉ là... chỉ là có thể phải đợi một chút..."
Lâm Từ khó hiểu: "Đợi gì cơ?"
A Sơn lập tức lúng túng, lời đến miệng rồi mà vẫn không sao nói ra được.
Lâm Từ càng thêm nghi ngờ: "Rốt cuộc là sao vậy?"
Đúng lúc đó, phía cầu thang vang lên một giọng nam lạnh lẽo và trong trẻo quen thuộc.
"Phải đợi tôi dọn ra phòng khác thì cô mới có thể vào ở."
Lâm Từ nghe tiếng quay đầu lại, chỉ thấy người nọ hai tay đ_ú_𝐭 túi, lững thững bước tới.
"Hay là cô muốn ở chung với tôi?"
"Chung một phòng?"
"Cũng được thôi."
Cởi bỏ bộ vest nghiêm túc chỉnh tề mà ban ngày vẫn mặc, trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, Lâm Từ như lại nhìn thấy gương mặt của cậu thiếu niên mười bảy tuổi năm nào.
Đường nét gương mặt anh tuấn, sống mũi cao thẳng như núi, nơi chóp mũi hắt lên một tia sáng từ đèn chùm rọi xuống, khiến người ta không nén được mà đưa mắt nhìn mãi.
Đôi mắt sâu thẳm kia vẫn là vẻ lạnh nhạt như xưa, chỉ là khác với năm đó có một loại lạnh lẽo không cảm xúc, giờ đây nơi đuôi mắt lại lấp lánh chút ánh sáng vụn vặt, khiến cả con người ấy như bỗng thêm phần sinh động.
"Đoạn Dực?"
Gần như theo bản năng, Lâm Từ buột miệng gọi tên anh.
Thanh âm trầm bổng nơi đầu môi dường như chưa từng xa lạ, mãi đến khi tiếng gọi ấy thốt ra, cô mới chợt nhận ra bản thân đã quen đến mức đáng sợ.
Rồi ngay sau đó là một tia hoảng loạn vụt qua.
Đoạn Dực?
Sao anh lại ở đây?
Câu "tôi dọn ra phòng khác thì cô mới có thể vào ở" là có ý gì?
Chẳng lẽ... anh cũng sống ở đây?
Một mớ câu hỏi rối như tơ vò ào ạt trào lên, Lâm Từ nhất thời chẳng biết nên hỏi câu nào trước. Đầu óc cô quấn chặt như mắc kẹt trong một đống chỉ rối, còn người đối diện thì đã cất giọng trầm trầm.
Anh nói: "Ừ, tôi ở đây."
Sách viết rằng, người bạn gặp vào năm mười bảy mười tám tuổi, nếu cuối cùng không thể bên nhau thì cũng sẽ hóa thành sắc xanh của mùa xuân, ánh nắng của mùa hè, lá rụng của mùa thu và tuyết trắng của mùa đông.
Dù bạn cố tình quẳng họ ra sau đầu, họ vẫn sẽ hiện hữu ở mọi góc quanh bạn, khiến bạn thấy được mà không thể quên.
Lâm Từ đứng tại chỗ ngơ ngẩn nhìn người đối diện, môi mấp máy mấy lần mà chẳng thể thốt ra được lấy nửa câu.
Người kia cũng chẳng có biểu cảm gì, đôi mắt nhìn lại cô một cách thẳng thắn không chút né tránh, khiến không khí quanh hai người như chậm lại trong giây lát.
Dưới ánh sáng rọi xuống từ chùm đèn pha lê trên trần nhà, bốn mắt giao nhau.
Lâm Từ có cảm giác mình bỗng dưng bị kéo vào một trò chơi, tên gọi là ai né ánh mắt trước thì người đó thua.
Nghe thì thật trẻ con, nhưng cô lại không muốn chịu thua.
"Meo!"
Không khí căng như dây đàn giữa hai người đang tới hồi gay gắt, bỗng bên chân Lâm Từ bỗng vang lên một tiếng kêu lạ, kế đó là một cảm giác 𝐦ề●Ⓜ️ ⓜ●ạ●ï, ấm áp lướt qua làn da nơi cổ chân cô.
Lâm Từ giật nảy mình, bất giác lùi một bước, rồi cúi đầu nhìn xuống.
Trên nền đá cẩm thạch sáng bóng phản chiếu ánh đèn, nơi tay vịn tầng ba có một chiếc kệ gỗ chia không gian thành hai bên trái phải.
Bên dưới chiếc kệ trải một tấm thảm lông trắng trông đắt tiền vô cùng.
Trên thảm, một con mèo lười biếng nằm nửa mình, đôi mắt xanh ánh lam chăm chăm nhìn Lâm Từ như thể bất cứ lúc nào cũng có thể vọt lên nhào đến cô.
"Đây là..." Lâm Từ tròn mắt nhìn.
Ánh mắt Đoạn Dực dõi theo tầm nhìn của cô, hàng chân mày sắc nét nhíu lại đầy khó chịu. Anh nghiêm giọng quát: "Không được!"
Con mèo trắng dường như rất nghe lời Đoạn Dực, vừa nghe thế liền rụt cổ lại một cách ngượng ngùng, không vui mà kêu "meo" một tiếng nữa.
A Sơn là người phản ứng nhanh nhất, vội cúi người bế con mèo trắng lên và cười nói: "Tôi đưa Cửu Nguyệt về ngay đây, mai còn phải dẫn nó đi kiểm tra."
"Là Cửu Nguyệt sao?" Lâm Từ cuối cùng cũng dám xác nhận con mèo đó.
Không biết vì sao vẻ mặt Đoạn Dực trở nên không vui rõ rệt, ánh mắt lạnh đi, phát ra một tiếng cười nhạt: "Cô Lâm đúng là người hay quên thật đấy."
Cái này là sao với sao nữa?
"Năm đó chẳng phải anh đã nói con bé..."
"Tôi nói gì?"
Không để cô nói hết, Đoạn Dực đã ngắt lời, trong giọng nói không khó để nghe ra sự mỉa mai.
Lâm Từ bị hỏi đến ngẩn người: "Chẳng phải anh nói Cửu Nguyệt bị bệnh, không qua khỏi sao?"
Sau kỳ thi đại học, Lâm Từ đã từ chối lời tỏ tình của Đoạn Dực. Chàng trai ấy vì trốn khỏi sự kiểm soát của gia đình mà đã tự mua một tấm vé tàu kéo dài mười sáu tiếng, vượt ngàn dặm từ ga Bắc Kinh đến trấn Xuân Giang chỉ để được nghe một lời giải thích từ cô.
Nhưng cuối cùng, điều anh nhận được chỉ là câu nói ấy từ người con gái mình yêu.
"Cậu rất tốt, nhưng cậu không hiểu thế nào mới là thật sự thích một người."
Thế rồi sau đó, chàng trai biến mất sạch sẽ không để lại chút dấu vết, cùng biến mất với anh còn có cả con mèo nhỏ mà hai người từng cứu về.
Nói ra thì cũng chẳng phải Đoạn Dực biến mất ngay lập tức. Đêm trước ngày nhập học đại học, Lâm Từ từng nhận được một cuộc gọi đường dài từ nước ngoài.
Giọng nói quen thuộc của chàng trai khàn đến cực điểm, Lâm Từ bên này gọi "alo" đến bảy tám lần, anh mới khàn khàn lên tiếng.
Anh nói: "Bé cưng, Cửu Nguyệt sắp 🌜●ⓗ●ế●т rồi, em có thể đến nhìn nó một lần không?"
Lâm Từ bỗng nghẹn lời, bên kia dường như chờ mãi một câu trả lời đến tuyệt vọng rồi cuối cùng vẫn là cúp máy.
Từ đó về sau, hai người hoàn toàn mất liên lạc.
Nhiều năm sau khi nhìn thấy Cửu Nguyệt một lần nữa, Lâm Từ không phải là đã quên mà là không dám tin.
"Là anh nói... Cửu Nguyệt 🌜ⓗế.t rồi mà." Sống mũi Lâm Từ bỗng cay cay.
Đoạn Dực hình như lại cao lên một chút, khi nhìn cô phải hơi cúi đầu xuống, dáng vẻ như đứng từ trên cao nhìn xuống. Rõ ràng là người nắm thế thượng phong, nhưng giọng nói lại mang theo nỗi tủi thân không cách nào xua đi.
"Cho nên em cũng chẳng buồn đến nhìn nó một cái đúng không? Thậm chí đến xác minh cũng không làm!"
"Tôi..." Lâm Từ chẳng hiểu sao mọi lỗi lại đổ hết lên đầu cô. Rõ ràng là anh không nói một lời đã mang mèo đi, lại còn lừa cô rằng Cửu Nguyệt đã 𝐜·𝐡ế·🌴, hại cô khóc suốt một tháng trời ở trường.
Thậm chí lúc mới vào đại học còn có lời đồn nói rằng khoa truyền thông có một cô gái vừa tốt nghiệp cấp ba đã bị đá, đến giờ vẫn còn khóc lóc.
"Tôi cái gì mà tôi?" Đoạn Dực tiến thêm một bước, càng ép người hơn: "Chẳng lẽ không phải em bạc tình bạc nghĩa, lật lọng vô tình, chưa từng có ý định chịu trách nhiệm sao?"
Lâm Từ bị từng tội danh từ trên trời rơi xuống trói chặt tại chỗ, muốn giải thích mấy lần mà không biết phải nói từ đâu, cuối cùng chỉ có thể bất lực thở dài, uất ức nói ra mấy tiếng.
"Đoạn Dực, anh thật là vô lý."
Chỉ một câu mềm nhẹ như thế, toàn bộ sát khí quanh người Đoạn Dực liền tan biến, cả người anh bỗng chốc dịu lại.
| ← Ch. 59 | Ch. 61 → |
