Truyện:Cuồng Luyến - Chương 56

Cuồng Luyến
Trọn bộ 67 chương
Chương 56
Hợp tác vui vẻ
0.00
(0 votes)


Chương (1-67)

Ánh mắt người đàn ông đã không còn lạnh lẽo, thay vào đó là sức nóng như thiêu như đốt. Bất chợt, Lâm Từ lại nhớ đến năm mười bảy tuổi ấy, hơi thở ấm nóng của cậu thiếu niên từng phả lên cần cổ mình.

Trong khoảnh khắc sững người, Lâm Từ nghe thấy giọng điệu lưu manh đến cùng cực của Đoạn Dực.

"Cô Lâm, cô nghĩ mình có tư cách gì để mặc cả với tôi?"

Lâm Từ nhất thời nghẹn lời.

Đúng vậy, cô lấy gì để nói với người ta rằng cô không đồng ý?

Không phải là không muốn đến Bắc Kinh. Đối với Lâm Từ, ở đâu cũng thế, cùng lắm là đi làm thuê mà thôi. Nhưng cô không muốn lại gần Đoạn Dực.

Nếu nói không nhớ thì là nói dối. Lâm Từ từng mơ tưởng rằng một ngày nào đó, khi Đoạn Dực thành công rồi anh sẽ quay lại tìm cô, hoặc cô cũng có thể chủ động đi tìm anh.

Dù sao thì ngày tháng vẫn còn dài.

Nhưng không ngờ được rằng theo năm tháng lớn lên, con người ta lại ngày một thiếu can đảm.

Năm năm trôi qua, Lâm Từ đã sớm nhiều lần nói lời từ biệt với Đoạn Dực năm mười bảy tuổi trong lòng.

Huống hồ thái độ giả vờ không quen biết như bây giờ của Đoạn Dực, tuyệt đối chẳng giống dấu hiệu gì cho thấy sẽ quay lại bên cô.

Huống hồ quan trọng hơn cả là trước khi đến đây, Lâm Từ đã từng nghe Trần Dục vô tình nhắc đến.

Trần Dục nói: "Nhưng mà nhìn nhà đầu tư đó ra tay hào phóng như thế đấy chứ thật ra còn trẻ lắm, bằng tuổi em thôi nhưng đã có vị ♓ô.ⓝ thê rồi. Đối phương không bao giờ tham gia hoạt động gì cả, ra ngoài đều nói là bị vị 𝒽·ô·n thê quản chặt. Người ta sợ vợ đấy, em xem, đúng là người đàn ông tốt hiếm có."

Phải rồi, năm đó từ chối anh, Lâm Từ chỉ nghĩ rằng tương lai nhất định sẽ tốt hơn.

Nhưng cô đã quên rằng lòng người là thứ dễ đổi thay. Đoạn Dực tốt đến vậy, cho dù không có Lâm Từ bên cạnh thì cũng sẽ có người khác.

Như thể có ai nhét cả một quả thanh mai còn xanh lè vào cổ họng, Lâm Từ nuốt nước bọt mà vẫn cảm thấy chua xót nơi cuống họng.

Một lúc sau, cô khẽ hỏi: "Nhất định phải như vậy sao?"

Đoạn Dực không trả lời mà chỉ nâng mắt nhìn cô, ánh mắt trầm lặng không để lộ cảm xúc.

Trần Dục đang sốt ruột vì khoản đầu tư này, song lại không muốn để một mình Lâm Từ phải đối mặt, thế nên chen vào giảng hòa.

"Hay là thế này đi, tôi, Lâm Từ với một đồng nghiệp bên bộ phận livestream, ba người bọn tôi cùng đến Bắc Kinh. Đợi khi nào trung tâm trải nghiệm xây xong thì tụi tôi sẽ livestream ở đó."

Đoạn Dực nheo mắt nhìn Trần Dục, rồi lại nhìn sang Lâm Từ. Ánh mắt dừng lại giữa hai người hồi lâu, anh bỗng khẽ bật cười lạnh, sau đó nói với vẻ cực kỳ khó chịu.

"Đã hai người không nỡ rời nhau như vậy, thì cứ quyết vậy đi. A Sơn, cậu đi sắp xếp người của Tụ Lạc chuyển vào Trục Nguyệt. Còn nữa, vị trí xây trung tâm trải nghiệm, tối mai trước khi tan làm gửi vào hòm thư của tôi."

A Sơn là trợ lý của Đoạn Dực, đã đi theo anh được hai năm, trong giờ làm luôn giữ trạng thái tập trung cao độ.

Nhưng không hiểu sao hôm nay lại cứ ngẩn ngơ mãi.

Tuy không thể nói là hiểu rõ hoàn toàn vị sếp tính khí thất thường này, nhưng cậu ta cũng biết sếp mình nổi tiếng là người lạnh lùng vô tình. Năm đó trong cuộc tranh giành quyền lực của nhà họ Đoạn, Đoạn Dực gần như không nể nang gì cả mẹ ruột. Người ngoài không biết, cứ nghĩ rằng anh tự mình gây dựng sự nghiệp, nhưng A Sơn thì biết rất rõ Đoạn thị sớm đã nằm gọn trong tay Đoạn Dực, mấy người đang ngồi ghế điều hành phía trước chẳng qua đều là bù nhìn.

Vậy mà bây giờ vì một dự án chỉ giá mười triệu, chẳng những đích thân đến liên hệ, còn biết hôm nay là ngày tổ chức hội nghị đầu tư, rõ ràng hôm qua còn đang họp ở Singapore, sáng sớm nay đã vội vã bay về không nghỉ ngơi chút nào, bây giờ lại còn bỏ tiền bỏ sức ra giúp một công ty sắp phá sản xây cả trung tâm trải nghiệm.

Làm ăn lời gấp mười, A Sơn theo Đoạn Dực từng thấy qua không ít.

Lỗ gấp mười, đây là lần đầu tiên.

Phát hiện trợ lý mình đang thất thần, Đoạn Dực bực bội "chậc" một tiếng, trầm giọng gõ gõ lên bàn.

A Sơn lập tức hoàn hồn, cầm lấy hợp đồng và đáp: "Rõ, sếp Đoạn."

Trần Dục như trút được gánh nặng. Anh ta nở nụ cười tươi rói, vươn tay về phía Đoạn Dực: "Vậy hợp tác vui vẻ, sếp Đoạn."

Đoạn Dực liếc anh ta một cái rồi đứng dậy bắt tay qua loa, Trần Dục còn chưa kịp có động tác tiếp theo thì đối phương đã buông tay ra ngay.

Giây tiếp theo, người đàn ông nghiêng người một bước, đứng chắn ngay trước mặt Lâm Từ.

Lâm Từ vẫn đang chìm trong suy nghĩ về việc phải đến làm việc ở công ty của Đoạn Dực, đột nhiên thấy trước mặt đưa ra một bàn tay, theo phản xạ liền đưa tay nắm lấy.

Đốt ngón tay anh rõ ràng, bàn tay thon nhưng có lực. Bàn tay to ấy của anh hoàn toàn bao trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, nắm chặt lấy với tư thế hoàn toàn áp đảo.

Lâm Từ ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt sâu thẳm kia. Người vốn luôn lạnh lùng như băng kia lúc này lại mang theo một nụ cười nhàn nhạt rất rõ ràng.

Anh không nói gì, chỉ nắm tay Lâm Từ không buông. Những người có mặt đều rất tò mò, nhưng không ai dám nhìn thẳng, chỉ dám lén liếc nhau trao đổi ánh mắt.

Lâm Từ cố gắng nặn ra một nụ cười, lúng túng nói: "Hợp tác vui vẻ, sếp Đoạn."

"Ừ, rất vui vẻ."

Đoạn Dực hạ mắt, đuôi mắt khẽ nhướn lên. Anh vẫn giữ vẻ công việc nghiêm túc, nhưng hoàn toàn chẳng có ý định buông tay, lời nói cũng mang ý nghĩa kỳ quặc.

Mấy ánh mắt tò mò cứ lén lút đảo qua, Lâm Từ chỉ mong có cái lỗ nào đó để chui xuống. Cô giãy giụa mãi, nhưng sức lực vẫn không bằng đối phương.

Cho đến khi cô bắt đầu tức thật, ánh mắt trở nên hung dữ, trừng anh một cái rõ ràng, Đoạn Dực mới vui vẻ mà nới lỏng tay.

Lâm Từ vừa thở phào nhẹ nhõm thì ngón tay Đoạn Dực lại khẽ cong, chạm nhẹ vào lòng bàn tay cô.

Lòng bàn tay nhột nhột, Lâm Từ giật nảy mình.

Ở đây còn bao nhiêu người cơ chứ!

Nhưng chỉ chạm một cái, Đoạn Dực đã rút tay về đ_ú_✞ vào túi quần, sau đó lại dặn dò người bên cạnh.

"A Sơn, giúp cô Lâm thuê chỗ ở."

A Sơn sững người, nhưng nhờ vào sự chuyên nghiệp mà vẫn giữ bình tĩnh hỏi lại: "Vâng sếp Đoạn, còn tổng giám đốc Trần thì..."

Đoạn Dực quay đầu lại nhìn A Sơn, vẻ mặt đầy thờ ơ.

"Cậu đã gọi người ta là tổng giám đốc Trần rồi còn sợ người ta không có chỗ ở chắc?"

Rời khỏi Trục Nguyệt, Trần Dục rốt cuộc không nén được ngọn lửa hóng hớt đang hừng hực cháy trong lòng. Anh ta khoác vai Lâm Từ, tò mò hỏi: "Lâm Tiểu Từ, em quen với sếp Đoạn à?"

Lâm Từ ngẩng đầu liếc nhìn tòa cao ốc cao vút chọc trời, thở dài một hơi rồi thành thật trả lời: "Quen thì quen, nhưng không phải kiểu զ⛎.𝒶.ⓝ ⓗ.ệ như anh đang mong đâu."

Trần Dục lập tức hào hứng hẳn lên, mặt đầy vẻ mờ ám: "Em biết anh đang mong ⓠ⛎@*n ♓*ệ gì sao?"

Lâm Từ dứt khoát không giấu giếm nữa, thẳng thừng nói: "Không giấu anh, em từng đắc tội với anh ta. Cho nên về sau những ngày ở Trục Nguyệt..."

Cô vừa nói vừa giơ tay chỉ vào Trần Dục, lại chỉ vào chính mình tiếp tục nói: "Tốt nhất là anh với em nên ngoan ngoãn mà sống cho yên thân."

Trần Dục vốn không tin lời này, nhưng mới vừa chốt xong khoản đầu tư nên tâm trạng đang cực kỳ tốt. Anh ta khoác vai Lâm Từ, hào hứng nói to: "Không sao đâu, chuyện nhỏ ấy mà! Hôm nay ông đây vui, muốn ăn gì cứ chọn thoải mái!"

"Thật không đấy?"

"Đương nhiên là thật!"

Lâm Từ lập tức mở app đánh giá nhà hàng, chỉ ngay vào một quán đồ Nhật có giá trung bình ba ngàn một người, mặt không hề tỏ vẻ ngại ngùng: "Chỗ này đi, đi thôi."

Trần Dục 𝐧🌀♓-ℹ️-ế-𝓃 r-ă𝐧-𝖌: "Được!"

Trong văn phòng ở tầng hai mươi hai, Đoạn Dực đứng bên cửa sổ sát đất, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt dõi theo cảnh tượng phía dưới - một người đàn ông khoác vai một người phụ nữ ⓣ𝖍·â·n 𝐦ậ·𝖙 và tự nhiên.

Trên sofa phía bên trái văn phòng, Thẩm Kinh Bạch cũng đưa mắt nhìn theo và cười nói: "A Dực, nhẹ tay chút, ly rượu sắp vỡ rồi kìa. Cái này tôi đấu giá từ Thụy Sĩ mang về đấy, cứ thế bóp vỡ thì phí lắm."

Đoạn Dực không đáp lời, mãi đến khi bóng dáng hai người kia hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, anh mới chậm rãi xoay người lại.

Có lẽ là vì cúc áo sơ mi cài quá chặt khiến anh khó thở, Đoạn Dực đưa tay trái lên tháo nút áo trên cùng, rồi tiện tay kéo lỏng cà vạt, cuối cùng mới đặt ly rượu xuống bàn làm việc một cách vững vàng.

Nhìn một loạt động tác ấy của anh, Thẩm Kinh Bạch càng không nhịn được bật cười.

"Không phải tôi nói cậu đâu, A Dực, muốn đập thì đập đi, nhịn thành ra thế này cũng đủ đàn ông quá rồi đấy."

Đoạn Dực chẳng thèm để tâm câu trêu chọc ấy, nghiêng người tựa vào ghế, đầu hơi ngửa ra sau, trầm giọng nói: "Cậu cũng biết đấy, bạn gái tôi không thích tôi như vậy."

Thẩm Kinh Bạch lần này cười thành tiếng thật sự.

"Thật đó hả anh Đoạn, cậu nhập vai bạn trai hơi sớm quá rồi đấy. Cậu có hỏi người ta đã đồng ý làm bạn gái chưa? Hóa ra yêu đương với cậu toàn là đơn phương à?"

Đoạn Dực cuối cùng cũng nhíu mày tỏ vẻ không vui, tiện tay cầm một tập tài liệu định ném qua, nhưng vừa thấy hai chữ "Tụ Lạc" trên bìa thì lại bỏ xuống, đổi sang tập khác.

"Nếu cậu rảnh rỗi thế thì mời cút."

Thẩm Kinh Bạch nghiêng người tránh cũng chẳng tránh, anh ta cũng biết giờ phút này tâm trạng vị tổ tông này chẳng tốt là bao. Anh ta không muốn chọc giận thêm, liền cầm tập tài liệu đi tới đặt lại lên bàn, sau đó nửa cười nửa không chỉ vào hợp đồng Tụ Lạc trên bàn nói: "Tâm trạng không tốt thì đừng kìm nén, cẩn thận sinh bệnh đấy."

Đoạn Dực hé mắt, lạnh lùng phun ra một chữ: "Cút."

Thẩm Kinh Bạch rất có mắt nhìn, lập tức rời khỏi văn phòng. Khi mở cửa bước ra, A Sơn vừa lúc ôm một chồng tài liệu đi vào.

"Chào sếp Thẩm." A Sơn lễ phép chào hỏi.

Thẩm Kinh Bạch gật đầu xem như đáp lại, nghĩ một lúc vẫn tốt bụng nhắc nhở một câu: "A Sơn, tôi khuyên cậu lúc này tốt nhất đừng chọc giận ông chủ cậu."

A Sơn nghe xong mặt mày mù mờ, mà Thẩm Kinh Bạch thì đã đi xa.

Gì, từ bao giờ cậu ta dám chọc giận vị tổ tông ấy chứ?

Ôm tài liệu bước vào văn phòng, A Sơn cất tiếng: "Sếp Đoạn, chuyện thuê nhà của cô Lâm, tôi đã sàng lọc qua một lượt, sếp có muốn xem qua bây giờ không ạ?"

Đoạn Dực nghe thấy thì ngẩng đầu, mặt mày lộ ra vẻ mệt mỏi khó giấu.

Quả thực, cộng thêm chuyến đi Singapore lần này, anh đã ba mươi tiếng chưa được chợp mắt.

A Sơn thấy vậy không nhịn được lên tiếng khuyên: "Hay là sếp nghỉ một lát trước đi ạ? Chuyện này cũng không vội lắm."

Đoạn Dực gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, giọng không cho phép từ chối: "Đưa đây."

A Sơn đặt chồng tài liệu đã chọn lọc lên bàn, giọng mang theo chút khuyên nhủ: "Sếp Đoạn, thật ra chuyện nhỏ thế này giao cho phòng nhân sự là được rồi. Bên đó có người chuyên phụ trách hỗ trợ thuê nhà cho nhân viên, sếp không cần đích thân xử lý đâu."

Đoạn Dực như không nghe thấy, tự mình mở tập tài liệu đầu tiên ra. Ngay lập tức anh đã nhíu mày, giọng không vui lắm.

"Căn này ở ngoại ô à?"

A Sơn thò đầu nhìn, đáp: "Gần đó có tuyến tàu điện ngầm đến thẳng công ty, tuy đường có hơi xa nhưng không phải đổi chuyến."

Đoạn Dực liền ném thẳng tập tài liệu ấy vào thùng rác, tiếp tục xem cái tiếp theo, khiến A Sơn sợ đến nỗi không dám thở mạnh.

Chỉ là thuê nhà cho nhân viên thôi mà, cần phải làm lớn chuyện vậy sao?

Đang nghĩ liệu có phải mình làm hỏng chuyện rồi không thì người phía trên lại lên tiếng với vẻ không hài lòng.

"Nhà công à? Môi trường thế này lộn xộn quá."

A Sơn:?

Không phải chứ, sếp à, sếp có biết không, người đi làm mà được ở nhà công đã là phúc ba đời rồi đó!

Chương (1-67)