Bàn về tương lai
| ← Ch.47 | Ch.49 → |
Cơn giận suốt cả đêm chờ đợi của mọi người đều tan biến hết, thay vào đó là sự phấn khích và vui mừng.
Lâm Từ nhìn những vì sao băng trước mắt, âm thầm chắp tay nguyện một điều ước.
Trong những khoảng trống giữa các vì sao băng, cô nhớ đến sáng nay Chúc Hâm Duyệt đã kéo cô ra một bên mà ngượng ngùng nói một câu.
"Lâm Tiểu Từ, có lẽ anh Đoạn sẽ không ở lại lâu nữa, chắc sẽ về Bắc Kinh. Cậu... hãy nói lời chia tay cho thật tốt, nhưng nhất định đừng để đối phương biết cậu đã biết rồi, anh ấy hẳn muốn giấu cậu."
Vậy nên trong màn mưa sao băng ấy, Lâm Từ cũng chẳng rõ mình đang mang tâm trạng gì mà nguyện cầu.
[Mong còn cơ hội được gặp lại. ]
Mưa sao băng tuy đẹp nhưng cũng ngắn ngủi.
Sau sự náo nhiệt, mọi người đều mệt rã rời.
Đám Chúc Hâm Duyệt đã đi dựng trại trước, nhưng chung quy điều kiện đơn sơ nên cuối cùng hai cô gái ngủ trong lều, ba chàng trai ngồi bên ngoài.
Mấy người vẫn còn đắm chìm trong sự phấn khích vừa rồi, lăn qua lộn lại mà chẳng ngủ được.
Cố Hinh mở lời trước.
"Thời gian trôi nhanh thật, cấp ba đã qua một nửa rồi, cảm giác sắp tốt nghiệp."
"Ừ, cũng không biết mọi người sau này sẽ ở đâu, còn có trở lại Xuân Giang không."
Chúc Hâm Duyệt đáp lời.
Cố Hinh đoán bừa: "Lớp trưởng chắc không về được đâu, nghe nói mẹ lớp trưởng đã được điều tới Bắc Kinh từ lâu rồi, chỉ vì giữ học bạ cho lớp trưởng, sợ đổi môi trường không quen ảnh hưởng học tập nên mới kéo dài thời gian như vậy."
Lâm Từ lần đầu nghe chuyện này, hơi ngạc nhiên: "Thật sao lớp trưởng? Sau này cậu định thi lên Bắc Kinh à?"
Tề Thành không bác bỏ, chỉ "ừ" một tiếng rồi nói tiếp: "Chắc tớ sẽ cố gắng thi vào đại học Bắc Kinh. Sau này có thể sẽ ít về, nhưng tớ tin chúng ta rồi sẽ còn tụ họp."
Chúc Hâm Duyệt cũng tự nhiên nói về kế hoạch của mình.
"Cậu tớ cũng ở Bắc Kinh, học kỳ tới tớ sẽ chuẩn bị t𝒽●1 𝐭●♓●ể thao. Có thể sẽ thi vào học viện thể thao ở Bắc Kinh, sau này làm thầy thể dục."
Cố Hinh càng ngạc nhiên hơn: "Hóa ra cậu cũng sớm có kế hoạch rồi. Tưởng cậu suốt ngày lêu lổng, còn định kéo tụi tớ xuống hố cùng đấy!"
Chúc Hâm Duyệt gãi đầu, cười nhẹ hai tiếng.
Cố Hinh trở người hỏi Lâm Từ.
"Còn cậu thì sao?"
Lâm Từ đang lo nghĩ đến lời Đoạn Dực vừa nói mà mình không nghe rõ thì bị câu hỏi của Cố Hinh kéo về thực tại.
"Tớ thì... chưa nghĩ kỹ, thi tới đâu tính tới đó thôi."
Cố Hinh thở dài: "Quả nhiên là đám con gái lười nhác tụi mình."
"Ê, sao không hỏi anh Đoạn đi!" Chúc Hâm Duyệt đột nhiên đổi chủ đề sang Đoạn Dực. Nghe thấy tên anh, Lâm Từ hơi giật mình.
Dù trong lòng đã rõ câu trả lời, Lâm Từ vẫn không thể phủ nhận mình đang mong đợi câu trả lời trực tiếp từ anh. Cô mang lòng thấp thỏm, lo lắng.
Khiến cô thất vọng là Đoạn Dực không trả lời, mà lại là Cố Hinh tiếp lời.
"Còn hỏi gì nữa, học bạ người ta không ở đây, sợ là chưa tới kỳ thi đại học người ta đã về Bắc Kinh rồi."
Câu nói rất đúng, mọi người đều đồng tình.
"Đúng thật, thế thì tụi mình đây ở Bắc Kinh vẫn có thể gặp nhau. Theo tớ thì hai cậu nên lên kế hoạch tới Bắc Kinh học, vừa được mở mang tầm mắt lại không phải xa nhau, còn có thể cùng đi chơi."
Cố Hinh cười nói: "Chuyện đó đâu dễ như cậu nói, nơi Bắc Kinh đâu phải muốn thi là thi được?"
"Tớ có thể kèm học cho mấy cậu!" Tề Thành đột nhiên nói.
"Thế thì tốt rồi, có lớp trưởng dạy kèm thì điểm số tớ sẽ bay cao mất!" Nói xong, Cố Hinh chọc Lâm Từ: "Cậu thấy sao Tiểu Từ?"
"Lớp trưởng dạy hai đứa tụi mình, chắc cũng phải cố gắng lắm." Lâm Từ cũng cười theo.
Cô vừa định nói gì đó, bỗng nghe thấy tiếng sột soạt ngoài lều, hình như có người thức dậy.
Quả nhiên giây tiếp theo, bên ngoài lều vang lên giọng nghi hoặc của Chúc Hâm Duyệt.
"Này anh Đoạn, đi đâu vậy?"
Giọng chàng trai khàn khàn như bị gió bụi quét qua, không nghe rõ cảm xúc.
"Đi hút điếu thuốc."
Ngày trước đêm giao thừa, Đoạn Dực đã rời đi.
Lâm Từ sống ở Xuân Giang bao năm, chưa từng thấy cảnh tượng nào như thế.
Hơn mười chiếc xe sang màu đen biển số liền nhau dừng lại trên con đường quê gập ghềnh, giữa những chiếc xe đó có một chiếc Rolls-Royce phiên bản kéo dài màu đen, từ trong xe bước ra một người phụ nữ đeo kính râm.
Khác với sự chân chất của mẹ Lâm, người phụ nữ tuy đã có tuổi nhưng mỗi cử chỉ đều toát lên khí chất tự nhiên ngời ngời.
Lâm Từ tiễn Đoạn Dực ra đến cửa, anh nhăn mặt, sắc mặt không được tốt nhìn người phụ nữ.
Người phụ nữ mỉm cười bước tới, lập tức có vệ sĩ che dù nhận hành lý của Đoạn Dực.
"A Dực, về nhà ăn Tết thôi."
Giọng bà ấy nhẹ nhàng như pha chút cố ý lấy lòng.
Đoạn Dực khẽ đáp một tiếng "vâng", coi như hồi đáp.
Người phụ nữ liếc sang, ánh mắt dừng lại trên người Lâm Từ. Bà ấy tháo kính râm xuống, ánh nhìn trong veo như nước hỏi: "Đây là Tiểu Từ đúng không?"
Lâm Từ sững sờ trước cảnh tượng đó, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, chỉ dám núp bên cạnh Đoạn Dực mà ngây người gật đầu.
Người phụ nữ vừa định nói tiếp, Đoạn Dực không biểu lộ gì bước lên một bước ngăn cách bà ấy và Lâm Từ, giọng khó chịu: "Đừng làm phiền cô ấy."
Gương mặt xinh đẹp của người phụ nữ chợt khựng lại, sau đó ngay lập tức trở lại bình thường. Bà ấy có vẻ ngoài dịu dàng nhưng thực tế là người rất cứng rắn. Bà ấy kéo Lâm Từ ra khỏi phía sau Đoạn Dực, giọng mang chút trách móc: "Con vội gì thế, mẹ chỉ muốn nói chuyện với Tiểu Từ một lát thôi."
Lâm Từ đoán đây chắc là người lớn trong nhà Đoạn Dực nên chẳng dám bất lịch sự, duỗi tay đè lấy động tác chuẩn bị của Đoạn Dực và ngoan ngoãn chào hỏi:
"Chào dì, cháu là bạn học của Đoạn Dực, tên Lâm Từ."
Đoạn Dực không vui, hai tay đú-✞ túi quần đứng một bên nhìn Đoạn Mai vẫn đang nói chuyện với Lâm Từ.
"Khoảng thời gian này cảm ơn Tiểu Từ đã chăm sóc cho A Dực. Nếu sau này đến Bắc Kinh thì nhất định phải báo cho dì biết, dì sẽ chiêu đãi cháu thật chu đáo."
Lâm Từ cứng đờ gật đầu, trong đầu lại nghĩ xa xôi.
Đoạn Dực cậu ấy... sắp đi rồi sao?
Nhanh thế à?
Bắc Kinh ư, khoảng cách xa xôi đó, có lẽ là từ nay sẽ không gặp lại nữa.
"Dì đừng khách sáo, đó đều là việc bạn bè nên làm."
Đoạn Mai rất thức thời lên xe trước: "A Dực, con đi chào bạn đi, mẹ đợi trên xe."
Nói xong, cả đoàn người ồ ạt lên xe.
Tuyết lại bắt đầu rơi, Đoạn Dực không nhịn được giơ tay kéo mũ đội trên đầu Lâm Từ xuống sát trán.
"Ra ngoài phải quấn kỹ, ngoài trời lạnh."
Lâm Từ bỗng thấy đầu mũi cay cay, khi mở miệng lại không tự chủ được mà nghèn nghẹn kèm theo tiếng khóc.
"Cậu sắp đi rồi phải không?"
"Ừ, về nhà ăn Tết."
Tiếng khóc của Lâm Từ ngày càng rõ: "Vậy chắc là chúng ta sẽ chẳng còn gặp lại nhau nữa rồi đúng không?"
Đoạn Dực sững người một lúc, sau đó vội cúi người nhìn khuôn mặt cô nhóc. Ngay khi ánh mắt anh chạm vào từng giọt lệ long lanh, trong lòng như có lửa cháy.
"Ngốc ạ, chỉ là về ăn Tết thôi, Tết xong sẽ về lại."
Lâm Từ nín khóc, ngẩng lên kinh ngạc: "Thật sao? Không phải cậu chuyển đi luôn hả?"
Đoạn Dực đứng thẳng người, thoáng tránh ánh mắt, không dám nhìn khuôn mặt mơ màng nước mắt của Lâm Từ.
"Sẽ còn quay lại, còn việc chưa xong."
Có lẽ người trên xe đã đợi lâu, có người bấm còi thúc giục.
Đoạn Dực cau mày khó chịu, Lâm Từ vội lên tiếng trước: "Vậy cậu mau đi đi, đừng để dì đợi lâu."
Tuyết rơi dày trên vai áo khoác của Đoạn Dực, cả gò má chàng trai cũng dính chút lạnh giá. Bỗng chốc anh nhớ đến một câu thơ mà bản thân từng rất khinh thường.
[Nếu mai cùng đắp tuyết, đời này cũng đủ để đầu bạc]
Lúc này, anh lại thấy thật tuyệt đẹp.
Chăm chú nhìn vào mắt Lâm Từ rất lâu, Đoạn Dực nói: "Chuyện nhà cửa đã được giải quyết, còn có... đợi tớ."
Một cảm xúc lạ lùng lan tỏa trong lòng Lâm Từ, muốn nắm lấy lại không được.
Kịp tỉnh lại, chàng trai đã lên xe. Chiếc xe lao đi nhanh, chỉ còn lại bụi bay tứ tung trên mặt đất.
| ← Ch. 47 | Ch. 49 → |
