Tên bội bạc
| ← Ch.17 | Ch.19 → |
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Quốc khánh, vào khoảng chạng vạng, Lâm Từ nhận được một cuộc điện thoại lạ.
Một tay cô cầm điện thoại, một tay kéo rèm cửa sổ phòng ra. Đúng lúc hoàng 𝒽*ô*п như chảy vàng, mây chiều rực đỏ cả một vùng, giọng nữ quen thuộc xen lẫn tiếng điện nhiễu truyền đến.
"Chị Dương Thiến đấy à?"
Lâm Từ dè dặt hỏi nhỏ một câu.
Rõ ràng người bên kia đã uống khá nhiều, nói năng bắt đầu lộn xộn, ý thức cũng mơ hồ ⓜ-ô-n-ɢ lung.
"Nhóc... nhóc hàng xóm, em nói... em nói vì sao chứ?"
"Tôi đối xử với cậu ấy tốt như vậy, vậy mà... hai hôm nay cậu ấy... cứ như là không cần mạng nữa... Đi đánh quyền, tôi luôn luôn ở bên cạnh cậu ấy, nhưng vì sao chứ?"
Cô gái bên kia rõ ràng đã sắp bật khóc, vừa nói vừa nức nở, lời lẽ rời rạc khiến Lâm Từ nghe chẳng hiểu gì. Cô chỉ có thể cố hết sức nhặt nhạnh chút thông tin hữu ích trong đống lời hỗn loạn ấy.
"Ai cơ? Chị nói là Đoạn Dực à?"
Nghe thấy tên Đoạn Dực, Dương Thiến như bị chạm đúng dây thần kinh, lại bắt đầu gào lên.
"Đúng thế! Chính là cái đồ phụ bạc ấy! Em bảo cậu ta đến gặp tôi ngay! Nếu cậu ta không đến, tôi... tôi sẽ..."
Lâm Từ nghe thấy tiếng khui nắp chai bia bằng tay không từ bên kia điện thoại, sau đó là tiếng cô gái ấy ngửa cổ nốc một ngụm lớn, xen giữa khoảng lặng là âm thanh hỗn tạp của quán nướng, thi thoảng lại có xe lao vút qua để lại tiếng động cơ ầm ầm kéo dài.
Tim Lâm Từ chợt thót lại.
Dương Thiến... chẳng lẽ định tự sát vì Đoạn Dực?
Hơn nữa cô ấy còn nói Đoạn Dực là đồ phụ bạc?
Chẳng lẽ hai người họ đã ở bên nhau rồi, sau đó Đoạn Dực làm điều gì có lỗi với cô ấy?
Nên cô ấy mới muốn tự sát?
Lâm Từ nghĩ càng lúc càng thấy sợ, vội vàng đứng bật dậy khoác vội chiếc áo khoác thể thao, một tay cầm điện thoại gấp gáp hỏi bên kia: "Chị đang ở đâu vậy?"
Đối phương bỗng bật cười.
"Là Đoạn Dực muốn đến tìm tôi à?"
Lâm Từ vừa dỗ dành vừa gạt nhẹ: "Đúng vậy, cho nên chị phải nói địa chỉ thì cậu ấy mới tìm được chị."
Quả nhiên lấy tên Đoạn Dực ra là có tác dụng. Dương Thiến cười càng khoái chí, men rượu xộc lên khiến giọng nói mơ màng, cô ấy phun ra một địa chỉ.
"Ở tiệm Béo nướng."
Cúp máy xong, Lâm Từ lập tức lao đi như bay, lần theo trí nhớ chạy thẳng đến tiệm nướng.
Cũng chẳng thể gọi là nói dối, cô sợ lát nữa bản thân không xử lý nổi Dương Thiến, lại chẳng biết cô ấy ở đâu để đưa về.
Thậm chí đến giờ Lâm Từ cũng không hiểu tại sao Dương Thiến lại có số điện thoại của mình, trên đường đi cô đã cố gắng liên lạc với thủ phạm chính - Đoạn Dực.
Gọi mấy cuộc liền đều như đá chìm đáy biển, ngoài giọng nữ máy móc lạnh lẽo thông báo không ai nghe máy ra, Lâm Từ chẳng nhận được bất cứ phản hồi nào.
Trên đường, cô không nhịn được mà thầm mắng Đoạn Dực.
Đồ cặn bã! Bạn gái vì tình mà mượn rượu giải sầu, còn cậu ta thì biệt tăm biệt tích.
Lúc đến cửa tiệm nướng đã gần bảy giờ, trời thu nhanh tối, giờ này ngoài trời đã một màu đen đặc.
Có lẽ vì là ngày nghỉ cuối cùng, cả con phố đêm đông nghẹt người, mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Tiệm Béo nướng vốn nổi tiếng nhờ vị ngon, nên càng đông khách không còn chỗ trống. Nhân viên trong quán bận rộn như chong chóng, ai nấy bước đi như có gió dưới chân.
Lâm Từ nhón chân đứng ngoài cửa nhìn vào trong muốn tìm xem Dương Thiến ngồi bàn nào, nhưng người đông quá, kẻ ra người vào, vốn không thấy gì.
Đang rối rắm, một cô gái mặc tạp dề bước tới vỗ vai Lâm Từ, giọng nói lộ rõ khẩu âm đậm vùng Xuân Giang.
"Cậu tìm ai thế?"
Theo lý mà nói giờ đã là thời đại giáo dục hiện đại, đến thế hệ của Lâm Từ đều học hoàn toàn bằng tiếng phổ thông, một cô gái mười bảy mười tám tuổi nói giọng Xuân Giang nặng như vậy đúng là hiếm thấy.
Lâm Từ nhận ra cô gái ấy ngay.
Lần trước cùng Đoạn Dực và Tiểu Xuân đến đây ăn, chính cô gái này đã giúp bê hai thùng bia vào phòng riêng.
Khi đó Lâm Từ còn lấy làm lạ, sao một quán ăn lại thuê cả những cô gái trẻ như vậy làm phục vụ, lại còn phải bê vác đồ nặng như thế.
Vì thế cô đã chú ý nhìn đối phương mấy lần.
"Cậu tìm ai thế?"
Thấy Lâm Từ ngẩn người, cô gái kia vẫy tay hỏi lại một lần nữa.
Lâm Từ hoàn hồn: "Tôi đang tìm một cô gái..."
Nghĩ ngợi giây lát, cô đổi lại cách nói: "Một người phụ nữ, chắc là uống say rồi, trang điểm đậm, ăn mặc cũng khá... chín chắn."
Dựa theo ấn tượng về Dương Thiến, Lâm Từ cố gắng miêu tả càng chi tiết càng tốt.
Cô gái kia suy nghĩ một lúc rồi chỉ vào trong: "Người cậu tìm chắc là ở bàn số 29 cạnh cửa sổ trong kia, cô ấy đến một mình, uống mấy tiếng rồi."
"Cảm ơn." Lâm Từ nói lời cảm ơn, vừa định bước vào trong thì dừng lại quay đầu hỏi thêm một câu: "Cậu cũng là học sinh cấp ba phải không? Sao lại đi làm ở đây?"
Cô gái như chẳng ngờ Lâm Từ đột nhiên quay lại, còn hỏi một câu như vậy, mắt mở to sửng sốt một chút rồi xấu hổ đáp: "Tớ không học cấp ba."
"Không đậu cấp ba à?"
Trường cấp ba ở Xuân Giang vốn không khó thi, nếu học lực kém thì có thể học trường nghề trên trấn. Nhưng trường ấy có quy định nội trú, giờ này học sinh phải về trường rồi mới đúng chứ nhỉ.
Cô gái kia càng thêm ngại ngùng, khẽ nói: "Không phải, học xong cấp hai thì nghỉ luôn."
Lần này đến lượt Lâm Từ kinh ngạc: "Cậu nghỉ học luôn rồi à? Bỏ học để đi làm ở đây?"
"Không phải, đây là quán của ba mẹ nuôi tớ. Họ bảo con gái học nhiều chẳng ích gì, bảo tớ sớm phụ việc nhà."
Lâm Từ nhất thời cứng họng.
Tiệm Béo nướng xem như là quán đêm nổi tiếng ở Xuân Giang, mấy năm nay chính quyền còn thúc đẩy phát triển du lịch, nhiều blogger ẩm thực đến quay video, đẩy tiệm này thành quán mạng nổi tiếng. Không ít người tìm đến để check-in, từ đó có thể thấy thu nhập của chủ quán chắc chắn không hề tệ, vậy mà lại không cho con gái đi học?
Nhưng giờ phút này Lâm Từ còn có chuyện quan trọng hơn. Trước khi vào quán, cô không kìm được nhìn cô gái kia thêm mấy lần.
Theo chỉ dẫn, Lâm Từ quả nhiên tìm thấy Dương Thiến ở bàn số 29 sát cửa sổ.
Cô ấy nằm gục trên bàn, vẫn là đôi tất đen phối cùng váy ôm màu đen, chân đi đôi bốt cao đến đầu gối, trên lưng ghế treo chiếc áo gió màu be.
Lâm Từ nghĩ chiếc áo gió ấy lúc này chắc đã ngấm đầy mùi đồ nướng.
So với chiếc áo khoác thể thao, quần đồng phục và đôi giày vải của cô lúc này... đúng là một trời một vực.
Một cô gái, một... học sinh.
Dáng vẻ của Dương Thiến rõ ràng đã bất tỉnh nhân sự, còn Lâm Từ thì hoàn toàn không biết vì sao cô ấy lại có được số điện thoại của mình.
Huống hồ đã say khướt đến thế, chẳng đi tìm đám bạn tóc vàng tóc đỏ kia mà lại tìm đến cô là có ý gì?
Đúng là bọn họ từng nói với nhau vài câu, nhưng trong nhận thức của Lâm Từ thì 𝐪-𝐮a-ռ 𝖍-ệ giữa hai người còn lâu mới đến mức gọi là bạn bè.
Chắc chắn là chưa thân đến mức có thể yên tâm giao cả bản thân cho đối phương sau khi uống say, đúng không?
Vẫn là câu nói ấy, Lâm Từ thật sự có lúc rất ghét cái sự nhiệt tình và tốt bụng của người dân Xuân Giang.
Giờ phút này, Dương Thiến nhắm nghiền mắt, miệng hơi 𝒽●é 〽️●ở. Dáng vẻ hoàn toàn khác hẳn bộ dạng thường ngày như ánh mắt mê hoặc, cố tình ưỡn ⓝ●g●ự●𝐜 khoe khe sâu trước mặt Đoạn Dực.
Lâm Từ cúi xuống nhìn từ trên xuống, lại thấy... trông cô ấy có vẻ hơi lép.
...
Lẽ nào ngày thường đều là độn lên?
Sao lại phải làm khó bản thân như vậy?
Chẳng lẽ là vì Đoạn Dực... thích loại nảy nở?
Ở độ tuổi này, Lâm Từ cũng từng được Cố Hinh dẫn xem không ít tạp chí thời trang. Khác hẳn với những nữ minh tinh trên phim đều là thân hình bốc lửa, ⓝɢự*𝐜 nở 𝑒_⭕ 🌴𝖍_0_п, người mẫu trên tạp chí thì phần lớn dáng người đều phẳng lì, như vừa được bàn là ủi qua.
Khi đó, Lâm Từ vẫn chưa định hình rõ gu thẩm mỹ, từng nghi hoặc hỏi Cố Hinh: "Rốt cuộc kiểu nào mới gọi là đẹp thực sự?"
Cố Hinh khinh khỉnh liếc cô một cái, đầy vẻ từng trải mà nói: "Cậu biết cái quái gì, một loại gọi là đẹp cao cấp, một loại là đẹp phong tình, tất nhiên đều là đẹp hết!"
Nếu đã đều là đẹp, cớ gì con gái lại phải vì người mình thích yêu thích cái nào mà phủ nhận một vẻ đẹp này, nịnh nọt một vẻ đẹp khác?
Cho nên tình yêu đúng thật là mù quáng.
Nghĩ tới đây, Lâm Từ thở dài, bước lên vỗ nhẹ cánh tay Dương Thiến định gọi cô ấy dậy.
"Này, chị ơi, chị còn tỉnh không? Chị có người thân nào có thể liên lạc không?"
Dương Thiến không phản ứng, Lâm Từ càng thêm bất lực.
Mỗi bàn xung quanh đều đang cụng ly, rít thuốc, uống rượu, tán tỉnh nhau. Những cảnh tượng nên có đều có đủ, cả quán nướng như thể chìm trong tiên cảnh, khói mù mịt.
Người uống rượu thì giọng cũng lớn, Lâm Từ bị ồn đến mức đầu óc quay cuồng.
Dương Thiến mặc đồ thật sự quá ℊ.ợ.ı 𝐜.ả.〽️, lúc này lại ngã gục trên bàn. Có lẽ vì hơi rượu khiến người nóng bức, cô ấy cứ vô thức kéo cổ áo xuống, lập tức khiến mấy ánh mắt 𝒹●â●Ⓜ️ ô đầy dầu mỡ lia tới.
Mà Lâm Từ đứng bên cạnh thì lại ăn mặc chuẩn học sinh, càng khiến mấy ánh mắt đó chẳng chút kiêng dè mà đảo qua khắp người cô.
Lâm Từ bất giác căng thẳng, cúi người định đỡ Dương Thiến dậy đưa ra khỏi quán.
Không ngờ người trông gầy yếu như Dương Thiến sau khi uống rượu lại nặng như tảng đá, bị trọng lực hút chặt xuống ghế, Lâm Từ thử mấy lần cũng chẳng nâng nổi cô ấy dậy.
Cô đứng tại chỗ th* d*c, Dương Thiến vẫn nằm sấp trên bàn không nhúc nhích.
Đúng lúc này, một gã đàn ông mặc áo thun ngắn tay, cánh tay xăm trổ đầy hoa dẫn theo mấy người bạn bước lại gần.
Gã đàn ông cao to phải gần mét tám, người lại vạm vỡ, khắp thân toàn là vết tích của mỡ.
Lâm Từ theo bản năng quay đầu nhìn, gã xăm trổ cười với cô một nụ cười 𝖉â●m dê.
"Em gái à, chị em uống say rồi, cái thân hình nhỏ xíu của em làm sao mà đỡ nổi? Thế này đi, để anh đưa hai đứa về."
Giọng điệu nghe như giúp đỡ nhưng từng câu từng chữ đều thấm đẫm vẻ đồi bại. Nói xong hắn còn cùng đám bạn nhìn nhau cười ha hả, giọng nói rất to.
Những thực khách xung quanh đều chìm đắm trong thế giới tiệc rượu của mình, chẳng ai chú ý đến tình cảnh bên này. Lâm Từ ş𝐢·ế·𝐭 ↪️𝖍ặ·✝️ điện thoại trong tay, tự nhủ phải giữ bình tĩnh, cố gắng dùng giọng điệu ổn định nhất để từ chối.
"Không cần đâu anh ơi, cha mẹ em đang đợi ngoài cửa rồi, em tự đỡ chị em được."
Câu nói dối nhạt nhẽo này rõ ràng chẳng thể thuyết phục nổi gã xăm trổ, gã bực mình bước lên định đưa tay kéo Dương Thiến đang nằm trên bàn.
"Nói dối không phải điều một học sinh ngoan nên làm đâu? Đừng sợ, anh đây chỉ muốn giúp tụi em thôi. Bây giờ ngoài kia nhiều kẻ xấu lắm, anh đây cũng là vì sự an toàn của tụi em cả thôi."
Lâm Từ rất muốn bật lại: Vâng, anh gì đó, anh đang tự giới thiệu mình đấy à? Nói mấy lời này sao không soi gương xem cái bản mặt như tội phạm cướp giật của mình, với lại mau thu lại cái vẻ mặt ghê tởm khiến người ta chưa uống đã muốn nôn đi!
Nhưng đối diện với chênh lệch sức mạnh như bây giờ, Lâm Từ đương nhiên chẳng thể làm chính mình được.
"Anh, thật sự không cần đâu ạ."
Nói những lời này, cô gần như ⓝ●ℊⓗ●1●ế●𝐧 𝖗ă𝓃●ℊ, gượng gạo nở nụ cười trên mặt, đồng thời vung tay đẩy phắt bàn tay đang định sờ vào làn da trần của Dương Thiến.
Đối phương không ngờ Lâm Từ lại dám hành động như vậy. Tay bị hất bật ra, nụ cười lập tức tắt ngóm, gã xăm trổ mặt lạnh tanh, hiện rõ vẻ hung ác.
"Mẹ mày chán sống rồi hả? Dám đánh tao?"
Lâm Từ lập tức giơ tay xin hàng: "Không có không có, anh hiểu lầm rồi, em nói là... em thấy anh cầm chai rượu lâu quá sợ anh mỏi tay, nên tính ɱ🅰️.𝐬s.🔼ɢ.𝑒 cho anh một chút, anh tin không?"
Gã xăm trổ giận dữ gầm lên, vung tay hô với đám bạn: "Xông lên, bắt hai con nhỏ này đi!"
Đám người kia vừa định nhào đến, Lâm Từ lập tức ⓣⓞ·á·t 𝐦·ồ hô·❗ lạnh sau lưng, vội vàng lần mò trong túi bấm điện thoại gọi cảnh sát.
Không biết Dương Thiến bị động tĩnh bên cạnh đánh thức từ khi nào, bất ngờ bật dậy vớ lấy chai rượu rỗng dưới chân "choang" một tiếng đập mạnh vào mép bàn.
Thân chai vỡ tan, mảnh thủy tinh văng tứ phía, tất cả đều sững sờ. Một mảnh văng trúng mu bàn tay Lâm Từ, cảm giác nóng rát lập tức truyền đến.
Dương Thiến giơ nửa thân chai còn lại lộ ra những mảnh vỡ sắc nhọn, loạng choạng chỉ thẳng vào đám người trước mặt, gào lên một tiếng: "Lên đây! Bà đây đang muốn 🌜ⓗ_ế_ⓣ mà chưa tìm được người đi cùng. Mấy người mẹ nó lên hết cho bà, xem bà có g**t ch*t được đứa nào không!"
| ← Ch. 17 | Ch. 19 → |
