Truyện:Cuồng Luyến - Chương 12

Cuồng Luyến
Trọn bộ 67 chương
Chương 12
Đi đến nơi bí mật
0.00
(0 votes)


Chương (1-67)

Âm thanh từ dàn loa trong phòng karaoke vang dội, những tia đèn màu từ trần nhà chiếu xuống liên tục thay đổi hiệu ứng ánh sáng.

Đoạn Dực mặc đồng phục xanh trắng ngồi trên ghế sofa, lập tức có người tinh ý tiến lại gần châm thuốc. Anh khẽ nghiêng đầu, hàm hơi căng, nâng cánh tay có đường nét thanh thoát lên để che lửa.

Cô gái mặc váy ôm nhìn Lâm Từ ngơ ngẩn đang ngồi bên cạnh, cười khẽ với chút mỉa mai rồi hỏi Đoạn Dực.

"Người này là?"

"Bạn học!"

"Hàng xóm."

Hai người cùng trả lời, Đoạn Dực bất chợt ngước mắt nhìn Lâm Từ, Lâm Từ vô thức sửa lời.

"Hàng xóm, hàng xóm."

Cô gái váy ôm lại hỏi: "Cậu đưa cô hàng xóm nhỏ đến đây à? Vậy lát nữa..."

Cô ta cố tình nói không hết câu, dường như đây là chủ đề không tiện cho Lâm Từ nghe thấy.

Mặc dù Lâm Từ và Đoạn Dực đều mặc đồng phục học sinh, nhưng Đoạn Dực có thể hòa nhập tự nhiên với mọi người trong phòng, chỉ có Lâm Từ ngồi thẳng lưng ôm cặp sách như kẻ lạ đột nhiên 𝖝_â_ⓜ ⓝ_h_ậ_🅿️ vào.

Lâm Từ lặng lẽ đảo mắt, lẩm bẩm.

"Có gì ghê gớm đâu, tôi cũng đâu muốn nghe lắm."

Giọng nói chìm vào tiếng nhạc vang dội, nhưng Đoạn Dực dường như nghe thấy. Anh lại phóng ánh mắt về phía cô, miệng trả lời cô gái váy ôm.

"Không sao, chỉ đưa cô ấy đến xem thôi."

Cô gái váy ôm không vui lắm, ngậm miệng lại. Người đàn ông đeo kính vừa châm thuốc cho Đoạn Dực bỗng lấy điện thoại ra nhìn, rồi giơ tay ra hiệu dừng lại, người ngồi gần bàn điều khiển liền tắt nhạc. Căn phòng đột nhiên im lặng kỳ lạ, thỉnh thoảng truyền đến những tiếng hú hét rời rạc từ phòng bên cạnh.

"A Dực, Tiểu Xuân nói bên kia bắt đầu rồi."

Đoạn Dực gật đầu rồi đứng dậy. Lâm Từ không hiểu chuyện gì cũng đứng lên theo, chàng trai bỗng tiến lại gần hỏi một câu.

"Muốn uống gì?"

Lâm Từ gần như không suy nghĩ đã trả lời: "Coca, coca cola."

Đoạn Dực nhìn cô với nụ cười nửa miệng, sau đó nói: "Đi thôi."

Lâm Từ chẳng biết họ định đi đâu, chỉ đành thật thà đi theo. Phòng karaoke kéo dài sâu vào trong, càng đi sâu vào tiếng nhạc càng nhỏ dần.

Những người phía trước trò chuyện lung tung, bất kể nói gì, Đoạn Dực đều khẽ nhếch mép cười, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng ở trường học.

Lâm Từ ôm cặp sách không nhịn được thầm phàn nàn.

"Thằng nhóc cậu bình thường biết giả vờ quá."

Phần trước của quán karaoke chỉ là những phòng hát thông thường, không ngờ phía sau còn ẩn giấu một tầng hầm.

Tầng hầm bên trong như một thế giới khác, lối vào là một quầy bar, đằng sau quầy có một chàng trai nhuộm tóc đỏ đứng.

Tóc Đỏ nhìn thấy Đoạn Dực, nhướng mày.

"Hôm nay anh Đoạn tôi uống gì?"

Đoạn Dực ngoái đầu nhìn vị trí Lâm Từ đang đứng, giọng lười nhác.

"Coca."

"Loại coca cola."

Tóc Đỏ tưởng mình nghe nhầm, tay cầm ly rượu ngừng động tác, không thể tin nổi hỏi lại: "Cái gì? Anh đến quán tôi uống coca? Hay tôi lấy cho anh lon vượng tử luôn nhé?"

Đoạn Dực lần nữa quay đầu lại như thể hỏi rất nghiêm túc: "Uống vượng tử không?"

Lâm Từ lắc đầu.

Đoạn Dực quay lại, ánh mắt kiên định: "Không cần, cô ấy không uống."

Tóc Đỏ lúc này mới theo hướng nhìn thấy cô gái nhỏ mặc đồng phục giống Đoạn Dực đang đứng phía sau.

Cô bé không thấp lắm, nhìn cũng cao khoảng 163, 164 cm, da trắng, gương mặt không tính quá xinh đẹp, nhưng thắng ở đôi mắt linh động. Lúc này toàn thân cô toát lên sự thận trọng với môi trường lạ lẫm này, trông giống như một con thỏ nhỏ trong rừng rậm.

Đoạn Dực thật sự cao, chàng trai cao 186cm đứng trước mặt cô gái nhỏ, che khuất cô hoàn toàn. Dường như cảm nhận được mình nhìn cô gái nhỏ quá lâu, Đoạn Dực lại đứng về vị trí cũ, một lần nữa che chắn cô.

Tóc Đỏ nhìn Đoạn Dực với nụ cười ý nhị.

"Hiểu rồi, coca cola đúng không?"

Đi vào sâu hơn nữa, Lâm Từ nhìn thấy một sân khấu ở trung tâm, xung quanh có lưới bảo vệ, phía dưới đã chật kín khán giả.

Lâm Từ được sắp xếp ở một vị trí góc phòng, vừa đứng yên, Đoạn Dực đã không còn tăm hơi, chỉ có cô gái váy ôm ở bên cạnh Lâm Từ.

"Cô là hàng xóm của A Dực à?"

Cô gái váy ôm hỏi một câu không mấy thú vị, Lâm Từ không trả lời mà hỏi ngược lại: "Chị thích Đoạn Dực phải không?"

Rõ ràng là cô gái váy ôm sững người, vẻ mặt lướt qua chút không tự nhiên.

"Cô nói gì vậy, tôi chỉ là..."

"Tôi không thích anh ta, nên chị có thể yên tâm. Nhưng ở trường chúng tôi, à không còn cả trường khác nữa, có rất nhiều người thích anh ta, nên có lẽ chị cũng không thể hoàn toàn yên tâm được."

Lâm Từ trực tiếp ngắt lời cô ta, vẻ mặt làm ra vẻ thản nhiên song thực ra trong lòng 💰*ướ*𝖓*g 𝖈.♓ế.ⓣ đi được.

Đây chính là điều mà Cố Hinh đã nói, đúng là thảo mai 🌜*ⓗế*† tiệt!

"A Dực?"

Cô gái váy ôm chưa kịp phản ứng với lời của Lâm Từ, ngửa đầu nhìn thấy chàng trai đang cầm lon coca đứng phía sau.

Lon coca vừa lấy từ tủ lạnh ra, thành lon bên ngoài đọng những giọt nước, hơi nước tỏa ra từng đợt.

Lâm Từ nghe tiếng cũng quay đầu lại, chỉ thấy Đoạn Dực không biểu lộ cảm xúc gì khi đưa lon coca qua.

"Không có loại không lạnh, cậu để một lát rồi hãy uống."

Sau khi Lâm Từ lúng túng nhận lấy lon coca, Đoạn Dực quay lưng bỏ đi không ngoái lại.

Lâm Từ luôn cảm thấy hình như có điều gì đó không ổn.

Cụ thể là điều gì không ổn, có lẽ cô cũng chẳng nói được rõ ràng.

Một tràng vỗ tay và hò reo náo nhiệt vang lên, Lâm Từ lập tức bị thu hút ánh nhìn.

Sân khấu vừa rồi còn trống không, giờ Đoạn Dực đã nhảy một bước lên trên đó.

Chàng trai giơ tay kéo khóa áo khoác đồng phục xuống, sau đó ↪️●ở●ï á●𝑜 khoác tùy ý đặt sang một bên. Chiếc áo phông trắng bên trong lộ ra, những đường nét cơ bắp căng chặt trên cánh tay cũng hiện lên.

Đoạn Dực thật sự rất trắng, khi anh ngẩng đầu theo thói quen, khu vực yết hầu cũng trắng ngần một đoạn.

Từ góc nhìn của Lâm Từ, cô chỉ có thể thấy đường nét thanh thoát của mặt bên. Nó như một bức phác thảo chỉ mới vẽ các đường nét, phía trên là sống mũi cao thẳng, phía dưới là yết hầu nhô ra.

"Cậu ấy luôn như vậy, thà vứt đồng phục xuống đất còn hơn để người khác chạm vào."

Ánh mắt cô gái váy ôm dõi theo người trên sân khấu, thở dài gần như không thể nhận ra.

Lâm Từ bỗng cảm thấy hơi thương xót cho cô gái váy ôm: "Đừng để ý, tính cậu ta vốn quái gở lắm. Ở trường những hoa khôi bị cậu ta từ chối có thể lập được cả đội bóng đá rồi, cả ngày cũng chẳng biết kiêu căng cái gì."

Nói xong cô còn thêm một câu đầy cay cú: "Thực ra ngoài việc trông đẹp trai ra, cậu ta chẳng có gì đáng giá cả!"

Cô gái váy ôm buồn cười quay đầu lại: "Cô nương, cô biết biệt danh của Đoạn Dực ở đây là gì không?"

"Là gì?"

"Đoạn Diêm Vương."

Lâm Từ kinh ngạc nhìn lại cô ta: "Cậu ta ⓖiế_✞ người à?"

Cô gái váy ôm lúc này thực sự bật cười.

"Giờ tôi mới hiểu vì sao A Dực lại thích em, thật đáng yêu."

Lâm Từ không phản bác, trong lòng lại bĩu môi thật cao. Cậu ta thích ai cơ, có thể thích được ai.

Đoạn Dực cái tên kiêu ngạo này biết cái gì về thích chứ!

Cuối cùng một người đàn ông lạ mặt với cơ bắp đáng sợ bước lên sân khấu, Lâm Từ mới hiểu ra.

"Đây là... đánh nhau à?"

"Là đấu quyền anh đấy!"

Người trả lời Lâm Từ lần này là Tóc Đỏ vừa pha rượu ở quầy bar, theo cô gái váy ôm nó thì anh ta tên Tiểu Xuân.

"Đấu quyền anh? Tại sao lại đấu quyền anh?"

Lâm Từ không hiểu.

Trên tay Tiểu Xuân cũng cầm một lon coca: "Đương nhiên là vì tiền rồi, một trận ba nghìn, chung kết năm mươi nghìn."

Nghĩ một lúc, Tiểu Xuân lại nói: "Nhưng có người không phải vậy."

Lâm Từ chẳng nghe rõ câu này, trong đầu chỉ nghĩ vậy ra Đoạn Dực thực sự rất thiếu tiền, đã thiếu tiền đến mức phải tham gia những trận đấu quyền anh không chính thức này để duy trì cuộc sống rồi hả?

Chuyện này dì Đoạn có biết không?

Cũng đúng thôi, cái tên tsundere Đoạn Dực 🌜♓*ế*𝖙 tiệt đó, cho dù nghèo đến mức không có tiền ăn bữa tiếp theo thì có lẽ cũng chẳng chịu mở miệng xin dì Đoạn.

Hơn nữa người này còn hư vinh, nghèo như vậy mà vẫn muốn mặc đồ hiệu.

Tiểu Xuân nhìn vẻ mặt không ngừng thay đổi của Lâm Từ, chỉ nghĩ cô đang lo lắng cho sự an toàn của Đoạn Dực nên cười một tiếng an ủi: "Không sao đâu, A Dực không phải người thường, ở đây một tháng rồi cậu ấy chưa thua trận nào đâu."

"Vậy thì cậu ta đúng là khá giỏi đánh nhau." Lâm Từ đánh giá như vậy.

Tiểu Xuân nhướng mày: "Cách nói thật độc đáo."

Những cô gái khác khi đánh giá Đoạn Dực đều nói trông đẹp trai, cao ráo, giàu có hào phóng. Còn cô gái này chỉ một câu khá giỏi đánh nhau?

Đoạn Dực thật sự tiêu rồi.

Không ai nói gì nữa, trên sân khấu tiếng còi của trọng tài vang lên, hai người đối diện nhau lập tức vung nắm đấm tấn công.

Đoạn Dực sinh ra đã cao, cũng rất gầy, ngay cả những đường nét cơ bắp có thể nhìn thấy cũng chỉ là những cơ bắp mỏng đẹp mắt. Còn người đàn ông đối diện lại là loại to lớn, tuy thấp hơn Đoạn Dực một chút nhưng cảm giác chỉ cần dựa vào cân nặng cũng có thể đẩy ngã Đoạn Dực.

Mặc dù trước đây đã từng thấy Đoạn Dực đánh nhau, nhưng đều là những trận nhỏ. Nhìn hai người trên sân khấu, Lâm Từ không khỏi lo lắng cho Đoạn Dực.

Vậy ra việc đi về muộn vào buổi tối là để đến đây vất vả kiếm tiền?

Đúng là một thiếu gia sa cơ.

Tuy nhiên, rất nhanh Lâm Từ đã hiểu tại sao biệt danh của Đoạn Dực lại được gọi là Đoạn Diêm Vương.

Chàng trai hoàn toàn không tránh né sức ép từ trọng lượng cơ thể của đối phương, mà đón đầu trực diện, từng cú đấm liên tiếp giáng xuống người đối phương.

Tất nhiên đối phương cũng không phải kẻ ăn chay, thấy anh không tránh không nhường thì càng thêm hăng tiết áp đảo.

Gã to con quả thực rất có thực lực, hễ đổi lại bất kỳ ai khác, Lâm Từ đều không nghĩ người đó sẽ thua.

Nhưng Lâm Từ nhìn qua chàng trai đang mím chặt môi mỏng, đôi mắt đen thẫm sâu như biển, đôi mắt ấy lạnh như tuyết băng chợt ập đến vào giữa mùa đông giá rét, khiến người ta chỉ cần nhìn thêm một cái cũng cảm thấy lưng cứng đờ.

Ánh mắt quá đỗi quen thuộc, âm u và đầy sát khí.

Đoạn Dực... liều mạng.

Đoạn Diêm Vương, thì ra là vì thế.

"Cậu ta luôn đấu quyền anh như vậy à?"

Lâm Từ lo lắng bóp chặt lon coca.

Tiểu Xuân nhìn cô một cái, giật lấy lon coca từ tay cô, kéo vòng mở lon rồi đưa cho cô.

"Đúng vậy, nên cậu ta cần có người... giúp đỡ."

Lâm Từ dường như không hiểu: "Cái gì?"

"Đoạn Dực hình như cần người giúp đỡ."

Lâm Từ suy nghĩ một lúc, lại hỏi: "Là tiền à?"

Nhưng mà cô cũng đâu có tiền.

Tiểu Xuân cười càng vui vẻ, trả lời không mấy bận tâm.

"Có lẽ vậy."

Kết quả cuối cùng đương nhiên là Đoạn Dực thắng, phía dưới có không ít người hâm mộ Đoạn Dực, liên tục hò reo cho chàng trai vừa được tuyên bố chiến thắng.

Đôi mắt chàng trai vẫn chưa tan hết vẻ lạnh lùng, khóe môi cũng hơi đỏ. Anh mặc kệ tiếng hò reo cúi người nhặt áo khoác đồng phục, rồi một bước nhảy xuống khỏi sân khấu, ba hai bước đi về phía Lâm Từ.

Lâm Từ vô thức nghênh đón, định hỏi anh thế nào nhưng lời dừng ở môi, cuối cùng chuyển thành một câu.

"Đói chưa? Tôi mời cậu ăn cơm nhé, tôi đã nhắn tin cho dì Đoạn và mẹ tôi rồi, nhưng không thể đắt quá, súp há cảo được không?"

Vẻ âm u tụ lại trong đôi mắt Đoạn Dực dần tan đi, thay vào đó là một thoáng ngẩn ngơ.

"Cái gì?"

Chương (1-67)