Truyện:Chiều Hôm - Chương 06

Chiều Hôm
Trọn bộ 14 chương
Chương 06
0.00
(0 votes)


Chương (1-14)

"Anh lại còn đẹp trai như thế này, cho dù tôi có thích anh thì đó cũng là chuyện hết sức bình thường thôi mà?"

Thân mình Thẩm Mộ khẽ run lên, hắn có chút không tin nổi, nhỏ giọng hỏi lại:

"Em... thích tôi sao?"

"Bằng không thì sao? Anh nghĩ một cô gái ngày nào cũng chạy đến tìm anh là vì ăn no rảnh mỡ, không có việc gì làm à?"

Tôi vỗ về tấm lưng hắn, dịu dàng nói:

"Ca ca, con gái sẽ không lãng phí thời gian lên người mà họ không có hứng thú đâu."

"Anh cũng phải tự tin lên một chút, anh rất tốt, thực sự rất tốt. Chúng ta sau này cũng sẽ rất tốt đẹp, anh hãy tin tôi."

Thẩm Mộ lại bắt đầu khóc. Nước mắt thấm ướt cổ áo tôi, ấm áp nhưng lại có chút tê dại.

"Em không được lừa tôi đâu đấy."

"Không lừa anh."

Lòng tôi mềm nhũn ra, tôi nhẹ nhàng v**t v* vành tai hắn, cảm nhận hơi ấm ẩm ướt nơi cổ mình, cùng nhịp tim đang đập thình thịch liên hồi.

Có lẽ vì trong số những người bạn trai cũ, chưa ai thuộc kiểu người như hắn nên tôi mới thấy mới lạ thế này. Tôi thầm nghĩ.

19.

Nội tâm của Thẩm Mộ quá đỗi yếu ớt.  

Chỉ một câu nói, một chữ, hay một thái độ của tôi thôi cũng có thể dễ dàng khiến hắn sụp đổ.

Dáng vẻ này vốn dĩ không nên xuất hiện trên người chủ của một công ty niêm yết.  

Nhưng sự thật lại kỳ lạ và nực cười đến thế đấy.

Hắn ngượng nghịu đứng dậy, gương mặt đỏ bừng nhưng vẫn cố giữ thói quen lạnh lùng thường ngày.  

Hắn nhìn tôi, khẽ hỏi: "Đói bụng không?"

"Có một chút."

Tôi đứng lên, chỉnh lại vạt áo bị vò đến lộn xộn.  

Tôi kéo vạt áo xuống, che đi một đoạn eo vừa bị lộ ra.  

Thẩm Mộ quay mặt đi chỗ khác, mặt đỏ lựng như quả cà chua chín, nhìn mà lòng tôi thấy rộn ràng.

Ngây thơ thế sao? 

Cái tên này cũng gần ba mươi rồi, không lẽ vẫn còn "trong trắng" đấy chứ?

Tôi nén lại những suy đoán trong lòng, lười biếng đưa ra yêu cầu:

"Anh bảo trợ lý mua đồ ăn mang về đây đi, tôi không muốn đi đâu cả."

"Được."

Thẩm Mộ đi ra ngoài dặn dò trợ lý, tôi đứng dưới ánh sáng ngược nhìn theo bóng dáng cao lớn của hắn, đưa tay ướm thử chiều dài đôi chân hắn, càng cảm thấy tỷ lệ cơ thể của người này đẹp đến mức bùng nổ.

Đẹp trai, dáng chuẩn, giàu có lại còn không ăn chơi sa đọa.  

Nếu không phải vì vấn đề tinh thần kia, đại khái là tôi có tu tám đời cũng chẳng có được hắn trong tay.

Tôi thở dài.

20.

Tình trạng tinh thần của Thẩm Mộ không tốt phần lớn là do chứng mất ngủ.

Trợ lý của hắn cực kỳ ái ngại mà kể với tôi rằng, rất nhiều đêm, Thẩm Mộ đều phải ôm ảnh của tôi mới ngủ được.

Tôi không hỏi hắn lấy những bức ảnh đó từ đâu ra.  

Nhờ vậy mà anh trợ lý mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Đợi khi trở lại bên cạnh Thẩm Mộ, tôi ngồi dán mắt vào dáng vẻ lúc làm việc của hắn một hồi lâu, khiến vành tai hắn đỏ bừng lên, tâm trí có chút không thể tập trung nổi.

Hắn đặt văn kiện trong tay xuống: "Đẹp lắm sao?"

Tôi theo bản năng gật đầu, một lúc sau mới nhớ ra chính sự của mình.

"Tôi có thể đến nhà anh xem thử không? Căn tân phòng mà anh chuẩn bị ấy?"

Thẩm Mộ ngẩn người: "Sao em đột nhiên lại muốn đến đó?"

"Thì muốn đi xem thôi mà! Dù sao đó cũng là nơi ở sau này của chúng ta."

Hắn trước nay chưa từng từ chối lời tôi nói, nghe xong chỉ gật đầu rồi bổ sung thêm:

"Có chỗ nào không hài lòng, em cứ nói cho tôi biết."

21.

Lại một lần nữa bước vào trang viên thanh nhã và cao quý ấy, hốc mắt tôi không kìm được mà ươn ướt.

Nơi này giờ đây sáng sủa vô cùng, ánh mặt trời nghiêng nghiêng chiếu vào người, ấm áp và rất dễ chịu.  

Chẳng giống như kiếp trước, âm lãnh đến mức khiến người ta chỉ muốn chạy trốn.

Tôi lặng lẽ liếc nhìn căn phòng bị khóa kín ở phía ngoài cùng bên phải lầu hai.

Tôi biết bên trong đều là ảnh của mình, còn có cả những bức tranh sơn dầu do tự tay hắn vẽ.  

Trên gương mặt rõ ràng là tôi ấy, nơi khóe mắt có một nốt ruồi đen nhỏ.

Tôi im lặng đi theo Thẩm Mộ vào phòng ngủ.

Bên trong trải khăn trải giường và chăn đệm màu đỏ rực, thêu một chữ "Hỷ" thật lớn.

Đứng bên mép giường, tôi vừa buồn cười lại vừa muốn khóc, cuối cùng kéo kéo tay áo Thẩm Mộ đang đứng bên cạnh, hỏi hắn:

"Muốn kết ♓ô-𝐧 với tôi đến thế sao?"

"Ừ."

Hầu kết hắn lăn lộn: "Có chỗ nào không hài lòng không?"

"Không có, tất cả đều rất tốt."

Tôi kéo hắn cùng ngồi xuống giường: "Khi nào thì bắt đầu chuẩn bị đám cưới?"

"Vài ngày tới."

Hắn thuần thục đưa ngón tay qua cho tôi nghịch, ngoan đến mức không còn thuốc chữa.

Vì sự kháng nghị của tôi mà giờ đây hắn không còn dùng keo xịt tóc nữa, phần tóc mái ⓜ_ề_ⓜ ɱ_ạ_ℹ️ rủ xuống trán, bớt đi vài phần sắc sảo, trông nhu hòa hơn nhiều.

Căn phòng ngay sát bên cạnh chính là nơi kiếp trước hắn đã tự sát, 𝖒á·ц bắn đầy đất.

Còn hiện tại, hắn đang ôm lấy tôi, cằm tựa l*n đ*nh đầu tôi, thần sắc ôn hòa và thỏa mãn, giống như một con mãnh thú đã ăn no, đang lười biếng nằm tắm nắng trên thảm cỏ.

Vận mệnh của hắn, xem như đã được tôi thay đổi rồi phải không?

22.

Ngày cưới đã cận kề.

Ngày nào tôi cũng đến tìm hắn, đợi đến tận khuya mới về, đến mức ba mắng tôi không biết giữ kẽ bao nhiêu lần.

Thế nhưng Thẩm Mộ lại có vẻ rất vui.

Hắn ăn được nhiều hơn một chút, béo lên đôi chút, những ngón tay gầy guộc đã có thêm vài lạng thịt.

Chương (1-14)