| ← Ch.61 | Ch.63 → |
Ngày hôm sau, Úc Cẩn Nam đến tiệm ăn trưa cùng Chu Tễ Hòa.
Từ Quả trước đây chỉ từng nhìn thấy anh từ xa, nay bất ngờ được gặp người thật bằng xương bằng thịt nên vô cùng phấn khích.
Nhân lúc Úc Cẩn Nam ra ngoài lấy đồ ăn đã đặt, cô lập tức ghé sát vào Chu Tễ Hòa, nháy mắt đầy ẩn ý: "Chị à, hai ngày nay chị đúng là rạng rỡ hẳn lên. Sức mạnh của tình yêu quả nhiên ghê gớm thật!"
Chu Tễ Hòa lặng lẽ đổi chủ đề: "Hôm nay thời tiết đẹp nhỉ."
Từ Quả liếc ra ngoài cửa sổ, thản nhiên đáp: "Đẹp thật đấy, chỉ là mưa suốt cả buổi sáng thôi."
"...."
"Vậy là hai người gương vỡ lại lành rồi à?"
"... Chắc là vậy."
Chính cô cũng không biết hiện giờ hai người có được tính là quay lại với nhau hay chưa. Cảm giác giống như đang lấy danh nghĩa "theo đuổi anh ấy" để tán tỉnh nhau hơn.
Không nói rõ được, cũng chẳng định nghĩa nổi.
Cái cảm giác dây dưa mập mờ ấy thật sự khiến người ta khó chịu. Một khi đã nếm qua rồi thì càng thấy mê hoặc.
Tinh tế đến lạ.
Nghe vậy, Từ Quả chậc chậc hai tiếng.
Ngẩng đầu nhìn thấy bóng dáng người đàn ông ngoài cửa sổ đang dần tiến lại gần, cô lập tức ném lại một câu: "Không làm phiền hai người hẹn hò nữa nhé." Rồi chuồn mất dạng.
Khóe mắt thoáng thấy Úc Cẩn Nam đẩy cửa bước vào, Chu Tễ Hòa tiến lên mấy bước, nhận lấy chiếc ô trong tay anh rồi đặt sang bên cạnh.
Hai người chậm rãi đi vào khu vực ăn uống trong cùng.
Anh cởi chiếc áo khoác còn vương hơi ẩm, thuận miệng hỏi: "Buổi trưa sao trong tiệm không có ai vậy?"
"Ngoài Từ Quả ra thì mọi người đều đi liên hoan rồi." Chu Tễ Hòa đáp: "Dạ dày cô ấy không khỏe, không ăn được đồ quá dầu mỡ, đang ở trên lầu uống cháo."
Úc Cẩn Nam khẽ đáp một tiếng.
Anh cúi đầu mở hộp đồ ăn Nhật, đặt phần nước chấm đã pha sẵn trước mặt cô. Đồng thời lấy khăn ướt ra, nhìn cô: "Đưa tay đây."
Dường như mọi thứ đang dần quay trở lại như trước. Dù trước hay trong bữa ăn, người được chăm sóc từ trước đến nay vẫn luôn là Chu Tễ Hòa.
Cô đã quen từ lâu. Thế là ngoan ngoãn xòe tay ra, để mặc anh lau sạch từng ngón tay cho mình.
Biết tối nay anh phải sang thành phố bên cạnh công tác, cô hỏi: "Anh định ở Trân Hải mấy ngày?"
"Chưa chắc. Còn phải xem tình hình."
"Lần này Trịnh Mịch không đi cùng anh sao?"
Dù biết mình không nên như vậy.
Nhưng chuyện anh và Chung Sở Điềm có phải ở riêng với nhau hay không... Quả thật cô vẫn để tâm.
Cô hỏi rất vòng vo. Nhưng Úc Cẩn Nam lại không khó nhận ra ý tứ phía sau câu hỏi ấy.
Nhất thời nổi hứng trêu cô. Anh khẽ bóp hai đầu ngón tay cô, chỉ trả lời theo nghĩa đen: "Ừm, cậu ấy có việc riêng phải làm."
Một câu trả lời có cũng như không.
Úc Cẩn Nam vốn là người chẳng bao giờ để lộ cảm xúc lên mặt. Làm sao Chu Tễ Hòa biết được anh có phải cố ý hay không.
Cô không muốn tiếp tục vòng vo nữa, thẳng thắn nói: "Em không hỏi cái đó."
"Thế là cái gì?"
Lúc này Chu Tễ Hòa mới chắc chắn. Anh rõ ràng đang cố tình chờ cô tự nói thẳng ra.
Ban đầu còn hơi xấu hổ và bực bội. Nhưng ngay sau đó, cô bỗng mỉm cười, học theo cách của anh: "Không có gì. Coi như em quá tò mò đi."
Cô không hỏi tiếp nữa.
Cuộc trò chuyện bị chặn ngang tại đó.
Biết mình sắp đụng đến giới hạn của cô, Úc Cẩn Nam kịp thời thu lại vẻ đùa cợt, dịu dàng dỗ dành: "Công việc là công việc. Bọn anh đều biết chừng mực."
Dù anh không nói, Chu Tễ Hòa cũng hiểu điều đó.
Người ngồi được ở vị trí như Chung Sở Điềm không chỉ có năng lực chuyên môn xuất sắc mà còn rất biết giữ giới hạn.
Cô ta sẽ không bao giờ trộn lẫn công việc và tình cảm cá nhân.
Nhưng hiểu là một chuyện, nghe chính miệng anh nói lại là một chuyện khác.
Anh không cố ý giải thích quá nhiều. Thế nhưng vẫn cho cô cảm giác an tâm vô cùng.
Sau khi được lau sạch tay, trong lòng bàn tay cô bỗng có thêm một đôi đũa.
Chu Tễ Hòa thuận thế cầm lấy, gắp một miếng sò Bắc Cực cho vào miệng: "Đi sớm về sớm nhé. Em sẽ nhớ anh."
Úc Cẩn Nam nhướng mày: "Muốn ăn bánh gì? Trước khi về anh mua cho."
Là người sinh ra và lớn lên ở Trân Hải, đương nhiên Chu Tễ Hòa biết nơi đó có rất nhiều cửa hàng bánh truyền thống nổi tiếng lâu năm.
Suy nghĩ một chút, cô nói: "Em hơi thèm bánh hạt dẻ ở tiệm đối diện trường học."
Nghe cô nhắc đến trường học và bánh hạt dẻ, ánh mắt Úc Cẩn Nam thoáng thay đổi. Chỉ trong chớp mắt rồi biến mất.
Mấy giây sau, anh bình thản đáp: "Anh biết rồi."
Hai người lại trò chuyện thêm vài câu. Bất giác bữa ăn đã qua hơn nửa.
Chu Tễ Hòa ăn không nhiều, mới vài miếng đã no.
Cô đẩy mấy hộp thức ăn gần mình sang phía anh rồi chống cằm ngồi ngẩn người.
Tư thế ăn uống của người đàn ông vô cùng nhã nhặn.
Chiếc sơ mi tối màu ôm vừa vặn cơ thể, không hề có một nếp nhăn thừa nào. Chiếc đồng hồ trên cổ tay khẽ đung đưa theo động tác gắp thức ăn. Mặt kính thỉnh thoảng phản chiếu những vòng sáng nhàn nhạt. Ⴓ⛎·🍸ế·𝐧 ⓡ·ũ đến mức khó tả.
Chu Tễ Hòa chăm chú nhìn anh rất lâu.
Đến khi anh ngẩng đầu nhìn lại, cô mới vội vàng dời mắt đi.
Hai ánh nhìn lặng lẽ lướt qua nhau.
Trong không khí vẫn còn đọng lại chút ngọt ngào vô hình.
"Nặc Nặc." Úc Cẩn Nam đặt đũa xuống, đột nhiên gọi cô.
"Sao thế?" Chu Tễ Hòa theo phản xạ đáp lại: "Anh không ngại nếu em nhìn thêm vài lần nữa đâu.
"...."
Cảm giác như bị bắt quả tang tại trận.
Nhưng vừa rồi quả thật có một khoảnh khắc... Cô nảy sinh ý nghĩ thèm muốn т.𝐡â.п 𝖙𝒽.ể anh.
Quả nhiên, một vẻ ngoài quá mức ưu tú luôn khiến người khác dễ liên tưởng.
Trước đây Chu Tễ Hòa không hiểu. Nhưng lúc này bỗng nhiên lại ngộ ra đôi chút.
Cô không tiếp lời nữa mà cầm chiếc cốc rỗng trên bàn, định đi rót ít nước.
Vừa mới đứng dậy, chiếc chuông treo trên cửa tiệm bỗng vang lên một tiếng leng keng không lớn không nhỏ.
Tưởng là khách đến mua hoa, Chu Tễ Hòa bước qua khu vực ăn uống, đi thẳng ra cửa.
Nhưng khi nhìn thấy người vừa tới, cô hé môi rồi lại không nói gì. Lời chào khách hàng mắc nghẹn trong cổ họng.
Trần Dụ Ngôn mỉm cười: "Nặc Nặc." Giọng nói dịu dàng quen thuộc.
Chu Tễ Hòa hơi sững người. Không ngờ anh lại xuất hiện ở đây.
Theo phép lịch sự tối thiểu, cô khẽ gật đầu: "Sao anh lại tới đây?'
Trần Dụ Ngôn cười bất đắc dĩ: "Tại sao lần nào anh tới em cũng tỏ vẻ ngạc nhiên như vậy? Cứ như anh là thú dữ hồng thủy ấy."
Không biết có phải vì căng thẳng hay không.
Dù ngoài miệng vẫn đùa cợt, nhưng nụ cười trên mặt anh đã nhạt đi đôi chút. Cử chỉ cũng thêm vài phần gượng gạo.
Lần trước gặp nhau cũng chưa lâu, đương nhiên không đến mức xa lạ.
Cô ngạc nhiên đơn giản chỉ vì không biết lý do anh đến đây.
Chu Tễ Hòa không tiếp lời anh, chỉ nói: "Em cứ tưởng lần trước chúng ta đã nói rất rõ rồi. Thật ra..."
"Anh đến không phải vì chuyện đó." Trần Dụ Ngôn lập tức chặn lại nửa câu sau của cô: "Là chuyện đầu tư của Between."
Anh lấy một chiếc USB từ trong túi áo khoác ra: "Ban đầu anh định trực tiếp tìm Đoạn Nguyễn, nhưng cô ấy bảo dạo này sức khỏe không tốt nên chuyện đầu tư để anh bàn với em. Trong này có tài liệu liên quan và bản kế hoạch dự án. Em có thể xem trước."
Đầu óc Chu Tễ Hòa bỗng trở nên hỗn loạn.
Chỉ cách một bức tường trắng, mà Úc Cẩn Nam đang ngồi bên trong. Khu vực ăn uống lại không có cửa mà chỉ được ngăn bằng rèm.
Anh thậm chí có thể nghe rõ toàn bộ cuộc trò chuyện của cô với người khác.
Rõ ràng giữa cô và Trần Dụ Ngôn hoàn toàn trong sáng. Nhưng chẳng hiểu sao cô lại cảm thấy chột dạ.
Chiếc hộp vòng tay và Lâm Mậu Nhiên. Chính là bài học nhãn tiền nhất.
"Em cần thời gian để xem." Chu Tễ Hòa nhận lấy USB một cách lúng túng: "Chuyện đầu tư vốn không phải do em phụ trách, nên trước đây em cũng chưa tìm hiểu kỹ. Hay thế này nhé. Em xem sơ qua trước, đợi khi Đoạn Nguyễn tiện thì em sẽ chuyển lời lại cho cô ấy."
Ý tiễn khách đã rất rõ ràng.
Nhưng Trần Dụ Ngôn như thể không nghe ra. Anh dịu dàng nói: "Nếu em chưa tìm hiểu trước thì chắc chắn sẽ không hiểu hết nội dung trong đó. Máy tính ở đâu? Anh giới thiệu sơ qua cho em. Sau này khi giải thích lại cho Đoạn Nguyễn cũng sẽ dễ hơn nhiều."
Biết rằng đây là chuyện chính sự mà Đọan Nguyễn cực kỳ coi trọng, Chu Tễ Hòa không có lý do gì để từ chối. Càng không thể vì những cảm xúc cá nhân không cần thiết mà tránh né anh.
Như vậy sẽ quá mức gượng ép.
"Vậy để em đi lấy laptop."
"Được."
—
Mãi hai mươi phút sau Trần Dụ Ngôn mới rời đi.
Trong thời gian đó, Từ Quả có xuống dưới một lần.
Cô nàng đầu tiên nhìn thấy hai người ngồi trên sofa bàn chuyện công việc, sau đó lại liếc về phía bên kia vài cái.
Nhìn bầu không khí kỳ lạ ấy, cô ấy lập tức quay đầu chạy thẳng lên lầu.
Cổ họng Chu Tễ Hòa hơi khô rát.
Cô khẽ ho một tiếng rồi cứng đầu bước về phía Úc Cẩn Nam.
Khoảnh khắc vén rèm bước vào. Căn phòng chìm trong bầu không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt.
"Anh ăn xong chưa?"
Sau khi hỏi xong, cô vô thức nhìn xuống bàn ăn.
Phát hiện rằng sau khi cô rời đi, gần như chẳng có món nào được động đến thêm nữa.
Không biết vô tình hay cố ý, ánh mắt Chu Tễ Hòa khóa chặt trên người đàn ông.
Cô nhìn anh. Anh cũng đang nhìn cô.
Nhưng cô không nhận được bất kỳ sự cộng hưởng cảm xúc nào từ anh.
Úc Cẩn Nam khẽ "ừ" một tiếng, bàn tay đeo đồng hồ gõ nhịp lên mặt bàn.
Không nhanh không chậm.
Từng nhịp, từng nhịp một.
Trong không gian yên tĩnh, tiếng động rất khẽ vang lên theo tiết tấu của anh.
"Chiều nay em có lớp không?"
Vừa hỏi, Úc Cẩn Nam vừa dừng động tác. Anh tiện tay chỉnh lại cổ tay áo hơi lệch, đôi mắt lạnh lẽo trong trẻo nhìn thẳng vào cô, ánh nhìn vẫn bình tĩnh như thường lệ.
Giống như đang trò chuyện về những việc thường ngày. Giọng anh không có quá nhiều dao động, nghe như chỉ đơn thuần hỏi lịch trình tiếp theo của cô.
Rốt cuộc là cô suy nghĩ quá nhiều. Bất giác biến thành con chim sợ cành cong.
Chu Tễ Hòa lấy lại tinh thần: "Có một tiết. Anh đi lúc nào? Nếu không quá muộn thì em có thể tiễn anh."
"Bây giờ đi luôn." Úc Cẩn Nam đáp: "Không cần tiễn đâu. Lát nữa anh còn phải về nhà lấy ít quần áo để đi công tác."
"Vậy em đi cùng anh ra cửa."
Nghe cô nói xong, Úc Cẩn Nam cầm áo khoác lên: "Có chuyện gì thì cứ tìm anh. Mấy ngày anh không ở đây, nhớ chăm sóc bản thân cho tốt."
"Em biết rồi."
Hai người một trước một sau đi ra ngoài.
Chu Tễ Hòa nhìn bóng lưng cao ráo của anh đến ngẩn người. Trong lòng bức bối vô cùng.
Rõ ràng chẳng có gì bất thường. Nhưng lại cảm thấy chỗ nào cũng không đúng.
So với thái độ bình thản như mây trôi nước chảy của anh lúc này... Cô dường như càng muốn nhìn thấy mặt cảm xúc trực diện và chân thực của anh hơn.
Cho dù là cảm xúc tiêu cực, cũng tốt hơn nhiều so với việc chẳng biểu lộ gì cả.
Nghĩ vậy, Chu Tễ Hòa khẽ gọi: "Úc Cẩn Nam."
Người đàn ông dừng bước, nghiêng đầu nhìn cô.
"Tại sao anh không hỏi em?"
"Hỏi gì?"
"Chuyện Trần Dụ Ngôn. Chuyện đầu tư. Còn cả lý do anh ấy đến đây."
"Em muốn nói sao?"
Chu Tễ Hòa sững người. Hiển nhiên bất ngờ trước câu trả lời ấy.
Thì ra anh không hỏi, không nhắc đến, chỉ là vì đang quan tâm đến cảm xúc của cô.
Anh không muốn ép cô. Không muốn nói thì không cần nói. Không muốn làm thì cũng không cần làm.
Anh đối với cô từ trước đến nay vẫn luôn bao dung như vậy.
"Nếu anh hỏi, em chắc chắn sẽ nói với anh."
Nếu anh không hỏi... Em không biết có nên nói hay không, cũng không biết phải nói thế nào mới khiến anh vui.
Úc Cẩn Nam nắm lấy tay cô: "Tưởng anh giận à?"
"Ừm. Em sợ anh sẽ giận."
"Anh không nhỏ nhen đến thế." Anh hơi cúi đầu, ⓗô·ⓝ nhẹ lên khóe môi cô: "Ngoan. Đợi anh về rồi nói."
—
Hai ngày đầu của chuyến công tác, Úc Cẩn Nam rất bận. Ngoài việc chúc nhau buổi sáng và buổi tối, hai người gần như không liên lạc gì thêm.
Chu Tễ Hòa tranh thủ ghé nhà Đoạn Nguyễn một chuyến.
Sau khi kể cho cô ấy nghe chuyện đầu tư, cô lại thuận miệng kể phản ứng của Úc Cẩn Nam vào ngày Trần Dụ Ngôn đến tiệm.
Nghe xong, Đoạn Nguyễn nuốt múi quýt cuối cùng rồi chậm rãi nói: "Chứ cậu muốn anh ấy có phản ứng gì? Danh không chính ngôn không thuận, anh ấy không có lý do để giận, cũng chẳng cần phải giận. Trần Dụ Ngôn cùng lắm chỉ được xem là một "quá khứ" chưa tⓗàn·ⓗ ♓·ì·ⓝ·ⓗ của cậu thôi, mà đó còn chỉ là bề ngoài. Đạo lý đơn giản như vậy, sao Úc Cẩn Nam có thể không hiểu chứ?"
"...."
"Nhưng.." Đoạn Nguyễn chống cằm suy nghĩ: "Mình cảm thấy cậu nên chú ý đến một phương diện khác."
"Phương diện nào?"
"Điều anh ấy để tâm có lẽ không phải là Trần Dụ Ngôn, mà là chuyện đầu tư. Nặc Nặc, thử đặt mình vào vị trí của anh ấy xem. Nếu chuyện liên quan đến Úc Cẩn Nam mà cậu lại là người biết cuối cùng, cậu sẽ nghĩ thế nào?"
...
Chiều tối hôm đó, Chu Tễ Hòa lái xe đến Trân Hải.
Khi tới khách sạn đã gần mười giờ đêm.
Sau khi hỏi số phòng của Úc Cẩn Nam ở quầy lễ tân, cô đang định đi về phía thang máy thì bất ngờ chạm mặt hai người đang đi tới.
Người đầu tiên cô nhìn thấy là Chung Sở Điềm.
Trong tay cô ta ôm một chồng tài liệu, lúc này đang nghiêng đầu nói chuyện công việc với người đàn ông bên cạnh.
Mấy giây sau.
Ánh mắt đối phương vô tình đảo qua, cũng vừa lúc nhìn thấy cô.
Chu Tễ Hòa không có ý quan sát biểu cảm của cô ta sau khi nhìn thấy mình mà chuyển ánh mắt sang Úc Cẩn Nam.
Hai tay anh đều không rảnh.
Một tay cầm túi đựng laptop, tay còn lại cầm một chiếc túi tote nữ.
Không cần suy nghĩ nhiều cô cũng biết, chủ nhân chiếc túi đó là Chung Sở Điềm.
Hai người đối diện dần tiến về phía thang máy.
Ánh mắt Úc Cẩn Nam sâu thẳm. Anh bước tới chỗ cô.
"Em tới lúc nào vậy?"
Trên gương mặt anh, cô không nhìn thấy bất kỳ cảm xúc nào liên quan đến sự ngạc nhiên hay vui mừng.
Ngược lại, sau khi nhìn thấy cô, anh chẳng tỏ vẻ bất ngờ. Giọng điệu hỏi han cũng vẫn bình thường như cũ.
Như một chậu nước lạnh.
Chu Tễ Hòa cúi đầu nhìn chiếc túi trong tay anh, sau đó ngẩng lên cười với anh.
"Em mới tới."
Đúng lúc đó, Chung Sở Điềm lên tiếng chào hỏi đơn giản.
Chu Tễ Hòa mỉm cười đáp lại một cách lịch sự, máy móc.
Ba người cùng bước vào thang máy. Rất nhanh sau đó lại đi ra.
Trước khi tách ra, Chung Sở Điềm nhận lại túi của mình từ tay Úc Cẩn Nam. Đồng thời chia một nửa tài liệu trong tay cho anh, nói một câu "cảm ơn" đơn giản rồi quẹt thẻ bước vào phòng mình.
Phòng của Úc Cẩn Nam nằm cuối hành lang.
Chu Tễ Hòa đi phía sau anh.
Đoạn đường chỉ hơn mười giây nhưng chẳng ai lên tiếng.
Hành lang yên tĩnh vắng người.
Tiếng bước chân của hai người trở nên đặc biệt rõ ràng.
Anh dường như đi rất nhanh.
Cô nhìn thấy nhưng không có ý định đuổi theo. Ngược lại còn cố tình kéo giãn khoảng cách giữa hai người như đang giận dỗi.
Đến cửa phòng.
Úc Cẩn Nam quẹt thẻ mở cửa, sau đó nhường lối cho cô vào trước.
Chu Tễ Hòa không nhìn anh mà trực tiếp bước qua ngưỡng cửa.
Trong lòng nghẹn một bụng tức. Khó chịu vô cùng.
Cánh cửa nhanh chóng đóng lại. Nhưng cô không nghe thấy tiếng cắm thẻ điện quen thuộc.
Trong bóng tối vang lên vài tiếng ma sát khe khẽ. Giống như có người đặt thứ gì đó xuống đất.
Ngay sau đó, Chu Tễ Hòa cảm thấy cổ tay bị 𝐬*𝖎ế*🌴 𝖈𝐡*ặ*ⓣ. Cả người lập tức bị kéo mạnh về phía trước.
Lưng cô nhanh chóng ép lên bức tường lạnh. Giữa eo và mặt tường có một bàn tay lớn đỡ lấy nên cô hoàn toàn không cảm thấy đau.
Sau đó, môi cô bị chiếm lấy một cách ngấu nghiến. Nụ h●ô●𝓃 bá đạo mạnh mẽ thuộc về anh lập tức ập xuống.
Thì ra sự bình yên vừa rồi chỉ là khoảng lặng trước cơn bão.
Khoảnh khắc mất đi lý trí, trong đầu Chu Tễ Hòa chỉ còn lại ý nghĩ ấy.
Trước khi hô hấp hoàn toàn trở nên khó khăn, người đàn ông chậm rãi rời môi cô, mang theo hơi thở nóng ẩm di chuyển xuống những nơi khác.
Xung quanh tối đen, yên tĩnh. Bên tai chỉ còn tiếng th* d*c của cả hai.
"... Úc Cẩn Nam."
Đáp lại cô chỉ là tiếng quần áo bị cởi bỏ.
Ban đầu cô muốn nói rằng mình không vui.
Vì chiếc túi đó, cũng vì thái độ của anh.
Nhưng đến khi lời ra khỏi miệng chỉ còn lại tiếng rên nghẹn ngào mang theo âm khóc.
Đêm mưa kéo dài dường như vô tận.
Cô giống như một kẻ lang thang không tìm thấy nơi dừng chân, chỉ có thể mặc cho gió cuốn đi khắp nơi.
Lặng lẽ không một tiếng động.
Sự 𝐧-ó-n-ℊ ⓑỏ𝖓-🌀 khác thay thế đầu ngón tay của anh.
Chu Tễ Hòa nghẹn ngào một tiếng, tựa như đang chìm trong vùng biển vô vọng vô biên.
"Bây giờ nói đi." Úc Cẩn Nam ghé sát bên tai cô, thấp giọng cất lời.
"Nói... nói gì cơ..."
"Buổi trưa hôm đó..." Giọng anh khàn thấp: "Những điều em muốn nói khi anh ta có mặt ở đó."
Hết chương 62
| ← Ch. 61 | Ch. 63 → |
