Truyện:Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Chương 06

Chờ Đợi Một Cơn Mưa
Trọn bộ 81 chương
Chương 06
0.00
(0 votes)


Chương (1-81)

"Chở tôi một đoạn được không?"

"Không được."

Vậy nên, trên đời sao lại có người đàn ông chẳng có chút phong độ nào thế này? Cô thật sự khiến anh ghét đến vậy sao?

"Úc Cẩn Nam."

Giọng Chu Tễ Hòa mang theo chút hờn dỗi, lại pha lẫn vài phần mê hoặc mà chính cô cũng không nhận ra. Cô mềm giọng gọi thẳng tên anh.

Đôi mắt Úc Cẩn Nam vô thức nheo lại, trong mắt thoáng hiện vài cảm xúc khác thường. Ánh nhìn nóng rực hiếm thấy, giống như thợ săn khóa chặt con mồi, mang theo cảm giác áp bức khó diễn tả.

Thấy anh không lên tiếng, Chu Tễ Hòa nói thẳng: "Hay anh cứ nói thẳng cho tôi biết rốt cuộc tôi chọc gì anh đi. Anh cứ lạnh mặt như vậy cũng giải quyết được gì đâu. Dù sao anh cũng là cậu của học sinh tôi. Sau này kiểu gì cũng còn gặp lại, chẳng lẽ cứ mãi thế này?"

Có lẽ màn mưa đêm khiến con người ta dễ mềm lòng hơn. Rõ ràng cách đây không lâu cô còn kiêu ngạo nói không muốn nói chuyện với anh nữa, kết quả bây giờ lại mở miệng nhờ anh chở về. Đúng là tiêu chuẩn kép.

Chu Tễ Hòa tự thấy cạn lời với chính mình.

"Cô không chọc gì tôi cả." Ánh mắt Úc Cẩn Nam càng lúc càng sâu, anh chậm rãi nói nốt nửa câu sau: "Chỉ đơn giản là tôi không muốn qua lại với cô thôi."

"..."

Chu Tễ Hòa suýt tưởng mình nghe nhầm. Cô không ngờ người đàn ông trước mặt lại nói thẳng đến vậy, chẳng chừa cho cô chút thể diện nào.

Im lặng hồi lâu, cô bỗng cong mắt cười: "Nếu vậy thì không làm phiền anh Úc nữa. Tôi đi đây."

Trời mới biết lúc này cô đang cười vì cái gì. Dù sao cũng không thể mất khí thế trước mặt anh được.

Úc Cẩn Nam thu hồi ánh mắt, trên mặt chẳng có chút dao động nào. Anh vòng qua đầu xe, mở cửa ghế lái rồi cúi người ngồi vào trong. Ngay sau đó là tiếng động cơ khởi động. Anh cứ thế biến mất vào màn đêm, không chút lưu luyến.

Chu Tễ Hòa đứng ngây người.

Đi thật à? 

Thật.

Sự.

Đi rồi.

Chu Tễ Hòa nhìn theo hướng chiếc xe biến mất thật lâu. Thầm mắng thêm vài câu trong lòng xong mới lấy điện thoại từ túi ra, mở ứng dụng gọi xe để đặt xe về nhà. Chắc do thời tiết quá tệ, lại gần nửa đêm nên tài xế nhận cuốc rất ít.

Đợi khoảng năm phút, cuối cùng cũng có người nhận đơn. Nhưng ứng dụng hiển thị phải nửa tiếng nữa tài xế mới tới.

Bất đắc dĩ, Chu Tễ Hòa chỉ đành đội mưa phùn bước nhanh vào một cái đình nghỉ gần đó, định ngồi đợi một lúc.

Vừa ngồi chưa bao lâu, điện thoại lại vang lên âm báo hủy chuyến. Lý do: quãng đường đón quá xa.

Tốt lắm.

Hay là cô ngủ luôn ở đây đi.

Tự giận dỗi bản thân một hồi, Chu Tễ Hòa mở khóa điện thoại lần nữa. Đúng lúc ấy nhìn thấy tin nhắn WeChat của Mạnh Dĩ Thư gửi tới.

【Mạnh Dĩ Thư】: Hòa Hòa, lên xe chưa?

【Chu Tễ Hòa】: Chưa, gần đây không bắt được xe.

Lại qua thêm vài phút nữa. Cô đang định đổi sang ứng dụng gọi xe khác thử vận may thì khóe mắt bỗng thoáng thấy một chiếc ô tô màu trắng từ xa chạy tới phía này.

Xe cuối cùng dừng lại cách đình nghỉ vài mét. Một người đàn ông trung niên thật thà, hiền lành bước xuống xe, đi tới trước mặt cô.

"Xin chào, cô là cô Chu phải không?"

"Là tôi, còn chú là?"

"Tôi là tài xế cô Mạnh đặt trên mạng. Cô ấy bảo tôi tới đón cô."

Nhớ tới tin nhắn vừa rồi của Mạnh Dĩ Thư, Chu Tễ Hòa cũng không nghĩ nhiều. Nói một câu "Làm phiền chú rồi" xong, cô trực tiếp ngồi vào ghế sau.

Chiếc xe chậm rãi hòa vào làn đường giữa phố.

Nhìn cảnh đêm neon lướt nhanh ngoài cửa sổ, trong lúc chán chường, cô lại bất giác nhớ tới Úc Cẩn Nam — người đàn ông lạnh như băng ấy.

Thật ra vừa rồi cô không nên hỏi anh như vậy. Rốt cuộc mình đã chọc gì anh ấy? Chính cô còn rõ hơn cả anh.

Ký ức như mới hôm qua.

Đó đại khái là lúc vừa vào lớp mười. Khi ấy Chu Tễ Hòa đúng như lời Phan Nham nói, khó chiều vô cùng, kiêu căng tùy hứng, đã vậy tính khí còn lớn. Chỉ cần không vừa ý là lập tức lạnh mặt, chưa từng cho ai bậc thang để xuống, cũng chẳng bận tâm cảm xúc người khác.

Thế nhưng gương mặt cô lại quá được lòng người. Thêm nữa, nhờ một điệu múa cổ điển gây chấn động trong đêm hội chào tân sinh, cô nhanh chóng nổi tiếng khắp trường, người theo đuổi chẳng ít.

Trong một lần tình cờ, Chu Tễ Hòa vô tình nghe bạn học kể về hoàn cảnh của Úc Cẩn Nam. Cha anh mất sớm, mẹ mở một tiệm giặt ủi nhỏ đến đáng thương ở khu ngõ cũ, sống nhờ nghề giặt vá quần áo thuê.

Giống như vừa xem xong một bộ phim bi kịch, trong lòng cô sinh ra thương cảm và không đành lòng. Từ đó, cô bắt đầu chú ý tới cậu nam sinh ngồi cuối lớp. Anh luôn đeo cặp kính gọng đen quê mùa đến mức chẳng thể quê hơn. Vừa cao vừa gầy, lúc nào đi đường cũng cúi đầu. Tính cách cô độc, ít nói, thành tích quanh năm đứng cuối lớp, chưa từng tham gia hoạt động tập thể.

Dần dần, bạn học bắt đầu xa lánh anh. Giáo viên đương nhiên cũng chẳng thích học sinh kém khó quản. Thế nhưng anh dường như chẳng bận tâm, vẫn sống biệt lập theo cách riêng. Dù trong giờ hay ngoài giờ, phần lớn thời gian đều ngủ. Thỉnh thoảng còn đến muộn về sớm.

Có lẽ vì thương hại, Chu Tễ Hòa vẫn muốn giúp anh một chút, chỉ là không biết bắt đầu từ đâu.  

Cho tới giờ ra chơi hôm ấy, khi cơn mưa lớn bất ngờ kéo tới. Đúng lúc đó cô mang theo một hộp chocolate đen đắt tiền. Ý định ban đầu chỉ là muốn tặng anh để an ủi và động viên. Nhưng cô quen được người khác nâng niu từ nhỏ, làm sao có thể chủ động nói ra những lời quan tâm dịu dàng như thế. Thế nên, trước ánh mắt của cả lớp, cô đi tới trước mặt anh, tiện tay ném hộp chocolate lên bàn học của anh, kiêu ngạo nói: "Tôi nghe nói cậu không mua nổi. Này, coi như tôi tặng."

Mọi người đều nhìn thấy dáng vẻ đại tiểu thư đứng trên đầu người khác, giẫm nát lòng tự trọng của người ta. Nhưng chẳng ai biết, câu nói ấy khiến cô hối hận suốt cả thanh xuân.

Sáng hôm sau, Chu Tễ Hòa vừa bước vào tiệm đã bị Đoạn Nguyễn kéo sang một bên.  

Đoạn Nguyễn đầy thần bí nói: "Nặc Nặc, mình tuyển được một em trai siêu đẹp trai, mai tới làm."

Chu Tễ Hòa day day mi tâm, phối hợp hỏi: "Đẹp tới mức nào?"

"Ôi chao, tuyệt đối đúng gu cậu. Người ta mới hai mươi tuổi, hè tới làm thêm thôi."

Đoạn Nguyễn đúng lúc dừng lại: "Giữ bí mật chút đi, tới lúc đó cậu sẽ biết."

"Gu mình ư?" Chu Tễ Hòa rất kiên nhẫn vỗ vai cô ấy: "Mình không thích em trai. Với lại giờ mình chẳng có tâm trạng yêu đương, kiếm tiền quan trọng hơn."

"Đó mới là vấn đề đó! Cậu nói xem một Ⓜ️-ỹ ռ-ữ như cậu mà bao năm chưa từng yêu ai, nói ra nghe được à?"

"..."

Chu Tễ Hòa im lặng vài giây, quyết định không đáp.

Đối với màn mai mối của Đoạn Nguyễn, mỗi năm đều lặp lại vài lần đúng giờ đúng buổi. Ban đầu cô còn nghiêm túc giải thích mình không muốn yêu. Sau này dứt khoát qua loa cho xong, để mặc Đoạn Nguyễn tự vui một mình.

"Chu Tễ Hòa, cậu lại qua loa với mình!" 

Đoạn Nguyễn phồng má, nhìn cô như thể chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

"Nguyễn Nguyễn." Chu Tễ Hòa bỗng gọi cô ấy.

"Hả?"

"Trải nghiệm từ rất nhiều năm trước nói cho mình biết... Đàn ông không đáng tin." Nói xong, Chu Tễ Hòa không giải thích thêm nữa, trực tiếp lên tầng hai.

Thấy cũng gần tới giờ, cô nhanh chóng bắt đầu một ngày dạy học.

Trước tiết cuối cùng không lâu, bụng Chu Tễ Hòa bỗng căng đau. Dạ dày cuộn lên từng cơn, khó chịu đến buồn nôn.

Cô tưởng chỉ là di chứng của hai ngụm rượu trái cây hôm qua nên không để tâm lắm, cố nhịn khó chịu gọi học sinh vào lớp.

Động tác của bài múa hôm nay thật sự không dễ. Sau khi khởi động xong, vài đứa trẻ nhìn nhau ngơ ngác.

Chu Tễ Hòa kiên nhẫn dạy đi dạy lại nhiều lần. Ba tiếng trôi qua, mọi người cũng chỉ học được phần da lông.

Đến khoảng mười phút trước giờ tan học, Chu Tễ Hòa khẽ thở dài, dịu giọng nói: "Cô sẽ nhảy hoàn chỉnh một lần cho các con xem. Sau đó cô quay video gửi phụ huynh, về nhà nhớ chăm chỉ luyện tập nhé."

Đám trẻ cười toe toét, đồng thanh bằng giọng non nớt: "Dạ!"

Chu Tễ Hòa cúi người bật loa, bản nhạc cổ điển quen thuộc vang lên.  

Mười mấy giây sau, trên tấm đệm mềm xuất hiện một bóng dáng nhẹ nhàng q𝖚ÿ·ế·ⓝ r·ũ.

Từng bước như sen nở. Dáng múa tuyệt mỹ.

Thân hình m-ề-〽️ Ⓜ️-ạ-1 uyển chuyển, vòng eo nhỏ nhắn như có thể ôm trọn bằng một tay, giống như đang múa trên lòng bàn tay người khác.

Cơ thể cô mềm như không xương, dường như sinh ra là để dành cho múa.

Vốn dĩ điệu múa này chỉ để biểu diễn cho học sinh trong phòng xem, lại ngoài ý muốn rơi vào mắt Úc Cẩn Nam — người vừa tới không lâu.

Đôi mắt anh vô thức nheo lại, bàn tay lớn giấu trong túi áo gió dần lạnh đi vài phần.

Giống như trở về nhiều năm trước. Trong đêm hội chào mừng tân sinh ấy, thiếu nữ mặc váy trắng, một mình múa giữa sân khấu rộng lớn. Gương mặt rực rỡ tự tin, mang theo khí thế chẳng coi ai vào mắt.

Hai bóng hình dần chồng lên nhau. Cuối cùng dừng lại.

"Cô giáo dạy múa này nhảy đẹp thật. Bảo sao Trừng Trừng hai tháng nay tiến bộ nhanh vậy."

Diêu Ngữ Nặc đứng cạnh Úc Cẩn Nam tặc lưỡi một tiếng rồi cảm thán.

Úc Cẩn Nam hoàn hồn, thu ánh mắt lại: "Tôi nhớ chiều nay đã nói với cô là tôi tới đón con bé rồi. Sao tự nhiên lại qua đây?"

Diêu Ngữ Nặc lè lưỡi: "Em không thấy tin nhắn mà." 

Cho dù có thấy cũng sẽ giả vờ không thấy. Chỉ là muốn có thêm cơ hội ở cạnh anh thôi.

"Khoảng thời gian này làm phiền cô rồi."

"Phòng tranh của em gần đây mà, tiện đường đón Trừng Trừng thôi, thật sự không phiền." Diêu Ngữ Nặc bổ sung thêm: "Anh Cẩn Nam, anh không cần khách sáo với em vậy đâu."

Úc Cẩn Nam chỉ "Ừm" một tiếng, không nói nữa.

Đúng chín giờ tối tan học.  

Học sinh lần lượt rời khỏi phòng múa.

Lúc này trán Chu Tễ Hòa đầy mồ hôi mịn. Cơn đau bụng vốn chỉ thỉnh thoảng xuất hiện giờ đã biến thành đau âm ỉ không dứt.

Cô vịn lan can đi về phía ghế sofa, định ngồi nghỉ một lát. Mới đi được vài bước đã đau tới mức không chịu nổi. Cô chỉ có thể co người lại, ngồi xổm xuống để giảm bớt cảm giác đau đớn.

Phó Khả Trừng vừa cởi giày múa ở gần đó phát hiện ra sự bất thường, lập tức chân trần chạy tới.

"Cô Chu, cô bị bệnh sao?"

Chu Tễ Hòa lắc đầu: "Cô không sao."

"Cô không ngoan! Nói dối thì mũi sẽ dài ra đó!" 

Phó Khả Trừng rõ ràng không tin. Con bé nhìn cô vài giây rồi quay người chạy ra cửa, cuối cùng lao thẳng vào lòng cậu mình. Ngẩng đầu lên, cô bé sốt ruột nói với Úc Cẩn Nam: "Cậu ơi, cậu mau đi xem cô Chu đi, hình như cô ấy bị bệnh rồi!"

Hết chương 6

Lời tác giả: Úc · ngoài miệng một kiểu · ngồi chờ bị vả mặt · Cẩn Nam 😌

Chương (1-81)