Truyện:Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Chương 05

Chờ Đợi Một Cơn Mưa
Trọn bộ 81 chương
Chương 05
0.00
(0 votes)


Chương (1-81)

...Tình huống gì đây?

Rõ ràng là hai người vốn chẳng liên quan gì đến nhau, sao lại tạo cảm giác như quen thuộc lắm vậy?

𝒬.ц.𝖆.ⓝ h.ệ của họ thời cấp ba vốn chẳng rõ ràng, thậm chí còn có thể dùng hai chữ cứng nhắc để hình dung. Chu Tễ Hòa còn từng sỉ nhục lòng tự trọng của anh như thế, giờ đã thật sự xóa bỏ hiềm khích rồi sao?

Mọi người ngầm hiểu ý nhau, đồng loạt nảy ra cùng một nghi hoặc. Nhưng còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, thắc mắc ấy nhanh chóng tan biến.

Bởi vì Chu Tễ Hòa chỉ thuận miệng đáp một câu: "Có gì mà phải ngại chứ."

Úc Cẩn Nam nhàn nhạt nhìn cô một cái, sau đó vòng qua người cô rồi ngồi xuống chỗ bên cạnh, từ đầu đến cuối không có thêm bất kỳ trao đổi nào.

Giống như hai người xa lạ hoàn toàn không quen biết, chỉ đơn giản vì một chỗ trống mà lịch sự hỏi han vài câu.

Thấy chẳng còn dấu hiệu gì để tiếp tục hóng chuyện, mọi người cũng thu lại tâm tư xem náo nhiệt, quay sang tiếp tục trò chuyện với bạn học cũ bên cạnh.

Không khí trong phòng lần nữa trở nên ồn ào.

Lúc này trên mặt Chu Tễ Hòa vẫn giữ nguyên vẻ bình thường, trái lại Mạnh Dĩ Thư ngồi bên phải cô lại thỉnh thoảng lén nhìn Úc Cẩn Nam.

Cuối cùng cô ấy không nhịn được, ghé sát lại hỏi nhỏ: "Hòa Hòa, có phải cậu với Úc Cẩn Nam vẫn còn liên lạc không?"

Chu Tễ Hòa cầm tách trà lên nhấp một ngụm: "...Đùa à? Mình với cậu ấy có giao tình gì đâu."

Mạnh Dĩ Thư đầy vẻ kinh ngạc: "Thế nhiều chỗ trống vậy, sao cậu ấy không ngồi chỗ khác mà cứ phải ngồi cạnh cậu chứ?"

"..." Cậu hỏi mình thì mình biết hỏi ai đây.

Bị Mạnh Dĩ Thư nhắc như vậy, sự chú ý của Chu Tễ Hòa vô thức chuyển sang người đàn ông bên cạnh.

Sự tồn tại của anh luôn khiến người khác khó bỏ qua. Mùi trầm hương trên người lúc ẩn lúc hiện, đôi khi còn mang theo chút vị chát phả vào hơi thở cô.

Đã khá lâu kể từ lần hai người chia tay trong không vui. Thỉnh thoảng giữa giờ học, cô vẫn nghe Phó Khả Trừng nhắc tới cậu mình, nên ít nhiều cũng biết tình hình gần đây của anh.

Ví dụ như anh bận tới mức gần như không có thời gian ngủ. Lại ví dụ như cô gái trẻ sống cạnh nhà theo đuổi anh cực kỳ nhiệt tình, dáng vẻ như không theo đuổi được thì sẽ không bỏ cuộc. Bảo sao cô ta lại tích cực đưa đón cô bé như vậy, hóa ra là có mục đích khác.

Chu Tễ Hòa còn đang suy nghĩ miên man thì vô tình cúi đầu thấy trà trong cốc đã gần cạn. Ban đầu cô định với tay lấy ấm trà cách đó không xa để rót thêm. Ngẩng đầu nhìn mới phát hiện nó lại vừa vặn nằm ngay trước mặt Úc Cẩn Nam. Khoảng cách không quá xa nhưng vẫn cần anh đưa qua giúp. Nghĩ lại, nếu đứng dậy với lấy ấm trà thì động tác ấy lại hơi đột ngột, rất dễ khiến anh chú ý. Suy đi tính lại, dường như kiểu gì cũng phải mở miệng nhờ anh.

Đến cả Chu Tễ Hòa vốn chẳng sợ trời chẳng sợ đất, lúc này trong lòng lại thấy khó chịu vô cùng, hoàn toàn không muốn mở lời cầu người giúp đỡ.

Thôi vậy, không uống nữa là được.

Không hiểu sao, tính bướng bỉnh lâu ngày không xuất hiện của Chu Tễ Hòa lại nổi lên. Một nỗi bực bội vô cớ lập tức dâng trào. Ngay lúc cô đang âm thầm đấu tranh với bản thân, khóe mắt lại thoáng thấy người đàn ông bên cạnh cầm lấy ấm trà bằng một tay.

Đầu tiên anh rót đầy cốc mình, sau đó đặt ấm trà xuống trước mặt cô.

"Cô Chu không cần phải câu nệ như vậy đâu."

Từ đầu đến cuối Úc Cẩn Nam không nhìn cô, chỉ nhàn nhạt nói một câu.

Chu Tễ Hòa theo phản xạ quay đầu nhìn anh. Góc nghiêng của người đàn ông sắc sảo rõ ràng. Quai hàm nhẵn nhụi nhưng hơi căng cứng. Nốt ruồi nhỏ nhạt màu nơi đuôi mày dưới ánh đèn vàng lại càng nổi bật.

Dù thật sự có cảm giác giận dỗi vì bị bắt quả tang, nhưng Chu Tễ Hòa sao có thể thừa nhận. Cô làm bộ vô tội: "Tôi chẳng có gì phải câu nệ cả."

"Không có thì tốt." Úc Cẩn Nam cụp mắt: Nếu cần gì thì cứ nói thẳng, đừng vô cớ làm phiền người khác."

...Làm phiền người khác?

Ban đầu Chu Tễ Hòa còn không hiểu ý anh. Cô đảo mắt nhìn quanh một vòng, thấy khá nhiều ánh mắt đang kín đáo nhìn về phía họ, lại còn loáng thoáng nghe thấy tên mình và Úc Cẩn Nam bị nhắc tới không ít.

Lúc này cô hoàn toàn hiểu rồi. Y của anh đại khái là vừa rồi cô cứ lưỡng lự giữa ấm trà và anh, ánh mắt qua lại quá nhiều, rất dễ khiến người khác hiểu lầm bọn họ thân thiết. Từ đó mang đến phiền phức cho anh.

Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể là ý này. Cho nên rõ ràng anh nhận ra cô cần giúp từ lâu, lại lạnh nhạt đứng nhìn cô tự mắc kẹt. Giờ còn quay sang trách cô làm phiền anh sao?

Nghĩ như vậy, cục tức nghẹn trong lòng Chu Tễ Hòa càng lúc càng khó chịu hơn.

Cô cũng không hiểu vì sao, mấy năm gần đây cộng đi trừ lại mới gặp anh có hai lần, nhưng lần nào cô cũng cảm thấy anh bài xích mình vô cùng.

Ví dụ như lần gặp trước. Theo lý mà nói, ngoại hình cô những năm này chẳng thay đổi nhiều, anh hẳn là nhận ra được. Thế mà lại giả vờ như người xa lạ, coi cô như trò cười mà đùa giỡn. Lẽ nào vẫn còn ghi hận chuyện năm đó?

Chu Tễ Hòa không muốn nghĩ tiếp nữa.

Cô đẩy ấm trà về phía anh, vẻ bướng bỉnh trong mắt chẳng những không giảm mà còn tăng lên: "Người bị làm phiền không chỉ có mình anh Úc. Nếu đã không hợp nhau, vậy từ giờ đừng trao đổi thêm nữa thì hơn."

Chuyện năm đó đúng là lỗi của cô, cô cũng thực sự thiếu anh một lời xin lỗi. Nhưng dù thời thế đổi thay, trước kia cô chưa từng cúi đầu nhận sai, mà bây giờ bảo cô làm thế thì khác gì 🌀●𝖎●ế●🌴 cô.

Úc Cẩn Nam dường như đoán được cô sẽ nói vậy. Anh lạnh nhạt cong môi, không nói thêm câu nào nữa.

Mạnh Dĩ Thư ngồi bên cạnh khoảng cách khá gần, đương nhiên nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện của hai người. Cô ấy đang định tìm chủ đề phá tan bầu không khí căng cứng thì bỗng nghe Trình Lập Nhẫn ngồi đối diện lên tiếng.

"Bạn học Chu, nghe lớp trưởng nói sau khi tốt nghiệp cậu đổi WeChat mới luôn à? Cậu thế này không đủ nghĩa khí rồi, định không liên lạc với đám bạn cũ tụi mình nữa hả?"

Chu Tễ Hòa khẽ nhướng mày, thản nhiên nói dối: "Cũng không phải. Chỉ là mất điện thoại, không tìm lại số cũ nữa thôi."

Chẳng lẽ trả lời thẳng rằng cô không muốn liên hệ với bất kỳ ai nữa sao? Nghe cũng đáng bị đánh thật.

Trình Lập Nhẫn là bạn ngồi sau cô hồi cấp ba, tính cách thật thà thoải mái, trước đây chẳng ít lần chép bài hộ cô. Anh rõ ràng tin sái cổ lời cô nói, liên tục "ồ" hai tiếng.

"Vậy lát nữa phải kết bạn WeChat nhé. Tôi sắp cưới rồi, tới lúc đó còn phải mời cậu uống rượu mừng."

"Được thôi." Chu Tễ Hòa cười rạng rỡ.

Cố Tĩnh ngồi cạnh Trình Lập Nhẫn tiếp lời: "Tớ còn nhớ lúc mới tốt nghiệp, lớp trưởng liên lạc từng người bảo tới nhà dự tiệc đỗ đại học. Sau đó không biết ai hỏi một câu là Chu Tễ Hòa có tới không. Lớp trưởng lúc ấy còn nói chắc chắn rằng WeChat của cậu sẽ không dùng nữa. Khi đó tụi mình thắc mắc lâu lắm luôn."

Trình Lập Nhẫn hỏi: "Hả? Thế sao Phan Nham biết điện thoại bạn học Chu bị mất?"

Chủ đề bất giác chuyển sang Phan Nham. Anh ta đầu tiên cứng người, sau đó ký ức bất ngờ ùa về.

Sau khi tốt nghiệp không lâu, anh ta nghe bố mẹ nói nhà Chu Tễ Hòa xảy ra chuyện. Anh ta nhiều lần muốn liên lạc với cô mà không được nên trực tiếp tìm đến nhà. Kết quả phát hiện nhà cô đã bị niêm phong từ lâu. Sau đó có lần tình cờ gặp cô ngoài phố, anh ta tức đến phát nghẹn, chất vấn vì sao cô không trả lời tin nhắn.

Khi ấy cô nói: "Điện thoại tôi mất rồi, không lấy lại được WeChat cũ."

Vốn còn muốn xin WeChat mới của cô, ai ngờ nói xong câu ấy, cô đã trực tiếp biến mất ở đầu con hẻm. Từ đó về sau anh ta không gặp lại cô nữa.

Hoàn hồn lại, Phan Nham hừ nhẹ, nói qua loa: "Quên nghe ai nói rồi, tôi đâu rảnh quan tâm chuyện của cậu ta."

Nhớ tới quá khứ, trong lòng Phan Nham bỗng chua xót vô cùng, lòng thù địch với Chu Tễ Hòa cũng nhạt đi không ít.

Nói cho cùng, chỉ là yêu mà không được nên mới chọn cách bôi nhọ thôi. Chứ anh ta đâu thật sự ghét cô.

Trình Lập Nhẫn gật gù hiểu ra. Cũng phải, dù sao hai người cãi nhau suốt ba năm cấp ba, nhìn nhau đã thấy ngứa mắt. Phan Nham sao có thể chủ động hỏi chuyện Chu Tễ Hòa được.

Nói thêm vài câu nữa, Cố Tĩnh nhìn Chu Tễ Hòa rồi không nhịn được cảm thán: "Nói thật cũng thấy xấu hổ. Hồi cấp ba tớ từng rất ghen tị với cậu. Từ ngoại hình tới gia thế đều hoàn hảo, học hành cũng giỏi. Sau này biết nhà cậu xảy ra chuyện, tớ còn nhắn rất nhiều tin muốn an ủi. Kết quả lớp trưởng nói cậu mất điện thoại rồi nên từ đó chẳng gửi nữa, nghĩ dù sao cậu cũng không đọc được."

Chu Tễ Hòa hơi sững người. Không hiểu sao lại nhớ tới người có WeChat tên "Y". Trong khi tất cả đều cho rằng cô sẽ không bao giờ đăng nhập WeChat cũ nữa.

Người ấy lại gửi cho cô một tin trong bảy năm liên tiếp: Chúc mừng năm mới.

Đúng là một người xa lạ kỳ quái.

Một bữa cơm kết thúc, mọi người đều xem như khá vui vẻ.

Sau Chu Tễ Hòa, Úc Cẩn Nam rõ ràng trở thành tâm điểm của cả bàn tiệc.

Nhưng thái độ với người khác của anh hờ hững đến mức đáng sợ. Mười câu trả lời được ba câu đã xem như rất nể mặt rồi.

Dù vậy vẫn có không ít người nhiệt tình dán tới. Đàn ông để ý tiền tài và địa vị của anh. Phụ nữ thì để ý gương mặt đẹp đến mức trời giận người oán kia. Suy cho cùng cũng đều có mục đích riêng. So với cảnh tượng năm đó chẳng ai ngó ngàng tới anh, đúng là khác một trời một vực.

Sau khi ăn uống xong xuôi, có người đề nghị chuyển sang karaoke làm hiệp hai.

Chu Tễ Hòa rõ ràng chẳng có hứng thú. Cô chào Mạnh Dĩ Thư một tiếng rồi trực tiếp rời khỏi phòng riêng.

Đối với việc cô đến muộn về sớm, Mạnh Dĩ Thư đã quá quen. Trong đầu chỉ nghĩ lát nữa phải kiếm lý do gì giải thích với mọi người.

Bên này, Chu Tễ Hòa đi thẳng xuống cầu thang ở góc hành lang. Bước chân hơi lâng lâng. Tửu lượng của cô vốn kém khủng khiếp. Rõ ràng trong bữa ăn chỉ uống hai ngụm rượu trái cây, vậy mà vẫn hơi say.

Cô vốn nghĩ hôm nay Phan Nham sẽ dùng đủ mọi cách khiến cô mất mặt. Không ngờ suốt cả buổi anh ta như quả bóng xì hơi, chẳng công kích cô thêm câu nào. Cũng không biết rốt cuộc là vì sao.

Ngoài trời vẫn mưa phùn lất phất. Chu Tễ Hòa đi tới cửa, định bắt taxi về nhà. Nhưng nhìn quanh mãi lại chẳng thấy chiếc xe trống nào.

Đứng đợi thêm một lúc, taxi không tới, ngược lại, một chiếc G* màu đen chậm rãi dừng trước mặt cô.

*Ở đây chỉ xe Mercedes Benz G-class màu đen.

Ngay sau đó, cửa ghế lái mở ra. Nhân viên giữ xe bước tới, chạy nhanh qua chỗ cô rồi đưa chìa khóa xe cho người đứng phía sau cô.

Chu Tễ Hòa thuận thế quay đầu, vừa hay chạm phải đôi mắt lạnh lẽo chẳng mang chút nhiệt độ của Úc Cẩn Nam.

"..." Sao lại là anh nữa.

Lúc nãy cô ra khỏi phòng riêng còn chẳng thấy bóng dáng anh đâu. Biết trước đã ra muộn chút rồi, ít nhất không bị cái mặt lạnh ấy đông cứng.

Úc Cẩn Nam nhận chìa khóa, nhàn nhạt nhìn cô một cái rồi nhấc chân định đi vòng sang phía xe.

Mới đi được vài bước, anh nghe thấy Chu Tễ Hòa ho khan hai tiếng: "Này." Ma xui 🍳ц.ỷ khiến thế nào, cô lại gọi anh lại, "Chở tôi một đoạn được không? Thả tôi ở chỗ nào dễ bắt xe gần đây là được. Làm phiền anh rồi."

Úc Cẩn Nam dừng bước, quay đầu nhìn cô. Im lặng vài giây, anh nói: "Không được."

Hết chương 5

Bông: Các bạn thông cảm, anh mình được cái nghiệng mà còn ngại, mỏ hỗn vô cùng =))

Chương (1-81)