| ← Ch.15 | Ch.17 → |
Chu Tễ Hòa được Úc Cẩn Nam đưa về nhà.
Ban đầu cô còn tưởng anh sẽ sắp xếp cho cô ở khách sạn gần đây, rồi thuê một dì giúp việc đến chăm sóc sinh hoạt hằng ngày. Nhưng không ngờ câu "đi theo tôi" lại mang ý nghĩa này.
Được anh bế đặt xuống sofa, Chu Tễ Hòa ngẩng đầu nhìn quanh một vòng.
Phong cách trang trí trong nhà thiên về tông lạnh tối giản, giống hệt chủ nhân của nó, chẳng có mấy hơi ấm.
Tự mình quan sát một lúc, khóe mắt cô vừa hay bắt gặp Úc Cẩn Nam chậm rãi ↪️ở●ı á●o khoác, sau đó bước về phía căn bếp mở.
"Anh định làm bữa sáng à?"
Chu Tễ Hòa chống tay lên thành sofa, lười biếng chống cằm nhìn anh.
"Ừ." Úc Cẩn Nam đáp."Trừng Trừng sắp dậy rồi."
Vừa nói, người đàn ông vừa thong thả xắn tay áo sơ mi lên, động tác giơ tay nhấc chân bỗng dưng nhiều thêm vài phần ⓠⓤ*🍸*ế*𝖓 r*ũ và hơi thở gia đình.
Ánh mắt Chu Tễ Hòa tiếp tục dời xuống.
Hai cúc áo nơi cổ anh được mở ra, để lộ lồng 𝓃🌀-ự-𝒸 săn chắc, làn da trắng, xương quai xanh sắc nét. Dưới ánh đèn dịu nhẹ, cả người anh toát lên chút mệt mỏi lười nhác, hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ thường ngày.
Chu Tễ Hòa cảm thấy cảnh tượng này hiếm có khó tìm, thế nên chống cằm nhìn thêm một lúc.
"Cảm giác Trừng Trừng giống con anh hơn ấy." Nghĩ tới lời anh vừa nói, Chu Tễ Hòa không nhịn được cảm thán: "Trong ấn tượng của tôi hình như chưa từng gặp bố mẹ con bé mấy lần."
Úc Cẩn Nam đánh tan trứng rồi đổ vào chảo. Giọng nói lạnh nhạt hòa cùng tiếng dầu sôi lách tách: "Bố mẹ con bé đều học ngành khảo cổ, quanh năm làm việc trong núi, thỉnh thoảng còn phải ra nước ngoài khảo sát, một năm cũng chẳng về được mấy lần."
"Ra là vậy." Chu Tễ Hòa gật đầu hiểu ra."Tính cách Trừng Trừng vui vẻ hoạt bát, hoàn toàn không giống thiếu tình thương. Xem ra anh chăm con bé thật sự rất tốt."
"Con bé đúng là thân với tôi hơn." Úc Cẩn Nam ngẩng đầu lên: "Ăn trứng ốp la không?"
"Có thể thêm phô mai không?"
"Cô là trẻ con à?"
"Úc Cẩn Nam." Chu Tễ Hòa mềm giọng gọi tên anh: "Chân tôi đau."
Ánh mắt Úc Cẩn Nam tối đi, nhìn cô một lúc, cuối cùng vẫn chọn thỏa hiệp.
Khi bữa sáng nóng hổi được bưng lên bàn thì vừa đúng bảy giờ mười lăm.
Chu Tễ Hòa vịn tường chậm rãi đi tới bàn ăn. Vừa ngồi xuống chưa bao lâu đã thấy Phó Khả Trừng dụi mắt bước từ phòng ngủ ra ngoài.
Một lớn một nhỏ cứ thế im lặng nhìn nhau.
Cô bé không dám tin chớp chớp mắt, nhất thời chẳng biết mình có đang nằm mơ không. Qua hồi lâu, cô bé dè dặt hỏi: "Cô... cô giáo, cô là thật hả?"
Trong mắt Chu Tễ Hòa mang ý cười, cố ý trêu cô bé: "Con đoán xem."
Phó Khả Trừng do dự mấy giây, sau đó tự véo vào cánh tay mình. Kêu "a" một tiếng đau điếng xong, khuôn mặt non nớt lập tức nở nụ cười.
"Là thật luôn, không phải mơ nè?! Cô giáo cô giáo, sao cô lại tới vậy? Tới thăm nhà hả?"
Cô bé chạy tới trước mặt Chu Tễ Hòa, ngẩng đầu lên: "Trừng Trừng dạo này ngoan lắm nha, ngày nào về nhà cũng luyện tập động tác múa đó."
"Trừng Trừng nhà chúng ta ngoan thật đấy." Chu Tễ Hòa đưa tay véo nhẹ chóp mũi cô bé.
Úc Cẩn Nam đặt dao nĩa xuống bàn, lên tiếng cắt ngang khoảng thời gian ấm áp của một lớn một nhỏ.
"Đi đánh răng rửa mặt đi, không lát nữa lại muộn học."
"Biết rồi mà cậu." Phó Khả Trừng lè lưỡi, lưu luyến bước về phía phòng tắm đánh răng rửa mặt.
Chu Tễ Hòa ngồi bên cạnh xem cảnh này, hơi nhướng mày, luôn cảm thấy khung cảnh trước mắt có chút quen thuộc, như thể từng thấy ở đâu rồi.
Suy nghĩ kỹ một hồi mới phản ứng lại, trong đầu lập tức hiện lên mấy chữ.
—— Phim tình cảm.
—
Ăn sáng xong, Úc Cẩn Nam dẫn Phó Khả Trừng ra ngoài.
Chu Tễ Hòa cuộn mình trên sofa lướt điện thoại đến chán chường, ngay giây sau đã nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên dồn dập.
Cô còn tưởng Úc Cẩn Nam quay lại. Cà nhắc đi tới gần cửa, mở ra thì nhìn thấy gương mặt trang điểm tinh xảo của Diêu Ngữ Nặc.
Diêu Ngữ Nặc nhìn thấy Chu Tễ Hòa trước thì sững người, sau đó nở nụ cười: "Cô Chu, trùng hợp quá, cô cũng tới tìm anh Cẩn Nam à?"
Lòng thù địch của đối phương quá rõ ràng, Chu Tễ Hòa muốn không nhận ra cũng khó.
Cô không có tâm trạng khách sáo, chỉ mỉm cười đáp: "Tôi qua ở nhờ vài hôm, Úc Cẩn Nam không có nhà. Hay cô vào đợi anh ấy nhé?"
Ý trong lời Chu Tễ Hòa quá rõ ràng, nhưng lọt vào tai Diêu Ngữ Nặc lại như biến thành ý khác.
"Ở nhờ... sao?" Nụ cười nơi khóe môi Diêu Ngữ Nặc cứng lại. Nhận ra mình thất thố, cô ta lập tức nói: "Không có chuyện gì đâu, chỉ là em vừa làm hơi nhiều bánh ngọt, nghĩ Trừng Trừng thích ăn nên mang qua một ít thôi. Nếu anh Cẩn Nam không ở nhà thì em không vào đợi nữa, phiền cô Chu nói giúp em một tiếng là được."
Chu Tễ Hòa nhận lấy hộp bánh được đóng gói tinh xảo: "Tôi nhất định sẽ chuyển lời."
Hai người thật sự chẳng có gì để nói thêm. Diêu Ngữ Nặc tùy tiện kiếm cớ rồi xoay người rời đi.
Vài phút sau, huyền quan truyền tới tiếng thay giày khe khẽ.
Úc Cẩn Nam cúi đầu nhìn tấm thảm bị đá lệch đi đôi chút, ngước mắt nhìn Chu Tễ Hòa: "Có người tới à?"
Thuận theo ánh mắt anh nhìn xuống, Chu Tễ Hòa "à" một tiếng: "Hàng xóm nhà anh vừa sang gõ cửa, lúc tôi ra mở vô tình làm lệch mất."
"Cô ấy có chuyện gì?"
"Mang cho anh một hộp đồ ăn." Chu Tễ Hòa nghĩ hai giây rồi bổ sung: "Má đào mặt hoa, mắt ngọc mày ngài, nhìn là biết đã trang điểm kỹ."
Úc Cẩn Nam tiện tay ném áo khoác lên sofa, cúi đầu nhìn cô: "Nếu khả năng quan sát tỉ mỉ này mà dùng lên đường ống nước cũ ở nhà thì giờ cô cũng chẳng đến mức không có nhà để về."
"Hửm? Sao lại không có nhà để về, nhà bạn học cũ cũng tính là nhà mà." Thấy anh chuyển chủ đề, Chu Tễ Hòa lập tức kéo lại: "Úc Cẩn Nam, anh thật sự không nhìn ra hay giả vờ không nhìn ra vậy?"
"Ý cô là gì?"
"Anh không thấy cô gái ở đối diện thích anh à?"
Anh làm việc cẩn thận như thế, chứng tỏ vốn không phải người qua loa. Chu Tễ Hòa không tin anh không cảm nhận được sự theo đuổi nhiệt tình của người khác.
Úc Cẩn Nam ngồi xuống sofa, ngả người ra sau, chậm rãi đáp: "Không thấy."
Thực tế là Úc Cẩn Nam thật sự không cảm thấy Diêu Ngữ Nặc có tình cảm gì ngoài tình bạn với mình.
Không phải anh quá chậm hiểu, chỉ có thể nói là đối phương giấu quá kỹ. Ngoại trừ chính Úc Cẩn Nam, ai cũng biết Diêu Ngữ Nặc có cảm tình với anh.
Cô ta đủ thân thiện với bạn bè và đồng nghiệp xung quanh anh. Mỗi lần người khác hỏi զ·u·🔼·ⓝ ♓·ệ giữa cô ta và Úc Cẩn Nam, Diêu Ngữ Nặc luôn cười không đáp, làm ra vẻ ngượng ngùng mơ hồ, khiến người ta có ảo giác rằng hai người đang trong giai đoạn mập mờ.
Nhưng trước mặt Úc Cẩn Nam, cô ta lại trở thành cô em gái nhà bên ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Nếu không phải sau này gặp Chu Tễ Hòa, ngay cả Trịnh Mịch — người khá hiểu Úc Cẩn Nam — cũng từng nghĩ việc anh và Diêu Ngữ Nặc đến với nhau chỉ là chuyện sớm muộn.
"Không thấy ư?" Chu Tễ Hòa hơi nghi ngờ câu trả lời của anh: "Ngay cả Trừng Trừng còn nói cô ấy theo đuổi anh dữ lắm, trẻ con còn nhìn ra được mà."
Úc Cẩn Nam day day thái dương mệt mỏi: "Cô cũng nói rồi đấy, Trừng Trừng chỉ là trẻ con, con bé hiểu được gì."
"..."
Dù vậy, Chu Tễ Hòa vẫn không nhịn được nói: "Nhưng tôi vẫn phải nhắc anh, không thích người ta thì đừng giữ người ta bên cạnh, cũng đừng cho người ta hy vọng hão huyền."
Quan điểm tình cảm của Chu Tễ Hòa luôn như vậy. Tôn trọng người theo đuổi mình, nhưng tuyệt đối không để lại bất cứ tia hy vọng nào.
Dù trong lòng biết Úc Cẩn Nam không phải kiểu người tùy tiện đùa giỡn tình cảm người khác, nhưng chẳng hiểu sao cô vẫn nói ra những lời này.
Úc Cẩn Nam không đáp, dường như cảm thấy câu nói ấy hơi kỳ lạ. Vừa đứng dậy anh vừa nói: "Nếu buồn ngủ thì vào phòng khách ngủ một lát, tôi đi làm đây, có việc thì gọi điện."
"Đợi đã, tôi còn chuyện muốn nói."
Thấy anh quay người định đi về phía phòng thay đồ, Chu Tễ Hòa vội gọi lại.
Úc Cẩn Nam quay đầu nhìn cô, chờ nửa sau câu nói.
"Chúng ta thêm WeChat được không?" Chu Tễ Hòa tự nhiên nói."Gọi điện không tiện lắm, nhắn tin thì tôi sợ anh không thấy, thêm WeChat còn có thông báo."
Đối diện với yêu cầu bất ngờ của cô, đôi mắt dài hẹp của Úc Cẩn Nam hơi nheo lại, rồi nghĩ tới ảnh đại diện WeChat của mình.
Vài giây sau, anh nghe thấy chính mình từ chối: "Không được."
"..." Không được á?
Chu Tễ Hòa suýt tưởng mình nghe nhầm, bật hỏi: "Tại sao không được?"
Thêm nhau trên WeChat đâu phải chuyện gì quá khó. Hay là trong danh sách bạn bè có thêm cô khiến anh mất mặt?
"Không có lý do gì hết." Trước khi đi, Úc Cẩn Nam còn nói thêm: "Ngoài lúc ra tòa, tôi đều nhận được điện thoại, sẽ không để cô không tìm thấy tôi."
Chu Tễ Hòa trừng bóng lưng anh. Đúng là đồ keo kiệt!
Vài phút sau, Úc Cẩn Nam thay xong quần áo, bỏ lại một câu "Tôi đi đây" rồi trực tiếp mở cửa rời đi.
Để lại cả căn nhà yên tĩnh.
Chu Tễ Hòa âm thầm giận dỗi một lúc rồi mới lảo đảo đi về phía phòng ngủ cho khách.
Sau một đêm giày vò, cơ thể cô đã mệt rã rời, lúc này càng cần ngủ bù. Nằm xuống chưa bao lâu đã ngủ mất.
Khi tỉnh dậy đã gần tối.
Mắt cá chân dường như đỡ đau hơn, nhưng bụng lại đau âm ỉ khó chịu. Chu Tễ Hòa nằm lì trên giường một lúc, phân vân có nên bảo Úc Cẩn Nam tan làm mua giúp thuốc giảm đau không.
Đang còn đấu tranh tư tưởng thì cửa phòng đột nhiên bị gõ khẽ. Ngay sau đó, Phó Khả Trừng ló đầu qua khe cửa, nhỏ giọng hỏi: "Cô Chu ơi, con vào được không ạ? Con hứa không làm phiền cô đâu! Chỉ muốn vào xem cô thôi!"
Chu Tễ Hòa bị dáng vẻ đáng yêu của cô bé chọc cười: "Mau vào đi."
Thấy cô bé bò tới bên giường, Chu Tễ Hòa đưa tay xoa mái tóc 〽️-ề-ɱ 𝖒-ạ-𝖎 của cô bé: "Tan học rồi sao không đi làm bài tập?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phó Khả Trừng đầy vẻ lo lắng: "Anh Trịnh Mịch nói cô giáo bị thương rồi, bảo con đừng làm phiền cô nghỉ ngơi... nhưng con vẫn muốn qua xem."
"Không phải cậu con đón con về à?"
"Không phải đâu, cậu vẫn đang tăng ca." Phó Khả Trừng lắc đầu như trống bỏi: "Vốn dĩ dạo này toàn là chị Ngữ Nặc đến đón con, nhưng giờ cậu lại không cho chị ấy đón nữa."
Không cho cô ấy đón nữa sao?
"Vậy cậu con có nói vì sao không cho chị Ngữ Nặc đón nữa không?"
"Cậu không nói, nhưng anh Trịnh Mịch nói rồi. Là vì cậu phải giữ khoảng cách với người khác giới, không thể để người mình thích ghen được."
Phó Khả Trừng nghiêng đầu khó hiểu: "Cô Chu ơi, ghen là gì vậy ạ?"
Hết chương 16
| ← Ch. 15 | Ch. 17 → |
