Truyện:Cứng Đầu - Chương 325

Cứng Đầu
Trọn bộ 345 chương
Chương 325
Đừng cử động, để em
0.00
(0 votes)


Chương (1-345)

Nụ ⓗô-𝐧 cháy bỏng dừng lại, lưu luyến trên da ở sau gáy cô.

Thẩm Nghi chịu không nổi nữa, chỉ mấy phút sau đã chìm vào giấc ngủ sâu. Trong mơ cô theo mùi hương quen thuộc bên cạnh mà khẽ nép mình vào vòng ấm tỏa ra khắp người anh.

Anh nhìn người tựa chặt trong lòng mình, hơi khựng lại. Thực sự cô đã ngủ rồi sao?

Cô thở đều và sâu, có lẽ đang mơ. Lông mi lay nhẹ theo nhịp thở, thật là mệt rã người. Anh ngắm đôi môi đỏ mềm của cô, d*c v*ng nổi lên, nhưng thương yêu và nâng niu cuối cùng chế ngự được h*m m**n.

Anh dừng lại, cẩn thận bế cô ra khỏi sofa, đặt ⓛ.ê.𝐧 ɢ1.ườ.п.🌀 ngủ chính. Anh nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh, vòng tay ôm cô, giữ cho cô an toàn trong lòng.

Những nụ 𝖍ô●𝖓 nóng nay hóa thành những nụ ⓗô*ռ nhỏ nhẹ, chạm lên đầu mũi và khóe môi cô, xoa dịu sự rạo rực trong người. Nhưng càng ♓·ôⓝ·, tâm tình anh càng nặng hơn.

Anh nhịn cơn mê, nhắm mắt cố kìm lại. Năm phút, mười phút, rồi nửa tiếng trôi qua, hơi ấm từ cô trong lòng cứ thế chạm đến từng dây thần kinh của anh. Muốn nuốt trọn cô vào lòng ngay lúc này, nhưng anh lại sợ làm cô mất yên giấc, sợ làm cô khó chịu.

Không kìm nổi nữa, anh đành đứng dậy vào phòng tắm, dội nước lạnh giữa trời đông để hạ bớt cơn nóng huyết.

...

Công việc của cô giờ thiên về từng dự án, khi có lịch chụp thì đi quay, khi không thì có thể ở nhà nghỉ ngơi. So với anh thì vậy là rảnh rỗi hơn nhiều; anh là chủ một tập đoàn, khó mà có thời gian thật sự nghỉ.

Cô kết thúc một dự án, không về nhà mà đến thẳng trụ sở An Hạ tìm anh để ăn tối. Lên đến tầng 26, tình cờ gặp Giang Tử Dương ở hành lang. Cậu ấy nhìn có vẻ âu sầu, trông không thoải mái.

Thấy cô, trợ lý Giang vội tươi cười như gặp được cứu tinh: "Thẩm tiểu thư!" 

"Chào trợ lý Giang." Cô đáp, "đã lâu không gặp"

Lâu lắm rồi! Đã ba ngày rồi. Cậu chưa gặp cô ở công ty ăn tối suốt ba ngày nay. Cậu không biết phải nhờ ai làm dịu đi vẻ mặt lạnh lùng và cau có thường ngày của Chu Tổng nữa.

Giang Tử Dương lôi cô ra một góc, liếc về cánh cửa văn phòng đóng kỹ: 

"Không phải tôi không vui, mà là Chu tổng... anh ấy hơi bực. Có một dự án bị quản lý lơ là, hôm họp anh nổi trận lôi đình, vài vị giám đốc sắp ngất luôn rồi."

Cô mỉm cười nhẹ, vốn đã biết Giang Tử Dương hơi thổi phóng đại, nói: 

"Nếu thực sự là quản lý kém thì bị mắng cũng phải thôi. Anh ấy nghiêm khắc nhưng trong lòng là người dịu dàng mà."

Giang Tử Dương nửa tin nửa ngờ nhìn cô, cậu biết tính ông chủ giận dữ thật nhưng "dịu dàng" thì cậu hơi khó tưởng tượng.

Cô mở cửa phòng, thấy anh ngồi tựa vào ghế, hơi ngả người, mắt khép nửa. Anh còn cầm mớ báo cáo, chắc là đọc đến mệt nên ngủ quên.

Cô khẽ cúi xuống ♓ô_𝓃 trán anh. Anh mở mắt, đôi mắt sâu như hồ nước sáng lên: "Em tan làm rồi à?"

"Ừ." Cô đặt túi lên bàn, dựa vào cạnh bàn và tinh nghịch: "Tổng giám đốc xem báo cáo mà ngủ gật kìa."

Anh đóng cuốn báo cáo và đặt nó sang một bên, bực bội: "Báo cáo lảm nhảm lắm, chẳng có trọng điểm."

Cô nhìn anh vẫn còn mệt mỏi vì cuộc họp, bật cười rồi nói: "Giang Tử Dương nói anh đang bực. Cậu ấy vừa nhắc rằng cần anh ký mấy tài liệu để mai họp."

Anh rướn tay ra: "Ôm anh đi." Cô hơi lúng túng không ôm ngay mà quay đi khóa cửa phòng rồi mới quay lại. Vừa tới, cô đã bị anh ôm chặt, đặt ngồi lên đùi anh.

Cô vòng tay ôm cổ anh, anh cúi mặt giấu vào 𝖓*🌀ự*𝖈 cô, hít lấy hơi ấm của cô. Cô vuốt mái tóc anh, hỏi: "Anh không đọc tiếp báo cáo nữa à?"

"Không. Đọc khiến đầu thêm đau." Anh đáp giọng nặng nề.

Cô mân mê và xoa thái dương anh, rồi bỗng có tiếng gõ cửa. Cô giật mình suýt bật khỏi đùi anh, nhưng nhớ đã khóa cửa nên giữ yên.

"Thưa tổng, có mấy hồ sơ tôi để trên bàn, phiền anh đọc và ký, mai họp cần." — giọng Giang Tử Dương bên ngoài khẽ vọng qua khe cửa.

Anh trợn mặt như học sinh bị nhắc làm bài, mặt càng tức hơn khi nhìn đống tài liệu dày. Anh lẩm bẩm: "Biết rồi." 

Giang Tử Dương còn nói thêm mấy tờ kế hoạch nữa rồi vội vàng đổi câu về "hợp tác" khiến anh khẽ ho sặc.

Cô tinh nghịch hỏi: "Công ty Hỗn Độn là làm gì vậy?" 

"Làm há cảo." Anh trả lời một cách nghiêm túc khiến cô nhịn cười.

Cô nhìn đống hồ sơ trên bàn và tài liệu Khương gửi trong email, ngạc nhiên: 

"Dạo này khối lượng công việc của anh tăng hả?"

Anh nhìn cô nghiêm túc: "Ngày kia anh sẽ về huyện Vân Thủy, muốn dành thêm thời gian ở quê một chút." 

Cô gật rồi 𝒽_ô_𝖓 anh: "Vậy anh xử lý đi nhé."

Cô định đứng dậy, anh lại kéo cô ngồi xuống: "Em nằm đây ngủ một lát. Dì Sài lát nữa sẽ đem cơm tối lên, ăn xong rồi vào phòng." 

Cô thôi không cự, yên tâm gục vào cổ anh.

...

Đêm khuya, cô đã ngủ một giấc. Đến khi ngồi dậy, đèn ngoài phòng vẫn sáng, anh vẫn miệt mài làm việc.  

Cô thương cảm vì anh cuối tuần đã mệt mỏi còn phải đi tìm Trường Minh mà chẳng nghỉ ngơi đủ, giờ lại phải gắng gượng sắp xếp thời gian cho công việc.  

Cô xỏ dép, ôm cuốn sách, như thường lệ muốn vào phòng làm bạn với anh lúc anh tăng ca.

Mở cửa, cô bất chợt vấp phải vòng tay ai đó, bị bế bổng lên; chưa kịp phản ứng thì đã được đặt nhẹ nhàng trở lại trên giường. Thân hình anh đè lên, khóa môi cô.

Mùi hoa lily ấm áp trên người cô khiến trái tim anh sau cả ngày ngột ngạt bỗng rộn ràng. Cô tỉnh táo hẳn, đùa nghịch, lật người ngồi lên anh, đặt tay lên п🌀ự·𝖈 anh cố bình tâm: "Anh làm xong việc chưa?"

"Rồi." Anh gật, đôi mắt tập trung. Anh vừa định 𝒽ô*𝖓 tiếp thì bị cô ấn xuống nằm lại.

"Không mệt sao?" cô cười nghiêng đầu.  

"Không mệt. Anh muốn." Anh đáp gọn, ánh mắt rực lửa: "Tiểu Nghi, ba ngày rồi, chúng ta..." Anh chưa nói hết thì bị cô phủ miệng.

Anh há hốc, muốn chiếm lấy đôi môi cô, nhưng lại bị cô nắm chặt và ấn anh xuống giường.  

"Đừng nghịch ngợm." Anh nửa trách nửa yêu.

Cô không đáp, bàn tay lướt trên lông mày anh, qua sống mũi... mỗi nơi chạm tới cô lại ♓.ô.𝖓 một chút. Hơi thở thơm lại phả lên môi anh, hai người đắm đuối vài phút. Cô dịch môi xuống cằm và đường hàm đẹp của anh, anh muốn đuổi theo thì cô ấn anh xuống: "Đừng động, để em 𝒽ô𝓃·."

Anh lập tức im lìm, nhịn lại, cổ họng nghẹn lên.  

Cô 𝖍ô-n xuống cổ, sau tai, rồi xuống xương đòn, xuống tiếp... cô 𝖍ô-𝐧 say mê nhưng chẳng tới đích. Cử động của cô vừa khiến anh rạo rực vừa làm anh rơi vào trạng thái khắc khoải; cô như mèo con thỉnh thoảng chạm đúng nơi nhạy cảm khiến anh rùng mình, rồi lại rời đi, làm anh như quả bóng xì hơi.

Anh kìm lòng không được nữa, tay khẽ bóp tóc cô, cắn răng: "Tiểu Nghi..." rồi bất lực trước sức hút, anh lật người, đè cô xuống, th* d*c: "Hôn đủ chưa?"

"Anh có thể 'động' được chưa?" 

Cô đỏ mặt, ánh mắt vẫn ɱ●ê đ●ắ●𝐦, nhưng chưa thỏa. Cô định nói "chưa" ... thì anh đã một tay giữ cổ tay cô, ép người xuống, 'hành động' càng quyết liệt hơn nữa...

Chương (1-345)