Mặc Lại Bộ Váy Dạ Hội Màu Rượu Vang
| ← Ch.290 | Ch.292 → |
Tiễn Lữ Bội xong, Chu Tùng Cẩn nắm tay Thẩm Nghi trở vào nhà.
Anh ngồi xuống ghế sofa, kéo Thẩm Nghi đứng trước mặt, bảo cô xoay một vòng để ngắm kỹ bộ váy dạ hội màu vàng nhạt trên người cô.
Thẩm Nghi có phần gượng gạo, tâm trí như lơ lửng đâu đâu. Cô chưa xoay hết một vòng đã dừng lại, rồi ngồi xuống cạnh anh.
"Chu Tùng Cẩn, mấy bộ váy đó... đắt lắm."
"Anh mua nổi mà."
"Không phải ý em vậy. Người nổi tiếng đi dự tiệc đều mượn váy mặc thôi, vì ít khi dùng lại, mặc vài tiếng là cất, phí lắm."
Chu Tùng Cẩn cười: "Ai nói anh mua là để em mặc đi tiệc?"
Thẩm Nghi ngơ ngác chớp mắt.
Chu Tùng Cẩn ôm lấy sau gáy cô, nhẹ nhàng kéo người cô vào lòng, giọng trầm thấp: "Em có thể mặc ở nhà. Mặc cho anh xem."
Thẩm Nghi lập tức hiểu ý anh, mặt lập tức đỏ bừng như bốc cháy.
Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cô, hơi cúi đầu, hơi thở nóng hổi phả vào sau tai cô, vừa 🌴𝖍.â.ⓝ 𝖒ậ.𝐭 vừa mê hoặc: "Tiểu Nghi... mặc lại cái váy màu rượu vang kia đi, được không?"
"Anh muốn xem."
Muốn xem... là ý gì, cô quá hiểu.
Ngón tay Thẩm Nghi khẽ siết lấy ռ.𝐠.ự.𝖈 anh, đỏ mặt đến tận mang tai, thì thầm kháng cự: "Chu Tùng Cẩn, đừng... nhà còn có dì Sài mà..."
"Lên phòng ngủ chính trên lầu thay đi, " Chu Tùng Cẩn thì thầm bên cổ cô, giọng khàn khàn, "dì ấy sẽ không lên đâu."
Trên người anh tỏa ra mùi đàn hương, hòa cùng hương trà nhè nhẹ, khiến Thẩm Nghi lâng lâng không rõ thực hư. Cuối cùng, như bị thôi miên, cô lí nhí đáp: "... Ừm."
...
Váy màu rượu vang ôm lấy thân hình Thẩm Nghi. Còn Thẩm Nghi, lại hoàn toàn "ôm" lấy Chu Tùng Cẩn.
Không khí trong phòng dần dần 𝖓ó_п_ℊ 𝖇ỏ_𝐧_🌀 và mập mờ.
Thẩm Nghi áp đầu vào vai anh, 𝒸_ắ_ⓝ 〽️_ô_ℹ️ cố nén tiếng t𝖍*ở 𝐠*ấ*🅿️. Chu Tùng Cẩn 𝐭𝒽-ở ⓗ-ổ-𝓃 ⓗ-ể-n bên tai cô như dã thú. Khi anh dùng sức một chút, cô lập tức mở to mắt, tay này bịt miệng mình, tay kia che miệng anh.
"Chu Tùng Cẩn!!" Thẩm Nghi thì thầm oán trách, "Dưới lầu sẽ nghe thấy đó!"
Chu Tùng Cẩn bật cười khẽ, trêu cô: "Ai bảo em thiết kế phòng ngủ chính ở lầu hai?"
Thẩm Nghi: "..."
Ý thức cô như đang bay giữa mây trắng, từng lớp sóng cảm xúc vỗ vào tâm trí.
Trong đầu cô chỉ lặp đi lặp lại một câu: Lúc thiết kế phòng, ai mà nghĩ tới chuyện này chứ...
Không biết bao lâu sau, Chu Tùng Cẩn xử lý xong mọi thứ, ném rác vào thùng rồi chỉnh lại váy cho Thẩm Nghi, sau đó ôm cô từ phía sau nằm nghỉ trên giường.
Anh vén vài sợi tóc dính mồ hôi trên má cô ra sau tai, nhẹ nhàng hỏi: "Tiểu Nghi, em xin nghỉ làm vài hôm được không?"
"Xin nghỉ làm gì?" Thẩm Nghi dựa lưng vào nɢ*ự*c anh, tay nghịch ngón tay anh, buồn chán hỏi.
"Đi học." Giọng anh vang bên tai cô.
Thẩm Nghi quay đầu nhìn anh: "Học gì?"
"Lễ nghi trên bàn ăn." Chu Tùng Cẩn nói tiếp: "Một số quy tắc giao tiếp và lễ nghi cơ bản. Em cần biết một chút."
Thẩm Nghi im lặng, không rõ đang nghĩ gì, ngón tay vẫn vô thức lướt nhẹ trên mu bàn tay anh.
Chu Tùng Cẩn nghĩ cô không vui, dịu dàng giải thích: "Mấy chuyện này em không cần thích, sau này cũng không nhất thiết phải làm theo. Nhưng... cần hiểu biết."
"Em biết." Thẩm Nghi luồn tay vào giữa các ngón tay anh, kéo bàn tay anh đặt bên má mình, dịu dàng dụi vào: "Làm ruộng thì biết trồng lúa, vào tiệc thì biết dùng dao nĩa. Đến đâu thì học theo đó. Em học được."
Bàn tay Chu Tùng Cẩn bị làn da ɱề●m Ⓜ️●ạ●ı của cô cọ qua, tê dại và dịu dàng.
Anh cảm động, ôm cô thật chặt, đặt một nụ 𝖍ô_ռ lên gáy cô: "Tốt lắm. Em học nhanh thật."
Anh xoay người cô đối mặt mình, môi đặt lên cổ cô rồi dần hô_n xuống.
Qua lớp vải mềm mịn, môi anh lướt trên làn da ռ_ó_n_🌀 🅱_ỏ_п_🌀, nhẹ giọng thì thầm:
"Vậy... mình tiếp tục... học tiếp nhé?"
(Bạn Quýt: aaaaaaaaaa!!!!!!!!! Bé Nghi nhà tôi bị Chu cáo già dạy hư rồi!!! àn đuê!!!)
| ← Ch. 290 | Ch. 292 → |
