Vợ anh gặp rắc rối trong công việc rồi
| ← Ch.285 | Ch.287 → |
"Tưởng tiểu thư?"
"Là Thẩm Nghi gặp chuyện đúng không?"
Nghe giọng trầm thấp từ đầu dây bên kia truyền đến, Tưởng Nguyên mở miệng nói thẳng luôn: "Vợ anh gặp vấn đề trong công việc rồi. Dù cô ấy là nhân viên của tôi, nhưng tôi không thể xử lý nổi."
Bên kia im lặng mấy giây, rồi anh trầm giọng nói: "Đã xảy ra chuyện gì?"
"Gặp mặt đi. Tôi có thứ muốn cho anh xem."
"Bây giờ tôi rảnh."
Tưởng Nguyên đáp: "Được thôi."
Cô nhìn sang quán cà phê đối diện studio, bật cười: "Vậy thì chỗ cũ của anh, quán cà phê đối diện studio của tôi nhé."
...
Khoảng nửa tiếng sau, Chu Tùng Cẩn liên lạc lại.
Tưởng Nguyên có chút bất ngờ. Gọi xong điện thoại là lao tới liền luôn sao?
Cô nhìn thoáng qua Thẩm Nghi đang bận rộn trong studio, chỉ nói vài câu với lễ tân rồi ôm theo chiếc laptop bước ra, băng qua đường đến quán cà phê bên kia.
Chu Tùng Cẩn vẫn như lần gặp vào mùa hè khi đó, anh chọn ngồi ở góc yên tĩnh nhất của quán, trên chiếc ghế sofa.
Tưởng Nguyên mặc quần jeans vá kiểu street-style, sải bước tới, ngồi xuống đối diện anh, giơ tay chào: "Lâu rồi không gặp, Chu tổng."
Chu Tùng Cẩn liếc cô một cái, vào thẳng vấn đề: "Mời nói rõ sự việc."
Tưởng Nguyên trợn mắt. Người này đúng là khó ưa như mọi khi.
"Tóm lại là vầy. Cô ấy đắc tội với một ông lớn trong giới giải trí. Tên cáo già đó âm thầm phong sát cô ấy. Gần đây hoàn toàn không có đơn hàng tử tế nào gửi đến."
"Tháng trước, ở Bắc Kinh?" Sắc mặt Chu Tùng Cẩn lập tức tối lại.
Tưởng Nguyên gật đầu: "Chu tổng, anh nhạy bén lắm đấy."
Cô mở laptop, bật đoạn video giá●〽️ 💲●á●𝖙 đã chuẩn bị sẵn, đẩy về phía anh: "Đây là đoạn giá.ɱ 𝐬á.🌴 do chính Thẩm Nghi lấy được sau đó."
Chu Tùng Cẩn nhìn chằm chằm vào bóng dáng người đàn ông trong video, đáy mắt lập tức phủ đầy băng giá, sát khí lạnh lẽo như lưỡi dao sắc bén, gân tay gồ lên rõ ràng.
Anh nhớ lại sáng hôm sau, lúc đang ăn sáng trong nhà hàng thì gặp tên họ Hà đó. Khi ấy có để ý đến băng gạc trên trán hắn, nhưng không nghĩ nhiều.
Không ngờ... tên khốn đó... !
Cảm xúc bất thường của Thẩm Nghi ngày hôm đó, cú điện thoại khóc lóc gọi cho anh, mọi thứ đều đã có lời giải.
Tưởng Nguyên liếc thấy vẻ mặt u ám nặng nề của anh, tiếp tục nói: "Chuyện này vốn là cô ấy gây ra khi đang làm việc. Tôi là sếp thì đáng lý phải giúp cô ấy giải quyết, nhưng..."
Cô nhìn anh, thở dài: "Nhưng tôi đâu có bản lĩnh lớn như vậy, không thể trong thời gian ngắn giải quyết được đâu."
"Thấy cô ấy mỗi ngày giấu chuyện trong lòng, gồng mình chịu đựng áp lực, về nhà còn phải giấu anh... Tôi thấy rất đau lòng."
Chu Tùng Cẩn mặt đen như than, trong cơn giận dữ còn rảnh mắt quét cô từ trên xuống dưới.
Nhìn cô ăn mặc trung tính, dáng vẻ phóng khoáng mạnh mẽ, anh khẽ nhíu mày.
Đau lòng?
Anh nhìn chằm chằm Tưởng Nguyên, trầm giọng hỏi: "Cô Tưởng, cô từng yêu đàn ông chưa?"
Anh cố tình nhấn mạnh chữ "đàn ông".
Tưởng Nguyên ngẩn ra: "Ý anh là gì?"
Chu Tùng Cẩn không trả lời, cúi đầu tiếp tục dán mắt vào màn hình máy tính với ánh mắt như lưỡi dao.
Qua vài giây, Tưởng Nguyên mới phản ứng lại, hóa ra khi anh đang nổi giận vì tên Hà Quân, còn không quên tiện tay quăng cho cô một nhát ghen tuông.
Hỏi cô có từng yêu đàn ông chưa, là đang ngầm nghi ngờ... giới tính của cô?
Câu "Tôi thấy đau lòng vì Thẩm Nghi" ban nãy bị anh bắt sóng chuẩn luôn, ghi vào sổ ghen rồi!
Má nó chứ!
Tưởng Nguyên vừa tức vừa buồn cười, lắc lư chân, đảo mắt trắng dã trong lòng.
Cô gõ ngón tay lên bàn nhắc nhở: "Máy tính tôi phải mang về, đoạn video sẽ gửi anh sau."
"Mọi chuyện đã nói rõ rồi. Còn giải quyết thế nào, anh tự cân nhắc."
Nói xong, cô thu laptop, phủi m_ô_𝐧_g đứng dậy bỏ đi.
| ← Ch. 285 | Ch. 287 → |
