Quý Minh Hạo đã bỏ trốn
| ← Ch.265 | Ch.267 → |
Hai người ở lại trong căn hộ gần một tuần.
Sáng sớm hôm đó, Chu Tùng Cẩn nhận được cuộc gọi từ Giang Tử Dương.
Anh đứng ngoài ban công một lúc, sau đó nhẹ nhàng quay lại phòng, vén chăn, 𝐡·ô·𝖓 lên khuôn mặt ấm áp đang ngủ của Thẩm Nghi: "Thẩm Nghi, anh đến công ty một lát."
Người anh vẫn còn vương lại chút hơi lạnh từ ngoài ban công, Thẩm Nghi mơ màng đưa tay sờ lên gương mặt mát lạnh của anh: "Nhớ mặc ấm nhé."
"Ừ." Chu Tùng Cẩn mỉm cười dịu dàng: "Anh không ở nhà, lát nữa dì Sài sẽ qua chăm sóc em."
"Vâng." Thẩm Nghi nửa tỉnh nửa mê đáp lời.
Khi tỉnh dậy hoàn toàn, trong căn hộ rộng lớn chỉ còn lại mình cô.
"Chu Tùng Cẩn?" Cô bước ra khỏi phòng, đứng ở đầu cầu thang gọi vài tiếng nhưng không ai đáp.
Anh đã ra ngoài.
Không gian xung quanh yên tĩnh và lạnh lẽo, khiến Thẩm Nghi bất chợt rơi vào cảm giác trống rỗng khó tả.
Những ngày gần đây luôn có anh bên cạnh, khiến cô dần dần hình thành sự lệ thuộc.
Lúc đầu còn cảm thấy anh hơi bám người, mong anh nhanh quay lại công ty để mình có chút thời gian yên tĩnh. Nhưng giờ vừa mở mắt đã không thấy anh, cô lại cảm thấy ngột ngạt và cô đơn lạ thường.
Nỗi nhớ dâng lên mạnh mẽ, cùng với nỗi lo lắng mơ hồ vì vụ tai nạn trước đây trỗi dậy.
Chân cô đã có thể đi lại, chỉ là mỗi bước vẫn còn hơi đau âm ỉ.
Cô xuống bếp ăn bữa sáng Chu Tùng Cẩn đã chuẩn bị sẵn, rồi vào thư phòng lấy một cuốn sách, ngồi trên sofa.
Nghĩ đến lúc trước cô tựa vào lòng anh, cả hai cùng nhau đọc sách, lật vài trang nhưng không thể nào tập trung.
Cô đặt sách xuống, hít sâu một hơi.
Mới chỉ vài tiếng không gặp, sao lại nhớ đến vậy?
Cảm giác phụ thuộc quá mức khiến cô cảm thấy bất an.
Không chịu được nữa, cô xuống sân, ra ngoài vườn, ngồi trên xích đu, đón gió lạnh buổi sớm, mong xua đi nỗi nhớ.
Dì Sài mở cổng bước vào, thấy Thẩm Nghi ngồi đó thì kêu lên:
"Trời ơi! Cô Thẩm, trời lạnh thế này mà lại ra đây ngồi gió hả?"
"Coi chừng cảm lạnh, cậu Chu sẽ lo 𝐜.♓ế.✝️ mất!"
Giọng dì vang to, hối hả, khiến không khí lạnh lẽo trong sân cũng ấm lên vài phần.
Nghe dì nói, tâm trạng cô cũng dịu lại ít nhiều.
Dì Sài mang theo một túi lớn rau củ tươi, nấu đúng những món mà Chu Tùng Cẩn đã dặn buổi sáng.
Thẩm Nghi ăn uống không ngon miệng, chỉ ăn sơ rồi ra ban công phơi nắng.
Cô cầm điện thoại lên xem, bất chợt chú ý đến một tin tức:
"Công an thành phố Cẩm Thị đã khởi tố điều tra tập đoàn Hoa Giới cùng các cá nhân liên quan vì tội danh phát hành hóa đơn khống.
Sau điều tra, Quý X X cùng các đối tác đã dùng danh nghĩa 25 công ty vỏ bọc, phát hành trái phép hóa đơn giá trị gia tăng, số tiền liên quan lên tới 500 triệu tệ.
Ngoài ra, Quý cùng con rể còn bị truy tố thêm tội cố ý gïế*t người, gây tai nạn giao thông và nhiều tội danh khác."
Tập đoàn Hoa Giới..."Quý X X"... không phải là Quý Minh Hạo sao?
Thẩm Nghi ngẩn người, nhớ lại gương mặt đầy tà khí và dơ bẩn của lão, ánh mắt ԁ●â●Ⓜ️ 𝐭●à nhìn mình trong hộp đêm hôm nào, bất giác toàn thân cô rùng mình.
Tốt nhất đúng là lão ta!
Ánh mắt Thẩm Nghi lạnh đi, tay trượt tin tức khỏi màn hình.
...
"Chu Tổng." Giang Tử Dương vội vàng đón Chu Tùng Cẩn trở lại công ty, vào phòng tổng giám đốc rồi đóng cửa lại.
"Chuyện cụ thể sao rồi?" Chu Tùng Cẩn ngồi xuống ghế, ngẩng đầu hỏi.
Giang Tử Dương báo cáo:
"Hôm qua là sinh nhật ông ta, chắc nghe phong thanh gì đó nên đã biến mất, không đến bữa tiệc. Cảnh sát đến nơi thì chỉ có khách mời, cả nhà họ Quý không ai xuất hiện."
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn trầm xuống, không nói gì.
"May mà hải quan kịp thời chặn được con gái ông ta và ba đứa cháu ngoại đang định trốn ra nước ngoài."
"Ừ." Anh bình thản đáp: "Còn ông ta?"
"Quý Minh Hạo và con rể đã bỏ trốn, hiện chưa tìm được, khả năng vẫn đang ở trong nước."
Trong mắt Chu Tùng Cẩn thoáng lên tia lạnh lùng:
"Biết rồi. Cậu ra ngoài trước đi."
| ← Ch. 265 | Ch. 267 → |
