| ← Ch.071 | Ch.073 → |
Minh Ương suy nghĩ một lúc, rồi bỗng vỡ lẽ: "Hay
là anh đang ăn lương thực tinh thần ạ?"
?
Cô tự cho là mình đã hiểu: "Lương thực tinh thần cũng no được ạ?" Bảo sao
hồi ở mạt thế, cứ đọc sách là quên cả đói, hóa ra là no thật!
Đáng ghét, biết thế hồi đó đọc nhiều sách tinh thần
lên để còn nhường đồ ăn cho đồng đội.
Minh Ương nói xong lại bĩu
môi: "Em đói rồi..."
Cố Ngôn Thu khựng tay lại: "Em ăn
hết phần của anh rồi còn gì."
Ý là, sao mà
đói được.
"Em đói thật mà." Minh Ương bắt đầu ăn
vạ: "Anh lấy hộ em gói snack đi."
Snack?
Cố Ngôn Thu đoán là cô bé
muốn nói khoai tây chiên.
Cậu vẫn không nhúc nhích:
"Tự đi mà lấy."
"Lấy hộ em đi mà!" Ỷ mình bây giờ là một đứa trẻ, lại là em gái được
cưng chiều trên danh nghĩa, Minh Ương tha hồ làm nũng: "Anh lấy cho em đi mà!"
Cô bé mặt dày nói: "Anh trai tốt
nhất thế giới, em xin anh đấy!"
Phiền 𝒸ⓗ_ế_𝐭 đi
được.
Đợi kiếm đủ tiền chuyển chỗ ở, cậu nhất định
phải tìm cách đuổi cô bé này đi.
Cố Ngôn Thu mở tủ, lấy ra một gói khoai tây chiên
ném qua, không thèm để ý đến cô bé nữa.
Có khoai tây chiên, Minh Ương cũng không quấy nữa, căn
phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng khoai tây giòn tan.
Cố Ngôn Thu vốn không đói, nghe một hồi lại thấy bụng cồn cào, liếc mắt nhìn, Minh Ương đang nằm ngửa trên giường, đầu sắp chạm đất,
hai chân chống lên tường, chân vung vẩy, khoai tây chiên được tung lên cao rồi rơi tõm vào miệng, sau đó là tiếng nhai rôm rốp.
Cố Ngôn Thu không thể chịu được việc ăn uống trên giường, nói
đúng hơn là cậu không chấp nhận được sự bừa bộn.
Kể cả trong thời mạt thế, giường của Cố Ngôn Thu cũng phải trống trơn, dù cậu
không cần ngủ nhưng mặt giường cũng phải được lau dọn sạch sẽ mỗi ngày.
Không thể chịu
nổi nữa.
Cậu lên tiếng: "Đừng có
ăn trên giường."
Minh Ương đảo mắt, vừa vặn
nhìn thấy Cố Ngôn Thu.
Cô bé nói: "Em có ăn
trên giường anh đâu."
Cố Ngôn Thu:
"..."
Cậu hít sâu một hơi, gấp
sách lại cẩn thận.
"Mai em không đi
dự tiệc đâu."
?
??
Hơi vội, miếng khoai tây chiên
mắc nghẹn ở cổ.
Minh Ương ngồi bật dậy ho sù sụ, mãi mới
đỡ, kinh ngạc hỏi: "Anh... anh không đi á?"
"Ừ." Cậu nói: "Không thích đi,
anh muốn đọc sách."
Ồn ào.
Cậu không thích những
nơi đông người.
Minh Ương nhíu mày, sau đó nghĩ lại, Linh Nhất có đi hay không thì liên quan gì đến cô
bé, dù sao cô bé cũng muốn ra ngoài chơi, không muốn nhìn thấy bà bác đáng ghét.
Nghĩ vậy, hàng lông mày lập tức giãn ra: "Chỉ là không muốn
đi thì chắc chắn bác gái sẽ không đồng ý đâu."
"Ừ." Cố Ngôn Thu đã tìm được lý do: "Anh
sẽ nói là bị ốm, không đi được."
Dạo này đang có dịch cúm, chắc chắn bà Cố sẽ không để cậu ra
ngoài lây bệnh cho người khác, đây đúng là một lý do hay.
"Mai em cứ nói giúp anh nhé,
anh không ra ngoài đâu."
Cố Ngôn Thu tắt đèn bàn, mò
mẫm trèo 𝖑-ê-п ℊℹ️-ườ-ⓝ-g trên.
Ngoài hai ngày đầu thì những ngày sau Minh Ương đều ngủ rất ngon, gần như tắt
đèn là chìm vào giấc ngủ sâu, thích nghi nhanh đến mức đáng ghen tị.
Cố Ngôn Thu
thì khác.
Cậu ăn ít, ngủ cũng ít, cơ thể
luôn trong trạng thái căng thẳng.
Phòng chứa đồ nhỏ, trần nhà cũng rất thấp, nằm ở
giường trên giơ tay lên là có thể chạm tới.
Cố Ngôn Thu cứ nhìn chằm chằm lên trần
nhà cho đến khi nhắm mắt lại.
Trong giấc mơ, cậu nghe thấy tiếng khóc than, nhìn thấy vô số quái
vật xuất hiện, xé toạc bụng bố mẹ ngay trước mắt cậu.
"Ngoan, ở yên đây...
đừng lên tiếng..."
Cô bé lớn hơn cậu vài tuổi giấu cậu bé đi, trong biển
𝖒á_𝐮 ngập trời chỉ còn nghe thấy tiếng la hét thảm thiết.
"Linh Nhất, đây là sứ
mệnh của con."
"Con đã tự nguyện chấp nhận cải tạo, vậy thì từ nay
sẽ trở thành lưỡi dao sắc bén của Quốc Minh."
"Giờ thì, hãy tuyên thệ
trước lá cờ này."
Cờ bay phấp phới, tiếng tuyên thệ vang
lên bình tĩnh và rõ ràng——
| ← Ch. 071 | Ch. 073 → |
