| ← Ch.054 | Ch.056 → |
Anh ta uể oải lạnh lùng, ném mình xuống ghế sofa, có chút đau đầu, nhắm mắt dưỡng
thần, tiện miệng hỏi: "Gọi tôi về làm gì, chiều còn phải chạy lịch trình nữa."
Đàm Tranh đưa cho anh ta một
bản hợp đồng: "Xem đi."
Minh Nghiên liếc mắt, không xem kỹ nội dung, chỉ riêng mấy chữ "Bố mẹ
vắng nhà" ở trên đầu đã khiến anh ta nổi cơn tam bành.
"Bị điên
à?"
Tâm trạng anh ta không tốt, Đàm
Tranh cũng rất mệt mỏi.
"Buổi livestream hôm qua đã thu hút sự chú ý của bên đối tác, có vẻ như họ rất tán thưởng chương trình này, thậm chí còn đứng ra thu mua rau quả ế ẩm ở trấn Vọng
Vân. Bây giờ ý là những việc anh làm đã ảnh hưởng đến danh tiếng của cả hai bên, cho nên xem có thể hợp tác với tổ chương trình bên đó làm một tập không."
Đối tác này đương nhiên là chỉ ban
hỗ trợ xóa đói giảm nghèo.
Mặc dù phòng livestream bị khóa nhưng cuộc
thảo luận vẫn không dừng lại.
Lãnh đạo cấp trên rất cảm động trước những nỗ lực mà cô bé đã làm cho người nông
dân trồng hoa quả, ngược lại, lại rất không hài lòng với biểu hiện của Minh Nghiên.
Minh Nghiên không
đáp lời.
Đàm Tranh nhẹ nhàng dỗ dành: "Thực ra lên làm khách mời một tập cũng tốt, vừa có thể xoa dịu
cấp trên, tin đồn cũng có thể tự sụp đổ, còn có lợi cho tiền đồ sau này của cậu..."
"Tiền đồ cái rắm." Minh Nghiên lớn tiếng ngắt lời, mặc dù đang ở trong văn phòng kín, anh ta vẫn sợ có người nghe thấy nội dung tiếp theo, liền hạ
giọng xuống thấp: "Cậu quên mất 🍳⛎𝖆·𝐧 h·ệ giữa tôi và con bé rồi à? Cậu là không muốn cho tôi sống, hay là không muốn cho con bé sống?"
Ngoài Đàm Tranh và ông Cố đã khuất thì không ai
biết anh ta còn có một người em gái.
Năm đó tờ giấy đoạn tuyệt qⓤ-🅰️-𝖓 h-ệ cũng không phải ký cho có, anh ta đã quyết tâm không dây dưa
gì với Minh Ương nữa, giờ bắt anh ta lên chương trình chẳng phải là tự tìm rắc rối sao?
"... Con bé có biết cậu đâu, đến lúc đó tôi
sẽ bảo đạo diễn xếp cậu vào tổ khác."
Ông Cố chưa từng nói cho Minh Ương
biết thân phận của anh ta.
Lần cuối cùng Minh Nghiên gặp Minh Ương là khi cô bé đầy tháng, lúc đó anh ta vừa xử lý xong di sản, giao 50% trong
số đó cho ông Cố và luật sư của ông trông coi, đợi cô bé trưởng thành rồi sẽ giao lại cho cô bé xử lý.
Còn phần của Minh Nghiên, anh ta đã ký giấy đoạn tuyệt ⓠ*𝖚*a*n 𝒽*ệ, đương
nhiên không muốn nhận, cuối cùng lấy danh nghĩa của cha quyên góp hết.
Khi đó Minh Nghiên đặc biệt dặn dò, anh ta sẽ gửi tiền hàng tháng, nhận hay không là việc của ông Cố, cho hay không là việc
của anh ta nhưng anh ta chỉ có một yêu cầu, đó là không được tiết lộ mối 𝐪●υⓐ●𝓃 𝒽●ệ giữa anh ta và Minh Ương.
Vì vậy, hai người năm năm qua chưa từng gặp mặt, Minh Ương
chắc hẳn còn không biết mình có một người anh trai ruột.
"Tôi đi đây, không có việc gì
thì đừng làm phiền tôi."
Anh ta đứng dậy
rời đi.
Đàm Tranh gọi với theo hai tiếng, thấy anh ta không quay đầu lại, không chịu
bỏ cuộc mà khuyên nhủ: "Còn một tháng nữa, cậu suy nghĩ kỹ đi."
Việc phòng livestream đột ngột bị khóa ngày hôm qua đã giáng một đòn mạnh vào Minh Ương, may mắn thay,
hoa quả vẫn bán được không ít, công sức bỏ ra cũng không hoàn toàn đổ sông đổ biển.
Hôm nay là ngày cuối cùng của thời hạn nhiệm vụ, buổi
chiều bốn đứa trẻ sẽ phải trở về nhà bảo bối.
Lúc sắp đi, nhớ đến phòng livestream bị khóa,
Minh Ương vẫn có chút buồn bã.
"Ông ơi."
Sau khi các bạn nhỏ đều đã lên xe,
Minh Ương một mình đi vào trong sân.
Hai ông bà lão đang xử lý hàng tồn, hoa quả chất đống trên mặt
đất, mùi hư thối thu hút ruồi muỗi, lộ ra vẻ hỗn độn.
Ông lão thấy cô bé quay lại,
vội vàng đứng dậy đón.
"Con để quên
đồ à?"
Minh Ương lắc đầu, đi vào trong nói: "Con không cẩn thận
làm mất phòng livestream của ông rồi, con xin lỗi."
| ← Ch. 054 | Ch. 056 → |
