| ← Ch.034 | Ch.036 → |
Một chữ, dứt khoát
gọn gàng.
"Ồ." Minh Ương có chút tiếc nuối nửa quả cà chua này nhưng bụng đã no căng,
thấy MC vẫn đang thao thao bất tuyệt, cô lập tức giơ cao bàn tay nhỏ.
MC chú ý đến cô: "Ương Ương,
có vấn đề gì vậy?"
"Anh ơi, anh có thể cho em xin một cái túi được không ạ?"
Giọng nói non nớt của cô bé tràn đầy sự nghiêm túc.
MC ngẩn ra một lúc: "Ương Ương
xin túi để làm gì?"
Minh Ương: "Con muốn gói cái này
mang về, tối ăn ạ."
Cả trường quay
im lặng.
Đứa trẻ này tiết
kiệm quá vậy?
Chắc chắn là không thể
gói mang về được.
Tiếp theo còn một ngày ghi hình nữa, không thể để cô mang theo nửa quả cà chua chạy lung tung, đến lúc phát sóng cũng không hay, hơn
nữa thời tiết nóng bức, khó bảo quản, ăn vào chắc chắn sẽ đau bụng, người ngoài không biết còn tưởng chương trình ngược đãi trẻ em.
"Không được đâu Ương Ương, ăn không hết thì để lại
thôi, chúng ta không thể gói mang về được."
Không được
sao...
Minh Ương thất vọng cụp
cánh tay nhỏ xuống.
Cô thực sự không nỡ vứt quả cà chua ngon như vậy, lại cố gắng cắn thêm một miếng, rồi mới
lưu luyến đặt nó trở lại đĩa, cuối cùng nhìn MC thu dọn nó đi, trái tim như rỉ 𝐦.á.𝐮.
Nếu ở thời mạt thế, nửa quả cà chua này ít nhất cũng đổi được một
vạn điểm công huân, còn có thể cứu sống mấy người bạn tốt nữa chứ.
Minh Ương càng nghĩ càng thấy tiếc, ánh mắt
nhìn quả cà chua càng thêm quyến luyến.
Mọi người đều nhìn thấy vẻ
mặt của cô bé.
MC lập tức có chút xót xa: "Không sao đâu Ương
Ương, đợi quay xong, anh sẽ mua cho em."
Minh Ương ỉu xìu gật đầu,
tâm trạng vẫn ủ dột.
[Không phải chứ bé cưng, chỉ là nửa quả cà
chua thôi mà! Không đến mức đó chứ!].
[Rốt cuộc ác nữ nhí này đi theo hướng
nào vậy, làm tôi đau lòng quá. ].
[Mua cho cô bé!
Mua túi lớn!].
[Càng xem càng thấy lạ, con nhà giàu có món ngon nào mà chưa
từng ăn, sao một quả cà chua lại thành ra thế này?].
Bình luận trên mạng không ngừng bàn tán nhưng rất
nhanh, chủ đề đã bị chuyển sang hướng khác.
"Vậy thì, xin mời Sữa Bự Bự công bố quy tắc
tiếp theo! Mời mọi người xem - màn hình lớn."
Sữa Bự Bự là nhân vật hoạt hình ảo của một thương hiệu sữa bột, là nhà tài trợ lớn nhất của chương trình, nhân
vật hoạt hình này cũng tham gia vào chương trình, chủ yếu để giải thích quy trình nhiệm vụ cho các bạn nhỏ.
Tạo hình của Sữa Bự Bự rất đáng yêu, phần giải thích bằng hoạt
hình cũng dễ hiểu, không đến nỗi khiến các bé không hiểu được.
Trên màn hình chiếu từ từ xuất hiện một cục
sữa tròn vo giống như viên trôi nước.
Trên 𝓃𝖌.ự.c cục sữa có in LOGO của thương hiệu, trên đầu còn đội một cái bình sữa nhỏ, giọng nói cũng
trong trẻo đáng yêu: "Xin chào các bạn nhỏ, tiếp theo Bự Bự sẽ giới thiệu quy tắc cho mọi người."
"Xin mời các bé lần lượt dựa theo thông tin trên
thẻ bài, đi tìm đối tác hợp tác của mình."
"Sau khi đạt được thỏa thuận hợp tác, các bé chính thức triển khai công việc, tính đến
18 giờ ba ngày sau, người kiếm được nhiều tiền nhất sẽ là người chiến thắng."
Minh Ương có chút ký ức mơ
hồ về đoạn tình tiết này.
Tác giả không miêu tả quá nhiều về hai anh em phản diện, mà lại
dành nhiều bút mực để viết về Liễu Doanh Doanh và Hứa Vân An.
Trong nguyên tác, đối tác hợp tác của Liễu Doanh Doanh và
Hứa Vân An là một tiệm bánh ngọt sắp phá sản.
Hai thiếu niên bằng trí thông minh của mình đã giúp tiệm bánh ngọt này "cải tử hoàn sinh", giành được vô số thiện cảm của
khán giả. Đáng tiếc, họ là vai phụ, tác giả sao có thể để vai phụ cướp đi hào quang của nhân vật chính.
Anh em nhà họ Thẩm tự mình lập nghiệp, tuy không kiếm được bao nhiêu tiền nhưng hai người lại tạo ra không ít chủ đề bằng những
hành động ngốc nghếch hài hước, vì vậy mà chút thông minh nhỏ của Liễu Doanh Doanh và Hứa Vân An cũng không được chú ý.
| ← Ch. 034 | Ch. 036 → |
