| ← Ch.021 | Ch.023 → |
Giường thật là
thoải mái.
Minh Ương thỏa mãn
thở dài.
Cô đắp chăn, vỗ nhẹ chiếc gối
ɱ*ề*ɱ 𝖒*ạ*ı rồi nằm xuống.
Vừa nhắm mắt lại, một luồng khí
lạnh từ bên trái truyền đến.
Minh Ương giật mình, mở
bừng mắt ra.
Cố Ngôn Thu đang nhìn cô, khuôn mặt non nớt nhưng xinh đẹp, đôi
mắt màu hổ phách giống như một loại đá quý hiếm có.
Đẹp nhưng thiếu
hơi người.
Giống như một pho tượng đá tinh xảo được chạm khắc bằng vàng ngọc, đặt
giữa trời tuyết, chỗ nào cũng tôn quý, chỗ nào cũng lạnh lẽo.
Kẻ thù không đội trời chung cứ nhìn chằm chằm cô
như vậy, Minh Ương không thể nào ngủ ngon được.
Nếu cô nói mớ rồi
lộ tẩy thì sao?
Càng nghĩ càng bất an, Minh Ương lại
ngồi dậy, gọi cậu: "Anh ơi."
Cố Ngôn Thu
không đáp.
"Anh kể chuyện cho Ương
Ương nghe được không?"
Trước kia, Ương Ương trước khi đi
ngủ đều muốn nghe kể chuyện.
Cô bé càng tỏ ra ngây thơ, Cố Ngôn Thu
càng không nghi ngờ thân phận của cô.
Cố Ngôn Thu mím môi:
"Kể chuyện gì?"
Kể chuyện gì
ư?
Câu hỏi này làm
khó cô rồi.
Minh Ương ngoài đọc mấy cuốn tiểu thuyết lộn xộn ra thì
chưa từng đọc qua một câu chuyện tử tế nào.
Hai anh em tiếp tục nhìn nhau trừng trừng, bầu không
khí rơi vào tình huống xấu hổ kỳ quặc.
Cố Ngôn Thu dường như nhận ra điều gì, hỏi: "Em ngày nào
cũng nghe kể chuyện mà không biết kể chuyện gì sao?"
Minh Ương:
"..."
Cô biết ngay mà, cái tên này có
đến tám trăm cái tâm nhãn!!
Minh Ương xụ mặt xuống, tủi thân nói: "Ương Ương không được thông minh, không nhớ
được, đợi Ương Ương lớn bằng anh trai sẽ nhớ được rất nhiều chuyện!"
Ồ, cũng
đúng.
Con người ở thế giới này
đều không thông minh.
Cố Ngôn Thu nhanh chóng chấp
nhận cách giải thích này.
Nhưng cậu vắt óc suy nghĩ cũng không nhớ ra câu chuyện
nào, đôi mày nhỏ xinh đẹp càng nhíu chặt hơn.
Minh Ương buồn ngủ không chịu được, dụi dụi
mắt, nhảy xuống giường kéo tay cậu.
"Làm gì
vậy?"
"Để em kể chuyện
cho anh nghe."
Cố Ngôn Thu
nhíu mày.
"Trước kia toàn là anh dỗ Ương Ương ngủ,
hôm nay Ương Ương dỗ anh ngủ."
Hoàn hảo.
Chỉ cần dỗ Cố Ngôn Thu ngủ trước thì sẽ
không sợ cậu phát hiện ra điều gì.
Cô thật là một cô
bé lanh lợi~
Cố Ngôn Thu để mặc Minh
Ương kéo lê·ⓝ 🌀·iư·ờ·𝐧·𝐠.
Cô bé chủ động đắp chăn cho Cố Ngôn Thu, tìm chiếc cặp sách nhỏ màu hồng
của mình, lục lọi trong đống đồ lộn xộn tìm ra một cuốn truyện tranh.
Bìa màu xanh lá cây quen thuộc,
quen thuộc... truyện tranh thiếu nhi.
Minh Ương cầm cuốn sách trèo ⓛ●ê●ռ gıư●ờn●ɢ: "Anh
ơi, em kể chuyện cho anh nghe nhé."
Cố Ngôn Thu:
"..."
"Cuộc phiêu lưu của
bé Heo."
Minh Ương mở trang đầu
tiên, bắt đầu kể——
"Bé Heo luôn cảm thấy mình không hạnh phúc,
cho rằng làm heo rất nhàm chán..."
Phải nói rằng hình vẽ
trên đó rất đẹp.
Minh Ương trước đây chưa từng thấy loại truyện tranh
như thế này, càng nhìn càng thấy mê mẩn.
"Thế là, cậu ấy lúc thì hóa trang thành hươu cao cổ, lúc
thì hóa trang thành ngựa vằn, lúc thì hóa trang thành vẹt..."
Minh Ương chưa từng thấy hươu cao cổ, cũng không biết ngựa vằn là gì, vẹt cũng không biết nhưng chim
ăn thịt thì ngày nào cũng thấy, thứ đó một phát là nuốt gọn người trưởng thành, hung dữ lắm.
Đây là vẹt
sao?
Minh Ương nhìn chằm chằm vào chú chim sặc sỡ trên cuốn truyện, càng nhìn càng
thấy đẹp, không nhịn được nói: "Sau này em cũng muốn nuôi một con!"
Nghe vậy, Cố Ngôn Thu liếc mắt
qua, khẽ khịt mũi khinh thường.
Thứ này có gì hay mà nuôi, lúc trước cậu một phát súng bắn
↪️*𝒽ế*✝️ cả đàn, người trong căn cứ đều nói cậu hung dữ lắm.
Không biết từ lúc nào kim đồng hồ đã chỉ đến
số mười, Minh Ương càng kể càng buồn ngủ.
Cũng kỳ lạ, trước kia cô mấy ngày không ngủ cũng không
sao, đến đây, cơn buồn ngủ cứ thế ập đến.
Nhưng nhìn lại Cố Ngôn Thu ánh mắt vẫn trong
veo, không có vẻ gì là muốn ngủ.
Minh Ương sắp khóc đến nơi: "Anh ơi,
sao anh vẫn chưa buồn ngủ?"
Cố Ngôn Thu: "Không
buồn ngủ."
| ← Ch. 021 | Ch. 023 → |
