| ← Ch.098 | Ch.100 → |
Cô 𝓇𝐮_𝐧 г_ẩ_ⓨ đi bên cạnh cậu, tuy không tình nguyện nhưng
cũng không thể bỏ qua hơn tám mươi triệu kia.
Hơn nữa... hơn nữa Tiểu Minh Ương trước khi mất đã phải chịu biết bao uất ức và hiểu lầm. Giờ đây tội danh đều đổ lên đầu giúp việc, kẻ chủ mưu thực sự
lại ung dung trên đài cao, nếu cô rời đi, sau này đúng là sẽ sống tốt nhưng những đau khổ mà Tiểu Minh Ương phải chịu chẳng phải là uổng phí sao?
Càng nghĩ càng không
cam lòng.
Minh Ương cắn răng: "Vậy em
sẽ đi theo anh."
Cố Ngôn Thu liếc nhìn cô: "Không theo cũng được. Hứa Vân An hình như rất mong em làm em gái cậu ta,
nếu em đến nhà họ Hứa thì họ sẽ không bạc đãi em đâu, còn ở lại đây thì không chắc."
Minh Ương nghe xong không vui: "Anh mong em đi
làm em gái nhà người ta đến thế à?"
Cô càng nghĩ càng thấy anh
trai ban đầu tốt hơn.
Cố Ngôn Thu ban đầu sẽ không nói những lời như vậy; ngay cả Linh Nhất
trước khi cải tạo cũng sẽ không lạnh lùng bảo cô rời đi như vậy.
Cố Ngôn Thu không hiểu sao tự
dưng cô lại nổi giận.
"Anh chỉ đang trình bày
một cách khách quan."
Minh Ương vẫn muốn hỏi cho ra lẽ:
"Vậy nếu không khách quan thì sao?"
Không khách
quan?
Cố Ngôn Thu suy nghĩ rồi nói: "Anh rất khách
quan, không có trường hợp không khách quan."
Minh Ương giận dỗi, phồng má trợn mắt, nếu trên đầu gắn
thêm cái chong chóng không chừng sẽ bay thẳng lên trời.
"Em không làm em gái nhà người ta, cũng không làm em gái
anh!" Minh Ương hừ mạnh một tiếng: "Anh mất em rồi!"
Cô nhấc đôi chân ngắn đi vào trong nhà,
không thèm quay đầu lại nhìn cậu.
Đối mặt với lời đe dọa, Linh Nhất
hoàn toàn không hề dao động.
Đối với cậu, không có em gái là tốt nhất, dù sao cậu cũng không biết làm thế nào
để trở thành một người anh tốt, lại còn là người anh tốt nhất thế giới nữa chứ.
Hai đứa trẻ một trước một sau đi vào, Cố Hoa
Phong và Triệu Nhã Tình đã đợi sẵn từ lâu.
"Tiểu Thu và Ương Ương
về rồi à."
Thấy họ vào cửa, bác cả
nhiệt tình ra đón.
Hai người, một người mặt lạnh tanh, một người vẫn còn đang
giận dỗi, hoàn toàn không thèm để ý đến bà ta.
Nhân viên điều tra cũng
đứng ở bên cạnh.
Là một người phụ nữ mặc đồng phục,
trông chín chắn và tháo vát.
Khác với hình ảnh
trong ký ức.
Minh Ương nhìn người lạ này, sự cảnh
giác vẫn không hề giảm bớt.
Nhân viên điều tra kiểm tra môi trường sống của họ trước, Minh Ương nhanh chóng phát hiện ra phòng chứa đồ đã bị khóa. Phòng của họ
cũng được chuyển từ tầng một lên tầng hai, sát cạnh nhau, Triệu Nhã Tình thậm chí còn hào phóng sắp xếp cho họ hai phòng.
Trong tủ quần áo của căn phòng chất đầy
quần áo, bàn học chất đầy truyện tranh.
Trước đây họ ghét bỏ hai anh em, Cố Tử Duệ cũng không muốn họ ở cùng tầng với mình, để thể hiện sự phản đối, không khóc lóc thì cũng làm ầm ĩ. Để đối phó với
nhân viên điều tra, Triệu Nhã Tình chỉ chuẩn bị một căn phòng cho có lệ, chỉ trong tuần có nhân viên điều tra đến, họ mới được ở trong căn phòng ấm áp vài ngày.
Nhân viên điều tra cầm sổ đánh giá, vẻ nghiêm túc tỉ mỉ
khiến Cố Hoa Phong và Triệu Nhã Tình không khỏi căng thẳng.
Cô ấy quan sát môi trường trong phòng, mở tủ quần áo ra xem
xét, nheo mắt: "Trong này... có rất nhiều quần áo chưa mặc qua."
Vết mới còn rõ ràng, nhân viên điều
tra nhấc một chiếc lên xem xét.
Triệu Nhã Tình lo lắng nói: "Trẻ con lớn nhanh, nên tôi
mua rất nhiều, đều là để phòng khi cần thiết."
Tuy không có
gì sai.
Trẻ con lớn nhanh như thổi, lại thêm nhà họ có tiền, có
khi quần áo mới mua về còn chưa kịp mặc đã chật.
Nhân viên điều tra lật giở mấy cuốn truyện tranh trên bàn, xác định không có vấn đề gì, sau đó quay
sang Minh Ương: "Tôi có thể nói chuyện với Ương Ương một chút không?" Cô ấy nói: "Nói chuyện riêng."
Nụ cười của Triệu Nhã
Tình cứng đờ.
| ← Ch. 098 | Ch. 100 → |
