| ← Ch.063 | Ch.065 → |
Cô ngủ rồi nhưng Cố Ngôn Thu
lại hoàn toàn mất ngủ.
Nhìn bóng lưng tròn vo như viên sủi cảo của Minh Ương, hai hàng lông
mày nhíu lại, trong đầu không khỏi bật ra hai chữ - ồn ào.
Nghe thấy tiếng ngáy nhè nhẹ, trong đầu lại
bật ra mấy chữ - ngủ nhanh thật.
Không có chút cảnh
giác nào.
Trước đây... hình như cô
không như vậy.
Cố Ngôn Thu chống tay lên
má, khẽ nhắm mắt.
Sáu giờ.
Dì giúp việc đến gọi
hai người dậy.
Sắc mặt dì ta không tốt, má trái sưng vù, lờ
mờ có thể nhận ra dấu bàn tay trên đó.
Dì giúp việc hất mạnh cửa: "Dậy đi, bà
Cố bảo hai đứa ra phòng khách kìa."
Minh Ương không cần nghĩ cũng
biết là chuyện gì.
Canh dưỡng sinh của bà Cố đều do dì Lâm nấu, giờ bà ta bị
dị ứng khắp người, chắc chắn sẽ đổ tội lên đầu dì ta.
Chó cắn chó,
vui đấy.
Minh Ương đi bên cạnh Cố Ngôn Thu, mái tóc xoăn tít nhảy nhót, dù cô không nói
gì nhưng Cố Ngôn Thu cũng có thể cảm nhận được sự vui vẻ của cô.
Vui vì chuyện
gì?
Cố Ngôn Thu không hiểu, cũng không
có hứng thú tìm hiểu sâu.
Trong phòng khách, bà Cố và Cố Hoa Phong
ung dung ngồi ở vị trí trên.
Hai người trông đều không ngủ ngon, vẻ mặt cực kỳ tiều tụy, rõ ràng nhất là bà Cố, chỗ nào hở ra đều nổi đầy nốt
đỏ, khuôn mặt được chăm sóc bằng cả triệu bạc kia càng sưng vù lên, như vậy lại có vài phần giống với Cố Tử Duệ.
"Lại đây."
Bà Cố lên
tiếng.
Minh Ương bước
tới.
Bà ta mặt không cảm xúc hỏi: "Tối qua
có phải mày chạy ra ngoài không?"
Minh Ương lắc đầu
nguầy nguậy.
"Không phải mày thì còn ai?! Chẳng
lẽ là ma trơi à?!"
Bà Cố cảm thấy không khỏe vào lúc 12 giờ đêm, tỉnh dậy thì thấy toàn thân
ⓝ_ó𝖓_🌀 bừ_ռ_🌀, cuối cùng soi gương, suýt chút nữa bị chính mình trong gương dọa 𝖈.𝖍ế.t.
Bà ta vội vàng đến bệnh viện, bác sĩ nói là dị
ứng, không nghiêm trọng, tiêm xong thuốc thì cho về.
Ngoài bát canh dưỡng thần uống vào buổi tối thì bà Cố không
nghĩ ra còn thứ gì có thể khiến mình bị dị ứng.
Người giúp việc kêu oan mãi, cuối cùng lại lấy camera ra xem đi xem lại mấy lần, chỉ
thấy một tấm ga giường bay lượn khắp góc, không nhìn kỹ thì suýt không nhận ra.
Cái xó xỉnh đó ngoài Minh Ương ra không ai chui vào được, chắc chắn là cô quấn
ga giường lén chạy ra ngoài bỏ đồ bẩn vào nhà hoặc đồ uống của bà ta!
Minh Ương tặc lưỡi:
"Khó nói lắm."
"Mày..." Bà Cố tức giận trừng mắt, giận đến 𝖇·ố·𝖈 𝒽ỏ·𝒶, chỉ vào mũi hai người mắng: "Hay lắm, lũ chúng mày đứa nào đứa nấy tuổi còn nhỏ
mà đã đầy bụng dạ xấu xa! Không nhận chứ gì? Dì Hứa, đi lục soát nhà kho! Lôi hết đồ của chúng nó ra đây cho tôi!"
Bà ta không tin, trong nhà thật
sự có ma hay sao?
Minh Ương mở to mắt nhìn bà ta: "Cửa khóa rồi, sáng nay dì Hứa còn phải dùng chìa khóa
mở ra cơ mà. Không phải con, không phải con, chắc chắn là ma! Ma muốn bắt bác đó!"
Giọng cô bé non nớt nhưng nội dung nói ra
lại không hề bình thường, rất đáng sợ.
Bà Cố làm không ít chuyện trái lương tâm, lúc này bị cô bé nói đến mức lạnh sống lưng, thấy Cố Hoa Phong
vẫn còn ngồi không ở bên cạnh, giận không chỗ phát tiết: "Ông, ông là bác cả mà cứ ngồi nhìn thôi à?"
Cố Hoa Phong tuy không thích Minh Ương nhưng lúc
này cũng cảm thấy bà ta hơi vô lý.
Để tránh 🔀*⛎*𝖓*g độ*†, Cố Hoa Phong vẫn
hỏi: "Dì Hứa, cửa có khóa không?"
Dì Hứa cẩn thận nhìn sắc mặt bà Cố, khẽ gật đầu: "Có
khóa ạ, vừa nãy tôi còn phải dùng chìa khóa mở ra."
"Thấy chưa?" Minh Ương hếch cằm lên: "Chắc chắn là ma, biết đâu
là mẹ ma của anh trai về thăm hai bác đó."
"Câm miệng—!"
Nhắc đến mẹ của Cố Ngôn Thu, bà
Cố lập tức dựng tóc gáy.
Cả đời ông Cố chỉ sinh được hai người con, một là Cố Hoa
Phong, hai là bố ruột của Cố Ngôn Thu, Cố Hoa Vân.
Cố Hoa Vân cưới không ai khác, chính là em
gái út của bà ta, Triệu Á Như.
| ← Ch. 063 | Ch. 065 → |
