| ← Ch.047 | Ch.049 → |
Mấy người không có ý kiến, đi theo sau
ông lão thành một hàng như gà con.
Ngoài đào, còn có cà chua, dưa
chuột và các loại rau khác.
Minh Ương và anh em nhà họ Thẩm đi đến đâu ăn đến đó, ăn dưa chuột thì rôm rốp; ăn cà chua thì
ⓗ*ú*p sùm sụp, một chương trình tương tác trẻ em hay ho, bỗng nhiên biến thành chương trình ăn uống của trẻ con.
Người Trung Quốc rất yêu
thích ẩm thực.
Đặc biệt là ở nơi non nước hữu tình, cảnh đẹp như tranh vẽ, mấy đứa trẻ ăn cũng không khiến người ta khó chịu, không biết từ lúc
nào khán giả đã tăng lên, ngay cả fan của Liễu Doanh Doanh vốn đến đây để quan sát tình hình cũng bị thu hút mà ở lại.
[Vân Thành có nơi nào
đẹp như vậy sao?]
[Aaa, là quê tôi! Vọng Vân
Trấn, tôi đi đây. ]
[Đây là chương trình
du lịch à?]
[Huhu, tiểu ác nữ sao thế này, bình thường nhìn đáng ghét, sao
ăn uống lại đáng yêu thế, làm tôi cũng muốn ăn. ]
Cô bé ăn quả thật
rất đáng yêu.
Tay trái một quả dưa chuột, tay phải một quả
hồng, miệng nhai liên tục, không lúc nào ngơi.
Dù ham ăn nhưng nhìn không hề khó chịu, cô bé ngoan ngoãn theo
sau người lớn, hệt như một loài động vật nhỏ vô hại.
Minh Ương đến đây như cá gặp nước, không khỏi cảm thán: "Ở
đây thích thật, lớn lên con cũng muốn làm nông dân!"
Làm nông dân thích thật đấy, muốn
ăn gì là có ngay.
Quyết định rồi! Sau này cô
sẽ làm nông dân!
Kết quả, vừa mới vạch ra ước mơ cho tương lai, đã nghe thấy Cố Ngôn
Thu lạnh lùng hừ một tiếng: "Hay ho gì, lỗ chỏng vó cho xem."
Minh Ương ngơ ngác: "Anh nói gì vậy? Nhiều đồ
ăn ngon thế này sao có thể lỗ được."
Thẩm Gia Thước cũng hùa theo: "Đúng đó đúng đó, nhiều
đất thế này, bán đi được khối tiền ấy chứ!"
Cố Ngôn Thu hoàn toàn coi bọn họ như đồ ngốc nhưng vẫn giải thích: "Bây giờ đã đến mùa thu hoạch nhưng nhiều đất thế này, thu hoạch
còn chưa được một phần năm, chứng tỏ bán không chạy. Thêm một tháng nữa mà không bán được thì cà chua với đào sẽ hỏng hết."
Nói xong, tiện tay ném hạt đào
còn lại vào hố đất.
Minh Ương và Thẩm Gia Thước mắt chữ A mồm
chữ O, rõ ràng không tin lời cậu nói.
Tiểu Nãi Tích nghe xong sắp khóc đến nơi: "Vậy... vậy chẳng phải các bác
nông dân không kiếm được tiền, rồi, rồi mùa đông sẽ bị đói sao..."
Minh Ương không muốn tin lời
cậu: "Sao anh biết?"
Cố Ngôn Thu: "Rõ ràng
thế còn gì."
Để nhanh chóng làm quen với thế giới này, trước đó Cố Ngôn Thu đã dùng ipad của Thẩm Gia Thước
xem rất nhiều thông tin, đương nhiên cũng đọc được tin tức về việc nông sản khó tiêu thụ.
Minh Ương trong tiềm thức không đồng tình với cậu nhưng những quả đào hỏng kia vẫn rành
rành trước mắt, cô bé không nhịn được nhìn về phía ông lão đang im lặng.
"Ông ơi, những thứ này đều
sẽ bị hỏng ạ?"
Những thứ ngon như vậy, vừa tươi vừa đẹp, nghĩ đến việc chúng cuối cùng không ai
mua mà thối rữa ngoài đồng, Minh Ương liền đau lòng đến đỏ hoe cả mắt.
"Đúng vậy, đều sẽ hỏng." Ông lão không giận, ngược lại
còn gật đầu thừa nhận lời Cố Ngôn Thu nói.
"Tại sao ạ, những thứ này đều rất ngon,
không phải nên bán hết sao ạ?"
Nếu là ở thời mạt thế, đừng nói là đào ngon thế này, dù có hỏng cũng có cả đám người tranh nhau
giành giật, hay là con người ở thế giới này đã phát triển đến mức không lo cơm ăn áo mặc rồi?
Ông lão lắc đầu: "Nhà buôn vẫn hay hợp tác đã sang thôn bên cạnh thu
mua, bọn ông lại không tìm được người khác nên mới thành ra thế này."
Ông lão nói những điều này cũng không mong
mấy đứa trẻ có thể hiểu được.
Thực ra có rất nhiều nguyên nhân, nhà buôn đột nhiên hủy hợp đồng là một nguyên nhân, nguyên nhân chính vẫn là cung
vượt quá cầu, chỉ riêng mấy thị trấn xung quanh họ, số hộ trồng cà chua và đào đã lên đến hàng chục.
Đó là còn chưa kể họ là những hộ trồng riêng lẻ, không có mối q𝐮𝐚·𝖓 ⓗ·ệ, cũng không có kênh tiêu thụ
lâu dài, cộng thêm tuổi đã cao, năm nào cũng lỗ ít nhiều, chỉ là năm nay đặc biệt khó khăn.
| ← Ch. 047 | Ch. 049 → |
