| ← Ch.037 | Ch.039 → |
Tuy nhiên, ngoại hình nổi bật, lại thêm mái tóc xoăn tít bắt
mắt của cả hai khiến người ta khó mà không chú ý.
"Bé con, bố mẹ
con đâu?"
Một người phụ nữ tốt bụng bên cạnh hỏi, Minh Ương dừng
bước, thật thà đáp: "Bố mẹ con mất rồi ạ."
Mất rồi.
Câu trả lời thẳng thắn, dứt khoát đến mức, người
không biết còn tưởng cô bé đang nói đùa.
[Mất rồi! Tôi khóc mất, vậy ra Ương
Ương biết bố mẹ không còn. ]
[Cháu trai tôi cũng mất bố mẹ khi bằng tuổi này, cả nhà
tôi đều lừa nó là bố mẹ đi làm xa thôi. ]
[Cô bé nói ra càng bình tĩnh,
tôi càng thấy đau lòng. ]
Minh Ương chú ý đến sạp cà chua của người phụ nữ, có chút suy tư, một lát sau hai tay bám vào
sạp, ngẩng đầu nói với người phụ nữ: "Cô ơi, cô có thể xoa đầu con một cái được không ạ?"
Người phụ nữ cảm thấy cô bé quá đáng yêu, cẩn thận lau tay vào tạp dề, nhẹ nhàng xoa lên
mái tóc xoăn ⓜề.ɱ m.ạ.𝒾 của cô bé: "Bé con đáng yêu quá, cô cho con cái này ăn nhé."
Cô ấy lấy hai quả lê to nhất ở bên
cạnh, bỏ vào túi đưa cho cô bé.
Minh Ương sờ vào túi trống không,
lắc đầu: "... Con không có tiền."
Người phụ nữ cười tít mắt: "Không sao, cô không
lấy tiền của bé đâu, cầm lấy ăn đi."
Minh Ương cảm ơn, nhón
chân nhận lấy túi.
Xem ra người phụ nữ này không
phải là mục tiêu rồi.
Nhưng không mất gì mà được hai quả lê cũng không tệ, cô hai tay xách túi, tiếp tục đi về
phía trước tìm kiếm, hoàn toàn không để ý đến việc bỏ quên Cố Ngôn Thu ở bên sạp hàng.
Cố Ngôn Thu nhìn bàn tay trống
không của mình, khẽ nhíu mày.
"A! Suýt nữa
thì quên!"
Minh Ương vỗ trán, vội vàng quay lại nắm lấy
tay cậu: "Suýt nữa thì bỏ quên anh rồi."
Cảnh tượng này có chút hài hước, số lượng người xem livestream đang đứng cuối
bảng đột nhiên tăng vọt, bình luận cũng theo đó mà nhiều lên.
[Liễu Doanh Doanh bọn họ đã bắt đầu rồi, tiểu
ác nữ vẫn chưa tìm được đối tác sao?]
[Bên kia đã gần mười tuổi rồi, Ương Ương nhà ta
mới có năm tuổi, có gì mà phải so sánh. ]
[Bỏ quên anh trai,
cười 𝐜-♓ế-т mất. ]
[Cố Ngôn Thu: Alo, hai quả lê
là quên anh luôn đúng không?]
Phía trước cũng là một chiếc xe tải lớn bán rau, Minh Ương
đi tới: "Chú ơi, ở đây có cà chua không ạ?"
Xe tải rất cao, người đàn ông đang bận rộn bên trong chỉ nghe thấy tiếng mà không thấy người, anh ta nhìn quanh, cuối
cùng cúi đầu xuống, đối diện với mái tóc xoăn đen nhánh, cùng với khuôn mặt xinh đẹp đang cố gắng ngẩng lên.
Trắng trẻo, nhìn đã
thấy đáng yêu.
Anh ta dừng công việc lại: "Có, bé thế này
đã thay mẹ đi mua rau rồi à?"
Minh Ương lắc đầu: "Không phải mua rau ạ, chú ơi, chú
có thể xoa đầu con một cái được không ạ?"
Người đàn ông lộ ra hàm răng trắng đều, đưa bàn tay đang đeo găng
cho cô bé xem: "Không được, tay chú bẩn, không xoa đầu con được."
Minh Ương lộ vẻ thất vọng, xem ra
người này cũng không phải rồi.
"Con xin lỗi đã làm
phiền chú ạ."
Minh Ương kéo Cố Ngôn Thu định
rời đi thì bị gọi lại.
"Khoan đã."
Người đàn ông nhảy xuống xe tải, chọn hai quả cà chua to ở sạp hàng bên đường: "Mang về cho mẹ làm cà
chua tẩm đường ăn nhé, cà chua của chú đều là mới hái sáng nay, vừa ngọt vừa bở, ngon lắm đấy."
Lúc nãy được cho không hai quả lê đã khiến cô ngạc
nhiên rồi, bây giờ lại có thêm hai quả cà chua.
Minh Ương da mặt mỏng,
ngại không dám nhận.
Người đàn ông thấy vậy, liền trực tiếp mở túi ni lông trên tay cô ra, bỏ cà chua vào
trong: "Không sao, không đáng bao nhiêu tiền, lần sau bảo người nhà con đến ủng hộ là được."
Minh Ương mặt đỏ bừng, sợ là không
thể đến ủng hộ được rồi.
Nếu thật sự đến ủng hộ thì
lại thành chuyện kinh dị mất.
[Tiểu ác nữ sắp
khóc rồi à?]
[Đúng vậy, cô bé không
có bố mẹ mà. ]
[Đột nhiên thấy chua xót, trên mạng vẫn còn dùng chuyện
cô bé không có bố mẹ để mắng chửi. ]
| ← Ch. 037 | Ch. 039 → |
