| ← Ch.012 | Ch.014 → |
Nói là viện nuôi dưỡng nhưng thực chất
là một nhà tù lạnh lẽo.
Phòng nghiên cứu khoa học vọng tưởng khai thác phương pháp cứu thế từ trên người họ, bình thường ngoài
việc giáo dục cơ bản nhất, thứ họ phải đối mặt nhiều nhất chính là các loại thí nghiệm.
Trong số đó, thật sự có một bộ phận
những đứa trẻ không giống với người thường.
Trí lực của chúng được khai phá đến cực hạn, tố chất ✝️.𝖍â.n †.𝒽.ể vượt xa đồng loại, hoặc thông minh hoặc lanh lợi, hoặc có thể khống
chế dòng chảy thời gian, vì thế phòng nghiên cứu khoa học gọi những đứa trẻ này là "Adam và Eva", nam là Adam, nữ là Eva.
Minh Ương và Linh Nhất chính là những
người xuất sắc trong số đó.
Năm năm tuổi, hai người cùng những đứa trẻ khác được đưa đến một cơ
sở thí nghiệm khác, chuyên để khai phá năng lực trên người họ.
Tác dụng phụ của việc cải tạo gen khiến ký ức của Minh Ương bị thiếu hụt, cô không thể nhớ rõ những ngày tháng
đó cụ thể ra sao, chỉ nhớ cơ thể bị ngâm trong một chiếc lồng kính lạnh lẽo, ngày qua ngày, ngày qua ngày...
Sau đó, có người bất mãn với sự khống chế của chính phủ mới, tổ chức thành quân đội đối kháng với chính
phủ, cơ sở thí nghiệm cũng bị phá hủy vào lúc đó, Minh Ương cũng biết được nội tình của cơ sở.
——Họ muốn lợi dụng gen của Adam và Eva để tạo ra
một đội quân v●ũ 𝐤𝐡●í hình người bất khả chiến bại.
Không sợ virus và bức xạ, không sợ đạn dược và pháo kích, cơ thể chính là ѵ.ũ 🎋.ⓗ.í bền bỉ nhất
của họ, đồng thời, những đứa trẻ này sẽ mất đi tình cảm và nhận thức mà con người nên có.
Ngày hôm đó rất hỗn loạn, Minh Ương và Linh
Nhất đã lạc mất nhau vào ngày đó.
Năm đó cô 8 tuổi,
Linh Nhất 12 tuổi.
Sau đó Minh Ương chính thức gia nhập vào quân phản kháng, gặp lại đã là sáu năm sau, lúc đó Linh Nhất đã
hoàn toàn bị cải tạo thành cái gọi là ѵ●ũ 𝐤●h●í hình người và mất đi toàn bộ ký ức về cô.
Anh phục vụ cho chủ nhân cũ; còn cô là một thành viên của thế giới mới, hai bên
quan niệm bất đồng, mỗi lần gặp mặt đều kết thúc bằng việc một bên thất bại.
Nhưng Minh Ương chưa bao giờ hối
hận về lựa chọn của mình.
So với những con quái vật ă·п 𝖙h·ị·т 𝖓·gườ·𝒾 trong thời kỳ tận thế, con người
có nhiệt độ cơ thể nhưng lại mất đi tình cảm còn đáng sợ hơn.
Cho dù thế giới đã sớm mất đi tương lai,
văn minh cũng không nên đi đến đường cùng.
Không ngờ rằng, họ lại
cùng nhau xuyên sách.
Thực ra cũng không khó đoán tại sao
Linh Nhất lại lén chạy ra ngoài.
Từ nhỏ anh đã bị tách rời khỏi tình cảm, cơ thể cũng không thể cảm nhận được
đau đớn, hành vi hoàn toàn dựa vào con chip điện tử được cấy vào trong não.
Bây giờ mất đi chip điều khiển, sự bất thường của cơ thể và những
ký ức xa lạ xuất hiện quả thật sẽ khiến anh m●ấ●✝️ ⓚ𝒾ể●ɱ ⓢⓞ●á●†.
Phòng bệnh ban đêm vô cùng tĩnh lặng, mới hơn mười giờ,
Minh Ương đã buồn ngủ đến mức gật gà gật gù.
Đàm Tiểu Á, người phụ trách trông nom họ trên ghế sofa đã ngủ say, bên cạnh cũng không có
giường bệnh dư thừa. Minh Ương không nghĩ ngợi nhiều liền đá văng đôi giày, trèo 𝖑ê*n 𝐠*❗ư*ờ*𝓃*ℊ bệnh.
Ghét bỏ Linh Nhất chiếm chỗ, cô
lại đẩy cậu sang một bên.
Lần đầu tiên được ngủ ở một nơi an
toàn, Minh Ương còn có chút không quen.
Lăn qua lộn lại mấy tiếng đồng hồ cũng
không nhắm mắt được, bụng lại réo lên.
Cô thèm thuồng nhìn hộp bánh bao
trên tủ, nuốt nước miếng.
Ăn một cái chắc người lớn sẽ
không phát hiện ra đâu nhỉ?
Minh Ương mím môi, rón rén xuống giường, mở
nắp hộp lấy ra một chiếc bánh bao.
Trên giường có tiếng sột soạt, Minh Ương giật mình run
tay, vội quay lưng giấu chiếc bánh bao đi.
May quá.
Linh Nhất chỉ là
đang trở mình.
Minh Ương thở phào nhẹ nhõm, lén lút nhấm nháp chiếc
bánh bao nhỏ nhắn, căng tròn đáng yêu kia.
Bánh bao đã nguội từ lâu, ít
nhiều ảnh hưởng đến hương vị.
Nhưng Minh Ương không kén chọn, vẫn cẩn
thận ăn sạch chiếc bánh bao.
| ← Ch. 012 | Ch. 014 → |
