| ← Ch.083 | Ch.085 → |
Lận Thừa Hữu chưa kịp đáp lời thì từ cuối con hẻm, một đội Kim Ngô Vệ đã ập tới. Ai nấy đều lăm lăm binh khí trên tay, rõ ràng đã mai phục ở đây từ lâu.
Đám hộ vệ của phủ Vinh An Bá thấy vậy thì nuốt nước bọt ừng ực, hoảng hốt đưa đao lên che trước ռ·🌀·ự·c, quay sang nhìn chủ nhân: "Thế tử!"
Người dẫn đầu đội Kim Ngô Vệ nhận ra kẻ cầm đầu đám người kia lại là Tống Kiệm thì vô cùng kinh ngạc. Tuy nhiên, hắn chỉ thoáng sững sờ rồi lập tức ra hiệu cho cấp dưới tiến lên bắt người.
Nào ngờ, mũi đao vừa rung lên thì đã bị Lận Thừa Hữu ngăn lại.
"Không cần đâu. Hắn sẽ không chạy đâu."
Chỉ riêng hành động dẫn người đi cướp gương Nguyệt Sóc đã đủ nói lên tất cả. Giờ đây người và tang vật đều đã bị bắt giữ, dù có bỏ trốn hay chống cự thì cũng chỉ mang lại tai họa ngập đầu cho phủ Vinh An Bá mà thôi. Tống Kiệm là người thông minh, hắn sẽ hiểu đạo lý này.
Sắc mặt Tống Kiệm trắng bệch, y thở dài thườn thượt rồi buông một câu: "Thôi, xong rồi."
"Keng" một tiếng, y ném binh khí trong tay xuống chân mình. Hai tên hộ vệ sau lưng thấy đại thế đã mất, cũng đành buông tay chịu trói.
Chiếc gương Nguyệt Sóc mà Tống Kiệm giấu trong n. g. ự. c vẫn đang tự động rỉ ra những dòng m. á. u đen, chỉ trong chớp mắt đã nhuộm đỏ cả vạt áo trước của y. Thế nhưng, Tống Kiệm dường như chẳng còn tâm trí nào để bận tâm đến điều đó nữa. Y đứng thẫn thờ một lúc, sau đó ngước mắt nhìn Lận Thừa Hữu, hỏi: "Theo lý mà nói, ta chưa hề để lộ sơ hở nào. Đệ bắt đầu nghi ngờ ta từ khi nào?"
Lận Thừa Hữu ngước nhìn bầu trời tối đen trên đầu. Phía chùa Đại Ẩn chắc sắp có động tĩnh rồi. Hung thủ thật sự đang bận rộn mưu toan chiếm đoạt Nguyệt Sóc Đồng Quân, chắc chắn sẽ không thể 𝐩·𝖍â·п †·𝒽·â·𝓃 để lo cho phía Tống Kiệm. Phải tranh thủ cơ hội này moi thêm vài manh mối quan trọng từ miệng y mới được.
Hắn bình thản đáp: "Là chính Tống đại ca đã nói cho ta biết."
Tống Kiệm ngơ ngác: "Ta sao?"
Lận Thừa Hữu giải thích: "Đêm hôm đó, khi ta đến phủ Vinh An Bá để dò hỏi xem trước khi gặp nạn, Tiểu Khương thị có hành động gì bất thường hay không. Tuy vẻ mặt bi thương của Tống đại ca lúc ấy diễn rất đạt, gần như không chê vào đâu được, nhưng khi nhắc đến người vợ trước là Đại Khương thị, ánh mắt của huynh đã vô tình để lộ sơ hở."
Tống Kiệm sững sờ.
Lận Thừa Hữu nhìn thẳng vào y, nói tiếp: "Những năm qua, chắc hẳn Tống đại ca vẫn luôn nhớ thương người vợ đã khuất. Đêm đó, chỉ mới nhắc đến hai chữ 'Trân Nương', trong mắt huynh đã hiện lên nỗi bi thương sâu sắc đến nhường nào. Điều đó hoàn toàn trái ngược với vẻ đau buồn giả tạo khi huynh nói về cái c. h. ế. t của Tiểu Khương thị. Có lẽ, chính bản thân Tống đại ca cũng không nhận ra sự khác biệt ấy."
Tống Kiệm im lặng hồi lâu, rồi miễn cưỡng nhếch mép cười nhạt: "Nhưng chỉ dựa vào mỗi điểm đó, sao đệ dám khẳng định ta có liên quan đến cái c. h. ế. t của Khương Việt Nương?"
Lận Thừa Hữu mỉm cười: "Đúng vậy, chỉ dựa vào đó thì chưa nói lên được điều gì. Nhưng sau đó, khi ta điều tra về cuộc sống của Tiểu Khương thị, ta đã phát hiện ra quá nhiều điểm mâu thuẫn."
Hắn ngừng một chút rồi phân tích: "Trước mặt người ngoài, huynh luôn tỏ ra 𝐜.♓.❗ề.𝖚 𝖈h.⛎ộ.𝓃.𝖌 Tiểu Khương thị hết mực, châu báu ngọc ngà nàng ta muốn gì được nấy. Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, số tiền nàng ta chi cho việc sắm sửa quần áo, trang sức ở các cửa tiệm đã lên tới hàng vạn tiền. Điều này khiến ai nấy đều tin rằng huynh cực kỳ sủng ái người vợ trẻ mới cưới này. Thế nhưng, dù là ở ngoài phố hay ngay trong phủ Vinh An Bá, những lời đàm tiếu về Tiểu Khương thị chưa bao giờ dứt. Miệng lưỡi thế gian thì huynh có thể không quản được, nhưng những lời ô uế lan truyền trong phủ suốt bao lâu nay, huynh không thể nào hoàn toàn không hay biết. Nghe nói hơn một năm nay Bá gia lâm bệnh, mọi việc trong phủ đều do Tống đại ca cai quản. Phủ Vinh An Bá vốn gia quy nghiêm ngặt, vậy mà huynh lại không trừng phạt bất kỳ kẻ hạ nhân nào dám nói xấu chủ mẫu. Điều này chỉ có thể chứng minh một điều: dù bên ngoài huynh có ngụy trang khéo léo đến đâu thì trong thâm tâm, huynh chưa bao giờ thực sự muốn bảo vệ Tiểu Khương thị."
"Ngoài mặt thì yêu thương 𝐜𝖍iề●⛎ c●♓𝖚●ộп●ⓖ, nhưng lại mặc kệ những lời đồn đại làm tổn thương thê tử, chẳng phải là tự mâu thuẫn hay sao?"
Lận Thừa Hữu nói tiếp: "Hai ngày trước, ta đã đi dò hỏi các cửa tiệm ở cả chợ Đông và chợ Tây. Các chủ tiệm đều nói rằng năm xưa khi Đại Khương thị còn sống, họ thường xuyên thấy huynh tháp tùng nàng ấy ra ngoài. Không chỉ đưa đi may áo, chọn trang sức, mà ngay cả những quán ăn người Hồ nàng ấy thích, huynh cũng đi cùng. Ông chủ quán chuyên món lạc đà nướng đến giờ vẫn còn nhớ huynh và Đại Khương thị, nói rằng hai người tình cảm keo sơn, là đôi phu thê â.𝓃 á.𝐢 bậc nhất thành Trường An. Đáng tiếc, â.n á.❗ phu thê chẳng được bạc đầu, mới cưới nhau được bốn năm thì Đại Khương thị đã qua đời."
Sắc mặt Tống Kiệm vẫn không đổi, nhưng yết hầu lại khẽ chuyển động đầy chua xót.
"Cùng lúc đó, ta cũng tìm hiểu xem khi còn sống Tiểu Khương thị thích lui tới những đâu. Ví dụ như tiệm hương liệu ở chợ Tây, lầu Niệm Tư ở ngõ Phúc An, hay Cẩm Vân Bộc ở chợ Đông. Kỳ lạ thay, chủ nhân của những nơi này đều khẳng định chưa từng thấy huynh đi cùng nàng ta bao giờ. Thậm chí ngay cả hồi mới cưới năm ngoái, huynh cũng chưa từng tháp tùng Tiểu Khương thị lần nào. Thái độ đối với hai người vợ trước và sau khác biệt một trời một vực như thế, đâu là chân tình, đâu là giả ý, chẳng phải đã quá rõ ràng sao? Tiền bạc huynh có thể cho, nhưng việc cùng nhau xuất hiện, â-𝖓 á-i trước mặt người đời thì huynh một lần cũng không chịu làm, dù biết rõ làm vậy sẽ ít bị nghi ngờ hơn. Bởi vì huynh không làm được, có đúng không, Tống đại ca?"
Tống Kiệm vẫn không đáp lời, nhưng nỗi hận thù trong đáy mắt y đã bắt đầu cuộn trào một cách rõ rệt.
"Đêm hôm đó, ta gặp Đại lang và Đại nương tại phủ Vinh An Bá. Khi ấy trời đã khuya, nhưng hai đứa trẻ vẫn ngồi đợi cha về đưa đi ngủ. Cả ta và Nghiêm tư trực đều thấy lạ. Tiểu Khương thị là di mẫu ruột của lũ trẻ, lại gả vào phủ hơn một năm, theo lẽ thường thì bọn trẻ phải quen được nàng ta chăm sóc rồi chứ. Cho dù Tiểu Khương thị đã xảy ra chuyện thì vẫn còn nhũ mẫu kia mà. Sau đó, ta nhờ Nghiêm tư trực đến hỏi chuyện các nhũ mẫu, họ đều nói rằng kể từ khi Đại Khương thị qua đời, tối nào cũng chính tay Tống đại ca đưa các con đi ngủ. Dù sau này có cưới thêm Tiểu Khương thị, thói quen đó của huynh vẫn không đổi. Có những hôm về quá muộn, huynh ngủ lại luôn ở phòng bọn trẻ. Chỉ thi thoảng khi phải trực đêm trong Cấm quân, huynh mới nhờ nhũ mẫu dỗ dành, và cũng chỉ những lúc ấy Tiểu Khương thị mới ghé qua ngó ngàng một chút. Vì thế, cứ đến tối là bọn trẻ lại tìm cha, chứ chẳng hề thân thiết với người di mẫu ruột này."
"Chi tiết này lại để lộ thêm hai điểm nghi vấn: Thứ nhất, Tống đại ca và Tiểu Khương thị dường như không â_n á_𝖎 như vẻ bề ngoài, nếu không thì huynh đã chẳng vì dỗ con ngủ mà quên luôn việc về phòng chính. Thứ hai, huynh rõ ràng yêu trẻ con đến thế, vậy tại sao khi Tiểu Khương thị mang thai, lại chẳng thấy huynh dành thời gian ở bên cạnh nàng ta?"
"Càng điều tra sâu, nghi vấn lại càng nhiều."
"Hôm nọ, một hạ nhân trong quý phủ nghe tin hung thủ chưa bị bắt, sợ mình bị nhắm trúng nên đã lén chạy ra báo tin cho ta. Người đó nói rằng sau khi mang thai, Tiểu Khương thị bỗng trở nên đa nghi, thần hồn nát thần tính, ngay cả nghỉ trưa giữa ban ngày cũng phải gọi cả đám người đến canh chừng. Huynh vì muốn nàng ta an tâm dưỡng t. h. a. i nên đành phải mời thầy về làm phép. Nghe đến đó, trong đầu ta chợt nảy ra một suy nghĩ. Vốn dĩ ta cứ tưởng Tiểu Khương thị vì làm chuyện trái lương tâm nên mới sợ ma զ_u_ỷ, nhưng giờ ngẫm lại, có phải nàng ta nghi ngờ tội ác của mình đã bị bại lộ, sợ huynh trả thù nên mới ngày đêm bất an như thế? Suy cho cùng, chuyện vợ chồng đóng cửa bảo nhau, lừa được người ngoài chứ sao lừa được bản thân. Huynh có thực lòng yêu nàng ta hay không, nàng ta là người rõ nhất."
"Chính vì vậy, hôm đó khi huynh nói sẽ đến tiệm hương liệu đón, nàng ta mới vui mừng khôn xiết đến thế. Nàng ta tưởng rằng cuối cùng huynh cũng đã động lòng, tưởng rằng từ nay về sau huynh sẽ không còn lạnh nhạt với mình nữa, nào ngờ đâu thứ đang chờ đợi nàng ta lại là một cái bẫy c. h. ế. t người."
Nói đến đây, Lận Thừa Hữu nhìn sâu vào mắt Tống Kiệm: "Nói thật lòng, hai ngày nay tuy ta liên tục bày bố cục, nhưng ta không nắm chắc phần thắng trong việc dụ các người c. ắ. n câu. Bởi lẽ kẻ chủ mưu thật sự sau màn mỗi lần ra tay cướp t. h. a. i nhi đều cải trang dịch dung rất kỹ càng. Cho dù oan hồn của nạn nhân có tìm lại được ký ức khi còn sống thì hắn cũng chẳng lo mình bị lộ danh tính. Thế nên khi bày mưu đổ tội cho Thư Văn Lượng, để màn kịch thêm phần chân thật, kẻ đó thậm chí còn nhét cả gương Nguyệt Sóc vào trong y phục của cái xác. Nhưng huynh thì khác."
"Huynh và Tiểu Khương thị sớm tối bên nhau. Việc nàng ta sợ hãi tột độ sau khi m. a. n. g t. h. a. i chứng tỏ trước khi xảy ra chuyện, nàng ta đã nảy sinh nghi ngờ rồi. Cộng thêm hôm đó nàng ta phải chờ đợi ở tiệm hương liệu lâu như vậy, dù có hồ đồ đến đâu thì trong khoảnh khắc cận kề cái c. h. ế. t, chắc chắn nàng ta cũng đoán ra được vài phần sự thật. Khi thông suốt điểm này, ta mới tin chắc huynh sẽ c. ắ. n câu. Quả nhiên không ngoài dự đoán, khi nghe tin ta từ Đồng Châu trở về và chuẩn bị làm phép giúp oan hồn trong gương tìm lại ký ức, huynh lo sợ hồn ma của Tiểu Khương thị sẽ tố cáo sự thật trước mặt ta. Vì thế huynh quyết định liều một phen, nhất là khi biết tin vì có tù nhân vượt ngục nên người đi Đồng Châu đổi thành Nghiêm tư trực, huynh càng coi đó là cơ hội ngàn năm có một. Đến nước này, điều duy nhất ta không hiểu là, nếu huynh đã lo sợ bị điều tra đến thế, tại sao lại phải..."
Lận Thừa Hữu im lặng một chút rồi hỏi: "Tống đại ca, làm như vậy có đáng không?"
Sắc mặt Tống Kiệm càng lúc càng nhợt nhạt, nhưng nơi khóe miệng y lại từ từ hiện lên một nụ cười đầy khoái trá: "Đệ vừa rồi chỉ đoán đúng một nửa thôi. Khương Việt Nương sợ không phải là hồn ma của Trân Nương, bởi vì Trân Nương đã hồn phi phách tán từ bốn năm trước rồi. Ta liều mạng đoạt gương cũng không hoàn toàn vì sợ đệ tra ra ta, mà là ta không muốn con tiện nhân Khương Việt Nương đó tìm lại được tàn hồn để đầu t. h. a. i chuyển kiếp."
Lận Thừa Hữu sững sờ.
"Lần cuối cùng Trân Nương mang thai, Khương Việt Nương nói muốn đích thân chăm sóc tỷ tỷ nên đã chủ động chạy đến phủ ở nhờ. Có lẽ vì thấy vợ chồng ta â*𝖓 á*❗ Ⓜ️-ặ-п ⓝồⓝ-🌀, lại thấy cái gì Trân Nương dùng cũng là đồ thượng hạng, nên con tiện nhân ấy sinh lòng đố kỵ. Nó năm lần bảy lượt than ngắn thở dài trước mặt tỷ tỷ, nói rằng gia cảnh nhà họ Khương bần hàn, cha nó mãi không kiếm được công danh, sau này nó lấy chồng không biết sẽ phải gả cho tên thư sinh nghèo kiết xác nào. Vì chuyện này mà ngày nào nó cũng đi chùa thắp hương khấn Phật."
Tống Kiệm cười khổ một tiếng: "Chắc Thế t. ử cũng nghe nói rồi, nhà họ Khương gia thế thấp kém. Năm xưa cha mẹ ta vốn không đồng ý cho ta cưới Trân Nương, là do ta một mực kiên quyết mới cưới được nàng."
Năm ấy, Tống Kiệm cùng vài người bạn đi săn ở ngoại ô phía Tây. Khi phi ngựa ngang qua cửa một ngôi chùa, hắn vô tình va phải cha con Khương thị vừa đi lễ ra. Khương thư sinh tránh không kịp, giỏ lê hương trên tay bị móng ngựa giẫm nát bét tại chỗ.
Tống Kiệm khi đó tuổi trẻ ngông cuồng, đâu thèm để mắt đến một giỏ lê cỏn con, định phóng ngựa đi tiếp thì Khương Trân Nương đã lao ra chặn đầu ngựa, thái độ không kiêu ngạo cũng không hèn mọn, ép hắn phải xuống ngựa xin lỗi.
Ban đầu hắn tưởng cô nương này cố tình làm cao, còn ngồi trên ngựa trêu chọc vài câu. Sau này mới biết, tính cách Khương Trân Nương trước giờ vẫn vậy, khiêm tốn, chính trực, kiến thức chẳng thua kém gì đấng mày râu, hàng xóm láng giềng ai nấy đều yêu mến. Hơn nữa, tuy nhà họ Khương thanh bần, nhưng cha của Trân Nương lại là người học rộng tài cao, cốt cách thanh cao. Chữ viết và sách vở của Trân Nương đều do cha nàng đích thân chỉ dạy, tính tình nàng cũng giống hệt cha mình.
Qua lại vài lần, từ chỗ định trêu đùa, cuối cùng chính Tống Kiệm lại là người lún sâu vào lưới tình. Hắn yêu say đắm cô nương Khương Trân Nương cố chấp mà đáng yêu này, tìm mọi cách để rước nàng về dinh.
Cũng chính lúc đó, Tống Kiệm mới biết đứa muội muội tên Việt Nương thực ra là con của chú ruột Trân Nương. Vì cha mẹ mất sớm nên được nhà họ Khương nhận nuôi từ nhỏ. Có lẽ vì hoàn cảnh đó mà tính nết Khương Việt Nương hoàn toàn trái ngược với Khương Trân Nương.
Khương Việt Nương đến ở trong phủ suốt năm sáu tháng trời, cho đến tận ngày Trân Nương lâm bồn vẫn luôn túc trực bên cạnh. Bình thường ả tỏ ra rất ngoan ngoãn, biết cách nói chuyện giải khuây cho tỷ tỷ, đối xử với Đại lang và Đại nương cũng rất kiên nhẫn. Tống Kiệm còn từng nói với vợ rằng, cô muội muội hiếu thắng này ở bên cạnh tỷ tỷ lâu ngày, tính tình cũng đã nhu mì đi nhiều.
Có một lần, Tống Kiệm từ Cấm quân trở về đã là nửa đêm. Khi đi ngang qua hoa viên, hắn thấy Trân Nương đang ngồi dưới gốc cây. Tưởng vợ giận, hắn hốt hoảng chạy lại, đến gần mới phát hiện ra đó là Khương Việt Nương. Ả trát phấn tô son, mặc y phục của tỷ tỷ ngồi dưới trăng. Thấy Tống Kiệm, ả nói cảm thấy ngột ngạt nên ra vườn đi dạo, nói xong bèn bỏ đi ngay. Lúc đó Tống Kiệm không nghĩ nhiều, sau này mới vỡ lẽ, hóa ra Khương Việt Nương đã sớm nảy sinh tâm tư đen tối.
Ả tham hư vinh, sống trong phủ lâu ngày, không chỉ một lần nói ghen tị với tỷ tỷ. Biết mình không thể danh chính ngôn thuận gả vào cửa cao nhà rộng như chị, nhưng bản tính hiếu thắng lại không cam tâm lấy kẻ bình dân, thế là ả nghĩ ra độc kế kia. Mọi người đều nói ả càng lớn càng giống Trân Nương, có lẽ Khương Việt Nương nghĩ rằng chỉ cần thay thế được tỷ tỷ, Tống Kiệm sẽ đối xử với ả giống như đã từng đối xử với tỷ tỷ mình. Hoặc giả dù Tống Kiệm không cưới thì ả cũng không cần phải ngày đêm bị sự ghen tị dày vò khi nhìn thấy vinh hoa phú quý của chị.
"Trước khi Trân Nương lâm bồn, các bà đỡ đều cam đoan sẽ không xảy ra sai sót gì. Đại lang và Đại nương cũng do chính tay mấy bà này đỡ đẻ, mẹ tròn con vuông rất thuận lợi. Nghe họ nói vậy, cả phủ ai nấy đều yên tâm. Thế nhưng, ta có nằm mơ cũng không ngờ Trân Nương lại sinh khó đến thế. Nàng ở trong phòng kêu la đau đớn suốt hai ngày, ta cũng ở bên ngoài như ngồi trên đống lửa suốt hai ngày. Mỗi tiếng kêu của nàng như một nhát d. a. o cứa vào tim ta. Trong lúc đó, bà đỡ mấy lần chạy ra báo rằng t. ử cung của Trân Nương co bóp hơi yếu, nhưng vẫn có thể sinh được, cứ bảo ta hãy yên tâm. Mãi đến sau này, khi nhận thấy tình hình thực sự nguy cấp, họ mới hoảng hốt chạy ra bảo ta đi mời Phụng ngự. Ta tức tốc đi mời Phụng ngự trong đêm, nhưng vì chậm trễ quá lâu, Phụng ngự xem xong chỉ lắc đầu bảo không còn cách nào cứu chữa. Ta dĩ nhiên không tin, xông vào phòng tìm Trân Nương, và ta thấy... ta thấy nàng ấy..."
Tiếng nói của Tống Kiệm đột ngột im bặt, hơi nóng và nước mắt nghẹn ứ nơi cổ họng, chặn đứng những lời sau đó.
Y nhìn thấy sắc mặt thê t. ử trắng bệch hơn cả giấy, trên giường loang lổ toàn m. á. u là m.á.⛎. Một nhóm bà đỡ bận rộn cầm 𝖒á·υ, nhóm khác thì lấy chậu hứng, nhưng dòng m. á. u ấy dường như vô tận, cứ rỉ rả tuôn trào như một dòng sông đỏ tươi. Trân Nương mở to đôi mắt, т-𝒽-ở 𝐡ổ-𝓃 ⓗể-ռ, ánh mắt mờ mịt tìm kiếm xung quanh. Nghe thấy tiếng chồng, nàng yếu ớt ngước cằm lên.
Tim Tống Kiệm như bị búa tạ giáng mạnh, y quỳ sụp xuống bên giường ôm chặt vợ vào lòng, hoảng loạn áp má mình lên trán nàng, chỉ thấy thân nhiệt nàng lạnh hơn cả băng. Gan ruột y như bị thiêu đốt, vội vàng 𝖘.ïế.† c𝖍ặ.✝️ vòng tay, cố dùng hơi ấm của mình sưởi ấm cho nàng, mắt dáo dác tìm kiếm bóng dáng Phụng ngự trong phòng, miệng gào to hỏi mình có thể làm gì. Nhưng đáp lại y chỉ là cái lắc đầu đầy bất lực của vị thái y.
Hồn xiêu phách lạc, Tống Kiệm trân trân nhìn sự sống của vợ từng chút, từng chút trôi đi, chờ đợi y chỉ có sự tuyệt vọng vô tận. Trân Nương dường như cũng ý thức được mình không qua khỏi, nàng đứt quãng nói với y: "Thiếp không nỡ rời xa chàng và các con... Bốn năm được làm vợ Kiệm lang, ngày nào Trân Nương cũng thấy hạnh phúc... Chỉ hận kiếp này phúc mỏng, không thể đi cùng chàng đến cuối con đường... Nguyện có kiếp sau, sẽ lại cùng chàng..."
Nước mắt Tống Kiệm tuôn rơi như mưa. Giờ khắc này y mới hiểu, khi con người ta đau đớn đến tột cùng, sống lưng cũng đau đến mức phải oằn xuống. Y ôm t. h. i t. h. ể lạnh ngắt của vợ mà khóc lóc t. h. ả. m thiết, ruột gan như đứt từng khúc.
Sau đó, vì sợ bị trách phạt, các bà đỡ một mực khẳng định họ đã kiểm tra kỹ ngôi t. h. a. i và đường sinh, theo lý thuyết tuyệt đối không thể có vấn đề, tại sao lại sống c. h. ế. t không sinh được thì họ cũng không hiểu. Chính vì câu nói này mà Tống Kiệm bắt đầu nghi ngờ về nguyên nhân cái c. h. ế. t của Trân Nương. Thế nhưng dù hai vị Phụng ngự có tra xét thế nào cũng không tìm thấy vấn đề gì trong thức ăn đồ uống, hơn nữa Trân Nương chưa từng gây thù chuốc oán với ai, thật sự không nghĩ ra ai lại muốn hại nàng. Điều tra đến cuối cùng, ngay cả Tống Kiệm cũng đành tuyệt vọng buông xuôi.
Chưa đầy một tháng sau, Vinh An Bá phu nhân vì quá đau buồn trước cái c. h. ế. t của con dâu mà bệnh tình trở nặng rồi qua đời. Lo xong hậu sự được một tháng, vì quá nhớ thương vợ, Tống Kiệm chạy đến một đạo quán gần đó, nói muốn gặp mặt Trân Nương một lần, cầu xin đạo trưởng làm phép ⓖ*ọ*1 hồ*𝐧 nàng về. Đạo trưởng thở dài, đồng ý lập đàn giúp y. Nào ngờ loay hoay mãi vẫn không chiêu được hồn Trân Nương, vị đạo trưởng bèn nói rằng lúc ra đi Trân Nương không còn vướng bận gì nên đã đi đầu t. h. a. i rồi. Hồn phách không còn trên dương thế thì đương nhiên không thể gọi về được.
Tống Kiệm nghe xong nhất quyết không tin. Trân Nương lo lắng nhất là y và hai đứa con, cho dù âm dương cách biệt, nàng thế nào cũng sẽ về thăm cha con y một lần. Sau đó, y liên tiếp mời các đạo trưởng của vài đạo quán khác đến xem, nhưng đều nhận được câu trả lời y hệt. Tống Kiệm dù không cam tâm cũng đành ngậm ngùi chấp nhận.
"Trong khoảng thời gian đó, con tiện nhân kia lấy cớ thăm cháu, lục tục từ Hoa Châu đến phủ ở vài lần. Lúc đầu ả còn giữ kẽ, biết phép tắc, nhưng về sau thì bắt đầu chưng diện cầu kỳ, năm lần bảy lượt giả vờ tình cờ gặp ta trong phủ. Tuy ta đã nhận ra tâm tư của ả, nhưng cũng chưa từng nghĩ cái c. h. ế. t của Trân Nương có liên quan đến ả, dù sao Trân Nương cũng là tỷ tỷ của ả, khi còn sống lại đối xử tốt với ả như vậy."
Tống Kiệm lắc đầu cười khẩy mấy tiếng, tiếng cười tràn ngập sự mỉa mai và nỗi hận thấu xương: "Mãi sau này ta mới biết, ác ý của con người trên đời này giống như vực thẳm vậy, độc ác đến mức vượt xa sức tưởng tượng của chúng ta. Hơn một năm trước, một ngày nọ khi ta từ bên ngoài trở về, giữa đường bỗng có người chặn ta lại. Người đó nói rằng mấy hôm trước có một cô nương đến đạo quán xin xăm giải hạn, trong lúc riêng tư đã lỡ miệng nói ra vài điều động trời, tình cờ bị người này nghe được. Hắn nghi ngờ cái c. h. ế. t của vợ ta có uẩn khúc nên đặc biệt đến báo cho ta biết."
"Người đó có phải là..." Lận Thừa Hữu thốt ra một cái tên.
Trên mặt Tống Kiệm thoáng qua vẻ ngạc nhiên, rồi lập tức hiểu ra: "Cũng phải, đệ đã tra được đến ta thì chắc chắn đã biết người đó là ai rồi. Kẻ đó lòng dạ khó lường, còn ta thì có điều mong cầu. Nghe xong lời hắn, ta như bị sét đ. á. n. h ngang tai. Để kiểm chứng, ta lập tức phi ngựa đến Hoa Châu, lẻn vào phủ nhạc phụ, kết quả lục soát được cả một bộ dụng cụ yểm 🅱️ù·🔼 𝐜𝒽·ú trong phòng Khương Việt Nương. Con tiện nhân này một lòng muốn kiếm tấm chồng tốt, trước đây thường xuyên đi các chùa chiền miếu mạo thắp hương, không biết học được †-à ✞♓-цậ-† vu cổ ở đâu mà nảy sinh ý định hại người. Để g. i. ế. c c. h. ế. t Trân Nương, ngày Trân Nương lâm bồn, con tiện nhân đó đã triệu hồi mấy con tiểu q·⛎·ỷ oán khí ngút trời. Lũ tiểu 🍳υ-ỷ đó ngồi chễm chệ trên giường, sống sượng kéo Trân Nương đến cạn kiệt nguyên thần, hút hết tinh khí của mẹ con nàng rồi mới chịu bỏ đi. Nực cười là chúng ta cứ đi kiểm tra thức ăn nước uống, mà không hề nghĩ rằng thứ hại c. h. ế. t Trân Nương lại là thủ đoạn độc địa tàn khốc đến nhường này."
"Sau khi ta từ Hoa Châu trở về, kẻ kia lại tìm đến, bảo ta đưa bộ pháp khí tìm được trong phòng Khương Việt Nương cho hắn xem. Vừa nhìn hắn đã thở dài, nói rằng ba năm trước ta không gọi được hồn Trân Nương là vì loại tiểu q𝖚-ỷ hại c. h. ế. t nàng có tên là ma trành. Loại 𝐪●ⓤ●ỷ này chuyên hút hồn phách, Trân Nương đã bị ma trành hại thì e rằng hồn phách đã không còn nguyên vẹn. Hắn còn nói con tiện nhân kia hoặc là sợ hồn ma Trân Nương quay về báo oán nên cố tình làm vậy, hoặc là ả ngu dốt không biết dùng loại thuật triệu q.𝖚.ỷ này hại người thì cũng sẽ rước họa vào thân."
"Nói xong, thấy ta vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, hắn bảo ta: là thật hay giả chỉ cần tận mắt chứng kiến sẽ rõ. Vài ngày sau, ta quả nhiên tận mắt nhìn thấy Khương Việt Nương đi dâng hương khấn vái, đồng thời chính tai nghe thấy ả lầm rầm cầu nguyện. Đi đi lại lại cũng chỉ có hai ước nguyện: sớm ngày được gả cho Tống Kiệm, và mong tỷ tỷ sớm tìm lại được tàn hồn để đi đầu thai. Khấn xong, ả dốc hết tiền bạc trên người ra để cúng giải hạn."
Chứng kiến cảnh tượng đó, trái tim Tống Kiệm như bị ngàn vạn lưỡi d. a. o băm nát tại chỗ. Vì những lời trăn trối của Trân Nương, hắn vẫn luôn nuôi một tia hy vọng, rằng nàng vẫn đang đợi hắn ở nơi nào đó, duyên kiếp này đã tận thì ít nhất cũng cầu được kiếp sau. Nhưng hắn vạn lần không ngờ tới, Trân Nương không chỉ mất mạng, mà c. h. ế. t rồi còn chịu cảnh hồn phi phách tán.
Kể từ ngày đó, Tống Kiệm đêm ngày toan tính, làm sao để con tiện nhân kia phải c. h. ế. t đau đớn gấp vạn lần Trân Nương, làm sao để ả cũng phải hồn phi phách tán, có như vậy mới giải được mối hận trong lòng hắn. Kẻ kia nhìn thấu tâm tư Tống Kiệm, bèn nói mình có một kế hay, không những khiến Khương Việt Nương phải trả giá đắt, mà còn đảm bảo quan phủ tuyệt đối không tra ra được Tống Kiệm.
Tống Kiệm biết kẻ này bụng dạ khó lường nên không đồng ý ngay. Nhưng khi về đến phủ, chỉ cần nhắm mắt lại là khuôn mặt lúc lâm chung của vợ lại hiện ra. Hắn không hiểu nổi, Trân Nương tốt đẹp như vậy, tại sao lại phải chịu kết cục bi t. h. ả. m thế kia. Chỉ cần nghĩ đến việc nàng bị hại đến mức không thể đầu t. h. a. i chuyển kiếp, tim hắn lại đau như bị ai bóp nghẹt. Cứ thế bị tâm ma dày vò suốt nhiều ngày, cuối cùng hắn không kiềm chế được, tìm đến kẻ kia chấp nhận cuộc giao dịch. Điều kiện tiên quyết là phải đảm bảo Khương Việt Nương c. h. ế. t cực t. h. ả. m và 👢ℹ️ⓝ●♓ h●ồ●ⓝ không còn chốn dung thân.
Kẻ kia bèn nói: Ả Khương Việt Nương làm chuyện ác tày trời chẳng phải là vì muốn gả cho Tống Kiệm sao? Chi bằng cứ cưới ả vào phủ ngay đi, để ả tưởng mình đã đạt được ước nguyện, nhưng thực chất là đã bước một chân vào cửa tử.
Nào ngờ đúng lúc này Khương Việt Nương lại đột nhiên không đến Trường An nữa. Tống Kiệm sai người đến Hoa Châu âm thầm theo dõi ả mười mấy ngày mới biết, Khương Việt Nương đợi suốt ba năm mà không thấy cơ hội gả vào phủ Vinh An Bá, nghĩ mình không thể cứ mòn mỏi chờ đợi mãi, bèn liếc mắt đưa tình với con trai một hào phú ở Hoa Châu. Vài tháng trôi qua, hai người đã lén lút có thai. Khương Việt Nương nghĩ mình có anh rể là Hầu tước, gia đình hào phú kia nể mặt phủ Vinh An Bá sẽ phải đến hỏi cưới. Ai ngờ gã công t. ử kia chần chừ mãi không chịu cưới, Khương Việt Nương tức giận, lén mua mấy thang t. h. u. ố. c phá thai, xem chừng định bỏ đứa bé.
Tống Kiệm nghe tin, sợ có biến cố nên viết thư cho Khương Việt Nương, nói hai đứa cháu nhớ di mẫu, mong di mẫu đến Trường An chơi ít ngày.
"Quả nhiên con tiện nhân đó bỏ ngay gã công t. ử kia để chạy đến Trường An. Có lẽ biết không thể chờ đợi thêm nữa, lại thêm lần này do ta chủ động viết thư, ả không còn giữ kẽ vài ngày như trước mà vừa đến đã giả vờ tình cờ gặp ta ở hành lang. Nhớ đến cái c. h. ế. t t. h. ả. m thương của Trân Nương, ta hận không thể băm vằm ả ra làm trăm mảnh. Đêm đó ta giả vờ say rượu đi nhầm vào phòng ả, Khương Việt Nương quả nhiên không cài then cửa. Ta vờ say bí tỉ, vừa vào cửa đã ngã lăn ra đất ngủ một mạch đến sáng. Con tiện nhân đó cũng thật nực cười, dứt khoát làm nhăn nhúm ↪️hă·ⓝ ɢ·ố·𝖎, lại còn bôi m. á. u 🦵ê_𝓃 🌀𝒾ư_ờn_🌀. Hôm sau đợi ta tỉnh rượu, ả e thẹn nói tối qua ta đã làm gì ả, giờ ả đã mất đi sự trong trắng, hỏi ta phải tính sao."
"Ta thuận nước đẩy thuyền nói sẽ cưới ả, còn hứa sẽ lập tức đến nhà cầu thân. Ai ngờ con tiện nhân này sợ sau khi cưới ta sinh nghi, chưa đợi ta rước vào cửa đã lén uống t. h. u. ố. c phá cái t. h. a. i kia đi. Việc ả phá t. h. a. i khiến ngày ra tay buộc phải lùi lại. Theo lời kẻ kia, t. h. a. i p. h. ụ bị chọn nhất định bản thân cũng phải từng làm điều ác. Loại t. h. a. i p. h. ụ táng tận lương tâm như Khương Việt Nương không dễ tìm, nên đợi thêm vài tháng cũng đáng. Chỉ có điều nảy sinh một rắc rối, sau khi cưới ta chưa từng đụng vào người ả, làm sao ả có t. h. a. i được nữa? Nực cười hơn là con tiện nhân đó tưởng ta lạnh nhạt với ả vì không quên được Trân Nương, nên tìm mọi cách tống khứ hết người và vật liên quan đến Trân Nương ra khỏi phòng chính. Lòng hận thù trong ta càng dâng cao, gần như không thể chờ đợi thêm được nữa. Nhưng muốn g. i. ế. c Khương Việt Nương theo kế hoạch thì bắt buộc ả phải mang thai."
"Kẻ kia nói nếu ta thấy ghê tởm khi đối diện với Khương Việt Nương, việc này cứ giao cho bọn hắn lo liệu. Khương Việt Nương thấy ta không chịu động vào người, cứ lo ta có người khác bên ngoài nên lại giở trò cũ, chạy đi xin xăm bói quẻ. Mỗi lần đi chơi bời bên ngoài cả buổi chiều về, ả lại lén bỏ một gói t. h. u. ố. c vào chén trà của ta. Ta biết tỏng, nhân lúc ả không chú ý bèn đổ t. h. u. ố. c đó vào chén của ả. Đợi ả ngủ say, ta lại sang phòng Đại lang và Đại nương. Không bao lâu sau con tiện nhân đó quả nhiên mang thai. Có lẽ vì tự tin địa vị đã vững chắc, ngày nào ả cũng ra ngoài diễu võ dương oai. Kẻ kia thấy thời cơ đã chín muồi bèn cùng ta chính thức lên kế hoạch g. i. ế. c người. Ngày đại sự thành công..."
Tống Kiệm đột nhiên bật cười, trong mắt lấp lánh ánh lệ: "Ta đến tiệm hương liệu ở chợ Tây, tận mắt xác nhận cái xác của Khương Việt Nương. Đó là ngày ta sống sảng khoái nhất trong suốt bốn năm qua. Dù biết Trân Nương đã hồn phi phách tán, ta vẫn chạy đến trước bài vị nàng thắp ba nén hương."
Nói đến đây, lông mày y giãn ra, tiếng cười càng lúc càng không thể kiềm chế, nhưng cười mãi, cười mãi, tiếng cười ấy lại trở nên chua chát lạ thường: "Có lúc Đại lang và Đại nương nói với ta là nhớ mẹ, ta bèn bảo chúng có chuyện gì cứ đến nói trước bài vị của mẹ, mẹ đều nghe thấy hết. Hai đứa tin là thật, chạy đến trước bài vị Trân Nương ríu rít kể chuyện suốt cả nửa canh giờ. Mỗi lần như thế, lòng ta đau như cắt, vì ta biết những lời đó mẹ chúng vĩnh viễn không bao giờ nghe được nữa."
Y ngửa đầu nhìn lên bầu trời đêm đen kịt, vẻ mặt mờ mịt: "Cuối cùng ta cũng được toại nguyện rồi, nhưng thế thì sao chứ? Ta thậm chí còn không biết làm thế nào để kể những chuyện này cho Trân Nương nghe. Ta buồn nàng không biết, ta vui nàng cũng không hay, các con cao lớn nàng không thấy, các con vấp ngã nàng cũng chẳng hay. Sau này đời đời kiếp kiếp, ta cũng không còn cơ hội trùng phùng với nàng nữa. Đệ nói xem..."
Trong mắt y bùng lên nỗi hận thấu xương, nhìn chằm chằm vào Lận Thừa Hữu: "Đệ bảo làm sao ta có thể để các người thả tàn hồn của Khương Việt Nương trong gương Nguyệt Sóc ra được? Đến loại tiện nhân như ả còn có thể tìm lại tàn hồn để đầu thai, vậy còn Trân Nương của ta thì sao? Ai trả lại tàn hồn của Trân Nương cho nàng đây?!"
Giọng y thê lương, chấn động tâm can của tất cả mọi người. Lận Thừa Hữu lưỡi đắng ngắt, không biết phải đáp lời ra sao.
Tống Kiệm ngẩn ngơ một lúc, rồi chợt bừng tỉnh, lấy gương Nguyệt Sóc từ trong n. g. ự. c ra, cười nhạt mấy tiếng: "Những gì cần nói ta đã nói hết rồi. Vừa rồi đệ hỏi ta có hối hận không, bây giờ ta có thể trả lời đệ: Cho dù có làm lại một vạn lần, ta vẫn sẽ làm như vậy!"
Vừa dứt lời, ánh mắt y trở nên quyết liệt, nội lực tức thì dồn vào đôi tay, định bẻ gãy chiếc gương làm đôi.
Nhưng chưa kịp phát lực, từ trong màn đêm bỗng có một mũi tên xé gió lao tới. Mũi tên nhắm thẳng vào Tống Kiệm, thấy sắp xuyên thủng lồng n. g. ự. c y. Phản ứng của Lận Thừa Hữu nhanh hơn mọi người, lập tức vung dây xích bạc ra cản phá, nhưng rốt cuộc vẫn chậm một nhịp. Tống Kiệm tuy nội lực không tệ, nhưng vẫn bị lực đạo cực mạnh trên mũi tên hất văng về phía sau.
Tim Lận Thừa Hữu thót lại, hắn lao theo hướng mũi tên b. ắ. n tới, miệng hét lớn: "Cứu người!"
Hung thủ thật sự lúc này đang ở chùa Đại Ẩn, theo lý thuyết tuyệt đối không thể trèo tường vào đây đ. á. n. h lén Tống Kiệm, cho nên mũi tên này chắc chắn không phải do hung thủ bắn. Xem ra sau lưng hung thủ vẫn còn kẻ khác, ra tay đ. á. n. h lén Tống Kiệm, chẳng lẽ là sợ y tiết lộ điều gì?
Đuổi theo một đoạn, đối phương quả nhiên đã biến mất tăm tích. Lo mũi tên có tẩm độc, hắn vội vã quay lại. Đám Kim Ngô Vệ đã bẻ gãy cán tên, cõng Tống Kiệm cắm đầu chạy. Lận Thừa Hữu vận khí đuổi theo, trong lúc hoảng loạn liếc nhìn qua, quả nhiên thấy mặt Tống Kiệm vàng như nghệ. Hắn thầm kêu không ổn, vội lấy từ trong n. g. ự. c ra một viên Thanh Tâm Hoàn đ.ú.✝️ cho Tống Kiệm, sau đó kéo y về phía sau lưng mình, vận khí chạy như bay.
"Ta đưa huynh đến Thượng Dược Cục tìm Dư Phụng Ngự, ông ấy giỏi giải độc nhất, chắc chắn sẽ có cách."
Tống Kiệm bị thương rất nặng, chỉ biết ho khù khụ. Hồi lâu sau, y miễn cưỡng nở nụ cười: "Không xong rồi... Ta đoán là kẻ đứng sau màn kia ra tay, một khi đã b. ắ. n trúng thì tuyệt đối không để lại người sống đâu. Hơn nữa, dù ta có sống được cũng không thoát khỏi trọng tội của ✝️·𝐫·ï·ề·ⓤ đì·𝐧·h. Ta chỉ là... chỉ là không nỡ bỏ lại Đại lang và Đại nương. Mẹ chúng đã mất rồi, giờ cha chúng cũng vì bị tâm ma vây hãm mà uổng mạng vô ích..."
Yết hầu Lận Thừa Hữu chuyển động, hắn quát lớn: "Huynh tuy phạm trọng tội, nhưng Thánh nhân lòng dạ nhân từ, nếu làm rõ ngọn ngành sự việc, biết đâu có thể được giảm nhẹ hình phạt. Chỉ cần còn sống, chuyện gì cũng có thể nghĩ cách giải quyết. C. h. ế. t thật rồi thì chẳng còn gì nữa đâu. Tống đại ca, huynh hãy vì Đại lang và Đại nương mà cố gắng lên!"
| ← Ch. 083 | Ch. 085 → |
