| ← Ch.077 | Ch.079 → |
Ra đến cổng thùy hoa, Đằng Ngọc Ý lập tức nhìn thấy Tĩnh Trần sư thái. Bà đang đứng trong sân nói chuyện với mấy vị đại hòa thượng, dáng người nhỏ bé nhất trong đám đông.
"Đằng thí chủ." Tĩnh Trần sư thái chủ động bước tới đón. Bà trời sinh có đôi chân ngắn, tính tình lại nôn nóng, nên mỗi lần cất bước trông có vẻ vội vàng hơn người khác.
Đằng Ngọc Ý vội bước lên: "Thỉnh an sư thái."
Tĩnh Trần sư thái vẻ mặt đầy áy náy: "Hôm đó sau khi Đằng thí chủ nói chuyện, bần đạo đã dẫn hai đệ t. ử xuống địa cung tìm kiếm. Tiếc là cơ quan đã khởi động mấy lần rồi, đồ vật không còn ở chỗ cũ nữa. Chúng ta tìm rất lâu nhưng vẫn không tìm thấy cây trâm bộ d. a. o giúp Đằng thí chủ."
Tim Đằng Ngọc Ý nhói lên một cái. Dù trong lòng có đau xót đến mấy, nàng cũng biết chuyện này không thể trách người khác. Nàng vội hành lễ, chân thành nói: "Là do bản thân con không cẩn thận làm rơi đồ, lại làm phiền sư thái giúp đỡ tìm kiếm. Tấm lòng nhân từ của sư thái thật khiến người ta cảm động. Thời gian này con không tiện đi lại lung tung, hôm khác nhất định sẽ đến quý quán dâng hương tạ lễ."
Tĩnh Trần sư thái xua tay: "Thí chủ nói quá lời rồi. Mất cây trâm bộ d. a. o mà thí chủ lo lắng như vậy, chứng tỏ Đằng thí chủ vô cùng trân trọng di vật của mẹ. Thí chủ hiếu thuận như vậy, bần đạo sao dám lơ là."
Lúc này, Đỗ phu nhân dẫn Đỗ Thiệu Đường đi tới, nghe vậy bèn thở dài: "Đạo quán Ngọc Chân xin xăm xưa nay rất linh nghiệm. Ngọc Nhi gần đây tai ương liên miên, di mẫu cũng định đến quán thắp hương cầu phúc. Hay là để di mẫu thay con đi một chuyến nhé."
Đang nói chuyện thì hai vị đại hòa thượng Minh Tâm và Kiến Tính đến mời Tĩnh Trần sư thái dùng cơm chay trong chùa.
Tĩnh Trần sư thái là người sảng khoái, lập tức vung phất trần, cười ha hả nói: "Vậy làm phiền hai vị 𝖕♓●á●ⓟ 💰●ư dẫn đường."
Đỗ phu nhân dẫn mấy đứa trẻ đến Vân Hội Đường. Vừa ngồi xuống, bà bèn sai Quế ẩu mở hộp đồ ăn mang theo: "Đều là do di mẫu tự tay làm, nhân chay cả đấy, các con cứ yên tâm ăn. Con ngoan, chịu khó vài ngày nữa, đợi sóng gió qua đi, di mẫu sẽ làm nhiều món mặn con thích ăn bù cho."
Nói xong, bà chắp tay, nhắm mắt lầm rầm: "Đại từ đại bi Quan Thế Âm Bồ Tát, phù hộ cho Ngọc Nhi bình an qua nạn."
Đỗ Thiệu Đường buồn cười nói: "A nương, làm gì có ai như A nương, , lúc thì ăn chay niệm Phật, lúc lại đi đạo quán thắp hương cho Ngọc biểu tỷ."
Đỗ phu nhân mở mắt, lườm con trai một cái sắc lẻm.
Đỗ Đình Lan nín cười mắng em trai: "Đừng nói linh tinh, A nương là lo lắng quá nên mới cuống lên thôi. Đệ còn nhỏ, sao hiểu được tấm lòng từ mẫu của A nương."
Đỗ Thiệu Đường ngồi xuống cạnh Đằng Ngọc Ý, lo lắng nói: "Sáng nay đi ngang qua Đại Lý Tự, đệ thấy Thế t. ử Thành Vương đang nói chuyện với một bà lão trước cửa. Lúc đó trời còn chưa sáng, đệ tưởng mình nhìn lầm, thúc ngựa lại gần nhìn kỹ thì đúng là ngài ấy thật. Vụ án lần này có phải khó lắm không mà đến Thế t. ử Thành Vương cũng phải thức khuya dậy sớm thế?"
Đằng Ngọc Ý ngẩn ra. Tối qua Lận Thừa Hựu đi lúc nào còn nói phải vào ngục thẩm vấn Trang Mục, sáng nay lại dậy sớm như vậy, chẳng lẽ hắn bận rộn cả đêm sao?
Nàng xoa xoa cằm, hạ giọng nói: "Hình như là khá gai tay, hung thủ đến giờ vẫn chưa để lại manh mối gì. Nhưng mà nhắc đến chuyện này, Lận Thừa Hựu phá án vốn dĩ rất liều mạng. Không nói đâu xa, mấy vụ án ở lầu Thải Phượng lần trước hắn chỉ mất ba ngày là phá xong rồi."
Trong lòng Đỗ phu nhân khẽ động, quay đầu quan sát kỹ Đằng Ngọc Ý. Đứa trẻ này khi nói những lời đó ánh mắt trong veo, biểu cảm không hề có chút ngượng ngùng nào.
Bà nhìn một lúc lâu, lại cảm thấy mình đa nghi quá rồi.
Bà thở dài cảm thán: "Từ lâu đã nghe nói Thế t. ử Thành Vương phá án như thần, xem ra không phải do cấp dưới nịnh nọt. Thiệu Đường, con xem đấy, con cháu hoàng tộc còn chăm chỉ như vậy, con cũng nên cần cù hơn ngày thường mới phải. Lát nữa về nhà A gia con bắt học thêm mấy bài, bớt kêu ca với ta đi."
Đỗ Thiệu Đường bĩu môi. Dù mình nói gì thì mẹ cũng có cách lái câu chuyện về phía cậu.
Cậu vội vàng lảng đi: "Nghe danh chùa Đại Ẩn cảnh sắc thanh tịnh đã lâu, con ra ngoài đi dạo một chút đây."
Đỗ phu nhân càng nghĩ càng thấy bất an, nắm c. h. ặ. t t. a. y Đằng Ngọc Ý: "Hôm đó con đã nhìn thấy hung thủ phải không? Nghe nói tên trộm đó đã g. i. ế. c rất nhiều người rồi, liệu hắn có chạy đến chùa Đại Ẩn không?"
Đằng Ngọc Ý trấn an: "Di mẫu yên tâm đi, bây giờ chùa Đại Ẩn là nơi an toàn nhất thiên hạ rồi. Bên cạnh con vừa có các vị cao tăng lại vừa có Đoan Phúc, cho tên trộm đó mười lá gan cũng không dám manh động đâu."
Sợ di mẫu suy nghĩ lung tung, nàng rúc đầu vào lòng di mẫu làm nũng: "Lát nữa con ra khỏi chùa, muốn mượn Quế ẩu của di mẫu một chút ạ."
Đỗ phu nhân ngẩn người, ánh mắt dịu dàng hẳn đi: "Con định tự tay may áo cho A gia con phải không? Lần trước tỷ tỷ con đã nói với di mẫu rồi, đây là chuyện tốt, A gia con mà biết chắc sẽ vui lắm. Cứ đợi đấy, khi nào con về nhà, di mẫu sẽ bảo Quế ẩu sang giúp con."
Phía bên kia, tỷ muội Bành Hoa Nguyệt và Lý Hoài Cố cũng đang gặp gỡ người nhà. Tuy chỉ bị kẹt trong chùa một đêm nhưng cứ như xa cách cả năm trời, hỏi han hết chuyện này đến chuyện khác, dường như có nói mãi cũng không hết chuyện.
Duy chỉ có Đoạn Thanh Anh là nói chuyện với người hầu giọng rất nhỏ, rõ ràng là sợ người khác nghe thấy.
Đỗ phu nhân đột nhiên vỗ trán: "Suýt nữa thì quên mất chính sự. Đại công t. ử nhà Trịnh Phó Xạ sắp đính ⓗ●ô●ⓝ với Đại nương t. ử nhà Võ Trung thừa rồi. Hai nhà có ý định tổ chức đơn giản nên không gửi thiệp mời đến các phủ. Hai nhà này với Đằng phủ cũng coi như thế giao, A gia con bận rộn chưa chắc đã lo liệu được, con đừng quên bảo Trình bá gửi lễ mừng đến Trịnh phủ và Võ gia nhé."
Đằng Ngọc Ý kiếp trước kiếp này đều chưa từng trực tiếp giao thiệp với Võ Đại nương, chỉ nghe nói Võ Đại nương tính tình trầm lặng, ít khi ra ngoài giao tiếp. Nhưng với Võ Nhị nương t. ử Võ Khởi thì nàng lại khá thân thiết. Hôm ở đạo quán Ngọc Chân, sự can đảm của Võ Khởi và Trịnh Sương Ngân đã để lại ấn tượng sâu sắc trong nàng. Nể mặt Võ Khởi, nàng cũng nên chuẩn bị một phần hậu lễ.
Nàng vội đáp: "Lát nữa con sẽ cho người nhắn tin cho Trình bá ạ."
Bên phía Bành gia dường như cũng đang nói đến chuyện này. Bành Hoa Nguyệt tò mò hỏi: "Đính ♓ô●𝓃 từ nhỏ sao? Tại sao gần đây mới nạp lễ?"
"Nghe nói Trịnh Phó Xạ từng cho người xem mệnh cách của Trịnh Đại công tử, Trịnh Đại công t. ử trước hai mươi tuổi không thích hợp đính ⓗô●n●. Nhưng Trịnh Phó Xạ và Võ Trung thừa đều rất ưng ý mối 𝐡*ô*𝓃 sự này, cho nên đặc biệt đợi đến khi Trịnh Đại công t. ử tròn hai mươi tuổi mới tiến hành nạp lễ."
Bành Cẩm Tú nói: "Thảo nào hôm đó Võ Khởi nói tỷ tỷ nàng ta dạo này không rảnh đến tham gia hội thưởng hoa của chúng ta, hóa ra là bận chuẩn bị chuyện đính 𝒽ô𝐧_. Tỷ tỷ của Võ Khởi chắc cũng là một mỹ nhân nhỉ."
Giọng nàng ta hơi lớn khiến mọi người đều nhìn sang. Đằng Ngọc Ý vô tình liếc mắt nhìn, thấy Đoạn Thanh Anh đang vò chặt chiếc khăn lụa trong tay, sắc mặt khó coi như tro tàn.
Người hầu Bành phủ cười hì hì nói: "Võ Đại nương dung mạo đẹp, tính tình tốt, Trịnh Đại công t. ử cũng là bậc nhân tài tuấn tú, người trong kinh thành đều nói mối 𝖍ô-𝐧 sự này là trai tài gái sắc, trời sinh một cặp đấy ạ."
Đoạn Thanh Anh đột ngột đứng dậy. Bành Cẩm Tú và những người khác đều ngạc nhiên: "Thanh Anh, cô sao thế?"
Đoạn Thanh Anh đưa tay day trán, cười nhạt: "Ở trong chùa không quen lắm, có lẽ bị cảm lạnh rồi, ta không ăn sáng cùng mọi người nữa, ta về Đông sương phòng nghỉ ngơi trước đây."
Điểm tâm Đỗ phủ mang đến rất nhiều, Đỗ Đình Lan ước lượng Đằng Ngọc Ý ăn không hết, đang định chia bớt cho nhóm Bành Hoa Nguyệt, thấy vậy bèn đưa hai hộp cho Đoạn Thanh Anh: "Nếu không ăn sáng thì lát nữa sẽ đói đấy, đây là điểm tâm chay A nương ta làm, cầm hai hộp về ăn đi."
Đoạn Thanh Anh không đề phòng ngửi thấy mùi thơm của bánh, lập tức lộ vẻ buồn nôn.
Đỗ Đình Lan và mọi người đều sững sờ.
Đoạn Thanh Anh vội vàng quay đi bụm miệng, cố nén cơn buồn nôn xuống, rồi gượng cười nói: "Đa tạ."
Nói rồi nàng ta nhận lấy hộp điểm tâm, đi tới cảm tạ Đỗ phu nhân.
Đỗ phu nhân nhìn theo bóng lưng vội vã của Đoạn Thanh Anh, vẻ mặt có chút nghi hoặc.
Đằng Ngọc Ý khẽ lay tay Đỗ phu nhân: "Di mẫu ơi, di mẫu đang nghĩ gì thế?"
Đỗ phu nhân hoàn hồn, cười nói: "Di mẫu nhớ lại hồi mình mang thai, cũng giống như bị cảm lạnh, ăn uống không vào. Mấy ngày nay con phải cẩn thận đấy, tịnh xá trong chùa có tốt đến đâu cũng không thoải mái bằng ở nhà, tối bảo Xuân Nhung đắp thêm chăn cho con, đừng để bị cảm lạnh giống Đoạn nương tử."
Đằng Ngọc Ý lần đầu tiên nghe thấy cách nói này. Nàng cứ tưởng m. a. n. g t. h. a. i chẳng qua là bụng ngày một to lên, hóa ra cũng khó chịu như bị cảm lạnh sao?
Đang nói chuyện thì Minh Tâm đến giục mọi người rời đi. Đỗ phu nhân xin được ở lại chùa bầu bạn với Đằng Ngọc Ý vài ngày nhưng bị Minh Tâm khéo léo từ chối, bà đành phải đưa Đỗ Đình Lan và Đỗ Thiệu Đường ra về.
Đằng Ngọc Ý tiễn họ ra đến cổng chùa. Lúc Đỗ phu nhân và con gái lên xe, chiếc xe trâu bỗng lắc lư một cái.
Đỗ Thiệu Đường chạy tới xem xét, rồi quay lại nói: "A nương, mẹ và A tỷ ở đây nói chuyện với Ngọc biểu tỷ thêm một lúc, con đi thuê một chiếc xe khác ở cửa hàng gần đây."
Đỗ phu nhân và Đỗ Đình Lan ngạc nhiên hỏi: "Sao thế?"
"Chân con nghé bị chuột rút rồi, nhất thời không đi được." Cậu quay sang dặn dò Hoắc Khâu: "Hoắc đại ca, huynh ở lại đây trông nom một chút."
Đằng Ngọc Ý vốn định bảo Đoan Phúc đi lo liệu, thấy Đỗ Thiệu Đường nhanh chóng quyết định, trong lòng mỉm cười, cũng không xen vào nữa.
Đỗ Thiệu Đường đang định đi thì gặp trụ trì Duyên Giác và Thuần An Quận vương đi ra. Thấy vậy bèn hỏi nguyên do, Minh Tâm bèn nói xe trâu của Đỗ gia bị hỏng.
Đỗ phu nhân dẫn mấy đứa trẻ lên hành lễ, chợt nghe Thuần An Quận vương nói: "Lấy xe trâu của ta cho Đỗ phu nhân dùng, lát nữa ta cưỡi ngựa của Quý Thường vào cung là được."
Đỗ phu nhân vội từ chối: "Không dám làm phiền Quận vương điện hạ, khuyển t. ử đã đi thuê xe rồi ạ."
Thuần An Quận vương trầm ngâm một lát: "Cửa hàng cho thuê xe ngựa gần nhất cũng cách đây mấy con phố, đi đi về về ít nhất cũng mất một canh giờ. Phu nhân không cần ngại, năm xưa ta từng chịu ơn lớn của Đằng tướng quân, lại luôn kính trọng phẩm hạnh của Đỗ công, hôm nay tình cờ gặp chuyện, sao có thể khoanh tay đứng nhìn. Huống hồ chuyện nhỏ này, thực sự chỉ là cái nhấc tay mà thôi."
Giọng điệu ngài tuy không quá nhiệt tình nhưng lại rất chân thành. Nếu cứ khăng khăng từ chối thì lại thành ra khách sáo quá, Đỗ phu nhân đành cảm kích nói: "Vậy đa tạ Quận vương điện hạ."
A nương đã lên tiếng, Đỗ Thiệu Đường cũng bỏ ý định đi thuê xe. Một lát sau người hầu phủ Quận vương đ. á. n. h xe trâu ra cửa, Đỗ phu nhân dẫn các con cảm tạ Thuần An Quận vương lần nữa rồi lên xe ra về.
...
Lận Thừa Hựu nhìn người phụ nữ trước mặt là Trần Tam cô. Những lời hắn nói tối qua quả nhiên có tác dụng, người phụ nữ này trời chưa sáng đã chầu chực trước cửa Đại Lý Tự, chỉ là che kín mặt mũi như sợ bị ai nhận ra.
"Phu nhân nhà các ngươi sau khi m. a. n. g t. h. a. i luôn ngủ không ngon giấc sao?"
Trong mắt Trần Tam cô ánh lên vẻ sợ hãi: "Đúng vậy ạ, lúc phu nhân mới gả vào phủ thì vẫn bình thường, sau khi m. a. n. g t. h. a. i thì sinh ra nhiều tật xấu, ngay cả ngủ trưa cũng bắt hai nha hoàn túc trực bên giường, chẳng biết là sợ cái gì."
"Thế t. ử nhà các ngươi có biết chuyện này không?"
"Biết ạ, Thế t. ử xưa nay rất thương yêu phu nhân, vì chuyện này mà cố ý đến đạo quán Ngọc Chân mời Tĩnh Trần sư thái về làm phép, dán rất nhiều 🅱·ù·𝒶 🌜·𝒽·ú lên cửa sổ, cửa ra vào, lúc đó phu nhân mới đỡ hơn một chút."
Lận Thừa Hựu đột ngột hỏi: "Ngươi biết phu nhân nhà ngươi sợ cái gì đúng không?"
Trần Tam cô giật b. ắ. n mình: "Nô tỳ làm sao mà biết được."
Lận Thừa Hựu mỉm cười gật đầu: "Nếu ngươi thực sự không biết thì sao sáng sớm tinh mơ đã chạy đến Đại Lý Tự? Hôm qua nghe nói hung thủ có thể quen biết Tiểu Khương thị, chắc ngươi sợ đến mất ngủ cả đêm phải không? Ngươi là quản sự nương t. ử thân cận của Tiểu Khương thị, nếu hung thủ muốn diệt khẩu thì người đầu tiên hắn tìm đến là ngươi. Nếu còn giấu giếm, đừng nói Đại Lý Tự, đến thần tiên cũng không cứu được ngươi đâu."
Chân Trần Tam cô mềm nhũn, giọng run run như sắp khóc: "Nô tỳ không phải không muốn nói, nhưng nói ra những chuyện này sẽ gây họa lớn."
Bà ta c. ắ. n môi, quyết tâm nói: "Người trong phủ đều đồn rằng phu nhân trước kia là do phu nhân hiện tại hại c. h. ế. t."
"Phu nhân trước kia? Đại Khương thị?" Lận Thừa Hựu cố ý hỏi: "Phu nhân hiện tại của các ngươi chẳng phải là muội muội ruột của Đại Khương thị sao?"
Trần Tam cô bất an gật đầu: "Lạ là lạ ở chỗ đó. Phu nhân gả vào phủ năm ngoái, ban đầu mọi chuyện đều bình thường. Nhưng không lâu sau, bà ấy tìm cớ đuổi hết tỳ nữ cũ của phu nhân trước đi. Quần áo trang sức của phu nhân trước, cái thì bị bà ấy khóa kỹ trong rương, cái thì chuyển thẳng vào kho, cuối cùng người cũ vật cũ chẳng còn lại gì.
"Kẻ dưới bàn tán rằng, đó đều là di vật của tỷ tỷ ruột mình để lại, phu nhân trước lúc còn sống đối xử với muội muội tốt như vậy, phu nhân dù sao cũng nên giữ lại chút gì làm kỷ niệm, đằng này lại tuyệt tình như thế, cứ như sợ nhìn thấy những thứ đó vậy.
"Có một lần Đại lang nửa đêm tỉnh dậy đòi mẹ, phu nhân ôm Đại lang vào lòng dỗ dành, Đại lang ngủ m-ê ⓜ-🔼-ⓝ, giận dỗi đẩy phu nhân ra nói: 'Di mẫu đuổi mẹ con đi rồi, di mẫu trả mẹ cho con'.
"Sắc mặt phu nhân lúc đó biến đổi ngay lập tức. Từ đó về sau, phu nhân chăm sóc Đại lang và Đại nương tuy vẫn chu đáo nhưng thái độ lại lạnh nhạt hơn nhiều. Nô tỳ trong lòng lấy làm lạ, lời trẻ con nói sao có thể coi là thật, phu nhân hà tất phải để bụng mãi như vậy.
"Ngoài những chuyện này ra, trong phủ có mấy người hầu già nói rằng phu nhân khi chưa gả vào đây đã có 🍳𝖚●𝐚●𝖓 ♓●ệ mờ ám với Thế t. ử rồi. Năm ngoái phu nhân đến thăm cháu, có một đêm Thế t. ử say rượu, không biết thế nào lại vào phòng khách của phu nhân, ở lại đó đến nửa đêm mới ra. Hôm sau bọn họ vào dọn phòng, tuy phu nhân đã dọn dẹp trước rồi nhưng trên giường chiếu rõ ràng để lại dấu vết. Hôm sau phu nhân gặp lại tỷ phu, thần thái cũng lả lơi đưa tình, bọn họ đều nói phu nhân đích thực là thất tiết trước khi cưới. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, phu nhân trước cũng qua đời mấy năm rồi, bên cạnh Thế t. ử không có người chăm sóc, phu nhân mấy năm nay trổ mã càng thêm xinh đẹp, Thế t. ử động lòng âu cũng là chuyện thường."
Lận Thừa Hựu hỏi: "Những lời bàn tán này Thế t. ử và Bá gia có biết không?"
Trần Tam cô rùng mình: "Đâu dám để lọt đến tai Bá gia và Thế t. ử ạ. Bá gia uy nghiêm, biết chúng nô tỳ dám bàn tán chuyện chủ nhân, chắc chắn sẽ đ. á. n. h c. h. ế. t. Thế t. ử hiện giờ đang ɱ_ặ_𝐧 𝓃ồ_п_🌀 với phu nhân, nghe thấy những lời này chỉ cho rằng chúng nô tỳ bịa đặt bôi nhọ chủ mẫu. Nhắc mới nhớ, chuyện phu nhân tự ý xử lý đồ đạc của phu nhân trước, Thế t. ử cũng từng nổi giận mấy lần. Nhưng phu nhân lại nói mình nhìn vật nhớ người, vì quá đau lòng nên mới cẩn thận cất di vật của tỷ tỷ đi. Mỗi lần nói đến chuyện này phu nhân đều khóc lóc t. h. ả. m thiết, Thế t. ử cũng mềm lòng bỏ qua."
Lận Thừa Hựu nhếch mép: "Lời bà ta nói cũng có lý, các ngươi chỉ dựa vào đó mà đoán là bà ta hại c. h. ế. t tỷ tỷ mình thì hơi gượng ép, trong chuyện này có phải còn uẩn khúc gì khác không?"
Trần Tam cô l. i. ế. m đôi môi khô khốc: "Nhắc đến chuyện này thì phải kể từ lúc phu nhân trước lâm bồn."
Lần m. a. n. g t. h. a. i cuối cùng của Đại Khương thị, Tiểu Khương thị cũng ở trong phủ chăm sóc tỷ tỷ tận tình chu đáo, Đại Khương thị cũng rất yêu thương muội muội mình. Lúc sắp sinh, trong phủ mời bà đỡ đến, bà đỡ xem qua nói t. h. a. i nhi không lớn, đầu t. h. a. i cũng đã lọt xuống đúng thời điểm, phu nhân đã từng sinh nở một lần rồi nên chắc sẽ không có vấn đề gì. Nào ngờ ngày Đại Khương thị chuyển dạ lại sinh khó, đau đớn trên giường suốt hai ngày hai đêm, cuối cùng mất m. á. u quá nhiều mà c. h. ế. t.
"Thế t. ử và Bá gia sau đó có mời người đến điều tra, thái y nói phu nhân trước dường như ăn uống có vấn đề, nhưng bữa ăn của phu nhân trước đều do nhà bếp đích thân chuẩn bị, món nào cũng qua tay phu nhân trước và người hầu thân cận kiểm tra. Tra xét mấy ngày trời, không thấy t. h. u. ố. c độc cũng chẳng thấy t. h. u. ố. c phá thai, thái y đành kết luận phu nhân trước là người hay lo nghĩ, lao lực quá độ nên mới dẫn đến sinh khó. Thế t. ử nghe xong tự trách vô cùng.
"Dạo đó lão phu nhân cũng ốm liệt giường, một tháng sau cũng qua đời. Thế t. ử vừa mất vợ lại mất mẹ, đau buồn khôn xiết, trong phủ lại bận rộn lo liệu tang sự nên chuyện này cũng chìm vào quên lãng."
Nói xong một tràng, Trần Tam cô lo lắng vặn vẹo hai bàn tay: "Thế t. ử điện hạ, những gì nô tỳ biết chỉ có bấy nhiêu thôi ạ. Không biết có giúp ích được gì cho các ngài phá án không, tốt nhất là sớm bắt được hung thủ."
Lận Thừa Hựu nói: "Ta hỏi lại ngươi lần nữa, hôm đó tại sao phu nhân nhà ngươi đột nhiên muốn đến cửa hàng hương liệu đó? Có ai mời bà ta đi không?"
Trần Tam cô cúi đầu suy nghĩ một hồi, lắc đầu nói: "Nhớ là hôm trước đó trong phủ không nhận được thiệp mời nào, chắc là phu nhân ngẫu hứng muốn đi thôi. Chuyện này cũng không lạ, trước đây phu nhân cũng thường như vậy, ví như đột nhiên thèm ăn loại quả nào đó là đi ngay."
"Ngươi hầu hạ bên cạnh Tiểu Khương thị bao lâu rồi?"
"Từ lúc phu nhân gả vào Bá phủ nô tỳ đã được phân công hầu hạ người, tính ra cũng hơn một năm rồi."
Lận Thừa Hựu lại hỏi: "Phu nhân nhà ngươi là người Hoa Châu, vậy bà ta có quen biết ai tên là Thư Lệ Nương không?"
Trần Tam cô ngơ ngác lắc đầu: "Không quen, chưa từng nghe phu nhân nhắc đến bao giờ."
Lại nói: "Thế tử, nô tỳ là trốn ra ngoài, nếu không còn chuyện gì, nô tỳ xin phép cáo lui."
Lận Thừa Hựu ngăn lại: "Khoan đã. Trong phủ các ngươi có nam gia nhân nào dáng người thấp bé không?"
Hắn ước lượng chiều cao: "Khoảng chừng này."
Trần Tam cô hơi ngạc nhiên: "Nam gia nhân thấp thế này sao? Chưa từng gặp."
"Ngươi nghĩ kỹ lại xem. Người này chưa chắc đã làm việc lâu dài trong phủ các ngươi, chỉ cần từng ra vào phủ các ngươi là được."
"Nô tỳ hầu hạ ở Bá phủ hơn bốn mươi năm rồi, trong phủ nếu có người như vậy chắc chắn không qua mắt được nô tỳ, nô tỳ thực sự chưa từng gặp."
Trần Tam cô vừa đi khỏi, Lận Thừa Hựu quyết định đi tìm người bà con của Thư Lệ Nương. Vừa khéo Nghiêm Tư trực sáng sớm đã đi thẩm vấn mấy tỳ nữ của Thư Lệ Nương giờ mới về tới, ông ta xuống ngựa trước cửa, ✝️-𝐡-ở 𝐡-ổ-n 𝐡ể-𝖓 nói: "Thư Lệ Nương không quen biết Tiểu Khương thị, mấy tỳ nữ đó nói Thư Lệ Nương chưa bao giờ nhắc đến Tiểu Khương thị, càng chưa từng gặp mặt."
Lận Thừa Hựu khựng lại. Tiểu Khương thị và Thư Lệ Nương đều là người Hoa Châu, hắn vốn tưởng hai người họ có quen biết trong quá khứ, như vậy cũng giải thích được tại sao hung thủ có thể điều tra rõ lai lịch của hai người trong vòng một ngày.
Nhưng hôm nay hỏi cả hai phía, Trần Tam cô không biết Thư Lệ Nương, người hầu của Thư Lệ Nương cũng không biết Tiểu Khương thị. Giả sử hai người này có qua lại với nhau, không thể nào người hầu hai bên đều không biết gì.
Ít nhất điều này chứng tỏ trong hơn một năm qua, Thư Lệ Nương và Tiểu Khương thị không hề qua lại. Vậy tại sao hai người họ lại cùng bị hung thủ nhắm tới?
Lận Thừa Hựu nhíu mày suy nghĩ. Ngoài việc từng quen biết trong quá khứ, liệu hai người họ còn có điểm chung nào khác mà hắn chưa biết không?
Hắn vội đón lấy cuốn sổ ghi chép Nghiêm Tư trực đưa tới: "Hai tháng này Thư Lệ Nương đã đi những đâu?"
Nghiêm Tư trực ghi chép rất tỉ mỉ, nghe vậy bèn chỉ vào sổ: "Như tối qua Trịnh Phó Xạ đã nói, tháng này Thư Lệ Nương chỉ ra ngoài vào tối Thượng Tỵ, ngoài ra còn đi may áo ở một cửa tiệm lụa là chợ Tây một lần, cửa tiệm này nằm ngay cạnh Phấn Điệp Lâu, tên là Hoán Sa Trai. Tháng trước Thư Lệ Nương ra ngoài khá nhiều: đi chợ Tây mua bút mực, đi đạp thanh ở đạo quán Ngọc Chân, đi may áo ở tiệm 'Cẩm Vân Bộc' ở chợ Đông, còn đi ăn món Hồ ở mấy quán này nữa, đều là những nơi các nương t. ử ở Trường An hay lui tới..."
"Cẩm Vân Bộc?" Ánh mắt Lận Thừa Hựu dừng lại ở dòng chữ đó.
Tiểu Khương thị cũng từng may áo ở cửa tiệm này.
Hắn trả lại cuốn sổ cho Nghiêm Tư trực, nhảy lên ngựa: "Đi thôi, đến chợ Đông trước."
Đi được nửa đường, phía đối diện có một chiếc xe trâu đi tới. Lận Thừa Hựu không để ý, thúc ngựa lướt qua xe trâu, bỗng cảm thấy có gì đó không đúng, theo bản năng ghìm cương ngựa lại.
Nghiêm Tư trực cũng vội vàng dừng ngựa: "Sao vậy?"
Lận Thừa Hựu ngoái nhìn về phía cuối con hẻm. Nếu hắn nhìn không lầm thì người cưỡi ngựa kia là Đỗ Thiệu Đường.
Đỗ Thiệu Đường cưỡi ngựa hộ tống xe trâu, trong xe chắc là nữ quyến nhà họ Đỗ. Chuyện này vốn dĩ rất bình thường, nhưng chiếc xe trâu bên cạnh Đỗ Thiệu Đường lại là xe của Hoàng thúc.
Nữ quyến nhà họ Đỗ sao lại ngồi xe trâu của Hoàng thúc?
Nghiêm Tư trực nhìn theo, gật đầu vỡ lẽ: "Đó hình như là xe trâu của Thuần An Quận vương."
Lận Thừa Hựu giật dây cương, tiếp tục thúc ngựa đi về phía chợ Đông, nhưng trong lòng không khỏi thắc mắc. Đỗ gia gia phong thanh quý, Đỗ Dụ Tri và Hoàng thúc không thân thiết lắm, sao nữ quyến Đỗ gia lại lên xe trâu của Hoàng thúc được?
Đúng rồi, hôm qua Đằng Ngọc Ý nói Đỗ Đình Lan muốn ở lại chùa Đại Ẩn một đêm, chiếc xe trâu này lại đi từ hướng chùa Đại Ẩn tới. Nếu hôm nay Đỗ Thiệu Đường và mẹ đến Đại Lý Tự thăm Đằng Ngọc Ý thì tiện đường đón Đỗ Đình Lan về phủ cũng là hợp lý.
Nhưng xe trâu của Đỗ gia đâu rồi? Hỏng rồi sao?
Hoàng thúc xưa nay vẫn luôn khiêm tốn lễ độ với kẻ sĩ, tình cờ gặp chuyện chủ động nhường xe cũng không có gì đáng trách.
Vấn đề là tại sao Đỗ gia chịu nhận ý tốt này?
Lạ hơn nữa là xe nhà di mẫu hỏng, tại sao Đằng Ngọc Ý không bảo Đoan Phúc đi lo liệu xe cho di mẫu, nàng cũng cảm thấy có thể nhận ý tốt của Hoàng thúc sao?
Chợt nhớ lại tối hôm đó ở Lạc Đạo sơn trang, Đằng Ngọc Ý vội vàng xin nước tắm cho Tiểu Nhai. Với hắn thì nàng trộm, nhưng khi tìm đến Hoàng thúc, nàng lại bảo di phụ mình trực tiếp xin.
Có phải Đằng Ngọc Ý đã sớm biết tính tình Hoàng thúc khiêm tốn, nên ngay cả yêu cầu vô lý như "xin nước tắm" cũng dám nói thẳng mặt?
Đang suy nghĩ miên man thì đã đến cổng chợ Đông. Lận Thừa Hựu xuống ngựa hỏi thăm vị trí của "Cẩm Vân Bộc" rồi cùng Nghiêm Tư trực đi vào.
Đi song song được vài bước, chợt nghe Nghiêm Tư trực nói: "Nhắc đến Thuần An Quận vương, năm ngoái có một người bà con của ta từ Mân Sơn đến, uống say rượu đi loạng choạng va phải xe trâu của Quận vương điện hạ. Người bà con đó nghe nói người ngồi trong xe là điện hạ thì sợ mất mật, nào ngờ Quận vương điện hạ chỉ sai người dìu ông ấy vào lề đường, không trách mắng một câu nào rồi cho xe đi tiếp. Lúc đó con hẻm rất vắng vẻ, Quận vương điện hạ vẫn thông cảm cho người khác như vậy, đủ thấy đức hạnh của ngài ấy xưa nay vẫn luôn tốt đẹp."
Nói rồi ông cười: "Hôm nọ còn nghe mấy vị phu nhân nói, trong thành Trường An không biết bao nhiêu tiểu nương t. ử thầm thương trộm nhớ Quận vương điện hạ, sau này không biết nương t. ử nhà nào có diễm phúc gả cho ngài ấy đây."
Lận Thừa Hựu suy nghĩ một chút, ngẩng đầu hỏi: "Các tiểu nương t. ử thường vì lý do gì mà để ý một lang quân nào đó?"
Nghiêm Tư trực đáp: "Cái này thì nhiều lắm, ví dụ như thích tài hoa, hoặc thích phẩm hạnh, cũng có người coi trọng gia thế, hoặc coi trọng tướng mạo. Nếu gia thế, phẩm hạnh đều tương đương nhau thì cái là nhìn tướng mạo rồi."
Tướng mạo.
Lận Thừa Hựu liếc xéo Nghiêm Tư trực một cái, rồi rất nhanh lại nhìn thẳng phía trước hỏi: "Vậy theo ý Nghiêm Tư trực, ta và Hoàng thúc ai đẹp hơn?"
| ← Ch. 077 | Ch. 079 → |
