Truyện:Công Ngọc - Chương 057

Công Ngọc
Trọn bộ 143 chương
Chương 057
(1)
0.00
(0 votes)


Chương (1-143)

Dùng xong điểm tâm, Đằng Ngọc Ý bận rộn đi xem xét khắp nơi. Nhìn thấy 𝖇.ù.𝖆 𝖈.♓.ú đã được chôn kỹ cả trong lẫn ngoài tường rào, nàng mới cảm thấy yên tâm như uống t. h. u. ố. c an thần. Có trận pháp của Lận Thừa Hữu bảo vệ, ban đêm không còn lo lắng y●ê●𝐮 𝐦●🅰️ 𝐪-⛎-ỷ quái đến quấy nhiễu nữa.

Chỉ không biết trận pháp này có thể chống lại 𝖙_à †♓⛎_ậ_† của tên quái nhân kia không. Nếu được, kiếp trước nàng và nhóm Đoan Phúc đã không phải c. h. ế. t t. h. ả. m như vậy.

Đang đi dạo thì Trình bá đến nói: "Thợ lấp ao đến rồi, nương t. ử về Đàm Thượng Nguyệt trước đi."

Đỗ Đình Lan đang đọc sách trong đình, nghe vậy vô cùng ngạc nhiên: "Lấp ao?"

Trong vườn chỉ có một cái ao nước, bên bờ trồng rất nhiều dương liễu, vào mùa xuân cảnh sắc vô cùng yêu kiều, đang yên đang lành lấp đi làm gì?

"Không phải muội rất thích cái ao này sao? Hồi nhỏ mỗi lần về Trường An muội đều ngồi bên ao câu cá, lấp đi thì tiếc quá."

Đằng Ngọc Ý ho khan một tiếng. Cảm giác câu cá thuở nhỏ nàng đã quên sạch từ lâu, nhưng nỗi tuyệt vọng vùng vẫy c. h. ế. t trong nước lạnh thấu xương lại khắc cốt ghi tâm. Nàng phải loại trừ mọi mối nguy hiểm tiềm tàng, đối tượng cải tạo đầu tiên là cái ao này. Nếu không phải vì trốn tránh Thi Tà mà trễ nải mất mấy ngày, nàng đã sớm cho người động thủ rồi.

"Muội vừa nhìn thấy nước trong ao là đau đầu, từ lâu đã muốn sửa nó thành sân đá cầu rồi."

Bỗng phát hiện Trình bá đang ra hiệu cho mình, Đằng Ngọc Ý biết ông có chuyện quan trọng muốn bẩm báo, đành kéo Đỗ Đình Lan đứng dậy: "A tỷ, thợ sắp vào rồi, chúng ta về nội viện nói chuyện đi."

Hai tỷ muội trở về Đàm Thượng Nguyệt. Đỗ Đình Lan về phòng chọn khăn tay thêu cho Quế ẩu, còn Đằng Ngọc Ý thay nam trang ra sân luyện kiếm.

Hoắc Khâu được phái đi theo Đỗ Thiệu Đường, Đoan Phúc chính thức tiếp quản nhiệm vụ dạy võ công cho Đằng Ngọc Ý. Mới dạy được vài chiêu thì Trình bá đến. Đằng Ngọc Ý đang mong ngóng chuyện nhờ Trình bá dò la, vội mời ông vào thư phòng nhỏ của mình: "Bên Chợ Tây có động tĩnh rồi phải không ạ?"

Trình bá gật đầu: "Cửa hàng sắt sống nhà họ Bành Ngọc Quế nói đã mở cửa rồi, tên lưu manh tên Trang Mục kia cũng đang ở trong tiệm."

Tim Đằng Ngọc Ý đập thình thịch. Bành Ngọc Quế trước khi c. h. ế. t nói sợi dây bạc đó là do Trang Mục đưa cho hắn. Chỉ cần theo dõi chặt tên Trang Mục này, lo gì không lần ra được tung tích của gã áo đen.

Kiếp trước nàng c. h. ế. t t. h. ả. m dưới tay kẻ này, kiếp này nhất định phải ra tay trước.

Nàng chắp tay sau lưng đi đi lại lại vài bước: "Lai lịch của Trang Mục đã tra rõ chưa? Hắn và chủ tiệm sắt sống có phải cùng một giuộc không?"

Trình bá nói: "Chủ nhân cửa hàng sắt sống tên là Vưu Mễ Quý A Tán, là người Hồ Túc Đặc. Một tháng trước hắn bị bệnh, tối qua mới khỏi bệnh trở về. Người Hồ họ 'Vưu Mễ Quý' này buôn bán ở Trường An đã ba mươi năm nay rồi, cửa hàng sắt sống của A Tán mở được gần mười năm, nhìn bề ngoài thì không có gì khả nghi.

Còn về tên lưu manh Trang Mục, hắn mới đến Trường An năm kia, tự xưng là người Hồi Hột nhưng tiếng Hán nói rất sõi, lại có tay nghề luyện sắt giỏi nên không lo chuyện kiếm sống. Hắn vốn làm việc ở một cửa hàng sắt sống bên Chợ Đông, do ông chủ tuổi cao sức yếu đóng cửa tiệm nên hắn mới sang Chợ Tây kiếm sống. Đúng lúc Vưu Mễ Quý thiếu người, Trang Mục từ đó làm việc ở 'Vưu Mễ Quý'. Kẻ này không vợ không con, tính tình nóng nảy, bình thường thích uống rượu đ. á. n. h bạc, mỗi lần thua là lại cãi cọ đ. á. n. h nhau với người ta. Trong phường người biết mặt hắn không ít, nhưng chẳng ai thân thiết."

Đằng Ngọc Ý hỏi: "Một tháng Vưu Mễ Quý đóng cửa, Trang Mục ở đâu?"

"Trang Mục bình thường sống luôn trong tiệm, nhưng lão nô từng sai người lén trèo tường vào xem, một tháng đóng cửa Trang Mục không hề quay lại cửa hàng sắt sống. Mấy sòng bạc, đấu trường hắn hay lui tới cũng đã tìm rồi, không thấy bóng dáng hắn đâu. Trong phường người đông mắt tạp, tra hỏi tiếp sợ đ. á. n. h rắn động cỏ nên lão nô đành tạm dừng tay. Nhưng lão nô dám khẳng định, thời gian qua Trang Mục không xuất hiện ở hai chợ Đông Tây."

Đằng Ngọc Ý nghi hoặc: "Một tháng không phải là ngắn, cũng phải có chỗ dung thân chứ. Kẻ này có người thân ở Trường An không?"

Trình bá lắc đầu.

Đằng Ngọc Ý: "Không có người thân, một tên lưu manh lăn lộn phố chợ như hắn có thể trốn đi đâu được, đến nỗi ngay cả Trình bá cũng không tra ra tung tích? Hay là hắn đã rời khỏi Trường An rồi?"

"Điểm này lão nô đang định tra kỹ. Nếu Trang Mục ở lại Trường An, dù ở trọ hay đến chốn lầu xanh tìm vui thì cũng tốn kém không nhỏ, một chân chạy việc ở cửa hàng sắt sống như hắn tuyệt đối không bỏ ra được số tiền này. May mà sáng nay sau khi hắn lộ diện, lão nô sai người dò hỏi hành tung của hắn dọc đường, tra ra mới biết sáng nay Trang Mục hình như đi ra từ ngõ Xuân An ở phường Sùng Chính."

"Ngõ Xuân An phường Sùng Chính? Đó là nơi nào?"

"Một nơi ở của giới quý nhân, yên tĩnh giữa chốn phồn hoa, giá nhà đắt đỏ, trong kinh có không ít quan viên thuê nhà ở đó, cư dân đều là những nhân vật có m. á. u mặt. Lão nô không dám chắc Trang Mục chỉ tình cờ đi ngang qua đó hay là cả tháng qua đều sống ở ngõ Xuân An. Nếu Trang Mục ở nhờ nơi này thì ai là người chứa chấp hắn? À phải rồi, nghe nói tối qua ngõ Xuân An có người c. h. ế. t, lúc lão nô sai người qua đó thì vừa khéo gặp nha dịch Đại Lý Tự đang tra án."

"Có người c. h. ế. t?" Sắc mặt Đằng Ngọc Ý trở nên nghiêm trọng: "Là án mạng sao? Nếu không sao lại kinh động đến Đại Lý Tự..."

"Người lão nô phái đi không hỏi kỹ, chưa chắc đã liên quan đến Trang Mục, nhưng lão nô cứ thấy trùng hợp thế nào ấy."

Đằng Ngọc Ý cười khẩy: "Sợi dây bạc của Bành Ngọc Quế đã lấy từ tay Trang Mục, đoán chừng thân thủ của Trang Mục cũng không tệ, g. i. ế. c một hai người với hắn mà nói dễ như trở bàn tay. Khoan hãy nói chuyện này, hắn đã lộ diện thì dễ rồi, hắn ở ngoài sáng ta ở trong tối, ta đi xem hắn trông ngang dọc ra sao đã. Trình bá, người chuẩn bị xe ngựa cho con đi."

Nàng cố gắng lục lọi trong trí nhớ về vóc dáng, cách ăn mặc của đám hung đồ đó. Trang Mục có thể cung cấp ✔️·ũ 𝖐ⓗ·í c. h. ế. t người là sợi dây bạc, chưa biết chừng cũng là một trong những tên hung thủ đêm đó. Chỉ cần nhìn thấy hắn, biết đâu nàng sẽ nhớ ra được vài manh mối quan trọng.

"Kẻ này hung hiểm, lão nô sắp xếp xong việc trong phủ sẽ đi cùng nương tử."

"Người là quản sự Đằng phủ, ra ngoài khó tránh khỏi bị người ta chú ý." Đằng Ngọc Ý nói: "Để Đoan Phúc đi cùng con, mang thêm vài hộ vệ giỏi võ nữa. À, hôm nay cha có về được không? Con có chuyện quan trọng muốn nói với người."

Trình bá vẫn không yên tâm: "Tiền tuyến đang cần quân lương gấp, hôm qua lão gia còn đích thân áp tải lương thực ở bến Vị Hà, hôm nay cũng không biết có về được không, dù có về chắc cũng phải khuya lắm."

"Muộn mấy con cũng đợi cha." Mấy ngày nay lại nhớ thêm được nhiều chuyện kiếp trước, nàng phải mau chóng nói cho cha biết chuyện Bành Chấn có thể liên kết với các phiên trấn lân cận làm phản.

Trước khi xuất phát, Đằng Ngọc Ý đến chuồng ngựa dắt con ngựa đỏ nhỏ của mình. Ngựa đỏ chạy nhảy tung tăng trong chuồng, còn sung sức hơn hôm qua, nhưng lại chẳng thèm để ý đến ai, chỉ liếc xéo Đằng Ngọc Ý một cái. Chưa đợi Đằng Ngọc Ý lại gần làm thân, nó đã ba chân bốn cẳng chạy mất.

"Đừng chạy." Đằng Ngọc Ý vẫy tay với nó: "Đi với ta một chuyến đến Chợ Tây nào."

Ngựa đỏ thong thả dạo bước trong chuồng, vẫn chẳng thèm đoái hoài đến Đằng Ngọc Ý.

"Ơ kìa, hôm qua còn thân thiết với ta lắm mà. Ăn không ngon hay ở không vừa ý, mi ra đây nói với ta xem nào, ta không tin chỗ ta không bằng chuồng ngựa của Lận Thừa Hữu."

Nói rồi nàng sai quản sự trông ngựa: "Không còn sớm nữa, dắt nó ra đi, ta phải đi rồi."

"Tuyệt đối không được." Quản sự vội nói: "Con ngựa quý này tính nết dữ dằn, vốn hay bắt nạt người lạ, nương t. ử với nó cũng chưa thân quen lắm, cẩn thận bị nó hất xuống đấy ạ."

Đằng Ngọc Ý xua tay: "Kỹ thuật cưỡi ngựa của ta tốt lắm, không ngã được đâu."

Quản sự sống c. h. ế. t không chịu, ngựa đỏ nhỏ cũng chỉ mải đi đi lại lại.

Đằng Ngọc Ý cúi đầu nhìn lại mình, bỗng bật cười: "Có phải mi thấy ta thay nam trang nên không nhận ra không?"

Để tiện ra ngoài, nàng không chỉ mặc đồ nam mà còn tháo hết túi thơm, chuỗi hạt thơm hay dùng xuống.

Ngựa đỏ hí lên một tiếng, quay ngoắt đi, chổng m. ô. n. g về phía Đằng Ngọc Ý.

Đằng Ngọc Ý sờ bộ râu quai nón giả trên miệng, giờ mà thay lại đồ nữ thì không kịp nữa rồi, xem ra hôm nay không thể cưỡi con ngựa đỏ nhỏ của mình đi dạo được rồi. Nàng đành bảo quản sự đổi cho một con ngựa màu táo tàu thấp bé hơn một chút, cưỡi ngựa ra khỏi phủ, dẫn theo Đoan Phúc và đoàn tùy tùng rầm rộ tiến về Chợ Tây.

Đến cổng Chợ Tây, đúng lúc cổng phường mở, Đằng Ngọc Ý cho các hộ vệ tản ra trước, bảo họ cố ý đi tụt lại phía sau vài bước, còn mình thì cùng Đoan Phúc dắt ngựa đi vào khu chợ.

Cửa hàng sắt sống Vưu Mễ Quý nằm ở dãy phố náo nhiệt nhất Chợ Tây. Trong tiệm bày biện đủ loại binh khí thượng hạng sáng loáng, kiếm, đao, mâu... không thiếu thứ gì, nghe nói đều dùng loại hàn thiết tốt nhất, giá bán cao gấp mấy lần các cửa hàng sắt khác. Dù vậy, trước cửa tiệm vẫn có không ít tuấn mã dừng chân, các thiếu niên lang quân nườm nượp kéo đến chọn binh khí.

Đằng Ngọc Ý đi dạo một vòng quanh đó, rồi rẽ vào một cửa hàng vải vóc do người Hồ mở ở đối diện, lên tầng hai tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, bảo chủ quán mang những loại vải nhẹ, mềm nhất trong tiệm lên.

Trong lúc chờ đợi, ánh mắt nàng vẫn luôn dán chặt vào phía đối diện. Bỗng nghe có người ồm ồm gọi: "Trang Mục."

Đằng Ngọc Ý nhìn kỹ, thấy một người đàn ông da đen gầy gò thấp bé dị thường từ bên trong đi ra: "Chuyện gì?"

...

Trong chính sảnh Đại Lý Tự tập trung khá đông quan viên và nha dịch, ai nấy đều lấy tay áo che mũi.

Trên mặt đất đặt song song hai т·𝐡·1 𝖙·𝖍·ể, nhìn qua là đôi vợ chồng được đưa từ phủ Đồng Châu tới. C. h. ế. t cũng đã khá lâu, lớp vải liệm dày cộm cũng không che nổi mùi hôi thối nồng nặc.

Bên cạnh 🌴𝖍·𝖎 🌴♓·ể, một lại viên từ nơi khác đến đang vội vã trình bày vụ án: "Người nam tên là Vương Tàng Bảo, năm nay hai mươi lăm tuổi, người nữ là Bạch thị, năm nay hai mươi hai tuổi. Hai vợ chồng đều là người Đồng Châu, kiếm sống bằng nghề bán đồ ăn chín. Tay nghề làm đồ ăn chín của Vương Tàng Bảo là do tổ truyền, việc buôn bán vốn rất khấm khá, tiếc là năm ngoái hắn dính vào tật xấu đá gà, thua bạc liên miên. Đầu năm nay lại vì đá gà mà đắc tội với mấy tên lưu manh côn đồ, rước lấy không ít thị phi. Vương Tàng Bảo chịu không nổi sự quấy nhiễu, lại muốn nhân cơ hội cai nghiện đá gà cờ b. ạ. c nên dứt khoát bán cửa tiệm, đưa vợ đến Trường An kiếm sống, nào ngờ còn đang đi trên đường thì bị 💲á*𝐭 𝒽ạ*1. Kể ra thật tội nghiệp, Bạch thị còn đang m. a. n. g t. h. a. i năm tháng..."

Đang nói dở, có người quay đầu nhìn thấy Lận Thừa Hữu và Nghiêm tư trực, vội gọi: "Nghiêm tư trực, Lận bình sự. Vị này là Liễu pháp tào của phủ Đồng Châu."

Liễu pháp tào đã nghe danh Lận Thừa Hữu từ lâu, chủ động bước lên chào: "Lận bình sự, Nghiêm tư trực, hạ quan là Liễu mỗ, ngưỡng mộ đại danh đã lâu."

"Liễu pháp tào đi đường vất vả rồi." Lận Thừa Hữu chắp tay chào lại, rồi quay sang nhìn t. h. i t. h. ể trên đất. Phía trên t. h. i t. h. ể lượn lờ sát khí, hai vợ chồng này hóa thành lệ 𝐪𝖚.ỷ cũng đã được một thời gian rồi.

Hắn bước nhanh đến bên ✝️*♓*𝐢 ⓣ♓*ể, ngồi xuống vén vải liệm lên. Dù đã nín thở từ trước nhưng hắn vẫn bị mùi hôi thối xộc lên mũi khiến phải quay mặt đi.

Trong sảnh có người nôn thốc nôn tháo, mấy nha dịch bịt mũi đưa khăn tay của mình cho Lận Thừa Hữu.

Lận Thừa Hữu xua tay từ chối, quay lại nhìn kỹ. Đây là t. h. i t. h. ể một nam t. ử tráng kiện, gương mặt đã bắt đầu thối rữa, n. g. ự. c có một vết thương to bằng miệng bát, như bị vật sắc nhọn đ. â. m xuyên qua.

"Họ bị ⓢá●𝐭 ⓗ●ạ●ï ở đâu?" Lận Thừa Hữu hỏi.

Liễu pháp tào vội đáp: "C. h. ế. t trong một quán trọ trên đường từ Đồng Châu đến Trường An, tên là quán trọ Cư An."

Trùng khớp với câu chuyện của Trần Nhị nương. Lận Thừa Hữu kiểm tra †♓*ı t𝐡*ể: "Nguyên nhân cái c. h. ế. t của Vương Tàng Bảo là gì?"

"Đứt tâm mạch. Hung khí có lẽ là một con d. a. o mổ lợn, xuyên qua n●🌀ự●𝒸, một nhát c. h. ế. t ngay. Ngoài ra trên người Vương Tàng Bảo không còn vết thương nào khác."

Lận Thừa Hữu kiểm tra xong t. h. i t. h. ể Vương Tàng Bảo, lại vén tấm vải trắng bên kia lên.

Đó là một thiếu phụ trẻ tuổi, vết thương hình hoa dù to tướng ở bụng trông thật kinh người.

Ánh mắt Lận Thừa Hữu dán chặt vào mép vết thương. Không nhìn lầm, Bạch thị cũng giống như thiếu phụ tên Lệ nương ở nhà xác, vết thương đều do người ta dùng tay không x. é to. ạc ra.

Điều này thật đáng suy ngẫm. Lúc g. i. ế. c Vương Tàng Bảo hung thủ rõ ràng có dao, tại sao lúc lấy t. h. a. i nhi lại đổi sang dùng tay không?

Nếu hai vụ án này do cùng một hung thủ gây ra...

"Liễu pháp tào, vợ chồng Vương thị bị hại ngày nào?"

"Đêm mùng năm tháng ba."

"Tròn hai mươi ngày rồi." Đồng Châu cách Trường An không xa, phi ngựa nhanh chỉ mất năm sáu ngày, hung thủ hoàn toàn có thể g. i. ế. c người ở Đồng Châu xong rồi chạy đến Trường An gây án tiếp.

Lận Thừa Hữu chỉ vào bụng Bạch thị: "Nghe nói sau khi xảy ra vụ án, các ông đã lùng sục khu vực lân cận mấy ngày liền, có tìm thấy t. h. a. i nhi trong bụng Bạch thị không?"

Liễu pháp tào mặt tái mét lắc đầu: "Hạ quan đã dẫn người lục soát từng ngọn núi, tra hỏi từng chiếc xe qua đường, nhưng đừng nói tìm thấy dấu vết t. h. a. i nhi, ngay cả hung khí cũng không tìm được. Theo hạ quan thấy, hung thủ chắc đã trốn khỏi Đồng Châu ngay trong đêm."

Các quan viên lộ vẻ tán thưởng, nhưng lại có chút nghi hoặc. Liễu pháp tào phá án cần mẫn, ngày phá án chỉ còn là vấn đề thời gian, đã vậy sao lại chuyển vụ án này lên Đại Lý Tự?

Nếu tự mình phá được án, sang năm đ. á. n. h giá thành tích Liễu pháp tào chắc chắn được xếp loại "thượng thượng".

Liễu pháp tào cười khổ: "Thực không dám giấu, hạ quan từng nghi ngờ là do mấy kẻ thù của Vương Tàng Bảo làm. Qua điều tra, tên cầm đầu đám lưu manh Hầu Nhị quả thực từng thuê xe rời khỏi Đồng Châu. Hạ quan có bằng chứng bèn bắt Hầu Nhị và đồng bọn về huyện nha. Tra hỏi mấy ngày, Hầu Nhị và đồng bọn tuy thừa nhận muốn dạy cho Vương Tàng Bảo một bài học nhưng sống c. h. ế. t không nhận tội g. i. ế. c người. Đúng lúc này, các đồng liêu lại tìm thấy một con d. a. o mổ lợn trong nhà Hầu Nhị, động cơ có, hung khí cũng có, hạ quan lập tức tống giam Hầu Nhị. Nào ngờ ngay đêm đó trong nha môn bắt đầu có ma 🍳u_ỷ lộng hành, Hầu Nhị bị dọa đến phát điên. Hầu Nhị điên rồi, chúng ta cứ tưởng vợ chồng Vương thị cũng nên thôi đi, nào ngờ càng quậy càng dữ, người trong nha môn cả đêm đều nhìn thấy nữ 🍳.𝐮.ỷ kia đi tìm đồ khắp nơi. Thứ sử nói vụ án này e là có uẩn khúc khác, lệnh cho hạ quan mau chóng trình lên Đại Lý Tự."

Tìm đồ? Cũng giống như Lệ nương tối qua, đi khắp nơi tìm đứa con bị mất của mình sao? Lận Thừa Hữu ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Hung thủ lẻn vào phòng g. i. ế. c bèn hai mạng người, dù cẩn thận đến mấy cũng sẽ gây ra tiếng động, đêm đó phòng bên cạnh có nghe thấy gì không?"

"Có." Liễu pháp tào nói: "Đêm vợ chồng Vương Tàng Bảo bị hại, phòng bên cạnh có hai thương nhân nơi khác đến trọ. Ngủ đến nửa đêm, họ đột nhiên bị tiếng khóc trẻ con đ. á. n. h thức. Hai người thấy lạ, trước khi ngủ không nghe thấy phòng bên có trẻ con, sao tự nhiên lại khóc? Định dậy xem thử thì bỗng thấy trong phòng lạnh toát, tiếp đó ngửi thấy một mùi lạ, rồi không biết gì nữa. Sáng hôm sau dậy mới biết vợ chồng phòng bên đã c. h. ế. t đêm qua. Ngỗ tác kiểm tra, giờ vợ chồng họ Điền bị hại cũng xấp xỉ lúc thương nhân nghe thấy tiếng trẻ con khóc."

Lận Thừa Hữu im lặng. Trước đó chỉ tưởng là chuyện trẻ con bịa đặt, giờ mới biết là chuyện có thật, vậy thì hắn không thể không xem xét lại hai vụ kỳ án này.

Trước đây hắn cũng từng thấy trong điển tịch của Thanh Vân Quán ghi chép về không ít loài yêu dị lấy t. h. a. i nhi ăn thịt, mục đích không ngoài việc nhanh chóng gia tăng yêu lực. Thai nhi vừa lấy ra là vào bụng tà ma ngay, làm sao cất tiếng khóc được.

Hơn nữa t. h. a. i nhi mới năm tháng tuổi, làm sao gào khóc ầm ĩ?

Nếu là 🍸●ê●υ Ⓜ️●𝐚 làm ác tự phát ra tiếng khóc trẻ con thì cũng không phải không thể, nhưng cũng không hợp lý lắm. Lúc hại người mà phát ra tiếng kêu 🍳·𝖚á·ℹ️ 𝐝·ị, chắc là không sợ bị người ta phát hiện, vậy thì nó cần gì phải đ. á. n. h t. h. u. ố. c mê hai thương nhân phòng bên rồi trốn khỏi phủ Đồng Châu ngay trong đêm?

Từ một loạt thủ đoạn này xem ra, rõ ràng không giống yêu tà làm, mà là do một hung đồ nào đó gây ra, vì không muốn bị quan phủ tra ra mình nên mới tốn nhiều công sức như vậy.

Lận Thừa Hữu suy tư đứng dậy. Nếu thật sự là do người làm, hung thủ bày bố nghi trận như vậy rốt cuộc là vì mục đích gì?

Giờ vẫn còn sớm, các quan chức cấp cao của Đại Lý Tự chưa xuất hiện, trong sảnh đa số là quan chức trẻ cấp bậc dưới Tư trực. Trong lúc Lận Thừa Hữu hỏi han tình hình vụ án, mấy quan chức trẻ này chẳng ai chịu làm thủ tục bàn giao.

Vụ án này liên quan đến cả hai nơi Trường An và Đồng Châu, thật sự bắt tay vào điều tra thì chạy đi chạy lại là chuyện khó tránh khỏi. Vị Liễu pháp tào Đồng Châu phá án nhanh nhẹn thế mà còn bó tay, chuyển đến Trường An chỉ càng thêm rắc rối, rõ ràng là một việc làm tốn công vô ích, mọi người hiển nhiên đều không muốn dây vào.

Lận Thừa Hữu nhìn quanh, ngoài Nghiêm tư trực đang nghiêm túc xem xét 𝖙ⓗ●ı ⓣ●𝖍●ể, các vị cấp trên khác đều đứng cách xa tít tắp.

Hắn cười một cái, có cần lộ liễu thế không.

Liếc nhìn mấy người đó, hắn nói với Liễu pháp tào: "Được, vụ án này ta và Nghiêm tư trực nhận."

Nghiêm tư trực cũng vội đứng dậy, không chút do dự nói: "Phiền Liễu pháp tào bàn giao tình tiết vụ án với Nghiêm mỗ."

Mấy quan chức trẻ lộ vẻ xem kịch vui, Lận Thừa Hữu chẳng qua may mắn phá được vài vụ án đã tưởng mình bách chiến bách thắng. Thằng nhóc này nghé con không sợ hổ thì thôi đi, Nghiêm Vạn Xuân cũng hùa theo, án trong tay ông ta chất chồng như núi rồi, ngay cả cái mớ bòng bong này cũng dám nhận, người ta gọi là "Nghiêm ngốc" quả không sai.

Lận Thừa Hữu cười nói: "Trước khi bàn giao chính thức, ta còn rất nhiều vấn đề muốn xác nhận với Liễu pháp tào, những chi tiết này chưa chắc đã được ghi trong hồ sơ vụ án, còn phải nhờ Liễu pháp tào đích thân nhớ lại giúp. Phiền Liễu pháp tào nghỉ ngơi ở hậu viện một lát, ta đi một chuyến đến ngõ Nghênh Xuân ở phường Sùng Hóa đã."

"Ngõ Nghênh Xuân phường Sùng Hóa..." Nghiêm tư trực vẻ mặt nghi hoặc: "Đó chẳng phải là nơi ở của Lệ nương bị hại đêm qua sao?"

"Đúng vậy, tình trạng cái c. h. ế. t của Lệ nương giống hệt Bạch thị, ta nghi ngờ là do cùng một người gây ra, cho nên phải mau chóng xác nhận một việc. Nếu lúc Lệ nương bị hại hàng xóm lân cận cũng từng nghe thấy tiếng trẻ con khóc, hai vụ án này cơ bản có thể gộp làm một, như vậy tiếp theo rất có thể sẽ còn người bị hại nữa."

Lời này vừa thốt ra, không chỉ Nghiêm tư trực biến sắc mà Liễu pháp tào cũng kinh ngạc tột độ.

Mấy vị quan viên kia bày ra vẻ mặt chuyện không liên quan đến mình, ung dung đi vào trong. Lận Thừa Hữu vốn đã đi ra ngoài, bỗng lùi lại: "Ấy, Vương tư trực, Trần tư trực, xin dừng bước. Hai vị thấy đấy, hạ quan có quá nhiều vụ án vặt vãnh trong tay, giờ lại nhận thêm vụ án này, thật sự không xoay xở nổi. Để không làm chậm trễ việc phá án, những vụ án lặt vặt trong tay hạ quan đành phải ủy thác cho hai vị tiền bối vậy."

Vương tư trực và Trần tư trực định từ chối ngay lập tức, nhưng bắt gặp ánh mắt cười cợt của Lận Thừa Hữu đành nuốt lời vào trong.

Lận Thừa Hữu mồm mép tép nhảy, luận về bản lĩnh nói lý lẽ cùn thì cả Đại Lý Tự không ai qua mặt được hắn. Hơn nữa Lận Thừa Hữu dù có vô lý thì làm được gì nhau, vì con đường làm quan sau này, bọn họ đâu dám công khai đối đầu với hắn.

Vương tư trực đầu óc linh hoạt hơn Trần tư trực một chút, vội đáp: "Lận bình sự nói gì vậy, cứ chuyển hồ sơ vụ án sang đây đi."

Lận Thừa Hữu cười tươi như hoa: "Vậy làm phiền hai vị tiền bối rồi."

Tuy nhiên, đến khi hồ sơ vụ án được chuyển đến tay Vương tư trực và Trần tư trực, chỉ có một vụ là của Lận Thừa Hữu, còn lại toàn là án của Nghiêm Vạn Xuân, tổng cộng cũng đến hơn mười vụ.

Hai người ngày thường quen bắt nạt Nghiêm Vạn Xuân, biết người này xưa nay thật thà, tuyệt đối không chủ động ném án của mình cho người khác. Khỏi phải nói, đây chắc chắn là chủ ý của Lận Thừa Hữu. Chỉ hận sáng nay làm quá lộ liễu, đâu dám ho he gì thêm, đành phải nhận hết.

...

Khi Lận Thừa Hữu đến ngõ Xuân An, Cung pháp tào của huyện Trường An đang chỉ huy nha dịch phong tỏa nhà Lệ nương. Nghe tin Lận Thừa Hữu đến, Cung pháp tào vội ra đón: "Lận bình sự sao lại đến đây?"

Lận Thừa Hữu chắp tay chào Cung pháp tào: "Ta và Nghiêm tư trực tiếp nhận vụ án này rồi."

Xuống ngựa nhìn t

Chương (1-143)