Truyện:Công Ngọc - Chương 026

Công Ngọc
Trọn bộ 143 chương
Chương 026
0.00
(0 votes)


Chương (1-143)

Trấn Quốc Công và Lận Thừa Hữu vừa rời đi, trung đường lại một lần nữa trở nên náo nhiệt. Khách khứa bận rộn nâng ly chúc tụng, muốn mượn bầu không khí này để che đi sự ngượng ngùng giữa chủ và khách.

Tiếng trống dồn dập như mưa rào, các vũ công người Hồ bắt đầu điệu múa Hồ Toàn trước thềm. Vũ điệu yêu kiều lộng lẫy, dần dần xoay tít như bay, đáng tiếc là dù chủ hay khách, chẳng ai còn tâm trí thưởng thức cảnh đẹp trước mắt.

Trong lòng mỗi người đều trăm mối ngổn ngang. Nhà họ Đoạn tối nay xem như không thể nào kết thúc êm đẹp được rồi. Đoạn tiểu tướng quân ức h. i. ế. p người quá đáng, rõ ràng đã có ♓-ô-𝓃 ước, sau lưng lại dan díu 〽️●ặ●𝖓 𝓃ồ𝖓●ɢ với Đổng Nhị nương. Đã thế vì không muốn Đổng Nhị nương chịu khổ, hắn ta còn tình nguyện dẫn độc trùng sang người mình. Chuyện này mà đồn ra ngoài, đừng nói đến bậc trọng thần quốc gia như Đằng Thiệu, ngay cả những gia đình bình thường cũng sẽ cảm thấy đây là nỗi nhục nhã ê chề.

Khu vực nữ quyến có không ít người ném ánh mắt đồng cảm về phía Đằng Ngọc Ý. Sắc mặt Đằng Ngọc Ý cực kỳ kém, ảm đạm đặt chén rượu xuống, lặng lẽ lấy tay chống trán.

Đỗ Đình Lan đau lòng hỏi: "A Ngọc, có phải muội thấy khó chịu không?"

Đằng Ngọc Ý uể oải đáp: "Uống say nên hơi chóng mặt ạ."

Đỗ phu nhân sa sầm mặt đứng dậy, bước tới đỡ Đằng Ngọc Ý: "Ngoan nào, chúng ta về thôi."

Đoạn lão phu nhân và Đoạn Văn Nhân lúc này mới bừng tỉnh. Đỗ phu nhân và Đằng Ngọc Ý mà đi lúc này, hai nhà sẽ không còn đường cứu vãn. Sau khi tiệc tan tối nay, nhà họ Đoạn chắc chắn sẽ phải hứng chịu búa rìu dư luận khắp thành Trường An.

Đoạn lão phu nhân 𝐫_⛎_𝓃 rẩ_🍸 giơ tay lên, ra hiệu cho các nữ quyến nhà họ Đoạn bên cạnh: "Mau, mau giữ chân Đỗ phu nhân và Ngọc Nhi lại."

Nữ quyến nhà họ Đoạn cố lấy tinh thần, nhao nhao vây quanh an ủi: "Phu nhân đừng vội về, Ngọc Nhi uống say rồi, giờ ra ngoài dễ trúng gió lắm. Chi bằng sang phòng bên nghỉ ngơi một chút, đợi tỉnh rượu rồi hãy đi."

Đỗ phu nhân cười nhạt: "Không cần đâu. Ngọc Nhi vui vẻ đến chúc thọ lão phu nhân, nào ngờ hết lần này đến lần khác chịu nhục. Con bé tính tình lương thiện, chịu uất ức cũng chẳng chịu nói ra. Trước đó vì giữ thể diện cho hai nhà mà nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, nhưng tiếc là có kẻ khinh người quá đáng!!!"

Bà nén cơn giận, vái chào mọi người trong tiệc một cái, giọng nói đanh thép: "Chuyện tối nay xin các vị làm chứng, đợi ngày mai cha của Ngọc Nhi trở về, mọi chuyện sẽ có công đoạn rõ ràng."

Trong lòng các vị khách đều sáng như gương, dù không thể công khai ủng hộ nhưng ai nấy đều thầm gật đầu. Đoạn tiểu tướng quân làm ra chuyện tày đình như vậy, có là ai cũng chẳng thể đứng ra nói đỡ cho nhà họ Đoạn được.

Nữ quyến nhà họ Đoạn không ngăn được, chỉ biết trơ mắt nhìn Đỗ phu nhân rời tiệc với vẻ mặt ê chề.

Đỗ phu nhân dẫn Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan đến trước án của Đoạn lão phu nhân, cung kính nói: "Lão phu nhân bảo trọng. Ngọc Nhi không khỏe, sức khỏe của vãn bối cũng chưa hồi phục hẳn, đã làm phiền cả buổi tối rồi, giờ xin phép đưa các cháu cáo lui."

Đoạn lão phu nhân 𝖗u.𝐧 𝐫.ẩ.🍸 đẩy tỳ nữ ra, đích thân nắm lấy tay Đỗ phu nhân.

"Phu nhân hãy bình tĩnh. Phẩm hạnh của Đại lang thế nào, bậc trưởng bối chúng ta đều rõ. Chuyện tối nay rối như tơ vò, biết đâu trong đó có hiểu lầm gì. Sao không đợi Đại lang giải độc xong, để nó đích thân giải thích với Ngọc Nhi? Nếu quả thật là nó hồ đồ, lão thân tuyệt đối không dung túng, nhất định sẽ đích thân đ. á. n. h c. h. ế. t thằng súc sinh này!"

Mắt bà ngân ngấn lệ, giọng nói г-u-𝖓 г-ẩ-y: "Lão thân bệnh tật đau đớn khó chịu, mong mỏi hai đứa kết thân từ lâu. Tối nay mà tan rã như thế này, hai nhà khó tránh khỏi bị người đời bàn tán. Không phải lão thân muốn bao che cho người nhà, chỉ là mối nhân duyên trời ban thế này, bỏ lỡ rồi biết tìm đâu ra? Nếu thực sự hủy 𝖍ôn*, đối với cả hai nhà đều không có lợi."

Đỗ phu nhân thầm mắng một tiếng, đã đến nước này rồi mà còn mong Ngọc Nhi chịu tủi nhục để cầu toàn.

"Lời này của lão phu nhân, thứ cho vãn bối nghe không lọt tai." Bà mỉm cười nói: "Thế nào là 'đối với cả hai nhà đều không có lợi'? Người phạm lỗi là Đoạn tiểu tướng quân, có liên quan gì đến nhà họ Đằng và Ngọc Nhi đâu. Tối nay chúng ta vui vẻ đến chúc thọ lão phu nhân, không ngờ lại bị sỉ nhục công khai hết lần này đến lần khác. Vốn dĩ vẫn ôm một tia hy vọng, chỉ mong trong đó có hiểu lầm. Nay sự thật rành rành trước mắt, còn gì để nói nữa? Nói thật lòng, hai nhà Đằng - Đỗ đều là người nhân hậu, xưa nay không làm chuyện trái lương tâm. Tối nay nhẫn nhịn đến mức này, đã là tận tình tận nghĩa lắm rồi. Lão phu nhân thương con quý cháu không sai, nhưng lỗi lầm của con cháu nhà mình thì nhà mình phải tự gánh vác, người ngoài không muốn gánh, mà cũng chẳng gánh nổi đâu. Bên ngoài gió lớn, lão phu nhân xin dừng bước."

Đoạn lão phu nhân và Đoạn Văn Nhân bị những lời này làm cho nghẹn họng, chỉ biết trơ mắt nhìn Đỗ phu nhân dắt hai đứa trẻ rời tiệc.

Bên này Đỗ phu nhân vừa ra đến cửa, bên tiệc nam cũng có người đứng dậy rời đi. Dưới ánh đèn trước thềm, người đó là cha con Đỗ Dụ Tri.

Khách khứa trong tiệc sắc mặt nghiêm lại. Đỗ Dụ Tri tuy tính tình gàn dở nhưng nổi tiếng thanh cao, thẳng thắn can gián. Mọi người dù không thích cái tính khí khó chịu của ông ta, cũng buộc phải thừa nhận con người này chính trực, dám nói thẳng.

Đỗ Dụ Tri dẫn con trai đến trước mặt Đoạn lão phu nhân, nói: "Lão phu nhân, Đỗ mỗ lẽ ra phải ngồi lại tiếp chuyện, nhưng giờ đành phải cùng vợ con cáo từ trước. Có một lời, muốn nhờ lão phu nhân chuyển lại cho Đoạn tiểu tướng quân. Quân t. ử đi trong trời đất, phải ngẩng đầu không thẹn với trời, cúi đầu không thẹn với đất. Làm sai không đáng sợ, biết sai sửa sai là được, kỵ nhất là không dám chịu trách nhiệm, một mực che giấu lỗi lầm!"

Nói xong những lời này, Đỗ Dụ Tri chắp tay vái chào: "Lời đã nói hết, lão phu nhân bảo trọng."

Đỗ Thiệu Đường mặt không biểu cảm dập đầu lạy lão phu nhân một cái, rồi đứng dậy theo cha đi ra ngoài.

Đoạn lão phu nhân há hốc mồm nhìn theo bóng lưng người nhà họ Đỗ rời đi, đột nhiên ôm lấy 𝖓🌀_ự_𝐜, mềm nhũn ngã ngửa ra sau.

Các nữ quyến thất kinh, hoảng hốt xúm lại: "Lão phu nhân!"

Đoạn Văn Nhân gấp gáp nói: "Tổ mẫu vốn có bệnh tim, đây là phát bệnh rồi. Còn ngây ra đó làm gì, mau đi Thượng Dược Cục mời Dư Phụng Ngự. Nào, mau đỡ lão phu nhân vào phòng trong."

Trung đường lập tức loạn như nồi cháo heo. Đỗ Thiệu Đường và Đỗ phu nhân vốn dĩ đi rất dứt khoát, ai ngờ lão phu nhân nói phát bệnh là phát bệnh ngay.

Đỗ phu nhân thầm hận trong lòng, vạn lần không ngờ Đoạn lão phu nhân vì muốn giữ thể diện cho nhà mình mà dùng đến cả chiêu này. Chắc là định dùng khổ nhục kế giữ chân mọi người lại, rồi dùng lời ngon tiếng ngọt khuyên Ngọc Nhi bỏ ý định hủy 𝖍ô.ⓝ., nghĩ rằng Ngọc Nhi trẻ người non dạ, dễ bị lừa gạt. Chỉ cần Ngọc Nhi chịu tha thứ cho Đoạn Ninh Viễn, người ngoài tự nhiên cũng không tiện xen vào nữa.

Chỉ hận bà biết rõ là vậy mà lại không thể bỏ đi được. Lão phu nhân tuổi cao, giờ đột nhiên đổ bệnh, nếu cứ thế bỏ đi thì quá vô tình thất lễ.

Đang lúc không biết làm sao cho phải, Đằng Ngọc Ý buông tay Đỗ phu nhân ra, làm bộ muốn qua thăm hỏi Đoạn lão phu nhân. Nào ngờ chưa bước lên bậc thềm, chân nàng loạng choạng, ngã lăn ra ngất xỉu.

"A Ngọc!" Đỗ Đình Lan vội vã lao tới.

Đỗ phu nhân cũng vội vàng xông lên đỡ lấy: "Ngọc Nhi!"

Nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Đằng Ngọc Ý, tim Đỗ phu nhân thót lên vì sợ hãi: "Ôi con ta. Đây là khí huyết nghịch hành dẫn đến ngất xỉu, nguy hiểm lắm, mau chuẩn bị xe về phủ."

Cha con Đỗ Dụ Tri dậm chân lo lắng, trong lúc hỗn loạn tìm được một chiếc cáng.

Nhất thời, các nữ quyến bận rộn tối tăm mặt mũi, lo đầu này lại phải lo đầu kia. So với sắc mặt hồng hào của Đoạn lão phu nhân, Đằng Ngọc Ý mới giống người thực sự bị bệnh. Mọi người xúm lại khiêng Đằng Ngọc Ý lên cáng, phía Đoạn lão phu nhân ngược lại chẳng ai ngó ngàng tới.

Đoạn lão phu nhân nằm trên giường rên hừ hừ, nhưng sự chú ý của các nữ quyến đều dồn hết vào Đằng Ngọc Ý rồi. Ngoài con cháu nhà họ Đoạn ra, hầu như chẳng ai còn tâm trí đâu mà lo cho lão phu nhân nữa.

Đoạn Văn Nhân cố sống cố c. h. ế. t chặn cáng của Đằng Ngọc Ý lại: "Gió đêm rất độc, trên đường về e là bệnh tình của Ngọc Nhi sẽ nặng thêm. Đã cho người đi mời ngự y rồi, hay là cứ để ngự y khám cho Ngọc Nhi trước rồi hẵng đi."

"Đa tạ ý tốt của phu nhân, nhưng không cần đâu." Sắc mặt Đỗ Đình Lan lạnh nhạt, một mực thúc giục hạ nhân khiêng cáng đi: "Thuốc của A Ngọc mấy ngày nay đều đã sắc sẵn, không tiện đổi đơn t. h. u. ố. c đột ngột. Vừa rồi vì quá tức giận mà ngất đi, cần phải về phủ uống t. h. u. ố. c gấp. Sắc mặt Ngọc Nhi phu nhân cũng thấy rồi đấy, còn chậm trễ nữa e là bệnh sẽ trở nặng."

Đoạn Văn Nhân muốn ngăn cản thêm, nhưng chợt nhận thấy những ánh mắt phức tạp xung quanh đổ dồn về phía mình, đành phải gượng cười nói: "Lời này cũng phải, mau đưa A Ngọc ra khỏi phủ."

Lên xe trâu, Đỗ phu nhân lòng nóng như lửa đốt, vừa đắp chăn cho Đằng Ngọc Ý, vừa cẩn thận quan sát sắc mặt nàng. Nào ngờ xe vừa chạy, Đằng Ngọc Ý đã bật dậy nhanh như chớp: "Di mẫu, a tỷ."

Đỗ phu nhân trố mắt kinh ngạc, Đỗ Đình Lan phì cười thành tiếng: "A nương, A Ngọc giả vờ đấy."

Đỗ phu nhân sững sờ hồi lâu mới hoàn hồn, ngờ vực xoa xoa má Đằng Ngọc Ý: "Giả vờ á?"

Đằng Ngọc Ý cười hì hì: "Không chùi ra được đâu ạ, phải dùng t. h. u. ố. c bột chuyên dụng mới rửa sạch được."

Đỗ phu nhân chuyển giận làm vui: "Cái con bé này, làm di mẫu sợ c. h. ế. t khiếp. Đây là t. h. u. ố. c gì vậy? Con kiếm đâu ra thế?"

"Con bảo Trình bá kiếm cho đấy ạ, lúc uống rượu nhân lúc mọi người không để ý bôi lên mặt, nếu không thì làm sao giả bệnh được."

"Giả giống thật thế, lừa được cả di mẫu luôn."

Đằng Ngọc Ý xua tay: "Ôi dào, sao sánh được với Đoạn lão phu nhân, bà cụ trợn mắt ngất xỉu cái rụp, ai nhìn thấy mà chẳng tin sái cổ."

Đỗ Đình Lan nín cười nói: "Chắc là không cam tâm để thanh danh Đoạn Ninh Viễn bị vấy bẩn nên dùng hết cả vốn liếng ra diễn đấy. Hai người không thấy sắc mặt mấy nữ quyến nhà họ Đoạn đâu, ai nấy cứ như vừa mở phường nhuộm vậy."

Đỗ phu nhân mắng yêu: "Nhà họ Đoạn thế gia vọng tộc bao đời, bên ngoài nhìn thì thể diện, ai ngờ bên trong đã nát bét đến thế này. Nếu không phải Ngọc Nhi chuẩn bị chu toàn thì lỗi lầm hủy 𝒽ô·𝖓 lại đổ hết lên đầu con bé rồi. Hôm nay khách mời lại đông, đủ cả sĩ, thứ, huân, quý*, chuyện này làm lớn thế này, ta xem nhà họ Đoạn dọn dẹp tàn cuộc thế nào!"

*Chú thích: Sĩ, thứ, huân, quý là chỉ quan lại, thường dân, người có công, quý tộc.

...

Đằng Ngọc Ý trù tính mấy ngày nay, cuối cùng cũng giải quyết xong việc lớn nhất. Tối đó về Đằng phủ, nàng ngủ một giấc thật ngon lành.

Tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao ba sào, nàng nằm trên giường không chịu dậy nhưng miệng vẫn liến thoắng: "Xuân Nhung, Bích Loa, giờ nào rồi?"

Xuân Nhung và Bích Loa hớn hở bước vào: "Qua giờ Ngọ rồi ạ."

Đằng Ngọc Ý mở bừng mắt: "Sao các em không gọi ta dậy? Cha đã về Trường An chưa?"

Xuân Nhung cười nói: "Lão gia hành quân liên tục mấy ngày, trời chưa sáng đã về phủ rồi, dặn tỳ nữ chúng em đừng làm phiền nương tử. Lão gia dùng xong bữa sáng là đến phủ Trấn Quốc Công từ hô●ռ rồi ạ."

Đằng Ngọc Ý ngẩn người, vội vàng tung chăn xuống giường: "Mời Trình bá đến trung đường, ta có chuyện muốn hỏi ông ấy."

Chải rửa xong xuôi đi đến trung đường, thấy Trình bá mặc một bộ áo ngắn vạt chéo màu nâu đỏ in hoa tròn mới tinh, trên mặt thấp thoáng vẻ vui mừng.

Đằng Ngọc Ý vừa đi vừa quan sát Trình bá. Trình bá tuy không giống Đoan Phúc quanh năm mặt lạnh như tiền, nhưng xưa nay vẫn luôn già dặn trầm ổn, đột nhiên vui vẻ thế này, chắc chắn là vì cha đã về Trường An.

"Nương t. ử dậy rồi." Trình bá mặt mày hớn hở đón chào: "Lão gia sáng nay đã về phủ, chắc nương t. ử cũng biết rồi."

Đằng Ngọc Ý giả vờ ngạc nhiên: "Trình bá không phải vì đón cha cháu mà đặc biệt thay bộ quần áo mới này chứ?"

Trình bá cúi xuống nhìn, cười ha hả nói: "Đỗ phu nhân sáng nay sai người mang đến, nói nương t. ử nhờ họ may quần áo cho lão nô và Đoan Phúc. Chỉ vì không rõ số đo của lão nô và Đoan Phúc nên gửi trước một bộ qua cho lão nô thử. Lão nô thử thấy rất vừa vặn, nghe nói là ý của nương t. ử nên mặc đến cho nương t. ử xem."

Đằng Ngọc Ý cười gật đầu. Trình bá làm việc lúc nào cũng chu đáo tỉ mỉ mọi mặt.

Quần áo mới mặc lên người, chủ nhân như nàng vui, người tặng quà vui, cha về thấy người hầu trong phủ tinh thần phấn chấn, tự nhiên cũng vui lây.

"Rất đẹp, rất đẹp." Nàng cười tít mắt: "Vẫn là màu sắc tươi sáng hợp với Trình bá của cháu hơn."

Trình bá biết Đằng Ngọc Ý trong lòng vui vẻ, cười lắc đầu nói: "Nương tử, người đừng trêu chọc lão nô nữa."

Đằng Ngọc Ý ngồi xuống bên bàn đá, mỉm cười hỏi: "Nhà họ Đoạn có tin tức gì không ạ?"

Trình bá nghiêm mặt lại: "Chuyện tối qua ầm ĩ khắp thành, đầu đường cuối ngõ đâu đâu cũng bàn tán chuyện của Đoạn tiểu tướng quân và Đổng Nhị nương. Hôm nay lão nô ra ngoài nghe ngóng, thấy ngay cả kịch bản múa rối cũng đã viết xong rồi."

"Ồ?" Đằng Ngọc Ý càng thêm hứng thú: "Họ viết những gì vậy?"

"Cũng chỉ là mấy lời lẽ dung tục lẳng lơ, nói ra sợ làm bẩn tai nương tử."

Đằng Ngọc Ý tặc lưỡi lắc đầu. Thành Trường An nhiều nho sinh thi rớt, vì mưu sinh thường hay soạn mấy bài hát diễm tình, chuyện lạ để bán. Đám người này chắc đang rầu rĩ vì không có tài t. ử giai nhân nào để dựng chuyện thì đôi uyên ương khổ mệnh Đoạn Ninh Viễn và Đổng Nhị nương lại tự mình dâng mỡ đến miệng mèo.

Có lẽ chẳng bao lâu nữa, đám người này sẽ lấy hai người họ làm nguyên mẫu, dựng nên mười tám vở kịch. Đến lúc đó phố lớn ngõ nhỏ, trà dư tửu hậu, đâu đâu cũng sẽ truyền tụng giai thoại này.

Nàng hào hứng nói: "Trình bá nói tiếp đi ạ."

"Sáng nay phủ Kinh Triệu chính thức xét xử vụ án Đổng Nhị nương. Không khéo là cai ngục lại lục soát được một số vật dụng trên người quản sự nương t. ử nhà họ Đổng, tra ra đều là do Đoạn Ninh Viễn mua từ trước. Cộng thêm chuyện tối qua, tư tình của hai người coi như bằng chứng như núi rồi. Sáng nay Trấn Quốc Công thượng triều, vốn định tâu xin sắc phong thế t. ử cho Đoạn tiểu tướng quân, nhưng vì xảy ra chuyện này, Trấn Quốc Công tự thấy mất mặt nên cũng không dám nhắc đến nữa. Sáng sớm nay lão gia đến cửa từ ♓●ô●п●, Trấn Quốc Công ngay trước mặt lão gia trói Đoạn tiểu tướng quân lại đ. á. n. h một trận thừa sống thiếu c. h. ế. t, nghe nói gãy cả xương, mặc cho lão phu nhân và phu nhân khóc lóc van xin cũng không cho thái y đến khám."

Đằng Ngọc Ý hỏi: "Cha cháu nói thế nào ạ?"

"Lão gia không nói một lời, đứng trước sảnh nhìn Trấn Quốc Công đ. á. n. h xong Đoạn tiểu tướng quân mới lên tiếng, trả lại h●ô●ⓝ thư, đòi lại sính lễ. Cuối cùng ngay cả chén trà cũng không uống đã bỏ đi. Trấn Quốc Công nói mình không còn mặt mũi nào gặp lão gia, tiễn ra tận ngoài phủ, còn than vãn mối nhân duyên tốt đẹp bị thằng nghịch t. ử phá hỏng."

Đằng Ngọc Ý ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi: "Đổng Minh phủ nghe nói cũng chẳng phải người hiền lành gì, danh tiếng con gái bị hủy hoại, chẳng lẽ nhà họ Đổng không có động tĩnh gì sao?"

"Sao lại không có chứ. Sáng nay Đổng Minh phủ dẫn người đến phủ Trấn Quốc Công làm loạn một trận, Đổng lão phu nhân cũng có mặt. Đổng Minh phủ chỉ biết rơi nước mắt không nói gì, nhưng lão phu nhân thì làm ầm ĩ ngay tại chỗ. Bà ta nói Nhị nương nhà mình xưa nay quy củ hiểu lễ, nhất định là Đoạn tiểu tướng quân quấy rối làm ô uế danh tiết Nhị nương, còn tuyên bố nếu phủ Trấn Quốc Công không cho một lời giải thích thỏa đáng, bà ta sẽ treo cổ ngay trước cửa phủ."

Đằng Ngọc Ý suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Đổng Nhị nương vẫn còn trong ngục, chịu trận trượng hình chắc chắn đôi chân sẽ để lại di chứng. Giờ chuyện giữa ả và Đoạn Ninh Viễn lại đồn đại khắp Trường An, sau này ra tù tất nhiên không thể tơ tưởng đến mối ♓-ô-𝖓 sự tốt đẹp nào nữa. Nhà họ Đổng vất vả lắm mới nuôi được cô con gái tài sắc vẹn toàn, sao cam tâm để tâm huyết bao năm đổ sông đổ biển, chắc chắn sẽ bám riết lấy phủ Trấn Quốc Công không buông.

Phủ Trấn Quốc Công dù có muốn cậy quyền thế áp bức, nhưng Đổng Minh phủ cũng là người có chức quan. Hơn nữa chuyện này ai ai cũng biết, Quốc Công phủ nếu không muốn Đoạn Ninh Viễn gánh thêm cái danh ác độc "bạc tình bạc nghĩa" thì sẽ không dám tùy tiện xử lý chuyện này.

Vụ kiện tụng giữa hai nhà này còn dài.

Tâm trạng Đằng Ngọc Ý càng lúc càng tốt: "Bao giờ cha về phủ ạ? Trình bá cho người chuẩn bị rượu thịt, cháu muốn tẩy trần cho cha."

Trình bá kinh ngạc vô cùng. Từ khi ở Dương Châu về, ông đã cảm thấy thái độ của nương t. ử đối với lão gia dường như có chút thay đổi. Tuy vẫn ít khi nhắc đến lão gia, nhưng thỉnh thoảng nhắc tới cũng không còn lạnh lùng gay gắt như trước nữa. Lần này nương t. ử lại chủ động muốn đón gió tẩy trần cho lão gia, quả thực khiến người ta mừng rỡ khôn xiết.

Ông vội vàng giấu đi vẻ vui mừng trong đáy mắt: "Thánh thượng triệu lão gia vào cung rồi, lão gia lúc trước sai người nhắn về, nói tối nay không biết khi nào mới về được, bảo nương t. ử nghỉ ngơi sớm đi."

Đằng Ngọc Ý có chút thất vọng: "Thôi được rồi, vậy Trình bá cho người chuẩn bị xe, dùng xong bữa trưa cháu sẽ sang Đỗ phủ."

"À đúng rồi, đây là thiếp mời sáng nay Quận chúa Tĩnh Đức sai người gửi tới." Trình bá lấy ra một tấm thiếp mời nạm vàng: "Quận chúa muốn tổ chức thi hội tại vương phủ Thành Vương, mời nương t. ử và Đỗ nương t. ử hạ cố đến dự một buổi tụ họp."

"Quận chúa Tĩnh Đức?" Đằng Ngọc Ý lấy làm lạ. Kiếp này A Chi chưa từng nói với nàng câu nào, sao đột nhiên lại nhớ ra mời nàng?

Trình bá nói: "Người hầu của Quận chúa Tĩnh Đức bảo rằng, hôm qua quận chúa đã muốn làm quen với nương tử, nào ngờ phủ Trấn Quốc Công xảy ra chuyện đột xuất nên quận chúa chưa kịp mở lời mời."

Đằng Ngọc Ý nhận lấy tấm thiếp, nét chữ trên đó có lẽ do chính tay A Chi viết, thanh nhã thì có thanh nhã, nhưng lực bút vẫn còn non nớt.

Không biết là giấy hay mực có trộn lẫn hương liệu, tấm thiếp vừa mở ra, một mùi hương thanh lãnh kỳ lạ thoang thoảng bay lên.

Đằng Ngọc Ý cũng được coi là có chút am hiểu về hương liệu, nhưng nhất thời cũng không nhận ra lai lịch của mùi hương này.

Trình bá nói: "Nghe nói Quận chúa Tĩnh Đức hồi nhỏ rất ghét thơ văn, thi hội là do Thành Vương phi đứng ra tổ chức cho quận chúa, có mời các lão phu t. ử ở Quốc T. ử Giám đến dự. Hầu như nửa tháng lại tổ chức một lần, khách mời đều là các tiểu nương t. ử và tiểu lang quân giỏi thơ văn, thanh nhã thú vị, rất đáng để đi. Nương t. ử à, người mới về Trường An, sau này khó tránh khỏi việc qua lại với các phủ, đã là Quận chúa Tĩnh Đức mời thì nương t. ử không tiện từ chối đâu."

Đằng Ngọc Ý ậm ừ một tiếng: "Không biết thi hội này tổ chức đến giờ nào."

Lỡ như cha về phủ sớm mà nàng lại không có nhà...

Nàng ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Khoan hãy vội hồi âm, Trình bá cho người vào cung hỏi thăm tin tức xem cha khoảng giờ nào thì ra khỏi cung. Tiện thể giúp cháu dò hỏi xem lần này đi thi xã có những ai, tốt nhất là sớm kiếm được một danh sách chi tiết."

Trình bá vâng dạ rồi lui xuống sắp xếp.

Đằng Ngọc Ý tự mình trở về nội viện, ngồi xuống trước bàn trải một bức tranh cuộn ra, sai Xuân Nhung mài mực, rồi cầm bút viết viết vẽ vẽ.

Lúc Trình bá quay lại báo tin, Đằng Ngọc Ý vừa vặn vẽ xong một bức tranh.

"Bẩm nương tử, lần này thi hội mời không ít người, ngoài các thiên kim tiểu thư các phủ yêu thích thơ phú, còn có rất nhiều văn hào tài t. ử nổi tiếng." Trình bá vừa nói vừa sai Xuân Nhung đưa một quyển danh sách cho Đằng Ngọc Ý.

Đằng Ngọc Ý nhận lấy, liếc mắt cái đã thấy ba chữ xếp hàng đầu: Lư Triệu An.

Không ngờ thi hội của A Chi lại mời cả tên tiểu nhân này.

"Ông phái người đến chỗ Lư Triệu An lấy thư từ của a tỷ, đã lấy được chưa?"

Trình bá vội đáp: "Tiểu nhân đã cho người theo dõi Lư Triệu An mấy ngày nay, vốn định ra tay, nhưng tối qua đột nhiên có một nhóm người khác cũng bắt đầu theo dõi hắn. Hạ nhân chưa rõ lai lịch đối phương nên quyết định tạm thời án binh bất động một hai ngày."

Đằng Ngọc Ý ngờ vực hỏi: "Liệu có phải là người do Lận Thừa Hữu phái đi không? Di phụ hôm qua mới kể chuyện a tỷ vào rừng gặp Lư Triệu An cho Lận Thừa Hữu biết mà."

"Lão nô tạm thời chưa dám chắc chắn."

Đằng Ngọc Ý trầm ngâm. Thi hội của A Chi quận chúa đột nhiên mời Lư Triệu An, liệu có liên quan đến việc này không?

"Được rồi, thi hội này cháu nhất định phải đi, hôm nay đi gặp tên Lư Triệu An đó xem sao. Chuẩn bị xe, chuẩn bị xe, sang Đỗ phủ đón biểu tỷ. Đoan Phúc gãy xương chưa khỏi, để Hoắc Khâu đi theo đi."

"Nương t. ử không đợi tin tức trong cung nữa sao?"

"Mai đón gió cho cha cũng được mà."

Đằng Ngọc Ý vừa nói vừa suy tính. Thi hội này tổ chức ở vương phủ Thành Vương, để đề phòng Lận Thừa Hữu gây rắc rối, tốt nhất là chuẩn bị thêm chút nữa.

"À phải rồi, vương phủ Thành Vương sẽ không cho phép người ngoài mang hộ vệ vào phủ. Hoắc Khâu quá cao lớn vạm vỡ, ông chọn trong đám hộ vệ hai người có khung xương nhỏ nhắn, cho họ cải trang làm tỳ nữ tùy thân của cháu để vào phủ."

Trình bá ngẩn người: "Trong phủ hộ vệ như vậy thì có, nhưng dù vóc dáng nhỏ nhắn thì tướng mạo cũng thô kệch, gặp người tinh ý một chút là lộ tẩy ngay."

"Hôm nay không kịp chọn kỹ nữa rồi, bác cứ để họ tạm thời ứng phó đi, dặn họ đừng mở miệng nói chuyện là được."

Trình bá trong lòng lấy làm lạ, nhưng vẫn nhận lời: "Lão nô sẽ đi dặn dò ngay."

Đằng Ngọc Ý cúi đầu nhìn bức tranh mình vừa vẽ, nâng niu đưa cho Trình bá: "Trình bá, bác đã từng gặp người trong tranh này chưa?"

Trình bá nhận lấy bức tranh cuộn, thấy vẽ một người khoác áo choàng đen tuyền, kỳ lạ là người này ngay cả mặt cũng không lộ, nhưng trên người lại toát ra một luồng khí tức âm u đáng sợ một cách khó hiểu.

Ông chăm chú nhìn hồi lâu, cuối cùng lắc đầu: "Chưa từng gặp. Người này chỉ có mỗi chiếc áo choàng này thôi sao, có đặc điểm nhận dạng nào khác không ạ?"

"Không có." Đằng Ngọc Ý thở dài.

"Chất liệu chiếc áo choàng trên người hắn là da hay nỉ?"

Đằng Ngọc Ý thầm nghĩ, da thú thường có độ bóng, đêm đó trăng sáng như ban ngày, nhưng áo choàng của người đó lại xám xịt.

"Chắc không phải da đâu. Hơi giống nỉ, nhưng bên trong lót lông thú cũng chưa biết chừng."

"Nương t. ử có nhìn thấy giày tất của người này không?"

"Không nhìn thấy." Đằng Ngọc Ý đứng dậy đi đi lại lại: "Nhưng người này tuổi tác chắc không lớn lắm, vì động tác rất nhanh nhẹn. Vóc dáng thì... chắc cao hơn Đoan Phúc nửa cái đầu. Người này cực kỳ nguy hiểm, bắt đầu từ hôm nay, ông cho người ngày đêm nghe ngóng tin tức về người trong tranh, hễ thấy tung tích người này thì báo ngay cho cháu."

Trình bá không hỏi nhiều, cuộn bức tranh lại cất vào trong n. g. ự. c áo: "Lão nô sẽ cho người đi làm ngay."

Đằng Ngọc Ý nghiêm túc nói: "Trình bá, việc này ông bá phải đích thân làm, tuyệt đối đừng đ. á. n. h rắn động cỏ."

Trình bá ngẩn ra, ngước mắt nhìn sắc mặt nghiêm trọng của Đằng Ngọc Ý, chậm rãi gật đầu nói: "Lão nô biết rồi."

...

Buổi chiều, Đằng Ngọc Ý sửa soạn xong xuôi ra khỏi cửa, quả nhiên bên ngoài đã có hai hộ vệ chờ sẵn, đều mặc váy nhu màu đỏ thạch lựu, cải trang thành tỳ nữ.

Đằng Ngọc Ý đi một vòng quanh hai hộ vệ, miễn cưỡng coi như hài lòng, bèn bảo họ ngồi một xe khác đi theo sau xe của nàng.

Đến Đỗ phủ đón Đỗ Đình Lan, hai chị em ngồi trong xe trò chuyện.

"Nghe Trình bá nói, Lư Triệu An giờ cũng được coi là người nổi tiếng ở Trường An rồi. Người đời đều khen hắn văn chương tú dật, Trịnh phó xạ xưa nay yêu tài, đặc biệt ưu ái Lư Triệu An, có ý định gả con gái thứ hai cho hắn, chỉ chờ kỳ thi tuyển của Bộ Lại kết thúc thôi. Tên tiểu nhân Lư Triệu An này mấy ngày nay bận rộn đi bái kiến các quan lớn nổi tiếng trong kinh thành, không biết đã kết giao được bao nhiêu quyền quý rồi. Ai cũng nói kẻ này phong cốt kỳ tú, sau này nhất định sẽ làm đến tể tướng."

Đỗ Đình Lan lẳng lặng lắng nghe.

"A tỷ, tỷ buồn à?"

Đỗ Đình Lan lắc đầu: "Ta chỉ đang nghĩ, lúc đầu tại sao ta lại để mắt đến Lư Triệu An. Mấy ngày nay thỉnh thoảng nhớ đến hắn, ta cũng chẳng còn đau lòng buồn bã gì nữa, chỉ lạ là sao hồi đó lại mê muội tâm trí đến thế."

Đằng Ngọc Ý thầm nghĩ, tham hắn đẹp mã? Tham hắn khéo mồm khéo miệng?

Nàng ho khan một tiếng, mở danh sách Trình bá soạn ra cho Đỗ Đình Lan xem: "A tỷ nhìn này, danh sách này toàn là các thiếu niên lang quân và tiểu nương t. ử giỏi thi phú, trong đó không thiếu người tài đức vẹn toàn. Nếu tỷ muốn, trong thi hội hãy để ý nhiều hơn nhé."

Đỗ Đình Lan đỏ mặt: "Ta cứ thắc mắc sao muội nhất quyết kéo ta đến tham gia thi hội, hóa ra là có ý đồ này."

Đằng Ngọc Ý hừ hừ: "Muội biết a tỷ từ nhỏ đã thích thơ văn, lúc đầu xiêu lòng vì Lư Triệu An, e là có liên quan đến việc tên này giỏi ngâm phong vịnh nguyệt. Trình bá nói với muội rồi, thi hội này các năm trước đều do Thành Vương phi đích thân kiểm duyệt, người tham dự khoan bàn đến tài thơ văn thế nào, đa phần phẩm hạnh đều đoan chính. Chỉ vì gần đây vợ chồng Thành Vương không ở Trường An, mới để loại người như Lư Triệu An trà trộn vào. Lát nữa a tỷ không cần để ý đến Lư Triệu An, hắn cứ để muội đối phó, tỷ chỉ việc ngắm các lang quân khác thôi, nếu ưng ý ai thì cứ nói với muội."

Đỗ Đình Lan phì cười: "Nghe muội nói kìa, cứ như bà cụ non ấy."

"Dù sao hôm nay trời đẹp, a tỷ cứ coi như ra ngoài giải sầu đi." Đằng Ngọc Ý vén rèm cửa sổ nhìn ra ngoài: "Hả, người bên ngoài kia có phải Lư Triệu An không?"

Hóa ra bất tri bất giác đã đến cổng vương phủ Thành Vương, trước thềm có một nam t. ử mặc áo xanh đội khăn đang xuống ngựa. Kiếp trước Đằng Ngọc Ý từng gặp Lư Triệu An một lần, chỉ là không dám chắc chắn lắm. Người này khí độ tiêu sái, tướng mạo cực kỳ xuất chúng, vừa đến cửa đã được mời vào vương phủ, xem ra rất được trọng vọng.

Sắc mặt Đỗ Đình Lan phức tạp: "Là hắn."

Đằng Ngọc Ý gật đầu, kéo Đỗ Đình Lan xuống xe trâu. Hai tỳ nữ giả mạo phía sau cũng nhảy xuống xe, lẳng lặng đi theo.

Người hầu cười tươi rói bước tới nói: "Là Đằng nương t. ử và Đỗ nương t. ử phải không ạ, mời đi theo tiểu nhân."

Lão bộc này chưa nói đã cười, dung mạo đoan trang. Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan đi theo ông ta vào trong, vừa đi vừa quan sát vương phủ Thành Vương. Dọc đường không nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt, thỉnh thoảng có tỳ nữ đi tới, lập tức cung kính lùi sang một bên nhường đường.

Khi đi ngang qua một rừng đào, trong rừng bỗng nhiên có một bóng đen lao ra. Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan không kịp đề phòng, sợ hãi lùi lại liên tiếp.

Tỳ nữ giả xông lên định hộ chủ, Đằng Ngọc Ý nhìn rõ bóng đen kia là thứ gì, vội vàng ho to một tiếng.

Các hộ vệ tuy nghi hoặc nhưng cũng ráng nhịn không dám manh động nữa.

Bóng đen kia kêu gào "ao u, ao u", nằm rạp xuống chặn đường Đằng Ngọc Ý.

Đỗ Đình Lan nhận ra là con báo đen nhỏ của Lận Thừa Hữu, mặt mũi trong nháy mắt trắng bệch vì sợ hãi, vội vàng che chở Đằng Ngọc Ý ra sau lưng mình.

Lận Thừa Hữu cười híp mắt bước ra từ trong rừng. Lão bộc không hiểu sao tiểu chủ nhân lại chặn đường hai người Đằng - Đỗ, vội bước lên nói: "Thế tử, đây là khách quý do quận chúa mời đến."

"Ta biết." Lận Thừa Hữu nhìn thẳng vào Đằng Ngọc Ý: "Người ta chặn là Đằng nương tử. Các ngươi lui xuống hết đi, ta có chuyện muốn hỏi cô ấy."

Đỗ Đình Lan vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ, gượng cười nói: "Không biết thế t. ử có chuyện gì muốn hỏi, nếu muốn nghe ngóng gì thì hỏi trước mặt chúng ta cũng được mà."

Lận Thừa Hữu không nhìn Đỗ Đình Lan, chỉ cười nói: "Đằng nương tử, ta thì không ngại hỏi cô vài câu trước mặt mọi người đâu, nhưng cô nghĩ cho kỹ nhé, rốt cuộc là muốn ta hỏi ở đây, hay là hỏi công khai ngay tại thi hội?"

Khóe mắt Đằng Ngọc Ý giật giật, nàng đã sớm nghĩ ra cách đối phó với Lận Thừa Hữu, chỉ không ngờ hắn lại đến nhanh như vậy. Trong lòng đấu tranh một hồi, nàng ghé tai nói nhỏ với Đỗ Đình Lan vài câu, Đỗ Đình Lan giật mình.

Đằng Ngọc Ý lại nhìn hai tỳ nữ giả mạo phía sau, hai người gật đầu, cảnh giác lùi sang một bên.

Lận Thừa Hữu ra lệnh cho lão bộc: "Dẫn bọn họ sang một bên."

Lão bộc vâng lời, cúi đầu dẫn Đỗ Đình Lan và các hộ vệ ra xa phía đầu kia rừng cây, đảm bảo có thể nhìn thấy bóng dáng Lận Thừa Hữu và Đằng Ngọc Ý nhưng không nghe thấy hai người nói chuyện.

Chương (1-143)