| ← Ch.012 | Ch.014 → |
Thuần An Quận Vương uống một ngụm trà, kể: "Phủ Lâm An Hầu cảnh sắc tuyệt đẹp, vườn sau có một hồ sen rất lớn. Thừa Hựu lúc chơi trốn tìm, vì muốn thắng nên đã nảy ra ý định trốn xuống hồ.
Lúc đó nó chưa biết bơi, nhưng gan to tày trời, kiếm một ống sậy ngậm vào miệng, lén lút lặn xuống hồ sen. Đám bạn nhỏ tìm không thấy Thừa Hựu trong vườn, đành ùa đi chỗ khác. Thừa Hựu đợi một lúc, đoán chắc mình thắng rồi mới ngoi lên, ai ngờ dưới đáy hồ toàn rong rêu, quấn chặt lấy chân nó."
Thuần An Quận Vương nói đến đây, nhẹ nhàng v**t v* chiếc chén trà sứ trắng lò Hình Châu trong tay. Chuyện này ông đã nghe đi nghe lại ba lần, nhớ cực kỳ rõ.
Lận Thừa Hựu vùng vẫy trong nước, kết quả rơi mất cả ống sậy trong miệng. Muốn kêu cứu nhưng vì sợ bị lộ chỗ trốn nên trước đó đã đuổi hết người hầu đi. Sau đó gia nhân có lẻn về tìm tiểu chủ nhân thì lại tưởng lầm nó đang chơi cùng đám công t. ử nhỏ kia.
Ngay lúc Lận Thừa Hựu đang liều mạng quẫy đạp, sau bụi hoa bỗng xuất hiện một bé gái. Bé gái thấy có người c. h. ế. t đuối, trong lúc cấp bách bèn ném con diều trên tay xuống nước. Tiếc là sức quá yếu, lần đầu suýt nữa thì ngã luôn xuống hồ. Lần thứ hai con bé khôn ra, biết buộc dây diều vào gốc cây trên bờ. Tuy buộc chưa chắc chắn lắm nhưng Lận Thừa Hựu lúc đó đã biết chút khinh công, mượn lực một cái bèn leo lên được.
Đến khi người hầu nghe tin chạy tới, chỉ thấy Lận Thừa Hựu và một bé gái ngồi sóng vai sau bụi hoa bên bờ, hai đứa nói chuyện qua lại, không biết đã nói bao lâu.
Gia nhân định tiến lên hầu hạ, Lận Thừa Hựu vì giận bọn họ đến chậm nên quát đuổi ra chỗ khác. Người hầu biết tính nết Tiểu lang quân, vội phái vài người đi báo tin cho Thành Vương phi, số còn lại chỉ biết đứng đằng xa chờ đợi.
Chính vì thế, người hầu mới biết Tiểu lang quân và tiểu nương t. ử kia nói những gì.
Lúc đó người Lận Thừa Hựu ướt sũng, vừa vuốt nước trên mặt vừa hỏi bé gái: "Muội đi ngang qua đây? Hay vốn dĩ đã ở đây?"
Bé gái ôm con búp bê vải trong lòng, nhất quyết không chịu mở miệng.
Lận Thừa Hựu lại hỏi: "Sao mặt mũi toàn nước mũi thế kia? À ta biết rồi, vừa nãy muội trốn trong bụi hoa khóc nhè. Tại sao khóc? Cha mẹ muội đâu?"
Bé gái rất giận, đẩy mạnh Lận Thừa Hựu một cái.
Lận Thừa Hựu thế mà không cáu, chỉ cười nói: "Nói đi, ai chọc muội không vui? Ta là người biết ơn báo ơn, vừa nãy muội cứu mạng ta, ta có thể trút giận thay muội."
Bé gái vẫn không hé răng. Lận Thừa Hựu quan sát nó: "Con búp bê trong lòng muội bẩn thế này rồi, sao không bảo mẹ muội khâu cho con khác?"
Bé gái òa lên khóc nức nở.
Lận Thừa Hựu luống cuống tay chân, vội tháo túi thơm bên hông xuống: "Đừng khóc nữa, đây là kẹo hoa lê đầu bếp phủ ta làm, ngon lắm, muội muội ta thích ăn lắm. Kẹo chưa bị ướt đâu, muội nếm thử đi."
Bé gái bỏ viên kẹo vào miệng nhai chậm rãi. Lận Thừa Hựu thấy nó thích, dứt khoát đưa cả túi cho nó: "Muội muội ta chưa biết đi, nếu không nó đã có thể chơi cùng muội rồi. Nó tên là A Chi, muội tên là gì?"
Bé gái ăn kẹo một lúc, cuối cùng cũng chịu nói chuyện: "Muội tên là A Cô."
"A Cô?" Lận Thừa Hựu lạ lẫm: "Sao lại có người tên là A Cô?"
Bé gái xụ mặt: "A Cô là A Cô, liên quan gì đến huynh!"
Lận Thừa Hựu cười: "Được rồi, không liên quan đến ta. Nhưng vừa nãy muội cứu mạng ta, ta không thể vứt muội ở đây một mình được. Muội nhớ mẹ rồi phải không? Ta đưa muội đi tìm bà ấy."
Bé gái ngậm kẹo trong miệng, không biết sao lại khóc tiếp. Lận Thừa Hựu hết cách: "Hay là ta đưa muội đi tìm mẹ ta nhé? Mẹ ta thích trẻ con lắm, nhất là bé gái như muội. Hơn nữa bà ấy quen biết nhiều phu nhân, biết đâu bà ấy biết mẹ muội ở đâu."
A Cô nghĩ ngợi rồi đồng ý để Lận Thừa Hựu kéo tay đứng dậy. Đi chưa được mấy bước, đám công t. ử nhỏ tìm quay lại, thấy Lận Thừa Hựu dắt tay một tiểu nương tử, nhao nhao lên: "A Đại, quẻ huynh tự bói cho mình chuẩn thật, mới gặp lần đầu mà đã chủ động dắt người ta đi chơi rồi."
Lận Thừa Hựu: "Nói bậy! Ta thấy muội ấy một mình đáng thương nên mới để ý thôi."
Đám nhóc tiếp tục trêu chọc: "Nhưng huynh nắm tay người ta rồi kìa. A Đại huynh tự nói đi, có phải muốn lấy vợ rồi không? Quẻ bói nói huynh định sẵn sẽ ngã sấp mặt vì con gái, có phải bắt đầu từ bé con này không?"
Lận Thừa Hựu xông lên đá cho tên kia một cước: "Nói láo!"
Cả đám công t. ử bột nhanh chóng đ. á. n. h nhau túi bụi. Gia nhân từ bốn phương tám hướng ùa vào can ngăn. A Cô ôm búp bê cũng xông vào giúp Lận Thừa Hựu, tiếc là sức yếu quá chẳng lại gần được.
Khó khăn lắm mới tách ra được, người hầu vội vàng thay quần áo cho Lận Thừa Hựu. A Cô giơ túi kẹo đuổi theo: "Tiểu ca ca, kẹo của huynh."
Đám bạn thấy thế lại bắt đầu trêu: "A Đại, nương t. ử của huynh đưa kẹo cho huynh kìa."
Lận Thừa Hựu thẹn quá hóa giận, quay đầu quát bé gái: "Muội đừng đi theo ta nữa."
Hắn vừa thay quần áo xong bèn vội vàng chạy lại bờ hồ tìm A Cô, tiếc là A Cô đã không còn ở đó nữa. Thành Vương phi thắc mắc sao con trai chạy tìm người khắp nơi, hạ nhân bèn kể lại đầu đuôi sự việc.
Dư Phụng Ngự nghe đến đây, không nhịn được xen vào: "A Cô rốt cuộc là tiểu nương t. ử nhà ai?"
Thuần An Quận Vương lắc đầu: "A tẩu nghe chuyện bèn sai người giúp Thừa Hựu tìm ân nhân nhỏ. Ngặt nỗi hôm đó khách khứa ở Hầu phủ quá đông, chỉ riêng gia quyến bộ hạ cũ của Lão Hầu gia đã mấy trăm người, công t. ử tiểu thư đếm không xuể. Kỳ lạ là quan viên đến Hầu phủ hôm đó không có ai đến từ Dương Châu.
A tẩu nghĩ, khẩu âm vùng Giang Nam khá giống nhau, Thừa Hựu chưa từng đi Dương Châu, nghe nhầm cũng nên. Nhưng hỏi khắp các nữ quyến đến dự tiệc hôm đó, không nhà nào có con gái tên cúng cơm là 'A Cô', hỏi xem hôm đó có ai mang theo búp bê vải đến dự tiệc không, cũng bặt vô âm tín.
Tìm kiếm suốt nửa năm trời. Đồng môn ở Sùng Văn Quán biết Thừa Hựu dò la tung tích tiểu nương t. ử kia, cứ gặp mặt là lôi chuyện này ra trêu chọc. Thừa Hựu chưa bao giờ chịu thiệt trước bạn bè, nay vì chuyện này mà năm lần bảy lượt bị chế giễu.
Đúng lúc đó Đạo trưởng Thanh Hư T. ử bắt đầu dạy Thừa Hựu luyện bù_𝐚 c𝒽_ú. Thừa Hựu lục lọi kho sách cổ trong quán, vô tình tìm thấy một chiếc rương, bên trong khóa một cuốn sách cổ và một cây dùi đồng. Đó là nguyên do Thừa Hựu mắc bệnh."
Dư Phụng Ngự kinh ngạc: "Sách cổ? Chẳng lẽ ghi chép về 𝐛-ù-𝒶 c𝐡-ú? Cây dùi đồng kia là vật gì?"
Thuần An Quận Vương nói: "Ta hoàn toàn mù tịt về 🅱️ù.𝖆 ⓒ.𝖍.ú Đạo gia, chỉ biết thuật này tà môn vô cùng, do một tà đạo chuyên tu bàng môn tả đạo ở núi Côn Luân truyền ra từ trăm năm trước. Nghe đồn tên tà đạo này thời trẻ si tình, từng vì người trong mộng mà điên đảo thần hồn, dùng đủ mọi thủ đoạn vẫn không có được người con gái ấy. Tà đạo không chịu nổi đau khổ, thề phải luyện hết †-à ⓣ-♓𝐮-ậ-𝖙 trong thiên hạ, dầm mưa dãi nắng mấy năm trời, cuối cùng luyện ra một loại 🅱️_ù_🔼 ռ_𝐠ả_1 tên là 'Vương Cữu Bất Cư'.
'Vương Cữu Bất Cư'? Tuyệt Thánh và Khí Trí ngạc nhiên: "Đó chẳng phải một loại Tượng Quải sao?"
Thuần An Quận Vương châm biếm: "Đội lốt Chu Dịch của Đạo gia, thực chất thông với vu cổ, ứng với hào Cửu Tam. Trong dùi đồng chứa cổ trùng. Cổ trùng đó vốn là thứ Vu Hậu nước Nam Chiếu dùng để trừng phạt kẻ bất trung, tà đạo kia dẫn nó vào thuật Ngũ hành Âm dương của Đạo gia, có thể nói là tà càng thêm tà.
Dùi đồng một khi đ. â. m rách da, cổ trùng sẽ chui vào huyết mạch, khắc chế hào Sơ Lục, hủy hoại hào Lục Nhị. Nam t. ử khi còn nhỏ luyện thuật này, dù đến tuổi biết chuyện nam nữ, cổ trùng cũng sẽ tác oai tác quái trong tâm mạch, khiến người ta tuyệt tình vô tâm."
Dư Phụng Ngự nghe mà trợn mắt, vỗ bàn: "Hoang đường! Hoang đường!"
Tuyệt Thánh và Khí Trí ngơ ngác nhìn nhau.
"Tuyệt tình vô tâm" là loại nguyền rủa ác độc đến mức nào? Chẳng lẽ nỗi đau khổ vì yêu mà không được đáp lại còn đau đớn hơn cả việc bị côn trùng c. ắ. n xé tim gan sao? Nếu không thì tại sao lão tà đạo kia lại đối xử tàn nhẫn với bản thân mình như vậy?
Thuần An Quận Vương tiếp lời: "Lão tà đạo kia tự mình luyện chưa đủ, còn muốn gieo họa cho người khác. Để ◗·ụ ԁ·ỗ hậu nhân tập luyện 🌴_à t𝖍_ⓤậ_т này, lão cố ý viết lên cuốn sách ngàn vạn điều tốt đẹp. Thừa Hữu khi đó tâm trí còn non nớt, đọc xong đoạn lời dẫn của lão ở đầu sách bèn nghĩ rằng: Chỉ cần luyện †*à 𝖙h*⛎*ậ*𝖙 này, lớn lên sẽ không vì chuyện nữ nhi thường tình mà hồ đồ, như vậy những lời phán trong quẻ bói kia cũng sẽ không ứng nghiệm nữa. Đợi luyện thành công rồi, quay lại Sùng Văn Quán bói công khai một quẻ, xem ai còn dám cười nhạo mình."
"Thằng bé đó trời không sợ đất không sợ, đã quyết là làm, nói thử là thử ngay. Đợi đến khi đạo trưởng Thanh Hư T. ử chạy tới nơi thì Thừa Hữu đã tẩu hỏa nhập ma rồi. Ban đầu đạo trưởng cũng không biết xảy ra chuyện gì, mãi đến khi phát hiện sau gáy thằng bé xuất hiện một vết bớt đỏ mới biết nó đã trúng cổ độc."
"Sau đó, đạo trưởng Thanh Hư T. ử dốc hết sở học bình sinh cũng không thể trục xuất cổ trùng ra khỏi cơ thể Thừa Hữu. Chính vì duyên cớ này, đạo trưởng mới luyện chế ra loại Lục Nguyên Đan lừng danh thiên hạ. Đáng tiếc, t. h. u. ố. c luyện xong cũng chỉ thanh lọc được yêu độc, còn với loại cổ độc kia thì hoàn toàn vô dụng. Hằng năm mỗi khi Thừa Hữu phát bệnh, chỉ có thể dùng t. h. u. ố. c thang tạm thời trấn áp cổ trùng mà thôi."
"Cạch" một tiếng, cửa phòng bên cạnh mở ra, An Quốc Công lo lắng bước ra hỏi: "Hai vị tiểu đạo trưởng, bùa đã vẽ xong chưa?"
Thuần An Quận Vương mỉm cười, ngừng câu chuyện lại không nói thêm nữa.
Tuyệt Thánh và Khí Trí mang bùa vào trong, lát sau lại bị Lận Thừa Hữu đuổi ra: "Việc hôm nay mà làm không xong thì liệu hồn lăn về đây lĩnh phạt."
Hai người tiu nghỉu rời khỏi đạo quán, leo lên xe ngựa mà trong đầu vẫn luẩn quẩn những chuyện vừa nghe được.
"Quên không hỏi Quận Vương điện hạ, rốt cuộc sư huynh đã tìm được tiểu nương t. ử tên A Cô kia chưa nhỉ?"
Tuyệt Thánh lắc đầu: "Chắc là chưa đâu. Nếu tìm được rồi thì Quận Vương điện hạ đâu cần cứ một điều 'bé gái', hai điều 'bé gái', ngài ấy đã nói thẳng cho Dư Phụng Ngự biết đó là thiên kim nhà ai rồi."
"Cũng phải ha. Lúc đó sư huynh chưa tìm được A Cô thì đã trúng cổ độc rồi. Đợi bệnh khỏi, có khi huynh ấy đã quẳng chuyện này ra sau đầu từ lâu. Mà lạ thật, 'A Cô', 'A Cô', làm gì có ai tên là 'A Cô'? Nếu sư huynh không nghe nhầm, thì có khi nào tiểu nương t. ử kia lừa sư huynh không?"
Tuyệt Thánh ôm đầu r*n r*: "Đừng nghĩ chuyện đó nữa, đợi lát nữa đến Đằng phủ, chúng ta còn phải theo lời sư huynh bịa chuyện lừa Đằng nương t. ử đây này."
Khí Trí đưa tay lau mồ hôi, lần đầu tiên đi lừa người khác, không biết có trót lọt không. Đằng nương t. ử trông có vẻ không dễ bị lừa, nhưng ai bảo nàng ta đắc tội với sư huynh cơ chứ. Quen biết sư huynh bao lâu nay, hắn chưa từng thấy sư huynh thất thủ trong việc tính kế ai bao giờ.
Phường Thân Nhân cách Thanh Vân Quán không xa, đi một lát là tới. Tuyệt Thánh và Khí Trí đến Đằng phủ trước, nhưng được báo là Đằng Ngọc Ý dạo này đang ở nhà di mẫu, thế là lại phải chuyển hướng sang Đỗ phủ.
Khi hai người đến nơi, người gác cổng Đỗ phủ đã đứng chờ sẵn từ lâu.
Tuyệt Thánh và Khí Trí vừa trình bày lý do, người gác cổng đã nhiệt tình quá mức: "Hai vị đạo trưởng mau mời vào, phu nhân và nương t. ử đã đợi từ lâu rồi."
...
Đêm qua Đằng Ngọc Ý bị Đỗ phu nhân đuổi đi nghỉ ngơi, nhưng nàng ngủ không yên giấc. Trời vừa tờ mờ sáng, nàng lơ mơ nghe thấy phòng bên cạnh có tiếng người hét lên. Mở choàng mắt ra, thấy Ỷ Vân và Bích Loa vén rèm bước vào báo: "Nương tử, Đỗ nương t. ử tỉnh rồi."
Đằng Ngọc Ý tung chăn bước xuống giường: "Đoan Phúc và Bạch Chỉ đâu rồi?"
"Đoan Phúc đang nghỉ ở ngoại viện, quản sự vẫn chưa đưa tin qua. Bạch Chỉ và Hồng Nô thì đã tỉnh rồi ạ."
Đằng Ngọc Ý ba chân bốn cẳng chạy sang phòng bên cạnh. Kẻ hầu người hạ bưng khăn lược ra ra vào vào tấp nập. Đỗ Đình Lan đang nằm sấp bên mép giường nôn thốc nôn tháo.
Nhớ lại t. h. ả. m cảnh cái c. h. ế. t của biểu tỷ kiếp trước, bước chân Đằng Ngọc Ý bỗng chần chừ, chỉ sợ cảnh tượng trước mắt là ảo ảnh, chạm vào sẽ tan biến thành bọt nước.
Đỗ phu nhân chỉ nghĩ Đằng Ngọc Ý vui quá hóa ngẩn ngơ: "Ngọc nhi, mau lại đây, a tỷ con đang tìm con đấy."
Đỗ Đình Lan ngẩng đầu lên, giọng yếu ớt gọi: "A Ngọc."
Đằng Ngọc Ý lao tới vỗ lưng cho Đỗ Đình Lan, lo lắng hỏi: "Sao tự dưng lại nôn mửa dữ dội thế này?"
Đỗ Đình Lan lau mặt, đáp: "Ta thấy n. g. ự. c hơi tức, nôn ra được một chút là đỡ rồi."
Sắc mặt nàng tiều tụy, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, rõ ràng trong người cực kỳ khó chịu nhưng vẫn không quên an ủi mẹ và biểu muội.
Đỗ phu nhân lo âu: "Nôn thế này, không biết có nên mời y quan tới xem sao không?"
Đằng Ngọc Ý suy nghĩ một chút rồi nói: "A tỷ bị tà vật làm hại, y thuật thông thường chưa chắc đã chữa đúng bệnh. Đằng nào thì các tiểu đạo trưởng của Thanh Vân Quán cũng sắp tới, chi bằng đợi họ xem qua rồi hãy quyết định. Giờ mà uống t. h. u. ố. c lung tung, e rằng sẽ ảnh hưởng đến việc trục xuất dư độc trong người."
Đỗ phu nhân gật đầu lia lịa: "Phải phải phải, đêm qua vị tiểu đạo trưởng kia cũng dặn dò không được uống t. h. u. ố. c bừa bãi. Thanh Hoàn, con ra tiền viện tìm lão gia và đại công tử, báo là Đại nương tỉnh rồi, bảo họ vào hậu viện ngay."
Nô tì vâng dạ rồi lui xuống.
Đỗ Đình Lan vỗ nhẹ xuống mép giường: "A Ngọc, muội ngồi xuống đây, để a tỷ nhìn kỹ muội nào."
Đằng Ngọc Ý nghe lời ngồi xuống, chạm phải ánh mắt dịu dàng của Đỗ Đình Lan, bao nhiêu lời muốn nói cứ nghẹn ứ ở cổ họng. Nàng dứt khoát đón lấy khăn tay từ người hầu, nhẹ nhàng lau mồ hôi cho Đỗ Đình Lan: "A tỷ, tỷ thấy đỡ hơn chưa?"
Đỗ Đình Lan nắm lấy tay Đằng Ngọc Ý, giọng nhu mì: "Ta cũng không biết mình bị làm sao nữa, chỉ nhớ là đi cùng mẹ đến am Tĩnh Phúc cầu phúc, chuyện sau đó thì hoàn toàn không nhớ gì cả. Trong thư muội nói mấy ngày nữa mới tới, sao lại đến sớm thế này? mẹ bảo muội cùng về phủ với mọi người, chẳng lẽ hôm qua muội cũng đến Khúc Giang..."
Nói đến đây, dường như nhớ ra điều gì, sắc mặt nàng trong nháy mắt cắt không còn giọt m*á*⛎.
Tim Đằng Ngọc Ý đập thình thịch. Kiếp trước nàng khổ sở tìm kiếm hung thủ mà cuối cùng công cốc, giờ đây biểu tỷ vẫn còn sống sờ sờ ngay trước mắt, có lẽ chân tướng sắp được phơi bày rồi.
Nàng cẩn trọng hỏi: "A tỷ, tỷ sao thế?"
Đỗ Đình Lan vẫn thất thần, mặt trắng bệch, mồ hôi trên trán túa ra như tắm.
Đỗ phu nhân nhận ra điều chẳng lành, vội vàng đuổi hết người hầu ra ngoài: "Đại nương cần nghỉ ngơi, các ngươi ra ngoài cửa đợi, hễ thấy đạo trưởng đến thì mời vào ngay lập tức."
Đằng Ngọc Ý nín thở, vừa mong biết sự thật, lại sợ biểu tỷ quá sợ hãi mà sinh bệnh. Ngập ngừng giây lát, nàng đỡ Đỗ Đình Lan nằm xuống: "A tỷ, tỷ cứ nghỉ một lát đi, có chuyện gì đợi khỏe rồi hãy nói."
Đỗ Đình Lan đột ngột chộp lấy tay Đằng Ngọc Ý: "Ta nhớ ra rồi! Đêm qua... đêm qua ta gặp phải quái vật trong rừng trúc!"
Toàn thân nàng ⓡυ●n ⓡ●ẩ●🍸, câu chữ thốt ra đứt quãng, lắp bắp.
"Con ngoan, sao lại nói hồ đồ thế." Đỗ phu nhân đỏ hoe mắt nói: "Chẳng phải mẹ vừa kể với con rồi sao, tối qua Ngọc nhi và Đoan Phúc đến kịp lúc cứu con thoát nạn mà."
"Đúng vậy, a tỷ." Đằng Ngọc Ý cố sức trấn an: "Con quái vật đó tối qua đã bị Thành Vương Thế t. ử đ. á. n. h hiện nguyên hình rồi, nó chỉ là một khúc gỗ mục thôi, chẳng có gì đáng sợ cả. Bây giờ tỷ đang an toàn ở trong phủ, có bọn muội ở đây, ai cũng đừng hòng làm hại tỷ."
Nhưng Đỗ Đình Lan vùi đầu vào lòng mẹ, sợ hãi đến mức co rúm người lại: "Nó cứ đuổi theo con, nó nói muốn ăn thịt con... mẹ, con sợ lắm..."
Nàng không kìm được tiếng nấc nghẹn ngào. Cảm giác tuyệt vọng và bất lực khi cận kề cái c. h. ế. t trong rừng trúc đêm qua đã thấm vào từng lỗ chân lông, lúc ⓗ.ô.𝖓 mê thì bị đè nén, giờ tỉnh lại nỗi sợ hãi mới bùng phát dữ dội.
Đỗ phu nhân đau lòng như đứt từng khúc ruột. Từ khi đứa con này hiểu chuyện đến nay, chưa bao giờ bà thấy nó thất thái đến nhường này.
Bà v**t v* lưng con gái, dỗ dành: "Là do con sợ quá nên hoảng loạn thôi. Lát nữa phải nhờ đạo trưởng xin ít pháp vật thu hồn an thần mới được."
Đỗ Đình Lan bỗng nhớ ra điều gì, túm chặt lấy Đằng Ngọc Ý: "A Ngọc, lúc đó muội cũng ở trong rừng trúc sao?"
Đằng Ngọc Ý siết nhẹ tay Đỗ Đình Lan: "Phải, muội có ở đó. A tỷ, thứ đó không đáng sợ đâu, muội và Đoan Phúc vừa vào rừng đã chặt đứt tay phải của con quái vật rồi."
Môi Đỗ Đình Lan tái nhợt, nàng nhìn Đằng Ngọc Ý từ đầu đến chân, xác định biểu muội vẫn lành lặn mới yên tâm gật đầu. Nhưng ngay sau đó, dường như rơi vào một hồi ức hỗn loạn nào đó, nàng lại bắt đầu ngẩn người ra.
Đằng Ngọc Ý và Đỗ phu nhân cúi người dém chăn cho Đỗ Đình Lan. Lúc này hồn vía nàng đã lên mây, có hỏi cũng chẳng ra được manh mối gì.
Hai người đang bận rộn thì Đỗ Đình Lan bỗng mở to mắt hoảng hốt nhìn quanh, rồi đột ngột hỏi: "A Ngọc, ngoài con quái vật đó ra, muội có nhìn thấy ai khác trong rừng không?"
Dây thần kinh của Đằng Ngọc Ý căng lên như dây đàn, nàng ngồi lại xuống mép giường, nín thở hỏi dồn: "A tỷ, lúc đó còn có ai trong rừng nữa?"
Lời nói của Đỗ Đình Lan mắc nghẹn nơi cổ họng, sắc mặt nàng ngày càng khó coi, hơi thở mỗi lúc một rối loạn.
Đỗ phu nhân rưng rưng nước mắt: "Con ơi, tại sao con lại vào rừng trúc? Kẻ nào đã hại con ra nông nỗi này, đến giờ con vẫn không chịu nói sao?"
Đỗ Đình Lan nhắm nghiền mắt lại, vẻ mặt vừa như hối hận tột cùng, lại vừa như xấu hổ không dám nói. Bất chợt, như thể bị k*ch th*ch bởi một ký ức ghê tởm nào đó, nàng nhoài người ra nôn thốc nôn tháo, lần này còn dữ dội hơn, không thể kìm nén nổi.
Đỗ phu nhân hoảng hốt vỗ lưng cho con. Nôn mãi thế này sớm muộn cũng xảy ra chuyện, Đằng Ngọc Ý cũng không ngồi yên được nữa, vội đứng dậy: "Di mẫu à, để con sai người đi mời y quan."
Vừa nhấc chân bước đi thì cánh tay nàng đã bị Đỗ Đình Lan giữ chặt: "Ta không sao... ta chỉ thấy ghê tởm thôi."
Đằng Ngọc Ý cúi xuống vắt khăn lau mặt cho biểu tỷ, bỗng cảm thấy mu bàn tay nóng hổi. Nàng ngạc nhiên ngẩng lên, thấy Đỗ Đình Lan đang lặng lẽ rơi nước mắt.
"A tỷ..."
Đỗ Đình Lan gắng gượng chống người dậy, nhìn Đỗ phu nhân đầy hổ thẹn: "Con gái u mê hồ đồ, hại mẹ phải lo lắng sợ hãi, con thật không còn mặt mũi nào... Cầu xin mẹ hãy bảo trọng ✞♓â_п ✞_♓_ể. Còn A Ngọc, muội mới đến Trường An, đêm qua lại vì ta mà gặp nguy hiểm, a tỷ có lỗi với muội."
Đằng Ngọc Ý cay sống mũi, vội nói: "A tỷ, giờ tinh thần tỷ chưa yên, có chuyện gì để sau hãy nói."
Đỗ Đình Lan khóc như mưa, dường như trong lòng đang chịu sự giằng xé ghê gớm lắm. Im lặng một hồi, nàng bỗng nói: "A nương, A Ngọc, con may mắn nhặt lại được cái mạng này, có những lời nếu không nói ra e rằng sẽ quá muộn."
Tim Đằng Ngọc Ý và Đỗ phu nhân như nhảy vọt lên tận cổ họng, cả hai nhìn chằm chằm Đỗ Đình Lan, không dám thở mạnh.
Đỗ Đình Lan xấu hổ cúi gằm mặt xuống 𝐧●𝖌ự●🌜: "Thực ra con và Hồng Nô lén rời khỏi am Tĩnh Phúc là để đi gặp một người."
Đỗ phu nhân tức đến run người: "A nương biết ngay mà... A nương biết ngay con sẽ không vô duyên vô cớ rời khỏi am... Con nói mau... Kẻ đó rốt cuộc là ai?"
Thấy Đỗ Đình Lan chỉ biết khóc, bà sốt ruột đẩy nhẹ vai con gái: "Cái con bé này... nói nhanh lên!"
Mặt Đỗ Đình Lan đỏ như sắp nhỏ ra 𝖒á-ц, mấy lần định mở miệng nhưng vì quá xấu hổ nên lời lại nghẹn ứ trong họng.
"Con định làm cha mẹ lo c. h. ế. t hay sao?" Đỗ phu nhân nắm c. h. ặ. t t. a. y con gái, giọng run run: "Kẻ đó hại con ra nông nỗi này, con còn gì mà phải giấu giếm nữa!"
Đỗ Đình Lan đau như d. a. o cắt, nức nở nói: "... A Nương đừng buồn... con... con nói đây."
Nàng nhìn mẹ qua làn nước mắt nhạt nhòa: "A Nương còn nhớ hồi cha làm quan ở Dương Châu, có một lần Tết Thanh Minh, con từng lén dẫn Hồng Nô đi đạp thanh ở chùa Ẩn Sơn không?"
Đỗ phu nhân ngẩn ra, rồi trố mắt: "Hôm đó lẽ ra Thiệu Đường phải đi cùng con, nhưng không may ở trường có việc nên nó quay về giữa đường. Sao cơ? Chẳng lẽ hôm đó con đã gặp kẻ nào?"
Đỗ Đình Lan lệ đẫm quanh mi: "Lúc con đang ngắm hoa trong chùa thì vô tình gặp một nhóm thư sinh đang thi thơ trong rừng đào. Người đoạt giải nhất... là một công t. ử tuổi chừng đôi mươi."
Nói đến đây, nàng c. ắ. n chặt môi, hai tay vò nát vạt áo trước 𝐧·𝖌·ự·🌜, đốt ngón tay trắng bệch.
Đỗ phu nhân suýt ngã khuỵu xuống bên giường, Đằng Ngọc Ý vội vàng đỡ lấy dì. Đỗ Đình Lan cũng hoảng hốt ngồi dậy khỏi chăn. Đỗ phu nhân ⓡ·u·ⓝ ⓡẩ·ÿ chỉ tay vào trán con gái, 𝓃ℊ♓_ℹ️ế_ⓝ 𝐫ăп_🌀 ken két: "Con quen biết hắn thế nào, qua lại với hắn ra sao, kể rành rọt từng chữ một cho mẹ nghe, không được giấu nửa lời!"
Đỗ Đình Lan mắt sưng 𝖍ú_ρ như quả đào, khóc một hồi lâu mới kể: "Người này gia cảnh bần hàn, không nơi nương tựa, quanh năm ở nhờ trong chùa để học tập, khó khăn lắm mới gom đủ tiền lộ phí để năm sau lên Trường An ứng thi. Con thấy hắn lời lẽ châu ngọc, thơ văn xuất chúng, nên... nên nảy sinh hảo cảm. Sau đó chúng con thường xuyên qua lại, hắn hay làm thơ tặng con. Vì sợ bị lộ, hắn dùng hoa giấy làm giấy viết thư, như vậy vừa không gây chú ý, lại tiện bề trao đổi."
Đằng Ngọc Ý ngớ người, nàng sớm đoán được việc biểu tỷ cắt hoa giấy trong am là để truyền tin, quả nhiên không sai.
Đỗ phu nhân cố nén cơn giận, gật đầu: "Giỏi lắm, quen nhau từ Thanh Minh năm ngoái, đến nay đã tròn một năm rồi. Mẹ hỏi con, con lén lút qua lại với hắn lâu như vậy, hắn đã bao giờ nhắc đến chuyện cưới xin chưa?"
Đỗ Đình Lan nghẹn ngào: "Chàng... hắn nói bản thân chưa có công danh, dù có đến cầu thân thì cha mẹ cũng sẽ không ưng thuận. Vì thế mọi chuyện phải đợi sau khi hắn lên kinh ứng thí, có công danh rồi thì chuyện gì cũng dễ nói. Sau này cha được tiến cử vào Quốc T. ử Giám làm Thái học bác sĩ, cả nhà phải chuyển về Trường An. Trước khi đi, con lo hắn không đủ tiền đi đường nên đã đưa hết số tiền riêng dành dụm được cho hắn. Hắn tặng con một cây trâm vàng gia truyền, thề rằng không phải con thì không lấy, đợi năm sau hắn đến Trường An thi, nhất định sẽ đến cầu thân."
Kể đến đây, Đỗ Đình Lan khựng lại, dường như đang hồi tưởng điều gì, vẻ hối hận trong mắt càng thêm sâu sắc.
"Đến Trường An rồi, chúng con vẫn lén lút thư từ qua lại, ít thì năm ngày, chậm thì nửa tháng, chưa bao giờ đứt đoạn. Ba tháng sau khi nhà ta đến Trường An, hắn cũng khởi hành từ Dương Châu sớm hơn dự định. Đến nơi, hắn ở nhờ một trang viên phía Nam thành. Con sợ hắn túng thiếu nên lại nhờ người gửi ít tiền riêng qua. Ban đầu hắn còn tỏ ra ân cần, nhưng dần dà khi quen biết nhiều người hơn, hắn cũng lơ là việc hồi âm cho con."
"Cách đây không lâu hắn đỗ đầu bảng vàng, con theo địa chỉ trong thư tìm đến thì hắn đã chuyển đi từ lâu. Trên đường về thành, con bắt gặp hắn đang uống rượu với bạn bè trong quán, dáng vẻ vô cùng vui vẻ. Những kẻ vây quanh hắn đều ăn mặc sang trọng, chắc hẳn là con cháu nhà quyền quý. Con nghe nói kỳ thi vừa rồi cả Thánh thượng lẫn các vị Tể tướng đều hết lời khen ngợi văn thơ của hắn. Giờ hắn danh tiếng lẫy lừng, bạn bè bên cạnh cũng chẳng còn là những hàn sĩ năm xưa nữa."
"Lúc đó trong lòng con vẫn còn nuôi một tia hy vọng, nghĩ rằng hắn bận rộn thi cử nên chưa kịp hồi âm. Con bèn bảo xa phu dừng lại, vén rèm xe nhìn hắn, nhưng hắn lại vờ như không quen biết con. Mấy người bạn thấy con nhìn hắn chằm chằm bèn cười cợt: 'Tiểu nương t. ử kia cứ nhìn huynh mãi, hay là phải lòng huynh rồi?' Con vừa kinh ngạc vừa xấu hổ, lập tức buông rèm giục xe đi, thì nghe thấy tiếng hắn cười nhạt: 'Chỉ là thứ đàn bà lả lơi hư hỏng mà thôi. '"
Đằng Ngọc Ý giận tím mặt, bật dậy quát: "Đồ khốn nạn!"
Đỗ phu nhân cũng tức đến bốc khói trên đầu. Con gái bà vốn thông minh tự trọng, không ngờ lại ngã vào tay một gã hậu sinh tệ bạc như vậy. Chỉ hận con gái chưa khỏe hẳn, mắng thì không nỡ, bà tức anh ách không chỗ xả, chỉ biết đ. ấ. m thùm thụp vào n. g. ự. c mình.
Đỗ Đình Lan sợ mẹ tức sinh bệnh, vừa khóc vừa ôm lấy bà.
Đỗ phu nhân 𝖓🌀ⓗ❗●ế●𝖓 𝖗●ă𝖓●ⓖ hỏi: "Rồi sau đó thế nào? Có phải hôm qua chính gã hậu sinh đó hẹn con ra rừng trúc không?"
Đỗ Đình Lan lau nước mắt, lí nhí đáp: "Lúc đó con đã nản lòng thoái chí rồi. Về nhà nghĩ lại, số tiền riêng kia coi như ném xuống sông xuống biển cũng được, nhưng trong những bức thư kia có không ít lời lẽ nhớ nhung sướt mướt, nếu không đòi lại thì sớm muộn cũng sinh tai họa. Mấy hôm trước con vì chuyện này mà mất ăn mất ngủ, dò hỏi được hôm Tết Thượng Tỵ hắn sẽ đến dự tiệc Tiến sĩ, đúng dịp mẹ cũng đến am Tĩnh Phúc dâng hương. Con bèn đi cùng mẹ, nhân lúc mẹ sang Tây Uyển nghe hát, con bảo Hồng Nô cải trang thành người Hồ đến trước Nguyệt Đăng Các chặn đường hắn. Lần này hắn vui vẻ nhận lời ngay, hẹn con gặp mặt ở rừng trúc bên cạnh Nguyệt Đăng Các."
Đằng Ngọc Ý nghe mà lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Kiếp trước biểu tỷ và Hồng Nô bị người ta siết cổ c. h. ế. t, ngỗ tác khám nghiệm hiện trường nói tìm thấy dấu giày ống ngắn của nam giới gần t. h. i t. h. ể biểu tỷ. Hóa ra đêm đó quả thực có gã đàn ông hẹn biểu tỷ ra rừng trúc.
Nàng biết thi Tiến sĩ của t𝐫_𝖎ề_ⓤ đì_𝖓_𝒽 xưa nay cực khó, người trẻ tuổi mà đỗ đầu bảng lại càng hiếm như lá mùa thu. Nhớ lại kiếp trước có một vị tài t. ử cực kỳ nổi danh, kẻ này sau khi đỗ Tiến sĩ lại thuận lợi vượt qua kỳ tuyển chọn của Lại bộ, chẳng bao lâu sau được điều sang Ngự Sử Đài, trở thành vị Gián quan trẻ tuổi nhất. Sau đó hắn càng được Trịnh Phó Xạ coi trọng, cưới được con gái độc nhất của ông ta.
Nhớ lúc thiệp hỷ gửi đến Đằng phủ, tính ra chỉ cách ngày biểu tỷ bị 💰●á●† ♓●ạ●ï đúng nửa năm. Vì là đại hỷ sự của thế gia vọng tộc họ Trịnh, ngày rước dâu, dân chúng đổ ra đường xem đông nghịt.
Đằng Ngọc Ý tuy không đi dự tiệc, nhưng tình cờ đi ngang qua phủ họ Trịnh nên nhìn thấy tân lang đi đón dâu. Tân lang dung mạo tuấn tú, quả thực là một nhân vật xuất chúng.
Nghĩ đến đây, khuôn mặt Đằng Ngọc Ý phủ một tầng sát khí đen kịt, khi mở miệng giọng nói lạnh lẽo thấu xương:
"A tỷ, gã đàn ông đó có phải tên là Lư Triệu An không?!"
| ← Ch. 012 | Ch. 014 → |
