| ← Ch.109 | Ch.111 → |
Lận Thừa Hữu xuất hiện khiến Đằng Ngọc Ý vô cùng bất ngờ. Nàng ngẩn người một lúc rồi vui vẻ chạy lại giúp hắn đóng cửa sổ. Người này quả thực quá đáng tin cậy, hễ đã hứa chuyện gì là làm đến nơi đến chốn. Lòng nàng nhẹ nhõm hẳn đi, vội hạ giọng nói với hắn: "Tên trộm đó..."
Lận Thừa Hữu đang bận kiểm tra ngoài cửa sổ, nghe vậy bèn đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng.
Đằng Ngọc Ý gật đầu.
Lận Thừa Hữu nín thở quan sát một hồi, xác định dưới cửa sổ không có cạm bẫy nào mới thuận tay rắc một ít bột phấn màu sắc kỳ lạ vào khe cửa. Hắn quay đầu nhìn Đằng Ngọc Ý, thấy nàng bình an vô sự bèn đưa túi vải trong tay cho nàng.
Đằng Ngọc Ý mở túi ra xem, bên trong ngoài 🅱️ù-𝐚 𝐜-ⓗ-ú và bột t. h. u. ố. c còn có một xấp thư.
Đỗ Đình Lan đứng bên cạnh quan sát cử chỉ của hai người, nghi hoặc trong lòng càng lúc càng lớn. Lận Thừa Hữu đêm hôm khuya khoắt chạy đến đây đã đành, muội muội lại còn chẳng hề khách sáo.
Hai người hành động tự nhiên đến mức coi như chuyện đương nhiên.
Đóng cửa sổ xong, Lận Thừa Hữu đi về phía cửa chính, hé cửa ra một chút, ngồi xổm xuống kiểm tra từng li từng tí. Xong xuôi, hắn chẳng thèm quay đầu lại mà chỉ vẫy tay ra hiệu. Đằng Ngọc Ý vội chạy tới ngồi xuống, theo ý hắn lấy từ trong túi ra một lá bùa đưa cho hắn.
Đỗ Đình Lan há hốc mồm. Sự ăn ý của hai người này khiến nàng nhớ lại cảnh Lận Thừa Hữu dẫn theo hai sư đệ đi trừ tà.
Muội muội thân thiết với Lận Thừa Hữu từ bao giờ vậy?
Lận Thừa Hữu rắc chút bột dẫn hồn trước cửa, rồi lặng lẽ đốt bùa sau cánh cửa. Đợi bùa cháy hết, hắn mới đứng dậy đóng chặt cửa lại.
Trong chốc lát, bên ngoài cửa chính và cửa sổ bỗng nổi lên một cơn gió âm. Lận Thừa Hữu lắng tai nghe ngóng, rồi ra hiệu cho Đằng Ngọc Ý nhìn chuông Huyền Âm trên cổ tay mình.
Đằng Ngọc Ý chưa hiểu chuyện gì thì chuông Huyền Âm đã khẽ rung lên, nhưng chuyển động rất uể oải, như thể âm khí xung quanh chẳng đáng để nó bận tâm. Điều này chứng tỏ có *m v*t đang đến gần, nhưng pháp lực không cao.
Lúc này Lận Thừa Hữu mới lên tiếng: "Được rồi, ta đã gọi vài tiểu 🍳ⓤ·ỷ đến canh cửa, động tĩnh trong phòng sẽ không lọt ra ngoài đâu. Giờ có thể nói chuyện rồi."
Đây tất nhiên không phải đạo thuật chính tông gì, nhưng hành lang đầy nữ sinh, muốn lập kết giới phải đi vòng quanh nhà, dù hắn có nhẹ nhàng đến mấy cũng khó tránh làm kinh động người khác. Cân nhắc thiệt hơn, đành gọi mấy con tiểu 🍳_⛎_ỷ biết nuốt âm thanh đến canh gác vậy.
Âm khí của tiểu q⛎*ỷ cực yếu, dù phòng bên cạnh có người biết đạo thuật cũng khó lòng phát hiện.
Mọi người trong phòng đâu theo kịp suy nghĩ của Lận Thừa Hữu, nhưng Đằng Ngọc Ý đã nhanh nhảu quay lại nói với Đỗ Đình Lan và mọi người: "Được rồi, giờ nói chuyện được rồi."
Đỗ Đình Lan tuy vẫn còn ngỡ ngàng nhưng cũng thấy buồn cười, muội muội sao cứ như cái loa truyền tin thế này. Nàng vội hành lễ tạ lỗi với Lận Thừa Hữu: "Làm phiền Thế t. ử rồi."
Đằng Ngọc Ý kể lại đầu đuôi sự việc tối nay cho Lận Thừa Hữu nghe, cuối cùng chỉ về phía hai gian sương phòng: "Cạm bẫy Bách Hoa Tàn trong phòng ta không hề suy chuyển, tên trộm đó vào thẳng phòng a tỷ ta. Thế tử, đi theo ta."
Đến cửa sương phòng phía Đông, Đằng Ngọc Ý dừng lại không dám vào: "Tên trộm này rất cẩn trọng, đồ đạc trong phòng nhìn qua vẫn y nguyên. Nếu không phải sợi tóc ta để lại biến mất thì tuyệt đối không biết đã có người vào."
Lận Thừa Hữu nhìn quanh: "Đồng môn trong thư viện có biết hai tỷ muội các cô ở phòng nào không?"
"Biết chứ. Mọi người thường xuyên qua lại thăm hỏi nhau, ngay cả nữ quan trong thư viện cũng biết a tỷ ta ở Đông sương phòng, còn ta ở Tây sương phòng."
Vậy là tên trộm nhắm vào Đỗ Đình Lan. Lận Thừa Hữu lần lượt kiểm tra sàn nhà, bàn trang điểm, sau bàn... rồi cúi người kiểm tra gầm giường, gầm sập, nhưng không phát hiện gì.
Hung thủ không cài bẫy hại người, cũng không có dấu vết sử dụng †*à 𝐭*♓*ⓤ*ậ*✝️.
Cuối cùng Lận Thừa Hữu nhìn về phía màn giường: "Nếu giấu kim độc trong 𝖈h_ă_𝐧 𝖌ố_ï thì khó mà phòng bị được. Để cho chắc chắn, ta phải kiểm tra c♓·ă·𝓃 𝖌·ố·1 của lệnh tỷ."
Đằng Ngọc Ý quay lại nhìn Đỗ Đình Lan. Đỗ Đình Lan vội nói: "Tất cả là để bắt kẻ gian, Thế t. ử không cần e ngại."
Lận Thừa Hữu kiểm tra quanh màn giường trước, xác định không có ám khí mới lấy cây ngọc như ý trên bàn trang điểm vén màn lên, nhẹ nhàng lật giở 𝒸hă●𝖓 🌀ố●𝒾.
Đằng Ngọc Ý đứng sau quan sát, thầm kêu may quá. Sáng nay lúc thức dậy, Bích Loa cầm con búp bê vải của nàng lên ngửi ngửi rồi nhăn mặt: "Nương t. ử tối qua ngủ lại ch** n**c miếng à?"
Đằng Ngọc Ý biết con búp bê lại bốc mùi rồi, đương nhiên chối bay chối biến: "Lại nói bậy, ta ngủ làm gì có chuyện ch** n**c miếng."
Bích Loa bĩu môi: "Vào thư viện đến giờ chưa giặt lần nào, hay là hôm nay nô tỳ giặt cho bảo bối này nhé."
Đằng Ngọc Ý không muốn người khác nhìn thấy đồ riêng tư của mình: "Mấy hôm nữa về nhà rồi giặt. Hôm nay nắng to, mang về phòng phơi dưới cửa sổ là được."
Con búp bê cứ thế phơi nắng cả buổi. Chiều nay trước khi đi chơi, Đằng Ngọc Ý theo thói quen về phòng kiểm tra bẫy Bách Hoa Tàn, tiện tay nhét luôn con búp bê vào chăn mình.
Giường chiếu của a tỷ chỗ nào cũng gọn gàng sạch sẽ, con búp bê rách nát kia mà ở đó thì lạc quẻ vô cùng. Lận Thừa Hữu nhìn thấy chắc chắn sẽ hỏi, hắn đến t. h. u. ố. c giải Bách Hoa Tàn còn ngửi ra được thì mùi nước miếng trên con búp bê làm sao qua mặt được hắn.
Chuyện này đâu thể đổ vạ cho a tỷ, nàng có thể tưởng tượng ra Lận Thừa Hữu sẽ cười nhạo nàng thế nào rồi.
Rất nhanh Lận Thừa Hữu đã kiểm tra xong mọi ngóc ngách trên giường, vẫn không thu hoạch được gì. Hắn quay lại nhìn Đằng Ngọc Ý, cả hai đều có cùng suy nghĩ: Thư viện tai vách mạch rừng, lẻn vào phòng một chuyến chẳng dễ dàng gì, kẻ đó tốn bao công sức vào đây chẳng lẽ chỉ để ngắm cảnh?
Hai người đồng thời nghĩ đến điều gì đó, một người nhìn về phía bàn trang điểm, người kia nhìn về phía bàn sách.
Lận Thừa Hữu đi đến bàn trang điểm cầm hộp phấn lên kiểm tra kỹ lưỡng. Nếu trộn t. h. u. ố. c độc mãn tính vào đây thì Đỗ Đình Lan có thể bị hủy dung hoặc trúng độc mà không hề hay biết.
Đằng Ngọc Ý đi đến bàn sách. Trên bàn có một xấp thơ tỷ tỷ làm ngày thường và một xấp kinh Phật chép tay. Tuy Lận Thừa Hữu đã kiểm tra không có kim độc kẹp bên trong, nhưng hắn không biết số lượng cụ thể.
"A tỷ, tỷ xem có mất bài thơ nào không?"
Ba người tập trung cao độ kiểm tra đồ vật trong tay, trong phòng im phăng phắc.
Lát sau, Lận Thừa Hữu đã kiểm tra hết phấn son, trâm cài, lược bí nhưng vẫn không thấy gì bất thường. Đỗ Đình Lan lại ⓡ-υ-𝓃 гẩ-𝖞 nói: "Không đúng, thiếu mất hai bài thơ."
"Từ lúc vào thư viện, ngày nào ta cũng chép thơ, tổng cộng là ba mươi sáu bài." Nàng ngẩng đầu nhìn Đằng Ngọc Ý và Lận Thừa Hữu: "Nhưng giờ chỉ còn ba mươi bốn bài thôi."
Đằng Ngọc Ý nín thở hỏi: "Tỷ chắc chứ?"
"Tuyệt đối không nhớ nhầm. Hai bài bị mất là hai bài ta chép hôm mới vào thư viện, một bài là 'Bội Phong. Hùng Trĩ' trong Kinh Thi, một bài là 'Vịnh Ve' của Lạc Tân Vương. Ta để ở dưới cùng, ngày nào sắp xếp lại thơ cũng nhìn thấy. Nhưng giờ dưới cùng lại biến thành hai bài Nhạc Phủ rồi."
Lận Thừa Hữu cầm lấy xấp thơ lật xem, ánh mắt hiện lên vẻ châm chọc: "Bội Phong. Hùng Trĩ" vốn để bày tỏ nỗi nhớ nhung, còn bài "Vịnh Ve" của Lạc Tân Vương tuy mượn vật để châm biếm thói đời, nhưng hai câu cuối "Chẳng ai tin sự cao khiết, lấy ai giãi bày lòng ta" cũng có thể hiểu là một loại tình cảm hàm súc kín đáo.
Kẻ này cũng thông minh đấy, biết rằng nếu trực tiếp 𝖍●ạ đ●ộ●𝒸 Đỗ Đình Lan sẽ kinh động đến quan phủ ngay. Đại Lý Tự mà vào cuộc thì ả ta rất dễ bị lộ.
Dù nhất thời chưa tra ra được gì, nhưng trước đó đã có chuyện của Võ Tương, bá phụ bá mẫu biết trong thư viện có kẻ lòng dạ rắn rết, có khi sẽ hủy bỏ luôn ý định chọn Thái t. ử phi trong đám nữ sinh này.
Nhưng lấy trộm thơ thì khác. Chỉ cần là bút tích của Đỗ Đình Lan thì có vô vàn cách sử dụng.
Bích Loa và Hồng Nô chưa từng thấy thủ đoạn thâm độc thế này, sợ đến run cầm cập: "Mới mất chưa lâu, thơ chắc chắn vẫn ở chỗ kẻ đó, hay là lục soát thư viện ngay bây giờ?"
Đằng Ngọc Ý cười nhạt: "Bây giờ mà lục soát thư viện, tên trộm đó chỉ cần nuốt chửng mấy tờ giấy là phi tang xong. Ngoài việc đ. á. n. h rắn động cỏ khiến ả ta cẩn trọng hơn thì chúng ta chẳng tra được gì đâu."
Lận Thừa Hữu xem lại xấp thơ một lần nữa, cười khẩy: "Ta đại khái đoán được kẻ này muốn làm gì rồi. Nếu không nhờ Đằng nương t. ử có thói quen đặt bẫy trong phòng, e rằng Đỗ nương t. ử có gặp đại họa cũng chẳng biết ai hại mình."
Đỗ Đình Lan đang hồn xiêu phách lạc, vội hỏi: "Kẻ ác đó rốt cuộc muốn làm gì?"
Lận Thừa Hữu ngồi xuống bàn tròn, bảo Đằng Ngọc Ý: "Đưa xấp thư kia cho ta."
Đằng Ngọc Ý vội lấy xấp thư trong túi ra đặt trước mặt Lận Thừa Hữu. Thấy hắn ngồi xuống, nàng cũng kéo a tỷ ngồi xuống theo.
Lận Thừa Hữu chỉ vào xấp thư: "Ta đoán kẻ đó sẽ gửi thơ của Đỗ nương t. ử cho Lư Triệu An. Động cơ ư? Đương nhiên là vì biết Thái t. ử để ý Đỗ nương t. ử rồi."
Đỗ Đình Lan chấn động.
"Dùng những bài 'thơ tình' tự tay viết này để vu oan Đỗ nương t. ử có tư tình với nam nhân khác thì rất dễ lộ sơ hở. Nhưng Lư Triệu An thì khác. Trước đây ở Dương Châu, Đỗ nương t. ử quả thực có qua lại với hắn ta. Dù sau này đã cắt đứt, Lư Triệu An vẫn biết được những sở thích riêng tư của Đỗ nương tử. Cộng thêm mấy bài thơ này, đủ để chứng minh Đỗ nương t. ử và hắn ta vẫn còn dây dưa. Chuyện này mà truyền đến tai Hoàng thượng và Hoàng hậu, dù Thái t. ử không để bụng thì những triều thần muốn con gái mình làm Thái t. ử phi cũng sẽ cực lực phản đối."
Lời này trùng khớp với suy đoán của Đằng Ngọc Ý. Nàng tò mò hỏi: "Đêm đó Thế t. ử cũng thấy Thái t. ử và a tỷ ta đi cùng nhau sao?"
Nếu không sao Lận Thừa Hữu biết Thái t. ử để ý a tỷ.
Lận Thừa Hữu cười: "Thái t. ử tự nói với ta đấy. Ngài ấy bảo qua một thời gian nữa, đợi Đỗ nương t. ử quen thân hơn chút nữa, ngài ấy có thể sẽ xin chỉ h.ô𝖓.."
Mặt Đỗ Đình Lan đỏ bừng như sắp nhỏ da 〽️á-ⓤ. Nàng đứng dậy hành đại lễ, trịnh trọng nói: "Xin Thế t. ử chuyển lời giúp ta đến Thái t. ử điện hạ, ân tình này của điện hạ, Đỗ Đình Lan tuyệt đối không dám nhận. Từ lần lén gặp Lư Triệu An suýt bị thụ yêu hại c. h. ế. t, lòng ta đã nguội lạnh như tro tàn. Ta ngày ngày chép kinh Phật là vì sớm đã có ý định đoạn tuyệt hồng trần. Chỉ vì đệ đệ chưa thể gánh vác gia đình, sợ cha mẹ đau lòng nên mới chưa dám nói ra. Đợi đệ đệ trưởng thành, ta sẽ xuất gia tu hành."
Lận Thừa Hữu sững sờ quay sang nhìn Đằng Ngọc Ý.
Đằng Ngọc Ý cũng ngẩn người: "A tỷ, tên súc sinh Lư Triệu An cố tình hại tỷ, lỗi lầm của một kẻ đê tiện, sao tỷ lại lấy ra trừng phạt bản thân mình?!"
Trong mắt Đỗ Đình Lan lấp lánh lệ quang nhưng giọng điệu vô cùng kiên định: "Thói đời này hà khắc với nữ nhi lắm. Chỉ cần có kẻ cố tình đào bới chuyện này ra, danh tiếng cả nhà họ Đỗ sẽ bị hủy hoại. A gia dạy chúng ta phải sống quang minh lỗi lạc, ta lầm đường lạc lối thì không thể trách người khác."
Nàng lại cảm kích nói với Lận Thừa Hữu: "Thế t. ử lời hứa đáng ngàn vàng, từ khi sự việc xảy ra chưa từng hé răng nửa lời. Ân đức cao dày của Thế tử, Đỗ gia xin ghi lòng tạc dạ. Chỉ là chuyện này giấu được nhất thời chứ không giấu được cả đời. Phiền Thế t. ử sớm báo cho Thái t. ử biết để điện hạ tìm người khác xứng đáng hơn. Vụ án này liên lụy quá rộng, đến cả Võ Đại nương cũng bị kẻ đó ⓗ_ạ độ_ⓒ thủ, ta lo sau này còn có đồng môn bị hại. Nếu vụ án thực sự liên quan đến tên tiểu nhân Lư Triệu An, Thế t. ử đừng vì ta mà e ngại. Nếu cần ta làm chứng, ta tuyệt đối sẽ không từ chối."
Hồng Nô không nhịn được khóc nấc lên, nương t. ử đây là muốn đập nồi dìm thuyền, quyết tâm đến cùng rồi. Sắc mặt Đằng Ngọc Ý đã thay đổi, trong cơn giận dữ nàng tính toán cho người đi g. i. ế. c Lư Triệu An. Nếu không bị tên tiểu nhân này hãm hại, a tỷ sao lại chán nản đến thế. Hơn nữa tên súc sinh này dường như đã hại không ít người, biết thế hồi mới đến Trường An nàng đã cho người lấy mạng ch. ó của hắn rồi.
Nào ngờ Lận Thừa Hữu nghiêm mặt nói: "Ta không nói chuyện này với ai, ngoài việc đã hứa giữ bí mật, còn vì ta biết trên đời này ai cũng có lúc hồ đồ. Đỗ nương t. ử quen Lư Triệu An khi mới mười lăm tuổi, dù có sai thì cũng chỉ là nhìn người không rõ mà thôi. Đời người ai mà chẳng có lúc sai lầm? Ta tình cờ biết chuyện nhưng không rõ đầu đuôi nên không có tư cách phán xét. Hơn nữa ta tin với phẩm hạnh của Đỗ nương tử, sớm muộn gì cũng sẽ nói thật với Thái tử. Làm thế nào thì Thái t. ử tự khắc có định đoạt.
Những lời tối nay của Đỗ nương t. ử quả nhiên không làm Lận mỗ thất vọng. Trên đời này ngụy quân t. ử đạo mạo thì nhiều, chân quân t. ử dám nhận lỗi lại chẳng có mấy ai." Lận Thừa Hữu tỏ vẻ kính phục: "Đỗ nương t. ử quả thực là bậc quân tử."
Đằng Ngọc Ý ngẩn ngơ.
Đỗ Đình Lan ngượng ngùng cúi đầu. Lận Thừa Hữu nói được những lời này chứng tỏ hắn còn chính trực và thấu đáo hơn nàng nghĩ.
Lận Thừa Hữu nói tiếp: "Ngoài ra có một chuyện cần nói cho Đỗ nương t. ử biết. Cuộc 'tình cờ gặp gỡ' của cô với Lư Triệu An ở Dương Châu năm xưa, cũng như những bức thư qua lại sau đó có thể đều do hắn sắp đặt từ trước. Tối nay ta mang những bức thư này đến là vì phát hiện ra một số manh mối trong đó. Ngoài ra ta còn tìm được bài thơ cầu cạnh Lư Triệu An gửi cho Trịnh Sương Ngân. So sánh hai xấp thư thì thấy đều có vấn đề."
Cả phòng im phăng phắc.
Lận Thừa Hữu cầm một bức thư lên: "Những bức thư này ta xem đi xem lại không dưới mười lần. Nếu muốn giở trò trong thư thì ít nhất phải dùng đến chu sa. Vì mãi không tìm ra vấn đề nên ta tạm gác lại một thời gian. Mãi đến mấy hôm trước ta biết được từ chỗ Trịnh Phó Xạ rằng Trịnh gia quả thực từng có ý định kén Lư Triệu An làm rể, chuyện này không phải tin đồn vô căn cứ, ta mới đổi hướng suy nghĩ. Sau đó ta tìm cách lấy được bức thư đầu tiên Lư Triệu An gửi cho Trịnh nương tử, so sánh với bức thư đầu tiên Đỗ nương t. ử nhận được, phát hiện hai bức thư có một điểm chung. Vô Vi, mang nến lại đây."
Đằng Ngọc Ý ngẩn người, tiếng "Vô Vi" này gọi thuận miệng ghê. Nàng "dạ" một tiếng, đứng dậy đẩy chân nến đến trước mặt Lận Thừa Hữu. Lận Thừa Hữu trải bức thư ra, xác nhận lại với Đỗ Đình Lan: "Đỗ nương t. ử xem kỹ xem, đây có phải bức thư đầu tiên Lư Triệu An gửi cho cô không?"
Đỗ Đình Lan đang tâm thần bất định, nghe vậy nhìn ngày tháng trên thư, gật đầu: "Đúng rồi. Ta và Lư Triệu An gặp nhau vào tiết Thanh Minh năm kia tại chùa Ẩn Sơn ở Dương Châu."
Khi đó Lư Triệu An đang đấu thơ với các văn nhân mặc khách địa phương, thấy Đỗ Đình Lan dẫn tỳ nữ đi ngang qua bèn đuổi theo, tự xưng là học trò của Đỗ Dụ Tri, nhờ Đỗ Đình Lan chuyển bức thư này cho cha nàng. Đỗ Đình Lan thấy hắn lời lẽ khẩn thiết nên đành nhận lấy, ai ngờ về đến nơi nhìn lại thì thấy trên phong bì ghi "Đỗ nương t. ử thân khải".
"Ta vốn định vứt đi, sau đó chẳng biết ma xui 🍳𝖚●ỷ khiến thế nào lại mở ra xem, kết quả bên trong là một bài thơ tình văn hay chữ tốt."
Lận Thừa Hữu trải phong bì thư dưới ánh nến, lại mở bức thư của Trịnh Sương Ngân ra. Dưới ánh lửa, trên thư hiện lên một vết bẩn nhỏ xíu giống hệt nhau, trông như giọt dầu mỡ b. ắ. n vào, tròn tròn, rất không bắt mắt.
Nếu Đỗ Đình Lan và Trịnh Sương Ngân không lấy hai bức thư ra so sánh cùng lúc, chắc chắn không ai phát hiện ra vết bẩn giống nhau như đúc này.
"Đây không phải đạo thuật, mà là một loại cổ trùng." Lận Thừa Hữu chỉ vào hai bức thư: "Vết bẩn này là dịch nhầy do cổ trùng để lại, gọi là Tương Tư Cổ, có thể khiến người ta yêu say đắm kẻ hạ cổ. Hai mươi năm trước ở thành Trường An từng có nữ t. ử dùng loại cổ trùng này mê hoặc các công t. ử thế gia, người phá giải cổ trùng là sư tôn ta. Vì thế sư tôn vừa về Trường An, ta đã trình bày điểm kỳ lạ trên thư cho người xem, người nhìn qua là nhận ra ngay. Phàm là người trúng cổ sẽ nảy sinh tình cảm với cái tên đầu tiên nhìn thấy sau khi trúng cổ. Lư Triệu An dùng cách viết thư để hạ Tương Tư Cổ cho cô và Trịnh Sương Ngân, mục đích là để các cô yêu hắn. Khi hắn đưa bức thư có dính cổ trùng trên phong bì cho Đỗ nương tử, hắn không sợ cô không nhận, bởi vì dù chỉ mê hoặc được tỳ nữ bên cạnh cô, sau này hắn vẫn có thể lợi dụng tỳ nữ đó để khiến cô trúng cổ."
Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan há hốc mồm kinh ngạc, Bích Loa và Hồng Nô cũng sợ ngây người.
Lận Thừa Hữu nói tiếp: "Lư Triệu An nhắm vào Đỗ nương t. ử đương nhiên vì cô là con gái nhà họ Đỗ. Với Lư Triệu An lúc đó chỉ là một kẻ áo vải, Đỗ gia là danh gia vọng tộc mà hắn cả đời không với tới được. Hắn toại nguyện khiến Đỗ nương t. ử yêu mình, sau đó không chỉ moi được không ít lộ phí từ tay cô, mà còn hứa hẹn sau này sẽ cưới cô. Đến Trường An, hắn một bước lên mây đỗ đầu bảng, sau khi tiếp xúc với những quan lớn như Trịnh Phó Xạ, hắn không còn coi trọng chức quan của Đỗ công nữa. Thế là hắn lại mượn cớ đi bái phỏng cùng đồng môn để đưa thư đến tay Trịnh gia nương tử."
"Người trúng cổ sẽ ngày đêm nhớ mong kẻ hạ cổ." Lận Thừa Hữu cười nhạt: "Cho nên Đỗ nương t. ử dù biết Lư Triệu An thay lòng đổi dạ, đêm Thượng Tỵ vẫn mạo hiểm đến rừng trúc gặp hắn. Nhị tiểu thư Trịnh Phó Xạ vốn kiêu ngạo không coi ai ra gì, nhưng sau khi xem thơ của Lư Triệu An lại sinh lòng ái mộ, không những lập tức thư từ qua lại với hắn mà còn gợi ý cho cha kén hắn làm rể."
Đằng Ngọc Ý kinh ngạc lắng nghe. Kiếp trước Lư Triệu An quả thực đã thành công. Sau khi a tỷ bị siết cổ c. h. ế. t nửa năm, Lư Triệu An đã nở mày nở mặt cưới Trịnh Sương Ngân, từ đó một bước lên mây, trở thành Gián quan trẻ tuổi tài cao nhất triều đại này.
"Nhưng mà... Tương Tư Cổ này có thể tự giải được không?" Đằng Ngọc Ý thắc mắc: "A tỷ sau vụ thụ yêu, nghe đến tên Lư Triệu An là chỉ muốn nôn. Hơn nữa theo ta quan sát, Trịnh Sương Ngân cũng lạnh nhạt với Lư Triệu An đi nhiều. Nhớ đêm Thi Tà xông vào phủ Thành Vương, Lư Triệu An và Hồ Quý Chân dùng chung một lá bùa, nhưng khi Thi Tà đến thật, Lư Triệu An lại chỉ lo chạy một mình, nhốt Hồ Quý Chân ở ngoài cửa. Trịnh Sương Ngân chắc đã nhìn thấy cảnh đó nên sau đó không thèm để ý đến Lư Triệu An nữa."
Hơn nữa với tính cách của Trịnh Sương Ngân, nếu một lòng muốn gả cho Lư Triệu An thì tuyệt đối sẽ không chủ động tham gia tuyển chọn Thái t. ử phi.
"Đúng là khó giải." Lận Thừa Hữu cười nói: "Nhưng khéo ở chỗ Đỗ nương t. ử và Trịnh nương t. ử đều đã giải được cổ. Loại cổ trùng này cực kỳ ngoan cố, trừ khi phát hiện vật chủ sắp c. h. ế. t, nếu không tuyệt đối không chủ động chui ra. Không may là Đỗ nương t. ử gặp phải thụ yêu pháp lực gần thành ma, đêm đó khi cô và Đoan Phúc đến, Đỗ nương t. ử đã hô·п mê bất tỉnh. Trịnh nương t. ử đêm đó cùng mọi người bị nhốt trong sảnh hoa phủ Thành Vương cũng bị Thi Tà mê hoặc. Gặp phải loại tà ma này thường khó giữ được mạng, vật chủ c. h. ế. t thì cổ trùng trong cơ thể cũng c. h. ế. t theo. Cổ trùng biết đại sự không ổn, sợ quá chui ra khỏi người vật chủ. Vì không có ai dùng nó hạ chú nữa nên từ đó trở thành cổ trùng vô chủ."
Trong phòng không ai nói lời nào, ai nấy đều kinh ngạc tột độ.
Đằng Ngọc Ý nhìn những bức thư trên bàn, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ không hợp thời.
Nhớ lại kiếp trước khi cùng Hoàng hậu lễ Phật ở chùa Đại Ẩn, nàng từng nghe Xương Nghi và quận chúa A Chi kể một chuyện.
Có lần hai người đến nhà Trịnh Phó Xạ dự tiệc, vô tình phát hiện Lận Thừa Hữu trốn trên cây.
Hai đứa trẻ tò mò hỏi A Đại ca ca trốn trên cây làm gì, Lận Thừa Hữu bảo hắn đang tìm tổ chim.
Đây tất nhiên là lời nói dối để lừa trẻ con.
Lúc đó nàng nghe chuyện này thấy rất lạ, Lận Thừa Hữu trốn trên cây to nhà Trịnh Phó Xạ, chẳng lẽ là để điều tra Trịnh Phó Xạ?
Giờ ngẫm lại, người Lận Thừa Hữu điều tra có khi nào là Lư Triệu An không?
Lần đó ở lầu Thải Phượng, Bành Ngọc Quế trước khi c. h. ế. t đã sám hối rằng, т-à 𝐭-𝒽⛎-ậ-𝐭 một khi đã dính vào sẽ hủy hoại tâm tính con người. Lư Triệu An dùng ⓣ*à †*𝐡ц*ậ*✞ và cổ độc để mưu cầu tiền đồ, sau này gặp chuyện khó giải quyết chắc chắn sẽ ngựa quen đường cũ.
Làm nhiều lần ắt sẽ bị người tinh ý phát hiện. Chắc hẳn kiếp trước Lận Thừa Hữu cũng đã nghi ngờ Lư Triệu An. Mà với tính cách của Lận Thừa Hữu, một khi muốn điều tra cái gì thì nhất định sẽ tra cho ra nhẽ.
Nếu những thủ đoạn này của Lư Triệu An bị Lận Thừa Hữu phanh phui, hắn tuyệt đối không có kết cục tốt đẹp.
Nói như vậy, kiếp trước Lận Thừa Hữu cũng coi như gián tiếp 🅱_á_𝖔 𝖙ⓗ_ù cho a tỷ.
Tiếc là chuyện về sau nàng cũng không biết nữa.
Suy nghĩ một hồi, đáy lòng Đằng Ngọc Ý lại nảy sinh một ý nghĩ khác. Kiếp trước sau khi a gia mất, vinh sủng vô hạn. Nàng và Đoan Phúc cùng đám hạ nhân bị 𝐬á_† ♓_ạ_ⓘ được coi là vụ án kinh thiên động địa, truyền đến 𝖙𝖗-❗-ề-𝖚 đìп-𝐡, Thánh nhân chắc chắn sẽ giao cho Đại Lý Tự nghiêm tra việc này.
Không biết cuối cùng có phải Lận Thừa Hữu tiếp nhận vụ án này không. Chỉ cần do hắn điều tra, kiểu gì cũng sẽ có ngày chân tướng phơi bày.
Nghĩ đến đây, tim nàng khẽ rung động. Có khi nào kiếp trước sau khi nàng c. h. ế. t, đã có người 𝐛·á·0 𝐭𝒽·ù cho nàng, và người đó là Lận Thừa Hữu trước mặt này?
Nàng lén quan sát Lận Thừa Hữu, tiếc là không có cách nào kiểm chứng. Hơn nữa nói như vậy thì người lên làm Thái t. ử phi kiếp trước chưa chắc đã là kẻ áo choàng đen g. i. ế. c hại nàng. Bởi vì chỉ cần Lận Thừa Hữu tra ra hung thủ là ai, người đó làm sao còn cơ hội làm Thái t. ử phi nữa.
Tiếc là trong giấc mộng dài đó, nàng chỉ biết ba năm sau Thái t. ử cuối cùng cũng thành thân, nhưng không nghe được từ miệng đám thái giám Thái t. ử phi là ai. Không chỉ vậy, nàng còn nghe tin Lận Thừa Hữu bị ám hại bằng tên độc.
Chợt nghe bên tai có tiếng khóc, quay đầu lại mới giật mình thấy a tỷ đang nức nở đầy hận thù, Hồng Nô cũng đang âm thầm lau nước mắt.
Lòng Đằng Ngọc Ý chua xót không thôi, vội ôm a tỷ vào lòng. A tỷ vì chuyện này mà gánh vác quá nhiều, sợ cha mẹ và em út lo lắng nên ngoài mặt tỏ ra bình thường, thực chất trong lòng u uất, vì không muốn ảnh hưởng đến danh tiếng Đỗ gia mà thậm chí còn nảy sinh ý định nương nhờ cửa Phật. Lại nghĩ đến kiếp trước, a tỷ vì Lư Triệu An mê hoặc mới đến rừng trúc, có lẽ tình cờ bắt gặp Lư Triệu An bàn chuyện với kẻ chủ mưu nên mới bị siết cổ c. h. ế. t trong rừng.
Nàng hận đến nɢ♓●1●ế●𝓃 𝓇ăn●ɢ, im lặng một lúc rồi ngẩng đầu hỏi Lận Thừa Hữu: "Có dấu vết cổ trùng trên hai bức thư này rồi, có phải có thể bắt Lư Triệu An rồi không?"
Lận Thừa Hữu nhìn Đỗ Đình Lan vẫn đang nức nở: "Việc này cần có người đứng ra chỉ chứng Lư Triệu An. Trịnh nương t. ử và Đỗ nương t. ử đều là nạn nhân bị cổ độc hãm hại, nên trước khi hành động, ta phải bàn bạc trước với các cô..."
Đỗ Đình Lan trước đó đã bày tỏ thái độ một lần, nay biết được chân tướng, đương nhiên hận Lư Triệu An thấu xương, vội lau nước mắt nói: "Chỉ cần cần ta làm chứng, Thế t. ử cứ báo một tiếng là được, ta tuyệt đối không hai lời."
Lận Thừa Hữu ngẫm nghĩ rồi nói với Đằng Ngọc Ý: "Cho hai tỳ nữ này ra ngoài đi."
Không phải hắn không tin tưởng hai tỳ nữ này, nếu họ có vấn đề thì đã sớm báo cho hung thủ đừng đến phòng dòm ngó rồi. Chỉ là hung thủ quá xảo quyệt, để tránh lỡ miệng nói hớ, chuyện tiếp theo càng ít người biết càng tốt.
Hồng Nô và Bích Loa nhẹ nhàng lui ra, thuận tay đóng cửa lại.
Lúc này Lận Thừa Hữu mới mở lời: "Lư Triệu An thế cô lực mỏng, một mình hắn không thể sai khiến được người như Hoắc Tùng Lâm chịu tội thay. Sau lưng hắn chắc chắn còn có kẻ chủ mưu. Tiếc là tên Hoắc Tùng Lâm này miệng cứng như đá, bị nhốt trong lao mấy ngày vẫn một mực khẳng định Hồ Quý Chân và Võ Đại nương đều do hắn hại. Ta vốn đang suy tính cách dụ kẻ đứng sau màn ra, nhờ chuyện tối nay mà coi như đã có manh mối."
Đằng Ngọc Ý hất cằm: "Có phải nhờ bằng chứng kẻ đó để lại trong bẫy của ta không?"
Lận Thừa Hữu mỉm cười. Thấy nàng vui vẻ ra mặt, đoán chắc là vì trút được gánh nặng trong lòng khi biết Lư Triệu An dùng cổ trùng. Hắn nghiêm túc gật đầu: "Chứ còn gì nữa. Tối nay tra ra manh mối then chốt này, hoàn toàn nhờ vào Đằng nương tử."
Đằng Ngọc Ý tự hào nói: "Thái t. ử vừa đi chơi với a tỷ thì tối nay có người trộm thơ của a tỷ. Lư Triệu An muốn hại biểu tỷ thì trước đó có vô số cơ hội. Hơn nữa gần đây Thế t. ử chắc chắn đã cho người theo dõi Lư Triệu An ngày đêm, hắn 𝐩_♓_â_𝖓 𝖙♓_â_𝖓 không nổi, không thể nào chạy đến thư viện lục lọi đồ của a tỷ được. Cho nên trong thư viện có một hung thủ thực sự đang ẩn nấp, và kẻ này nhắm vào các ứng cử viên Thái t. ử phi."
Lận Thừa Hữu: "Vụ án Võ Đại nương có quá nhiều điểm nghi vấn. Cô ấy và Hoắc Tùng Lâm không quen biết nhau, tuyệt đối không thể nào sai khiến Hoắc Tùng Lâm đi hãm hại Đặng Duy Lễ. Hoắc Tùng Lâm đêm đó chỉ là con rối, hung thủ thực sự là người khác. Ta vẫn luôn cho rằng người này là bạn bè thân thiết mà Võ Đại nương rất tin tưởng, bởi ta không tin trong đám quý nữ lại có người dính dáng đến ⓣ.à ⓣ𝒽.uậ.𝖙. Chuyện tối nay chứng minh hung thủ thực sự là đồng môn của Võ Đại nương."
Đỗ Đình Lan thắc mắc: "Trong thư viện toàn là con gái nhà thế gia, làm sao lại dính líu đến 𝐭*à 𝖙*𝖍*𝖚*ậ*т được..."
"Quên Hạo Nguyệt Tán Nhân rồi sao? bà ta lúc sinh thời vẫn luôn giả danh Tịnh Trần sư thái ở đạo quán Ngọc Chân. Đạo quán Ngọc Chân định kỳ tổ chức hội thơ và hội ngắm hoa, nghe nói các quý nữ Trường An thường xuyên rủ nhau đến đó chơi, kết giao với Tịnh Trần sư thái không khó."
Đằng Ngọc Ý trầm ngâm. Phải rồi, Hạo Nguyệt Tán Nhân biết ✝️_à 𝖙ⓗ_u_ậ_✝️, biết dùng tơ bạc.
Xem ra kẻ áo choàng đen kiếp trước rất có thể là một đồng môn nào đó từng qua lại với Hạo Nguyệt Tán Nhân.
Nàng vẫn nhớ rõ, kiếp trước khi kẻ áo choàng đen g. i. ế. c hại nàng và Đoan Phúc, nàng vì muốn sống sót đã chủ động nói: "Ta biết ngươi muốn gì, thứ đó hiện ta đang giấu ở một trang trại phía Nam thành."
Nhưng kẻ đó chẳng thèm hỏi han đó là vật gì, trực tiếp lấy mạng nàng và Đoan Phúc. Nàng vốn tưởng kẻ áo choàng đen đã tìm được bức thư trong thư phòng, giờ nghĩ lại, trước khi ra tay kẻ đó không hề xác nhận điều này với thuộc hạ, chứng tỏ không hề hứng thú với bí mật của phủ Đằng gia. Đêm đó hắn đến chỉ để lấy mạng.
Nhưng nàng xưa nay chưa từng gây thù chuốc oán với ai. Kết hợp với những chuyện xảy ra gần đây, nàng đoán việc mình bị nhắm vào rất có thể liên quan đến việc sau khi a gia mất, Thái t. ử thường xuyên sai người đến thăm hỏi nàng.
Rốt cuộc là ai đây?
Nhớ lại lúc tuyển chọn ban đầu, danh sách Thái t. ử phi có ba người, ngoài nàng ra còn có Võ Ỷ và Đặng Duy Lễ. Hiện tại những đồng môn này không ai nằm trong danh sách đó cả. Nhưng danh sách này cũng chưa chắc đã chuẩn, vì nếu mãi ba năm sau Thái t. ử mới thành thân thì trong đó chắc chắn có biến số.
Tuy nhiên nói về những đồng môn hiện tại, trước tiên có thể loại trừ một người. Kiếp trước cha của Lý Hoài Cố chức quan không cao, hơn nữa từ lần ở chùa Đại Ẩn đã bị Lận Thừa Hữu đổi tên thành "Lý Hoài Tam". Chuyện này đồn ra ngoài, Lý Hoài Cố đừng nói tranh cử Thái t. ử phi, đến gả vào thế gia đại tộc ở Trường An cũng khó.
Nghe nói sau vụ đó không lâu, vợ chồng Lý Quang Viễn đã muối mặt đưa con gái rời khỏi Trường An.
Xét từ điểm kẻ áo choàng đen có thể muốn làm Thái t. ử phi, chuyện kiếp trước lý ra không liên quan đến Lý gia. Bởi vì dù Lý gia có g. i. ế. c nàng thì cũng chẳng đến lượt Lý Hoài Cố, một khi bị tra ra còn bị tru di tam tộc.
Đằng Ngọc Ý suy tư nói: "Nếu người này chỉ muốn làm Thái t. ử phi thì chưa chắc đã là chủ nhân sau màn của Lư Triệu An. Vị đồng môn độc ác này chỉ tình cờ tiếp xúc với ✞*à т*♓⛎*ậ*†, hoặc quen biết kẻ chủ mưu. Kẻ chủ mưu sợ ba vụ án này tra ra mình nên dứt khoát tìm một con dê thế tội tên Hoắc Tùng Lâm, đổ hết tội lỗi ba vụ án lên đầu hắn."
Lời này trùng khớp với suy đoán của Lận Thừa Hữu.
Bởi vì động cơ gây án của ba vụ án không giống nhau.
Vụ án Hồ Quý Chân rất có thể là do Lư Triệu An làm, động cơ có lẽ là để "diệt khẩu".
Còn vụ Lý Oanh Nhi và Võ Đại nương sau đó là do người trong thư viện làm, động cơ là để dọn đường cho mình lên làm Thái t. ử phi.
Nếu chỉ mưu hại một mình Võ Đại nương thì động cơ quá rõ ràng, vì thế ả ta chọn một nạn nhân vô tội ra tay trước, như vậy mới có thể thuận lý thành chương dựng lên một hung thủ giả Hoắc Tùng Lâm "lấy hồn cứu con gái".
Lận Thừa Hữu cụp mắt suy nghĩ một hồi, cười nói: "Muốn bắt kẻ này không?"
Đằng Ngọc Ý: "Đương nhiên."
"Kẻ đó nằm mơ cũng không ngờ cô đặt sợi tóc trong phòng, cứ tưởng mình hành động thần không biết 🍳·𝐮·ỷ không hay, vài ngày nữa sẽ dùng thơ ca để gây chuyện. Chi bằng lợi dụng điểm này làm một cái bẫy, tóm gọn cả Lư Triệu An và kẻ trong thư viện. Nếu thuận lợi, biết đâu còn lôi được cả kẻ chủ mưu ra ánh sáng. Chỉ là... cái bẫy này cần ba người phối hợp. Cô, Đỗ nương t. ử và Thái tử."
Đỗ Đình Lan ngạc nhiên, còn Đằng Ngọc Ý không cần nghĩ ngợi nói ngay: "Thế t. ử cứ nói đi, cần bọn ta phối hợp thế nào?"
Nhớ lại cảm giác chìm trong nước băng giá kiếp trước, nàng hận không thể ăn tươi nuốt sống kẻ đó. Thấy sắp bắt được hung thủ, tim nàng không kìm được run lên.
"Mấy ngày nữa bá phụ sẽ xuất thành đi săn, quý tộc trong kinh cũng sẽ đi cùng. Đến lúc đó ta sẽ nhờ bá mẫu hạ chỉ, cho phép học sinh trong thư viện..."
Nghe xong kế hoạch của Lận Thừa Hữu, Đằng Ngọc Ý im lặng hồi lâu. Người này thông minh tuyệt đỉnh, chỉ trong chốc lát đã nghĩ ra được một cái bẫy thiên y vô phùng.
Nàng lắc đầu.
"Mềm lòng rồi à?" Lận Thừa Hữu nghi hoặc: "Đằng Ngọc Ý, cô trở nên do dự từ bao giờ thế?"
Đằng Ngọc Ý thở dài: "Ý ta là chưa đủ tàn nhẫn. Còn cách nào tàn nhẫn hơn không?"
Đỗ Đình Lan đang trăm mối cảm xúc ngổn ngang vì chuyện làm rõ vụ Lư Triệu An, nghe vậy thì ngẩn người, ngước nhìn muội muội rồi lại nhìn Lận Thừa Hữu. Hai người này bình thường nói chuyện với nhau thế này sao? Nàng dở khóc dở cười, nắm tay muội muội lắc nhẹ. Nói chuyện thì nói chuyện, đừng có lộ hung quang như thế.
Lận Thừa Hữu dường như đã sớm quen với vẻ hung dữ của Đằng Ngọc Ý, chẳng những không thấy lạ mà còn cười rạng rỡ, như thể muốn nói: Đây mới là Đằng Ngọc Ý chứ.
"Nói đi, cô muốn làm thế nào?"
| ← Ch. 109 | Ch. 111 → |
