Truyện:Công Ngọc - Chương 075

Công Ngọc
Trọn bộ 143 chương
Chương 075
0.00
(0 votes)


Chương (1-143)

Một lúc lâu sau Đằng Ngọc Ý mới nhận ra, bộ y phục này của Lận Thừa Hữu vẫn là bộ hắn mượn tạm của Thuần An Quận vương trước khi đến chùa Đại Ẩn, mặc đến tận bây giờ vẫn chưa thay, chứng tỏ mấy canh giờ qua hắn bận rộn suốt.

Lúc nãy nàng nhờ Đoan Phúc chuyển lời có nói muốn "trực tiếp thông báo", chẳng lẽ Lận Thừa Hữu sợ Tuyệt Thánh và Khí Trí chuyển lời không rõ ràng nên mới tranh thủ ghé qua một chuyến?

Cơn say của nàng lập tức tan đi quá nửa, nàng gật đầu nói: "Đúng vậy, ta có việc gấp cần tìm Thế tử."

Lận Thừa Hữu nhảy từ trên tường xuống, phủi bụi trên tay nói: "Vậy thì nói ngắn gọn thôi."

Hắn có vẻ đang vội đi, Đằng Ngọc Ý nào dám làm lỡ thời gian của hắn, nàng nhìn quanh quất, do dự không biết nên nói chuyện với hắn trong sân hay ra ngoài nói. Vô tình liếc thấy rượu và thức ăn trên bàn đá, nàng ngẩn người, tự trách mình say rượu suýt quên mất bàn tiệc này. Vốn dĩ nàng định tiếp đãi Tuyệt Thánh và Khí Trí, giờ đổi thành Lận Thừa Hữu, càng phải tiếp đón chu đáo hơn.

"Thế t. ử dùng bữa tối chưa?" Nàng vội nói: "Ta cứ đợi hai vị tiểu đạo trưởng mãi, những món này vẫn chưa ai động đũa, nếu Thế t. ử không chê đạm bạc thì dùng tạm một chút, ta bảo các nàng hâm nóng vài bình rượu nữa, nhanh thôi."

Nói rồi nàng rảo bước ra hành lang gọi Xuân Nhung và Bích Loa hâm rượu. Hai tỳ nữ nghe tiếng đi ra, nhìn thấy Lận Thừa Hữu trong sân cũng giật mình.

Lận Thừa Hữu vốn định nói vài câu rồi đi, thấy chủ tớ Đằng Ngọc Ý đã bắt đầu bận rộn, đành quay đầu nhìn bàn đá dưới gốc lê. Suốt dọc đường hắn chưa uống ngụm nước nào, Đằng Ngọc Ý đã chuẩn bị sẵn rượu, uống chút cũng không sao.

Hắn đi tới bàn đá, vén vạt áo ngồi xuống. Cái sân này thanh tịnh thì có thanh tịnh, tiếc là không đủ rộng rãi, diện tích chỉ bằng một phần tư "Đàm Thượng Nguyệt" của Đằng Ngọc Ý, chỗ nào cũng thấy chật chội.

Thức ăn trong đĩa sạch sẽ, quả thực chưa ai động đến. Hắn cầm bình rượu định rót cho mình, chợt thấy chén rượu hơi ấm, hắn sững người, mới nhớ ra đây là chén rượu Đằng Ngọc Ý vừa cầm.

Hắn vội đặt chén xuống, cụp mắt nhìn, đó là một chiếc chén Vũ Tiên nhỏ nhắn.

Rượu trong chén trong veo như bạc, làm hắn nhớ đến giọt lệ long lanh trên mi nàng. Tại sao lại buồn? Chẳng lẽ nhớ mẹ? Lúc buồn bã mà uống rượu lung tung, chỉ càng hại thần hại thân hơn bình thường.

Đỗ Đình Lan trong nhà đã nghe thấy động tĩnh ngoài sân, khổ nỗi vừa thay đồ ngủ không tiện ra ngoài, đành ở trong phòng thì thầm hỏi Đằng Ngọc Ý. Đằng Ngọc Ý nói: "Là Lận Thừa Hữu, chắc là hai vị tiểu đạo trưởng đã chuyển lời cho hắn... Hắn đang vội đi, muội nói với hắn vài câu ngoài sân, a tỷ ngủ trước đi."

Đỗ Đình Lan gật đầu, quay người đi về giường, trong lòng dấy lên vài phần nghi hoặc. Giờ tuy chưa muộn lắm nhưng đi một chuyến cũng không dễ, chẳng lẽ chỉ vì sư đệ nói A Ngọc có việc tìm hắn mà hắn chịu cất công đến gặp A Ngọc sao?

Nàng không kìm được nhìn qua cửa sổ ra sân, muội muội đã ngồi đối diện Lận Thừa Hữu, thần thái Lận Thừa Hữu vẫn phóng khoáng bất cần như thường ngày, nhìn thế này dường như không thấy có gì khác lạ.

Nàng nhớ đến lời đồn đại ở Trường An về việc Lận Thừa Hữu trúng Tuyệt Tình Cổ, lại cảm thấy mình đa nghi quá. Lời này dù sao cũng là muội muội nhờ Đoan Phúc chuyển đi, Lận Thừa Hữu say mê hàng yêu trừ ma, sợ bỏ sót manh mối quan trọng của vụ án nên đích thân đến một chuyến cũng là hợp lý.

Xuân Nhung và Bích Loa thoáng chốc đã hâm rượu mới, lại đưa chén rượu sạch đến trước mặt Lận Thừa Hữu.

Đằng Ngọc Ý đích thân rót rượu cho Lận Thừa Hữu và mình: "Trước khi nói chính sự, cho phép ta kính Thế t. ử vài chén. Lần trước là Thi Tà, hôm nay là Nại Trọng, nếu không nhờ Thế t. ử trượng nghĩa ra tay cứu giúp, cái mạng nhỏ này của ta đã sớm chôn vùi trong tay ⓨê*𝖚 m*@ rồi. Chén này, tạ ơn cứu mạng của Thế tử."

Nói rồi, nàng cười híp mắt nâng chén với Lận Thừa Hữu, cúi đầu uống cạn chén rượu.

Uống xong một chén, nàng lại định rót cho mình chén thứ hai.

Nào ngờ Lận Thừa Hữu đưa tay giữ bình rượu lại.

Đằng Ngọc Ý ngẩn ra.

"Thế t. ử uống không quen Thạch Đống Xuân sao? Ta còn chuẩn bị một bình Thúy Đào, hay là đổi Thúy Đào cho Thế t. ử nhé."

"Rượu ngon." Lận Thừa Hữu nói: "Nhưng vừa nãy ngươi uống không ít rồi nhỉ?"

Đằng Ngọc Ý xua tay: "Không sao, tửu lượng ta không tồi, đã nói là kính rượu, làm gì có lý nào chỉ uống một chén."

Nàng vẫn định lấy bình rượu.

Lận Thừa Hữu không chịu buông tay, chỉ cười nói: "Đằng Ngọc Ý, ngươi đột nhiên khách sáo với ta thế này, ta lại thấy không quen... Thôi được rồi, tấm lòng của ngươi ta nhận, uống nữa là say đấy, đừng quên ngươi còn chính sự muốn nói với ta."

Đằng Ngọc Ý ho khan một tiếng: "Trước kia là trước kia, bây giờ là bây giờ, Thế t. ử giờ là đại ân nhân của ta, ta có tôn trọng Thế t. ử thêm nữa cũng là điều nên làm."

Nói thì nói vậy, bị Lận Thừa Hữu nói kháy, nàng cũng ngại ép rượu nữa, chỉ thầm tính toán trong lòng. Cái yên ngựa ngọc tím kia sắp làm xong rồi, nàng giục Trình bá cho người làm gấp là vì sợ lúc tặng quà lại trùng đúng sinh nhật Lận Thừa Hữu. Nàng và Lận Thừa Hữu không thân thiết lắm, tự dưng tặng quà sinh nhật long trọng thế này khó tránh khỏi khiến người ta hiểu lầm.

Ai ngờ sau đó lại xảy ra bao nhiêu chuyện. Giờ nhìn lại, nàng và Lận Thừa Hữu đã qua lại nhiều lần như vậy, hắn lại có ơn với nàng, hắn sinh nhật nàng về tình về lý đều nên đích thân đến chúc mừng... So với món quà được chuẩn bị kỹ lưỡng như yên ngọc tím, kính rượu có vẻ hơi tầm thường. Thôi được rồi, dù muốn bày tỏ lòng biết ơn với hắn cũng không cần vội vàng lúc này.

Nàng nhìn Lận Thừa Hữu, lấy kiếm Tiểu Nhai ra: "Không dám làm lỡ thời gian của Thế tử, vậy nói chuyện chính nhé. Lần trước Thế t. ử chẳng phải hỏi ta tại sao lại sai người theo dõi Trang Mục sao?"

Chén rượu của Lận Thừa Hữu khựng lại bên môi, rồi đặt xuống: "Ngươi quen hắn từ trước à?"

Đằng Ngọc Ý lắc đầu: "Là Tiểu Nhai nói với ta người này sau này sẽ gây bất lợi cho ta."

Tiểu Nhai đang ngủ gật trong thân kiếm, nghe vậy suýt nữa nhảy dựng lên tại chỗ. Nói bậy, hắn chưa từng nói thế bao giờ.

Đằng Ngọc Ý cảm thấy thân kiếm nóng lên, biết Tiểu Nhai không vui. Không sao, nàng đã giao ước ba điều với Tiểu Nhai rồi, nàng cứ bịa chuyện của nàng, cho hắn cũng không dám làm loạn với nàng.

Chuyện hôm nay khiến nàng cảm thấy cực kỳ bất thường. Nàng vừa muốn nhắc nhở Lận Thừa Hữu việc Nại Trọng xuất thế có thể liên quan đến tên áo đen, vừa muốn để Lận Thừa Hữu sớm đề phòng kẻ tiểu nhân trong bóng tối, nhưng đồng thời nàng cũng không muốn liên lụy đến người giúp mình mượn mạng. Suy đi tính lại, đành phải lấy một số trải nghiệm kiếp trước, bịa là lời tiên tri của Tiểu Nhai vậy.

"... Tiểu Nhai có nhắc đến một tên áo đen, nói tên đó khi g. i. ế. c người thường dùng một loại ⓥ*ũ 🎋𝖍*í dạng sợi dây bạc... Lần trước ở lầu Thải Phượng ta thấy Bành Ngọc Quế cũng có ám khí như vậy... Nhờ sự chỉ dẫn của hắn ta mới đến chợ Tây tìm Trang Mục... Kết quả vừa đến thì xảy ra chuyện đó... Hôm nay Nại Trọng xuất thế, tên áo đen kia lại trùng hợp xuất hiện..."

Lận Thừa Hữu nghe, vẻ nghi hoặc trong mắt dần chuyển thành kinh ngạc.

Đằng Ngọc Ý biết Lận Thừa Hữu thông minh tuyệt đỉnh, dù nàng nói có kín kẽ đến đâu cũng khó khiến hắn tin hoàn toàn. Để hắn coi trọng chuyện này, nàng gõ vào chuôi kiếm ngay trước mặt hắn: "Tiểu Nhai, ngươi ra đây."

Tiểu Nhai miễn cưỡng chui ra.

Đằng Ngọc Ý liếc nhìn hắn: "Có phải ngươi có thể biết trước chuyện tương lai không?"

Tiểu Nhai thầm trợn trắng mắt, dù không tình nguyện đến mấy cũng đành giúp chủ nhân nói dối cho tròn: "Ta là khí linh của thượng cổ thần kiếm, biết trước chuyện tương lai có gì lạ đâu?"

Lận Thừa Hữu đặt chén rượu xuống cười nói: "Các hạ đã biết trước chuyện tương lai, chi bằng nói thẳng cho ta biết hung thủ 💰-á-ⓣ ♓ạ-𝐢 ba t. h. a. i p. h. ụ là ai, ta đi bắt người ngay, đỡ để thêm t. h. a. i p. h. ụ nào bị hại nữa."

Tiểu Nhai há hốc mồm: "Cái này... Ta..."

Đằng Ngọc Ý đối với hắn đã đủ khó chơi rồi, ai ngờ tên này còn khó chơi hơn.

Đằng Ngọc Ý vội cười nói: "Tiểu Nhai tuy thỉnh thoảng nhìn thấu thiên cơ nhưng cũng không phải chuyện gì cũng biết. Hắn là khí linh của ta, những chuyện biết trước đa phần liên quan đến ta, chuyện khác chưa chắc đã linh nghiệm."

Lận Thừa Hữu không tiếp lời. Hắn tò mò về bí mật trên người Đằng Ngọc Ý không phải ngày một ngày hai, không ngờ vòng vo tam quốc, nàng lại lôi khí linh trong kiếm ra làm bia đỡ đạn. Chập tối nàng nhờ chuyển lời nhấn mạnh "trực tiếp thông báo", chắc là vì những tình huống này phải gọi Tiểu Nhai ra giải thích đây mà.

Nhưng hắn chưa từng nghe nói trên đời có khí linh pháp khí nào biết trước chuyện tương lai. Hơn nữa lời Đằng Ngọc Ý nghe thì có lý, nhưng ngẫm kỹ lại thấy không ổn. Đằng Ngọc Ý không phải người bốc đồng nóng nảy, Tiểu Nhai có đáng tin đến đâu thì những chuyện này dù sao cũng chưa xảy ra, nàng chỉ nghe khí linh nói có một tên áo đen sẽ gây bất lợi cho mình mà đáng để mang cả đám hộ vệ đến chợ Tây theo dõi Trang Mục sao?

Nhìn bộ dạng phòng bị mọi nơi của nàng, rõ ràng là từng bị người ta hại, nhưng thời gian qua theo hắn tìm hiểu, ngoài lần đuối nước trên đường đến Trường An, nàng chẳng gặp t. a. i n. ạ. n nào khác.

Theo hắn thấy, nàng vẫn chưa nói thật.

Hắn ngước mắt đ. á. n. h giá nàng. Đôi mắt nàng đen láy sáng ngời, cứ lẳng lặng nhìn hắn như vậy. Nhìn mãi nhìn mãi, hắn như lạc vào hai hồ nước trong veo thấy đáy.

Điều này làm hắn nhớ đến suối nước ở Ly Sơn, giữa mùa hè oi ả mà nhảy ùm xuống đó... Sự mát lạnh của dòng suối có thể tức thì làm dịu đi sự nóng bức trong lòng.

Hắn lắc đầu, trong đầu toàn nghĩ linh tinh gì thế này. Rồi hắn lẳng lặng dời mắt khỏi mặt nàng. Thôi được rồi, hắn vạch trần nàng làm gì.

Nàng còn nhỏ đã mất mẹ, làm vậy biết đâu có nỗi khổ tâm khó nói, nàng không muốn nói thì cứ để nàng giấu đi.

Nếu nàng không tin hắn thì cứ tránh hắn là được, cần gì phải gọi khí linh của mình ra nói những chuyện này với hắn. Nàng thà mạo hiểm bị hắn nghi ngờ cũng muốn nói cho hắn biết những manh mối này, chỉ chứng tỏ nàng muốn giúp hắn.

Bỗng thấy trong lòng ấm áp, cảm giác này hơi giống lúc cha mẹ nói chuyện với hắn ngày xưa, chỉ khác là người ngồi đối diện là Đằng Ngọc Ý...

Dừng lại, tối nay bị sao thế này. Hắn trấn tĩnh lại, nghiêm túc nhìn Đằng Ngọc Ý nói: "Những chuyện này trước đây ngươi từng nói với ai chưa?"

Đằng Ngọc Ý vẫn luôn để ý sự thay đổi sắc mặt của Lận Thừa Hữu, thấy vẻ mặt hắn trở nên trịnh trọng, biết hắn cuối cùng cũng coi trọng lời nàng nói, vội lắc đầu: "Trước đây ta chỉ nói với cha thôi."

Lận Thừa Hữu ngẩn ra, vậy hắn là người thứ hai biết bí mật này của nàng.

Ngoài cha, nàng chỉ nói cho hắn...

Hắn cụp mắt nhìn chén rượu trong tay, chậc, rượu này tối nay làm người ta nóng người quá.

Hắn dứt khoát đặt chén rượu xuống: "Vậy là tên áo đen mà Tiểu Nhai nhìn thấy trước kia, hôm nay đã xuất hiện ở Ngọc Chân Nữ Quan Quán?"

Đằng Ngọc Ý bèn bảo Tiểu Nhai: "Ngươi kể hết những gì nhìn thấy cho Thế t. ử nghe đi."

Tiểu Nhai bắt gặp ánh mắt ngầm đe dọa của Đằng Ngọc Ý, trong lòng lại trợn trắng mắt mấy cái, ngồi xếp bằng trước mặt Lận Thừa Hữu, ấp a ấp úng kể lại những chuyện nghe được trong kiếm ngày trước.

Lận Thừa Hữu giả vờ như không thấy vẻ mặt kỳ quái của Tiểu Nhai, nghiêm túc nghe hết lời Tiểu Nhai nói, không khỏi trầm ngâm suy nghĩ.

Nại Trọng vừa xuất hiện, tên áo đen bèn dụ Đoan Phúc đi, khiến Đằng Ngọc Ý mất cơ hội được cứu ngay tại chỗ lúc xảy ra chuyện. Nếu nàng không phá giải được câu đố, nàng và đám người trong rừng đào đã bị Nại Trọng nuốt chửng rồi.

Trùng hợp là tỷ muội nhà họ Bành lại vừa khéo bị cách ly bên ngoài rừng đào. Tuy họ cũng gặp phải bốn con tiểu զυ*ỷ tay sai của Nại Trọng, nhưng vì tiểu ⓠ●υ●ỷ pháp lực thấp kém nên nhanh chóng bị Tịnh Trần sư thái đuổi đi.

Họ Bành...

Hắn khẽ cau mày. Nại Trọng không phải là tà ma bình thường. Yêu Kinh nói Nại Trọng đột ngột xuất hiện vào thời thiên hạ đại loạn hai trăm năm trước. Lúc đó các châu huyện đã tập hợp cả trăm 🅿️·♓á·🅿️ 💰·ư cao tay ấn hợp lực trừ ma. Dù cuối cùng cũng diệt được ma, nhưng cả trăm ⓟ♓_á_ρ ş_ư đó cũng vì bị âm lực của Nại Trọng ❌⛎_𝖓_𝖌 độ_🌴 mà bỏ mạng ngay tại chỗ.

Nếu có người muốn tìm nơi trấn áp Nại Trọng năm xưa thì cũng không khó, chỉ cần quan sát thiên tượng hàng ngày, đồng thời phái người đi các châu huyện nghe ngóng những nơi hung tà bất thường, một hai năm là tìm ra nơi bị trấn áp hai trăm năm trước.

Cặp tà vật ở lầu Thải Phượng cũng tương tự.

Muốn song tà xuất thổ, chỉ cần phá hủy trận pháp trăm năm trước là được.

Nhưng muốn đ. á. n. h thức pháp lực của Nại Trọng lại không dễ, nên mới có người chuyên tâm chế tạo Nguyệt Sóc Đồng Quân để ⓗ*❗ế*п 𝐭*ế.

Việc này tuyệt đối không phải công lao một sớm một chiều, cũng không phải sức lực một hai người là làm xong.

Đằng sau chuyện này chắc chắn có dị sĩ cao nhân mưu tính.

Trước tiên loại trừ nhà họ Đằng. Hôm nay Đằng Ngọc Ý không chỉ bị nhốt trong rừng đào mà sau đó còn bị Nại Trọng bắt đi, chỉ cần hắn đến chậm một bước là nàng bị Nại Trọng ăn thịt rồi.

Vậy có phải là nhà họ Bành không?

Với bản lĩnh của cha con Bành Tư Thuận và Bành Chấn, âm thầm sắp đặt những việc này cũng chẳng tốn mấy sức.

Nhưng chỉ dựa vào việc tỷ muội nhà họ Bành không có mặt trong rừng đào mà nghi ngờ nhà họ Bành thì hơi khiên cưỡng. Hơn nữa nghĩ ngược lại, chuyện hôm nay nếu nói có người cố ý vu oan giá họa cho nhà họ Bành cũng hợp lý.

Mấu chốt là Nại Trọng là vua của vạn 🍳.⛎.ỷ, cho dù có người dùng Nguyệt Sóc Đồng Quân 𝒽𝒾ế_𝐧 𝖙_ế cho Nại Trọng cũng tuyệt đối không thể sai khiến được Nại Trọng.

Cho nên việc Nại Trọng đột nhiên hiện thân ở Ngọc Chân Nữ Quan Quán hôm nay chưa chắc đã nằm trong tầm kiểm soát của kẻ đó.

Từ lúc trên trời xuất hiện sấm sét kỳ dị đến lúc Nại Trọng hóa thành đại hòa thượng hiện thân, khoảng cách cùng lắm chỉ một khắc, vậy mà tên áo đen kia lại xuất hiện kịp thời như vậy.

Trong đầu Lận Thừa Hữu lóe lên tia sáng trắng, chẳng lẽ kẻ đứng sau màn sống ngay gần đó?

Nếu Nại Trọng hiện thế có liên quan đến kẻ này, vậy thì hung thủ g. i. ế. c hại ba t. h. a. i p. h. ụ kia dù không phải là kẻ chủ mưu cũng sẽ là người biết rõ mọi chuyện. Hiện giờ chỉ có Trang Mục từng giao du với kẻ này...

Hắn đặt chén rượu xuống, bật dậy.

Đằng Ngọc Ý: "Thế t. ử muốn đi sao?"

Lận Thừa Hữu nhìn nàng: "Những chuyện ngươi nói rất quan trọng, tối nay Trang Mục nhất định sẽ mở miệng, ta phải về thẩm vấn hắn ngay."

Lúc trước vì không yên tâm để Tuyệt Thánh và Khí Trí chuyển lời nên đi được nửa đường hắn lại quay về, quyết định này quả thực quá sáng suốt. Những lời Tiểu Nhai nói quá lắt léo, nếu để Tuyệt Thánh và Khí Trí truyền đạt lại, chắc chắn sẽ tam sao thất bản.

Đằng Ngọc Ý do dự, đã muốn nhắc nhở Lận Thừa Hữu thì đương nhiên càng sớm càng tốt. Nàng vội đứng dậy nói: "Thế t. ử xin dừng bước... Ta còn chuyện quan trọng muốn nói."

Nói rồi ra hiệu cho Tiểu Nhai trên bàn: "Tiểu Nhai, ngươi kể cho Thế t. ử nghe chuyện ngươi nhìn thấy về tên gian tế trong quân đi."

Tiểu Nhai đành phải đem chuyện Đằng Ngọc Ý mơ thấy Lận Thừa Hữu bị trúng tên độc, biến tấu thành lời tiên tri của mình kể cho Lận Thừa Hữu nghe.

Sắc mặt Lận Thừa Hữu trở nên kỳ quái, lời này gần như giống hệt lời Đằng Thiệu nói với hắn trước đó.

Đằng Thiệu nói mình nằm mơ, Tiểu Nhai lại nói mình nhìn thấy trước tương lai...

Biểu cảm của Đằng Thiệu lúc đó đã đủ kỳ lạ rồi, biểu cảm của Tiểu Nhai lúc này càng kỳ lạ hơn, khi nói còn lộ ra vài phần không tình nguyện, rõ ràng là bị Đằng Ngọc Ý é·ρ ⓑ⛎ộ·ⓒ.

Trong lòng hắn chợt động, có khi nào chuyện này không phải Tiểu Nhai nhìn thấy trước, cũng không phải Đằng Thiệu mơ thấy, mà là chính Đằng Ngọc Ý mơ thấy không?

Dù sao chỉ có Đằng Ngọc Ý vừa có thể sai khiến Tiểu Nhai, vừa có thể nhờ Đằng Thiệu nhắc nhở hắn. Hơn nữa nghĩ như vậy lại giải thích được tại sao nàng cứ ấp a ấp úng mãi về chuyện này.

Hắn liếc xéo Đằng Ngọc Ý.

Nàng mơ thấy hắn?

Sao nàng lại mơ thấy hắn...

Nàng thực sự mơ thấy hắn?

"Đây là do Tiểu Nhai nhìn thấy trước sao?" Hắn ho khan một tiếng, không định vạch trần nàng, vẻ mặt rất bình tĩnh.

Đằng Ngọc Ý gật đầu, trong lòng lại có chút thắc mắc, sắc mặt Lận Thừa Hữu sao kỳ lạ thế, hắn sẽ không nghi ngờ chứ.

C. h. ế. t dở, tối nay cha cũng đến chùa, cha không phải đã nhắc nhở Lận Thừa Hữu một lần rồi đấy chứ?

Biết thế trước đó xác nhận lại với cha một chút. Thôi, đ. â. m lao phải theo lao, lời của cha cũng có thể coi là lời tiên tri của Tiểu Nhai, miễn sao để Lận Thừa Hữu sớm đề phòng là được.

"Đúng vậy..." Nàng vội nói: "Lần trước Tiểu Nhai nói một tràng dài, vừa khéo cha cũng ở bên cạnh..."

Cú giật mình này khiến men rượu xông lên, chỉ trong nháy mắt, mặt và cổ nàng đều ửng hồng.

Lận Thừa Hữu nhìn thấy, không khỏi nhướng mày. Vậy là hắn đoán đúng rồi? Mải lo lấp l. i. ế. m mà mặt đỏ bừng thế kia.

Một tiểu nương t. ử sao lại đột nhiên mơ thấy một lang quân?

Tai hắn n-ó𝖓-🌀 𝐛ừ-ⓝ-𝖌 một cách khó hiểu.

Nàng mơ thấy hắn từ bao giờ?

Mơ thấy những gì?

Tuyệt đối không phải mơ thấy lúc ở lầu Thải Phượng đâu, vết thương bị nàng đ. â. m trong lầu mới đóng vảy cách đây không lâu.

Vậy là gần đây rồi, tối nay nàng lại đặc biệt chuẩn bị rượu thịt tiếp đãi hắn...

Chậc, Đằng Ngọc Ý không phải thích hắn rồi chứ? Nàng không biết hắn trúng Tuyệt Tình Cổ sao, cho dù nàng có thật lòng thì hắn cũng không thể thích nàng được.

Hắn cau mày, tim lại đập nhanh hơn vài nhịp, chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ về sự bất thường trên khắp cơ thể mình, chỉ nhìn thẳng phía trước gật đầu: "Được rồi, đa tạ đã nhắc nhở, sau này ta sẽ cẩn thận hơn."

Đằng Ngọc Ý thở phào nhẹ nhõm, những lời cần nói đều đã nói rồi, thấy Lận Thừa Hữu đi thẳng không quay đầu lại, nàng đứng tại chỗ cung kính hành lễ: "Thế t. ử đi thong thả."

Lận Thừa Hữu phi ngựa một mạch về Đại Lý Tự, vừa xuống ngựa thì gặp nha dịch đi ra, thấy Lận Thừa Hữu vội chạy tới đón: "Nghiêm tư trực đang định đi tìm Lận bình sự đấy ạ."

Nhìn thấy sắc mặt Lận Thừa Hữu, không khỏi thắc mắc: "Lận bình sự vừa đi đâu về thế, sao trông vui vẻ vậy?"

Lận Thừa Hữu ngạc nhiên: "Vui vẻ?"

Miệng nói vậy nhưng đâu rảnh suy nghĩ những chuyện này, đi thẳng vào ngục, quả nhiên thấy Nghiêm tư trực và bốn nha dịch đang đợi bên trong.

Trang Mục ngồi trong lồng sắt, mắt nhìn chằm chằm ra cửa.

Nha dịch và Nghiêm tư trực đón đầu: "Hắn nhất quyết đòi đợi Lận bình sự đến, hơn nữa xem ý tứ của hắn, hình như lúc khai báo chỉ muốn một mình Lận bình sự có mặt."

Lận Thừa Hữu cười khẩy: "Làm theo lời hắn."

Nghiêm tư trực và bốn nha dịch kinh hãi.

Lận Thừa Hữu nói: "Người do ta bắt, không sợ hắn giở trò, hơn nữa nếu hắn muốn giở trò thì cũng chẳng cần đợi đến bây giờ."

Đợi đám Nghiêm tư trực lui ra, Lận Thừa Hữu tiện tay bưng một bát lao hoàn trên bàn, đi đến trước lồng sắt mở khóa, lại rút miếng vải trong miệng Trang Mục ra, cười nói: "Đói rồi phải không? Không vội, ăn chút gì trước đã rồi nói."

Trang Mục im lặng nhìn Lận Thừa Hữu, bất chợt nói: "Tra lâu như vậy, sao ngươi không tra xem ba t. h. a. i p. h. ụ kia trước đó đã làm những gì?"

Chương (1-143)