| ← Ch.049 | Ch.051 → |
Lận Thừa Hữu ngẩng đầu suy nghĩ. Đằng Ngọc Ý tuy tính khí thất thường lại hay thù dai, nhưng kiến thức và thủ đoạn đều không tầm thường. Nàng biết rõ đây là pháp khí của người khác, chẳng có lý do gì không nói một tiếng mà lén lút chiếm làm của riêng.
Vậy tại sao nàng mãi vẫn chưa chịu trả?
Chẳng lẽ hôm đó hắn nói chưa đủ rõ ràng, khiến nàng hiểu lầm là hắn tặng cái chuông này cho nàng?
Nhưng cho dù Đằng Ngọc Ý không hiểu đạo thuật, nàng cũng phải nhìn ra chuông Huyền Âm là pháp bảo hiếm có trên đời. Hắn với nàng chẳng thân chẳng thích, đời nào lại vô duyên vô cớ tặng nàng dị bảo.
Hay là bị chuyện gì đó giữ chân? Nhưng đã qua một ngày một đêm rồi, dù bản thân không rảnh thì cũng có thể sai người dưới trướng mang đến chứ.
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, tò mò đến mức không kìm nén được. Tiếc là hôm nay không thể xuất cung, nếu không hắn đã đích thân đến hỏi cho ra lẽ.
Thôi bỏ đi, đợi mai xuất cung rồi tính. Nhưng như vậy lại phải chạm mặt nàng. Haizzz, nghĩ đến lại thấy phiền, cứ tưởng sẽ không còn dính dáng gì đến nàng nữa, ai ngờ lại phải đi một chuyến đến Đằng phủ.
Tiểu thái giám thấy Lận Thừa Hữu im lặng hồi lâu, rón rén hỏi: "Thế t. ử điện hạ?"
"Biết rồi, bảo Khoan Nô không cần lo nữa, ta tự có tính toán."
Nói xong hắn quay người lại, chợt nghe phía sau có người gọi: "A Đại."
Lận Thừa Hữu quay đầu nhìn, cuối hành lang có một người đang đi tới. Tướng mạo đoan chính, thần thái ôn hòa, là Thái tử.
"A Kỳ."
Vẻ quan tâm trên mặt Thái t. ử y hệt Thánh nhân: "Phụ hoàng đã xem cho đệ chưa? Vết thương có đáng ngại không?"
Lận Thừa Hữu cười nói: "Xem rồi, vết thương nông lắm, phí cả t. h. u. ố. c bột của bá phụ."
Thái t. ử làm bộ đ. ấ. m nhẹ vào vai Lận Thừa Hữu: "Ta còn lạ gì đệ nữa, trời có sập xuống cũng coi như không. Mấy hôm trước tìm mãi không thấy đệ đâu, ta đã định bụng gặp mặt sẽ đ. á. n. h cho đệ một trận ra trò. Hôm nay nể tình đệ bị thương, tạm thời tha cho đệ một lần."
Lận Thừa Hữu nghiêng người né cú đ. ấ. m gió của Thái tử, nhướng mày: "Thái t. ử học được chiêu mới rồi sao? Chưa so tài làm sao biết đến lúc đó ai tha cho ai?"
"Thằng nhóc ngông cuồng này, bị thương rồi cũng không chịu yên. Đệ không cần khích ta, hôm nay ta tuyệt đối không động thủ với đệ đâu."
Các cung nhân che miệng cười trộm. Thái t. ử bình thường khoan dung điềm đạm nhất, nhưng hễ gặp Thành Vương Thế t. ử là y như rằng lại cãi cọ đ. á. n. h nhau. Chuyện này cũng chẳng lạ, lứa con cháu trong cung không nhiều, anh em chỉ có bốn người. Thánh nhân và Hoàng hậu sinh được hai hoàng t. ử A Kỳ và A Lân, còn vợ chồng Thành Vương sinh được hai anh em A Đại và A Song.
Trong bốn anh em, A Kỳ vừa được sắc phong Thái t. ử và Thành Vương Thế t. ử tuổi tác sàn sàn nhau, lớn lên cùng nhau từ nhỏ, ăn ngủ học hành chưa bao giờ tách rời. Đánh nhau từ bé đến lớn, lần nào gặp mặt mà không qua lại vài chiêu mới là chuyện lạ.
Bên kia đã có cung nhân bẩm báo với Hoàng đế, Xương Nghi và A Chi vui vẻ chạy ra từ khúc quanh hành lang: "Thái t. ử ca ca."
Gia yến tối nay được tổ chức tại Đại Minh Cung, nơi Hoàng hậu thường ngày sinh hoạt. Hoàng hậu Lưu Băng Ngọc đích thân lên thực đơn, Thượng Thực Cục phụ trách chế biến. Món ăn dọn lên quả nhiên món nào cũng mới lạ thú vị, điểm tâm mềm mịn như kem, canh cũng trắng trong như ngọc. Đám con cháu reo hò vui 𝐬ướ·𝓃·𝐠, ăn uống nhiệt tình đến toát cả mồ hôi.
Dùng bữa xong, Hoàng hậu nói ăn nhiều quá cần tiêu thực, bèn dắt A Chi và Xương Nghi ra hồ Bích Ba cho cá ăn. Thái t. ử và Lận Thừa Hữu thì đ. á. n. h cờ tại đình Nghênh Thúy, Hoàng đế ngồi bên cạnh thưởng trà xem cờ.
Gió đêm dịu dàng mang theo hương hoa, khẽ lay động tấm rèm lụa vàng quanh thủy đình. Hoàng hậu đứng dưới ánh trăng vằng vặc, cúi người đưa thức ăn cho cá cho hai đứa trẻ.
Chợt nghe trong đình Nghênh Thúy vang lên tiếng cười sảng khoái. Hoàng hậu quay lại nhìn, hóa ra Lận Thừa Hữu cố tình đòi đi lại nước cờ, Thái t. ử nghiêm túc bắt bẻ nhưng không lại được cái miệng dẻo quẹo của Lận Thừa Hữu. Thánh nhân nghe vài câu không nhịn được cười phá lên đầu tiên, tiếng cười của người khiến cả Lận Thừa Hữu và Thái t. ử cũng ném quân cờ cười theo.
Hoàng hậu nhìn nụ cười của phu quân, trong lòng vui mừng khôn xiết. Thừa Hữu chắc đã sớm nhận ra bá phụ nó đang phiền lòng vì chính sự nên mới tìm cách chọc bá phụ vui. Đứa trẻ này khéo ăn khéo nói nhất, mới vào cung bao lâu mà đã chọc cười Thánh nhân không biết bao nhiêu lần rồi.
Bà cười lớn nói: "Ta và Thánh nhân chỉ mong ngày nào cũng được mở gia yến thế này, nhưng bọn trẻ lớn lên từng ngày, đâu thể lúc nào cũng 🍳●𝐮ấ●𝓃 𝐪𝖚ý●ⓣ dưới gối. Năm ngoái Tĩnh Di lấy chồng, trong cung đã vắng vẻ đi nhiều. Bốn huynh đệ các con lại lần lượt vào quân doanh rèn luyện, A Kỳ và A Đại mới về chưa lâu, năm nay lại đến lượt A Lân. A Song tuy chưa đến tuổi tòng quân, nhưng năm ngoái cũng theo cha mẹ nó đi ngao du rồi. Ta ngẫm ra rồi, vẫn là con gái chu đáo nhất. A Kỳ, A Đại, các con trông chừng muội muội cho kỹ, sau này A Chi và Xương Nghi phải kén phò mã muộn vài năm mới được."
Xương Nghi ngước khuôn mặt tròn trĩnh hồng hào lên: "Mẫu hậu, tại sao người và phụ hoàng lại đột nhiên muốn mở thư viện Vân Ẩn?"
Tối qua cô bé nghe phụ hoàng và mẫu hậu nói chuyện phiếm mới biết, thư viện Vân Ẩn ngoài mặt là thư viện nữ, thực chất là ngầm tuyển vợ cho con cháu hoàng tộc. Nếu Thái t. ử ca ca và A Đại ca ca chọn được thê t. ử ưng ý trong số các tiểu thư ở thư viện thì sẽ càng không có thời gian chơi với cô bé và A Chi nữa.
Hoàng hậu đưa thức ăn cho cá cho cung nữ phía sau, dắt tay con gái và A Chi dạo bước trên hành lang uốn lượn: "Chuyện này không phải mẫu hậu nhất thời hứng khởi, năm ngoái đã bàn bạc với thẩm các con rồi. Thư viện Vân Ẩn ban đầu do Mục Hoàng hậu khai quốc sáng lập, mục đích là bồi dưỡng những nữ nhi kiệt xuất. Giáo trình trong thư viện không phải mấy thứ như 'Nữ huấn', 'Nữ giới', mà giống hệt nam nhi, lấy việc dạy đọc kinh sử t. ử tập làm trọng. Tuy đời sau vì nhiều lý do mà việc học bị gián đoạn nhiều lần, nhưng qua bao năm tháng cũng đã đào tạo được không ít bậc nữ lưu hào kiệt. Nếu có thể mở lại trong tay mẫu hậu thì quả là một việc làm ý nghĩa. Hơn nữa lần này, nữ sinh được tuyển không chỉ giới hạn trong các tiểu thư con quan ở hai kinh, mà con gái quan lại các địa phương cũng nằm trong danh sách."
Lời Hoàng hậu đứt quãng vọng qua rèm lụa vào trong đình. Lận Thừa Hữu ban đầu nghe lơ đễnh, nhưng đến đoạn "quan lại địa phương" thì khựng lại.
Hóa ra bá phụ đồng ý mở lại thư viện là vì nguyên do này sao? Quan lại trong triều không ai không biết nguồn gốc của thư viện Vân Ẩn. Nếu mượn việc chiêu sinh để giữ con gái các Tiết độ sứ ở lại kinh thành học tập, rồi nhân cơ hội thích hợp ban ⓗô*𝓃 với con em danh gia vọng tộc thì đây quả là một kế sách kìm kẹp hiệu quả đối với các phiên trấn hùng mạnh.
Thái t. ử cũng hỏi: "Phụ hoàng định nhân dịp bá quan vào kinh báo cáo công tác lần này để quyết định chuyện đó sao?"
Vẻ mặt Hoàng đế nghiêm nghị hơn vài phần, phất tay cho cung nhân trong đình lui ra: "Đã lệnh cho Trung Thư Tỉnh soạn chiếu chỉ rồi, tối nay sẽ bàn bạc lại với mấy vị lão thần. Trưa nay con đến Tiến Tấu Viện, đã gặp những Tiết độ sứ nào rồi?"
Thái t. ử đáp: "Nhi thần đã gặp Đằng Thiệu của Hoài Nam đạo và Bành Tư Thuận của Hoài Tây đạo. Đằng Thiệu dẫn quân vận chuyển mười vạn thạch gạo nếp vào kinh, vừa vặn giải quyết được cơn khát lương thảo cho quân đội bốn trấn Quan Trung. Sức khỏe Bành Tư Thuận đã yếu lắm rồi, tóc rụng răng long, đi đâu cũng phải có người khiêng kiệu, theo nhi thần thấy, e là không qua khỏi năm nay."
"Làm khó cho ông ấy rồi." Hoàng đế thở dài: "Bành Tư Thuận từ khi tiếp quản Hoài Tây đạo chưa bao giờ phụ sự kỳ vọng của 𝐭·г·ℹ️ề·𝖚 đì·ռ·ⓗ. Những năm qua ông ấy vỗ về dân chúng, chỉnh đốn quân đội, cai quản Hoài Tây đạo rộng lớn đâu ra đó, không chỉ trẫm mà văn võ bá quan đều vô cùng khâm phục. Hôm qua ông ấy xin chỉ muốn chuyển giao binh quyền cho trưởng nam Bành Chấn, trẫm đã chuẩn tấu rồi."
Lận Thừa Hữu vuốt cằm, dường như khá bất ngờ.
Hoàng đế nhìn sang Lận Thừa Hữu. Mỗi lần bàn chuyện triều chính, đứa trẻ này chưa bao giờ xen vào bừa bãi. Đây là chỗ tai hại của hoàng quyền, đến cả m. á. u mủ ruột thịt cũng bị kìm kẹp. Ông vì những trải nghiệm năm xưa mà vô cùng căm ghét việc tình thân bị hoàng quyền đ.ầ.ⓤ đ.ộ.↪️, đặc biệt không muốn con cháu phải giữ kẽ trước mặt mình, bèn than: "Trước mặt bá phụ có gì phải kiêng dè, muốn nói gì cứ nói."
Lận Thừa Hữu ngẫm nghĩ rồi nói: "Bành Tư Thuận cực giỏi trị quân, Hoài Tây đạo hiện nay hùng cứ một phương, các phiên trấn lân cận đều kiêng dè. Nếu tiếp tục để người nhà họ Bành nắm binh quyền, e rằng sẽ nuôi ong tay áo. Đợi thế lực nhà họ Bành đời đời 🌴*♓â*Ⓜ️ 𝖓𝐡ậ*p vào Trung Nguyên, ✝️гℹ️.ề.⛎ đì𝖓.♓ muốn thu hồi binh quyền e là khó. Sao bá phụ không đợi Bành Tư Thuận qua đời, điều trưởng nam Bành Chấn về kinh, ban cho quan cao lộc hậu, như vậy vừa vỗ về được con cháu trung thần, vừa tránh để người nhà họ Bành nảy sinh dị tâm."
Ánh mắt Hoàng đế lộ vẻ tán thưởng: "Chuyện này nói dễ làm khó. Trước tiên nói một điểm, bao năm qua Bành Tư Thuận chưa từng xin 🌴r·ⓘề·ц đìn·𝖍 lương thảo, con biết vì sao không? Hơn mười vạn quan binh Hoài Tây đạo bình thường ăn gì dùng gì?"
Lận Thừa Hữu đáp: "Điều này điệt nhi có biết, là 'có biến thì làm lính, thái bình thì làm nông'. Trung Nghĩa quân dưới trướng Bành Tư Thuận vừa đ. á. n. h giặc vừa làm ruộng, khả năng tự cung tự cấp lương thảo rất tốt."
"Là như vậy. Ngoài ra Bành Tư Thuận để ổn định lòng quân còn cố ý cho binh lính kết thông gia với hào cường và bá phụh tính địa phương. Qua nhiều năm, Trung Nghĩa quân ở Hoài Tây đạo đã cắm rễ sâu, quân dân sớm đã như người một nhà. Nếu 𝐭𝖗●❗ề●ⓤ đì𝖓●♓ tự ý điều người nhà họ Bành đi, liệu có tướng lĩnh nào tiếp quản êm đẹp được đội quân này? Nếu tân soái không trấn áp được các nha tướng địa phương, 🅱️ⓘ●ռ●h 🅱●❗●ế●𝓃 là chuyện sớm muộn."
Thái t. ử khẽ cau mày: "Nếu tách Trung Nghĩa quân khỏi Hoài Tây đạo thì sao?"
Lận Thừa Hữu vê quân cờ thầm nghĩ, cách này cũng không ổn. É.ρ 𝖇.υộ.↪️ di dời doanh trại thì Trung Nghĩa quân không những không thể tiếp tục tự cung tự cấp, mà còn tự dưng mọc thêm mấy chục vạn miệng ăn.
Hoàng đế: "Di dời đi nơi khác, vợ con của một lượng lớn binh lính cũng sẽ đi theo. 🌴r-ℹ️ề-ц đì-п-h chỉ riêng việc bù đắp lương thảo cho hơn mười vạn Trung Nghĩa quân đã không dễ dàng, số vợ con binh lính tăng thêm này càng cần một lượng lớn lương thực."
"Cho nên bá phụ mới nghĩ đến việc mở lại thư viện? Vậy... Bành Tư Thuận có chịu đưa cháu gái vào thư viện Vân Ẩn học không?"
Hoàng đế hài lòng nói: "Khi trẫm cho người thu thập ý kiến triều thần, Bành Tư Thuận là một trong những người đầu tiên biểu thái độ. Vừa khéo vợ con Bành Chấn đang trên đường tới Trường An, Bành Chấn cũng cực lực tán thành."
Thái t. ử và Lận Thừa Hữu nhìn nhau. Cha con họ Bành chủ động đưa vợ con đến dưới mắt ✝️г.𝐢ề.ц đì.ⓝ.♓ cũng coi như một động thái biểu thị lòng trung thành. Sau này khi 𝐭г.❗.ề.ц đì.𝐧.♓ chỉ 𝐡ô·п cho con gái nhà họ Bành với con em dòng dõi cao môn, chắc hẳn nhà họ Bành cũng sẽ không có dị nghị. Đã làm đến mức này rồi, thảo nào phụ hoàng lại đồng ý nhanh chóng để Bành Chấn tiếp quản binh quyền như vậy.
"Còn về Đằng Thiệu..." Hoàng đế lại nói: "Vừa khéo Trình Thủ An của Giang Nam Tây đạo cáo bệnh từ quan, trẫm định giao luôn Giang Nam Tây đạo cho Đằng Thiệu thống lĩnh."
Lận Thừa Hữu có chút kinh ngạc. Hắn biết bá phụ tin tưởng Đằng Thiệu, nhưng không ngờ lại tin tưởng đến mức này. Hoài Nam đạo không chỉ nắm giữ thuế má Giang Hoài, mà Thọ Châu trực thuộc cũng vô cùng quan trọng. Châu này phía bắc nối bèn thủy lộ Trần Dĩnh, phía nam liên kết Lư Châu, là "trung lộ" quan trọng thông từ Trung Nguyên đến Giang Hoài.
Hơn nữa Thọ Châu giàu có, hàng năm thu được lượng lớn thuế trà, chỉ riêng châu này đã đủ sức nuôi Trấn Hải quân của Đằng Thiệu một cách nhẹ nhàng.
Nếu giao thêm Giang Nam Tây đạo cho Đằng Thiệu cai quản thì ngay cả vùng giao giới Giang Hạ cũng giao nốt rồi. Nơi này án ngữ tuyến vận chuyển đường thủy Hán Thủy, có thể nói là trọng yếu của trọng yếu.
Hoàng đế hỏi Lận Thừa Hữu: "Con thử nói xem, tại sao bá phụ lại sắp xếp như vậy?"
Lận Thừa Hữu cười đáp: "Sự sắp xếp của bá phụ tất nhiên là thỏa đáng nhất rồi. Vùng giao giới Giang Hạ quy về một người cai quản, Đằng Thiệu có thể mượn thủy vận Hạ Khẩu để phòng thủ Hoài Tây. Sau này mỗi khi nhà họ Bành có động tĩnh gì, trước tiên phải kiêng dè Trấn Hải quân bên cạnh. Hai phiên trấn kiềm chế lẫn nhau, đối với ⓣ_𝓇_❗ề_u đ_ì_ⓝ_h thì lợi nhiều hơn hại. Chỉ là... điệt nhi nghe nói Vũ Ninh quân ở Giang Nam Tây đạo kể từ sau khi Lý Trường Thanh c. h. ế. t thì không phục quản thúc, chỉ trong ba năm ngắn ngủi đã mấy lần đổi soái. Trình Thủ An đột nhiên cáo bệnh từ quan cũng vì ông ta tại nhiệm không thu phục được lòng người. Nếu mạo muội để Đằng tướng quân tiếp quản đội quân này, không biết sẽ thế nào."
Thái t. ử ôn tồn nói: "Giao cho người khác quản lý e sinh rắc rối, nhưng giao cho Đằng Thiệu thì không phải lo. A Đại, đệ chưa thâm giao với Đằng tướng quân, nhưng ta đã tận mắt thấy Đằng Thiệu trị quân. Người này nghĩa khí ngút trời, trong quân từ trên xuống dưới không ai là không nể phục."
Lận Thừa Hữu gật đầu. Hắn quên mất năm ngoái Thái t. ử từng đến quân doanh của Đằng Thiệu rèn luyện. Nói cho đúng thì Đằng Thiệu được coi là nửa người thầy của Thái tử. Mỗi lần Thái t. ử nhắc đến Đằng Thiệu đều tỏ vẻ tâm phục khẩu phục.
Hoàng đế: "Đó chỉ là một phần. Trẫm để Đằng Thiệu kiêm quản Vũ Ninh quân còn vì mấy lão tướng của Vũ Ninh quân năm xưa từng tòng quân dưới trướng cha của Đằng Thiệu là Đằng Nguyên Hạo. Mấy người này gặp Đằng Thiệu, trước tiên phải cung kính gọi một tiếng 'Tam lang'. Dù có kiêu binh hãn tướng đến đâu cũng không dám gây phiền phức cho Đằng Thiệu. Hai đứa chắc từng nghe về con người và sự tích của Đằng Nguyên Hạo chứ?"
Thái t. ử và Lận Thừa Hữu nghiêm mặt đáp: "Tất nhiên là có nghe, vị này quả thực là bậc anh hùng."
Hoàng đế gật đầu: "Năm xưa giặc Hồ mưu đồ cướp ngôi, nếu không nhờ Đằng Nguyên Hạo dẫn quân t. ử thủ Nam Dương và Tuy Dương thì việc vận chuyển lương thực vùng Giang Hoài khó mà bảo toàn. T.𝐫ı.ề.ⓤ đ.ìռ.ⓗ lúc đó một lòng muốn đoạt lại hai kinh, chi viện cho quân đội Đằng Nguyên Hạo không kịp thời. Đằng Nguyên Hạo cùng hai con trai giữ thành suốt mấy tháng trời, trải qua hơn hai trăm trận lớn nhỏ, †·❗·ê·𝖚 ⓓ·❗ệ·t gần mười vạn quân địch, cuối cùng vì cạn kiệt binh lực, thành vỡ, cả ba cha con đều c. h. ế. t trong tay giặc Hồ."
Nói đến đây Hoàng đế bùi ngùi cảm thán: "Nói kỹ ra thì 𝐭-г-1ề-ц đ-ì𝐧-ⓗ nợ nhà họ Đằng rất nhiều. Sau khi Đằng Nguyên Hạo cùng con trưởng và con thứ t. ử tiết, đinh nam nhà họ Đằng chỉ còn lại Đằng Thiệu. Năm đó Đằng Thiệu mới ba tuổi, chưa thể ra trận. Trước đêm lâm nạn, Đằng Nguyên Hạo tự tay viết tấu chương, răn dạy con thơ giữ trọn lòng trung hiếu. Đằng Thiệu trưởng thành không phụ kỳ vọng của cha huynh, những năm đầu dẫn quân trấn thủ biên cương, gần đây lại trấn giữ Giang Hoài. Nay Giang Hoài dân an vật thịnh, công lao của Đằng Thiệu rất lớn. Chức soái của Giang Nam Tây đạo đang trống, không tìm đâu ra người thích hợp hơn Đằng Thiệu nữa."
Lận Thừa Hữu thầm nghĩ, Trấn Hải quân và Vũ Ninh quân hợp lại, dưới trướng Đằng Thiệu sẽ có gần hai mươi vạn binh sĩ. Bá phụ dù tin tưởng Đằng Thiệu đến đâu cũng sẽ nghe theo lời khuyên của triều thần mà thực hiện vài biện pháp đề phòng. Mở lại thư viện Vân Ẩn là một cách hay, chỉ không biết Đằng Thiệu có chịu đưa con gái vào thư viện học hay không.
Chợt nhớ đến đôi mắt linh hoạt xảo quyệt của Đằng Ngọc Ý, với tính cách của nàng, đời nào chịu để †-r𝐢-ề-𝖚 đìռ-♓ sắp đặt 𝒽ô●ռ sự?
Quả nhiên nghe Thái t. ử hỏi: "Phụ hoàng, chuyện mở lại thư viện Vân Ẩn, Đằng tướng quân trả lời thế nào?"
Hoàng đế đáp: "Mấy vị Tiết độ sứ lần lượt đều tỏ thái độ rồi, chỉ có Đằng Thiệu là im lặng. Con gái ông ấy từ nhỏ đã đính h-ô-ⓝ với Đoạn Ninh Viễn của Phủ Trấn Quốc Công, nhưng mấy hôm trước hai nhà Đằng - Đoạn đã hủy ♓ô_п rồi. Ta nghĩ ông ấy do dự là vì không muốn giao phó hô-n sự của con gái cho hoàng thất quyết định. Nhưng 𝐭●𝖗●𝖎●ề●⛎ đì●п●𝖍 tuy nói mở lại thư viện Vân Ẩn, cũng không muốn é-ⓟ b-𝖚-ộ-𝖈 chỉ ⓗô-𝖓-. Để sau này ta triệu kiến riêng Đằng Thiệu, nói chuyện đàng hoàng với ông ấy, cho ông ấy biết đây chỉ là kế sách tạm thời. Đợi ông ấy hiểu được khổ tâm của 𝐭*𝖗ℹ️*ề*⛎ đìn*♓ thì sẽ không còn lo lắng nhiều nữa."
Lúc này Xương Nghi và A Chi chạy vào lôi kéo Lận Thừa Hữu: "A Đại ca ca mau ra đây, con cá đó mãi không chịu c. ắ. n câu, ca ca mau ra xem giúp bọn muội."
Lận Thừa Hữu bất đắc dĩ đặt quân cờ xuống đứng dậy. Vừa đi đến cửa thì Hoàng hậu bước vào thủy tạ: "Nhắc đến tỷ muội họ Vương, năm xưa ta từng có duyên gặp mặt một lần. Người chị gả cho danh gia vọng tộc họ Đỗ, muội muội gả cho Đằng tướng quân. Chỉ không ngờ Tiểu Vương thị lại ra đi sớm như vậy. Hôm nay mới biết Đằng tướng quân chỉ có một mụn con gái... Ông ấy bao năm nay vẫn chưa tục huyền sao?"
Bước chân Lận Thừa Hữu khựng lại, Xương Nghi và A Chi ngẩn người.
"Ca ca, ca ca sao thế?"
Lận Thừa Hữu xuýt xoa như đau răng, chỉ vào vết thương trên cánh tay: "Đau."
Xương Nghi và A Chi lập tức luống cuống tay chân: "Ái chà, quên mất vết thương của ca ca chưa lành." Hai đứa vây quanh Lận Thừa Hữu đòi xem vết thương, đâu còn nhớ chuyện câu cá bên ngoài.
Chỉ nghe tiếng Hoàng đế nói: "Sau khi Tiểu Vương thị qua đời, không ít người khuyên Đằng Thiệu tục huyền hoặc nạp thiếp, nhưng Đằng Thiệu thà giao con gái cho di tỷ chăm sóc chứ không chịu tục huyền. Vừa khéo di tỷ phu ông ấy là Đỗ Dụ Tri bị giáng chức xuống Dương Châu làm văn quan, con gái Đằng Thiệu từ đó vẫn luôn sống ở Dương Châu. Mấy năm sau Đằng Thiệu cuối cùng cũng được điều đến Hoài Nam đạo làm Tiết độ sứ, nhưng trị sở của Trấn Hải quân lại luôn ở Thọ Châu, vì thế hai cha con tuy cùng một vùng đất nhưng cũng ít khi gặp nhau. Đằng Thiệu quanh năm sống ở trị sở, lại không chịu tục huyền, tất nhiên không thể có thêm con cái."
Hoàng hậu thở dài: "Hôm kia ta nghe người ta nói, Đằng tướng quân chưa đến bốn mươi mà tóc đã bạc sớm, chắc hẳn những năm qua ông ấy nhớ thương vợ quá cố nhiều lắm."
Thái t. ử đỡ mẹ ngồi xuống: "Đúng rồi, hôm nay nhi thần ở Tiến Tấu Viện còn gặp một người, tên là Lý Quang Viễn. Lúc nhi thần đến, người này đang hàn huyên với Đằng tướng quân. Nghe chuyện mở lại thư viện Vân Ẩn, Đằng tướng quân không chịu tiếp lời, Lý Quang Viễn ngược lại mặt mày hớn hở, nói con gái ông ta nếu cũng may mắn được vào thư viện học, sẽ được làm bạn học với con gái Đằng tướng quân. Nhi thần thấy người này lạ mặt, hỏi thăm mới biết là Đô tri binh mã sứ Chiết Đông."
Hoàng đế cười nói: "Con không biết người này cũng không lạ. Lý Quang Viễn vốn là phó tướng dưới trướng Đằng Thiệu. Năm năm trước còn giữ chức Doanh điền chi độ và Hành quân tư mã ở Trấn Hải quân. Khi hào cường Chiết Đông làm loạn, Đằng Thiệu phái một đội quân đi dẹp loạn, người cầm quân là Lý Quang Viễn. Lý Quang Viễn dụng binh như thần, chỉ trong một tháng đã bình định được loạn Chiết Đông. Đằng Thiệu dâng sớ tâu công cho ông ta, trẫm bổ nhiệm ông ta làm Thứ sử Tô Châu. Năm kia Giang Chiết lũ lụt, Lý Quang Viễn lại lập kỳ công, ✞●𝖗●𝒾ề●ц đ●ì●𝐧●♓ thăng ông ta làm Đô tri binh mã sứ Chiết Đông, sau lại lệnh cho kiêm nhiệm Thứ sử Hàng Châu. Lúc đó thiên hạ khổ vì hạn hán và châu chấu, riêng vùng Giang Đông của Lý Quang Viễn thoát được nạn châu chấu. Ông ta làm người tinh anh, tháo vát, cũng không tự ý tranh công. Nhậm chức mấy năm, lụa là, xưởng đóng tàu ở Chiết Đông ngày càng phát triển. Lần này ông ta vào kinh báo cáo, 𝐭𝐫.ı.ề.⛎ đ.ì.п.ⓗ chắc chắn sẽ ban thưởng hậu hĩnh."
Hoàng hậu chợt nói: "Ta cứ thấy cái tên Lý Quang Viễn này nghe quen quen. Mấy hôm trước hình như ta nghe nói người này có một cô con gái có khả năng tiên tri tai họa. Lý Quang Viễn nhiều lần lập công trấn áp tai họa, đều nhờ con gái ông ta báo trước cho trẫm để phòng bị."
Hoàng đế ngạc nhiên: "Đám người này lại dám tọc mạch đến trước mặt nàng rồi sao. Những năm qua trẫm gặp không ít 𝒹·ị ռ♓â·𝖓, dù chỉ là dự đoán lượng mưa năm nay nhiều hay ít cũng tốn không ít công sức. Con gái Lý Quang Viễn nghe nói mới mười lăm mười sáu tuổi, làm sao biết trước cát hung? Lý Quang Viễn không giống đám con cháu công thần như Đằng Thiệu, ông ta xuất thân hàn vi, mấy năm nay nhờ năng lực xuất chúng mà thăng tiến nhanh hơn nhiều người, chuốc lấy không ít ghen ghét. Đám người đó sợ ông ta được giữ lại giữ chức vụ quan trọng ở Trường An nên cố tình tung tin đồn nhảm trước mặt nàng đấy."
Hoàng hậu nhét một quả mơ khô to tướng vào miệng chồng, cười híp mắt nói: "Lần trước ta đã mắng cho bọn họ một trận rồi. Lần sau còn dám giở trò 🍳⛎*ỷ quyệt trước mặt ta, ta sẽ sai người đ. á. n. h đuổi ra khỏi cung."
Hoàng đế ngậm cười ăn quả mơ, ánh mắt dịu dàng ⓠ_υấ_ⓝ 𝐪_υý_ⓣ lấy thê tử.
Lận Thừa Hữu nghe đến cái tên Lý Quang Viễn đã thấy chán ngắt. Lúc này qua khung cửa sổ thấy cảnh tượng Đế Hậu tình cảm, hắn cười lùi lại hai bước, rồi quay đầu nói với A Chi và Xương Nghi: "Dẫn các muội ra hồ sen ngoài điện Lân Đức câu cá nhé? Cá ở đó khôn hơn, câu thú vị hơn lũ cá đần độn ở đây nhiều."
"Ca ca đi được không, vết thương vừa nãy còn đau lắm mà."
Lận Thừa Hữu mặt không đổi sắc: "Vừa nãy là vừa nãy, bây giờ là bây giờ, tóm lại giờ ca ca không đau nữa."
Hoàng đế trong thủy tạ vọng ra: "Tay con đang bị thương, tối nay ngoan ngoãn ở lại đây với bá phụ bá mẫu, không được đi đâu hết. Ngày kia Quốc trượng làm lễ mừng thọ, con giúp bá mẫu nghĩ vài ý tưởng đi."
...
Sáng sớm hôm sau, Đằng Ngọc Ý nhờ người gửi thiếp đến Phủ Thành Vương, danh nghĩa là bái kiến quận chúa A Chi, thực chất là muốn báo cho Lận Thừa Hữu biết chuyện chuông Huyền Âm. Không ngờ cả Lận Thừa Hữu và quận chúa A Chi đều không có ở phủ.
Lại gửi lời đến Thanh Vân Quán, các lão tu sĩ và lão đạo sĩ trong quán cũng nói Thế t. ử chưa về quán.
Đằng Ngọc Ý thầm nghĩ, Lận Thừa Hữu hoặc là ở Đại Lý Tự, hoặc là đã vào cung. Cả hai nơi này nàng đều không thể tùy tiện đến thăm, đành tạm gác lại ý định tìm Lận Thừa Hữu.
Thấy trời còn sớm, Đằng Ngọc Ý thay quần áo định đi dạo chợ Tây. Nhưng chưa kịp ra khỏi cửa, Tiểu Nhai đã bò ra bảo nàng mấy ngày tới tốt nhất đừng ra ngoài. Linh lực của nó hiện giờ rất yếu, lỡ nàng ra ngoài gặp phải tà ma, đừng mong nó bảo vệ được.
Đằng Ngọc Ý vừa thoát c. h. ế. t trong gang tấc, tất nhiên không dám mạo hiểm, bèn ở lại phủ nhờ Hoắc Khâu dạy kiếm pháp. Đến chiều tối lại mời Trình bá đến, vừa lau kiếm vừa nói: "Cứ tưởng Đoan Phúc phải tịnh dưỡng một thời gian nữa, ai ngờ nội lực hắn khác người thường. Vừa rồi ta đi thăm, vết thương của hắn đã lành kha khá rồi. Ngày mai để hắn cùng ta đi dự tiệc nhé."
Trình bá vội vàng đồng ý. Năm xưa lão gia phái Đoan Phúc đến bên cạnh tiểu thư không chỉ vì Đoan Phúc võ nghệ cao cường, mà còn vì hắn là hoạn quan, khi cần thiết có thể theo tiểu thư ra vào nội viện mà không cần e dè như những thị vệ bình thường.
Đằng Ngọc Ý lại hỏi: "Đúng rồi, bá đã nghe ngóng kỹ chưa, lần này tiệc mừng thọ Quốc trượng, Lư Triệu An có nằm trong danh sách khách mời không?"
"Có mời. Không chỉ Lư Triệu An, các tiến sĩ năm nay đều sẽ đến dự tiệc."
Đằng Ngọc Ý sững người: "Lư Triệu An lần trước bị Thi Tà bẻ gãy hai tay ở Phủ Thành Vương, hồi phục nhanh vậy sao?"
Trình bá đáp: "Lần trước Thành Vương Thế t. ử đã đặc biệt mời Dư Phụng Ngự của Thượng Dược Cục đến khám cho Lư Triệu An, chắc là không còn đáng ngại nữa. Cho dù tay chân còn chưa linh hoạt hẳn, Quốc trượng đã mời thì hắn nhất định phải đi."
Đằng Ngọc Ý cười khẩy: "Đúng là tên đại tài t. ử giả thanh cao. Tuy thư của tỷ tỷ đã lấy lại được, nhưng cái miệng của Lư Triệu An vẫn mọc trên người hắn. Tên này tâm thuật bất chính, nếu để hắn ở lại Trường An, sớm muộn gì cũng gây tai họa."
Trình bá: "Ý của tiểu thư là..."
Đằng Ngọc Ý suy nghĩ một chút rồi nói: "Dạo trước ta không rảnh để ý đến Lư Triệu An. Trình bá, bá liệt kê hành tung mấy ngày nay của hắn cho ta xem."
Hôm sau trời chưa sáng, Trình bá đã sai người giục Đằng Ngọc Ý dậy, nói lão gia đang đợi ở trung đường. Ngự Túc Xuyên nằm ở ngoại ô xa xôi của Trường An, đi xe ít nhất cũng mất hơn hai canh giờ, đã đi dự tiệc mừng thọ thì nên xuất phát sớm.
Chẳng bao lâu sau, người nhà họ Đỗ cũng tới. Đằng Ngọc Ý mắt nhắm mắt mở trang điểm xong, bước ra lên xe trâu.
Đỗ Dụ Tri kéo Đằng Thiệu hàn huyên, Đỗ phu nhân đưa Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan ngồi cùng một xe. Đoan Phúc ngồi ngoài rèm, giúp phu xe đ. á. n. h xe.
Trong xe, Đỗ Đình Lan chỉnh lại chiếc mũ Bích La trên đầu Đằng Ngọc Ý, lại cúi nhìn bộ váy áo gấm Yên Vân màu trắng hạt sen trên người nàng: "Màu này trước đây ta cũng thấy các tiểu nương t. ử khác mặc, nhưng vẫn là A Ngọc mặc đẹp nhất."
Đỗ phu nhân nhẹ nhàng véo má Đằng Ngọc Ý: "Vải vóc càng quý càng kén người mặc. Con bé này da dẻ trong veo như nước, màu sắc có khó nhằn đến đâu cũng không sợ. Vừa rồi cha con nói với di mẫu, gần đây ông ấy bận rộn việc công, hôm nay chúc thọ xong có khi phải về Trường An ngay trong đêm. Ông ấy lại bảo con hiếm khi đi chơi cùng cả nhà di mẫu, muốn con ở lại chơi cho thỏa thích mấy ngày... Bé ngoan, đừng ngáp nữa, nếu buồn ngủ quá thì dựa vào vai di mẫu ngủ một lát đi."
Đằng Ngọc Ý dụi mắt, dựa đầu vào vai Đỗ phu nhân. Nào ngờ vừa cử động, trong tay áo rơi ra mấy món đồ.
"Cái gì thế này?" Đỗ Đình Lan nhặt lên: "A Ngọc, muội giấu lọ t. h. u. ố. c trong người thì thôi đi, sao còn giấu cả cái bút lông trụi lủi này?"
Đằng Ngọc Ý hé mắt một chút rồi lại nhắm nghiền: "Lọ t. h. u. ố. c đó là t. h. u. ố. c Hồ cha cho muội, nghe nói cầm m. á. u giải độc tốt lắm. Bút lông trụi là do đạo trưởng Đông Minh Quán tặng. Đừng thấy nó xấu xí thế, lần trước ở Lầu Thải Phượng muội dùng nó đỡ đòn của cầm yêu đấy. Muội bị Thi Tà dọa sợ rồi, lần này đến Ngự Túc Xuyên ở tận hai đêm, không mang nhiều đồ phòng thân không yên tâm."
Đỗ Đình Lan nghiêm mặt, vội vàng cẩn thận nhét đồ vào lại tay áo Đằng Ngọc Ý: "Làm gì có lắm 𝐲-ê-𝖚 Ⓜ️-𝐚 𝐪ⓤ-ỷ quái thế. Hơn nữa lần này tiệc mừng thọ đông người như vậy, dù có tà vật thật cũng chẳng dám bén mảng tới đâu."
Xe đi ròng rã hơn hai canh giờ, đến trưa mới tới Ngự Túc Xuyên. Nơi này non xanh nước biếc, xưa nay là chốn thanh tao gửi gắm tâm tình. Ngoài rừng thượng uyển của hoàng gia còn có không ít biệt thự do các công khanh đại tộc xây dựng. Vén rèm nhìn ra ngoài, xa xa là núi non trùng điệp ẩn hiện trong sương khói, gần gần nghe tiếng suối chảy róc rách qua khe đá.
Đằng Ngọc Ý thu trọn cảnh đẹp vào tầm mắt, cơn buồn ngủ cũng dần tan biến.
Nàng nghe nói sơn trang Lạc Đạo của Lưu quốc trượng vốn là tài sản tổ tiên để lại. Sơn trang tuy rộng nhưng đồ đạc cũ nát. Mấy năm trước Thánh nhân đưa Hoàng hậu về thăm nhà, thấy trong ngoài đều tồi tàn quá mức bèn hạ chỉ tu sửa. Đám thợ thuyền muốn lấy lòng Thánh nhân và Hoàng hậu nên ra sức chạm trổ trang hoàng. Sau hơn một năm tu sửa, nơi này một bước trở thành biệt thự đứng đầu vùng Ngự Túc Xuyên.
Hôm nay sơn trang Lạc Đạo náo nhiệt vô cùng, xe thơm ngựa quý nườm nượp không dứt. Xe trâu đến nơi, tìm chỗ đỗ cũng khó.
Cha con Đằng Thiệu và Đỗ Dụ Tri xuống ngựa trước cổng, có người hầu dẫn xe trâu chở nữ quyến nhà họ Đằng đi vào cửa hông.
Dọc đường đi vào, chỉ thấy hồ nước uốn lượn bao quanh, cảnh tượng muôn màu muôn vẻ. Ngoài lầu trúc đình sen còn có cả vạn gốc hoa, hoặc 𝖓♓●ấ●🅿️ 𝐧●ⓗ●ô theo thế núi, hoặc uốn lượn theo dòng nước, sắc màu biến ảo khôn lường nhờ bóng nước.
Đỗ phu nhân vừa phe phẩy quạt tròn vừa ngắm cảnh qua cửa sổ, chợt nghe tiếng nói chuyện cách đó không xa, bà ngạc nhiên: "Giọng nói này nghe quen thế nhỉ."
Nhìn kỹ lại, bà có vẻ giật mình, lập tức quay đầu nhìn Đằng Ngọc Ý đầy nghi hoặc.
Đỗ Đình Lan và Đằng Ngọc Ý lạ lùng hỏi: "Sao vậy ạ?"
Hai người chụm đầu nhìn ra ngoài, tức thì cũng ngẩn người. Chỉ thấy một đám công t. ử quý tộc đang cười nói đi ngang qua, Lận Thừa Hữu và Thuần An Quận vương sóng vai nhau đi. Giọng nói trong trẻo dễ nghe kia là của Lận Thừa Hữu.
Lận Thừa Hữu thắt đai ngọc xanh biếc, chân đi đôi ủng dài màu đỏ thêu vân mây như ý quấn chỉ vàng. Màu ủng đỏ rực rỡ, thường nữ giới hay đi, nhưng mang trên người hắn lại chẳng hề làm giảm đi vẻ anh tuấn, ngược lại vóc dáng cao ráo đĩnh đạc ấy dưới ánh mặt trời càng thêm phong lưu phóng khoáng.
Quan trọng là hôm nay Lận Thừa Hữu cũng mặc một chiếc áo bào cổ tròn bằng gấm Yên Vân màu trắng hạt sen. Tuy trước n. g. ự. c thêu chìm hoa văn giao long ngậm ngọc bằng chỉ vàng bạc, nhưng ai cũng có thể nhận ra màu sắc và chất liệu y hệt bộ váy của Đằng Ngọc Ý.
Đỗ phu nhân và Đỗ Đình Lan kinh ngạc không thôi: "Chuyện... chuyện này... cũng trùng hợp quá thể."
Giác quan của Lận Thừa Hữu cực kỳ nhạy bén, liếc mắt một cái, quay đầu nhìn về phía xe trâu nhà họ Đằng.
Đằng Ngọc Ý ngả người ra sau tránh ánh mắt hắn. Quả thật quá trùng hợp, cứ như hẹn trước với Lận Thừa Hữu vậy. Đáng tiếc quần áo mang theo để ở xe sau, nếu không đổi ngay lập tức thì tốt biết mấy.
"Không cần vội đổi đâu, khách nam và nữ quyến tách riêng, hôm nay người lại đông, chẳng ai để ý mấy chuyện này đâu. Lát nữa xuống xe, về phòng tìm cơ hội đổi là được." Đỗ Đình Lan và Đỗ phu nhân nói.
"Cũng phải." Đằng Ngọc Ý yên tâm, chợt thấy kiếm Tiểu Nhai trong tay áo nóng lên, chắc là nghe nói Lận Thừa Hữu ở gần nên Tiểu Nhai đã rục rịch trước rồi. Nàng vỗ vỗ chuôi kiếm, ra hiệu cho Tiểu Nhai đừng vội.
Đỗ phu nhân nhìn thấy bóng dáng Thuần An Quận vương, lại nói: "Lần trước nếu không nhờ Thuần An Quận vương giúp đỡ thì Lan nhi cũng không thể vào Lầu T. ử Vân giải độc nhanh như vậy. Mấy hôm trước lão gia dẫn Thiệu Đường đến tạ ơn, Quận vương chẳng những không nhận lễ vật mà còn bày tiệc khoản đãi lão gia và Thiệu Đường. Lão gia về nhà khen không ngớt miệng, nói Quận vương điện hạ văn hay chữ tốt, học vấn chẳng kém gì các bậc đại nho ở Quốc T. ử Giám."
Đằng Ngọc Ý kiếp trước đã nghe đại danh Quận vương điện hạ, nghe nói ngài ấy ít nói cười nhưng phẩm hạnh đoan chính, đến cả cha nàng cũng khen ngài ấy coi nhẹ tiền tài, hay làm việc thiện. Tuy nhiên cho đến khi nàng c. h. ế. t cũng chưa từng nghe nói Quận vương kết thân với tiểu thư nhà nào.
Nàng tò mò hỏi: "Thuần An Quận vương vẫn chưa từng đính 𝖍ô_n sao?"
Đỗ phu nhân ậm ờ: "Thuần An Quận vương tuy là huynh đệ ruột với Thành Vương nhưng lại do kế thất sinh ra. Hai năm trước vị kế thất đó qua đời, Quận vương điện hạ vì chịu tang nên chưa tính chuyện 𝖍ô-п nhân."
Đằng Ngọc Ý khựng lại, chợt nhớ kiếp trước có lần nghe người ta bàn tán sau lưng, mẹ đẻ Thuần An Quận vương là Thôi thị, kém Lan Vương mười mấy tuổi. Tuy gả cho Lan Vương nhưng ở nhà mẹ đẻ lại có tình lang. Một lần Thôi thị cùng tình lang hãm hại Lan Vương Thế t. ử lúc bấy giờ là Lận Hiệu, bị Lan Vương bắt quả tang.
Lan Vương vừa hận Thôi thị không chung thủy, vừa hận bà ta hãm hại con trưởng, trong cơn thịnh nộ đã đuổi Thôi thị ra khỏi Lan Vương phủ. Nhưng để giữ thể diện cho hoàng thất, bên ngoài chỉ nói Thôi thị mắc bệnh nặng.
Kể từ đó suốt mấy năm trời, Thôi thị bị giam lỏng ở biệt viện, đừng nói là tự tay nuôi nấng con trai, ngay cả mặt con cũng chẳng được gặp. Mấy năm trước Lan Vương lâm bệnh qua đời, Thôi thị cũng u sầu mà c. h. ế. t.
Có một người mẹ như vậy, ♓·ô·𝓃 sự của Thuần An Quận vương khó tránh khỏi trắc trở.
Đỗ phu nhân lại nói: "Quận vương điện hạ tuổi cũng không còn nhỏ nữa, gần đây ở Trường An có không ít triều thần nhờ vả 🍳υ-a-п 𝐡-ệ trong cung, có ý muốn gả con gái cho Quận vương điện hạ. Nhưng Thánh nhân và Hoàng hậu lại nói 𝒽ô_ռ sự hoàn toàn tùy ý Quận vương. Quận vương điện hạ giữ mình trong sạch, nhân phẩm quý trọng, không biết cuối cùng con gái nhà ai có phúc phần này."
Bên kia Lận Thừa Hữu nhìn xe trâu nhà họ Đằng từ xa. Hôm qua hắn có việc đột xuất không kịp đòi Đằng Ngọc Ý trả chuông Huyền Âm, hôm nay nàng đã đến đây rồi, chắc sẽ không dây dưa không trả nữa chứ. Vì chuyện này mà hắn tò mò suốt hai ngày nay, nhất định phải hỏi cho ra lẽ mới thôi.
Thuần An Quận vương nhìn theo, lạ lùng hỏi: "A Đại, đệ nhìn cái gì thế?"
Lận Thừa Hữu: "Đang tìm Cố Hiến của nước Nam Chiếu, tên nhóc đó bảo đến tìm đệ mà mãi chẳng thấy đâu."
Chợt cảm thấy có mấy ánh mắt nhìn chằm chằm vào mặt mình, ngẩng đầu lên thì thấy phía trước xe trâu nhà họ Đằng còn có mấy chiếc xe trâu khác. Rèm cửa sổ xe trâu vẫn đang rung rinh, rõ ràng vừa có người buông xuống.
Lận Thừa Hữu từ nhỏ đến lớn bị các tiểu nương t. ử lén nhìn qua cửa sổ không ít lần, thấy là xe chở nữ quyến cũng lười để ý, sải bước vào cửa hoa.
...
Đằng Ngọc Ý quả nhiên không kịp thay quần áo. Vừa cùng di mẫu và biểu tỷ xuống xe đã có người hầu dẫn họ đi gặp các nữ quyến khác.
Ngày mai Quốc trượng mới làm lễ mừng thọ, hôm nay không phải chính tiệc, bữa trưa khá tùy ý, được đặt tại vườn Thu Lâm.
Chỗ ngồi của nữ quyến chia làm hai nhóm. Một nhóm là các phu nhân và lão phu nhân các phủ, bàn ăn đặt trong thủy tạ rộng rãi giữa rừng. Nhóm kia là các tiểu nương tử, bàn ăn bày dưới những tán hoa bên ngoài.
Các tiểu thư ngồi ngay ngắn trong tiệc, thi thoảng có cánh hoa rơi lả tả từ trên cây xuống, không rơi vào điểm tâm thì cũng vương trên tóc mai thiếu nữ. Nhìn từ xa như một cơn mưa hoa màu hồng phấn, tăng thêm vẻ thú vị cho bữa tiệc.
Đỗ phu nhân dẫn hai vãn bối dâng lễ xong, rất nhanh được mời sang bàn các phu nhân. Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan được người hầu dẫn đường cùng đi vào rừng.
Các quý nữ đang thì thầm to nhỏ bỗng im bặt. Nghe người hầu bẩm báo mới biết, người đẹp dịu dàng khí chất như lan bên trái là thiên kim của Đỗ tiến sĩ Quốc T. ử Giám, còn người bên phải là con gái Đằng Thiệu. Hai tỷ muội đều đẹp nghiêng nước nghiêng thành, vừa đến đã lấn át cả sắc xuân trong rừng.
Mọi người tò mò ngắm nhìn Đằng Ngọc Ý, thấy nàng băng thanh ngọc khiết, rạng rỡ động lòng người, ánh mắt không nỡ rời đi. Đợi Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan đến gần, các cô gái bèn đứng dậy hành lễ ngay tại chỗ.
Trong số những cô gái này, Đằng Ngọc Ý chỉ biết mặt khoảng một nửa, ví dụ như Đặng Thanh Loan - cháu gái Trung thư xá nhân Đặng Chí Nghiêu, và Võ Ỷ - con gái thứ của Ngự sử trung thừa Võ Như Quân, những người nàng đã gặp ở kiếp trước.
Tuy nhiên để chuẩn bị cho yến tiệc lần này, nàng đã nhờ Trình bá chuẩn bị trước danh sách nữ quyến. Nàng nhân cơ hội đáp lễ, âm thầm đối chiếu tên và mặt từng người. Chợt nghe có người cười nói: "Đằng nương tử, Đỗ nương tử, qua đây ngồi này."
Ngẩng đầu nhìn lên, hóa ra là Trịnh Sương Ngân - thiên kim nhà Trịnh Phó Xạ. Lần trước ở hội thơ Phủ Thành Vương nàng ta và tỷ muội Đằng Đỗ đã gặp nhau, cũng coi như quen biết.
Đỗ Đình Lan có chút do dự, nhưng Đằng Ngọc Ý vui vẻ kéo biểu tỷ vào bàn.
Dùng bữa xong, các quản sự đến sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho các nữ quyến. Một phần bố trí ở Bạch Lộ Hiên, một phần ở Nguyệt Minh Lâu.
Đỗ phu nhân cùng Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan ở một sương phòng tại Nguyệt Minh Lâu, hàng xóm đều là nữ quyến các quan lại.
Đằng Ngọc Ý đứng trên hành lang tựa lan can nhìn ra xa. Xa xa non nước hữu tình, gần gần hoa nở rực rỡ như mây chiều in bóng lên bầu trời trong vắt. Đối diện với cảnh sắc tráng lệ này, bao nhiêu tâm sự nặng nề tạm thời bị gạt ra sau đầu. Nếu không phải còn phải lo kiếm nước tắm cho Tiểu Nhai, nàng thật muốn buông bỏ mọi lo âu để vui chơi thỏa thích mấy ngày.
Bích Loa tìm ra một chiếc váy gấm màu tím khói, vẻ mặt tiếc nuối hỏi Đằng Ngọc Ý: "Tiểu thư, chiếc váy trắng hạt sen mới này mặc chưa được nửa ngày, thật sự phải thay sao?"
"Thay." Đằng Ngọc Ý quay vào phòng: "Ủa, búp bê vải của ta đâu?"
Bích Loa hất hàm vào trong: "Xuân Nhung đã nhét xuống dưới gối cho tiểu thư rồi."
"Ta vào xem thử."
Đỗ phu nhân cười lắc đầu. Dù sao tuổi cũng đã cao, ngồi xe cả ngày chỉ thấy đau nhức khắp người, đợi người hầu sắp xếp xong bèn định ⓛê.п ℊ.𝖎ườⓝ.𝖌 nghỉ trưa.
Chợt nghe tiếng gõ cửa, hóa ra là Quế ẩu - quản sự nương t. ử bên cạnh Đỗ phu nhân đã về.
Đỗ phu nhân ôn tồn hỏi: "Lão gia và đại công t. ử không uống nhiều quá chứ?"
Quế ẩu ghé tai thì thầm với Đỗ phu nhân vài câu, sắc mặt Đỗ phu nhân biến đổi: "Cái thằng này!"
"Di mẫu ơi, xảy ra chuyện gì vậy?"
Đỗ phu nhân cho người hầu trong phòng lui ra, giận dữ nói: "Lão gia đưa Thiệu Đường về sương phòng nghỉ ngơi, kết quả phát hiện Thiệu Đường lén giấu một cái bao tải trong hành lý. Tra hỏi mới biết, Thiệu Đường nghe nói Lư Triệu An cũng đến, định tìm cơ hội trùm đầu Lư Triệu An đ. á. n. h cho một trận. May mà lão gia phát hiện kịp thời, hôm nay người các phủ đều đến đông đủ, chuyện này mà làm ầm lên thì biết làm sao."
Đỗ Đình Lan c. ắ. n môi: "Chuyện này đều do con mà ra, để con đi nói chuyện với A Đệ."
Đằng Ngọc Ý giữ Đỗ Đình Lan lại: "A tỷ, Thiệu Đường trước mặt tỷ và di mẫu vẫn còn tính trẻ con, có những lời hai người nói chưa chắc đệ ấy đã nghe lọt tai, hay là để muội nói cho."
...
Sương phòng của cha con Đỗ Thiệu Đường được sắp xếp ở Dã Tuyền Hiên, cách Nguyệt Minh Lâu chỉ một khu vườn. Đằng Ngọc Ý dẫn Bích Loa và Xuân Nhung đợi ở đình Cam Cúc trong vườn một lát, thấy từ xa một thiếu niên áo gấm dáng người ⓜả●п●ⓗ 𝖐●𝒽●ả𝓃●ⓗ vội vã đi tới.
"Biểu tỷ."
Đằng Ngọc Ý ra hiệu cho Xuân Nhung và Bích Loa lui sang một bên, mở miệng hỏi ngay: "Cái bao tải đâu, mang ra cho tỷ xem nào."
Khóe mắt Đỗ Thiệu Đường vẫn còn vệt nước mắt, buồn bực ngồi xuống bàn đối diện: "Bị cha tịch thu rồi."
Đằng Ngọc Ý thầm thở dài, vẫn giống hệt kiếp trước, gặp chuyện chỉ biết khóc lóc. Nàng hỏi cậu: "Tại sao không giấu kỹ vào? Giờ thì hay rồi, chưa kịp động thủ đã bị tịch thu."
Đỗ Thiệu Đường ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Cứ tưởng Ngọc biểu tỷ cũng sẽ giống cha mắng mỏ cậu, ai ngờ lại nói câu này.
"Ngọc biểu tỷ, tỷ không mắng đệ à?"
"Tại sao tỷ phải mắng đệ? Tỷ còn muốn dạy cho Lư Triệu An một bài học hơn cả đệ nữa là." Đằng Ngọc Ý cười nói: "Nhưng đệ có nghĩ tới chưa, một khi để hắn phát hiện là do đệ làm, hắn rất có thể sẽ tung hô chuyện của A tỷ ra. Chuyện này đối với hắn chỉ là một giai thoại phong lưu vô thưởng vô phạt, nhưng danh tiếng A tỷ thì hủy hoại hoàn toàn."
Đỗ Thiệu Đường п🌀ⓗ·❗ế·𝐧 ⓡă𝓃·🌀 ken két: "Đệ đã tính toán kỹ rồi... tuyệt đối sẽ không để hắn phát hiện đâu."
"Rất tốt." Đằng Ngọc Ý hài lòng gật đầu: "Đệ lớn rồi, biết mưu tính rồi mới hành động. Nhưng cho dù đệ thành công thì sao, Lư Triệu An cùng lắm dưỡng thương nửa tháng, sau đó lại có thể đường hoàng làm đại tài t. ử của hắn."
Đỗ Thiệu Đường ngẩn người.
"Đối phó với loại người này, chỉ đ. á. n. h một trận thì hời cho hắn quá. Ít nhất cũng phải khiến hắn thân bại danh liệt cút khỏi Trường An."
"Ngọc biểu tỷ..."
Đằng Ngọc Ý đứng dậy đi lại. Cái c. h. ế. t của biểu tỷ kiếp trước là cái gai trong lòng nàng. Theo nàng thấy, kẻ siết cổ biểu tỷ trong rừng trúc đêm đó rất có thể là Lư Triệu An, nếu không dấu giày nam giới bên cạnh t. h. i t. h. ể biểu tỷ từ đâu mà ra?
Hơn nữa hôm đó theo nàng quan sát, Lư Triệu An khi gặp nguy hiểm chỉ lo chạy trốn mặc kệ sống c. h. ế. t của đồng bạn, đủ thấy tâm địa kẻ này độc ác thế nào. Đáng tiếc kẻ này hiện giờ ở Trường An cũng có chút tiếng tăm, muốn động thủ tuyệt đối không phải chuyện dễ.
Nàng lấy một vật trong tay áo ra đưa cho Đỗ Thiệu Đường: "Đệ xem đi."
Đỗ Thiệu Đường mở vật đó ra: "Đây là?"
"Đây là hành tung của Lư Triệu An mấy ngày nay." Đằng Ngọc Ý chỉ vào vài địa danh trên tấm vải: "Theo dõi Lư Triệu An ngoài người của chúng ta còn có người của Lận Thừa Hữu. Hắn chắc chắn đã tra ra được gì đó, nếu không đã sớm rút người về rồi. Chúng ta chi bằng kiên nhẫn đợi thêm chút nữa, nếu bên Lận Thừa Hữu không có động tĩnh gì, chúng ta hãy bàn bạc kỹ lưỡng cũng chưa muộn."
Đỗ Thiệu Đường vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ: "Đệ cứ tưởng Lận Thừa Hữu mặc kệ chuyện này rồi, chưa bao giờ nghĩ đến việc đi xác nhận tận mắt... Nếu hắn chịu ra tay, Lư Triệu An chắc chắn sẽ không xong đâu. Ngọc biểu tỷ, vẫn là tỷ suy nghĩ chu đáo, đệ... đệ l* m*ng quá."
Đằng Ngọc Ý thầm nghĩ, Thiệu Đường tính tình nhu nhược đến đâu, đụng đến chuyện của chị gái vẫn có chút huyết tính. Có huyết tính là tốt rồi, cậu mới mười một tuổi, rèn giũa t. ử tế ắt có ngày gánh vác được gia đình.
"Đệ phải nhớ kỹ, đối phó với loại tiểu nhân gian nịnh này, không ra tay thì thôi, đã ra tay là phải đ. á. n. h trúng điểm yếu của đối phương. Nếu không chẳng những không làm gì được hắn mà còn rước họa vào thân." Đằng Ngọc Ý nói xong, thấy Đỗ Thiệu Đường ngẩn ngơ, ho khan một tiếng nói: "Mấy lời lẽ không đường hoàng này đệ biết là được rồi, không cần nói với di phụ và di mẫu đâu."
Đỗ Thiệu Đường không nhịn được cười. Nếu những lời này mà gọi là không đường hoàng thì những lời Ngọc biểu tỷ nói ngày thường chẳng phải câu nào cũng là tà đạo sao? Thật ra từ nhỏ cậu đã thích chơi với Ngọc biểu tỷ, đáng tiếc tỷ ấy chê cậu hay khóc nhè nên không thích chơi cùng.
"Ngọc biểu tỷ yên tâm, đệ ghi nhớ trong lòng rồi." Đỗ Thiệu Đường cười. Cậu vốn có nét giống chị gái, cười lên một cái, mày mắt thanh tú giãn ra, thuận mắt hơn vẻ mặt sầu khổ lúc nãy nhiều.
"Hai ngày này nếu đệ rảnh rỗi thì chịu khó lượn lờ quanh Lận Thừa Hữu một chút. Ngoài việc quan sát thái độ của hắn đối với Lư Triệu An, tỷ còn một việc muốn giao cho đệ." Đằng Ngọc Ý lấy kiếm Tiểu Nhai ra: "Đệ nhìn xem, thanh kiếm này có phải tối đi nhiều rồi không?"
Thuận đà nàng kể chuyện muốn lấy nước tắm của Lận Thừa Hữu, miệng Đỗ Thiệu Đường há hốc càng lúc càng to: "Đệ... chuyện này..."
Đằng Ngọc Ý còn xấu hổ hơn Đỗ Thiệu Đường, nhưng ngặt nỗi thời gian của Tiểu Nhai không còn nhiều, đành phải làm bộ làm tịch trừng mắt hạnh: "Sao hả, chẳng lẽ đệ nhẫn tâm nhìn thần kiếm của biểu tỷ biến thành đống sắt vụn sao?"
Lông mày Đỗ Thiệu Đường lại xoắn vào nhau: "Tất nhiên là không... Nhưng Lận Thừa Hữu không ở Dã Tuyền Hiên, mà ở Phi Dật Các cùng các hoàng thất t. ử đệ khác, đệ sợ không vào được... Haizzz... Thôi được... để đệ thử xem sao."
Đằng Ngọc Ý ho khan vài tiếng: "Nhớ lời biểu tỷ dạy, việc càng khó càng phải kiên nhẫn, một lần chưa chắc đã thành công, cứ từ từ chờ thời cơ là được."
Đỗ Thiệu Đường ưỡn 𝓃ℊự_𝐜: "Nhất định sẽ làm được cho biểu tỷ."
...
Bữa tối được người hầu đưa đến từng phòng. Vừa dùng bữa xong thì có quản sự đến mời, nói Xương Nghi công chúa và quận chúa A Chi đã đến, trước đó đã cho người đốt lửa trại bên ngoài suối thác, mời các tiểu bối đến chơi.
Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan bèn cáo từ Đỗ phu nhân, tự mình đi đến suối thác. Ra đến hành lang tầng hai thì gặp nhóm Trịnh Sương Ngân, mọi người bèn cùng đi.
Đằng Ngọc Ý vừa đi vừa để ý tìm bóng dáng Đỗ Thiệu Đường. Vừa đi đến dưới bóng hoa gần suối thác, có một người trông giống cung nữ đi tới nói: "Xin hỏi vị nào là Đằng nương tử? quận chúa A Chi có việc muốn gặp."
Các cô gái ngạc nhiên nhìn nhau.
Đằng Ngọc Ý nhìn kỹ cung nữ kia, xác nhận là người hầu của Phủ Thành Vương, sau đó ngẩng đầu tìm kiếm thì thấy Đỗ Thiệu Đường đang đứng dưới gốc liễu. Nàng kín đáo nháy mắt ra hiệu cho Thiệu Đường, rồi nói với Đỗ Đình Lan: "Chắc là hỏi về bài tập ở thi xã, muội đi một lát rồi về ngay."
Cung nữ dẫn Đằng Ngọc Ý đi vòng vèo qua sân hoa, càng đi vào trong càng vắng vẻ. Đằng Ngọc Ý biết Đoan Phúc đang đi theo không xa, nhưng vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn chuông Huyền Âm trên cổ tay. May mà có thứ này bên người, biết trước được gần đó có tà ma hay không.
Đến trước một sườn núi nhỏ xinh xắn, cung nữ cười nói: "Đằng nương tử, đến nơi rồi."
Nói xong câu đó, không đợi Đằng Ngọc Ý hỏi thêm, nàng ta cúi người lui xuống.
Đằng Ngọc Ý dừng chân nhìn quanh, xung quanh chẳng thấy bóng người nào. Lắng tai nghe ngóng, phía trước có tiếng nước chảy róc rách. Tiếp tục đi vào trong, sương nước mát lạnh phả vào mặt.
Hóa ra cách đó không xa có một đầm nước xanh biếc, phía trên là thác nước rộng vài thước đổ xuống. Bên bờ trồng đầy hoa cỏ, những đóa hoa yêu kiều hòa cùng sương nước lãng đãng, tạo nên khung cảnh bồng lai tiên cảnh.
Lận Thừa Hữu ngồi nhàn nhã trên tảng đá bên suối, có vẻ đã đợi một lúc. Nghe tiếng bước chân phía sau, hắn ném cành cây trong tay xuống đầm nước, quay đầu nhìn Đằng Ngọc Ý. Ngọc bội bên hông theo cử động của hắn phát ra tiếng leng keng khe khẽ.
Đằng Ngọc Ý nhìn bộ đồ màu trắng hạt sen trên người hắn, thầm thấy may mắn vìmình đã thay váy trước, nếu không lúc này hai người chạm mặt nhau, cả hai đều sẽ thấy kỳ quặc.
"Thế tử." Nàng mỉm cười hành lễ.
Lận Thừa Hữu quen nhìn Đằng Ngọc Ý mặc nam trang, đột nhiên thấy nàng mặc chiếc váy gấm màu tím khói yểu điệu thướt tha, thế mà lại thấy hơi chói mắt. Hắn ho khan một tiếng: "Đằng nương t. ử nếu không nhờ người nhắn, ta cũng quên mất còn một chuỗi chuông Huyền Âm trên người cô. Cô cứ sai người đưa thẳng cho ta là được rồi, cần gì phải hẹn gặp ta?"
Vì chuyện này mà hắn phải tốn công sắp xếp một phen, thật là phiền phức.
Đằng Ngọc Ý áy náy nói: "Ta cũng không muốn thế đâu. Thế t. ử nhìn xem, cái chuông này ta không tháo ra được."
Nàng vừa nói vừa đi về phía hắn. Vô tình liếc thấy đầm nước lấp lánh ánh bạc sau lưng Lận Thừa Hữu, sắc mặt nàng trong nháy mắt biến đổi, chân như bị đóng đinh xuống đất, không sao bước nổi nữa.
Lận Thừa Hữu thầm lấy làm lạ. Mặt nàng trắng bệch, trông có vẻ sợ hãi lắm, chẳng lẽ nhìn thấy gì sao? Nhìn theo ánh mắt nàng ra sau lưng mình, ngoài đầm nước và bụi hoa thì chẳng thấy gì cả. Lạ thật, gan nàng cũng đâu nhỏ, sao lại hoảng hốt thế này?
Đằng Ngọc Ý rất nhanh lấy lại vẻ bình thường nhưng vẫn không dám bước tới, chỉ giơ cổ tay trắng ngần lên: "Không dám giấu Thế tử, từ đêm đó từ Lầu Thải Phượng trở về, cái chuông này không tháo ra được nữa. Thử bao nhiêu cách, nó càng quấn càng chặt."
Lận Thừa Hữu âm thầm quan sát thần sắc nàng, thấy lúc nói chuyện ánh mắt nàng luôn tránh đầm nước, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ: Chẳng lẽ nàng sợ nước?
Hắn nghi hoặc nhìn cổ tay nàng, đứng dậy đi về phía nàng: "Thật sự không tháo được? Để ta xem nào."
Đằng Ngọc Ý trước mặt Lận Thừa Hữu nhẹ nhàng vuốt xuống, nhưng cái chuông tròn vo cứ như mọc vào thịt, sống c. h. ế. t không chịu tuột ra.
Lận Thừa Hữu nhìn mà nhíu mày: "Này, kéo nữa là đứt đấy."
Đằng Ngọc Ý bất lực nói: "Ta sợ làm hỏng chuông nên đành nhờ người nhắn cho Thế tử."
Lận Thừa Hữu ghé vào cổ tay nàng xem xét. Chưa từng nghe nói thứ này nhận chủ, nhưng vô duyên vô cớ sao lại đột nhiên không tháo được? Hắn ngẫm nghĩ một lát, lấy từ trong n. g. ự. c ra một cái bình đưa cho nàng: "Bôi cái này lên cổ tay rồi thử lại xem."
Đằng Ngọc Ý thấy là một lọ nước thuốc, đoán thứ này bôi lên da sẽ trơn: "Lúc ở phủ ta đã thử dùng bột đậu rửa mặt rồi, cũng không tháo được."
Lận Thừa Hữu nhướng mày: "Đây không phải bột đậu đâu, tên là Vĩ Nhĩ. Nếu bôi lên pháp khí có thể khiến linh lực pháp khí biến mất một lúc. Ta tuy không hiểu chuông Huyền Âm đang giở trò gì, nhưng phàm là dị bảo Đạo gia đều có chút tính nết kỳ quái. Nó bị khóa trong Thanh Vân Quán bao năm nay, biết đâu lại nuôi dưỡng ra khí linh. Cô cứ bôi lên trước đã. À đúng rồi, cô có mang khăn tay không?"
"Có mang." Đằng Ngọc Ý lấy khăn tay ra.
Lúc này nàng đã bôi nước t. h. u. ố. c lên chuông, đang định thử tuột xuống thì Lận Thừa Hữu bảo khoan đã, gấp khăn tay lại thành nhiều lớp đưa cho nàng: "Quấn khăn vào trước đã."
Đằng Ngọc Ý không hiểu lắm nhưng vẫn làm theo.
"Đắc tội." Lận Thừa Hữu đưa tay nắm lấy cổ tay nàng. Đằng Ngọc Ý giật mình, vội rụt tay về.
"Đừng động đậy." Lận Thừa Hữu hơi mất tự nhiên: "Chỉ bôi Vĩ Nhĩ không ăn thua đâu, còn phải niệm chú nữa."
Hóa ra là vậy. Đằng Ngọc Ý ngượng ngùng ho khan: "Hiểu rồi! Mời Thế t. ử bắt đầu."
Lận Thừa Hữu vốn rất đàng hoàng, nàng nói câu này nghe cứ như hắn định làm gì nàng thật vậy.
Hắn liếc nàng một cái: "Cô tưởng ta sẽ làm gì cô à?"
Đằng Ngọc Ý ngạc nhiên: "Tất nhiên là không, ta chỉ là..."
"Không thì tốt, bớt suy diễn lung tung đi."
Đằng Ngọc Ý nghẹn lời. Ai suy diễn lung tung chứ?
Lận Thừa Hữu lập tức nghiêm túc trở lại, cách lớp khăn tay giúp nàng tuột chuông xuống. May mà khăn gấp rất dày, ngón tay không cảm nhận được nhiệt độ da thịt đối phương.
Nhưng cái chuông dù trơn tuồn tuột vẫn bám chặt lấy cổ tay Đằng Ngọc Ý.
Lận Thừa Hữu đọc đi đọc lại mấy lần thần chú, nào ngờ chẳng có tác dụng gì.
"Lạ thật." Hai người đồng thanh thốt lên.
Lận Thừa Hữu buông tay Đằng Ngọc Ý ra: "Thôi, có lẽ có nguyên do gì đó, đợi ta về tra cứu lại đã. Thứ này cứ để trên người cô trước đi."
Đằng Ngọc Ý sững sờ. Chỉ cầu mong mấy ngày này không có tà ma nào tìm đến nàng, nếu không chuông bên này reo, Lận Thừa Hữu sẽ biết ngay.
"Đúng rồi, nước t. h. u. ố. c này để lâu sẽ làm hỏng linh lực của chuông Huyền Âm, cô mau ra đầm nước rửa sạch t. h. u. ố. c trên chuông đi."
Đằng Ngọc Ý không vội trả lại lọ Vĩ Nhĩ cho Lận Thừa Hữu mà mở khăn trên tay ra trước, quả nhiên thấy nước t. h. u. ố. c đã thấm vào da thịt. Nàng không nhìn về phía đầm nước, chỉ nói: "Được, về ta sẽ rửa."
Lận Thừa Hữu lại nói: "Không kịp đâu, để càng lâu càng hại linh lực. Hơn nữa t. h. u. ố. c này chỉ rửa không chưa đủ, còn phải niệm một đoạn chú nữa. Nếu không kẻ trộm lấy được t. h. u. ố. c này đi hại người, pháp khí trong thiên hạ chẳng phải mất hết tác dụng sao? Cho nên dù rửa sạch rồi vẫn phải giải chú."
Đằng Ngọc Ý nhíu mày. Nàng đến gần đầm nước còn không dám, sao chịu ra bờ đầm vắt khăn. Nhưng Lận Thừa Hữu vừa cứu mạng nàng không lâu, chuỗi chuông này lại là để phòng Thi Tà mới đeo cho nàng, nếu vì nàng mà làm hỏng linh lực thì cũng quá không phải đạo.
Ngẩng đầu quan sát thần sắc Lận Thừa Hữu, thấy hắn không giống đang nói dối, nghi ngờ trong lòng vơi đi vài phần. Nàng xưa nay ân oán phân minh, dù trong lòng sợ c. h. ế. t khiếp vẫn gật đầu: "Được. Thế t. ử đợi một chút, ta đi rửa ngay đây."
Nói rồi nàng đi về phía đầm nước, vừa đi vừa tự nhủ chỉ là cái đầm nhỏ thôi không có gì đáng sợ. Nhưng mới đi được vài bước, hai chân đã 𝐫·⛎·𝐧 𝓇·ẩ·γ không kiểm soát.
Nàng т𝖔á●𝐭 Ⓜ️●ồ ♓●ô●ï lạnh nghĩ thầm, nếu giấu chuyện c. h. ế. t đuối kiếp trước đi, chỉ nói lúc đến Trường An bị ngã xuống nước sinh ra chứng sợ nước, Lận Thừa Hữu chắc sẽ không nghi ngờ. Nhưng cứ thế này mãi không phải cách hay, chi bằng nhân cơ hội này sửa cái tật này đi.
Lận Thừa Hữu nhìn bóng lưng Đằng Ngọc Ý với ánh mắt phức tạp. Hắn đoán không sai, nàng quả nhiên sợ nước. Thực ra với sự thông minh của nàng, nếu thật sự không muốn giặt khăn thì thiếu gì cớ từ chối. Chợt nhớ lại đêm đó nàng và Tuyệt Thánh bị Thi Tà vây khốn, nàng có lẽ vì thương Tuyệt Thánh còn nhỏ, hoặc vì nghĩa khí, lại dám liều mạng cứu Tuyệt Thánh. Khoảnh khắc đó nàng đã bỏ xuống mọi toan tính, hoàn toàn hành động theo bản tâm.
Hơn nữa từ sau đêm ở Lầu Thải Phượng, nàng dường như thân thiện với hắn hơn nhiều. Lúc này chắc là coi hắn như ân nhân cứu mạng nên thà làm khó mình cũng không muốn giở trò trước mặt hắn...
Chậc, hắn lại thấy Đằng Ngọc Ý thế này có chút đáng yêu.
Đằng Ngọc Ý khó khăn lắm mới nhích được thêm hai bước, sắc mặt càng lúc càng tệ. Lúc này Lận Thừa Hữu bỗng đi tới từ phía sau, giật lấy chiếc khăn trong tay nàng.
Đằng Ngọc Ý vô cùng ngạc nhiên.
Lận Thừa Hữu ngồi xổm bên bờ đầm giặt giặt vắt vắt, đứng dậy đưa chiếc khăn ướt cho nàng: "Cô sợ nước à?"
Đằng Ngọc Ý hoàn hồn, vừa nhận lấy khăn ướt cẩn thận lau nước t. h. u. ố. c trên chuông, vừa cảm kích nói: "Dạo trước đến Trường An bị rơi xuống nước, đến giờ nhìn thấy nước vẫn còn hãi."
Nàng thầm nghĩ, Lận Thừa Hữu nhìn ra nàng sợ nước nhưng không cố tình làm khó dễ, chứng tỏ người này tuy tính tình ngông nghênh nhưng cũng có lúc rất biết điều. Nàng lập tức đổi ý, thử thăm dò: "Lần trước Tuyệt Thánh và Khí Trí nói pháp khí đa phần ẩn chứa khí linh, ta vốn không tin, nhưng nhìn tình hình hôm nay, có vẻ ngay cả chuông Huyền Âm cũng có tính khí. Nghe nói một số pháp khí cần dùng nước tắm của người để cúng tế, không biết chuyện này có thật không?"
"Nước tắm?" Lận Thừa Hữu cười khẩy: "Pháp khí thích vật sạch sẽ, sao có thể dùng nước tắm để cúng tế? Đừng nói pháp khí của Thanh Vân Quán, ngay cả trong 'Vô Cực Bảo Giám' chuyên ghi chép bảo vật Đạo gia cũng chưa từng nghe nói. Chẳng phải có kẻ nào mưu đồ bất chính, cố tình dùng lời này để lừa cô đấy chứ."
Đằng Ngọc Ý mím chặt môi. Đúng là có người đang mưu đồ bất chính, người đó là nàng đây. Vốn định thương lượng với hắn, nhưng nhìn thái độ dè bỉu của Lận Thừa Hữu, e là nàng có nói rát cổ bỏng họng hắn cũng tuyệt đối không cho nàng nước tắm.
Hai người vì chuỗi chuông Huyền Âm đã dây dưa không rõ rồi, lỡ Lận Thừa Hữu hiểu lầm nàng có ý đồ gì với hắn...
Hơn nữa cho dù cuối cùng hắn tin lời nàng, nước tắm là vật riêng tư đến thế nào, giao nước tắm cho một cô gái không thân thiết lắm, ai mà chẳng thấy xấu hổ, ngại ngùng, tức giận...
Nếu Tuyệt Thánh và Khí Trí vô tình biết được, nàng còn mặt mũi nào gặp bọn họ nữa? Vì vậy chẳng những không thể công khai xin Lận Thừa Hữu, mà còn phải làm thật thần không biết q*⛎*ỷ không hay mới được.
Lận Thừa Hữu ra bờ đầm giặt khăn lần nữa rồi quay lại, hồ nghi nhìn nàng: "Cô đang nghĩ gì thế?"
Đằng Ngọc Ý cười híp mắt: "Ra ngoài hơi lâu rồi, ta sợ biểu tỷ đi tìm."
Lận Thừa Hữu đợi Đằng Ngọc Ý lau sạch hết nước thuốc, bèn co hai ngón tay lại, lầm rầm niệm một lượt chú.
Cái chuông trong nháy mắt sáng loáng trở lại, tôn lên cổ tay trắng ngần của Đằng Ngọc Ý càng thêm trong suốt như ngọc.
Lận Thừa Hữu nhớ đến hòn đá Ứng Linh trong 𝐧🌀ự·c. Đằng Ngọc Ý có xui xẻo đến đâu cũng không có lý nào liên tiếp gặp phải tà ma. Thứ này tạm thời để trên người hắn cũng không lo đêm hôm nó kêu ầm ĩ.
"Được rồi. Cô đi theo đường cũ về đi, sẽ có người dẫn cô ra ngoài."
"Ừm." Đằng Ngọc Ý gật đầu chào Lận Thừa Hữu, đi được hai bước như chợt nhớ ra lọ Vĩ Nhĩ trên tay, vội quay người lại: "Cái này quên trả Thế tử."
Nào ngờ chân vấp một cái, người ngã nhào về phía Lận Thừa Hữu. Nàng kinh hãi, liều mạng bảo vệ lọ Vĩ Nhĩ trên tay, kết quả vì dùng sức quá mạnh nên hất văng một vật nhỏ cỡ nắm tay từ trong tay áo ra, đập trúng chân Lận Thừa Hữu.
Đó là một túi nước màu đỏ son, dù Lận Thừa Hữu tránh né kịp thời nhưng vẫn bị b. ắ. n đầy người.
Cả hai đều ngẩn ra. Lận Thừa Hữu cúi đầu nhìn bộ quần áo t. h. ả. m hại, im lặng hồi lâu, rũ rũ nước trên tay áo, thản nhiên nói: "Mấy ngày nay Đằng nương t. ử không luyện công nhỉ, thân thủ vẫn tệ hại như vậy."
Đằng Ngọc Ý lần đầu tiên cảm thấy áy náy vì đ. á. n. h lén Lận Thừa Hữu, nhưng biết sao được, Tiểu Nhai đang cần nước tắm gấp mà. Nàng đưa lọ Vĩ Nhĩ còn nguyên vẹn cho Lận Thừa Hữu, bực bội đá đá hòn đá nhọn dưới chân: "Bị hòn đá này làm vấp... Thế tử, thật sự xin lỗi, ta thật không cố ý..."
"Thôi bỏ đi." Lận Thừa Hữu bực dọc nói. Thật ra hắn có thể tránh được, chính vì nhìn thấy mấy hòn đá nhọn dưới chân nàng mới do dự. Đằng Ngọc Ý trụ bộ vững vàng thì có lẽ không ngã, nhưng một khi ngã xuống đất, mấy hòn đá nhọn này đủ cho nàng chịu khổ rồi.
Hắn không nói một lời nhét lọ Vĩ Nhĩ vào ⓝ●ɢ●ự●c, bất ngờ ngửi thấy mùi rượu ngọt ngào trong không khí.
Hắn hít hít mũi, sắc mặt càng thêm khó coi: "Đừng nói với ta đây là rượu nho nhé..."
Đằng Ngọc Ý ngượng ngùng gật đầu: "Y phục của Thế t. ử e là..."
Rượu này vừa ngọt vừa dính, chỉ thay quần áo thôi không đủ. Nếu không nhanh chóng rửa sạch rượu thấm vào da thì thay bao nhiêu bộ quần áo mới cũng vẫn dính dấp.
Lận Thừa Hữu cười: "Đằng Ngọc Ý, cô giỏi thật đấy. Mang theo độc d. ư. ợ. c ám khí bên người thì thôi đi, lại còn mang cả rượu nho nữa."
Hắn trừng mắt nhìn nàng một cái, sải bước đi về hướng khác.
Đằng Ngọc Ý áy náy nhìn theo bóng lưng hắn. May mà lần này không khiến Lận Thừa Hữu nghi ngờ, nhưng làm thêm lần nữa thì nàng không dám đảm bảo đâu. Trong lòng chỉ mong Thiệu Đường một lần là thành công, ngàn vạn lần đừng xảy ra sơ suất gì nữa.
Một lát sau cung nữ lúc nãy lại xuất hiện, dẫn Đằng Ngọc Ý đi theo đường cũ trở về.
Đến trước vườn hoa, các công t. ử tiểu thư các phủ đã ngồi kín chiếu.
Lận Thừa Hữu sắp xếp kín kẽ vô cùng. Đằng Ngọc Ý vừa đi tới thì quận chúa A Chi cũng từ phía bên kia đi lại, hai người xuất hiện gần như cùng lúc, cứ như đã hẹn đi cùng nhau vậy.
Đỗ Đình Lan sợ Lận Thừa Hữu lại mượn danh nghĩa quận chúa A Chi làm khó Đằng Ngọc Ý nên vẫn luôn đợi ở chỗ cũ. Sau đó Thiệu Đường đến báo là Ngọc biểu tỷ có sắp xếp khác, bảo Đỗ Đình Lan về chỗ ngồi đợi trước. Đỗ Đình Lan lo lắng vào tiệc nhưng trong lòng chưa từng yên ổn, giờ thấy Đằng Ngọc Ý xuất hiện, tảng đá trong lòng mới rơi xuống.
Bữa tiệc đã rất náo nhiệt rồi, nhưng vẫn còn vài chỗ trống, hình như đang đợi ai đó. Hỏi ra mới biết, nữ quyến của vài vị Tiết độ sứ địa phương vì mới đến Trường An nên hiện vẫn đang trên đường tới Ngự Túc Xuyên. Phải đợi những người này đến thì tiệc mới chính thức bắt đầu.
Đằng Ngọc Ý vừa trò chuyện với biểu tỷ vừa ngóng ra đường.
Chẳng bao lâu sau Thiệu Đường quả nhiên đến. Cậu không về chỗ ngồi của nam khách mà đi thẳng đến ngồi cạnh Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan. Mọi người cũng chẳng để ý, một là Đỗ Thiệu Đường còn nhỏ tuổi, hai là đều biết cậu là em trai hai người.
Tay Đỗ Thiệu Đường hơi run, lén lút đưa một vật hình ống trúc cho Đằng Ngọc Ý, vừa mừng vừa lo nói: "Sắp xếp của Ngọc biểu tỷ không chê vào đâu được, thân thủ của Đoan Phúc lại càng cao siêu, đồ đã lấy được thuận lợi rồi."
Đằng Ngọc Ý mừng rỡ khôn xiết: "Tốt."
Nàng lén sờ chuôi kiếm trong tay áo bảo Tiểu Nhai yên tâm. Chẳng bao lâu sau cảm thấy trong tay áo có vật gì đó ngọ nguậy, Tiểu Nhai dường như không kìm được ôm ống trúc ngửi ngửi. Kết quả mới yên tĩnh được một chút, Tiểu Nhai đã viết lia lịa lên tay nàng.
"Không ổn! Trong này lẫn nước tắm của người khác rồi, bẩn rồi bẩn rồi, không dùng được!"
Đằng Ngọc Ý ngẩn người. Phi Dật Các chỉ có con em hoàng thất ở, Lận Thừa Hữu lại thân phận cao quý thế nào, hắn muốn tắm chắc chắn là nước mới người hầu đun.
Nhưng Tiểu Nhai không đến mức giở chứng vào lúc quan trọng này. Nàng thì thầm hỏi Đỗ Thiệu Đường: "Thiệu Đường, đệ chắc chắn đây là nước tắm của Lận Thừa Hữu chứ?"
Đỗ Thiệu Đường ngạc nhiên đặt chén rượu xuống: "Đúng mà, đệ vừa thấy Lận Thừa Hữu vào hồ nước nóng là báo cho Đoan Phúc ngay."
Đằng Ngọc Ý giật mình. Phi Dật Các có hồ nước nóng sao?! Nước hồ nước nóng lưu thông với nhau, không có chuyện mỗi người một hồ. Nếu trước Lận Thừa Hữu có vương công đại thần nào tắm qua, đối với Tiểu Nhai tự nhiên không được tính là nước Thai Tức Vũ Hóa tinh khiết rồi.
Đỗ Thiệu Đường bất an nói: "Hồ nước nóng đó tuy lớn nhưng lúc ấy chỉ có một mình Lận Thừa Hữu vào thôi mà, chẳng lẽ không được sao?"
Nhìn phản ứng của Tiểu Nhai, e là không được rồi. Đằng Ngọc Ý suy nghĩ một lát, an ủi Đỗ Thiệu Đường: "Đệ làm tốt lắm. Tối nay anh hào các nơi đến không ít, đệ mau về chỗ nam khách đi. Nhớ kỹ đại trượng phu trong lòng phải giấu được chuyện, lát nữa gặp Lận Thừa Hữu đừng có chột dạ."
Đỗ Thiệu Đường không ngờ mình vừa ra tay đã giúp được việc lớn, trong lòng vô cùng phấn khởi, vui vẻ gật đầu, đứng dậy sải bước về phía bàn tiệc nam.
Đỗ Đình Lan kéo tay áo Đằng Ngọc Ý: "Muội và Thiệu Đường đang giở trò զ_ⓤ_ỷ gì thế?"
Đằng Ngọc Ý ghé tai kể cho Đỗ Đình Lan nghe đầu đuôi sự việc. Tiểu Nhai đột nhiên gạch mạnh mấy nét lên tay Đằng Ngọc Ý: Đến rồi!
Đằng Ngọc Ý ngẩng đầu nhìn, vừa khéo một nhóm công t. ử quý tộc đi tới. Lận Thừa Hữu đi cuối cùng, xung quanh vây quanh một đám con ông cháu cha.
Lận Thừa Hữu đã thay một bộ áo bào màu xanh trúc, tóc mai vẫn còn hơi ướt. Trong lúc nói cười liếc nhìn về phía Đằng Ngọc Ý một cái rồi quay đi ngay. Mí mắt Đằng Ngọc Ý giật một cái, Lận Thừa Hữu thông minh hơn người, không phải đã nghi ngờ rồi chứ?
Tiểu Nhai để ép Đằng Ngọc Ý nghĩ cách khác, liên tục huých tay nàng. Đằng Ngọc Ý bất lực viết lên chuôi kiếm: Ta nói này, đổi người khác được không?
Tiểu Nhai dường như bị chọc giận, chẳng những không trả lời mà còn giậm chân bình bịch lên tay Đằng Ngọc Ý. Tuy nhiên chỉ giậm được hai cái là yếu ớt ngã lăn quay.
Đằng Ngọc Ý càng thêm bất an, linh lực của Tiểu Nhai rõ ràng đang tan biến nhanh chóng.
Nàng kiên nhẫn dỗ dành nó: Của hắn khó lấy lại lần nữa, của người khác ta đều có thể nghĩ cách.
Đợi không biết bao lâu, cảm thấy Tiểu Nhai nhẹ nhàng vạch một chữ: Thuần.
Thuần An Quận vương?
Tiểu Nhai dường như đã thỏa hiệp: Nước tắm của hắn không bằng ba người kia, nhưng cũng tạm dùng được.
Đằng Ngọc Ý cố gắng nhìn quanh, thấy Thuần An Quận vương ở đình Bảo Thúy cách đó không xa.
Thuần An Quận vương ngồi xếp bằng trên chiếu trong đình, trước mặt là một cây đàn sơn bóng loáng. Ngài ấy xưa nay ít nói cười, lúc gảy đàn mặt cũng không cười, nhưng phong thái thanh tao như trúc kia thực sự thu hút ánh nhìn.
Trong đình còn có không ít văn nhân nhã sĩ, kẻ ngồi người nằm, kẻ ngâm thơ người thưởng trà, ai nấy đều phong lưu khoái hoạt.
Ngoài hành lang đình có mấy vị quý nữ dừng chân, làm bộ đi dạo nhưng ánh mắt thi thoảng lại liếc về phía Thuần An Quận vương trong đình.
Tim Đằng Ngọc Ý đập thình thịch. Tiệc tàn Thuần An Quận vương chắc chắn sẽ tắm gội thay quần áo, cùng lắm thì dùng cách cũ trộm nước tắm một lần nữa. Nhưng nếu Lận Thừa Hữu thực sự đã nghi ngờ, làm thêm lần nữa chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.
Không được, không thể để Thiệu Đường và Đoan Phúc mạo hiểm nữa.
Hơn nữa, nhỡ Thuần An Quận vương cũng ra hồ nước nóng tắm như Lận Thừa Hữu thì chẳng phải lại trộm công cốc sao?
Nghĩ đi nghĩ lại, cách tốt nhất hiện giờ là nhờ cha viện cớ xin nước tắm của Thuần An Quận vương. Thuần An Quận vương tính tình khiêm tốn, chắc dễ nói chuyện hơn Lận Thừa Hữu nhiều. Huống hồ cha nàng vốn có giao tình tốt với Thuần An Quận vương.
Ý định vừa nảy ra, Đằng Ngọc Ý vội sai Bích Loa đi chuyển lời cho cha. Sáng nay cha đã nói với nàng sẽ về Trường An ngay trong đêm, hy vọng giờ này đi vẫn còn kịp.
Bích Loa quay lại bảo lão gia đã đi rồi.
"Hoắc Khâu nói trước khi đi lão gia để lại phần lớn hộ vệ, bảo họ mấy ngày nay chăm sóc nương tử... Lão gia dùng xong bữa tối là đi ngay, Quốc trượng cùng mấy vị Quốc cữu đích thân tiễn ra khỏi sơn trang."
Lông mày Đằng Ngọc Ý nhíu chặt. Tiểu Nhai cái đồ ông cụ non này, sao không nói sớm là nước tắm của Thuần An Quận vương cũng dùng tạm được chứ. Giờ phải làm sao đây, chẳng lẽ nhờ di phụ ra mặt? Nhưng so với cha, nhờ di phụ ra mặt rõ ràng phiền phức hơn nhiều. Cúi đầu nhìn vào tay áo, Tiểu Nhai đã nằm im bất động hồi lâu, thật sợ nó không qua khỏi đêm nay.
Nàng lo lắng suy nghĩ một hồi, dẫn Bích Loa và Xuân Nhung đứng dậy.
Đỗ Đình Lan ngạc nhiên: "Muội định làm gì?"
Đằng Ngọc Ý thì thầm: "Vẫn là chuyện thanh kiếm này, Tiểu Nhai sắp không xong rồi, muội phải mau chóng đi tìm di mẫu giúp một tay."
Đỗ Đình Lan cũng đứng dậy: "Tỷ đi cùng muội."
Đằng Ngọc Ý lắc đầu: "Hai tỷ muội cùng rời tiệc thì gây chú ý quá, A tỷ ở lại giúp muội che giấu, dù sao Đoan Phúc cũng không rời muội quá xa, muội đi một lát rồi về ngay."
Bên kia Lận Thừa Hữu nhớ lại chuyện ban nãy, càng nghĩ càng thấy không ổn. Tuy vẫn cười đùa với người bên cạnh nhưng mắt thi thoảng lại liếc về phía Đằng Ngọc Ý và Đỗ Thiệu Đường.
Chợt phát hiện Đằng Ngọc Ý nhìn về phía trước với vẻ dò xét, hắn bất động thanh sắc nhìn theo, phát hiện nàng lại đang lén lút quan sát hoàng thúc.
| ← Ch. 049 | Ch. 051 → |
