(1)
| ← Ch.031 | Ch.033 → |
Đằng Ngọc Ý ngẫm nghĩ một lát rồi viết lên khay: Gần đây sư huynh các người có nghịch ngợm loại t. h. u. ố. c bột nào trong đạo quán không?
Khí Trí ngẫm nghĩ kỹ càng rồi đáp: "Cái này... thì không. Từ năm ngoái, sau khi sư huynh đến Đại Lý Tự thì bận rộn hơn trước nhiều lắm. Chỉ có đợt trước sư huynh ở lại quán vài ngày để chiêu hồn cho An Quốc Công phu nhân thôi. Ngoài dịp đó ra, đã lâu lắm rồi huynh ấy không đụng đến đống d. ư. ợ. c thảo kia."
Tuyệt Thánh tiếp lời: "Đằng nương tử, cô muốn tìm cách giải độc sao? Nhưng mà sư huynh rất kính trọng sư tôn, dù có chế t. h. u. ố. c làm câm thì huynh ấy cũng chẳng dám dùng d. ư. ợ. c thảo trong quán đâu. Ta đoán phần lớn là huynh ấy làm ở bên ngoài. Bên cạnh sư huynh có một đám công t. ử bột, lại quen biết nhiều 🅓●ị ռ𝖍●â●п ở chốn phường khúc ngõ hẻm, muốn kiếm mấy thứ mới lạ về chơi thì dễ như trở bàn tay."
Trong lòng Đằng Ngọc Ý nhen nhóm một tia hy vọng. Nếu không phải là vật của Đạo gia thì dễ xử lý rồi. Trình bá cũng quen biết không ít người, hay là để Trình bá tìm người thử xem sao? Không câu nệ Cửu Lưu Bách Gia, miễn là giúp nàng giải được độc là được.
Nàng lại viết tiếp: Nhắc đến 𝐝.ị 𝐧.ⓗ.â.𝐧, các người thường theo sư tôn và sư huynh ra ngoài rèn luyện, chắc hẳn đã gặp qua không ít dị sĩ nhỉ?
Tuyệt Thánh lập tức tỉnh táo hẳn, giơ ba ngón tay mập mạp lên khoe: "Không dám tự khoe khoang, nhưng ta bắt đầu đi lại trong thành Trường An từ năm sáu tuổi rưỡi, đến nay cũng ngót nghét ba năm rồi."
Đằng Ngọc Ý giả vờ kinh ngạc: Thảo nào tuổi còn nhỏ mà kiến thức đã sâu rộng đến vậy.
Khí Trí bẽn lẽn bổ sung: "Thanh Vân Quán nổi danh thiên hạ, ngoài người ở Trường An, người từ nơi khác đến quán chúng ta cũng rất nhiều. Chúng ta từ nhỏ đi theo bên cạnh sư tôn, quả thực đã gặp qua không ít năng nhân dị sĩ, không biết Đằng nương t. ử muốn hỏi thăm chuyện gì?"
Đằng Ngọc Ý viết: Được, vậy nhờ hai vị xem giúp ta loại ám khí này.
Nàng từ từ mở bức tranh cuộn trong khay ra. Ánh đèn chiếu sáng hình vẽ một vật thể lạ, mảnh như tơ trời.
Tuyệt Thánh và Khí Trí ngẩn ra: "Ủa, đây là vật gì?"
Đằng Ngọc Ý: Các người đã từng thấy phái ⓓ●ị ⓝ●𝖍â●ռ nào sử dụng loại ám khí này chưa?
Hai đứa nhỏ vắt óc suy nghĩ: "Chưa từng thấy. Thành Trường An tuy lắm kẻ tam giáo cửu lưu, nhưng chúng ta chưa bao giờ thấy ai dùng loại ám khí mảnh dẻ thế này. Thứ này có thể làm người ta bị thương sao?"
Đằng Ngọc Ý chỉ vào tờ giấy: Trông thì mảnh mai, nhưng khi ra tay có thể lóc da cắt xương.
Tuyệt Thánh kinh ngạc thốt lên một tiếng "A".
Khí Trí suy nghĩ rất nghiêm túc hồi lâu rồi nói: "Ám khí mảnh nhất mà chúng ta từng thấy là Tơ Tỏa Hồn của sư huynh, nhưng thứ đó vốn là do con sâu hóa thành. Sư huynh bảo nó to thì nó to, bảo nó nhỏ thì nó nhỏ. Nhưng dù sao nó cũng thích ăn mía quanh năm, từ khi đến quán chúng ta lại được ăn ngon ngủ kỹ, thân hình đã vạm vỡ hơn trăm năm trước nhiều rồi. Bây giờ lúc nhỏ nhất nó cũng to bằng ngón tay út."
Đằng Ngọc Ý thoáng chút thất vọng. Trình bá chưa từng gặp nhân vật này, Tuyệt Thánh và Khí Trí cũng chưa từng nghe nói về loại 𝐭●à ⓣ●𝒽●⛎●ậ●🌴 đó. Xem ra kẻ này hoặc là không thường xuyên sử dụng công phu này, hoặc không phải người Trường An. Nếu không, với khả năng của Trình bá thì đáng lẽ đã sớm dò la được chút manh mối.
Chỉ riêng việc viết mấy câu này vào khay cũng đã tốn của Đằng Ngọc Ý không ít công sức. Nếu muốn hỏi kỹ hơn, e là đến sáng mai cũng chưa xong. Nàng chần chừ một chút, vẻ mặt áy náy cuộn bức tranh lại: Làm phiền lâu như vậy, chắc hai vị đạo trưởng cũng mệt rồi. Không dám làm lỡ giờ nghỉ ngơi của các vị, ta xin cáo từ.
Khí Trí và Tuyệt Thánh vội nói: "Đêm nay chúng ta phải đề phòng Thi Tà tìm đến, vốn dĩ không thể chỉ lo ngủ được. Đằng nương t. ử qua thăm, chúng ta vui còn không kịp nữa là."
Hai đứa nhỏ lải nhải tiễn nàng ra đến hành lang. Tỳ nữ dưới bậc thềm xách đèn lồng đi tới đón, Đằng Ngọc Ý tự mình bước xuống bậc thang, liên tục giục hai người mau vào nhà.
Đợi hai đứa nhỏ vào phòng, nàng vừa đi vừa nghĩ, Tuyệt Thánh và Khí Trí tuy còn nhỏ nhưng cử chỉ rất có quy củ, chắc hẳn là nhờ sự dạy dỗ của Thanh Hư Tử. Không biết hai đứa có cha mẹ không? Lúc nào cũng thấy nhắc đến sư tôn và sư huynh, tuyệt nhiên chưa từng nhắc đến người nhà. Với tính cách nhiệt tình trung hậu thế này, theo lý mà nói không nên như vậy, chẳng lẽ là trẻ mồ côi?
Nàng động lòng trắc ẩn. Vừa lúc gặp Trình bá dẫn theo đám hạ nhân mang đồ ăn khuya tới, nàng tiến lại gần mở nắp hộp xem thử. Bên trong là hai đĩa bánh Ngọc Lộ Đoàn trắng ngần như ngọc, kèm theo một bát cháo mơ hạnh nhân thơm nức nóng hổi.
Trình bá nói: "Theo lời dặn của nương tử, điểm tâm là bánh Ngọc Lộ Đoàn mà các đạo trưởng thích ăn, cháo được nấu riêng ở bếp chay, không dính chút mỡ màng nào."
Đằng Ngọc Ý viết: Xương tay của Khí Trí đạo trưởng bị gãy, không ăn được đồ có tính phát tán. Hãy bỏ cháo mơ hạnh nhân đi, đổi thành hai bát canh rau quỳ nấu củ nưa. Đêm nay hai vị đạo trưởng không được ngủ, ngày mai e là sẽ dậy muộn. Sáng mai các ngươi hầu hạ cẩn thận, tuyệt đối đừng làm ồn bọn họ.
Đám hạ nhân rùng mình, chỉ biết là khách quý, không ngờ tiểu thư lại coi trọng đến thế, vội vàng xốc lại tinh thần lui xuống chuẩn bị.
Trình bá lại nói: "Nương tử, Thánh thượng bày tiệc rượu khoản đãi lão gia và vài vị trọng thần, nghe nói tiệc vui lắm, đến giờ vẫn chưa tan. Lão gia sai người về nhắn rằng không biết khi nào mới được xuất cung, bảo nương t. ử cứ nghỉ ngơi sớm."
Đằng Ngọc Ý gật đầu. Trình bá lo lắng nhìn nàng một cái: "Lão nô muốn hỏi nương t. ử từ sớm rồi, chiều nay lúc nương t. ử ra ngoài vẫn còn bình thường, sao khi trở về giọng lại khàn đặc thế kia?"
Đằng Ngọc Ý viết: Đang định nhờ Trình bá nghĩ cách giúp con đây.
...
Đêm đó Đằng Ngọc Ý ngủ không ngon, lúc tỉnh lại thì đã qua giờ Thìn. Nàng vén rèm mơ màng nhìn ra, thấy Đỗ Đình Lan đang ngồi đọc sách trên chiếc sập lùn trước cửa sổ.
Đằng Ngọc Ý cố gắng ngồi dậy, nhưng rồi lại mệt mỏi ngã xuống.
Nghe thấy tiếng động, Đỗ Đình Lan mỉm cười đi tới: "Dậy rồi sao? Di phụ đã sai người đến hỏi thăm muội mấy lần rồi, nghe nói muội chưa tỉnh nên bảo chúng ta đừng gọi. Còn muốn ngủ nữa không? Ngủ nữa là đến trưa đấy."
Đằng Ngọc Ý dụi mắt, nhét con rối vải trong lòng vào bên gối, vén chăn, chậm chạp xỏ giày xuống giường.
Đỗ Đình Lan sai Xuân Nhung và đám người hầu vào hầu hạ, rồi dịu dàng nói với Đằng Ngọc Ý: "Muội đừng dỗi nữa, di phụ về rồi thì dễ xử lý thôi. Chúng ta kể chuyện hôm qua cho di phụ biết, để di phụ đi nói chuyện phải trái với Lận Thừa Hữu. Lận Thừa Hữu dù có ngông cuồng đến đâu cũng không thể không nể mặt triều thần."
Vô dụng thôi. Đằng Ngọc Ý rửa tay rửa mặt xong, quay người viết vào lòng bàn tay Đỗ Đình Lan: A tỷ, Lận Thừa Hữu năm mười bốn tuổi đã dám giật râu Ngô Thị Trung. Hắn mà đã cố tình muốn làm khó muội thì chưa chắc đã để A gia vào mắt đâu.
Đỗ Đình Lan kinh ngạc. Ngô Thị Trung là ai chứ? Đó là nguyên lão ba triều, môn sinh đông đảo. Kỳ thi mà di phụ đỗ Tiến sĩ năm xưa chính là do Ngô Thị Trung chủ trì, tính ra di phụ cũng được coi là học trò của ông ấy. Thảo nào di phụ cứ nhắc đến Lận Thừa Hữu là giận không chỗ phát tiết.
"Nhưng cũng phải để di phụ biết độc này là do Lận Thừa Hữu hạ chứ, không thể để muội bị hắn bắt nạt oan uổng được."
Đằng Ngọc Ý viết: Chuyện này bắt nguồn từ việc muội lừa lấy con sâu ngứa của Thanh Vân Quán. Nếu A gia biết Lận Thừa Hữu vô cớ đ. á. n. h t. h. u. ố. c làm muội câm, chắc chắn sẽ đi tìm hắn tính sổ. Ngộ nhỡ chuyện ầm ĩ đến trước mặt Ngự tiền, Lận Thừa Hữu khai ra chuyện muội tính kế Đoạn Ninh Viễn thì làm sao?
Đỗ Đình Lan ngập ngừng: "Hôm qua hắn đã hứa giữ kín như bưng rồi, chắc sẽ không nuốt lời đâu nhỉ?"
Đằng Ngọc Ý không đáp.
Sắc mặt Đỗ Đình Lan khẽ biến đổi, gật đầu nói: "Tỷ hiểu muội đang lo lắng điều gì rồi. Cho dù Lận Thừa Hữu giữ lời hứa, nhưng Thánh thượng dù sao cũng là hoàng thúc của hắn. Biết cháu trai bắt nạt con gái triều thần, để giữ phép công chắc chắn sẽ trách phạt Lận Thừa Hữu rất nặng. Muội sợ Lận Thừa Hữu ngoài mặt thì nhận lỗi nhưng trong lòng lại ghi hận, cứ thế qua lại, chuyện muội chịu thiệt thì nhỏ, nhưng chuyện di phụ kết oán với Lận Thừa Hữu thì lớn, đúng không?"
Đằng Ngọc Ý gật đầu: Đúng vậy.
Đỗ Đình Lan không biết nói gì hơn. Thánh thượng và Nương nương vốn cưng chiều Lận Thừa Hữu, hắn lại thường xuyên đi lại trước Ngự tiền. Nếu hắn có tâm muốn ngáng chân di phụ thì di phụ cũng sẽ đau đầu.
"Tối qua muội chỉ nói mình bị khàn giọng chứ không chịu nói sự thật trúng độc cho Trình bá biết, chính là sợ di phụ biết được sẽ đi tìm Lận Thừa Hữu sao?"
Đằng Ngọc Ý gật đầu: Nếu hắn chịu giải độc thì tối qua đã giải rồi. Việc đến nước này, chỉ có thể tự mình tìm phương t. h. u. ố. c giải độc thôi. Lát nữa gặp A gia, A tỷ giúp muội kể lại đầu đuôi câu chuyện, chỉ có chuyện trúng độc là phải giấu đi, đừng để A gia nghi ngờ.
Đỗ Đình Lan xoa đầu Đằng Ngọc Ý, ánh mắt còn dịu dàng hơn cả nắng xuân bên ngoài: "Yên tâm đi, tỷ biết phải nói thế nào mà. Tỷ muội mình đã lâu không nói chuyện nhiều như vậy, hôm nay trong lòng tỷ thấy rất thoải mái. Nếu có thể thuận lợi trừ khử được Thi Tà, hôm nào chúng ta đi Ngọc Trinh Nữ Quán đạp thanh được không?"
Đằng Ngọc Ý sững sờ. Nàng nhận ra kiếp trước A tỷ vì c. h. ế. t t. h. ả. m mà không thể nhìn thấy ánh xuân của năm sau. Lời này thốt ra từ miệng A tỷ khiến nàng thấy chua xót lạ lùng. Đang định trả lời thì Bích Loa vén rèm bước vào: "Tiểu thư, lão gia sai người hỏi tiểu thư đã dậy chưa ạ."
"Di phụ đang ở đâu?"
"Đang ở trung đường tiếp đãi các tiểu đạo trưởng."
Hai người liền đi về phía trung đường. Vừa vào cửa đã thấy Đằng Thiệu ngồi ở ghế chủ vị. Ông đã cởi bỏ nhung phục và roi ngựa, chỉ mặc một chiếc áo bào cổ tròn màu nâu sẫm. Phong thái vẫn uy nghiêm nhã nhặn như xưa, chỉ là già đi nhiều quá. Rõ ràng chưa đến bốn mươi tuổi mà hai bên tóc mai đã bạc trắng, lại vì hay chau mày nên giữa trán đã hằn lên nếp nhăn sâu.
Tuyệt Thánh và Khí Trí đang nói về chuyện Thi Tà, Đằng Thiệu vẫn có vẻ bán tín bán nghi: "Hai vị đạo trưởng nói con Thi Tà này là người đã khuất từ trăm năm trước sao?"
Tuyệt Thánh và Khí Trí có lẽ đã thức trắng cả đêm, thần sắc có chút mệt mỏi, cố nén không dám ngáp: "Hiện tại chỉ mới đoán được đại khái lai lịch của nó, còn gốc gác thực sự thế nào thì sư huynh vẫn đang điều tra."
Lời chưa dứt, thấy Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan bước vào, Tuyệt Thánh và Khí Trí thầm so sánh trong lòng. Quả không hổ là cha con, Đằng nương t. ử và Đằng tướng quân không chỉ giống nhau về tướng mạo mà ngay cả cái thần thái điềm tĩnh, hờ hững khi nhìn người cũng y hệt nhau.
Chỉ có điều Đằng nương t. ử thì tinh quái, hoạt bát hơn, còn Đằng tướng quân lại vững chãi như núi.
Đỗ Đình Lan kéo Đằng Ngọc Ý định bước lên hành lễ, bỗng thấy không kéo được, ngạc nhiên quay đầu lại mới phát hiện mặt mày Đằng Ngọc Ý trắng bệch.
"A Ngọc?"
Lòng bàn tay Đằng Ngọc Ý ✝️●⭕●á●𝐭 m●ồ h●ô●ℹ️. Kiếp trước nàng không kịp gặp mặt cha lần cuối, khi chạy đến nơi thì cha đã trút hơi thở cuối cùng. Vì mất m. á. u quá nhiều, chiếc áo bào màu xanh lam trên người cha đã bị nhuộm thành màu nâu sẫm. Vừa rồi nhìn thoáng qua, nàng đã lầm tưởng chiếc áo cha mặc hôm nay là chiếc áo nhuốm m. á. u năm đó.
Đằng Thiệu lẳng lặng quan sát Đằng Ngọc Ý, trầm giọng gọi: "Ngọc nhi."
Đằng Ngọc Ý trấn tĩnh lại, bình thản bước lên hành lễ.
Đỗ Đình Lan mỉm cười: "Di phụ vạn phúc."
Đằng Thiệu ôn tồn nói: "Sáng nay ta đã qua phủ Đỗ bái kiến, cha mẹ con nói tối qua hai tỷ muội cùng về phủ Đằng. Tỷ muội lâu ngày không gặp, đã đến rồi thì cứ ở lại chơi thêm vài ngày. Tính tình A Ngọc kiêu căng, nhân tiện để nó học hỏi thêm quy củ từ người làm chị như con."
Đỗ Đình Lan khiêm tốn vài câu, Đằng Ngọc Ý thản nhiên kéo Đỗ Đình Lan ngồi xuống ghế bên cạnh.
Đằng Thiệu nhìn Đằng Ngọc Ý: "Trình An nói hôm qua con đi dự thơ hội, lúc về thì bị mất giọng sao?"
Tuyệt Thánh và Khí Trí trong lòng thấp thỏm, Đằng nương t. ử hận sư huynh thấu xương, chắc chắn sẽ đem chuyện sư huynh trêu chọc nàng mách với Đằng tướng quân.
Ngờ đâu Đỗ Đình Lan lại nói: "Muội ấy nói hôm qua vì tham mát nên uống nhiều nước mía, lúc dự thơ hội ở thủy tạ lại bị gió lạnh thổi, cộng thêm về sau bị hoảng sợ nên đột nhiên thành ra như vậy. Con nghĩ có lẽ do muội ấy đi đường xa mệt nhọc, nhất thời bị phong tà ×·â·𝖒 𝖓hậ·🅿️ cũng nên. May mà không bị sốt hay chán ăn, uống vài thang t. h. u. ố. c giải cảm là khỏi thôi."
Vui buồn của Đằng Thiệu không lộ ra mặt, ông chỉ im lặng ngắm nhìn con gái. Đỗ Đình Lan không quen nói dối, trong bụng không khỏi lo âu.
Đằng Ngọc Ý đã sớm có chủ ý. Cha nàng nhất định sẽ tra hỏi kỹ càng. Nhưng dù có tra ra được gì, thì lúc Lận Thừa Hữu tính kế nàng cũng chỉ có hai người bọn họ ở đó, cùng lắm nàng cứ chối bay chối biến là xong.
Một lúc lâu sau Đằng Thiệu mới mở miệng: "A gia nhớ hồi nhỏ cứ hễ bị cảm gió là con lại sưng họng, chuyện không nói được mấy ngày là thường tình. Lần này con đến Trường An, giữa đường từng lỡ chân rơi xuống nước, tuy nói là không sao nhưng biết đâu đã để lại di chứng gì, tối qua bị hoảng sợ, kích phát ra hết cũng chưa biết chừng. A gia đã mời Dư Phụng Ngự trong cung đến bắt mạch, y thuật của ông ấy rất cao siêu, nhân cơ hội này con hãy tẩm bổ điều dưỡng ✞ⓗ_â_𝓃 th_ể cho tốt, trị dứt điểm cái gốc bệnh đi cũng hay."
Đằng Ngọc Ý khẽ cúi người, tỏ ý đã biết.
Đằng Thiệu lẳng lặng quan sát Đằng Ngọc Ý. Có lẽ là ảo giác, con gái vào đây rõ ràng chưa nói câu nào, nhưng ánh mắt lại không còn lạnh lùng như trước nữa.
Lúc trước biết tin Ngọc nhi rơi xuống nước, ông lo lắng sợ hãi tột cùng, lập tức gác lại mọi việc chạy về Trường An. Đi suốt ngày đêm, chỉ mất mười ngày đã về đến nơi. Không ngờ Ngọc nhi bình an vô sự, ngược lại thằng nhóc Đoạn Ninh Viễn kia lại nảy sinh dị tâm.
Hôm qua sau khi về phủ, Trình An đã kể lại toàn bộ những việc con gái làm cho ông nghe. Khi nhắc đến chuyện 𝖉ùռ*🌀 độ*𝐜 trùng của Thanh Vân Quán ám toán Đoạn Ninh Viễn, ông dở khóc dở cười.
Đứa nhỏ này lắm mưu nhiều kế, chịu uất ức là nhất định phải trả lại gấp bội. Lập trường tuy không sai, nhưng thủ đoạn có phần tà đạo. Theo lý mà nói, chuyện này phải do người làm cha như ông đứng ra giải quyết, nhưng Ngọc nhi lại chọn cách tự mình ra tay. Ông vừa áy náy xót xa, muốn dạy dỗ vài câu lại không nỡ.
Chỉ trách những năm này ông bận rộn quân vụ, không thể ngày ngày ở trong phủ đích thân chăm sóc, cho nên A Ngọc dù gặp chuyện lớn như vậy cũng không giống những đứa trẻ khác, biết tự giác cầu cứu cha mẹ.
Ông không giấu được vẻ hổ thẹn giữa hai hàng lông mày, chắp tay nói với Tuyệt Thánh và Khí Trí: "Xin hỏi đạo trưởng, Đằng mỗ tối qua biết chuyện tà túy tác oai tác quái, đã tạm thời điều động hơn trăm thân binh, hiện đang canh gác bên ngoài phủ, liệu có thể ngăn cản Thi Tà ở bên ngoài không?"
Khí Trí nghiêm mặt nói: "Thứ này khác với tà ma thông thường, mê hoặc tâm trí hơn trăm người là chuyện dễ như trở bàn tay. Nếu nó muốn vào, có nhiều hộ vệ hơn nữa cũng không phòng được. Tối qua sư huynh bày đại trận trong ngoài phủ cũng chỉ là trấn áp hung lực của nó mà thôi. Đến lúc đó, đám hộ vệ của quý phủ đừng nói là phòng ngự, tự тà-n ⓢ-á-✞ lẫn nhau cũng có khả năng lắm."
Tuyệt Thánh tiếp lời: "Đằng tướng quân, sư huynh nói rồi, thay vì làm mấy chuyện vô ích, chi bằng cứ an tâm đợi nó sa lưới. Năm xưa vị tổ sư mù lòa của Đông Minh Quán chỉ mang theo hai đồ ta mà đã thu phục được hai con quái vật. Mặc dù ngài ấy vì thế mà mất mạng, nhưng cũng chứng tỏ đối phó với Thi Tà không nằm ở số lượng người đông hay ít."
Đuôi mắt Đằng Thiệu khẽ giật. Ban đầu ông còn bán tín bán nghi, nhưng chuyện Thành Vương phủ bị tà ma quấy nhiễu tối qua đã đồn đại khắp nơi. Ngọc nhi là người rất có chủ kiến, nếu không phải bị hoảng sợ tột độ thì sẽ không vô duyên vô cớ mời đạo sĩ Thanh Vân Quán đến nhà. Ông tuy không ở Trường An nhưng mọi chuyện trong kinh thành đều nắm rõ, chỉ biết Thanh Hư T. ử đạo trưởng gần đây không có mặt, không ngờ chuyện này lại chọc đến Lận Thừa Hữu.
Trong lòng ông rối bời nhưng mặt vẫn bình thản như nước: "Tối qua nhờ cậy Thế t. ử và các vị đạo trưởng bảo vệ, Ngọc nhi may mắn bình an vô sự cả đêm, Đằng mỗ vô cùng cảm kích. Nếu con Thi Tà đó thực sự đang nhắm vào Ngọc nhi, liệu đêm nay nó có đến quấy nhiễu nữa không?"
Đằng Ngọc Ý nhìn ra ngoài. Cảnh xuân trước cửa sổ đang độ tươi thắm, thoáng chốc đã gần trưa rồi. Tên Lận Thừa Hữu này khoác lác bảo sẽ giữ cho nàng bình an, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Nếu vẫn không có đối sách, e là tối nay lại phải chịu một phen kinh hãi nữa.
Tuyệt Thánh và Khí Trí bất an cựa quậy: "Thi Tà thường ra ngoài tác oai vào ban đêm. Sáng nay sư huynh đã về phủ, giờ này chắc đang cùng năm vị đạo trưởng Đông Minh Quán nghĩ cách. Nếu có thể tìm được tàn tích trận pháp mà Đông Dương T. ử bày năm xưa thì tốt quá, có trận pháp sẵn để tham khảo, sư huynh không cần sửa đổi quá nhiều. Chỉ sợ không tìm được, lúc đó đành phải nghĩ cách khác thôi."
Đằng Thiệu có lẽ cũng biết tính nết ngang ngược của Lận Thừa Hữu, nghe vậy ngay cả lông mày cũng không nhướng lên: "Thế t. ử thụ giáo dưới trướng đạo trưởng Thanh Hư T. ử nhiều năm, hành sự tự có quy củ của mình. Đã bảo chúng ta an tâm đợi tin thì cứ làm theo lời dặn."
Thấy trời không còn sớm, Đằng Thiệu dặn Trình bá chuẩn bị cơm trưa. Đầu bếp biết hai vị đạo trưởng là khách quý của tiểu thư nên tự nhiên dốc lòng chuẩn bị. Đợi khi cơm nước lên mâm, đầy bàn cao lương mỹ vị. Tuyệt Thánh và Khí Trí đỏ mặt được mời ngồi ghế trên, Đằng Thiệu đích thân ngồi tiếp chuyện.
Dùng bữa xong, Đằng Ngọc Ý cùng biểu tỷ đến tiểu viện nơi Tuyệt Thánh và Khí Trí ở để trò chuyện. Trình bá lại đến tìm nàng: "Nương tử, lão gia mời người đến thư phòng."
Đằng Ngọc Ý biết cha nhất định có nhiều lời muốn tra hỏi, nàng tính toán sẵn cách đối đáp, về phòng lấy cuộn tranh kia rồi theo Trình bá đến thư phòng.
Vừa vào cửa đã thấy Đằng Thiệu đứng trước chiếc kệ Đa Bảo bằng gỗ bách thơm, bóng lưng bất động, dường như đang chìm trong suy tư.
Tim Đằng Ngọc Ý đập thình thịch. Lần trước nhờ một giấc mộng dài mà nàng nhớ lại nhiều chi tiết kiếp trước, việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy là chạy về thư phòng của cha để tìm xấp thư tín của nước Nam Chiếu.
Cha vừa về phủ đã kiểm tra bức bình phong sơn thủy trên kệ Đa Bảo, chẳng lẽ đã phát hiện ra dấu vết bị cạy mở?
May mà ánh mắt Đằng Thiệu không dừng lại lâu trên bức bình phong, ông rất nhanh đã quay người lại: "Con ngồi đi, cha có chuyện muốn hỏi."
Đằng Ngọc Ý thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn quỳ ngồi xuống trước chiếc sập lùn.
Đằng Thiệu vén vạt áo ngồi xuống đối diện: "Chuyện nhà họ Đoạn không cần để ý nữa, cha đã về Trường An rồi, những việc còn lại cứ giao cho cha xử lý."
Đằng Ngọc Ý gật đầu. Từ ⓗô.𝖓 được như ý nguyện, lại xả được cục tức, nàng giờ đang rất hài lòng, chẳng còn hứng thú gì với đám người nhà họ Đoạn nữa.
Đằng Thiệu chần chừ một chút rồi nói tiếp: "Con à, sau này gặp chuyện gì không thuận lòng cứ nói với cha, cha sẽ làm chủ cho con."
Đằng Ngọc Ý không lên tiếng, đôi mắt đen láy tĩnh lặng như đầm sâu.
Đằng Thiệu nhìn đôi mắt giống hệt người vợ đã khuất, trong lòng nhói đau. Ông kín đáo uống một ngụm trà, làm như đang tán gẫu: "Gần đây bá quan các nơi vào kinh báo cáo công tác, một thuộc hạ cũ của cha tên là Lý Xương Mậu cũng sẽ được điều về kinh nhậm chức. Con gái ông ấy tên là Lý Hoài Cố, hồi nhỏ thường chơi cùng con, con còn nhớ không?"
Mí mắt Đằng Ngọc Ý giật một cái. Vốn dĩ nàng không có ấn tượng gì về người này, nhưng giấc mộng dài dạo trước khiến nàng nhớ ra không ít chuyện. Nhớ kiếp trước lúc ở chùa Đại Ẩn, Lý Hoài Cố và người hầu đã bày mưu để Lận Thừa Hữu lầm tưởng nàng ta là ân nhân cứu mạng. Sau khi bị vạch trần, Lận Thừa Hữu đã bắt nàng ta đổi tên thành Lý Hoài Tam.
Đằng Thiệu chỉ nghĩ con gái đã quên người bạn thuở nhỏ, lại nói: "Sau này nhà họ Lý cũng đến Trường An rồi, nếu con rảnh rỗi thì có thể thường xuyên mời nó đến phủ chơi. Cha nghe nói hôm qua con đi dự thơ hội, trong lòng rất vui. Con mới đến Trường An, đúng là nên qua lại nhiều với các tiểu nương t. ử khuê các. Mẹ con năm xưa lúc trạc tuổi con cũng rất thích ngâm thơ xướng họa."
Đằng Ngọc Ý vốn vẻ mặt bình thản, nghe đến đây trong mắt rốt cuộc cũng 𝖌-ợ-п s-ó-п-ɢ. Nàng quay mặt sang chỗ khác, ánh mắt vừa bướng bỉnh vừa lạnh lùng.
Đằng Thiệu nhìn sườn mặt còn vương nét trẻ con của con gái, cuống lưỡi thấy đắng ngắt: "A gia biết, những năm qua a gia chưa làm tròn trách nhiệm, để Trình An và Đoan Phúc đắc lực nhất ở lại bên con chẳng qua là sợ con chịu thiệt thòi. Chuyện từ h-ô-𝐧 con làm không sai, nhưng dù sao con vẫn còn là trẻ con. Nếu buộc phải dùng đến những thủ đoạn bẩn thỉu, thì việc đó cũng nên để cha toan tính. Mẹ con yêu con như báu vật, năm xưa đích thân dạy con vỡ lòng là mong con sau này lương tri lương năng, chứ không phải dùng trí mưu vào..."
Trong mắt Đằng Ngọc Ý bùng lên hai ngọn lửa nhỏ, nàng viết nhanh vào khay: Người con không khỏe, dám hỏi A gia đã dạy dỗ xong chưa? Nếu xong rồi, con xin phép về viện nghỉ ngơi.
Ánh mắt Đằng Thiệu phức tạp. Lần nào cũng vậy, hễ nhắc đến người vợ đã khuất là con gái lại xù lông nhím lên.
Ông trầm mặt nói: "A gia không phải trách cứ con. Chuyện này nếu là a gia, a gia tuyệt đối sẽ không để Đoạn Ninh Viễn sống yên ổn. A gia là sợ con đi lầm đường, làm hỏng mất tâm tính tốt đẹp."
Đằng Ngọc Ý hừ một tiếng: Tâm tính con rất ngay thẳng. Người không phạm ta, ta không phạm người. Đoạn Ninh Viễn đã sỉ nhục đến trên đầu con rồi, còn mong con ngậm bồ hòn làm ngọt sao?
Đằng Thiệu nheo mắt. Không biết từ bao giờ, hai cha con không thể ngồi xuống nói chuyện t. ử tế với nhau. Dù ông có lòng muốn xoa dịu sự lạnh nhạt giữa hai cha con, muốn nói vài câu tâm tình với con gái, thì cuối cùng cũng vì sự 𝒸●𝖍ố●𝐧●g đ●ố●𝖎 của Ngọc nhi mà tan rã trong không vui. Ông biết băng dày ba thước không phải do cái lạnh một ngày, giọng chua xót nói:
"Phải, những chuyện này không trách con được. Nói ra đều là lỗi của a gia. Con vừa mới cập kê, tâm tính vốn nên thảnh thơi, nhưng không biết từ bao giờ con bắt đầu chuyện gì cũng tự mình quyết định. Nếu a gia chăm sóc chu đáo thì con đâu đến nỗi thế này? Những gió sương mưa tuyết bên ngoài lẽ ra phải do a gia che chắn cho con."
Đằng Ngọc Ý sững sờ, nhớ lại đôi mắt không cam lòng nhắm lại của cha sau khi c. h. ế. t ở kiếp trước, sống mũi cay cay, lớp vảy giáp cứng rắn dựng lên trong lòng từ từ mềm xuống.
Đằng Thiệu lờ mờ cảm nhận được, bèn đổi chủ đề hỏi: "Trình An nói hôm đó con lưu lại kỹ viện tên là lầu Thải Phượng cả đêm, đây là cớ làm sao?"
Đằng Ngọc Ý đặt thanh kiếm Tiểu Nhai lên bàn: Vì nó.
Tiếp theo, nàng mất hơn nửa canh giờ để viết ngọn ngành câu chuyện cho cha xem.
Đằng Thiệu cầm quân nhiều năm, chuyện lạ gì chưa từng thấy, nhưng nghe những gì con gái trải qua vẫn thấy kinh ngạc. Ông cầm thanh kiếm Tiểu Nhai lên, dùng ngón tay nhẹ nhàng lướt qua lưỡi kiếm. Chỉ thấy thân kiếm bằng phỉ thúy xanh biếc, toàn thân trong vắt, soi lên ánh sáng không thấy một chút vân rạn nào.
"Kiếm là kiếm tốt, chỉ là lai lịch không rõ ràng."
Đằng Ngọc Ý viết: Đạo trưởng ở Đông Minh Quán nói về lai lịch thanh kiếm này, năm xưa Thanh Liên Tôn Giả không tìm được pháp khí thuận tay nên đã tạm thời dùng ngọc hốt trong tay chế thành. Lần trước gặp tà ma trong rừng trúc, may nhờ có thanh kiếm này mới cứu được biểu tỷ. Tối qua ở Thành Vương phủ, Thi Tà dường như cũng khá kiêng dè pháp khí này. Hơn nữa nó nhận chủ, đổi người khác dùng là mất linh lực.
Đằng Thiệu trầm ngâm không nói. Loại thần khí thượng cổ nhận chủ này ông đã từng tận mắt nhìn thấy, chính là thanh kiếm Xích Tiêu của Thành Vương Lận Hiệu.
Nghe nói năm xưa Thái Tổ hoàng đế yêu thương Lận Hiệu nhất trong số các cháu, trước khi lâm chung đã đặc biệt ban thanh kiếm này cho cháu trai. Thành Vương từ khi có được Xích Tiêu thì ngày ngày mang theo bên mình, người khác hoàn toàn không thể rút kiếm ra khỏi vỏ.
Đằng Thiệu thử rút thanh kiếm nhỏ của con gái. Kiếm thì r_ú_ⓣ 𝓇_𝖆 được, nhưng có lẽ là ảo giác, luồng ánh sáng ôn nhuận bao quanh thân kiếm vừa rồi trong chốc lát đã ảm đạm đi vài phần. Trả lại cho con gái, được con gái v**t v*, thanh kiếm nhỏ lại tỏa sáng. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, dù có người kể lại ông cũng chỉ cho là chuyện hoang đường nơi thôn dã. Không biết tại sao nó lại tìm đến con gái, một thanh thần khí thượng cổ không mời mà đến, cũng chẳng biết là phúc hay họa.
"Vậy ra đêm đó con gặp Thi Tà ở Lầu Thải Phượng? Còn vì thế mà quen biết với đạo sĩ Thanh Vân Quán?"
Đằng Ngọc Ý gật đầu.
"Bao gồm cả Lận Thừa Hữu?"
Đằng Ngọc Ý: Đương nhiên, trừ khử Thi Tà là do hắn khởi xướng mà.
Đằng Thiệu quan sát Đằng Ngọc Ý một lúc, đi đi lại lại trước bàn sách: "E là con chỉ biết Lận Thừa Hữu là cháu ruột của Thánh thượng, chứ không biết mẹ hắn, Thành Vương phi là sư muội của Thánh thượng. Năm xưa khi Thánh thượng chưa nhận tổ quy tông đã được nuôi dưỡng ở Thanh Vân Quán. đạo trưởng Thanh Hư T. ử trải qua bao gian khổ mới nuôi ngài khôn lớn. Thành Vương phi thông minh lương thiện, chưa bao giờ chê bai sư huynh ngu dốt. Những năm tháng Thánh thượng lưu lạc bên ngoài, Thành Vương phi hết lòng bảo vệ sư huynh. Thánh thượng mấy lần gặp nạn, chính Thành Vương phi và Lan Vương thế t. ử lúc bấy giờ đã xả thân cứu giúp. Cho nên con phải hiểu rằng, đối với Thánh thượng, Thanh Hư T. ử và vợ chồng Thành Vương là những người thân thiết nhất."
"Sau này Thánh thượng đăng cơ, bản tính ngài vốn nhân hậu, không những hiếu thuận gấp bội với đạo trưởng Thanh Hư T. ử mà còn coi vợ chồng Thành Vương như m. á. u mủ ruột rà. Vợ chồng Thành Vương những năm gần đây chu du thiên hạ, Thánh thượng bèn đích thân dạy dỗ Lận Thừa Hữu và Thái tử. Trẻ con hai nhà gọi nhau là huynh ta tỷ muội."
Đằng Ngọc Ý chống cằm không nói. Cha vốn ít nói, sao hôm nay tự dưng lại kể với nàng những chuyện này.
Đằng Thiệu lại nói: "Lận Thừa Hữu là con cháu hoàng gia, vốn đã cành vàng lá ngọc, cộng thêm mối q_ц𝒶_𝖓 ♓_ệ này, tính tình có kiêu ngạo thêm chút nữa cũng chẳng lạ. Có lẽ vì quá thuận buồm xuôi gió nên ông trời cũng sinh lòng ghen ghét, đứa trẻ này năm lên tám tuổi không may bị trúng cổ độc."
Trúng cổ độc? Đằng Ngọc Ý chợt nhớ lại lần ở ngoài Lầu Thải Phượng, Lận Thừa Hữu đóng giả một đạo sĩ già râu trắng vân du, nàng vô tình nhìn thấy sau gáy hắn có một vết bớt màu vàng nhạt. Lúc đó còn thắc mắc là cái gì, hóa ra là dấu vết trúng cổ độc?
Nàng tò mò viết: Hắn trúng cổ độc gì?
Đằng Thiệu nhíu mày sâu: "Về chuyện này, bá quan văn võ đều không hay biết. Nếu không phải mỗi năm Lận Thừa Hữu phát tác một lần khiến tin tức dần rò rỉ thì đến nay vẫn còn giấu kín như bưng. Nghe nói khi Lận Thừa Hữu phát tác cổ độc thì đau đầu như búa bổ, bên người không thể thiếu đan d. ư. ợ. c khắc chế cổ độc. Hơn nữa tâm tính bị cổ trùng làm hại, rất khó động lòng với các tiểu nương tử. Chắc vì nguyên do này mà bao năm qua không biết bao nhiêu sĩ tộc trọng thần muốn kết thân với Thành Vương phủ nhưng Lận Thừa Hữu vẫn chưa định ♓ô-𝖓 sự. đạo trưởng Thanh Hư T. ử vì chuyện này không biết đã nghĩ bao nhiêu cách. Lần này ra ngoài vân du, nghe nói chính là đi tìm phương t. h. u. ố. c giải cổ độc."
Đằng Ngọc Ý thoạt đầu gật đầu, nhưng chợt thấy không đúng. Nếu cổ độc này lợi hại đến vậy, tại sao kiếp trước Thành Vương phi lại đưa bức họa của nàng cho con trai xem? Nàng sớm nghe nói vợ chồng họ chính trực lương thiện, con trai bệnh còn chưa khỏi, chắc chắn sẽ không chủ động nghị thân cho con.
Càng nghĩ càng thấy nghi hoặc, có lẽ do mượn mạng sống lại nên nhiều chuyện đã khác với kiếp trước trong ký ức.
Đằng Thiệu nói xong những lời này, quay đầu thấy con gái đang nhìn mình dò xét, ông chắp tay sau lưng dừng bước: "Sở dĩ cha nói với con những điều này là vì..."
Ông nghẹn lời, không biết phải bắt đầu từ đâu. Những lời này lẽ ra phải do người làm mẹ dạy bảo, nhưng hiềm nỗi Huệ nương mất sớm, ông chinh chiến sa trường đã lâu, muốn đóng vai người mẹ một lần cũng lực bất tòng tâm.
Tối qua ông vào cung dự tiệc, một vị đại thần bên Ngự Sử Đài tên là Tô Hưng Vượng vì uống say bí tỉ nên lỡ miệng nói lời say trước mặt vua. Ông ta nói con gái mình từ sau khi gặp Lận Thừa Hữu một lần ở Ngự Uyển, về nhà liền mắc bệnh tương tư. Dù cha mẹ mắng mỏ thế nào, cô con gái cũng nhất quyết không phải Lận Thừa Hữu thì không gả. Vợ chồng họ nghĩ đủ mọi cách nhưng con gái vẫn nhớ mãi không quên, nay bệnh tình nguy kịch, chỉ cầu xin Thánh thượng giúp đỡ se duyên.
Thánh thượng ôn tồn an ủi Tô Hưng Vượng hồi lâu, còn phái Phụng Ngự của mình đến chữa bệnh cho tiểu nương t. ử kia, nhưng chuyện nghị thân thì khéo léo từ chối.
Đằng Thiệu lúc đó đứng ngoài quan sát, nhớ lại mình cũng từng gặp Lận Thừa Hữu mấy lần. Vị tiểu lang quân này từ nhỏ đã tuấn tú hay cười, lớn lên dung mạo lại càng phong thần tuấn lãng, khiến các tiểu nương t. ử thành Trường An đem lòng ngưỡng mộ cũng là chuyện thường tình.
Hôm nay về phủ nghe con gái qua lại với Lận Thừa Hữu, trong lòng ông cũng giật mình thon thót. Không sợ gì khác, chỉ sợ con gái cũng giống như con gái vị đại thần kia...
Ông cân nhắc lời lẽ rồi nói: "Con mới đến Trường An, kết giao thêm vài người bạn nhỏ cũng không phải chuyện xấu. Hai vị tiểu đạo trưởng ngây thơ trung hậu, sau này có thể thường xuyên qua lại. Nhưng a gia có câu này muốn nhắc nhở con, một khi trừ xong Thi Tà, đừng có dây dưa gì với Lận Thừa Hữu nữa."
Đằng Ngọc Ý kinh ngạc. Cha vòng vo một hồi hóa ra là lo lắng chuyện này. Đừng nói là dây dưa với Lận Thừa Hữu, chỉ nghe tên hắn thôi đã thấy 🅱ố-ⓒ h-ỏ-ⓐ rồi.
Nàng hừ lạnh một tiếng, cầm bút viết: A gia lo xa rồi. Con tránh Lận Thừa Hữu còn không kịp, Lận Thừa Hữu cũng chẳng coi con ra gì. Xong chuyện này, hai chúng con tuyệt đối không thể nào có 🍳·u·𝒶·ռ ♓·ệ gì nữa.
Đằng Thiệu thấy con gái không những không muốn nhắc nhiều đến Lận Thừa Hữu mà ngay cả nghe tên cũng tỏ vẻ ghét bỏ, nguyên do trong đó không cần đoán nhiều, chắc là do tính cách con gái và Lận Thừa Hữu không hợp nhau. Nghĩ lại con gái vốn có chủ kiến, chưa chắc đã giống con gái nhà họ Tô động một tí là sinh tình cảm dông dài, bèn ừ một tiếng: "Con hiểu nỗi lo của cha là được."
Đằng Ngọc Ý lấy bức tranh cuộn kia ra, mở trước mặt Đằng Thiệu: A gia từng gặp người này chưa?
Đằng Thiệu ban đầu chưa trả lời, ngắm nghía một lúc mới nghi hoặc nói: "Chưa từng gặp, người này là ai?"
Đằng Ngọc Ý viết: Nói ra thì hơi hoang đường, con từng mơ thấy người này hãm hại con. Giấc mơ vô cùng chân thực, liên tiếp mấy lần đều như vậy. Con tỉnh dậy thấy sợ hãi bèn vẽ lại tướng mạo người này.
Mặt Đằng Thiệu trầm như nước, giơ tay cầm lấy bức tranh. Chỉ dựa vào một bức chân dung thế này, quả thực không nhìn ra lai lịch.
Đằng Ngọc Ý lại vẽ: A gia đã từng thấy loại ám khí thế này chưa?
Ánh mắt Đằng Thiệu di chuyển từng tấc trên bức tranh, cuối cùng chậm rãi gật đầu: "Từng thấy loại tương tự trong quân đội ở vùng khác, nhưng to cỡ dây đàn, tuyệt đối không mảnh như trong tranh."
Đằng Ngọc Ý thất vọng tràn trề. Cha nàng gần như đã thấy qua mọi binh khí trên đời, đến ông còn không có manh mối thì chẳng phải manh mối sẽ đứt đoạn sao. Nàng viết nhanh: Kẻ này hung hãn, sớm muộn gì cũng sẽ hại con. Mong A gia sớm tìm ra tung tích hắn, nếu không con ăn ngủ không yên.
Đằng Thiệu quan sát kỹ sắc mặt con gái: "Chỉ là một giấc mơ thôi, trên đời có lẽ chẳng có người này đâu. Ngọc nhi, con hà cớ gì phải sợ hãi đến thế?"
Trong lòng Đằng Ngọc Ý đ. á. n. h trống liên hồi, nhưng mặt vẫn cố tỏ ra thản nhiên: Từ khi có được thanh bảo kiếm này, con đã mơ mấy giấc mơ linh nghiệm rồi.
| ← Ch. 031 | Ch. 033 → |
