Truyện:Cô Dâu 24h – Chồng À, Em Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 097

Cô Dâu 24h – Chồng À, Em Không Muốn Làm Thế Thân
Trọn bộ 198 chương
Chương 097
Trở lại nhà họ Hình!
0.00
(0 votes)


Chương (1-198)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!


Mấy ngày nay vẫn một mực ở trong phòng bệnh, đây là phòng bệnh cao cấp mà Thương Thiên Kỳ đặc biệt bố trí cho cô, không để cho cô bị ai đó quấy rầy, mà trong ba ngày này, Tô Lưu Cảnh vẫn còn đang đấu tranh tư tưởng, cô biết Hình Hạo Xuyên hẳn không nói đùa. Anh nói được là làm được, chuyện mà anh muốn làm, ai cũng không thể nào ngăn trở.

Nhưng đối mặt với hai lựa chọn tàn nhẫn này, rốt cuộc cô nên làm cái gì?

"Tô tiểu thư, tôi có thể đi vào không?", Lưu Thừa đứng ở trước cửa, lễ phép gõ lên cánh cửa ba cái hỏi.

Tô Lưu Cảnh nhìn anh ta, trong lòng chợt nhảy lên một nhịp, đã tới rồi, tóm lại là có muốn trốn cũng không thoát, tay túm chặt lấy ga giường phía dưới, cô nhỏ giọng, nói: "Mời vào!".

"Tô tiểu thư, tổng giám đốc phái tôi tới hỏi sự lựa chọn của cô", Lưu Thừa chậm rãi đi tới trước mặt cô, đẩy đẩy gọng kính theo thói quen, rồi nói.

Quả thực thế, Tô Lưu Cảnh tuyệt vọng nhắm mắt lại: "Tôi... Tôi không thể buông tha phần công tác này". Càng không thể buông tha những người bạn tốt của mình, bởi vì ở trên thế giới này, trừ mấy người bọn họ ra, cô thật sự chỉ có hai bàn tay trắng mà thôi.

"Tổng giám đốc nói anh ấy có thể nhường một bước, ban ngày cô vẫn có thể đi làm, nhưng buổi tối phải về nhà!". Lưu Thừa mở miệng, trầm trầm nói.

"Về nhà?". Trở về nhà nào? Tô Lưu Cảnh hỏi ngược lại.

Lưu Thừa liền lên tiếng giải thích: "Trở về nhà họ Hình!".

Tô Lưu Cảnh cười khổ, đáp: "Đó cũng không phải nhà của tôi". Mấy chữ kia dường như thấm nhuần tất cả khổ sở cùng bi ai. Đó chính là nhà Hình Hạo Xuyên, là nhà của Tiếu Như Nghê, nhưng không thể nào là nhà của cô được, bởi vì, cho tới bây giờ cô cũng chỉ là khách qua đường.

Nhắm mắt lại, Tô Lưu Cảnh trầm ngâm thật lâu, thật lâu, giống như đã tiêu hao hết tất cả hơi sức, cuối cùng mới chậm rãi, gian nan gật đầu: "Được, tôi đồng ý."

Cứ như vậy đi, cứ như vậy đi, chỉ cần lại chịu đựng bảy tháng, bảy tháng sau chấm dứt khế ước, giao dịch gì, tình cảm gì, tất cả đều kết thúc, bảy tháng sau, anh đi đường cái quan của anh tôi đi cầu độc mộc của tôi, không qi liên quan đến ai nữa.

Hình Hạo Xuyên, bảy tháng sau, tôi thề, sẽ triệt để quên anh!

"Chờ cô dưỡng thương cho tốt, sau đó tổng giám đốc sẽ phái người tới đón. Hẹn gặp lại, Tô tiểu thư". Lưu Thừa máy móc dập khuôn nói, cuối cùng cảm thấy dường như bản thân quá lạnh lùng, cho nên lại nói thêm một câu: "Chúc cô sớm bình phục!".

Cô gái này, quả thực làm cho người ta thấy thương cảm, tuy nhiên...... cũng chỉ có thể trách số mạng quá trêu cợt người mà thôi.

*** thỉnh thoảng làm tuyến phân cách ***

Một tuần lễ sau.

Vết sẹo trên trán đã kết vảy, có màu nâu sẫm trông giống như con sâu dữ tợn đang bò trên trán, Nghiêm Hàn Dư nói đợi vết thương hoàn toàn khép miệng sẽ tiến hành thủ thuật là sẹo vì thế cũng không lưu lại dấu vết quá lớn. Tô Lưu Cảnh không quan tâm mấy, gương mặt này, mỗi lần nhìn thấy sẽ khiến cô không tự chủ được mà nhớ tới Tiếu Như Nghê.

Thậm chí có thời điểm cô còn sinh ra một ý niệm tà ác: cứ để nguyên vết dẹo như thế, từ đó có thể xóa hết tất cả những điểm liên quan đến Tiếu Như Nghê, như vậy thì cô mới có thể chân chính trở về thành chính mình.

Nghĩ đến đây, Tô Lưu Cảnh cũng tự cảm thấy bi ai cho bản thân của mình.

Cô nhìn đồng hồ, sắp đến mười giờ, thời gian Lưu Thừa hẹn đến đón cũng tới gần.

Cô không báo cho Thương Thiên Kỳ hôm nay mình xuất viện, càng không cho anh đến thăm mình, bởi vì cô biết, buổi họp báo lần trước, đã khiến cho anh chịu không ít chỉ trích cùng gièm pha của giới truyền thông. Trong khoảng thời gian này, anh bận đến sứt đầu bể trán, lỗi lầm do cô gây ra, càng không thể để cho anh phân tâm vì mình.

Đối với người đàn ông dịu dàng khiến cho cô có cảm giác phạm tội này, bản thân chỉ có thể yên lặng ở trong lòng nói một tiếng: Thật xin lỗi.

Quả nhiên, đúng mười giờ, chú Bình cùng với tài xế tới đón cô.

Chiếc xe ô tô màu đen kia, Tô Lưu Cảnh nhớ, cũng chính là chiếc xe chở cô lần đầu tiên bước vào nhà họ Hình, rõ ràng là cùng một chiếc xe, cùng một mục đích, tại sao lần này lại càng thêm khó chịu?

Bởi vì trái tim, đã thay đổi......

Cảnh sắc ngoài cửa sổ vùn vụt thoáng qua, ánh mặt trời sáng lạn xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh hiện lên quang ảnh lấp loáng, Tô Lưu Cảnh nhắm hai mắt lại, không muốn nhìn những cảnh vật quen thuộc đến chói mắt kia nữa.

Xe không biết đã dừng lại từ lúc nào, cho đến khi nghe thấy giọng nói bình thản của chú Bình vang lên bên tai: "Tô tiểu thư, đã đến."

Tô Lưu Cảnh lúc này mới từ từ mở mắt, nhìn ngôi biệt thự hoa lệ mà quen thuộc trước mắt, mảy may không hề thay đổi. Đến bây giờ cô mới phát giác, dù cô mới rời đi hơn một tháng, nhưng dường như từng chi tiết đều giống như hôm qua khắc vào trong đầu thật sâu.

Nơi này...... Đã từng ngưng tụ tất cả niềm vui mong manh mà Hình Hạo Xuyên dành cho cô, nhưng nhiều hơn, cũng lại chính là nỗi bi thương bao la, bát ngát. Cho dù như thế, cô vẫn chưa từng quên bao giờ.

Lần trước, cô lấy thân phận tình nhân đi vào nơi này, còn lần này thì sao? Cô là gì?

Tô Lưu Cảnh dùng sức đặt lên ngực, kìm chế con tim nhảy lên không ngừng, liên tục truyền tới đau đớn, ai đến nói cho cô biết: đến tột cùng nên đối mặt như thế nào, đối mặt với tòa biệt thự đồ sộ này như thế nào, nếu như đối mặt với người đàn ông kia, nếu như đối mặt với anh và người con gái ấy...

Hít vào một hơi thật sâu, Tô Lưu Cảnh cố gắng áp chế bản thân, đầu ngón tay vẫn không ngừng run rẩy, bước ra cửa xe, đứng ở trước cổng lớn đã từng vô tình cách trở cô với bên ngoài.

"Ai ôi, Lưu Cảnh, làm sao cháu lại quay về?", dì Lưu mới vừa mua thức ăn trở lại, nhìn thấy Tô Lưu Cảnh đã lâu không gặp, vội kinh ngạc hỏi.

Tô Lưu Cảnh lúng túng cười cười, không biết trả lời như thế nào. Cô nên nói như thế nào, nói bản thân lại một lần nữa vì tiền, vì khế ước mà chạy về đây sao?

"Tô tiểu thư, mời vào!", chú Bình khom người xuống, mặt không biểu tình nói.

Đi vào trong tòa nhà tráng lệ, dọc theo đường đi, chào đón cô là ánh mắt kinh ngạc của đám người hầu, cùng với những tiếng nghị luận nhỏ giọng nghi kỵ. Tô Lưu Cảnh cắn môi mặc kệ những ánh mắt nóng bỏng kia, đi theo chú Bình bước vào phòng khách.

"Tô tiểu thư, tiên sinh đã giao phó, cô ở lại phòng này!", chú Bình cẩn thận tỉ mỉ trình bày.

"Vâng...", Tô Lưu Cảnh thấp thỏm lên tiếng. Mặc dù trong lòng vẫn cảnh báo mình, chỉ bảy tháng thôi, chỉ có 210 ngày mà thôi, chớp mắt một là đã trôi qua rồi. Nhưng khi cô bước vào nơi này, từ bước đầu tiên thì đã bắt đầu hối hận. Bởi vì từng cọng cây ngọn cỏ nơi này, mỗi người ai ai cũng đều đã chứng kiến quá khứ chật vật không chịu nổi kia của cô. Cơ hồ lập tức muốn bỏ chạy trối chết. Đây chẳng khác nào hình phạt tàn khốc nhất trong địa ngục trần gian này, từng chút từng chút đánh lên trên người cô, để cho cô ngay cả một giây cũng cảm thấy khó khăn.

"Lưu Cảnh? Sao cô lại tới đây?". Chợt, một âm thanh dịu dàng đẹp đẽ chậm rãi vang lên ở trên bậc thang.

Tô Lưu Cảnh ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên là Tiếu Như Nghê trong bộ váy dài màu trắng, lòng lập tức đại loạn, hốt hoảng ấp úng: "Tôi... Tôi...." Làm thế nào đây? Cô phải làm thế nào? Nên đáp lại cô ấy như thế nào?

*****

"Tôi... Tôi..."

Tô Lưu Cảnh ấp úng, không biết nên trả lời như thế nào.

Ở trước mặt Tiếu Như Nghê, sự tồn tại của cô chẳng khác nào một tiểu Tam không thể lộ ra ngoài ánh sáng, rồi lại cố tình dâng mình tới cửa để tìm nhục nhã.

Tiếu Như Nghê hỏi thật sự không sai: Tại sao cô tới đây? Nơi này không hoan nghênh cô đến, đây là chỗ thuộc về người khác, hoàn toàn không có lý do cho cô tồn tại?

Cô thật sự không nên tới đây!

Tô Lưu Cảnh nắm tay lại thật chặt, khó khăn nặn ra từng chữ từng chữ: "Tôi tới đây... Làm người giúp việc!".

"Người giúp việc?", Tiếu Như Nghê chậm rãi đi xuống cầu thang, đôi mày xinh đẹp khẽ cau lại, dường như cũng không tin tưởng vào lời giải thích này.

Tô Lưu Cảnh cúi đầu, cắn môi không nói. Bởi vì trừ lý do này ra, cô không nghĩ ra bất kỳ lý do nào để xuất hiện tại nơi này.

Đúng vào lúc này, Tiếu Như Nghê chợt nhìn thấy Hình Hạo Xuyên đột nhiên xuất hiện ở cửa, chợt gọi: "Hình, anh về rồi, chuyện gì thế này? Sao Lưu Cảnh lại muốn tới đây làm nữ giúp việc, đùa sao chứ?".

Trên mặt tuy mỉm cười, nhưng trong lòng lại không khỏi căng thẳng.

Gần đây việc công ty rất bận, cho nên buổi trưa bình thường phải gần mười hai giờ Hình mới có thể tan việc trở về ăn cơm với cô, nhưng hôm nay thế nhưng anh lại về sớm hơn những một tiếng. Chẳng lẽ, là bởi vì Tô Lưu Cảnh đến?

Cô gái này, rõ ràng đã đồng ý với mình không xuất hiện ở trước mặt của Hình nữa, bây giờ lại muốn tới đây làm nữ giúp việc, rốt cuộc là có rắp tâm gì?! Chẳng lẽ cô ta đã xem thường Tô Lưu Cảnh rồi sao?

Hình Hạo Xuyên ưu nhã cởi áo khoác giao cho nữ giúp việc, sau đó lạnh lùng liếc Tô Lưu Cảnh đang lo lắng không yên, đáp: "Nếu cô ấy nguyện ý làm người giúp việc, vậy thì cứ thành toàn cho cô ấy thôi!".

Quả nhiên đồng ý tới đây? Vì không muốn rời khỏi Thương Thiên Kỳ, liền chấp nhận làm nữ giúp việc, trong lòng cô, tên Thương Thiên Kỳ đó quan trọng đến mức độ này sao? Ngày đó ở trong phòng bệnh còn che chắn thay anh ta, đáng chết! Cô gái này quả thật rất giỏi, vô cùng giỏi!

Tô Lưu Cảnh không ngờ Hình Hạo Xuyên lại đột ngột trở về, vô cùng kinh ngạc, nhưng khi nghe được những lời kia của anh chợt muốn cắm đầu ngã vào trong nước.

Hình Hạo Xuyên nhìn biểu tình ngạc nhiên mở to hai mắt của cô, càng thêm tức giận, nếu cô đã lựa chọn Thương Thiên Kỳ, thì cần gì phải làm ra vẻ uất ức như vậy. Ngọn lửa vừa bùng cháy lên trong lòng, khiến cho anh bỏ qua sự thương tiếc trước đó, bỏ qua cả thương thế của cô vẫn còn chưa khép lại, độc ác nhìn cô, trầm giọng nói: "Cô đã lựa chọn làm người giúp việc, hẳn là sức khỏe đã bình phục, vậy thì từ hôm nay trở đi, cô liền phụ trách nhiệm vụ chăm sóc Nhược Nhược".

Nghe được câu này, lòng của Tô Lưu Cảnh càng thêm lảo đảo, chìm vào đáy cốc, dưới chân mất thăng bằng, thiếu chút nữa ngã nhào: Để cho cô tận mắt nhìn hai người bọn họ thân mật yêu thương còn chưa tính, anh...... Thế nhưng còn muốn cô làm bảo mẫu của Tiếu Như Nghê, anh đến tột cùng, tàn nhẫn đến mức độ nào?

"Hình, như vậy thật không nên". Tiếu Như Nghê không đành lòng kéo tay Hình Hạo Xuyên, khuyên: "Vết thương còn chưa lành, sao có thể để cô ấy chăm sóc em được?". Khi nói những lời này vẻ mặt cô ta dịu dàng vô cùng, nhưng trong lòng lại đang âm thầm tính toán, bước kế tiếp nên làm cái gì. Mặc kệ như thế nào, nhất định không thể để cho Tô Lưu Cảnh ở lại đây được!

Hình Hạo Xuyên kéo thân hình gầy yếu của Tiếu Như Nghê vào trong ngực, khẽ hôn lên trán cô ta một cái, dường như đang cố ý trình diễn thân mật cho người nào đó nhìn vậy. Sau đó quả quyết lên tiếng: "Hừ, đây là lựa chọn của cô ta, chuyện này không liên quan đến em. Ở đây, cô ta cũng chỉ là một nữ giúp việc bình thường mà thôi, em không cần phải vì thế mà đau lòng".

Ánh mắt cũng không tự giác liếc qua trắng bệch gương mặt của Tô Lưu Cảnh. Đáng chết, cô cũng không biết tự chăm sóc mình sao? Đám người ở bệnh viện kia làm ăn thế nào không biết? Sao sắc mặt lại tái nhợt như vậy?

Lúc này Tô Lưu Cảnh đang từ từ nhắm mắt lại, hồi tưởng lại lời anh vừa mới nói: Tốt...... Thật tốt quá! Thì ra cô chỉ là một người giúp việc bình thường mà thôi, thì ra là cô bây giờ, nhiều nhất cũng chỉ là nữ giúp việc... Ha ha, cũng chỉ là một nữ giúp việc....

Khóe miệng từ từ nâng lên, nhàn nhạt cười tự giễu, cô đã ra một quyết định gì thế này, thì ra những chuyện diễn ra trong bốn tháng ngắn ngủi, anh đã hoàn toàn quên, ngay cả chút thương tiếc cũng chưa từng để lại cho cô.

Cô vì cái gì mà đau lòng như thế chứ? Rốt cuộc là vì cái gì?

"Tiên sinh, xin hỏi ngài muốn tôi làm gì nữa không? Nếu như không có, tôi xin phép lui xuống trước". Tô Lưu Cảnh nhíu mày, cúi người xuống cung kính nói.

Cô không đợi nổi nữa, cũng không hít thở trong không khí ngột ngạt này. Nói cô mềm yếu cũng được, nói cô nhát gan cũng được, ít nhất hiện tại, cô thật sự chịu không nổi nữa. Ba người mặt đối mặt chung đụng như vậy, lại tận mắt nhìn thấy bọn họ thân mật ở chung một chỗ, để cho cô phải chứng kiến sự ngạo mạn của người đàn ông kia, quả chẳng khác nào một hình phạt không có lối thoát.

Nhìn sắc mặt cô trắng bệch, thân hình gầy yếu khẽ run run, tựa như tang cây trơ trọi chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng sẽ lung lay muốn đổ. Mặc dù có tức giận thế nào đi nữa thì anh cũng không tài nào phát tiết ra ngoài, thứ gì đó tương tự với thương yêu trào ra, để cho anh cảm thấy cực kỳ phiền muộn.

Thấy Hình Hạo Xuyên không phản đối, Tô Lưu Cảnh khổ sở nói: "Thật xin lỗi, tiên sinh, Tiếu tiểu thư, tôi xin phép.. lui xuống trước". Sau đó vài món đồ ít ỏi của mình, cố gắng giữ thẳng lưng, từng bước từng bước đi trở về phòng của mình.

Rốt cuộc cũng tới cửa, hơi sức toàn thân dường như cạn kiệt trong nháy mắt, hai chân vô lực trượt xuống, cả người như một món đồ chơi quên lên dây cót, vô lực mà run rẩy ngồi trên đất.

Đây mới chỉ là ngày thứ nhất, mới là lần đầu tiên, cô đã sắp chịu không nổi nữa rồi, vậy còn 209 ngày kế tiếp, cô nên làm thế nào với trái tim chết lặng của mình, có thể thờ ơ lạnh nhạt nhìn bọn họ tình ý dạt dào đây?

Không phải người ta nói, đau đến tận cùng cũng sẽ không cảm thấy đau đớn nữa sao? Nhưng tại sao, nơi trái tim kia, vẫn còn căng như dây đàn, vừa kéo đã thấy đau đây? Chẳng lẽ đau đớn còn chưa đạt tới cực hạn hay sao? Đến tột cô cùng còn phải chịu đựng khổ sở như thế nào chứ?

Tại sao, tại sao trong cơ thể con người ta không có cái nút khống chế, một khi không muốn yêu, liền lập tức ấn vào đó, tắt cái nút này đi, như vậy hiện tại có lẽ cô sẽ thoải mái hơn rất nhiều, ...

Điện thoại đột nhiên vang lên, Tô Lưu Cảnh vội khống chế nỗi lòng đang dậy sóng, lấy điện thoại ra bắt máy.

Tô Lưu Cảnh vừa nhận điện thoại, ở đầu bên kia Thương Thiên Kỳ cũng thở phào một hơi, lo lắng hỏi: "Lưu Cảnh, làm sao em lại một mình xuất viện?"

Tô Lưu Cảnh vừa nghe là Thương Thiên Kỳ, vội cố gắng khiến để cho giọng nói của mình trở nên vui vẻ một chút, đáp: "Em không sao, bệnh viện quá buồn bực, cho nên mới muốn xuất viện sớm một chút, bác sĩ cũng nói thương thế của em đã tốt hơn nhiều, chỉ cần uống thuốc mấy lần nữa là được rồi."

Thương Thiên Kỳ lúc này mới yên tâm nói: "Vậy em nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa, chờ bình phục hoàn toàn thì hãy đến làm việc, khi nào anh đỡ bận sẽ đến thăm em."

"Không cần đâu!", Tô Lưu Cảnh vội vã cự tuyệt: "Em sẽ tự chăm sóc bản thân thật tốt, anh còn rất nhiều việc phải làm, không cần vì em mà chậm trễ công tác!".

Tô Lưu Cảnh cuống quít tìm lý do, không thể, cô không thể cho anh biết mình bây giờ đang ở nhà họ Hình làm nữ giúp việc, nếu không, sẽ gây ra sóng gió lớn hơn.

Đầu kia Thương Thiên Kỳ vẫn không yên lòng sau khi căn dặn cô chăm sóc mình thật tốt, mới tắt điện thoại. Tô Lưu Cảnh ôm lấy hai đầu gối yên lặng ngồi đó, nhắm hai mắt lại: Anh Thương, xin anh đừng đối tốt với em như vậy, bởi vì em.... . Là một cô gái xấu xa, hoàn toàn không xứng với một người tốt như anh...

Crypto.com Exchange

Chương (1-198)