Thật… THOẢI… MÁI
| ← Ch.63 | Ch.65 → |
Editor: Trà Đào
Tô Nhuyễn bị cắm đến mức phát run.
Ngay sau đó đã bị Kha Tùng Ứng mạnh mẽ thao đến kêu khóc không ngừng.
Anh đem cô lăn qua lộn lại thay đổi nhiều tư thế khác nhau, đè trên bàn trà, ôm xuống mặt đất, ép ở trên tường, nằm nghiêng trên sàn nhà, thậm chí còn đè nửa thân trên của cô lên ghế sofa, nâng cao hai chân cô lên giữa không trung mà thao làm.
"Không cần... Kha Tùng Ứng..." Tô Nhiễm bị thao đến mức khóc lóc kêu lên, nước mắt chảy ròng ròng trên mặt, 🌴·h·â·п 𝖙·𝐡·ể cô không ngừng 𝐫⛎●𝐧 𝓇●ẩ●🍸, κ*𝒽*ⓞá*ï 🌜*ả*〽️ mang đến cho cô một loại ý thức bay lên không trung, cơ thể tựa như đang bước vào thiên đường ảo giác.
Đầu óc cô thường xuyên nổ từng đợt pháo hoa màu trắng, ý thức trống rỗng hơn nửa ngày, cô chỉ còn biết khàn khàn kêu khóc.
Cô rất hối hận, nói cái gì trong kỳ nghỉ hè, Kha Tùng Ứng nghĩ muốn phần thưởng gì đều có thể cho anh.
Ai có thể ngờ rằng, anh cái gì cũng không muốn, chỉ muốn ♓-⛎n-🌀 ♓ă𝓃-𝐠 thao cô, làm hết lần này đến lần khác.
gậy th*t thô cứng cứ như vậy mà dùng sức đâ-𝐦 ☑️à-ο bên trong cơ thể cô, 🎋*♓⭕á*𝐢 🌜ả*𝐦 càng khắc sâu hơn, giống như chạy về nhà trong ngày mưa lạnh giá, khi xối nước ấm từ trên đỉnh đầu xuống, κ.í𝖈.♓ 𝐭h.í𝖈.𝒽 từng lỗ chân lông giãn nở rùng mình sung 💰·ướռ·🌀.
"Thoải mái không?" Kha Tùng Ứng khiêng chân cô gác lên vai mình, bóp Ⓜ️ô𝖓.ℊ cô rồi đâ*𝐦 mạnh vào.
"Thoải... Mái..." Tô Nhuyễn ngưỡng cao cổ, âm thanh nghẹn ngào yếu ớt phát ra từ cổ họng "Thật... Thoải... Mái..."
Thoải mái muốn ↪️.𝖍.ế.𝖙 mất.
Mỗi cú va chạm của cự vật thô tráng kia đều khiến da đầu cô tê dại, 🎋·𝐡🔴á·ⓘ 🌜·ả·ɱ làm cô phát điên hai đùi run lên bần bật, cô trừ bỏ kêu khóc г·𝐮·𝖓 r·ẩ·🍸, cũng không còn phản ứng nào khác.
Kha Tùng Ứng 𝖍.ô.п lên môi cô, một bên vừa hút khí bên trong khoang miệng cô, một bên thì dùng sức đẩy mạnh vào bên trong cô, đánh t♓à-п-♓ ♓-ìn-h vòng tròn để 𝐤íc_h т_ⓗ_í_𝐜_𝐡 điểm mẫn cảm của cô.
Khi Tô Nhuyễn khóc lớn cao trào, Kha Tùng Ứng cũng bị κ-ẹ-🅿️ ch-ặ-𝐭 đến mức thắt lưng run lên, mở lớn miệng ngậm 🌜*ắ*𝖓 Ⓜ️ô*1 cô, để dương v*t bên trong †𝖍â_ռ ✝️𝖍_ể cô b.ắ.𝖓 🌴.1.n.♓.
Trong không khí tràn ngập mùi vị tanh nồng của 𝖙*ïⓝ*𝒽 𝐝*ị*𝐜*♓.
Tô Nhuyễn còn đang mở lớn miệng 🌴𝐡_ở 🅓ố_𝖈, cơ thể cô vẫn không tự giác mà 𝐫-⛎-ⓝ г-ẩ-𝖞, nước ◗â●m từ bên trong tiểu huyệt không ngừng chảy ra bên ngoài.
Kha Tùng Ứng cởi bao cao su ra ném vào thùng rác, sau đó cầm khăn giấy ướt lại đây lau sơ qua.
Trên bàn trà có đầy bao, đủ loại hương vị trái cây.
Anh đem số bao còn dư cất vào trong hòm thuốc, đặt ở phía dưới bàn bàn trà, sau đó ôm Tô Nhiễm đi tắm.
Tô Nhuyễn đã mệt đến ngủ thiếp đi.
Dạo gần đây làn da của cô rất tốt, trắng hẳn ra, môi đỏ mọng hơn, còn hơi chúm chím, trông dễ thương cực kỳ.
Kha Tùng Ứng tắm rửa sạch sẽ cho cô rồi ôm cô đặt 𝐥*ê*𝓃 𝐠❗*ư*ờп*𝖌, ♓_ô_п lên đôi mắt của cô, sau đó mới quay lại phòng khách dọn dẹp vệ sinh.
Lần trước bà nội có đến đây quét dọn, nhìn thấy bảy tám cái áo mưa đã dùng qua nằm trong thùng rác, bà xấu hổ và ngượng ngùng khuyên bảo anh rằng phải chú ý cẩn thận, đừng để cô gái nhỏ bị thương.
Kha Tùng Ứng tìm giẻ lau đem toàn bộ d*m thủy còn dính trên bàn trà và sô pha dọn sạch sẽ, ném mấy cái áo mưa rơi trên mặt đất vào thùng rác, cột túi đựng rác lại ném ra cửa, sau đó vào phòng tắm lấy bình xịt khử mùi phun khắp phòng.
Khi anh trở lại phòng, nhìn thấy Tô Nhuyễn đang nằm trong ổ chăn của mình ngủ ngon lành.
Anh dùng ngón tay đẩy những sợi tóc hỗn loạn trên trán của cô ra, yên lặng ngồi ở mép giường nhìn cô một lúc.
Khuôn mặt của Tô Nhuyễn nhỏ nhắn, nước da trắng ngần, lông mi rất dài, khi đôi mắt kia mở ra, long lanh xinh đẹp, trông giống như một chú nai con mới sinh, ư.ớ.† á.🌴 đen trắng rõ ràng.
Anh dùng ngón tay ✌️-𝐮-ố-t ✔️-ⓔ mi mắt của cô, nhớ đến khi cùng cô h*ô*𝐧 𝐦ô*ı, cô sẽ luôn duỗi năm ngón tay ra ✔️𝐮ố·𝐭 ⓥ·ⓔ khuôn mặt anh từng li từng tí, như muốn phác họa hình dáng của anh vào trong tâm trí.
Kha Tùng Ứng cúi đầu 𝐡-ô-𝐧 lên mí mắt của cô.
Giọng như đang nỉ non hỏi "Muốn nhìn thấy anh một chút không?"
- -------
Đào chỉ muốn nói là Đào sẽ off để xả xì trét hiiiii:>>> sẵn làm luôn 10 chương cuối nữa:33 Khi nào tui quay lại tui sẽ up chương nhoaaaa ❤️
| ← Ch. 63 | Ch. 65 → |
