Thoải mái không?
| ← Ch.45 | Ch.47 → |
"Kha Tùng Ứng..."
Cô r𝐮·𝐧 𝖗ẩ·🍸 dữ dội, nhưng không rút tay lại.
Cả người anh nóng như lửa đốt, vật cứng dưới quần càng nóng hơn.
Kha Tùng Ứng ấn tay cô lên, cách lớp quần, 𝖛*ⓤ*ố*t v*3 vật cứng ấy, hỏi lại lần nữa "Em sợ sao?"
Đầu ngón tay Tô Nhuyễn run lên, nhưng không hề rút tay lại, giọng nói nhẹ nhàng không rõ, có chút 𝖗ⓤ·𝐧 𝓇ẩ·ÿ "... Không sợ."
Kha Tùng Ứng cúi người dùng răng kéo mảnh vải trên mắt cô xuống, tay kia nhẹ nhàng đẩy áo п🌀ự.c cô lên, lòng bàn tay men theo bầu 𝖓ⓖ*ự*ⓒ 〽️·ề·𝐦 mạ·❗ của cô vẽ vòng tròn, hơi thở anh п●ó●ⓝ●ɢ 𝒷●ỏ●n●🌀, giọng nói phá lệ khàn khàn "Em chỉ cần kêu anh dừng lại, anh sẽ dừng lại."
Tô Nhuyễn 🌜·ắ·п 𝖒·ô·𝖎 không nói lời nào.
Kha Tùng Ứng cúi đầu ngậm lấy núm vú cô, dùng đầu lưỡi 👢𝖎_ế_𝖒 cắn.
Cơ thể Tô Nhuyễn không tự chủ được mà căng cứng, cổ họng tràn ra tiếng nức nở nghẹn ngào đầy yếu ớt.
Hàm răng Kha Tùng Ứng hơi sử dụng lực, cô kiềm chế không được mà гê_𝖓 ⓡ_ỉ ra tiếng, tay nhỏ trắng nõn nắm chặt áo thun của anh, giống như tiếng mèo kêu khẽ gọi tên anh "Kha Tùng Ứng..."
"Ừ." Anh ngẩng đầu một lần nữa 𝐡-ô-𝖓 lên môi cô, lòng bàn tay nóng như lửa đốt, dọc theo da thịt cô phun xuống vô số ngọn lửa, cô ✞●𝖍●ở ♓ổ●ⓝ ♓ể●ⓝ, cơ thể trở nên ngày càng kỳ quái, phía dưới bắt đầu không ngừng tiết ra nước.
Kha Tùng Ứng ⓛ·𝐢·ế·Ⓜ️ 𝐡ô-𝖓 lên bụng cô, rốn của cô sâu, rất xinh đẹp.
Bởi vì gầy yếu, trên eo không có miếng thịt thừa nào, làn da lại rất trắng, nếu anh dùng lực mạnh một chút, có thể sẽ để lại một dấu tay rõ ràng.
Anh duỗi tay muốn 𝖈ở*❗ q*⛎*ầ*n của cô, Tô Nhuyễn nâng người lên, ngửa mặt lên trời, lỗ tai và mặt đều đỏ bừng, bàn tay nắm chặt áo anh 𝓇⛎.п 𝓇ẩ.y kịch liệt.
Quần bị cởi ra.
Hai đùi trắng nõn, quần lót màu trắng ở giữa lộ ra một mảng vệt nước thấm đẫm.
Khóe miệng Kha Tùng Ứng cong lên, lại lần nữa cúi đầu 𝐡●ô●n lên môi cô "Tiểu tổ tông, em ra nước rồi."
Tô Nhuyễn nâng người lên, hai chân cũng co rút lại.
Tay anh hơi dùng sức, tách hai đùi cô ra, lòng bàn tay cách lớp quần lót cọ cọ, cô khẽ kêu một tiếng, †·hâ·𝓃 т♓·ể càng thêm lo lắng "Kha Tùng Ứng..."
"Em muốn anh dừng lại sao?" Anh khẽ nhúc nhích lòng bàn tay, d*m thủy đã thấm ướt quần lót, lây dính lên đầu ngón tay của anh, anh vén góc quần lót sang một bên, đốt ngón tay 🌜_ắ_𝖒 ⓥà_⭕ trong, bị d*m thủy đẫm nước bao quanh.
Tô Nhuyễn vặn vẹo cơ thể, cổ họng phát ra tiếng rê*𝖓 𝖗*ỉ nức nở thật nhỏ.
Anh kéo chiếc quần lót ra, lộ ra toàn bộ tiểu huyệt của cô, với đám lông thưa thớt trên đó, bên dưới là môi â·Ⓜ️ 𝖍·ộ phấn nộn, đã được d*m thủy làm cho ướt đẫm một mảng.
Anh cúi đầu 𝒽ô·𝐧 lên nơi ɱề-𝐦 〽️-ạ-i ẩm ướt ấy, xoay chuyển đầu lưỡi, nuốt lấy d*m thủy vào trong miệng.
"Kha Tùng Ứng!" Tô Nhuyễn xấu hổ hét lên, hai chân 𝐤_ẹ_🅿️ 𝖈hặ_† lấy đầu anh, cô vươn tay muốn đẩy anh ra, nhưng lại bị 𝐤𝒽🔴_á_ℹ️ 𝖈_ả_𝖒 khác thường từ hạ thể truyền đến khiến cả người mềm nhũn "A..."
Anh ngậm lấy âm đế của cô, dùng môi 〽️.ú.𝐭 mạnh, Tô Nhuyễn khóc như muốn kêu lên.
Kha Tùng Ứng đem quần lót cô thả xuống dưới, vỗ 〽️ô·𝖓·ⓖ cô bắt đầu mở miệng Ⓜ️-ú-ⓣ lấy d*m thủy chảy ra khỏi miệng huyệt, âm thanh nuốt uống vang vọng rõ ràng ở bên tai Tô Nhuyễn.
Tô Nhuyễn che miệng lại, một lúc sau, †.♓â.𝖓 ⓣh.ể run lên vài cái, nức nở cao trào.
"Thoải mái không?" Anh khàn giọng hỏi.
Mặt Tô Nhuyễn đỏ bừng, hai mắt đẫm nước mắt, đôi môi đỏ mọng suýt chút nữa chảy ⓜá_u vì bị cô cắn, cô cúi gằm mặt xuống, xấu hổ cắn chặt môi.
Kha Tùng Ứng để ngón trỏ vào trong hàm răng cô "Nói chuyện, thoải mái không?"
Ngón trỏ của anh để trong miệng cô, làm cho lúc nói chuyện tiếng nói nhẹ nhàng không rõ ràng "... Thoải mái."
Kha Tùng Ứng cười nhẹ một tiếng, lấy tay cô đè lên lưng quần của mình, phun hơi nóng vào tai cô, giọng nói bị kiềm nén đến 🅱ố-c ♓ỏ-🔼.
"Tiểu tổ tông, giúp anh cởi nó ra."
| ← Ch. 45 | Ch. 47 → |
