Truyện:Cô Ấy Không Dỗ Anh Nữa - Chương 079

Cô Ấy Không Dỗ Anh Nữa
Trọn bộ 150 chương
Chương 079
Thích Dao À?
0.00
(0 votes)


Chương (1-150)

Chớp mắt đã sắp hết tháng.

Ngày 31 tháng 10, hôm nay là thứ Bảy.

Hai người đã hẹn trước sẽ gặp nhau lúc ba giờ chiều tại quán trà sữa.

Hứa Tứ ra khỏi nhà lúc hơn hai giờ, anh mặc áo hoodie đen, khoác một chiếc áo khoác cùng màu và mặc quần đen.

Khi anh vừa chuẩn bị ra cửa, Nguyên Nguyên chạy lại nhảy lên vai anh. Hứa Tứ nhìn nó: "Sao? Muốn đi cùng à?"

Nguyên Nguyên kêu "meo meo" mấy tiếng.

Hứa Tứ đành dẫn nó theo.

Anh đội mũ bảo hiểm, leo lên xe máy, gió thổi làm áo anh bay phần phật.

Chạy được một đoạn, anh nghe thấy điện thoại reo. Hứa Tứ dừng xe vào lề bên phải, ấn nút nghe.

"Anh Tứ, em bị vây rồi, bên kia có hơn mười người, bọn nó muốn đánh em."

"Mày ở đâu?"

"Ở cái hẻm nhỏ bên phố Thủy Hương."

Hứa Tứ liếc nhìn đồng hồ, còn 50 phút nữa. Anh nhắn tin cho Giang Kiều:

[Hứa Tứ: Hôm nay không học nữa nhé. ]

Anh lái xe rất nhanh, gió thổi làm áo anh bay phần phật.

Khi đến nơi, anh thấy mặt Dương Thế Côn đã bị đánh bầm dập.

Dương Thế Côn thấy Hứa Tứ như thấy được cứu tinh: "Anh Tứ!"

Tên cầm đầu là một tên đàn ông nhuộm tóc bảy sắc cầu vồng, gã nhìn Hứa Tứ với vẻ thích thú rồi kéo Dương Thế Côn lên, cười nói: "Con mẹ nó đúng là loại vô dụng, mới đánh có hai phát mà đã gọi thêm một người đến, mày coi thường ông đây đúng không?"

Dương Thế Côn chửi một tiếng.

Thấy gã đàn ông kia định vung tay tát vào mặt Dương Thế Côn, Hứa Tứ túm chặt lấy tay gã rồi đá một cú mạnh vào bụng gã.

Gã đàn ông bò dậy khỏi nền đất, nhìn lướt qua Hứa Tứ, cười nói: "Thú vị, thú vị thật!"

Dương Thế Côn được Hứa Tứ kéo đứng ra sau: "Anh Tứ, thằng cầm đầu cách đây khá xa, phải mất một lúc nữa mới đến được. Bọn chúng còn có cả gậy và dao."

Gương mặt thiếu niên lạnh lùng, không có biểu cảm gì, anh liếc nhìn Dương Thế Côn: "Không sao."

Hứa Tứ một mình đối mặt với đám đông, ít nhiều gì cũng không tránh khỏi việc bị dồn ép.

Mặt anh đã dính 𝐦●á●ц, trên tay cũng bị thương mấy chỗ.

Cả đám người đông như vậy, Hứa Tứ chỉ cần lơ là một chút là sẽ bị đánh ngã xuống đất.

Dương Thế Côn nhìn mà thót tim.

Hứa Tứ đứng dậy đấm cho tên cầm đầu một phát.

Tên cầm đầu không ăn hời được, gã chưa từng thấy người như thế này bao giờ - chẳng coi tính mạng mình ra gì, lúc đánh nhau lại như thể không thiết sống nữa.

Người mà Hứa Tứ gọi rất nhanh đã đến, đó đều là những người bạn từ ở trường cấp ba số 6 chuyên đi đánh nhau với Hứa Tứ.

Bọn họ nói với Hứa Tứ: "Anh Tứ, bọn em đến rồi."

Hứa Tứ nhìn Dương Thế Côn: "Tránh sang bên kia một lúc đi."

Dương Thế Côn đứng một bên, nhìn Hứa Tứ và mấy người kia lao vào đánh nhau, cách đánh của anh rất tàn nhẫn.

Một tên bên cạnh định dùng gậy cứng đánh Hứa Tứ nhưng bị anh đá văng cây gậy. Hứa Tứ nhặt cây gậy lên rồi vung gậy vào người tên đó.

Hách Minh cũng vội vàng chạy đến.

Cậu vừa xuống xe taxi đã chạy đến ngay. Hách Minh nhìn Dương Thế Côn: "Tao đi giúp anh Tứ, mày đừng chạy lung tung."

Nói xong, cậu ấy ném chiếc áo khoác của mình lên người Dương Thế Côn.

Hứa Tứ đá văng tên đàn ông trước mặt rồi quay sang nói "Cẩn thận" với Hách Minh, kết quả là chính anh lại bị ăn một gậy.

Đúng vào chỗ đã bị thương lần trước.

Hứa Tứ hít một hơi lạnh.

Anh quay lại, dùng khuỷu tay đánh cho tên kia gục xuống đất.

Tên cầm đầu nhuộm tóc bảy sắc cầu vồng gọi là anh Căn, lúc này đã bị đánh đến mức mặt mày bầm dập.

Gã rút dao từ trong túi ra, đâ-Ⓜ️ thẳng vào cánh tay của Hứa Tứ.

Hứa Tứ không thể tránh hết, trên cánh tay bị rạch một đường.

Anh quay lại, ánh mắt thấp thoáng vẻ lạnh lùng, sau đó nhấc chân đá anh Căn ngã xuống đất. Hứa Tứ đùa nghịch con dao của gã, nhìn chằm chặp vào kẻ ở dưới, giọng nói lạnh lẽo: "Thích dao à?"

Anh Căn điên cuồng lắc đầu: "Không... Tôi không thích dao!"

Hứa Tứ mỉm cười: "Mới nãy tao còn thấy mày thích lắm mà."

Anh Căn hoảng loạn. Gã vốn tưởng rằng một thằng học sinh thì quen biết được người nào tài giỏi, nhưng khi nhìn thấy Hứa Tứ, gã nhận thấy anh chẳng có vẻ gì là giống một học sinh, mặt mày u ám lạnh lùng, trong mắt là vẻ lạnh lẽo và coi thường sinh mệnh, dường như ngay giây tiếp theo, anh sẽ đ-â-〽️ thẳng con dao này vào người gã.

Hứa Tứ nghịch con dao một lúc rồi đâ●m dao xuống vào phần dưới của anh Căn.

"A a a!" Tên cầm đầu kia nhắm chặt mắt, hoảng sợ đến mức hét lên thất thanh.

Thằng này là một tên điên!

Nào có phải học sinh gì!

Khi tiếng hét của gã vừa dứt, gã lại nhận ra không có cơn đau như dự đoán, Hứa Tứ vốn chẳng hề đ·â·〽️ xuống.

Hứa Tứ nhìn gã với vẻ khinh thường, giọng điệu lạnh lùng: "Còn muốn tiếp tục nữa không?"

Anh Căn điên cuồng lắc đầu: "Không... Không... Tôi sẽ xin lỗi bạn cậu, sau này sẽ không làm phiền cậu ta nữa!"

Dương Thế Côn khập khiễng bước đến: "Anh Tứ, bọn nó bắt nạt em họ của em lâu lắm rồi. Thằng bé ngoan lắm, học cũng giỏi, nhưng lại bị đám súc sinh này dọa cho không dám đi học nữa. Em đến tìm bọn chúng để nói chuyện, kết quả lại bị chúng vây đánh!"

"Vậy sao?"

Anh Căn nhìn nét mặt của Hứa Tứ, có hơi sợ hãi rụt cổ lại: "Thằng học sinh đó vốn không có tiền gì, tôi cũng chẳng mấy khi đòi tiền nó!"

"Mày vớ vẩn! Tất cả tiền tiêu vặt của em tao đều bị chúng mày lấy hết rồi, giờ nó còn không dám đi học nữa!"

Anh Căn không dám nói gì nữa.

Hứa Tứ cúi đầu nhìn gã: "Lấy bao nhiêu thì trả lại bấy nhiêu, xin lỗi em cậu ta. Nếu lần sau tao mà còn thấy chúng mày làm mấy chuyện thế này..." Nói rồi, anh liếc mắt nhìn anh Căn.

Anh Căn lắc đầu lia lịa: "Không... Không đâu, thứ Hai chúng tôi sẽ xin lỗi em cậu ta."

"Cút."

Anh Căn dẫn theo đàn em vội vàng bỏ chạy.

Con mẹ nó, lần sau sẽ không bao giờ đụng vào mấy thằng học sinh nữa.

Thằng này con mẹ nó rõ ràng là một tên điên.

Dương Thế Côn nhìn những vết thương trên người Hứa Tứ: "Anh Tứ, tay anh vừa bị rạch, có muốn đến bệnh viện không?"

"Không cần." Hứa Tứ rút điện thoại ra nhìn lướt qua.

Xong rồi... Đã hơn bốn giờ rồi. Giờ mà phóng đến đó thì cũng phải hơn năm giờ.

"Anh Tứ, nhưng tay anh đang chảy m*á*⛎ kìa!"

Hứa Tứ thấy Giang Kiều không trả lời tin nhắn, không biết có phải cô vẫn đang đợi ở đó không. Anh nhét điện thoại vào túi rồi nói với Dương Thế Côn và Hách Minh: "Tao còn có việc."

Anh nhìn những vết thương trên người Dương Thế Côn và Hách Minh: "Nhớ đến bệnh viện."

"Còn anh thì sao anh Tứ?"

"Để sau đi."

Hứa Tứ nói xong thì lái xe đi mất.

Khi anh đến quán trà sữa đã là hơn năm giờ.

Anh nhìn qua cửa kính trong suốt, không thấy bóng dáng cô đâu.

Có khi nào bạn nhỏ cố chấp nghĩ rằng anh không đi học nữa nên không trả lời tin nhắn không?

Anh đẩy cửa bước vào, nhân viên trong quán bị anh dọa sợ.

Trên người anh dính bụi, bộ quần áo màu đen còn lấm đầy đất, trên mặt còn dính 𝐦-á-⛎, biểu cảm trông có phần hung dữ.

"Hôm nay lúc ba giờ chiều có cô gái nào đến đây không? Cao khoảng này, trông rất ngoan..."

Hứa Tứ còn chưa kịp nói xong thì đã nghe thấy sau lưng có người gọi tên mình: "Hứa Tứ."

Chương (1-150)