Truyện:Cô Ấy Không Dỗ Anh Nữa - Chương 075

Cô Ấy Không Dỗ Anh Nữa
Trọn bộ 150 chương
Chương 075
Thích Người Thông Minh
0.00
(0 votes)


Chương (1-150)

Đêm dài thong thả, có người đã chìm vào giấc ngủ say từ lâu, có người lại thao thức đêm dài chẳng ngủ.

Dương Thế Côn nhìn hai tin nhắn Hứa Tứ gửi rồi dừng, bèn gửi một loạt tin nhắn cho Hứa Tứ. Cậu ta rất muốn biết người nọ có phải là bạn Giang học giỏi hay không.

[Dương Thế Côn: Anh Tứ, bạn nữ mà anh hỏi là ai thế?]

[Dương Thế Côn: Là bạn Giang học giỏi đúng không?]

[Dương Thế Côn: Dù em chưa yêu ai bao giờ, chỉ mới nắm tay con gái hồi mẫu giáo thôi, nhưng em dám chắc là anh đã thích bạn ấy rồi. ]

[Dương Thế Côn: Anh ngủ rồi hả?]

[Dương Thế Côn: Anh Tứ?]

Hứa Tứ nhìn loạt tin nhắn liên tiếp mà Dương Thế Côn gửi đến.

[Hứa Tứ: Ừ. ]

Dương Thế Côn nắm chặt điện thoại, nhìn chữ "Ừ" của Hứa Tứ, cậu ta đột nhiên ngồi bật dậy, chẳng còn thấy buồn ngủ chút nào nữa.

Nhưng mà... nhắn "Ừ" thế này thì phải trả lời thế nào đây?

[Dương Thế Côn: Là bạn Giang học giỏi thật à anh Tứ?]

[Hứa Tứ: Phải. ]

[Dương Thế Côn: Ôi vãi t·hầ·ռ ⓛın·♓ ơi, em có chị dâu rồi, ha ha ha ha ha ha ha ha ha!]

[Hứa Tứ: Cút. ]

[Dương Thế Côn: Được rồi anh ơi, ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha. ]

Hứa Tứ:...

...

Ngày hôm sau.

Giang Kiều nhìn thấy Hứa Tứ bước vào, ánh mắt hai người chạm nhau. Cô vừa định lên tiếng nói buổi sáng tốt lành lại thấy anh dịch tầm mắt đi, sau đó đi thẳng đến, ngồi xuống bên cạnh cô.

Giang Kiều:?

Dương Thế Côn vừa nhìn thấy Hứa Tứ và Giang Kiều, đôi mắt cậu ta sáng rực. Cậu ta nhét cặp sách vào ngăn bàn rồi quay lại nói với Hứa Tứ: "Anh Tứ, hôm qua..."

Thấy đôi mắt Hứa Tứ đang nhìn mình, Dương Thế Côn l**m môi, cười: "Hôm qua trời nhiều sao quá đi mất, ha ha ha!"

Nói xong, cậu ta lại quay đầu đi.

Giang Kiều thấy hôm qua bầu trời chẳng có mấy ngôi sao:...

Trong giờ học buổi sáng, Giang Kiều định mượn sách Ngữ Văn của Hứa Tứ, bởi vì sách của cô có nhiều ghi chú quá, nhìn có hơi chóng mặt.

Cô vừa mở miệng, Hứa Tứ đã rút ngay sách Ngữ Văn của mình đặt lên phần bàn của cô rồi lại nằm xuống ngủ tiếp.

Sau khi học xong buổi học buổi sáng, Giang Kiều định trả lại sách cho anh. Cô vừa đưa tay ra, chưa kịp nói "Cảm ơn" thì Hứa Tứ đã nhận lấy sách rồi bỏ vào ngăn bàn.

Trong tiết học thứ hai, Giang Kiều muốn đi vệ sinh.

Cô khẽ chọc Hứa Tứ, thấy anh im lặng đứng dậy rồi dịch qua một bên nhường chỗ cho cô.

Sau khi rửa tay xong, cô quay lại, Hứa Tứ lại lẳng lặng đứng lên nhường chỗ cho cô vào.

Tiết học thứ ba là tiết Ngữ Văn.

Hà Quốc Sĩ vào lớp kiểm tra.

Giang Kiều vừa định chọc Hứa Tứ, lại phát hiện anh không ngủ, cũng không chơi điện thoại, chỉ cúi đầu không biết đang nghĩ gì.

Hạ Quốc Sĩ đi rồi.

Lý Thu Hồng bảo mọi người đọc sách trước rồi ra ngoài thảo luận chút chuyện với giáo viên Ngữ Văn lớp bên.

Dương Thế Côn đang chăm chú đọc sách, bỗng dưng cảm thấy có ai đó chọc mình. Ban đầu cậu ta còn nghĩ là Hứa Tứ, nhưng khi quay lại, cậu ta lại thấy Giang Kiều đưa cho mình một mảnh giấy.

Dương Thế Côn liếc nhìn Hứa Tứ, cậu ta muốn nói rằng "em thật sự không biết tại sao bạn Giang học giỏi lại truyền giấy cho em".

Dưới cái nhìn 𝐜♓ế.✞ chóc của Hứa Tứ, cậu ta nhận lấy mảnh giấy này.

Trên đó viết: Cậu có biết Hứa Tứ bị làm sao không? Tâm trạng của cậu ấy không tốt à?

Dương Thế Côn l**m môi, không biết nên trả lời như thế nào cho phải.

Nhưng mà hôm qua trông Hứa Tứ cũng khá vui mà nhỉ?

Sau một hồi do dự, cậu ta trả lời: Có thể là do tối qua anh Tứ không ngon giấc, tâm trạng tệ đi ha?

Cậu ta gấp tờ giấy lại rồi lén quay đầu nhìn, thấy Hứa Tứ vẫn đang nhìn chằm chằm vào mình. Dương Thế Côn không dám đối diện với anh, cậu ta liền ném tờ giấy lên bàn của Giang Kiều.

Giang Kiều đang đọc tờ giấy, bất chợt cảm thấy ánh mắt của người bên cạnh như đang dính chặt vào mảnh giấy trong tay mình.

Cô bảo vệ mảnh giấy trong tay, nghiêng đầu đối diện ánh mắt của Hứa Tứ, nói: "Tớ chỉ hỏi cậu ấy chút chuyện thôi, không nói xấu gì cậu cả."

Hứa Tứ "ừ" một tiếng rồi không nói gì thêm.

Giang Kiều nhìn dòng chữ trên mảnh giấy, thầm nghĩ có lẽ là Hứa Tứ không ngủ ngon, không ngủ đủ giấc sẽ khiến tâm trạng không tốt.

Sau khi đọc xong, cô xé tờ giấy vụn ra rồi bỏ vào túi.

Vừa tan học, Giang Kiều mới bước ra ngoài thì Dương Thế Côn đã quay lại giải thích với Hứa Tứ: "Anh Tứ, em thề là em không cố ý truyền giấy với bạn Giang học giỏi đâu! Là bạn ấy hỏi em, hỏi có phải là tâm trạng của anh không tốt không."

Hứa Tứ im lặng một lúc rồi mới lên tiếng: "Không phải là tâm trạng không tốt."

Nói rồi, anh lại nói tiếp: "Vậy mày nói thế nào?"

"Em nói là chắc do anh không nghỉ ngơi tử tế nên mới buồn bực thôi."

"Không phải, chỉ là tự nhiên không biết nên đối diện với cô ấy như thế nào thôi." Nói xong, Hứa Tứ xoa nhẹ tóc mình.

"Thế thì chủ động tấn công đi anh Tứ!"

Hứa Tứ chưa kịp nói gì thì đã thấy Giang Kiều đi từ ngoài vào.

Anh đối diện với ánh mắt của Giang Kiều rồi lại quay đi.

Mọi thứ bỗng trở nên kỳ lạ hẳn.

Trong tiết học này, cả hai lại chẳng nói với nhau được câu nào.

"Đi thôi, chó Dương, đi vệ sinh đi."

"Sao mày cứ như con gái vậy, đi vệ sinh cũng phải kéo tao đi cùng à? Con gái người ta đi vệ sinh cùng bạn cùng bè, mày là đàn ông đàn ang lại còn muốn có người đi cùng nữa, cũng may là bố thương mày đấy, đi thôi."

"..."

Hách Minh: Tiếng mẹ đẻ của tôi là im lặng.

Hứa Tứ lại ra ngoài, La Tinh chạy đến trước mặt Giang Kiều nói chuyện.

Cô ấy ôm mặt, giọng điệu rất phấn khích: "Kiều Kiều, cậu biết không? Đội trưởng của nhóm nhạc đang hot trên mạng gần đây đẹp trai lắm luôn á! Hôm qua tớ xem video mà cảm tưởng như ɱ*á*u trong người cạn sạch luôn! Đẹp trai điên đi được, trời ơi, tớ c-♓ế-✝️ mất!"

Nhìn biểu cảm có phần ngơ ngác của Giang Kiều, La Tinh mới nhận ra: "Ôi, tớ quên mất, Kiều Kiều cậu không đu idol, chắc là không biết mình nói gì rồi. Đó là một nhóm nhạc nam của Trung Quốc, mấy anh trong nhóm ai cũng đẹp lắm, kiểu cún con, đẹp trai ngầu ngầu, kiểu sói săn, ai cũng đẹp điên đi được! À à còn nữa, đội trưởng của họ thực sự đỉnh lắm luôn, chân còn dài hơn cả tuổi thọ của mình ấy!"

Thấy dáng vẻ phấn khích của La Tinh, Giang Kiều mỉm cười với cô ấy: "Nếu cậu mà thích thì chắc chắn là rất tuyệt."

La Tinh phấn khích nắm tay cô: "Thật sự đẹp lắm luôn á, Kiều Kiều, tiếc quá đi, tiếc là cậu không đu idol, hôm qua tớ xem video anh ấy nhảy, tớ phấn khích đến độ chảy 𝖒●á●υ mũi luôn á!"

Giang Kiều nghe cô ấy nói thì cũng mỉm cười.

La Tinh lại bắt đầu kể về nhóm nhạc nam này, kể một loạt ti tỉ thứ từ chiều cao, nhóm Ⓜ️●á●𝖚, sở trường đặc biệt...

Cô ấy thấy Giang Kiều cong mắt mới nhận ra hình như mình nói hơi nhiều: "Kiều Kiều, cậu nghe tớ lảm nhảm nhiều vậy có nghĩ là tớ lắm chuyện không? Với lại mấy cái tớ nói toàn là cái cậu không biết, có phải là chán lắm không?"

Giang Kiều lắc đầu: "Không đâu, tuy là tớ không để ý mấy cái đó, nhưng nghe cậu nói vậy, tớ cũng cảm thấy khá thú vị."

La Tinh ôm lấy cổ Giang Kiều định 𝐡ô*п cô: "Kiều Kiều, cậu đúng là bé yêu của tớ mà!"

Hứa Tứ ngồi xuống bên cạnh Giang Kiều, cô ấy dừng lại.

Hứa Tứ cũng chẳng tỏ vẻ gì, chỉ cúi đầu nghịch đồ của mình.

Đột nhiên La Tinh có hơi tò mò không biết kiểu con gái như Giang Kiều sẽ thích mẫu bạn nam như thế nào: "À phải rồi, Giang Kiều, cậu thích mẫu bạn nam thế nào?"

Giang Kiều suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc nói: "Ấm áp, lương thiện, thông minh."

Khi câu nói lọt vào lỗ tai Hứa Tứ, anh chỉ nghe thấy mỗi chữ "thông minh".

Thông minh?

Học giỏi à?

Chương (1-150)