Có Lẽ Là Thích Mất Rồi
| ← Ch.073 | Ch.075 → |
Sau khi giảng bài xong cho bạn, Giang Kiều quay sang thì thấy mặt mày Hứa Tứ không được vui cho lắm.
Cô khẽ hỏi: "Tớ làm ồn đến cậu à?"
Nghe giọng nói ɱ·ề·Ⓜ️ 〽️·ạ·𝒾 của cô, sự khó chịu trong lòng Hứa Tứ chợt tan đi quá nửa. Anh đáp "Không" rồi cúi đầu ngủ tiếp.
Nam sinh đang hỏi bài Giang Kiều bỗng chốc nhìn thấy "ôn thần" ngồi bên cạnh cô ngẩng đầu lên.
Nét mặt Hứa Tứ trông rất hung dữ, vẻ cáu gắt khi bị đánh thức hiện rõ trên mặt, trong mắt còn tơ má.ⓤ đỏ, mái tóc bị đè xuống có hơi rối.
Nam sinh lập tức cảm nhận được áp lực đè nặng. Có vẻ như mình đã làm phiền giấc ngủ của ôn thần này rồi. Cả lớp 17 đều biết Hứa Tứ luôn ngồi ở cuối lớp, lý do rất đơn giản - để tiện cho việc ngủ.
Cậu ta cầm quyển đề, vội nói với Giang Kiều: "Bạn Giang học giỏi à, cảm ơn cậu đã giảng bài nhé, còn mấy câu còn lại để tớ hỏi thầy cô sau cũng được."
Giang Kiều gật đầu nói "ừ" rồi quay sang nhìn Hứa Tứ bên cạnh, thấy tóc anh có hơi rối: "Đánh thức cậu à?"
Vẻ mặt của Hứa Tứ như muốn nói: Cậu đoán xem.
Anh chăm chú nhìn Giang Kiều, thấy cô ngẩng đầu nhìn mình, khẽ xoa mặt mình rồi nở một nụ cười có hơi ngại ngùng.
Không hiểu sao lại đáng yêu đến lạ.
Hứa Tứ cứ thế nhìn cô như vậy một hồi lâu.
Giang Kiều tưởng anh đang giận, cô khẽ kéo tay áo anh rồi đưa cho anh một viên kẹo.
Thật ra Hứa Tứ chẳng giận gì cả. Anh nhìn viên kẹo cô đưa qua rồi giơ tay nhận lấy: "Dỗ tôi đấy à bạn nhỏ cố chấp?"
"Hả?" Giang Kiều tưởng anh bảo cô dỗ mình nên khẽ nói: "Cậu đừng giận nha."
Hình như bạn nhỏ cố chấp hiểu nhầm ý của anh rồi.
Khóe môi Hứa Tứ hơi nhếch lên, nhưng mà thế này dường như cũng không tệ lắm.
Tâm trạng của anh bỗng tốt lên hẳn.
...
Buổi tối.
Hứa Tứ tắm rửa xong, cho mèo ăn rồi nằm trên giường chơi Anipop.
Bất chợt trong đầu anh hiện lên một suy nghĩ: Liệu cậu bạn đó có đang nhắn tin với bạn nhỏ cố chấp không nhỉ?
Không đúng.
Cậu ta có nói chuyện với cô thì có liên quan gì đến mình chứ?
Anh tiếp tục chơi Anipop nhưng chẳng thể tập trung nổi. Chỉ cần nghĩ tới cảnh cô gọi video với người khác rồi cười với người đó, lòng anh lại thấy bực bội vô cùng.
Vài phút sau, anh mở diễn đàn Tieba, đăng một câu hỏi.
[Bạn cùng bàn của tôi học rất giỏi, cũng rất ngoan ngoãn, có người theo đuổi bạn cùng bàn của tôi, sao tôi lại cảm thấy phiền lòng vậy? Có bạn (khác giới) hỏi bài bạn cùng bàn cũng làm tôi thấy khó chịu, vì sao vậy?]
Sau khi hỏi xong, anh thoát ra rồi gửi tin nhắn cho Giang Kiều.
[Hứa Tứ: (Hình ảnh)]
[Hứa Tứ: Xem Nguyên Nguyên tắm này. ]
Trong ảnh, chú mèo ướt sũng ngồi trong chậu nước, đôi mắt tròn xoe nhìn thẳng vào ống kính, trông rất buồn cười.
Giang Kiều phản hồi tin nhắn của anh rất nhanh.
[Bạn nhỏ vô lương tâm: Hahaha, buồn cười quá!]
[Bạn nhỏ vô lương tâm: Giờ nó đang làm gì vậy?]
Hứa Tứ lại chụp thêm một bức ảnh rồi gửi cho cô.
[Hứa Tứ: (Hình ảnh)]
[Hứa Tứ: Đang nhìn tôi nhắn tin với cậu. ]
[Hứa Tứ: Nó rất thích cậu đấy. ]
Nguyên Nguyên cọ cọ vào cánh tay Hứa Tứ, có vẻ rất không vui vì bị anh chụp ảnh dìm.
Hứa Tứ nhéo mặt nó: "Ngoan nào, đừng nghịch."
Móng vuốt của Nguyên Nguyên đặt lên người anh.
Hứa Tứ nhìn nó một hồi: "Có phải dạo này ăn uống tốt quá không, sao tao lại thấy mặt mày béo hơn rồi?"
Nguyên Nguyên chui vào lòng anh, vươn đầu áp sát mặt anh như đang nói: Đây không béo nhé!
"Được rồi, mày không béo, tao béo."
Rất nhanh, tin nhắn của Giang Kiều lại tới.
[Bạn nhỏ vô lương tâm: Tớ cũng thích nó lắm. ]
Nguyên Nguyên dí sát khuôn mặt "to béo" của mình vào màn hình điện thoại. Hứa Tứ liền kéo đầu nó ra: "Nhìn gì đấy? Người ta nói thích mày kìa."
Nguyên Nguyên như hiểu thật, nó hào hứng nhảy khỏi người anh, lăn lộn trên giường mấy vòng.
Hứa Tứ lập tức quay video lại gửi cho cô.
[Hứa Tứ: (Video)]
[Bạn nhỏ vô lương tâm: Nó sao đấy? Tớ thấy nó có vẻ rất vui. ]
[Hứa Tứ: Vui vì cậu nói thích nó đấy. ]
[Giang Kiều: Đáng yêu quá đi, ha ha ha. ]
Hai người trò chuyện thêm một lúc. Đột nhiên Hứa Tứ nhớ tới cậu con trai kia, anh liền gửi một tin nhắn.
[Hứa Tứ: Làm xong bài tập rồi à?]
[Bạn nhỏ vô lương tâm: Vừa mới xong. ]
[Bạn nhỏ vô lương tâm: Ngủ sớm đi, hình như sáng nào cũng thấy cậu buồn ngủ cả. ]
[Hứa Tứ: Được rồi. ]
Vừa nhắn xong, anh đột nhiên lại muốn hỏi rằng, vậy cậu thì sao? Cậu không ngủ được à? Hay là đang thảo luận bài với cậu ta?
Nhưng anh lại thấy câu cuối nghe kỳ quá nên lại không gửi nữa.
Tại sao anh lại cứ nghĩ về chuyện này mãi vậy?
Đúng là lạ thật.
Thấy tin nhắn "Chúc ngủ ngon" từ Giang Kiều, anh cũng nhắn lại một câu "Chúc ngủ ngon".
...
Bầu trời đêm đen kịt, chỉ có vài vì sao lẻ loi.
Hứa Tứ trằn trọc không ngủ được, anh nằm trên giường chơi game một lúc. Cảm thấy mắt bắt đầu khô rát, anh đưa tay dụi mắt.
Vừa định ngủ, anh lại nhớ đến câu hỏi đã đăng ban nãy, bèn rút điện thoại từ dưới gối ra xem.
Anh mở lại chủ đề thảo luận của mình, đã có tới 99 bình luận.
[Trần kiên nhẫn: Anh bạn à, thế này chắc chắn là thích rồi đó? Gần ngay trước mắt đó, còn chần chừ gì nữa chứ!]
[Agonie: Nghe thớt tả thôi là anh đoán ngay cậu chắc chắn là một chàng trai chưa từng yêu ai bao giờ. Đây chắc chắn là thích nha, tin anh chắc chắn không sai đâu người anh em à!]
[Chị gái Tôn Ngộ Không: Quả nhiên tình cảm tuổi học trò lúc nào cũng đẹp mà. ]
[Cứu mị với cứu mị với: "Bạn cùng bàn của tôi học rất giỏi, cũng rất ngoan ngoãn", chỉ cần nghe mấy câu này là biết ngay người anh em đây có tình cảm với người ta rồi. Đọc tiếp những câu sau, tôi như thấy lại chính mình ngày trước vậy đó. Cũng vì không nhận rõ lòng mình, chẳng biết rốt cuộc là mình có thích người ta hay không, cuối cùng lại lỡ mất người con gái mình thích. Vậy nên tôi nói thẳng luôn cho bạn biết nha: Đây là thích đó."
[Phủ Nội Vụ tuyệt đối không phong thưởng cho cô Từ: Thế này mà không phải thích thì là gì??? À mà khoan, bạn cùng bàn của chủ thớt là nam hay nữ vậy? Chắc thớt là con trai nhỉ?]
...
Hứa Tứ đọc rất nhiều những bình luận đó, tất cả mọi người đều nói với anh rằng...
Đó là thích.
Anh nhìn màn hình điện thoại thật lâu, xem đến mức không còn buồn ngủ nữa.
Hai giờ sáng.
Dương Thế Côn nhận được một tin nhắn từ Hứa Tứ.
Đúng lúc trận chiến đang vào hồi căng thẳng, cả team bỗng thấy Liêm Pha nhà mình thoát game.
[Hứa Tứ: Hỏi mày cái này. Nếu một cô gái cười với người khác, mình lại cảm thấy bực bội, sao lại như vậy, đó có phải là thích không?]
[Dương Thế Côn: Anh đang nói bạn Giang học giỏi hả?]
Hứa Tứ:...
Hứa Tứ nhìn chằm chằm tin nhắn mà Dương Thế Côn gửi đến một hồi.
Rõ ràng đến vậy sao?
[Hứa Tứ: Tao đang hỏi mày đó có phải là thích không?]
[Dương Thế Côn: Đây chắc chắn là thích rồi! Anh Tứ à, đó là cảm giác ghen đấy!]
Hứa Tứ đặt điện thoại xuống, trong đầu bỗng hiện lên một gương mặt.
Đôi mắt cô cong cong, cười rất ngoan ngoãn.
Khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ lớn bằng một bàn tay, đôi mắt long lanh như soi thấu được lòng người.
Hứa Tứ đưa tay sờ lên n𝖌-ự-🌜.
Trái tim anh đập rất nhanh.
Miệng có thể nói dối, nhưng trái tim thì không.
Có lẽ là anh đã thích bạn nhỏ cố chấp mất rồi.
| ← Ch. 073 | Ch. 075 → |
