Muốn Tôi Mệt ↪️𝐡*ế*ⓣ À?
| ← Ch.064 | Ch.066 → |
Hôm nay, chiều ngày 8 tháng 10, tại lớp 4 trường trung học số 17.
"Thần An, hai ngày nữa trường chúng ta sẽ kết hợp với trường số 6 tổ chức Đại hội Thể thao."
"Thần An ê?"
Thấy Hạ Thần An cứ ngây người, Du Lực vỗ một phát lên bả vai anh ấy.
Hạ Thần An ngẩng đầu nhìn cậu ta: "Có chuyện gì đấy?
"Nãy gọi mày hai lần mà mày vẫn không nghe, sao dạo này đầu óc của mày cứ như trên mây thế?"
Du Lực vốn chỉ trêu thôi, thế mà lại thấy vành tai Hạ Thần An đỏ ửng lên.
"Vãi, có chuyện thật á? Cây vạn tuế trổ bông ư? Lớp nào? Có phải là hoa khôi lớp 12 lúc trước theo đuổi mày không? Hay là bạn nữ xinh xinh ở tầng trên..."
Hạ Thần An lắc đầu: "Tao không biết."
Chỉ mới gặp nhau hai lần, chỉ nhớ là cô mặc áo đồng phục màu xanh trắng, còn nhớ là đôi mắt của cô đẹp vô cùng, rất trong veo.
"Thế thì có khác nào mò kim đáy bể đâu, gặp ở đâu đấy?"
"Ở hiệu sách, cậu ấy mặc áo đồng phục màu xanh trắng, đeo cặp sách, cực kỳ sạch sẽ thuần khiết, giống như một bông hoa nhài trắng muốt vậy."
"Đồng phục màu xanh trắng á? Du Lục hỏi, đột nhiên nghĩ ra gì đó: "Đồng phục của trường số 6 và trường số 1 đều là màu xanh trắng, nhưng chỉ có thế thôi thì cũng không tìm được đâu."
Hạ Thần An nhìn ra bên ngoài cửa sổ: "Tao gặp cậu ấy ở hiệu sách hai lần, đều cùng một thời điểm cả. Cũng là tầm giờ đó, lần thứ ba tao lại không thấy cậu ấy đến."
"Chắc là sau này bạn ấy sẽ không đến hiệu sách đó nữa nhỉ." Du Lực thấy hơi tiếc nuối.
Mối tình đầu của anh em nhà mình vừa mới chớm nở mà đã ⓒ♓·ế·t yểu ngay trong trứng rồi.
"Lúc đầu mày định nói gì với tao đấy?" Hạ Thần An hỏi cậu ta.
"Trường bọn mình và trường số 6 sẽ cùng tổ chức Đại hội Thể thao, mày không biết à?"
Hạ Thần An lắc đầu.
"Được rồi được rồi, trong đầu mày ngoài học hành ra thì cũng chẳng có gì khác."
Trong đầu Hạ Thần An lại hiện ra dáng vẻ của cô ngày đầu gặp mặt.
Lúc trước anh ấy cảm thấy việc "yêu từ cái nhìn đầu tiên" rất giả tạo.
Sau đó anh ấy mới nhận ra, hóa ra thật sự có người chỉ cần liếc mắt một cái thôi là đã đ·â·𝐦 thẳng vào lòng.
...
Trước Đại hội Thể thao mấy ngày.
Phương Tử Tân đang triển khai công việc ngày Đại hội Thể thao.
"Đại hội Thể thao cần có một bạn cầm biển lớp, nên để các em bỏ phiếu hay là để thầy chọn ngẫu nhiên?"
Bên dưới hô "bỏ phiếu".
Phương Tử Tân khẽ cười: "Các em đã có sự lựa chọn phù hợp chưa?"
"Tất nhiên là phải chọn người sáng giá trong lớp rồi!"
"Giang Kiều!" La Tinh còn phấn khích hơn các bạn nam.
Dương Thế Côn nói lớn, phấn khích vô cùng: "Cần phải để bạn Giang học giỏi đi, sáng lóa vô cùng!"
Hứa Tứ nhìn Giang Kiều đang dần đỏ vành tai, anh đá vào ghế Dương Thế Côn.
Nhưng Dương Thế Côn không nhận được thông tin mà anh truyền đạt đến, cậu ta quay đầu hỏi lại Hứa Tứ: "Anh Tứ, anh cũng thấy vậy mà đúng không?"
Từ "không" của Hứa Tứ còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, Dương Thế Côn lại hô hăng say hơn, giọng còn lớn hơn cả ban nãy.
Sau đó, học sinh trong lớp đều hô hào tên Giang Kiều.
Hứa Tứ: "..."
Phương Tử Tân giơ tay ý bảo im lặng, sau đó hỏi Giang Kiều: "Giang Kiều, em thấy sao? Không muốn cũng không sao, có thể đổi bạn khác."
"Được ạ." Giang Kiều nói xong lại bổ sung lên: "Đi ạ."
Phương Tử Tân cười nói: "Được rồi, vậy người cầm biển lớp cứ quyết vậy đi nhé, công việc cụ thể sẽ để lớp phó văn thể mỹ sắp xếp, mỗi lớp đều phải có hai tiết mục, có ai tự nguyện tham gia không?"
Vừa nói đến biểu diễn, có một bạn nữ giơ tay lên.
Phương Tử Tân gật đầu với bạn nữ: "Em biểu diễn gì?"
"Chơi ukulele và hát ạ."
"Được được được." Phương Tử Tân lại hỏi: "Còn ai nữa không? Đến lúc đó trường sẽ sàng lọc."
Lại có thêm mấy bạn giơ tay.
Phương Tử Tân hỏi họ: "Các em định biểu diễn gì?"
Những bạn đó nhìn nhau rồi trả lời thầy: "Tiểu phẩm ạ."
Sau khi Phương Tử Tân rời đi, Hứa Tứ hỏi Giang Kiều: "Cậu thật sự muốn đi à? Không cần ép bản thân làm việc mà mình không thích."
"Ổn mà."
Lúc trước khi sức khỏe của cô vẫn tốt, cô thường đại biểu lớp đi trình diễn, cũng đến các thành phố để tham gia thi đấu, sau này hình như không còn nữa.
"Ổn nghĩa là không muốn."
Giang Kiều bị anh chọc cười: "Thật sự không phải đâu."
Cô cười rộ lên, đôi mắt cong cong như vầng trăng non.
...
Tiết tự học buổi tối vừa kết thúc, lớp phó văn thể mỹ liền cầm tờ danh sách đăng ký chạy vội hỏi có ai muốn tham gia mục các môn thể theo không.
Lớp phó văn thể mỹ là một cô gái, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt cũng tròn xoe, vô cùng đáng yêu, tên Lý Mạt.
Bạn hỏi một lượt cũng không thấy ai chạy ba nghìn mét.
Bạn nhìn vị trí trống không bên cạnh Giang Kiều, nhớ lại lúc trước có bạn nào trong lớp nói Hứa Tứ chạy rất nhanh, nhưng mà Hứa Tứ cũng không tham gia Đại hội Thể thao, hơn nữa, anh gần như chẳng nói chuyện với anh, trông lại dữ dằn, bạn có hơi sợ Hứa Tứ.
Nhìn khắp cả lớp cũng chỉ thấy mỗi Giang Kiều là nói chuyện với Hứa Tứ nhiều nhất.
Lý Mạt nói với Giang Kiều: "Bạn học Giang này, giúp tớ chút nhé."
Giang Kiều ngẩng đầu khỏi cuốn sách, hỏi bạn: "Có chuyện gì thế?"
"Thì là..." Lý Mạt suy nghĩ một lúc, có hơi do dự: "Cậu có thể giúp tớ hỏi bạn cùng bàn của cậu, hỏi là cậu có có tham gia nội dung trong Đại hội Thể thao không."
Giang Kiều gật đầu: "Được."
Lý Mạt xoa tay, hỏi suy nghĩ mà mình nghĩ trong đầu thành lời: "Còn nữa... tớ muốn hỏi cậu chút, cậu có muốn tham gia công tác hậu cần thể thao không?" Sợ Giang Kiều từ chối, bạn còn bổ sung: "Chỉ cần đưa nước và cổ vũ cố lên các thứ là được, nếu cậu không muốn thì..."
"Được."
Lý Mạt không ngờ là cô lại đồng ý dứt khoát như vậy, bạn đặt giấy đăng ký lên bàn Giang Kiều: "Nhớ giúp tớ hỏi bạn cùng bàn của cậu nhé, nếu như cậu ấy có thể đồng ý chạy ba nghìn mét thì càng tốt."
"Ừ, tớ biết rồi."
Lý Mạt cảm kích quay đầu lại nhìn Giang Kiều. Bạn mới quả là vừa xinh đẹp lương thiện lại dễ nói chuyện, thật sự rất muốn 𝖍ô.п ch·ế·𝖙 cô mà.
Giang Kiều thấy bạn quay đầu lại thì mỉm cười với cô.
Lý Mạt: Lúc đầu tôi không phải đồng tính đâu, nhưng mà bạn mới cười lên trông đẹp thật sự, mẹ nó chứ, thật sự muốn 𝒽ô●𝐧 cậu ấy 𝐜♓_ế_✝️ luôn!
Hứa Tứ quay lại, thấy tờ giấy trên bàn mình, anh cầm lên nhìn lướt qua.
Giang Kiều giải thích với anh: "Đây là giấy đăng ký thi hôm Đại hội Thể thao."
Hứa Tứ nghiêng đầu nhìn cô, có hơi thắc mắc: "Hửm?"
"Lớp phó văn thể bảo tớ đưa cho cậu."
Hứa Tứ cầm tờ giấy kia một lúc, đột nhiên nhớ ra, hình như bạn nhỏ cố chấp không thể tham gia Đại hội Thể thao, anh chỉ vào danh sách: "Chọn giúp tôi một mục."
Giang Kiều nhìn lướt qua tờ giấy, cô nhớ đến lời của Lý Mạt, thế là vươn tay chỉ vào mục chạy ba nghìn mét.
"Muốn tôi mệt ↪️𝐡ế·t à? Đồ vô lương tâm này."
Giang Kiều vừa định nói là "thế thì đổi cái khác" thì đã thấy anh vươn tay cầm cái bút trên bàn của cô, đánh một dấu vào mục chạy ba nghìn mét trên tờ giấy.
"Ba nghìn mét có hơi quá."
Hứa Tứ chăm chú nhìn cô một hồi, biểu cảm như thể muốn nói: Cậu cũng biết à?
Giang Kiều còn chưa kịp nói gì thì đã thấy anh nói: "Tôi chạy được."
"Được, vậy tớ sẽ đưa nước cho cậu."
"Được đó, bạn nhỏ cố chấp." Bạn nhỏ vô lương tâm vẫn còn chút lương tâm, trong mắt Hứa Tứ đượm ý cười.
| ← Ch. 064 | Ch. 066 → |
