| ← Ch.47 | Ch.49 → |
"Cho tôi một cốc nước ép cà chua cỡ lớn, thêm đá nhé. Cảm ơn." Khúc Ổ Đồng lật thực đơn gọi món. Cô nhìn sang Lương Cận Thâm hỏi: "Anh muốn uống gì không?"
"Giống em là được." Sở thích của Lương Cận Thâm luôn dựa theo lựa chọn của Khúc Ổ Đồng.
Nhân viên phục vụ nhận lại hai cuốn thực đơn, xác nhận lần cuối các món đã gọi rồi lặng lẽ rời đi. Bàn ăn chỉ còn lại Khúc Ổ Đồng và Lương Cận Thâm.
Anh mặc một chiếc sơ mi màu bạc xám ôm sát vừa vặn, chất liệu vải tôn lên bờ vai, cần cổ cùng những đường nét cơ bắp của anh. Trên nền vải thấp thoáng những đường chỉ ánh bạc mảnh, Khúc Ổ Đồng phải nheo mắt nhìn kỹ mới nhận ra họa tiết cánh bướm in trên đó. Đây là chiếc sơ mi cô mua cho anh.
Đã rất lâu rồi họ mới lại ngồi đối diện nhau trong một nhà hàng cao cấp, kiên nhẫn chờ từng món như thế này. Lương Cận Thâm là một đầu bếp Michelin "tự học thành tài", còn Khúc Ổ Đồng là vị thực khách trung thành nhất của anh. Tủ lạnh ở nhà luôn đầy đủ thực phẩm tươi, căn bếp chưa bao giờ bám bụi, bữa tối dần trở thành một nghi thức lãng mạn chỉ dành riêng cho hai người. Nhưng hôm nay là sinh nhật Lương Cận Thâm. Khúc Ổ Đồng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy để nhân vật chính tự xuống bếp thì không ổn. Thế nên cô đã đặt bàn trước, sáng nay trước khi ra khỏi nhà còn chủ động mời anh đi ăn tối. Anh vui vẻ nhận lời. Cho đến giờ, Lương Cận Thâm vẫn chưa học được cách từ chối cô.
Nhà hàng Tây năm sao với bốn bề kính sát trần, ánh đèn neon của thành phố dội vào tầm mắt. Tiếng vĩ cầm như chiếc nơ lụa tinh xảo trang trí không gian, hương trái cây thoang thoảng như những hạt kim tuyến vàng mịn rơi trong không khí.
Để hòa hợp với khung cảnh ấy, Khúc Ổ Đồng đã thay một bộ đồ mới. Cô mặc chiếc váy liền không tay cổ chữ V màu xanh Klein và đã không để lỡ khoảnh khắc gương mặt Lương Cận Thâm thoáng hiện một vệt đỏ đầy khả nghi khi cô bước ra khỏi phòng thay đồ vào sáng nay.
Đây là lần thứ hai họ đến nhà hàng này. Lần đầu là vào tháng Tư, khi Lương Cận Thâm nhận bằng tốt nghiệp cùng thư mời của Zeus và quay trở về Bắc Kinh. Ngày đặt chân xuống máy bay, anh đã hẹn gặp cô ngay tại nơi này.
Vẫn là chỗ ngồi cạnh cửa sổ như lần trước. Đêm nay trăng rất đẹp khiến lòng Khúc Ổ Đồng cũng theo đó mà rộn ràng. Cô mở túi xách, lấy ra một hộp quà được gói đẹp đẽ rồi nhẹ nhàng đẩy về phía anh với vẻ ngượng ngùng.
"Chúc mừng sinh nhật." Khúc Ổ Đồng mỉm cười với Lương Cận Thâm, những đốm tàn nhang trên má như đang phát sáng.
"Cảm ơn em."
ⓝ-𝖌ự-𝐜 Lương Cận Thâm ռón-ⓖ г𝐚-𝓃. Vũ trụ trong lồng 𝓃·𝖌ự·ⓒ anh xoay tròn, choáng váng, ngoài ba từ ấy anh không nói thêm được gì. Anh nhận lấy món quà, trân trọng nâng niu trong tay không nỡ mở ra. Thật ra anh chẳng cần thêm bất kỳ món quà nào, chỉ riêng việc cô đang ngồi trước mặt anh lúc này đã là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất.
"Anh lén mở ra được không?" Khúc Ổ Đồng dịu giọng, vô thức làm nũng.
Người chuẩn bị quà một cách hăng hái là cô, vậy mà đến lúc này người ngượng ngùng cũng là cô. Ánh mắt cô lơ đãng như cánh bướm chập chờn bay quanh Lương Cận Thâm.
Anh gật đầu, nhoẻn miệng cười: "Ừ."
Đã rất lâu rồi anh không đón sinh nhật. Từ sau khi Trần Thanh qua đời, anh và Lương Kiều dường như đều cố tình quên đi ngày đặc biệt chỉ thuộc về Trần Thanh và anh. Khi Lương Kiều còn sống, mỗi năm đến sinh nhật, ông đều dặn anh ăn một bát mì. Sau khi ông mất, Lương Cận Thâm cũng không còn để tâm.
Hôm nay, anh suýt nữa quên mất sinh nhật của chính mình. Cho đến khi nhận được lời mời ăn tối của Khúc Ổ Đồng vào buổi sáng, anh mới lờ mờ nhận ra điều gì đó khác thường. Tới công ty, nhận được câu "Chúc mừng sinh nhật" đầy chu đáo từ trợ lý Tống, lúc ấy anh mới sực hiểu.
À, tối nay Thị Thị muốn cùng anh đón sinh nhật.
Thế là tim anh cứ như lạc nhịp suốt cả ngày. Đã rất lâu rồi, Lương Cận Thâm không còn mong chờ sinh nhật của mình như hồi bảy, tám tuổi nữa.
Món ăn lần lượt được mang lên. Khúc Ổ Đồng lười chọn nên gọi lại gần như toàn bộ thực đơn lần trước, chỉ thêm một bát mì mừng sinh nhật. Nước mì trong veo, bên trên sợi mì dương xuân để một quả trứng lòng đào kèm theo một nhúm cải thìa non.
Hơi nóng bốc lên khiến khóe mắt Lương Cận Thâm hơi cay.
"Chúc mừng sinh nhật anh nhé." Khúc Ổ Đồng dịu giọng nói, cười tít mắt."Anh ăn mì trước đi! Thử xem có ngon không!"
Lương Cận Thâm gật đầu, thong thả gắp từng sợi mì. Một cảm giác ấm áp khoan khoái lan từ dạ dày đến trái tim, tỏa khắp lồng ⓝ·🌀ự·𝒸. Anh bỗng thấy thích nhà hàng này. Những điều tốt đẹp trong đời anh dường như đều xảy ra tại đây.
Ngày ấy, vừa xuống máy bay, nhận phòng khách sạn, dù mệt mỏi nhưng anh vẫn nghiêm túc tắm rửa, lục vali tìm bộ quần áo ít nhăn nhất để thay. Anh mang theo cuốn sổ hộ khẩu chỉ còn tên mình, ra ngoài kiểm tra tiến độ sửa nhà rồi đến gặp cô. Lòng bàn tay ướt mồ hôi, anh căng thẳng đến mức không thể kiểm soát.
Khúc Ổ Đồng đến đúng giờ. Cô mặc áo phông ngắn tay xếp nếp không đều và quần jeans ống rộng, cầm chiếc túi xách màu đỏ cà chua anh tặng, ngồi xuống đối diện anh.
"Chào mừng anh về nước." Giọng cô lịch sự, có chút xa cách.
Lương Cận Thâm mỉm cười, ánh mắt lướt từ lọn tóc hơi vểnh đến gương mặt gầy đi rồi dừng lại nơi đôi tay trống không của cô: "Em gầy đi rồi."
"Em á?" Khúc Ổ Đồng nhướn mày, cười nhạt."Dạo này bận quá."
"Nhà sửa xong rồi. Mở cửa thông gió khoảng một tuần là có thể chuyển vào." Lương Cận Thâm gợi chuyện.
Khúc Ổ Đồng gật đầu qua loa, tay lật thực đơn.
Câu hỏi "Em định khi nào chuyển vào?" mắc lại nơi đầu lưỡi, cuối cùng vẫn bị anh nuốt xuống. Món ăn được chế biến rất tinh tế nhưng Lương Cận Thâm lại chẳng cảm nhận được vị gì. Trong lòng anh đầy ắp những bản nháp xếp chồng lên nhau, không biết phải mở lời thế nào.
Đến khi món tráng miệng pudding được mang lên, bữa tối có phần yên ắng cũng gần kết thúc. Lương Cận Thâm nhìn Khúc Ổ Đồng, đôi khuyên tai hình cánh bướm khẽ lay động theo động tác cúi đầu múc pudding.
"Năm ngoái, em nói muốn kết ⓗ-ô-n-... bây giờ em còn giữ lời không?"
Lương Cận Thâm nghe chính mình cất lời, giọng trầm xuống. Những tâm sự ủ kín suốt mùa đông, đến giữa mùa xuân mới lặng lẽ nảy mầm. Ngay khoảnh khắc câu hỏi vừa dứt, pháo hoa bất ngờ nở rộ đầy chói lọi rực rỡ bên ngoài khung kính. Ánh sáng vỡ tung thu hút toàn bộ ánh nhìn trong nhà hàng, mặt kính phản chiếu trọn vẹn vẻ đẹp của khoảnh khắc ấy.
Gương mặt anh cũng được rọi sáng, dấu hỏi ở cuối câu rơi nhẹ bẫng như 𝖙à*n 🅿️ⓗ*áo hoa. Khúc Ổ Đồng như bị ma xui զⓤ_ỷ khiến nhìn vào đôi mắt đẹp đến mê người ấy, gật đầu đáp khẽ: "Có."
Và từ khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, họ bắt đầu bước về phía hạnh phúc vĩnh hằng.
Sau đó, mọi chuyện đều diễn ra tự nhiên như nước chảy mây trôi. Lương Cận Thâm dọn vào căn hộ mới, Khúc Ổ Đồng cũng mang theo đồ đạc từ phòng trọ chuyển sang. Hai người cùng mua điều hòa, tủ lạnh, cốc đánh răng, bàn chải. Có món đặt trên mạng, món lại mua ở cửa hàng. Lúc rảnh rỗi còn cùng đi siêu thị, chẳng khác gì những cặp vợ chồng â_ⓝ á_ℹ️ hay đôi tình nhân đang yêu say đắm.
Cuộc sống chung dường như không cần đến bất kỳ sự điều chỉnh nào, hai người cứ tự nhiên bước vào vai trò của mình, thuần thục đến mức không hề có cảm giác gượng ép. Thức dậy, ăn uống, tăng ca trong phòng làm việc rồi lại chung chăn chung gối, mọi thứ trôi đi êm đềm, tự nhiên đến mức không thể tự nhiên hơn. Hai cơ thể đã nửa năm không chạm vào nhau dường như còn quen thuộc hơn cả chính họ. Số đồ tránh thai Lương Cận Thâm cất trong ngăn tủ đầu giường chẳng mấy chốc đã hết.
Trong những đêm 𝐪υấ.𝓃 qυ.ý.✝️, anh ôm lấy vòng eo láng mịn của Khúc Ổ Đồng. Lưng cô phập phồng theo từng nhịp thở, trong lồng n*ⓖ*ự*𝐜 anh cũng dâng lên những ɢợ·ռ 𝐬ó𝐧·g cùng tần số.
Hạnh phúc đến mức không sao diễn tả. Cuộc sống ấy quen thuộc đến nỗi mãi đến khi đã sống chung được một tuần, Khúc Ổ Đồng mới sực nhớ ra họ vẫn chưa đi đăng ký kết ♓ô.п.. Thế là cả hai xin nghỉ nửa buổi, cùng đi làm thủ tục.
Trời đổ mưa vào ngày đăng ký kết 𝖍ô*n*. Khúc Ổ Đồng lại quên mang ô, Lương Cận Thâm che ô, mở cửa xe cho cô. Tán ô hơi lệch, người cô khô ráo còn vai anh lại lấm tấm những hạt mưa mịn như tơ.
Chiếc ô không lớn, Khúc Ổ Đồng khoác tay anh, áp sát lại gần rồi gần thêm nữa. Từ năm mười tám tuổi đến hai mươi bảy tuổi, cuối cùng Lương Cận Thâm cũng có một lý do đường hoàng để che ô cho cô.
Bàn tay ɱề·𝖒 ɱ·ạ·ⓘ của cô đặt lên cánh tay anh như dây thường xuân quấn lấy, dịu dàng mà kiên định. Cơn mưa phùn kéo cả mùa xuân đến gần, Lương Cận Thâm ngây ngất lâng lâng bởi men say của thanh sô-cô-la đen nhân rượu 75% cồn.
Thủ tục diễn ra nhanh chóng. Đèn flash lóe lên, hai người chụp một tấm ảnh thẻ, ký tên, vậy là hai cuốn sổ chứng nhận kết 𝐡ô·𝖓 nóng hổi đã nằm gọn trong tay. Thực ra, họ kết ♓_ô_n cũng chỉ mới hơn bốn tháng.
Lương Cận Thâm ăn hết bát mì mừng sinh nhật, vốn tưởng rằng bất ngờ đã khép lại, nào ngờ đến lúc tráng miệng, nhân viên phục vụ lại mang lên một chiếc bánh nhỏ xinh.
"Đây là bánh kem ô mai cà chua." Khúc Ổ Đồng vừa cắm nến vừa giới thiệu.
Ngọn nến được châm lên, trái tim Lương Cận Thâm như cũng bừng sáng theo, tan chảy thành lớp kem ngọt ngào.
Khúc Ổ Đồng giục: "Anh mau ước đi!"
Anh nghe lời, chắp tay, nhắm mắt, lắng nghe cô khe khẽ hát bài chúc mừng sinh nhật.
Ước điều gì đây?
Mong rằng từ nay về sau chỉ rơi nước mắt vì những điều tốt đẹp.
Cả anh, và cả cô.
Ước xong, Lương Cận Thâm mở mắt. Gương mặt Khúc Ổ Đồng dưới ánh nến mang vẻ dịu dàng như một bức tranh sơn dầu, chỉ một ánh nhìn thôi cũng khiến trái tim đập loạn nhịp. Anh thổi tắt nến. Khúc Ổ Đồng vỗ tay nhè nhẹ, nói lời "chúc mừng sinh nhật" lần thứ ba trong ngày.
"Cảm ơn em." Lương Cận Thâm mỉm cười dịu dàng, "Anh yêu em."
Hai người không cắt bánh mà cầm thìa lần lượt đú.𝖙 cho nhau. Anh một miếng, em một miếng, chia nhau từng phần nhỏ.
"Ngon quá!" Vừa nếm bánh, mắt Khúc Ổ Đồng đã sáng rực, sợi tóc ngốc nghếch vểnh ngược trên đỉnh đầu không chịu nằm yên mà khẽ lắc lư.
Ăn một miếng bánh, uống một ngụm nước ép cà chua, vị ngọt dần lan ra át hết vị chua nhẹ ban đầu khiến Lương Cận Thâm có cảm giác như mình đang bị bao phủ hoàn toàn bởi hương vị ấy.
Về nhà, anh lặng lẽ vào phòng làm việc, mở món quà cô tặng. Bên trong lớp giấy gói tinh xảo là một chiếc MP3 giản dị kèm theo tai nghe có dây. Anh cẩn thận bật máy, đeo tai nghe, tìm đến đoạn ghi âm duy nhất rồi nhấn nút phát.
Giọng Khúc Ổ Đồng vang lên cùng với phiên bản "Giả thơ mười bốn dòng" đã được cô sửa lại.
"Dòng thứ mười lăm: Thơ mười bốn dòng có thể có dòng thứ mười lăm, cũng như em có thể yêu anh."
Từng chữ được cô đọc một cách chậm rãi rõ ràng. Giọng cô vẫn ngọt ngào trong trẻo như ngày nào, giống hệt giọng nói mà Lương Cận Thâm mười sáu tuổi lặng lẽ nghe dưới trụ loa của trường cấp ba năm ấy.
Khoảnh khắc này, Lương Cận Thâm đã nghe được âm thanh hay nhất của vũ trụ, và cũng có được tình yêu thuần khiết nhất trong vũ trụ.
| ← Ch. 47 | Ch. 49 → |
