Truyện:Bia Đỡ Đạn Phản Công - Chương 0691

Bia Đỡ Đạn Phản Công
Trọn bộ 1357 chương
Chương 0691
Cô gái có cuộc đời thấp kém (hoàn)
0.00
(0 votes)


Chương (1-1357)

Giải quyết xong Thành Bách Yến, Bách Hợp định muốn đợi qua một thời gian nữa lại chỉnh đốn Giang Huân, dù sao sắp tới nghỉ đông rồi Giang Huân suốt ngày ở cùng cha mẹ của hắn, cũng không bắt được thời điểm hắn ở một mình, thói quen của Giang Huân trong trí nhớ của nguyên chủ vô cùng rõ ràng vì là người một nhà, từ khi Giang Huân thi lên đại học xong thì người nhà họ Giang coi hắn là niềm kiêu ngạo, hằng năm lễ mừng năm mới tất yếu là về quê khoe khoang, lúc này nghỉ đông đã qua chừng mấy ngày, theo lý mà nói Giang Huân chắc đã về quê, muốn báo thù thì cũng phải đợi đến khai giảng năm sau, nhưng nghỉ đông vừa mới qua không mấy ngày, Bách Hợp nhận được điện thoại của mẹ Thành yêu cầu cô đi đến nhà họ Thành một chuyến.

Mấy ngày nay Bách Hợp vẫn ở cùng La Kỳ trong phòng thí nghiệm, mẹ Thành gọi điện thoại tới kỳ thực ngay từ đầu Bách Hợp cũng không muốn đi nhưng nghĩ đến gương mặt Thành Bách Yến, Bách Hợp vẫn đáp ứng yêu cầu của mẹ Thành.

Nhà họ Thành trừ sắc mặt cha mẹ Thành ngưng trọng lại có một chút đau thương, ngoài Bách Hợp dự liệu, Giang Huân cùng cha mẹ của hắn cũng ở đây, đoạn thời gian này Bách Hợp vừa gầy, thân thể gầy xuống, dường như thay đổi trở lên xinh đẹp hơn, khi hắn nhìn thấy thì con mắt đều suýt nữa sáng lên.

Hắn thực sự không dám tin mình nhìn thấy chính là bạn gái Bách Hợp lúc trước vừa béo lại khó coi, mẹ Thành khóc đến mắt sưng đỏ, mở cửa nhìn thấy Bách Hợp đứng ở ngoài cửa, chỉ chỉ vào trong phòng:

"Vào đi, tiểu Giang có lời muốn nói với cùng con!" Bà nói lời này, nhịn không được hít mũi một cái, lại oán trách nói: "Em gái con xảy ra chuyện, vì sao con chưa bao giờ đến xem?"

Bách Hợp nghe thấy lời này của mẹ Thành nhịn không được oán giận, đoán được đoạn thời gian gần đây hẳn là tình huống Thành Bách Yến không tốt cực độ, thế nhưng bà nghe nói như thế. Như trước nhịn không được bật cười lên: "Xem xem? Xem cái gì? Cô ta đã xảy ra chuyện gì?"

Bây giờ chuyện Thành Bách Yến bị cường bạo đều truyền khắp toàn bộ đại học thủ đô. Đêm đó bởi vì ở trong quán ăn đêm kinh động truyền thông, chuyện này làm như huyên náo rất lớn, kỳ thực Thành Bách Yến có bị cường bạo hay không lúc đưa vào bệnh viện chắc cũng đã tra xét ra, nếu quả thật bị cường bạo, liền muốn lấy chứng nhận liên quan đấy. Nhưng bất kể chuyện cô ta bị cường bạo là thật hay giả thì chuyện đó đều không quan trọng. Quan trọng là không có bất cứ người nào tin cô ta chưa từng bị cưỡng gian, bây giờ bên ngoài lời đồn đại truyền rất dữ, hàng xóm nhà này rất nhiều người đều biết, dĩ vãng hàng xóm cao ốc vốn không có liên hệ cùng nhau, nhưng mấy ngày nay thậm chí có người nghĩ muốn đi qua cửa tìm hiểu việc này, mặc dù Thành Bách Yến không chân chính bị cường bạo, thế nhưng lại bị Bách Hợp đánh một hồi.

Bắt đầu cô ta còn giải thích nói mình vẫn còn thuần khiết, thế nhưng không ai nghe lời cô ta nói. Lúc trước nói Bách Hợp bị cường bạo mà cô ta còn cười trên nỗi đau của người khác, bây giờ sự tình rơi xuống trên người mình, hiện tại Thành Bách Yến cũng không dám ra ngoài cửa, mấu chốt nhất chính là trước thoạt nhìn bạn trai dịu dàng săn sóc lại vô cùng chu đáo với cô ta, không biết có phải nguyên nhân bị người khác ảnh hưởng hay không, cũng bắt đầu đối với Thành Bách Yến như gần như xa, điều này làm cho Thành Bách Yến thống khổ vạn phần.

Tưởng rằng có thể kết hôn lãng mạn thế mà lại trở thành như vậy, những người thân thiết với cô ta gần đây cũng không liên lạc rồi, sau lưng những người đó còn lấy chuyện này làm niềm vui, nói ở trước mặt cô ta không một chút kiêng dè, Thành Bách Yến xuất viện sau có bạn thân tới nhìn cô ta hai hồi, bị cô ta đuổi đi nên giờ cũng không có đến nữa.

Nghĩ đến con gái mình êm đẹp sắp kết hôn lại gặp chuyện hỏng bét như vậy, sau lưng mẹ Thành không biết khóc bao lần, phương pháp gì đều đã dùng, thậm chí bà tìm được ông chủ của quán ăn đêm, nói muốn kiểm tra camera theo dõi, thế nhưng cũng không có tra ra cái gì hữu dụng, quan sát thấy hình ảnh sau quầy bar một người đụng vào Thành Bách Yến cùng bạn trai cô, nhưng bởi vì không có chụp đến mặt, bởi vậy nhìn vóc người mặc dù là thân ảnh con gái cao gầy mảnh khảnh, nhưng cũng không có tra ra kết quả gì.

Lúc này hai mắt mẹ Thành đỏ bừng, trong lòng rất tức giận, nếu bị bà bắt được là ai sau lưng hại con gái của mình, bà nhất định muốn cho đối phương đẹp mắt! Gần đây một lớp sự tình còn chưa bình, một lớp sự tình lại bắt đầu, từ khi Thành Bách Yến gặp chuyện không may, Bách Hợp cũng không có qua nhà họ Thành lần nào, dù trước đây cảm tình chị em cũng không tốt, nhưng mẹ Thành nghĩ đến con gái nhỏ xảy ra chuyện, nhưng căn bản con gái lớn không đến an ủi bà khuyên bà, trong lòng vô cùng khó chịu, còn nghe được Bách Hợp hỏi Thành Bách Yến xảy ra chuyện gì, trong lòng mẹ Thành không tự chủ được sinh ra bất mãn:

"Đã xảy ra chuyện gì? Chuyện em mày bị đánh lớn như vậy, chẳng lẽ mày không biết sao?" Báo chí đều đưa tin viết dài như vậy, lúc này Bách Hợp còn giả ngu, chuyện gì cũng không biết, mẹ Thành nghĩ đến liền tức giận, quả nhiên từ nhỏ không phải nuôi dưỡng ở bên cạnh mình, đúng là vô ơn, bà không nhịn được thiển trách: "Bình thường bọn mày ầm ĩ thế náo, nhưng cắt ngang xương cốt còn liền gân, mày như vậy mà làm chị sao? Thế nào mày còn có mặt mũi cười được?"

Mắng xong, mẹ Thành không tự chủ được lại nghĩ tới bạn trai của con gái nhỏ thời gian bảy tám ngày gần đây vài lần bà gọi điện thoại qua bảo hắn đến nói chuyện cùng Thành Bách Yến, nhưng hắn đều nghĩ ra nhiều loại biện pháp từ chối, đồng dạng đều là xảy ra chuyện, sau khi con gái lớn gặp chuyện không may sau còn có La Kỳ yêu mến, trong lòng mẹ Thành liền có chút khó chịu thay con gái nhỏ.

"Chẳng lẽ muốn con khóc?" Bách Hợp bị mẹ Thành gọi trở về, nhưng không phải để nghe bà mắng, lúc này thấy mẹ Thành nổi trận lôi đình, cô không khỏi hỏi ngược một câu: "Lúc trước con gặp chuyện không may, Thành Bách Yến có đến xem qua con không? Không phải cô ta cùng người xung quanh nói con bị cưỡng gian sao?" Trong tình tiết Thành Bách Hợp bị tổn thương như vậy, thân thể lẫn tinh thần đều suýt nữa sụp đổ. Hiện tại Thành Bách Yến chỉ là bị đánh cho một trận, lúc Bách Hợp hạ thủ có chừng mực, dùng lực đạo còn không bằng Giang Huân đâu, tuy nói là ăn đau, nhưng thân thể cô ta còn là hoàn chỉnh, cô ta còn chưa có nếm đến cảm giác sau khi chân chính bị cường bạo mà đã không chịu nổi, lúc trước Thành Bách Hợp bị thương tổn còn bị em ruột đi khắp nơi truyền cô ấy bị cường bạo, Thành Bách Yến có nghĩ tới cảm thụ trong lòng Thành Bách Hợp hay không?

Một câu nói chắn lại mẹ Thành á khẩu không trả lời được. Trong lòng bà mặc dù oán giận con gái mang thù hẹp hòi không hợp tình hợp lý. Nhưng lúc đầu hành động của Thành Bách Yến thì mẹ Thành cũng nhìn ở trong mắt, lúc này thật sự mở miệng nói không nên lời, mặc dù mẹ Thành biết đạo lý này, nhưng không tránh khỏi vẫn còn có chút oán giận. Bà thở dài nói một tiếng: "Quên đi. Tao mặc kệ mày, cũng không biết tao tạo cái gì nghiệt! Tiểu Giang bọn họ nói muốn về nhà, một chuyến này bọn họ muốn mang theo mày cùng đi. Chính mày suy nghĩ thật kỹ, lần trước mày mang về đứa con trai tuy nhiên tinh thần, diện mạo lại không thể đem làm cơm ăn, con gái qua một đời, là muốn tìm đàn ông cái có thể thật sự bao dung mình."

Lúc đầu nghe đến mẹ Thành nói thế thì Bách Hợp nghiêm túc nghe Mẹ Thành nói xong, hỏi ngược lại bà một câu: "Hiện tại Thành Bách Yến đã xảy ra chuyện, Giang Huân lại thích lượm ve chai, không bằng để cho Giang Huân cưới cô ta!"

Lúc trước Thành Bách Yến cũng đã nói Bách Hợp là một thứ rách nát, chỉ thích hợp người như Giang Huân đi nhặt, lúc này Bách Hợp nói phản trở lại, mẹ Thành không khỏi nổi trận lôi đình, bà không chút nghĩ ngợi đưa tay ra tátBách Hợp, Bách Hợp lui về phía sau một bước, Thành Bách Yến còn ở trong phòng vọt ra, chỉ vào Bách Hợp liền kêu: "Mày cút ra ngoài cho tao! Mày lăn! Cút! Nhà họ Thành không chào đón mày trở về, tao không có bị cường bạo, mày mới bị cường bạo, mày là cái thứ rách nát, mày là con đĩ!" Trên gương mặt Thành Bách Yến sưng đỏ xanh tím vẫn chưa hoàn toàn tan đi, mắt lúc này đỏ bừng phát sưng, hiển nhiên trong khoảng thời gian này tới nay cô ta khóc không ít lần, lúc trước nhìn người khác bị thương cười nhạo cái loại cảm giác này vô cùng thống khoái, bây giờ thương tổn rơi xuống đầu mình thì Thành Bách Yến mới biết khó chịu, cô ta chửi ầm lên như bà điên, mẹ Thành cũng tức giận đến mức cả người run rẩy:

"Đi ra ngoài! Sớm biết mày là người như vậy, lúc trước không nên đón mày trở về, cho mày ở lại nhà người khác được rồi!" Bà thốt ra lời này, Bách Hợp liền thở dài: "Tại sao không nói lúc trước bà không nên sinh tôi ra? Ôm đứa nhỏ nếu như biết rõ tôi là con gái, nên đem tôi xóa sạch đi." Thân thể Thành Bách Hợp không tốt, toàn là bởi vì trong bụng mẹ Thành lúc vì tin người khác cái gọi là giữ thai cùng với sinh con trai, ăn lộn xộn không ít phương thuốc dân gian, bà uống không ít lá bùa đốt thành tro rồi cho vào nước uống, mấy thứ này cũng không phải là mỗi cái đều chân chính có lợi, mà là di truyền đến trên người Thành Bách Hợp, cả đời nguyên chủ bi kịch đáng thương như vậy, cho dù nguyên nhân là tính cách cô nhu nhược hướng nội, nhưng mẹ Thành sinh mà không nuôi dưỡng không giáo dục, sau khi Thành Bách Hợp lớn lên chỉ biết cho cô tiền đi học, cho rằng đây cũng chính nguyên nhân lớn dẫn đến bi kịch của cô ấy.

Bách Hợp cũng không muốn dính dáng gì tới nhà họ Thành, cả đời nguyên chủ chính là cái bi kịch, cô ấy cũng không thiếu mẹ Thành cái gì, cho dù có cái gọi là ân sinh, nhưng kỳ thực cũng không có ai cầu mẹ Thành sinh cô ấy sinh ra, trước thiếu tiền sinh hoạt cùng với chi phí học tập, Bách Hợp đã chuyển tiền vào trong tài khoản của cha Thành, lúc này mẹ Thành lại bảo cô lăn, Bách Hợp cũng không có gì phải thương tâm khổ sở, nói xong sau xoay người rời đi.

Nổi giận dưới thốt ra câu nói kia nói xong đầu tiên mẹ Thành còn cảm giác có chút thống khoái, đợi phục hồi tinh thần lại có chút hối hận âm ỷ, Bách Hợp đã rời khỏi, mẹ Thành nghĩ cho tới bây giờ hai con gái, hiện tại con gái không quá thân thiết sợ rằng sau này không hề lui tới cùng bà, con gái thân cận lại bị tổn thương như vậy, bà nghĩ đến trước kia mình chịu đau khổ bởi không có con trai, bây giờ đã già còn bị con gái đả kích làm tổn thương, không khỏi khóc ồ lên.

Nhà người ta năm này đều trôi qua vô cùng náo nhiệt, nhà họ Thành lại là mây đen đầy mặt, sau tết trong trường học một ít bạn học đã lục tục tới trường học, hai ngày nay Bách Hợp chú ý động thái của Giang Huân, trước tiên Giang Huân đi tới trường học báo cáo, Bách Hợp cũng đã tìm được hành tung của hắn, sau khi khai giảng đầu tiên là Giang Huân đi tới nhà họ Thành một chuyến, hiển nhiên hắn vẫn chưa hoàn toàn chết tâm muốn ở lại thủ đô, thậm chí theo thời gian trôi qua, chuyện kết hôn của hắn đối với Bách Hợp càng thêm bức thiết.

Bắt được một lần buổi tối Giang Huân đi tới nhà họ Thành ăn cơm, chờ hắn đi từ nhà họ Thành ra, Bách Hợp một mạch theo dõi hắn ra khỏi tiểu khu nhà họ Thành, rất dễ dàng một chưởng đánh Giang Huân hôn mê bất tỉnh, chờ lúc Giang Huân tỉnh lại lần nữa, bốn phía tối om hình như hắn nằm ở giữa một đống rác rưởi, bốn phía mùi hương đâm vào mũi khiến hắn suýt nữa phun ra. Hai tay hắn không thể nhúc nhích, khẽ động xương cốt liền đau ray rứt, chắc bị gãy xương bả vai còn chân cũng thế, vừa mới động một chút, mồ hôi lạnh liền "rào rào" tuôn ra.

"Có ai không?" Giang Huân thăm dò hỏi một câu, một cỗ dự cảm không tốt trong lòng hắn tuôn ra, xung quanh rất yên tĩnh, không biết là ai đưa hắn qua đây. Giang Huân liếm liếm môi. Trên mặt tất cả đều là vẻ bối rối. Bách Hợp từ trên cao nhìn chằm chằm hắn, trong tay dùng giấy báo bọc một ống sắt nhặt được đã rỉ, trong bóng tối cô càng lúc càng nhạy bén có thể thấy rõ ngũ quan trên mặt Giang Huân bất an cùng với sợ hãi, loại sắc mặt này giống như đúc Thành Bách Hợp lúc trước bị thương tổn.

Giang Huân hỏi vài câu nhưng không có người để ý tới hắn. Hắn có chút bối rối, vừa định giãy giụa lớn tiếng kêu cứu, thì ống sắt trong tay Bách Hợp nhằm đúng vị trí giữa hai chân hắn, dùng sức quật xuống!

Lúc trước Giang Huân đã lấy bạo lực hại nguyên chủ cả đời. Bách Hợp liền muốn dùng bạo lực phá hủy hắn, làm cho hắn thống khổ một đời! Lúc ống sắt mang theo tiếng gió vù vù rơi xuống, Giang Huân đã cảm giác được có cái gì không đúng, hắn lớn tiếng thét lên, nỗ lực muốn chạy trốn, thế nhưng xương cốt tứ chi đều bị người đánh lệch, căn bản không có biện pháp nhúc nhích, giữa hai chân đau đớn kịch liệt truyền đến, hắn phát ra thống khổ nức nở nghẹn ngào, thân thể theo bản năng cuốn thành một vòng.

Bách Hợp cũng không hé răng, ra tay càng hung ác hơn, lúc trước cô biết Giang Huân đánh cô, cũng đã nghĩ kỹ một ngày như thế, dùng pháp luật trừng phạt Giang Huân rõ ràng với hắn mà nói là xử phạt nhẹ, tình tiết nguyên chủ kiếp trước chịu thế nhưng đó là cả đời thương tổn, đừng nói Giang Huân cường bạo chưa thành, nếu cưỡng gian thành công thì cùng lắm bị phán mấy năm, với hắn mà nói không có ảnh hưởng gì, cái này làm sao có thể không phụ lòng nguyên chủ trả giá bằng linh hồn để cô báo thù? Thế nào không làm phụ lòng mình bị đánh kia!

Lúc bắt đầu Giang Huân còn kêu thảm, sau đó đã trúng mấy cái về sau chỉ còn hơi thở mỏng manh, toàn thân hắn co quắp lại, từ lúc mới bắt đầu trong miệng tức giận mắng khẩn cầu van xin, tới sau đó chỉ là há to mồm thở gấp, Bách Hợp kéo gậy sắt dùng sức gõ một cái vào gương mặt của hắn mà hắn chẳng còn kêu ra được, cũng không nghĩ nhanh như vậy kết thúc nỗi thống khổ của hắn, đánh như vậy hắn chết thật sự là quá tiện nghi cho hắn, Bách Hợp ra hết khí, ném ống sắt vào bên cạnh hắn, hai đầu mũi chân xoay một cước, thân thể nhẹ nhàng nửa chạy nửa bay đã đi ra bên ngoài.

Một buổi sáng nhân viên bảo vệ phát hiện ra Giang Huân sau, gọi 120 đưa vào bệnh viện, khi hắn khi tỉnh lại đã là mấy ngày sau, lúc trước hắn bị người phát hiện địa điểm là đống rác ở ngoại ô, bên kia người ở không nhiều như người thành phố, đoạn đường chỗ ấy cũng không có camera, hiện trường trên mặt đất lưu lại chỉ là mấy dấu chân, thậm chí ngay cả vết chân của Giang Huân cũng không có, giống như là có người dẫn theo hắn một đường bay đến đống rác, hiện trường tìm được hung khí, thế nhưng chỉ tìm được một đống vân tay mất trật tự, hơn nữa rác rưởi ô nhiễm, căn bản không tra ra tin tức hữu dụng.

Cuối cùng cái vụ án này chỉ che đậy lại vì không có đầu mối nên cũng không giải quyết được gì, mà việc Giang Huân bị thương bởi vì náo loạn động tĩnh không nhỏ, hơn nữa bởi vì sau khi khai giảng không kịp thời tới trường học báo danh, phụ đạo viên ở phát hiện ra không đúng về sau, rất nhanh cảnh sát tìm được hắn, sự tình Giang Huân nằm viện thì cũng không giấu giếm nổi nữa.

Nửa người dưới của hắn gần như bị hủy, đợi đến lúc bác sĩ xử lý hết miệng vết thương cũng đã muộn, bởi vì bộ phận sinh dục của Giang Huân bị thương nghiêm trọng nên không cứu được, cái đó sợ y học hiện đại phát đạt, sau này hắn có tiền có thể chế tạo một bộ phận sinh dục, nhưng đừng nói đồ vật giả này còn có dùng hay không, có bao nhiêu tác dụng không dám cam đoan, nhưng năng lực của hắn đã bị hủy.

Biết được con trai gặp chuyện không may sau, mẹ Giang cấp tốc chạy tới thủ đô sau khi nghe thấy tin tức này, suýt nữa mở to mắt hôn mê bất tỉnh, nhà họ Giang chỉ có một cây độc đinh là Giang Huân, sau này Giang Huân phế đi, không còn là đàn ông thì nhà họ Giang cũng mất đi hương khói, nhưng làm thế nào mới tốt? Mẹ Giang khóc như gặp cướp, gặp người liền nghiến răng nghiến lợi nói muốn túm lấy cái tên đầu sỏ kia.

Lớp học phụ đạo biết Giang Huân gặp chuyện không may, lúc này bởi vì Giang Huân bị thương danh tiếng quá nổi, vì hình tượng tích cực của trường học nên mọi người muốn tổ chức đi thăm Giang Huân, Bách Hợp cũng xen lẫn trong đám người này, cô muốn đi xem bộ dạng Giang Huân bị thương, để cho hắn cũng nếm thử sau khi bị thương bị người ta vây xem!Mọi người tổ chức gom góp tiền, lúc thu đến Bách Hợp, Bách Hợp sờ soạng nửa ngày, lấy ra một khối tiền, đưa tới trên tay phụ đạo viên.

Phụ đạo viên cũng không có chú ý tới Bách Hợp, lúc này nhìn thấy một đồng thì vô ý thức ngẩng đầu lên nhìn cô. Chỗ đại học này đã tự xưng là trường học quý tộc, học sinh có thể đi vào bên này đọc sách hoặc là người có thành tích xuất chúng hoặc gia thế rất cao, tuy nói trước đây trong lớp Giang Huân luôn tàng hình, nhưng mọi người góp tiền đều là 100 ít nhất cũng là 50, nhưng đến lượt Bách Hợp thì lại là 1 đồng. Phụ đạo viên co rút khóe miệng, lúc nhìn thấy Bách Hợp thì vẻ giận dữ trên mặt phụ đạo viên biến thành vẻ giật mình pha chút kinh ngạc.

Bách Hợp gầy, trong kỳ nghỉ đông thịt trên người cô đã rơi hết, dáng vẻ trở nên hết sức thon thả. Một khi cô đã gầy đi thì ngũ quan trên mặt bị chen có chút biến hình bỗng chốc liền khôi phục diện mục vốn có của mình. Người trong lớp đều không nhớ có bạn học như thế, đang hỏi ra tên Bách Hợp, biết trước đây Thành Bách Hợp trước đây vừa béo vừa khó coi lại còn nhu nhược. Phụ đạo viên hét lên tiếng, lớp học không ít bạn học đều vây quanh nhìn chằm chằm Bách Hợp, có người còn hỏi Bách Hợp dùng cái phương pháp giảm béo gì, trong ánh mắt mỗi người nhìn Bách Hợp lộ ra vẻ giật mình cùng với đố kị, bởi vì chuyện Bách Hợp giảm béo, thậm chí đè xuống chuyện cô quyên một đồng cho Giang Huân.

Lúc mọi người lên xe, còn đang có bạn học hỏi thăm phương pháp Bách Hợp giảm béo, mỗi người náo nhiệt giống như là bình thường đi chơi xuân, căn bản không có người nghĩ đến lúc này Giang Huân còn đang trong phòng bệnh không có xuất viện.

Ở trong bệnh viện thủ đô, mẹ Giang nhận được tiền mọi người quyên góp, đếm đếm giấu vào trong túi quần, rồi lại khóc lên: "Con trai tôi số khổ, nhà ai chặt đứt con cháu nhà họ Giang, tôi muốn hoàn lại bọn họ gấp trăm lần!" Lúc này mẹ Giang liền giống như sư tử cái bị chọc giận, hung hãn đanh đá, trong lớp rất nhiều bạn học nghe thấy thế, cũng nhịn không được nhíu mày, có người nhịn không được trực tiếp hỏi: "Nói cách khác, Giang Huân bây giờ là cái thái giám?"

Lúc trước chuyện Bách Hợp bị cường bạo phát sinh sau trong trường học bạn học có người tới trước mặt cô tìm chứng cứ chuyện này, hiện tại Giang Huân đã xảy ra chuyện, tự nhiên cũng sẽ có người như vậy tới hỏi hắn, nhưng lúc trước Thành Bách Hợp bị thương hại thì Giang Huân đắc ý nhìn Thành Bách Hợp bị người giẫm trên mặt đất, lúc này mình bị người trước mặt chất vấn như vậy, Giang Huân lại xấu hổ giận dữ thống khổ oán hận nói không nên lời.

Hắn nằm trên giường bệnh, lúc này khuôn mặt còn có dấu vết bị đánh qua, mặc dù hắn nhặt về một cái mạng, nhưng nửa đời sau nhất định là phế nhân, mặc dù mẹ Giang nghe thấy người khác hỏi kiểu này thì trong lòng có chút không vui, có thể tưởng tượng đến những người này vừa quyên tiền, cùng với nghĩ tới mình cũng không thể đắc tội những người trong thủ đô, bởi vậy nén giận, thậm chí giật chăn Giang Huân đang đắp trên người ra: "Không biết là cái nào giết thiên đao làm, con trai đáng thương của mẹ..."

Nửa người dưới Giang Huân không có mặc quần, có điều bộ phân quan trọng đã làm phẫu thuật, lúc này bị băng gạc bọc lại, trên đùi xanh xanh tím tím, băng gạc bên trên còn có vài vệt máu màu nâu dính trên, trên mặt bạn học lộ ra vẻ không đành lòng, sau lưng không khỏi xì xào bàn tán.

Bách Hợp đang nhìn đến biều tình Giang Huân xấu hổ và giận dữ lại hoảng loạn không biết phải làm sao, khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh, hắn cuống quít để cho mẹ Giang đắp chăn lên, cái loại tình huống đó giống như chính mình đắp chăn lên là có thể giấu đi tất cả chân tướng, không bị người biết rõ.

Người trong trường học quyên góp một khoản cho hắn, thanh toán chí phí chữa bệnh của hắn, giải quyết vấn đề khẩn cấp của nhà họ Giang, nhưng đồng thời, trong trường không ai không biết chuyện Giang Huân không còn là đàn ông, là một kẻ vô dụng cũng đã sớm lan truyền ra, hắn ở trong bệnh viện nửa tháng, nhà họ Giang ở bên ngoài trường học thuê phòng, nghỉ ngơi nghiêm chỉnh một tháng sau, Giang Huân một lần nữa tới trường học, lúc hắn tiến vào trường học thì trầm mặc rất nhiều, tư thế bước đi cũng có chút quái dị, cúi thấp đầu, thoạt nhìn sợ hãi rụt rè, tay núp ở tay áo duỗi không ra, lúc tiến phòng học người khác phát ra âm thanh tí xíu, hắn cũng có thể bị dọa nhảy lên.

Khi hắn đi học thì hoảng hốt đến lợi hại, xung quanh bạn học một bên nhìn hắn một bên nói riêng, tất cả làm cho Giang Huân tạo thành gánh nặng tâm lý rất lớn.

Sau giờ học Bách Hợp thu thập lại sách vở, đang chuẩn bị rời đi thì có người lại ngồi xuống bên cạnh cô, nhỏ giọng thăm dò hỏi một câu: "Bách Hợp?"

Chương (1-1357)