Truyện:Bia Đỡ Đạn Phản Công - Chương 0670

Bia Đỡ Đạn Phản Công
Trọn bộ 1357 chương
Chương 0670
Star:Đào phạm báo thù 20 (hoàn)
0.00
(0 votes)


Chương (1-1357)

"Tôi muốn cùng các vị chơi một trò chơi, chuyện là tám năm trước, tiểu thư Tô Thiện Thiện và tiên sinh Lâm Vân Chân đã hy sinh đứa con trai độc nhất mới sinh ra không được bao lâu để cứu vớt Đế Quốc, cứu vớt công dân toàn Đế Quốc, vậy nên hôm nay, tôi lại muốn tiểu thư Tô Thiện Thiện tiếp tục đứng ra, nếu cô ấy nguyện ý vì cứu vớt Đế Đô này mà lần nữa dâng hiến con trai mình, vậy thì tối nay, các vị có thể an toàn sống sót, còn tôi sẽ lập tức rời khỏi hành tinh này, được chứ?"

Đám đông bên ngoài nghe thấy những lời này không nhịn được mà chửi mắng, bọn họ vốn chẳng biết tý gì về độ khủng bố hay khả năng sát thương của Bách Hợp, cho nên chỉ cảm thấy ở đây có con mụ điên đang mở miệng nói càn, trên mạng lập tức xuất hiện không ít tiếng nói tuyên bố muốn xử tử Bách Hợp.

Luật pháp của thời đại Stars đã xoá sổ án tử hình, việc có người chết trong chiến tranh hay chuyện người ta lén lút giết người, đánh nhau ngộ sát không tính. Ngay cả tội danh phản bội Đế Quốc cũng chỉ có mức án là chung thân giam giữ. Thế nhưng, cũng giống như điều luật về lưu đày đã nói ở trên, nếu có trên 80% dân số đề xuất muốn xử tử Bách Hợp, vậy thì thuận theo lòng dân, kẻ bị yêu cầu xử tử ấy cũng sẽ bị cơ quan thi hành án thực thi hình phạt là tử hình.

Hoạt động bỏ phiếu đòi tử hình Bách Hợp trên mạng liên hành tinh cho công dân Đế Quốc chỉ trong mấy chục giây đã đạt tỷ suất tán đồng lên tới trên 70% và còn đang tiếp tục tăng với vận tốc ánh sáng, không mất bao lâu đã lên tới hơn 90%. Bách Hợp vừa ăn bánh mì vừa dùng máy tính đeo tay lên mạng, thấy rất nhiều người đang phẫn nộ để lại những lời nhắn đại loại: Sao cơ quan thi hành án còn chưa đem ngay cái thứ bại hoại bôi đen Đế Quốc này đi xử tử? Có người để lại vẻ mặt châm chọc. Có đám đông biểu lộ sự thất vọng và phẫn nộ với tốc độ xử lý vấn đề của cơ quan công quyền. Nói chung, trên mạng tiếng mắng chửi bay rợp trời. Rõ ràng là dân chúng không thèm để mấy lời đe doạ của Bách Hợp vào mắt. Bọn họ không cho rằng Bách Hợp có năng lực lấy được tính mạng của bọn họ, chỉ coi đây là hành vi cố ý đe doạ, uy hiếp... suông.

Nhất là khi Bách Hợp nhắc tới đứa con trai đã chết đi tám năm về trước của Tô Thiện Thiện, không ít người cho rằng đây là Bách Hợp cố ý chọc vào chỗ đau trong lòng họ. Ai cũng biết, chuyện thương tâm của Tô Thiện Thiện là đứa con đã mất khi tham gia hoạt động bảo vệ Đế Quốc, Bách Hợp lúc này lôi chuyện cũ ra nói, bọn họ lập tức suy diễn ra đây là cô muốn trả thù riêng, cho nên cảm giác càng thêm thống hận. Đủ loại biểu hiện tức giận, mắng chửi lăng nhục không ngừng vang lên bên tai. Bách Hợp chỉ xem một hồi, liền out khỏi mạng liên hành tinh.

"Nhà họ Lâm các người đã suy nghĩ rõ ràng chưa?" Bách Hợp một bên ăn bánh mì, một bên nêu câu hỏi.

Lúc này tình cảnh trong nhà họ Lâm đã rối loạn cực kì. Tô Thiện Thiện vốn cực kì chắc chắn, khẳng định với Lâm Vân Chân người tên Bách Hợp mà ả gặp trên đường kia không thể nào là Diêu Bách Hợp, nhưng nghe nhắc tới sự kiện đứa bé đã chết vào tám năm trước, ả không còn dám nói chắc nữa. Toàn thân ả run lên bần bật, sắc mặt trắng bệch hoảng sợ nhìn Lâm Vân Chân chằm chằm. Mặt mũi Lâm Vân Chân âm trầm lạnh lẽo đến độ có thể làm hơi nước ngưng tụ thành giọt được. Dự cảm không hay của hắn càng lúc càng sâu, nhất là hắn bắt được mấu chốt trong những lời Bách Hợp vừa nói ra, cô ta muốn hắn hy sinh con trai để bảo toàn Đế Đô.

Cô ta đã dùng đến mấy chữ, bảo toàn Đế Quốc, bảo toàn Đế Đô, vậy thì hắn dám khẳng định, lúc này Bách Hợp đã nắm được trong tay loại lực lượng có thể huỷ diệt Đế Đô thật. Nếu là trước kia, có lẽ hắn chỉ cho rằng những lời như vậy là của kẻ ngốc nói lời mê sảng. Thế nhưng sau khi Bách Hợp đào thoát được khỏi nhà giam bằng cương vi tinh, hắn không còn dám coi những lời như thế này từ miệng Bách Hợp thốt ra như là lời nói đùa được nữa. Chưa kể, cô ta có thể vô thanh vô tức đột nhập vào tầng thượng trong toà nhà vốn được coi như trái tim của Đế Quốc mà vẫn bình yên vô sự, điều này đã đủ chứng minh lực sát thương của cô ta, người này, nhất định là Diêu Bách Hợp.

"Đức giáo hoàng còn bao lâu nữa mới đến?" Nếu đánh sập toà kiến trúc biểu tượng của Đế Quốc chính là kéo mức tiến bộ và thực lực của cả Đế Quốc thụt lùi mấy trăm năm. Chỉ riêng tích luỹ kinh nghiệm trong máy chủ trí tuệ nhân tạo đang đặt trong trung tâm của toà nhà thôi cũng đã là một thứ tài sản vô giá. Nếu vì muốn giết Bách Hợp mà đánh sập toà nhà, không chỉ máy chủ bị huỷ diệt, việc rất nhiều dân chúng đang tụ tập quanh đó bị ngộ thương cũng là chuyện khiến cho lực lượng bảo an phải chùn tay. Càng quan trọng hơn nữa là, đức giáo hoàng từ Y Lan tinh sắp tới Đế Đô, nếu lúc đức ngài đến mà toà kiến trúc đã bị đánh sập, cho dù có tiêu diệt được một phần tử nguy hiểm như Bách Hợp, sợ rằng loại tin tức kiểu vào đêm đức giáo hoàng ghé thăm Đế Đô, toà nhà biểu tượng Đế Quốc đã bị đánh sập cũng đủ tạo ra một vụ tai tiếng siêu cấp thay cho niềm vinh dự được chào đón đức ngài.

Đấy là chưa tính đến việc trước đây, khi thắng thế hoàn toàn, Lâm Vân Chân cũng không thể dồn được Diêu Bách Hợp vào chỗ chết, ngay cả nhà giam bằng cương vi tinh cũng không nhốt nổi cô ta, loại đàn bà yêu nghiệt như vậy, lần này lại lập thành tích mới, không cần bất cứ hình thức mạo danh hay thân phận đặc biệt gì vẫn mò được lên tầng thượng toà nhà được phòng hộ bậc nhất Đế Quốc. Lâm Vân Chân vẫn có khả năng tự biết mình, nếu là hắn, trong tình huống không có bất kì trợ giúp nào, muốn làm được những việc Bách Hợp đã từng làm là hoàn toàn không thể. Mà hắn cũng không dám xác định, nếu hắn cho sơ tán đám đông, sau đó hạ lệnh oanh kích toà nhà biểu tượng Đế Quốc, thì liệu có giết được Bách Hợp hay không.

"Còn hai mươi bảy phút lẻ bốn mươi ba giây." Người đứng bên cạnh Lâm Vân Chân sờ sờ tai nghe, dè dặt, cẩn thận báo ra con số, trong lòng Lâm Vân Chân bất ổn lại chần chừ, nếu muốn tiêu diệt được Bách Hợp trong thời gian ngắn như vậy, ngoại trừ việc đánh sập luôn toà biểu tượng Đế Quốc ra thì hắn không nghĩ ra được giải pháp nào khả thi hơn. Lúc này giả như toàn bộ chiến sĩ Thần Cơ Doanh đều tề tựu đầy đủ ở Đế Đô, muốn dựa vào lực lượng này mà tiêu diệt Bách Hợp trong thời gian ngắn cũng không dễ, nếu lỡ chiến cuộc kéo dài đến khi đức giáo hoàng đến nơi, rồi lỡ như đức giáo hoàng gặp sơ sẩy gì tại Đế Đô này, vậy thì toàn bộ Liên Minh Đế Quốc đều biến thành đối tượng công kích của các hành tinh khác.

Tín đồ của đức giáo hoàng phải có đến hàng ngàn tỷ người, phân bố rộng rãi trên tất cả các hành tinh lớn lớn nhỏ nhỏ, nếu đám cuồng tín đó biết tin đức ngài gặp sự cố tại Đế Quốc, khẳng định luôn là Đế Quốc gánh không nổi hậu quả của chuyện này.

Một người quyết đoán như Lâm Vân Chân lúc này cũng chỉ có thể nghiến chặt hàm răng, ánh mắt rơi xuống đứa con trai đang được Tô Thiện Thiện ôm trong ngực, đây là đứa con duy nhất của hắn, do đặc thù nghề nghiệp, hắn thường xuyên sinh hoạt dài ngày trong quân doanh, có lúc còn lãnh nhiệm vụ xuất chinh, cuộc sống chung với Tô Thiện Thiện chỉ có thể tóm gọn trong mấy chữ chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Trong thời đại Stars, gene của nhân loại được ưu hoá giúp kéo dài tuổi thọ, có thể nói đã đạt được nhu cầu trường sinh mà loài người thủa xa xưa khao khát kiếm tìm, nhưng đổi lại, tốc độ sinh sản của loài người cũng giảm mạnh xuống, việc thụ thai vốn đã khó khăn, thời gian hắn và Tô Thiện Thiện chung đụng lại không nhiều, cho nên hắn kết hôn nhiều năm như vậy, vẫn chỉ có duy nhất một đứa con trai này mà thôi.

Lâm Vân Chân thương yêu con trai, đây không chỉ là người thừa kế tương lai của hắn, cũng là người sẽ tiếp nhận tất cả tài nguyên sau này của nhà họ Lâm tại Đế Quốc, nhưng muốn nhận được tất cả những quyền lợi này thì điều kiện tiên quyết chính là, nhà họ Lâm phải trụ vững được tại Đế Quốc này cái đã.

Nhìn ánh mắt của Lâm Vân Chân, đáy lòng Tô Thiện Thiện phát rét, ả vô thức ôm con lùi lại mấy bước, một mực lắc lắc đầu, con trai là nền tảng căn bản để ả đứng vững gót chân trong nhà họ Lâm, ả không thể để nó gặp bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn. Ả hiểu rõ ý tứ trong ánh mắt của Lâm Vân Chân, cũng biết người chồng mình chung sống nhiều năm nay có tính cách thế nào, chỉ có thể gượng gạo nói: "Cô ta là đồ lừa đảo, dung mạo, giọng nói của cô ta và Diêu Bách Hợp đều không có lấy một điểm giống nhau, anh biết mà, dù là chỉnh dung, cũng không thể chỉnh được đến mức độ thay đổi cả chiều cao."

"Em nói đúng lắm, Thiện Thiện." Giọng nói của Lâm Vân Chân hạ xuống, dịu dàng, nhưng chẳng thà hắn không biểu hiện như vậy còn đỡ, hắn càng như vậy, Tô Thiện Thiện càng rét run từ tận đáy lòng, ả mấp máy môi mấy cái, còn chưa kịp nói gì thì Lâm Vân Chân đã duỗi tay đến muốn ôm con trai đi: "Cô ta có thể là giả mạo, chúng ta cứ dùng tiểu vương tử thử một lần. Phải dẫn dụ cô ta ra ngoài, trừ khử cô ta trước rồi lại nói chuyện này được không?"

Trước phải có nhà họ Lâm, rồi mới bàn đến tất cả những cái ngày sau khác, nếu hôm nay hắn không qua được cửa ải khó khăn này, tất cả mọi người giống như đám châu chấu bị buộc trên cùng một cọng mây, nếu chết thì tất cả đều phải chết hết, làm gì còn có ngày sau. Hôm nay nếu nhà họ Lâm không qua được ải này, vậy thì cũng chẳng có tiền đồ cẩm tú ngày sau cho con trai hắn thừa kế nữa.

"Chỉ là dẫn dụ cô ta ra ngoài, sau đó tiêu diệt cô ta, rất đơn giản, Thiện Thiện, tám năm trước em đã thành công một lần rồi, em quên sao?" Lâm Vân Chân đã ôm chặt eo con trai, nhưng Tô Thiện Thiện sống chết cũng không chịu buông tay. Làm sao mà giống như lúc ấy được, lúc ấy đối tượng mà ả hy sinh là con trai người khác, lúc này đứa bé ả đang ôm trong tay là con trai ruột thịt của mình. Con trai nhà người ta chết, ả không cần thương tâm, không cần rơi lệ, ả cũng có lòng tin Lâm Vân Chân bảo hộ mình cực kì tốt, cho nên ả dám vì tiền đồ của mình đánh cuộc một lần, nhưng con trai ả là tất cả đối với ả, ả làm sao dám cược?

Trong lúc hai vợ chồng này giằng co, Bách Hợp trên tầng thượng toà biểu tượng Đế Quốc đã ăn xong một mẩu bánh mì, lại lấy ra một mẩu khác, sau khi lót dạ bằng mấy mẩu bánh, bụng cô không còn đói đến khó chịu như trước, tướng ăn cũng không còn gấp gáp, ngược lại đổi sang nhẩn nha chậm rãi. Lúc này, cô cười lạnh một tiếng: "Xem ra các vị đã có lựa chọn? Tôi đã cho các vị cơ hội rồi đấy nhé!" Câu nói vừa dứt, cô đem miếng bánh mì ăn dở trong tay vứt qua một bên, lấy khăn ra thong thả lau tay, than thở: "Tô Thiện Thiện, vì cái gì tám năm trước mày có thể ôm con trai đi liều mình vì nước, hiện tại lại không nỡ bỏ rồi? Chẳng lẽ đó là vì tám năm trước, đứa bé mày ôm đi không phải con trai của mày, còn lần này, đối tượng cần phải hy sinh đích thực là con trai ruột thịt của mày sao?"

Nói dứt lời, cô ném luôn khăn tay sang một bên, đứng lên, bước tới.

Máy chiếu đem hình ảnh của cô chiếu lên không trung rõ mồn một, cô đang mặc một bộ trang phục tác chiến màu lam, người ở Đế Đô đều thích mặc dạng y phục này, không những thoải mái, hành động cũng thuận tiện, co dãn cực kì tốt, dù mặc trên thân thể phụ nữ, khi giơ tay nhấc chân cũng bộc lộ ra khí thế oai hùng, hiên ngang. Dáng dấp của Bách Hợp có thể nói là chân dài, eo thon, tỷ lệ thân hình rất đẹp, nhưng so với người dân Đế Đô thì cô không được cao. Thời đại này, chiều cao trung bình của phụ nữ vào khoảng 1m7, vóc người 1m65 của Bách Hợp được tính là nhỏ xinh. Lúc này, hình chiếu phóng đại ngàn lần đang hướng về đám người ở Đế Đô đang nhìn cô chòng chọc mà nở một nụ cười tươi. Rồi bất thình lình chiều cao và dung mạo của cô bất thần phát sinh biến hoá.

Tất cả diễn ra như một màn ảo thuật trước con mắt chứng kiến của không biết bao nhiêu con người, chỉ trong vài nhịp thở, chiều cao của cô đã tăng lên rất nhiều, do hình chiếu đã phóng đại hình ảnh của cô lên nên kích thích thị giác mà những người chứng kiến phải chịu càng cường đại, tựa như họ đang xem một đoạn phim 3D đã được máy tính xử lý kỹ xảo tạo ra ảo ảnh như thật. Rất nhiều người chứng kiến cảnh này hít vào một ngụm khí lạnh, trong nhà họ Lâm, cha của Lâm Vân Chân nhịn không nổi thất thanh hô to:

"Đây là cái loại năng lực gì vậy?"

Hình như trong một khắc vừa rồi, mọi người vừa chứng kiến một tình cảnh hoàn toàn không cách nào tưởng tượng ra nổi, chuyện này dù có là chuyên gia về gene di truyền ở đây cũng chưa chắc đã giải thích được rõ ràng.

Bách Hợp giải phóng linh lực vẫn luôn áp chế bên trong nội thể, lại thông qua vận hành Cửu dương chân kinh mà thay đổi cấu tạo của chính thân thể mình. Khoảnh khắc linh lực khoá lại trong cơ thể được giải phóng, chiều cao của cô liền khôi phục về nguyên trạng như thân thể cũ của Diêu Bách Hợp, ngũ quan vốn theo biến hoá thân cao mà chịu ảnh hưởng cũng theo đó khôi phục về trạng thái vốn có, chứng kiến tất cả những cảnh này, nhiều ngươi sợ đến tắt tiếng, nhưng đồng thời, cũng có không ít người tinh mắt nhận ra dung mạo của Diêu Bách Hợp nên kinh hoảng gọi tên cô ra miệng:

"Diêu Bách Hợp? Thế này là sao? Cô ta không phải là phản đồ của Đế Quốc, tám năm trước đã bị phán tội phản quốc, lãnh án chung thân rồi sao? Sao cô ta có thể xuất hiện ở đây được?" Đã nhận ra thân phận của Diêu Bách Hợp liền nhớ tới lý lịch từng gắn bó với lực lượng thần bí nhất của Đế Quốc là Thần Cơ Doanh, cư dân Đế Quốc bắt đầu cảm thấy trong lòng có chút hoảng sợ. Nhất là một màn truyền hình trực tiếp bản lãnh biến thân của Bách Hợp càng khiến người ta bị đả kích tinh thần trầm trọng. Cuộc bỏ phiếu xử tử trên mạng liên hành tinh vốn tăng phiếu như vũ bão, đã sắp đạt luôn 100%, lúc này lại bất ngờ trì hoãn lại, nhiều người liên tiếp phát lời nhắn, muốn biết tin tức sớm nhất có thể giúp giải thích rõ ràng xem chuyện gì đang xảy ra ở đây.

"Bốn mươi năm trước. Tôi sinh ra ở hành tinh này. Diêu Bách Hợp tôi xuất thân từ một thế gia về quân sự, tuy nhà họ Diêu không có vai vế gì quan trọng, nhưng cũng đã trung thành với Đế Quốc mấy trăm năm. Mọi nỗ lực bỏ ra đều là để bảo hộ cho các người, một lũ... "Bách Hợp nói đến đây, dừng một chút: "...ngu xuẩn!"

Nhận xét này khiến đám công dân Đế Đô mới nghe được ngẩn ra, sau đó, rất nhiều người nhịn không nổi nghiến răng nghiến lợi mắng chửi.

Cười lạnh xem đám người kia tức giận chửi mắng, yêu cầu nhà chức trách lập tức đem phần tử nguy hiểm như cô bắt lại. Đúng là một đám người chết đến nơi rồi còn không tự biết, vẫn hăng hái giương nanh múa vuốt. Bách Hợp rũ mi, lúc cô không tiếp tục áp chế nội lực, biến trở về thành bộ dạng của Diêu Bách Hợp, mái tóc cột đuôi ngựa vì thân thể biến hoá mà bị nong lỏng ra nên cô dứt khoát xoã tóc xuống, dùng tay vuốt ngược ra sau đầu.

"Sáu tuổi tôi tòng quân, trải qua rất nhiều huấn luyện. Mỗi một ngày qua đều là bị thương, bị đánh, thời niên thiếu bởi vì có biểu hiện kiệt xuất nên được tuyển nhập Thần Cơ Doanh. Tôi vì Đế Quốc này lập bao nhiêu chiến công lớn lớn nhỏ nhỏ, tôi vì Đế Quốc này mà vào sinh ra tử, vì bảo hộ mấy cái thứ ngu xuẩn như các người, tôi đã chịu bao nhiêu thương tích, nhận bao nhiêu khổ sở, cho tới khi hai mươi bảy tuổi, được chọn làm một đội trưởng trong Thần Cơ Doanh." Nguyên chủ vì Đế Quốc cống hiến rất nhiều, nhưng chỉ vì tính chất thần bí của Thần Cơ Doanh nên cư dân Đế Quốc cũng không hề hay biết. Sau này, cô ấy vì cái chết của con trai mà bi phẫn xuất thủ đánh Lâm Vân Chân, cuối cùng những kẻ cầm quyền kia vì muốn che dấu vụ bê bối liền định tội phản quốc cho cô ấy, sau đó giam cầm chung thân.

Khi cô ấy bị bắt giữ, phán xử, không có bất kì người nào đứng ra nói giúp một câu. Ngay cả đám quần chúng cô ấy đã từng phụng sự kia, vừa nghe nói cô ấy phản quốc đều hận không thể đẩy cô ấy vào chỗ chết, nhà họ Diêu cũng coi cô ấy là nỗi hổ thẹn, đoạn tuyệt quan hệ với cô ấy. Trong những ngày bị giam cầm, mỗi khi nghĩ đến những chuyện này Diêu Bách Hợp đều thấy oán hận trong lòng không cách nào ngưng lại được.

"Không thể để cô ta nói tiếp được." Xem Bách Hợp lúc này đang kể lại về cuộc đời Diêu Bách Hợp, sắc mặt Lâm Vân Chân xanh mét, xe bay của hắn đã chuẩn bị thoả đáng, Diêu Bách Hợp có vẻ cũng đã tự mình sửa soạn kỹ càng cho ngày hôm nay, hắn giao lại con trai về tay Tô Thiện Thiện, lại nhìn ả một cái, ả vẫn mang bộ dạng mà hắn thích từ xưa. Thời niên thiếu Lâm Vân Chân từng cho rằng bản thân mình đã đủ mạnh mẽ, không cần phải có một người đàn bà cũng mạnh mẽ để cùng hắn sánh vai chiến đấu làm gì, bởi vậy nên hắn chọn cô gái trong vẻ nhu nhược có pha nét kiên cường là Tô Thiện Thiện, hắn vốn cho rằng Tô Thiện Thiện hẳn là người con gái thích hợp với hắn nhất. Thế nhưng lúc này, trong tình cảnh bản thân hắn lúc này còn đang ở độ tuổi sung mãn, kiêu ngạo, hăng hái nhất, lại bị một người đàn bà hắn từng vứt bỏ khi xưa quấy phá đến độ sứt đầu mẻ trán. Lâm Vân Chân bắt đầu cảm thấy hoài nghi tự hỏi, năm đó có phải hắn đã chọn sai rồi hay không. Nếu ngày xưa hắn không chọn Tô Thiện Thiện nhu nhược mà là Diêu Bách Hợp mạnh mẽ, như vậy khi gặp phải chuyện trọng đại giống như hôm nay, phải chăng hắn sẽ không cần gánh vác một mình, Diêu Bách Hợp có thể san sẻ giúp hắn phân nửa gánh nặng.

Tình thế lúc này đã nghiêm trọng lắm rồi, chuyện phát sinh năm đó tuyệt đối không thể để cho Bách Hợp nói ra, về phần phải làm sao mới ngăn cản được cô, Lâm Vân Chân vẫn chưa nghĩ ra biện pháp nào hoàn mỹ. Bản thân Tô Thiện Thiện cũng không lấy ra được chủ ý nào tốt, chỉ có thể thấp thỏm lo ấu đi theo sau lưng Lâm Vân Chân, mãi đến khi Lâm Vân Chân lên xe bay, hơn nữa không hề có ý tứ mời ả cùng lên, Tô Thiện Thiện mới lờ mờ nhận ra lần này mình không cần phải đi theo hắn.

"Mười năm trước, tôi và Lâm Vân Chân cùng rời khỏi hành tinh này đi thực thi nhiệm vụ, kết quả không may gặp hải tặc vũ trụ, Lâm Vân Chân dụ tôi làm mồi hấp dẫn sự chú ý của hải tặc để hắn thừa cơ công kích, tôi đáp ứng." Bách Hợp đem toàn bộ những lời nguyên chủ vẫn không có cơ hội nói ra miệng đều nói hết ra, cô cột lại tóc chắc chắn, lại ngồi về vị trí cũ. Bộ trang phục do thân thể đột ngột biến cao nên bị kéo căng ra, ôm sát thân hình cô làm hiện ra đường cong thân thể, đặc biệt là cặp chân dài cực kì bắt mắt, cô buông lỏng dáng ngồi, dựa vào cạnh bàn, thần tình có chút biếng nhác, bàn tay đùa nghịch máy tính đeo tay: "Nhưng Lâm Vân Chân lại bỏ chạy, khiến tôi bị hải tặc bắt làm tù binh, trở thành sự sỉ nhục trong mắt các người!"

Nói đến đây, khoé miệng Bách Hợp lộ ra một ý cười như có như không: "Tôi vì Đế Quốc vào sinh ra tử, dốc hết năng lực bình sinh để bảo hộ các người, mà khi tôi cần Đế Quốc bảo hộ thì các người đang ở đâu? Gặp tình huống như vậy, tôi không muốn phản bội Đế Quốc, cũng không muốn bị bán làm nữ nô, một người bị bắt giữ như tôi chọn lựa trao thân cho hải tặc vũ trụ chính là sỉ nhục sao? Sao tôi lại cảm thấy tên đàn ông bỏ chạy kia càng hèn yếu vô dụng, càng khiến tôi cảm thấy hắn mới đúng là sự sỉ nhục nhỉ?"

Bách Hợp nghiêng đầu, nhướn mày, nhìn chằm chằm vào camera, ánh mắt của cô lúc này xuyên qua hình chiếu trên không nhìn khắp toàn trường, người dân Đế Đô ai ai đối mắt với ánh mắt ấy cũng cảm thấy giống như cô đang nhìn vào mình, bất giác cảm thấy có chút chột dạ.

"Hai năm sau, tôi trốn thoát từ hang ổ hải tặc, trở lại Thần Cơ Doanh, tôi vốn cho rằng trở về rồi, tôi lại có thể tiếp tục vì nước lập công, tiếp tục bảo hộ quốc dân, tiếp tục hoàn thành thiên chức của quân nhân, nhưng tôi lại mang thai. Đứa bé này lai lịch không ổn, tôi biết vậy nhưng tôi không nhẫn tâm bỏ nó, nó ở trong bụng tôi lâu như vậy, cùng tôi huyết mạch tương liên, tôi vốn không nên yêu thương nó, nhưng tôi lại không nỡ xa nó. Tôi có thể chịu đựng hết tất cả sỉ nhục, mệt nhọc và công kích, tôi có thể chịu đựng sự hiểu lầm, vì tôi là quân nhân, thiên chức của tôi là bảo hộ quốc gia, nhưng mà, con trai của tôi thì không phải!" Bách Hợp đổi giọng, chân mày lộ ra mấy phần khí thế âm lệ: "Nó còn nhỏ như vậy, cái gì cũng chưa hiểu, trong lúc tôi ra ngoài thực thi nhiệm vụ, bảo hộ quốc gia, vào sinh ra tử, con đĩ Tô Thiện Thiện lại ôm con trai của tôi đi, giả mạo làm con trai nó để dẫn dụ địch nhân."

"Đã làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ trinh tiết làm gì? Nếu muốn hy sinh, sao mày không đem con trai của mày ra mà hy sinh hả Tô Thiện Thiện? Giết con trai của tao, còn mày lại được danh hiệu thánh mẫu cứu thế. Mày có nhiều người ủng hộ nhỉ, để tao xem nào, bao nhiêu là người vì mày mà công kích tao, đòi đuổi tao ra khỏi hành tinh này. Sự che chở bọn họ dành cho mày quả thật làm tao cảm động quá đi mất. Nhưng mà hiện tại, bọn ngu xuẩn đó sắp phải chết hết rồi, Tô Thiện Thiện, sao lần này mày không ôm con trai tới đây đổi mạng cho bọn họ nữa đi? Bởi vì lần trước người chết không phải con trai mày nên mày không đau lòng, hiện tại, cần hy sinh là con trai mày thật cho nên mày không nỡ phải không?"

Nghe thấy những lời này, không ít người quay sang nhìn nhau, căn bản là không muốn tin những lời Bách Hợp vừa nói. Trên mạng lúc này lại không thiếu người không nhịn được nóng nảy mắng lên: "Nhà chức trách đang làm cái *ếu gì thế? Đám toi cơm ngày thường chỉ biết thu thuế. Để cho một con đàn bà bị khép tội phản quốc trốn ra ở đây lải nhà lải nhải thì cũng thôi đi, đến lúc này rồi còn để mụ ta bôi đen nữ vương Thiện Thiện, thật vô dụng!"

Phát biểu này nhận được rất nhiều like, nhiều người còn bấm reply để phát biểu bổ sung ý kiến, không có ý gì khác ngoài việc thay Tô Thiện Thiện giải thích, có vẻ chỉ muốn khẳng định ả không phải thứ tiểu nhân âm hiểm như lời Bách Hợp vừa mới nói. Dù sao, thanh danh của Tô Thiện Thiện tại Đế Quốc trong những năm qua kinh doanh quá tốt. Đảo ngược lại, người người đều nhao nhao mắng loại đàn bà phản bội quốc gia, quốc dân như Bách Hợp nên chết đi cho rảnh. Còn những lời Bách Hợp vừa nhắc nhớ rằng nguyên chủ từng vì quốc gia này lập vô số công lao đều bị họ vứt ra sau đầu không còn một mảnh. Bách Hợp xem những hình ảnh chớp động trên hình chiếu của máy tính đeo tay đó, không ngừng cười lạnh. Những người đó vĩnh viễn đều là như vậy, bất kể nguyên chủ từng làm bao nhiêu chuyện lợi nước lợi dân, nhưng chỉ cần cô ấy phạm sai lầm một lần, toàn bộ công lao cũ của cô ấy đều bị gạch sổ bỏ qua, chỉ có thể làm người có tội.

"Lúc tôi muốn đòi lại công bằng cho con trai tôi, muốn báo thù cho con trai tôi, không có một ai muốn giúp đỡ tôi. Lúc tôi bị tuyên án, kết tội, quốc gia mà tôi từng phụng sự cũng không vì những quân công tôi từng lập mà đối với tôi khoan dung một chút, những kẻ mà tôi liều cả tính mạng bảo vệ lại không một ai chịu thay tôi nói chuyện, thế giới này đã không còn cái công lý gì đáng nói nữa. Như vậy, cơn giận này, tôi sẽ tự mình giải quyết. Kẻ nào thiếu nợ tôi, phải trả lại cho tôi cả vốn lẫn lời. Các người đã không muốn cho tôi sự công bằng, tự tay tôi sẽ đứng ra đòi về là được!" Bàn tay Bách Hợp nắm chặt lại, đổi lại tư thế ngồi ngay ngắn: "Lời thừa chỉ nói đến đây là hết. Các người muốn xua đuổi, muốn trục xuất tôi khỏi hành tinh này, nhưng trong lòng tôi cảm thấy, so với việc để bản thân bị chật vật đuổi đi, tôi muốn được tự mình tống tiễn tất cả các người hơn."

Nói xong, cô duỗi tay gẩy gẩy máy tính đeo tay của mình, đè xuống nút khởi động. Một tiếng 'OÀNH' vang lên kịch liệt, toàn bộ nền đất của Đế Đô đều rung động mạnh, toà nhà Bách Hợp đang có mặt cũng không thoát được một trận rung động lắc lư. Những người đang ngồi trên xe bay lơ lửng trên không không cảm nhận được rõ ràng cảm giác chấn động này, chỉ thấy được những người đang đứng dưới đất bước chân lảo đảo, thiếu điều té lăn ra.

Rất nhiều người còn đang chưa hiểu chuyện gì phát sinh thì đã thấy mặt đất rắn chắc đang mau chóng rạn nứt thành rất nhiều rãnh nhỏ rộng cỡ đầu ngón tay, từ dưới nền đất thấm lên một lượng nước lớn, khe rãnh ban đầu rất nhỏ, nhưng càng lúc càng nứt rộng, nước cũng dâng lên càng lúc càng nhanh, không mất bao lâu, nước đã ngập đến đầu gối, nhiều người vẫn hoang mang nhìn quanh, không hiểu đây là chuyện gì.

"Diêu Bách Hợp, cô rốt cục muốn làm gì?" Đám người Lâm Vân Chân đương nhiên là biết chuyện gì đang xảy ra, lúc này từng tốp, từng tốp chiến sĩ Thần Cơ Doanh ngồi xe bay đang mau chóng tập trung về đây. Giọng nói có chút kinh sợ của Lâm Vân Chân thông qua loa khuếch đại truyền ra ngoài: "Cô điên rồi phải không? Chẳng lẽ cô cho rằng dựa vào một chút nước này liền có thể huỷ diệt được Đế Đô sao?" Có thể nói, hắn đã cực lực nhẫn nhịn, nhưng trong giọng nói vẫn mang theo mấy phần cảm giác hổn hển phập phồng vì tức giận:

"Cô nên suy nghĩ cẩn thận đến hậu quả, cô gây ra loại chuyện này rồi có thể gánh vác được không? Nếu như cô lập tức dừng tay, có lẽ còn một con đường sống, cô không thể chấp mê bất ngộ như vậy, chờ đến khi đã tạo ra hậu quả càng nghiêm trọng hơn rồi, cô tưởng là mình còn có thể sống tiếp được hả?"

Chương (1-1357)