Ngoại truyện 30
| ← Ch.98 |
Ký ức của Chu An Ninh về Thích Gia Diên phần lớn vẫn dừng lại ở bảy, tám năm trước.
Cậu bé chỉ cao đến vai cô, tóc đen mắt đen, trên mặt lúc nào cũng nở nụ cười rạng rỡ khiến người khác yêu mến. Khi ở cùng cô và Thích Văn, cậu bé thường ngoan ngoãn ngồi làm bài tập.
Có lẽ những đứa trẻ không được bố mẹ ở bên chăm sóc thường hiểu chuyện sớm hơn, Thích Gia Diên cư xử và ăn nói đều rất đúng mực, lễ phép.
Đôi khi Chu An Ninh sang tìm Thích Văn chơi, tiện tay mang cho Thích Gia Diên ít đồ ngọt, cậu bé liền ngoan ngoãn nói "Cảm ơn chị", lần sau còn đáp lễ cho cô một hộp sô cô la hoặc món đồ chơi nhỏ khác.
Cộng thêm những ký ức cũ, Chu An Ninh không nghĩ nhiều về câu nói đầy ẩn ý của Thích Gia Diên, chỉ coi như lời ngọt ngào của trẻ con.
Bữa tiệc kết thúc lúc rạng sáng, cô ngồi xe thể thao của Thích Gia Diên dạo một vòng quanh Boston hóng gió.
Ở bên cạnh chàng trai trẻ 18, 19 tuổi, Chu An Ninh cảm thấy mình như trẻ ra mấy tuổi, lúc xuống xe còn nhảy chân sáo, vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt Thích Gia Diên.
"Cảm ơn em đã đưa chị đi chơi, về cẩn thận nhé, nhớ nhắn tin báo bình an cho chị."
Chàng trai trên xe mỉm cười với cô, giọng nói nhẹ nhàng: "Vâng ạ, chị An Ninh ngủ sớm đi nhé, chúc chị ngủ ngon."
Thích Gia Diên dõi theo Chu An Ninh vào nhà, đến khi bóng dáng cô khuất hẳn mới lái xe về căn hộ của mình.
Lúc 🌜ở_i á_0 khoác, cậu phát hiện trên áo dính một sợi tóc dài, đen nhánh, hơi cong cong đáng yêu, là của Chu An Ninh.
Đầu mũi cậu dường như vẫn còn vương vấn hương thơm trên tóc cô, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh của cô.
Lúc cô xuống xe vừa rồi, đáng yêu hệt như ngày xưa.
Trong ký ức của Thích Gia Diên luôn in đậm một cảnh tượng, Chu An Ninh năm ấy mới 19 tuổi, được anh họ cậu dắt tay, bước đi tung tăng nhảy nhót, mái tóc bay bay, để lại hương thơm thoang thoảng.
Đến tận bây giờ cậu vẫn nhớ rõ mùi hương khiến mình lưu luyến ấy.
Mùi hương q·𝖚·ÿế·ⓝ 𝓇·ũ trong ký ức làm tâm trí cậu rối loạn, biến thành một d*c v*ng bùng nổ.
Thích Gia Diên bước vào phòng tắm, c** q**n áo, mở vòi hoa sen.
Nước ấm chảy dọc cơ thể, khiến cậu nhớ lại hơi ấm từ người cô.
Chiều nay khi nói chuyện về bài luận, họ ngồi rất gần nhau, gần đến mức cậu có thể cảm nhận được nhiệt độ trên cánh tay và hơi thở của cô.
Thích Gia Diên đưa một tay xuống dưới, cơ bắp căng cứng.
Cũng giống như vô số lần thời niên thiếu đã làm, trong một góc tối mà cô không hay biết, cậu tự giải quyết d*c v*ng mãnh liệt đối với cô.
Sau một thời gian nghỉ ngơi, Chu An Ninh lại liên tiếp nhận mấy dự án, công việc bắt đầu bận rộn.
Thích Gia Diên vẫn giống như trước, mỗi ngày thỉnh thoảng gửi cho cô vài tin nhắn, có thể là đám mây trên trời, hoàng ♓ô.𝐧 buổi chiều tà, chú chó mèo ven đường, hoặc là một bữa ăn ngon, rủ rê cô lần sau cùng đi nếm thử.
Nhưng Chu An Ninh một khi bận rộn, ban ngày họp hành, ăn cơm cũng phải nghe tin tức, tối đến còn phải tăng ca, phần lớn sức lực đều bị công việc chiếm cứ, nên hoặc là bốn năm tiếng sau mới trả lời, hoặc là xem tin nhắn xong lại bị chuyện khác thu hút, quay đi quay lại là quên béng mất.
Thích Gia Diên dường như cũng không hề oán trách, lần nào cũng kiên nhẫn tiếp tục chia sẻ những chuyện vụn vặt trong cuộc sống với cô, tô điểm thêm chút màu sắc hiếm hoi cho cuộc sống bận rộn khô khan của Chu An Ninh.
Còn Thích Văn dạo gần đây thì im ắng hơn nhiều.
Kể từ lần gọi điện hơn một tiếng đồng hồ rồi bị Chu An Ninh châm chọc khiêu khích một trận, anh ta yên ắng được một thời gian. Tuy nhiên vì công việc vẫn đang tiến hành nên thỉnh thoảng họ vẫn chạm mặt nhau trong các cuộc họp.
Thích Văn này khi không chọc người ta tức giận thì cũng khá được việc, Chu An Ninh thấy anh ta dần trở nên bình thường, trong công việc thỉnh thoảng cũng có thể nói chuyện vài câu với thái độ hòa nhã.
Vào thu, Boston chìm trong tiết trời ẩm ướt. Nhìn qua cửa kính tòa nhà văn phòng, đập vào mắt là những khu phố màu xám đậm đan xen và những hàng cây vàng lục lẫn lộn.
Họp cả buổi sáng, dự án kéo dài hai tháng do Thích Văn mang đến cuối cùng cũng kết thúc. Sếp muốn duy trì զ-𝖚-𝒶-n ♓-ệ khách hàng nên mời Thích Văn ăn trưa, tiện thể dẫn anh ta đi tham quan văn phòng.
Đợi sếp nói chuyện xong, thấy Thích Văn đang ở khu vực pha cà phê, Chu An Ninh với tâm thế chuyện nào ra chuyện đó đi tới, thái độ hòa nhã mời anh ta đi ăn cơm để trả nợ ân tình.
Chỉ tiêu của dự án này được tính cho cô, chuyện thăng chức năm sau coi như chắc chắn.
"Được thôi, nhưng mấy hôm nay tôi bận việc không ở Boston, đợi tôi về rồi tính nhé."
Thích Văn một tay khuấy cà phê, một tay đú.𝐭 túi quần, thấy cô chủ động tìm mình, đuôi mắt lập tức hiện lên ý cười, thầm nghĩ chắc cô nàng lại hết giận rồi.
Vừa hay căn hộ Chu An Ninh mua đã hoàn tất thủ tục bàn giao, thời gian tới cô phải chuyển nhà, hoãn bữa cơm lại cũng tiện hơn.
Nhưng không ngờ Thích Văn vừa nghe cô nói muốn chuyển nhà, lập tức nói: "Một mình em bận rộn thế làm sao xoay sở được? Để tôi bảo Thích Gia Diên đến giúp em một tay nhé."
"Không cần đâu, người ta đi học bận rộn, tôi tìm được công ty chuyển nhà rồi."
"Khách sáo làm gì, em cũng coi như nhìn nó lớn lên, nó gọi em một tiếng chị, giúp em chút việc này là nên làm. Hơn nữa con gái con đứa chuyển nhà, cũng nên có người giúp em trông coi một chút."
Thích Văn nói xong liền lấy điện thoại ra gọi.
Hai người đứng ở khu vực pha cà phê, không có người khác, anh ta mở loa ngoài luôn.
Đầu dây bên kia rất nhanh truyền đến giọng nói trong trẻo dễ nghe: "Anh."
Thích Văn "ừ" một tiếng, nói: "An Ninh đang ở cạnh anh đây."
Thích Gia Diên bên kia dường như sững lại một chút, im lặng 2 giây mới gọi: "Chị An Ninh."
Chu An Ninh chợt nhớ ra, sáng nay Thích Gia Diên hình như có gửi cho cô mấy tin nhắn, hỏi cô cuối tuần này có muốn đi thử một nhà hàng Pháp mới mở không.
Nhưng cô sáng sớm vừa đến văn phòng đã bị kéo vào một cuộc họp qua điện thoại khẩn cấp, bận tối tăm mặt mũi, vẫn chưa kịp trả lời cậu ấy.
Trong khoảnh khắc cô cảm thấy hơi áy náy, nhưng Thích Văn đã nhanh nhảu nói trước.
"Được rồi, mấy hôm nay em cũng rảnh rỗi, vậy hôm chuyển nhà buổi sáng em qua thẳng căn hộ chị An Ninh thuê hiện tại giúp đỡ nhé."
Thích Văn: "Được, chủ yếu là trông chừng nhân viên chuyển nhà đừng để đồ đạc va đập hỏng hóc, đừng để chị An Ninh của em mệt."
Nghe giọng điệu này cứ thấy sai sai, Chu An Ninh không nhịn được lườm Thích Văn một cái.
Đối phương cầm điện thoại, sai bảo em trai mình không chút khách sáo, ánh mắt lại mang theo ý cười nhìn cô.
Chu An Ninh nghẹn lời, thu hồi ánh mắt, nghe thấy đầu dây bên kia Thích Gia Diên ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ."
"Vậy có chuyện gì cứ gọi điện cho anh, chi phí anh chuyển khoản cho." Thích Văn chuẩn bị cúp máy, chợt nhớ ra gì đó, lại nói: "Lát nữa nhớ hỏi chị An Ninh địa chỉ, đừng đi nhầm chỗ đấy."
Thích Gia Diên lại nói: "Không cần đâu ạ, lần trước đưa chị An Ninh về em đã qua đó rồi."
Thích Văn sững sờ, vô thức liếc nhìn Chu An Ninh, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ vi diệu, hỏi: "Mày đưa cô ấy về nhà bao giờ thế?"
Bên kia Thích Gia Diên vẫn rất bình tĩnh, nói: "Có bài luận chuyên ngành cần thỉnh giáo chị An Ninh, em mời chị ấy uống cà phê, nói chuyện xong thì đưa chị ấy về."
Cũng không biết là cố ý hay cảm thấy chuyện đó không quan trọng, Thích Gia Diên không nhắc đến việc hôm đó còn đưa Chu An Ninh đi dự tiệc chơi đến rạng sáng.
Thích Văn nghe nói là chuyện học tập cũng không hỏi nhiều nữa, dặn dò thêm vài câu, Thích Gia Diên đều ngoan ngoãn vâng dạ.
Cuộc gọi vừa kết thúc, Chu An Ninh lập tức trả lời tin nhắn WeChat của Thích Gia Diên, giải thích mình vừa họp xong chưa kịp trả lời.
「Em biết mà, chị rảnh thì trả lời em hoặc không trả lời cũng được, miễn là không chê em nói nhiều là tốt rồi. 」
Chu An Ninh lại cảm ơn cậu đã đồng ý giúp chuyển nhà, hứa sau này sẽ mời cậu ăn tiệc lớn.
「Giúp đỡ là việc em nên làm mà, cảm ơn chị trước vì bữa cơm nhé. 」
Hồi bé Thích Gia Diên đã thích mở miệng một tiếng chị hai tiếng chị, gọi ngọt đến tận tim gan Chu An Ninh, lúc này bất ngờ bị gọi một tiếng như vậy, lòng cô lập tức mềm nhũn.
Chuyển nhà là việc cực kỳ mệt mỏi, đồ nội thất cũ thanh lý, đồ nội thất mới lắp ráp và sắp xếp, rất nhiều việc linh tinh cộng lại, một ngày không thể xong được.
Thích Gia Diên làm việc rất tích cực, ba ngày liền đều đến giúp Chu An Ninh, đợi mọi việc xong xuôi, Chu An Ninh lập tức đặt bàn bữa tối tại nhà hàng Pháp cậu gửi.
Hôm nay là thứ sáu, Chu An Ninh xách túi vội vã đi thang máy xuống lầu lúc 6 giờ 15 phút, vừa đúng giờ cao điểm tan tầm.
Trong thang máy chật kín người, cô bị ép vào góc. Đợi đến tầng một, người phía trước đi hết, cô mới nghe thấy có người gọi mình từ phía sau.
"An Ninh, trùng hợp quá."
Chu An Ninh quay đầu lại, phát hiện là Văn Thiếu Huyên.
Kể từ khi chia tay, họ đã nửa năm không gặp nhau.
Trạng thái của Văn Thiếu Huyên có vẻ rất tốt, nụ cười trên mặt nhiều hơn, sơ mi quần âu, nghiễm nhiên là một luật sư thành đạt tuấn tú.
Chu An Ninh cười nói: "Lâu rồi không gặp, dạo này anh khỏe không?"
"Cũng bận rộn, công việc luật sư vốn thế mà."
Văn Thiếu Huyên nhìn cô chăm chú một lát, sau đó bỗng nhiên nói: "An Ninh, anh sắp kết ⓗ-ô-𝖓 rồi."
"Nhanh vậy sao?" Chu An Ninh hơi sững sờ, có chút ngạc nhiên, sau đó thật lòng chúc phúc anh ấy: "Xem ra anh gặp được người mình rất thích rồi, chúc mừng anh nhé."
Văn Thiếu Huyên cảm ơn cô, sau đó mỉm cười ôn hòa nói: "Gặp được một người hợp ý quá khó khăn, cho nên lần này anh định nhanh chóng chốt hạ."
Rõ ràng đoạn tình cảm bình lặng kéo dài hơn một năm nhưng cuối cùng lại không đi đến đâu với Chu An Ninh ít nhiều vẫn để lại chút dư âm trong lòng anh ấy.
"Thôi không nói chuyện của anh nữa, còn em thế nào?"
Chu An Ninh sờ mũi.
Cô vốn tưởng sau khi chia tay Văn Thiếu Huyên, mình sẽ bắt đầu tìm kiếm những cảm xúc mới mẻ, nhưng hiện thực lại khá tàn khốc.
Đối với một người làm công ăn lương bận rộn, những người mới gặp đều đến từ công việc, bàn xong chuyện công thì đâu còn tâm trí nói chuyện khác. Cuối tuần mệt mỏi chỉ muốn nằm nhà, thế là cho đến bây giờ, cuộc sống của cô cũng chẳng có biến động gì lớn.
"Chị An Ninh."
Cách đó không xa bỗng vang lên một giọng nói, Chu An Ninh quay đầu lại, một chàng trai trẻ đang từ cửa xoay của tòa nhà văn phòng bước tới.
Thích Gia Diên hôm nay ăn mặc theo phong cách smart casual, áo khoác ngoài màu tối dáng rộng khoác ngoài áo len mỏng, quần dài ống suông kết hợp với giày thể thao trắng, toàn thân toát lên hơi thở thanh xuân.
Văn Thiếu Huyên dù sao cũng từng sống chung với Chu An Ninh hơn một năm, khá quen thuộc với những người xung quanh cô, nên tự nhiên biết chàng trai đang đi về phía họ không phải bạn cũ của cô.
Anh ấy hơi ngạc nhiên nhìn thoáng qua Thích Gia Diên, sau đó cười hỏi Chu An Ninh: "Vị này là?"
"... Em trai của bạn."
Chu An Ninh cẩn trọng lựa lời.
Thích Gia Diên vừa vặn đi đến bên cạnh cô, nghe thấy câu nói này.
Hàng mi dài rũ xuống, ánh mắt khẽ động, sau đó lại ngẩng đầu mỉm cười với Văn Thiếu Huyên, hỏi Chu An Ninh: "Vị này là?"
Chu An Ninh cũng trả lời hàm súc: "Là bạn."
Văn Thiếu Huyên và Thích Gia Diên bắt tay, hàn huyên vài câu, thuận miệng hỏi: "Lát nữa hai người còn có việc gì không?"
Thích Gia Diên nói: "Có ạ, bọn em định đến nhà hàng Ciel Bleu mới mở."
"À, tôi có nghe nói về nhà hàng đó, nghe bảo đồ ăn rất ngon, rất thích hợp để hẹn hò."
Văn Thiếu Huyên cười nhìn Chu An Ninh: "Vậy tôi không làm phiền thời gian của hai người nữa, vị 𝖍.ô.𝓃 thê của tôi cũng đang đợi ở kia."
Anh ấy chỉ về phía đầu kia của tòa nhà văn phòng, có một cô gái tóc vàng mắt xanh đang đứng vẫy tay với họ.
"Vị 𝖍·ô·𝖓 thê của anh rất xinh đẹp." Chu An Ninh khen ngợi thật lòng.
Thích Gia Diên lén nhìn cô một cái, quan sát thần sắc trên mặt cô một lúc mới nói: "Vậy chúng ta cũng đi thôi."
Giờ cao điểm tan tầm, đường phố đông đúc, xe của Thích Gia Diên nhích từng chút một trong dòng xe cộ, cuối cùng cũng thoát khỏi đoạn đường tắc nghẽn nhất.
Con đường phía trước thông thoáng, tầng mây u ám nơi chân trời cuộn trào suốt cả ngày bỗng nhiên để lộ một vệt nứt màu vàng kim, khảm lên nền trời màu xám xanh.
Hai bên đường đèn đuốc rực rỡ, Chu An Ninh ngồi ở ghế phụ hạ cửa kính xe xuống hóng gió.
Khi nghe Văn Thiếu Huyên nhắc đến chuyện kết 𝐡ôn*, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác mất mát vi diệu.
Điều này tuyệt đối không liên quan đến việc anh ấy từng là bạn trai cũ của cô.
Nếu nhất định phải so sánh, thì cảm giác này giống như lại thấy một người bên cạnh mình đã lên bờ an toàn, còn cô vẫn đang vô tư vùng vẫy giữa dòng nước, nhưng vùng vẫy mãi mà chẳng tạo ra được con sóng nào ra hồn, cũng chẳng biết mình đang cố gắng vì điều gì.
Chu An Ninh tự nhận mình là người phóng khoáng tự do, nhưng người phóng khoáng đến đâu cũng không phải lúc nào cũng giữ vững niềm tin ổn định vào cuộc sống. Cô cũng sẽ hoài nghi, sẽ do dự, đôi khi cũng sẽ chán nản.
Xe dừng lại trước đèn đỏ, người lái xe bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng: "Chị An Ninh."
"Sao thế?"
Chu An Ninh quay đầu lại, nhìn ngắm góc nghiêng sắc nét của Thích Gia Diên.
Cậu hơi nghiêng mặt sang, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn cô, như đang nghiêm túc hỏi: "Chị thấy chia tay rồi có còn làm bạn được không?"
"... Hả?"
Chu An Ninh sững sờ, không ngờ lúc này cậu lại thỉnh giáo vấn đề tình cảm.
"Em chỉ là không hiểu vấn đề này. Nếu là hai người từng yêu nhau mà chia tay, hẳn là rất khó dùng tâm thế bình thản để đối mặt với nhau nhỉ? Nếu còn có thể làm bạn, có phải là vì yêu chưa đủ sâu? Nếu 𝐪.⛎𝐚.𝐧 𝒽.ệ căng thẳng, có phải ngược lại chứng tỏ tình cảm càng sâu đậm?"
Chu An Ninh cảm thấy rất khó giải thích chuyện này với một người chưa từng yêu đương, hoặc nói đúng hơn là lời giải thích của cô có thể khiến cậu thất vọng về tình yêu.
Nhưng Thích Gia Diên lại rất tò mò về điều này, thế là cô nói một cách uyển chuyển: "Đại khái giống như quy luật lợi ích cận biên giảm dần vậy."
"Vậy nên mối tình đầu chắc chắn là người mình yêu nhất?"
Đèn đỏ chuyển sang xanh, xe tiếp tục lăn bánh, rẽ phải ở ngã tư. Khu phố trở nên chật hẹp, kiến trúc hai bên mang nét cổ điển, như thể xuyên không về thời đại phục hưng.
"Cũng chưa chắc." Chu An Ninh suy tư một lát rồi nói, "Chỉ có thể nói lúc yêu lần đầu thường bỏ ra rất nhiều nhiệt huyết, không có tạp niệm và toan tính, cho nên có vẻ rất chân thành tha thiết. Đợi khi trải qua nhiều chuyện rồi, con người sẽ trở nên phức tạp, rất khó gặp lại tình cảm không chút giữ lại như thế."
Cô ngừng một chút, rồi bổ sung ngay: "Nhưng cũng có ngoại lệ, ví dụ như anh trai cậu, yêu đương kết bạn gái cứ như chơi đùa vậy."
Thích Gia Diên cười: "Anh trai em tâm địa không xấu, trước kia đúng là chơi bời phóng túng, nhưng giờ cũng thu liễm rồi, đối với chị là nghiêm túc đấy."
"Sao lại nói đỡ cho anh cậu rồi? Anh ta giao nhiệm vụ cho cậu à?" Chu An Ninh nửa đùa nửa thật nói.
"Không phải." Thích Gia Diên bỗng nhiên nở nụ cười, "Em thấy anh trai em không xứng với chị."
Câu nói này của cậu chọc Chu An Ninh bật cười.
Chu An Ninh hỏi lại: "Vậy cậu thấy người đàn ông thế nào mới xứng với chị?"
"Nhan sắc không thua anh trai em, thú vị như anh ấy, nhưng nghe lời hơn anh ấy."
Chu An Ninh ngẫm nghĩ kỹ lại thấy cậu nói rất có lý, "Tiếc là trên đời này làm gì có người như thế, cứ như được đúc ra từ sở thích của chị vậy."
Vừa nói chuyện, xe từ từ dừng lại trước một nhà hàng có tường ngoài màu nâu xám được bao quanh bởi hoa tươi.
Thích Gia Diên nhoài người sang, giúp cô tháo dây an toàn, nói: "Biết đâu lại có thì sao? Có lẽ có người vì thích chị mà tự yêu cầu bản thân theo sở thích của chị đấy."
Cậu cúi người, tư thế vô cùng lịch thiệp, nhưng ánh mắt lại ngước lên nhìn thẳng vào cô, vẻ ngoan ngoãn nhu thuận thường ngày biến mất, trong mắt lộ ra vài phần ý cười hàm súc.
Đầu óc Chu An Ninh trống rỗng, trái tim lại bắt đầu đập nhanh.
Cô không thể không thừa nhận, mình hoàn toàn không có sức kháng cự với đôi mắt này.
Và qua đôi mắt này, Chu An Ninh nhìn thấy ở Thích Gia Diên toát lên vẻ զ·⛎·🍸·ế·𝓃 г·ũ tương tự Thích Văn, nhưng lại hoàn toàn không có sự phong lưu đa tình khiến người ta phải cảnh giác đề phòng.
Chu An Ninh ép mình nhanh chóng lấy lại tinh thần, cầm túi xách đẩy cửa xe, trêu chọc: "Nếu có người như thế thật, sao chị sống đến 28 tuổi rồi mà vẫn chưa gặp?"
Nhân viên phục vụ người da trắng có tướng mạo thanh tú dẫn họ đến vị trí đã đặt trước.
Bên phải là cửa sổ sát đất, ban công bên ngoài trồng nhiều loại hoa và cây xanh, hương thơm thanh khiết thoang thoảng bay vào bàn ăn qua cửa sổ.
Có lẽ vì đã mở đầu bằng chủ đề tình cảm, nên suốt cả bữa ăn họ đều nói về chuyện này.
Thích Gia Diên chưa từng yêu, tuổi còn nhỏ, nên phần lớn thời gian là Chu An Ninh nói. Cô nói nhiều cũng hơi hưng phấn, cộng thêm uống hết rượu vang đỏ, đến lúc ăn xong thì đã hơi chếnh choáng.
Thích Gia Diên nhận thấy gò má cô ửng đỏ, biết cô đã uống hơi nhiều, bèn đi tới đưa tay đỡ cô.
Chu An Ninh cũng không nghĩ nhiều, tay khoác lên cánh tay cậu, hai người trông như đang khoác tay nhau vậy.
Cô ghé vào tai Thích Gia Diên, khẽ hỏi: "Em đẹp trai thế này, người theo đuổi chắc chắn không ít, chị thấy em tò mò về chuyện yêu đương lắm, sao không yêu thử một lần?"
Chóp mũi Thích Gia Diên ngửi thấy hương thơm từ tóc cô cùng mùi rượu vang thoang thoảng, lông mi khẽ run, đáp: "Bởi vì em có người mình thích rồi."
"Hả? Em yêu thầm người ta à?"
"Vâng."
Chu An Ninh bước ra khỏi nhà hàng, gió mát thổi vào mặt khiến cô tỉnh táo hơn đôi chút, não bộ rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa say.
Hai người đều đã uống rượu, Thích Gia Diên đã gọi tài xế lái xe hộ.
Vừa ngồi lên ghế sau, Chu An Ninh thuận miệng tò mò hỏi: "Thế thì em tỏ tình đi, lớn tướng rồi, có gì mà ngại?"
"Nhưng hình như cô ấy không có ý đó với em."
"Thế cô ấy có biết em thích cô ấy không?"
"Cũng không biết." Thích Gia Diên nhìn cô một cái, bình tĩnh nói: "Cô ấy chỉ coi em là em trai."
Gió lùa qua cửa sổ xe tạt vào mặt, thổi bay mái tóc dài của Chu An Ninh ra sau lưng, ánh mắt cô ngưng trệ trên người thiếu niên bên cạnh.
Não bộ Chu An Ninh vận hành chậm chạp một chút, sau đó cười ha ha một tiếng: "Không ngờ em có nhiều chị gái thế đấy."
Nhưng Thích Gia Diên lại nói: "Không có, em chỉ gọi mỗi chị như thế thôi."
Giữa hai người đột nhiên rơi vào sự im lặng đáng sợ, xe chạy dọc theo con đường trở về, đèn đường rực rỡ, phố xá phồn hoa.
Tròn năm phút trôi qua, Thích Gia Diên mới mở lời lần nữa: "Nếu em tỏ tình với chị, chị có nguyện ý chấp nhận không?"
Chu An Ninh cảm thấy đầu óc vừa tỉnh táo hơn một chút lại bắt đầu quay cuồng, cứ như có ai đó đem não cô ngâm trong cồn bảy ngày bảy đêm vậy.
"... Đừng đùa nữa, nhóc con." Cô che mắt, hơi mất sức dựa lưng vào ghế.
"Em không đùa. Chị đừng lúc nào cũng coi em là trẻ con, tuy em nhỏ tuổi hơn chị, nhưng em đã là một người đàn ông trưởng thành rồi."
Giọng điệu của Thích Gia Diên nghiêm túc chưa từng thấy.
Trước đây, ánh mắt Chu An Ninh nhìn Thích Gia Diên đều là người lớn nhìn trẻ con, vì thế có 🌴.ⓗ.â.𝓃 𝐦ậ.𝐭 thế nào cũng không thấy lạ.
Nhưng hiện tại cô không thể nào dùng tâm thế đơn thuần đó để đối mặt với cậu được nữa.
Những chi tiết trong quá trình tiếp xúc thời gian qua bắt đầu len lỏi vào tâm trí cô, những hành động nhiệt tình mà trước kia cô hiểu là của em trai, giờ đều mang theo sự ám muội như có như không.
Chu An Ninh đảo mắt, cô nhìn thấy bàn tay Thích Gia Diên tùy ý đặt trên tay vịn.
Ống tay áo hơi xắn lên, để lộ cánh tay rắn chắc, trên mu bàn tay trắng nõn có thể nhìn thấy những đường gân xanh.
Đó là bàn tay của một người đàn ông trưởng thành, xương cốt rõ ràng, sức lực rất lớn, khi di chuyển đồ đạc cơ bắp cánh tay nổi lên, ẩn chứa sức mạnh kinh người.
Trong đầu cô có hai luồng ý kiến đang tranh cãi.
Một giọng nói liên tục nhấn mạnh: Thích Gia Diên mới 18 tuổi! Lúc mày thi tốt nghiệp cấp ba, nó còn đang học đánh vần trong lớp tiểu học đấy! Hơn nữa, nó thậm chí từng thấy mày và Thích Văn nắm tay ⓗô*𝓃 hít, sao có thể thích mày được? Chu An Ninh, tỉnh táo lại đi!
Một giọng nói khác lại bảo: Cậu ấy đáng yêu biết bao, thử một chút thì có sao đâu? Chẳng phải mày muốn tìm kiếm niềm vui và sự k*ch th*ch sao? Chu An Ninh, dũng cảm lên!
Trong lúc cô đang dằn vặt nội tâm, Thích Gia Diên bên cạnh đột nhiên nắm lấy tay cô.
Tấm chắn ngăn cách với tài xế phía trước được kéo lên.
Cậu nhìn Chu An Ninh, khẽ nói: "Chị An Ninh, thực ra chị cũng có chút thích em đúng không? Em nhìn ra được ít nhất chị rất thích đôi mắt của em, vì mắt em giống mắt anh trai em... Chị không muốn chấp nhận anh trai em, lại chẳng có ai khiến chị rung động như thế, chi bằng thử với em xem sao, biết đâu em làm tốt hơn bọn họ thì sao?"
Chu An Ninh tránh nặng tìm nhẹ, nửa đùa nửa thật hỏi lại: "Làm tốt hơn bọn họ? Ví dụ như phương diện nào?"
Thích Gia Diên không nói gì nữa, bỗng nhiên nghiêng người lại gần cô.
Ghế sau xe không bật đèn, tối om, chỉ có chút ánh sáng đèn đường lọt vào từ cửa sổ.
Đôi mắt 𝐪𝐮·🍸ế·п 𝖗·ũ kia nhìn cô chăm chú, khiến Chu An Ninh cảm giác như trong người bị tiêm một loại thuốc k*ch th*ch thần kinh nào đó, một sự xao động đã lâu không gặp như dòng điện lan từ não bộ đến khắp ngóc ngách cơ thể.
Sau đó cô cảm thấy môi mình bị 𝐜ắ.n п.ⓗ.ẹ.
Trong khoảnh khắc này, dòng điện tóe lửa, ռ*ổ ✝️𝖚𝖓*𝖌 trong cơ thể cô.
Thích Gia Diên nắm cổ tay cô, lòng bàn tay ấm áp, động tác ♓·ô·п của cậu có chút vụng về, mang theo sự thăm dò rõ rệt.
Nhẹ nhàng mổ nhẹ, chậm rãi m*t mát, sau đó đưa tay giữ lấy gáy cô, đầu lưỡi tiến vào trong miệng cô.
Vào khoảnh khắc này, Chu An Ninh không thể không thừa nhận, thích là một loại trực giác, không có đạo lý, không có quy luật.
Nụ 𝐡*ô*п dần trở nên nóп.𝖌 𝖇.ỏ.𝐧.ⓖ ư.ớ.ⓣ á.𝖙 này trong nháy mắt xoa dịu sự bàng hoàng xao động của cô lúc chạng vạng, hô ứng với sức sống mãnh liệt chưa từng tắt trong cô.
Hai luồng ý kiến tranh cãi trong đầu vừa rồi đã biến mất tăm, sự bốc đồng của trực giác đã áp đảo hoàn toàn mọi do dự, hơi thở của Thích Gia Diên và cô hòa quyện vào nhau.
Cô chống tay lên cánh tay cậu, cảm nhận xương cốt và cơ bắp của chàng thiếu niên.
Bóng đêm đen đặc che giấu vệt đỏ ửng trên mặt Thích Gia Diên, tim cậu đập liên hồi, có trời mới biết cậu đã mơ thấy xúc cảm đôi môi cô bao nhiêu lần.
"Chị An Ninh, em thích chị từ rất lâu rồi."
Vì thích quá lâu, nên khi nói ra có vẻ như cậu hơi hèn hạ bẩn thỉu.
Thích Gia Diên mấp máy môi: "Em luôn mong mình lớn thật nhanh, đợi đến khi lớn thật rồi, gặp chị, chị lại vẫn coi em là trẻ con."
Nói xong, cậu không kìm được đưa tay sờ lên má cô, cảm nhận được làn da 𝐦ề-〽️ ɱạ-ℹ️ của cô dường như cũng đang nóng lên.
"Lần đầu tiên gặp chị, anh trai em muốn em gọi chị là chị dâu, nhưng em không muốn gọi chị như thế."
Chu An Ninh nghe cậu nói, trong đầu ong lên một tiếng.
Rõ ràng đã không còn զ●𝐮●🅰️●п 𝒽●ệ gì với Thích Văn, nhưng cảm giác cấm kỵ vi diệu kia vẫn len lỏi ra từ đâu đó. Cô chợt nhận ra, năm đó Thích Gia Diên từng thấy cô và Thích Văn hẹn hò, cũng từng thấy họ nắm tay, thậm chí có thể vô tình bắt gặp họ 𝐡-ô-n nhau.
"Đừng nói nữa..."
Cô vừa định bịt miệng cậu lại thì bị nắm cổ tay, rồi lại bị h_ô_𝐧_.
Nụ 𝐡ô_n thứ hai của Thích Gia Diên rõ ràng thành thục hơn lần đầu, cánh tay cậu vòng qua eo cô, cơ thể hai người dính sát vào nhau.
Chu An Ninh kinh nghiệm phong phú, giờ phút này tư duy đã bắt đầu lan man không kiểm soát, mà Thích Gia Diên lại thông minh, cậu cảm nhận được phản ứng của Chu An Ninh.
Thực ra cậu muốn tiến hành từ từ, ít nhất để cô chấp nhận tình cảm của cậu về mặt tâm lý trước, cũng không muốn để cô cảm thấy cậu và anh trai Thích Văn đều là những kẻ l* m*ng giống nhau.
Nhưng cơ hội đang bày ra trước mắt, nếu cô đồng ý, điều đó có nghĩa là họ sẽ tiến thêm một bước nữa...
Thích Gia Diên suy nghĩ rất nhanh, sau đó quyết định nắm lấy cơ hội, chuyện sau này sẽ từ từ giải thích.
Cậu ♓ô●𝖓 lên má cô, hỏi: "Nhà em ở gần đây, tối nay chị có muốn về cùng em không?"
Chu An Ninh cảm thấy mình chắc điên rồi.
Khi bước vào thang máy của căn hộ cao cấp này, dưới ánh đèn sáng trưng, cô có một thoáng tỉnh táo ngắn ngủi, bắt đầu tự vấn bản thân tại sao lại đột nhiên cùng Thích Gia Diên đi đến bước này, trong lòng lập tức nảy sinh ý định rút lui.
Nhưng vừa bước vào căn hộ, Thích Gia Diên đã ôm chầm lấy cô.
Vòng tay rộng lớn và nụ ♓-ô-n nồng nhiệt nhanh chóng dập tắt lý trí của Chu An Ninh một lần nữa. Hai người vừa 𝒽ô·ռ vừa cởi bỏ quần áo, từng món từng món rơi lả tả trên đường vào phòng ngủ.
Thích Gia Diên tuy mặt non choẹt nhưng rất chăm chỉ tập gym, cơ bắp 🌀ợ.ⓘ 𝖈.ả.ⓜ và rắn chắc, Chu An Ninh chạm vào mà tay run run.
Cậu thiếu kinh nghiệm, động tác vụng về, lúc xé bao cao su còn phải nghiên cứu mặt trái mặt phải một hồi, nhưng học rất nhanh, chẳng mấy chốc đã phục vụ cô rất thoải mái.
Lần đầu tiên của chàng trai trẻ, lực đạo kiểm soát chưa tốt, hơi mạnh bạo và l* m*ng.
Nhưng Chu An Ninh cảm thấy mình như được sống lại.
Cô không biết là liều thuốc nào đã khiến mình biến thành như vậy: là cuộc l*m t*nh sảng khoái này, hay là khuôn mặt xinh đẹp của Thích Gia Diên, hoặc là thứ tình cảm khiến cô mãi chưa kịp phản ứng.
Nhưng cô không kịp nghĩ nhiều đến thế, mà hoàn toàn chìm đắm trong cuộc truy hoan bị d*c v*ng dẫn dắt này.
Trong vòng 5 ngày ngắn ngủi, Thích Văn bay từ Boston về Bắc Kinh, rồi từ Bắc Kinh bay sang New York, lại quay ngược về Boston, định tìm Chu An Ninh ăn cơm.
Trùng hợp thay, trên chuyến bay, anh ta còn gặp lại một cô gái mình từng hẹn hò trước đây. Cô ấy hiện giờ làm tiếp viên hàng không, trước kia làm gì thì anh ta quên béng rồi, lúc gặp lại còn phải nhớ lại cả buổi.
Xuống máy bay, cô gái kia nhắn WeChat hỏi anh ta dạo này bận gì, khi nào rảnh gặp mặt ăn bữa cơm, Thích Văn vội vàng xóa kết bạn với cô ấy.
Đợi sau này cua được cây pháo nhỏ bị băng sơn đông cứng là Chu An Ninh rồi, anh ta không thể để lại bất kỳ lịch sử ⓣ.ì.𝓃.𝐡 á.𝐢 đáng ngờ nào nữa.
Vừa ra khỏi sân bay, tài xế đã đợi sẵn ở địa điểm hẹn trước.
Bắt chuyến bay sớm nhất đến Boston, hiện tại mới 5 giờ sáng. Nơi ở của Thích Văn tại Boston lại quá xa, anh ta dứt khoát bảo tài xế lái xe đến căn hộ của Thích Gia Diên.
Trước đây thỉnh thoảng đến Boston công tác, đôi khi để tiện lợi anh ta cũng ngủ lại đó một hai đêm, khóa mật mã có lưu vân tay của anh ta.
Đến cửa căn hộ, vừa đẩy cửa ra, Thích Văn đã giật mình, lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
Trong lòng anh ta thoạt tiên vui mừng. Thằng nhóc Thích Gia Diên cuối cùng cũng biết yêu rồi à, chẳng nghe nó nói yêu ai bao giờ, không phải là học thói xấu của anh ta đấy chứ.
Thích Văn vốn định rời đi tìm khách sạn ở tạm, đang định quay người thì ánh mắt bỗng rơi vào chiếc túi xách trên ghế sofa.
Tim anh ta thót lên một cái.
Anh ta cảm thấy chiếc túi này trông rất quen mắt, bởi vì hôm họp cùng Chu An Ninh, anh ta thấy cô đeo một cái y hệt.
Bị trực giác thôi thúc, anh ta không rời đi ngay mà quan sát thêm quần áo và giày dép vứt trên sàn, trái tim từ từ chìm xuống đáy cốc.
Mấy tháng nay, Thích Văn gặp Chu An Ninh rất nhiều lần, từng thấy cô mặc chiếc áo khoác và đi đôi giày y hệt như thế này.
Nếu có một món đồ giống nhau thì có thể là trùng hợp.
Nhưng nếu mấy món đều giống hệt, thì chỉ có một khả năng.
Cửa phòng ngủ bỗng mở ra, Thích Gia Diên c** tr*n bước ra, nhìn thấy người đứng ở cửa thì thoáng sững sờ.
Người phụ nữ trên giường quay lưng về phía cửa, mái tóc đen dày xoăn nhẹ xõa tung trên gối, chăn đắp kín người, chỉ để lộ bờ vai in những dấu vết mờ ám.
Thích Gia Diên bình tĩnh khép cửa lại, gọi: "Anh, sao anh lại đến đây?"
"Ai ở bên trong?" Thích Văn trầm giọng hỏi.
Thích Gia Diên cầm lấy áo vắt trên ghế mặc vào, đi về phía anh ta. Thích Văn nhìn rõ trên cổ cậu có mấy vệt đỏ do bị cào, chắc là vô tình để lại lúc â_𝓃 á_ⓘ kịch liệt.
"Nói đi." Thích Văn bắt đầu không kìm được cơn giận trong lòng.
"Anh, ra ngoài nói chuyện đi. Cô ấy mệt rồi, ngủ rồi, đừng làm cô ấy thức giấc."
Nghe câu này của Thích Gia Diên, Thích Văn chẳng cần hỏi thêm gì nữa, anh ta túm lấy cổ áo em trai: "Tao, mẹ kiếp, mày..."
Lời còn chưa dứt, anh ta đã bị Thích Gia Diên đẩy ra ngoài cửa.
Cánh cửa đóng lại, mọi âm thanh bị ngăn cách.
Thích Văn nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Thích Gia Diên, bỗng nhiên hiểu ra thằng nhóc này đã có ý đồ từ lâu rồi.
Anh ta biết Chu An Ninh từng có bạn trai, cũng đương nhiên biết có bạn trai thì sẽ làm chuyện đó.
Nhưng anh ta chưa bao giờ tận mắt gặp bạn trai cô, hoặc là dùng cách tiếp cận hiện trường như thế này để nhận thức được việc cô đang làm chuyện đó với người khác.
Đến mức trong lòng Thích Văn, ở một mức độ nào đó, Chu An Ninh vẫn luôn là cô bé năm nào trong lòng trong mắt đều là anh ta, ngày ngày cười với anh ta, trong lòng không có ai khác.
Hoặc nói đúng hơn là anh ta vẫn đang tự lừa dối mình rằng cô vẫn là cô bé năm nào. Thích Văn khá tự tin vào khả năng dỗ dành bạn gái của mình, anh ta tin rằng những cái gọi là bạn trai kia không ai có thể mang lại niềm vui cho cô như mình.
Nhưng anh ta không ngờ có một ngày, mình lại bị chính đứa em trai chăm bẵm từ nhỏ "trộm nhà"!
Thích Gia Diên nói: "Anh, chúng ta nói chuyện đi."
Bị trai trẻ "hành hạ" đến 〽️.ê ⓜ𝒶.n, Chu An Ninh nửa tiếng sau tỉnh giấc vì khát nước.
Ngồi dậy, cô phát hiện bên cạnh không có ai.
Quần áo của mình không mặc được nữa, cô tìm trong tủ quần áo lấy một chiếc áo phông cộc tay của Thích Gia Diên mặc vào. Vừa đẩy cửa bước ra, nhìn thấy người đàn ông ngồi trên ghế sofa phòng khách, cô giật mình hét lên.
Thích Văn thấy Chu An Ninh bước ra từ phòng ngủ của em trai mình, với bộ dạng "hậu sự", mắt anh ta lập tức đỏ ngầu, bật dậy định lao về phía cô.
Nguyên tắc sống của Chu An Ninh là dù sợ đến đâu cũng tuyệt đối không được tỏ ra rụt rè trước mặt người khác.
Cô lập tức lớn tiếng đánh đòn phủ đầu: "Anh đừng qua đây! Đứng lại!"
Thích Gia Diên vốn đang rót nước trong bếp, nghe thấy tiếng liền chạy ra: "Chị ơi, chị về phòng nghỉ ngơi trước đi, em sẽ nói chuyện rõ ràng với anh em."
Chu An Ninh nhìn thấy khóe miệng cậu bị rách một vết, tím bầm lại, trên khuôn mặt xinh đẹp kia trông vô cùng đáng thương.
"Thích Văn, anh bị điên à!" Cô tức giận quát Thích Văn.
Mẹ kiếp.
Trong đầu Thích Văn chỉ toàn là từ này.
Anh ta chỉ đấm Thích Gia Diên một cái, đây là nể mặt ông cụ ở nhà nên ra tay đã kiềm chế lắm rồi. Kết quả thằng nhóc này vừa lau khóe miệng bị thương, bỗng nhiên nở nụ cười, cũng chẳng biết cười cái gì.
Hóa ra là chờ Chu An Ninh đau lòng!
Thích Văn vốn tưởng Thích Gia Diên là bé ngoan, nhờ cậu giúp theo đuổi Chu An Ninh, cậu đồng ý ngay tắp lự, nhờ cậu nói đỡ vài câu, cậu bảo anh ta cứ yên tâm.
Kết quả thì sao, giúp anh ta theo đuổi người ta lên tận giường luôn, mở miệng một tiếng chị hai tiếng chị, lại còn tỏ vẻ đáng thương.
Thích Văn vuốt mặt, cơn xúc động muốn đánh người lại dâng lên.
Năm đó lúc anh ta và Chu An Ninh yêu nhau, thằng nhóc ⓒ_ⓗ_ế_𝖙 tiệt này cứ lẽo đẽo theo sau 𝐦●ôп●ℊ cô ngày ngày gọi chị ơi chị à giả bộ đáng thương!
Chu An Ninh thu hết biểu cảm của Thích Văn vào mắt.
Cô cảm thấy người này vĩnh viễn không xác định đúng vị trí của mình.
Loại đàn ông này luôn cảm thấy mình có được mối tình đầu của con gái là sở hữu cả con người cô ấy, tưởng phụ nữ ngốc nghếch lắm, yêu một người đàn ông là yêu mãi, dù anh ta chơi bời trác táng cỡ nào cũng tin anh ta sẽ hồi tâm chuyển ý.
Cô không thể nhịn được nữa, kéo Thích Gia Diên ra sau lưng mình, nói với Thích Văn: "Đây đâu phải nhà anh, tôi lại càng chẳng liên quan gì đến anh, anh nhìn cái kiểu gì thế hả? Anh tưởng anh đi bắt gian đấy à?"
"Em biết rõ nó là em trai tôi..."
"Thì sao? Tôi không thể thích em trai anh à?" Chu An Ninh xả hết hỏa lực, "Anh chẳng phải muốn uống rượu mừng của tôi sao? Nhỡ tôi và cậu ấy thành đôi, hai đứa tôi còn có thể mời rượu anh cùng lúc, tính đi tính lại còn tiết kiệm cho anh một lần tiền mừng đấy."
Cô lại nhớ đến chuyện hợp tác kinh doanh, bình tĩnh lại một chút rồi nói tiếp:
"Cãi nhau thì cãi nhau, ân tình trong công việc tôi vẫn sẽ trả anh. Thích Văn, tôi thừa nhận trước kia tôi thực sự rất thích anh, thậm chí có thể nói là yêu. Sau đó yêu biến thành hận, nhưng bây giờ những tình cảm đó đều không còn nữa, anh đừng để tôi phải ghét anh thêm lần nữa."
Thích Văn kinh ngạc nhìn cô, nhìn rất lâu.
Hồi lâu sau, anh ta mới nói: "Không cần nhắc lại chuyện dự án nữa, đó là anh trả nợ em."
Nói rồi, anh ta quay người bỏ đi.
Chu An Ninh khẽ thở dài trong lòng, sau đó bị người ta nắm tay.
Cô quay lại nhìn, thấy Thích Gia Diên đang nhìn mình với ánh mắt biết cười.
"Vừa rồi chị nói chị thích em, là chị đồng ý cho em một cơ hội sao?"
Chu An Ninh nhìn ánh sáng lấp lánh trong mắt cậu, bỗng nhiên nhớ đến dáng vẻ của chính mình năm nào.
Trong lòng cô ấm áp, nửa đùa nửa thật nói: "Ngủ cũng ngủ rồi, chị phải chịu trách nhiệm với em chứ."
Chỉ có tình yêu mới là nguồn năng lượng bất tận của sự sống.
Liệu Thích Gia Diên có phải là ngọn lửa thắp sáng lại sức sống trong cô không?
Chu An Ninh mong chờ là cậu.
- HOÀN TOÀN VĂN -
| ← Ch. 98 |
