Ngoại truyện 26
| ← Ch.94 | Ch.96 → |
Thời gian trôi qua rất nhanh, Lục Chi Hề đã khai giảng.
Cậu luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn phục tùng mọi sắp xếp của gia đình, dù lịch trình có mệt mỏi, việc học có nặng nề đến đâu cũng không bao giờ phản đối, bởi vì làm vậy ít nhất có thể khiến mẹ cậu hài lòng.
Nhưng bây giờ chỉ cần nghĩ đến việc có một chú cún con đang đợi mình ở nhà, Lục Chi Hề chẳng muốn đi đâu nữa.
"Anh lập cho em một tài khoản Facebook rồi, em có thể tùy ý sử dụng máy tính của anh."
Sáng sớm trước khi đến trường, Lục Chi Hề bế cún con về phòng ngủ, thì thầm với cô: "Nhưng em phải cẩn thận đấy nhé, đừng để người hầu và mẹ anh phát hiện."
Cậu đã thay đồng phục học sinh, áo thun cộc tay màu xanh lục đậm in tên trường, khoác ngoài áo len mỏng, mái tóc nâu nhạt xõa tung hơi xoăn, trông như cậu bé bước ra từ truyện tranh.
Tưởng Huỳnh vỗ một móng vuốt lên nút giao tiếp: "Ok!"
Cậu không nhịn được nhéo nhéo đệm thịt nhỏ của cô, "Vậy em có thể gửi tin nhắn cho anh nhiều hơn không?"
"Ok!"
Trong buổi sáng mùa xuân ở New York, ánh nắng mỏng manh và ấm áp. Tưởng Huỳnh đứng bên cửa sổ sáng sủa, dõi theo Lục Chi Hề bước lên chiếc xe con màu đen.
Thấy cậu quay đầu lại nhìn, cô giơ móng vuốt đặt lên cửa sổ như lời tạm biệt, đệm thịt màu nâu nhạt in một dấu mờ mờ trên kính.
Đợi Lục Chi Hề đi khuất, Tưởng Huỳnh co cẳng chạy về phía phòng ngủ.
Sau khi phát hiện bí mật của cô, Lục Chi Hề đã đặc biệt dặn dò người hầu chỉ cần chăm sóc cô vào giờ ăn, còn lại để cho cô có đủ thời gian tự do làm việc riêng.
Tưởng Huỳnh chạy chậm một mạch về phòng ngủ, chui qua cửa dành cho chó, đầu tiên nhảy lên chiếc ghế đẩu thấp, rồi nhảy lên ghế tựa, ra sức trèo lên bàn học, dùng móng vuốt gõ bàn phím.
Khởi động máy, chuẩn bị học tập!
Kể từ khi biết mình sẽ biến trở lại thành người trong tương lai, hơn nữa còn phải thi chuyển cấp, cô không dám lười biếng chút nào. Thêm vào đó, cường độ học tập mỗi ngày của Lục Chi Hề có thể gọi là khủng khiếp, càng khích lệ ý chí 𝐜_𝖍_iế_𝖓 đ_ấ_u của cô.
「Sao không trả lời anh. 」
Tưởng Huỳnh nhận được một tin nhắn, sau đó chậm rãi dùng móng vuốt gõ từng chữ một: 「Em đang chăm chỉ học tập đây. 」
「Em ở nhà có vui không?」
「Siêu vui. 」
Lục Chi Hề nhìn chằm chằm tin nhắn này, im lặng một giây.
Cậu rất nhớ cô, ở trường chẳng vui chút nào.
Thế là cậu lại gửi một tin nhắn: 「Tan học anh đi đánh tennis, em muốn đi xem không?」
Tưởng Huỳnh chưa từng xem cậu đánh tennis trực tiếp bao giờ, lập tức thấy ngứa ngáy trong lòng. Lục Chi Hề liền bảo người hầu diện đồ thật đẹp cho cô, đưa đến sân tập tennis của cậu.
Lúc ra khỏi cửa trời đã về chiều, bầu trời New York nhuộm màu tím phấn. Mặt sân tennis ngoài trời như mặt hồ màu xanh đậm, ánh chiều tà chiếu lên những tán cây rậm rạp, đổ những bóng râm êm dịu như từng đám mây xuống mặt đất.
Được ra ngoài chơi, tâm trạng Tưởng Huỳnh đặc biệt tốt. Vừa vào sân bóng đã thấy Lục Chi Hề đang cầm vợt nói chuyện với một cậu bạn cùng tuổi, cô lập tức co cẳng chạy về phía cậu.
"Đó là cún con của cậu à?"
Lục Chi Hề quay đầu lại, lập tức thấy một cục bông màu trắng nâu thắt nơ bướm đang vui vẻ chạy về phía mình, hai 𝐛í*〽️ tóc nhỏ tung bay trong gió.
Cậu ngồi xổm xuống, đặt vợt, dang rộng hai tay, vững vàng đón lấy chú cún đang nhảy vào lòng mình.
"Alex, tớ sờ nó được không?"
Tưởng Huỳnh ngóc đầu lên khỏi lòng Lục Chi Hề, nhìn cậu bé bên cạnh.
Cậu bé này có làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, mày rậm mắt to, đang nhìn cô với đôi mắt sáng rực tò mò.
Cô chưa từng gặp bạn của Lục Chi Hề, lúc này tò mò hít hà về phía cậu bé, ngửi thấy mùi nước giặt quần áo thơm mát, mùi mồ hôi nhẹ sau khi vận động và một chút xíu mùi của Lục Chi Hề.
Xem ra là bạn bè khá thân thiết với Lục Chi Hề.
Zach thấy chú cún nhìn mình tò mò, cái mũi ươn ướt chun chun ngửi ngửi, hai móng vuốt nhỏ đặt trên cánh tay Lục Chi Hề, không nhịn được đưa tay về phía cô.
Nhưng không ngờ Lục Chi Hề bỗng xoay người, che chắn cho chú cún, dứt khoát từ chối: "Không được, nó sợ người lạ lắm, cậu làm nó sợ đấy."
Zach chưa từ bỏ ý định, móc từ trong túi ra một viên kẹo sữa chua.
Vỏ kẹo được bóc ra, mùi sữa thơm nồng lập tức xộc vào mũi Tưởng Huỳnh.
Tưởng Huỳnh vốn là người có ý chí kiên định, trừ khi có đồ ăn ngon 𝒹*ụ ԁ*ỗ.
Cô nhìn chằm chằm viên kẹo sữa chua kia, lập tức đoán được mùi vị của nó, chắc chắn là chua chua ngọt ngọt, thơm lừng mùi sữa, có lẽ giống vị phô mai trộn với kẹo sữa.
Nước miếng trong miệng tiết ra ồ ạt, Tưởng Huỳnh hau háu nhìn chằm chằm bàn tay cầm kẹo của Zach, khi cậu bé đưa tới liền nhanh chóng vươn đầu ra ngoạm lấy viên kẹo.
Ngon quá!
Cái đuôi nhỏ của cô vừa định vẫy vẫy thì bị ai đó nhẹ nhàng nắm lấy chóp đuôi.
Zach cười hì hì nói với cậu: "Alex, cún con của cậu thích tớ rồi kìa."
"Đồ tham ăn." Lục Chi Hề cụp mắt nhìn cô, đầu ngón tay vân vê cái đuôi của cô.
Hết giờ nghỉ giải lao, huấn luyện viên gọi mọi người ra sân tiếp tục tập luyện: "Chú ý vị trí đứng và bộ pháp vừa nói, hai người một đội, thuận tay đỡ phát bóng!"
Lục Chi Hề và Zach chung một đội.
Tưởng Huỳnh nằm sấp trên ghế nghỉ, dưới thân lót khăn của Lục Chi Hề, chăm chú xem họ đánh bóng.
Không biết có phải do thường xuyên vận động hay không mà cả Lục Chi Hề và Zach đều cao hơn bạn cùng trang lứa rất nhiều, những cú vung vợt qua lại đều rất đáng xem.
Huấn luyện viên khoanh tay đứng quan sát bên cạnh, các học viên khác thua trận cũng xúm lại bên sân hò reo cổ vũ.
"Zach, lần này cậu thắng nổi Alex không đấy?"
"Không thể cứ thua cậu ta mãi được chứ, trước khi cậu ta đến, cậu vẫn là học viên giỏi nhất mà!"
Đây không phải trận đấu chính thức, nhưng Tưởng Huỳnh lại thấy căng thẳng trong tiếng hò reo ồn ào.
Người hầu đi cùng thấy cô đứng trên ghế chạy vòng quanh, cứ nghển cổ muốn nhìn xuyên qua đám người đang vây quanh xem thi đấu, bèn bế cô đến vị trí có tầm nhìn tốt hơn.
Lục Chi Hề liếc thấy cô đến, bỗng nhiên cầm vợt bằng hai tay, đánh một cú trái tay.
Quả bóng tennis màu xanh sáng xoáy tít, xé gió lao đi với tốc độ kinh người.
Xung quanh vang lên tiếng hoan hô.
"Alex! Đã bảo dùng tay thuận cơ mà! Tớ còn chưa tập cái này bao giờ!"
Zach chán nản nói.
Tưởng Huỳnh cũng rất kích động, lao tới bên cạnh cậu, chạy vòng quanh chân cậu.
Lục Chi Hề bế bổng chú cún lên, cười với cô, hỏi như muốn tranh công: "Anh có giỏi không?"
Cực kỳ giỏi!
Buổi tập kết thúc, Tưởng Huỳnh được Lục Chi Hề bế lên xe nhà đón.
Cửa sổ xe mở ra, cô thò cái đầu nhỏ ra ngoài, đập vào mắt là những con phố phồn hoa lộng lẫy của New York. Gió đêm phả vào mặt mát rượi, bộ lông mềm mượt bay ngược về phía sau.
Con đường này không phải đường về nhà, Tưởng Huỳnh tò mò quan sát cảnh đường phố ven đường, cuối cùng thấy xe dừng lại trước một cửa tiệm có biển hiệu màu hồng phấn.
Lục Chi Hề v**t v* lưng cô: "Zach mua kẹo sữa chua ở đây đấy, bên trong còn rất nhiều vị khác nữa, anh dẫn em đi xem, thích ăn gì thì mua hết."
Trong tiệm thơm nồng mùi sữa, Tưởng Huỳnh ngồi yên vị trong lòng Lục Chi Hề, vung móng vuốt nhỏ lên chỉ trỏ.
Lục Chi Hề nhanh chóng hiểu ý cô, nói với nhân viên: "Dâu tây, việt quất, bơ, cả dãy vị kia nữa, mỗi loại lấy một túi."
Cậu còn bảo người hầu đưa địa chỉ nhà cho nhân viên, sau này mỗi tuần giao hàng mới đến nhà một lần, đỡ phải mất công đi lại.
Về đến nhà trời đã tối đen, kim đồng hồ chỉ đến số tám.
Tưởng Huỳnh ăn mấy viên kẹo sữa chua trên đường, bụng lưng lửng dạ, lúc này rất muốn ăn thịt và hoa quả để đổi vị.
Vừa về đến nhà, cô liền co cẳng chạy vào phòng ăn, rất nhanh đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn.
Trên bàn ăn bày hàu sống, gan ngỗng nướng bánh mì, cá bơn áp chảo và sườn bò nướng. Trên ghế ăn nhỏ của cô là cá hồi cuộn rau chân vịt trứng và gà tây khoai lang nghiền.
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được 2 giây, cô bỗng thấy sắc mặt Lục Tú lạnh tanh, trong lòng thót một cái, vô thức lùi lại mấy bước, va phải chân Lục Chi Hề, sau đó đặt môⓝ*🌀 ngồi lên dép lê của cậu.
Mỗi lần Lục Tú sắp nổi giận đều sẽ lộ ra vẻ mặt này.
Tại sao bà ấy lại giận? Tưởng Huỳnh nhớ lúc họ rời sân tennis, Lục Chi Hề đã gọi điện về nhà báo cáo rồi mà.
Lục Chi Hề cũng rất bình tĩnh, đặt hộp quà nhỏ tinh xảo trong tay lên cạnh bàn ăn, bên trong là bánh mousse sữa đậu nành sữa chua ít calo đang hot ở tiệm bánh ngọt.
"Mẹ, con mua bánh ngọt cho mẹ này."
Lục Tú lại chỉ vào tường nói: "Cái này không bù đắp được lỗi lầm về muộn của con đâu, ra kia đứng đi, tối nay nhịn cơm."
Tưởng Huỳnh ngơ ngác nhìn Lục Chi Hề lẳng lặng đứng vào góc tường, không hề có ý định giải thích cho bản thân.
Không khí vui vẻ lúc về nhà tan biến trong tích tắc, bầu không khí ngột ngạt như mây đen che kín đầu họ.
Cô định chạy về phía Lục Chi Hề, nhưng lại bị Lục Tú tóm gọn đặt lên bàn.
Lục Tú nói với cô: "Mày ăn cơm đi."
Tưởng Huỳnh nhìn chằm chằm vào khay cơm chó được phối hợp dinh dưỡng, bày biện đẹp mắt, bỗng dưng mất hết khẩu vị, nhân lúc Lục Tú và người hầu không chú ý nhảy xuống khỏi bàn.
Cái bàn này hơi cao, sàn nhà lại trơn, cô tiếp đất bằng mặt, ⓜô·𝓃·ℊ chổng lên trời, ngã một cú đau điếng.
"Puppy!"
Lục Chi Hề vốn đang ngoan ngoãn đứng úp mặt vào tường vội lao tới ôm lấy cô.
Tưởng Huỳnh bị sàn nhà đập cho hoa mắt chóng mặt, lắc lắc đầu mãi mới tỉnh táo lại chút.
Lục Tú cũng bị động tĩnh vừa rồi làm giật mình, lập tức đi tới đón chú cún từ tay Lục Chi Hề, đặt lại lên bàn.
"Alex không nghe lời, không được ăn cơm." Bà nói với chú cún.
Tưởng Huỳnh lại gâu lên một tiếng.
Cậu ấy không ăn thì con cũng không ăn.
Thấy chú cún ngồi lì trên ghế, có vẻ cự tuyệt ăn uống, Lục Tú mới hoàn hồn.
Con chó này đang bênh vực Lục Chi Hề.
Bà cau mày liếc nhìn đứa con trai đang đứng ở góc tường.
Cho dù có gọi điện báo trước thì sao chứ? Giờ nào làm việc nấy là quy củ, nếu tha cho nó lần này thì sau này còn dạy dỗ thế nào được nữa?
Nhưng thấy chú cún cứ nhìn chằm chằm cậu, Lục Tú lại không thể để nó nhịn đói cùng Lục Chi Hề được.
Bà thở dài, nói với Lục Chi Hề: "Thôi được rồi, lần sau không được tái phạm nữa. Lại ăn cơm đi."
Cơm tối kết thúc, trở về phòng ngủ, Lục Chi Hề lại bắt đầu hạng mục học tập cuối cùng trước khi đi ngủ.
Tưởng Huỳnh ngồi ngay ngắn trên bàn, quan sát ánh mắt của cậu.
Dù vẫn ngoan ngoãn học bài buổi tối theo yêu cầu của mẹ, nhưng hàng mi dài thỉnh thoảng khẽ rung và trang tài liệu trên màn hình máy tính mãi không lật sang trang đã tố cáo tâm trạng của cậu.
Tưởng Huỳnh dịch đến bên tay cậu, gối đầu lên cánh tay cậu.
Cánh tay cảm nhận được sự ấm áp 𝖒ề●〽️ mạ●ⓘ, Lục Chi Hề hoàn hồn, cụp mắt xuống nhìn, chú cún con đang mở to đôi mắt ươn ướt nhìn cậu chăm chú.
"Xin lỗi, tối nay anh lơ là em rồi, em muốn nói chuyện à?" Cậu khẽ nói.
Lục Chi Hề khóa trái cửa để tránh có người vào, sau đó bế cô đến bên thảm nút bấm giao tiếp.
Mặc dù cún con có thể gõ chữ trên máy tính, nhưng nút bấm giao tiếp vẫn là cách nói chuyện đơn giản nhất. Để cô có thể giao tiếp thoải mái hơn, những nút bấm này đã được trải khắp một góc phòng nhỏ này.
Tưởng Huỳnh giơ móng vuốt vỗ vào mấy cái nút: Vui vẻ lên một chút.
Cậu xoa đầu cô: "Cảm ơn em."
Im lặng một lúc, Lục Chi Hề lại mở miệng, nhẹ giọng nói: "Là lỗi của anh, anh luôn làm sai. Puppy, anh không được mọi người yêu thích như em, bố mẹ em chắc chắn rất yêu em nhỉ."
Chú cún lắc đầu, lại ấn mấy cái nút: Mẹ em không thích em, bà ấy bỏ đi rồi.
Sau đó lại vỗ thêm hai từ: 「My」 (Của em), 「dad」 (Bố).
Trong bộ nút bấm không có từ "rượu", cô suy nghĩ một lát, sau đó nhanh trí giơ móng vuốt lên làm động tác uống rượu.
Bỏ móng vuốt xuống, chú cún loạng choạng đi vài bước, rồi ngã bịch xuống đất, chổng vó lên trời, để lộ cái bụng nhỏ màu hồng nhạt được bao phủ bởi lớp lông tơ trắng muốt.
Lục Chi Hề nhìn thấy chú cún nằm im trên đất, chỉ có cái đuôi nhỏ vẫn khẽ vẫy vẫy, lập tức hiểu ra ý cô.
Cậu mím môi, chần chừ hỏi: "Trước kia... em có phải luôn không được ăn no không?"
Tưởng Huỳnh bật dậy, một móng vuốt vỗ mạnh vào nút: 「Yes」 (Đúng).
Cô lại nhảy nhót ấn thêm mấy từ: 「Puppy」 (Cún con), 「here」 (ở đây), 「food」 (thức ăn), 「snacks」 (đồ ăn vặt).
Là sau khi đến đây, cô mới được ăn ngon và có đồ ăn vặt mỗi ngày.
Lục Chi Hề nâng mặt cô lên, nghiêm túc nói với cô: "Puppy, anh nhất định sẽ không bao giờ để em phải chịu đói nữa."
Tưởng Huỳnh vui vẻ ngẩng đầu, т𝐡_â_𝐧 𝐦_ậ_𝖙 chạm nhẹ vào chóp mũi cậu.
Alex là tốt nhất.
Thời gian trôi qua từng ngày, New York bước vào mùa hè, ánh nắng rực rỡ và п·óⓝ·ℊ 🅱ỏ·ⓝ·g. Antony lại về nhà một chuyến, hai vợ chồng hòa hảo trong thời gian ngắn, đưa con cái và cún cưng đi nghỉ mát ở The Hampt𝖔ռ-💲.
Trang viên nghỉ dưỡng rộng lớn vô cùng, Tưởng Huỳnh dành phần lớn thời gian để ăn uống, còn Lục Chi Hề cũng được thả lỏng đôi chút, thời gian học mỗi ngày giảm xuống còn sáu tiếng.
Khi cậu học bài, Tưởng Huỳnh sẽ theo Lục Tú ra ngoài giải sầu.
Thị trấn toàn là người giàu đến nghỉ mát, đâu đâu cũng thấy cửa hàng cao cấp, nhà hàng đặc sắc và thẩm mỹ viện. Tại đây, Tưởng Huỳnh phát hiện ra một bí mật động trời, Lục Chi Hề thực ra có rất nhiều anh chị em cùng cha khác mẹ!
Lần đầu tiên biết chuyện này là hôm cô đi cùng Lục Tú đến thẩm mỹ viện, tình cờ gặp một cô tình nhân của bố Lục Chi Hề.
Thẩm mỹ viện này chuyên cung cấp dịch vụ làm đẹp cho cún cưng của các quý bà, thế là Tưởng Huỳnh trong lúc hưởng thụ spa đã nghe được cuộc bàn tán của mấy cô nhân viên.
Vị phu nhân kia là tiểu thư nhà giàu, đã kết ♓ô𝖓-, có hai con với chồng hợp pháp, sau đó thì mạnh ai nấy chơi. Trong số rất nhiều bạn trai, cô ta chỉ sinh với Antony một đứa con ngoài giá thú.
"Đối với họ mà nói, chồng mình đồng thời là bạn trai của người khác là chuyện rất bình thường, chuyện này hoàn toàn không quan trọng bằng việc có thể thường xuyên ngồi máy bay tư nhân đi Paris mua sắm."
Cô nhân viên tên Tracy bĩu môi nói.
"Điên rồ quá."
Bên kia, Lisa vừa tỉa móng cho chú cún vừa nói: "Thôi đi, cô mới đến đây nên thấy lạ, chuyện này ở đây chẳng hiếm đâu."
"Chị còn biết gì nữa không? Kể nghe xem nào." Tracy giục cô ấy kể tiếp.
Chú cún ngẩng đầu lên, cũng lộ vẻ tò mò.
"Bạn gái cũ của Antony là Helen, một người mẫu gốc Latin ⓝ●ó●𝐧●ⓖ 🅱●ỏռ●ⓖ, sinh được một cặp song sinh, không biết bố là ai, nhưng ai cũng biết là của Antony. Hai đứa trẻ đó học cùng lớp với Alex, thiếu gia nhà Williams, nghe nói phu nhân Williams đe dọa Antony phải chuyển trường cho hai đứa kia, thế là Antony ly thân với bà ấy luôn."
Nói xong, Lisa cúi đầu nhìn chú cún, cười bảo: "Sao mày nghe chăm chú thế? Nghe có hiểu gì không đấy?"
Tưởng Huỳnh nghe mà sững sờ.
Về nhà cô ủ rũ không vui, Lục Tú tưởng cô đói nên sai người chuẩn bị bữa tối sớm, kết quả tối đó cô cũng ăn rất ít.
Lục Chi Hề đi học về nghe tin, lập tức bế cô về phòng hỏi xem có phải cô khó chịu ở đâu không. Tưởng Huỳnh cho cậu biết mình rất ổn, chỉ là không có tinh thần, nhưng cậu vẫn không yên tâm, gọi bác sĩ đến nhà.
"Cơ thể nó không có vấn đề gì, có lẽ chỉ là tâm trạng không tốt thôi, mọi người có thể dành thời gian chơi đùa với nó nhiều hơn." Bác sĩ nói.
Lục Chi Hề tự kiểm điểm lại lịch trình gần đây của mình, cho rằng cậu dành quá ít thời gian cho cô, bèn mạo hiểm bị mẹ mắng để xin phép tối nay được chơi cùng cún con.
"Được."
Lục Tú lần đầu tiên đồng ý yêu cầu của cậu.
Bà vừa nhận được bảng điểm của Lục Chi Hề, biểu hiện của cậu ở trường rất tốt, xuất sắc hơn hẳn hai đứa con hoang không danh không phận kia, thỉnh thoảng chơi với cún con một chút cũng không sao.
Đêm đến lúc đi ngủ, Tưởng Huỳnh nằm sấp trên пɢ_ự_𝒸 Lục Chi Hề.
Lục Chi Hề to con hơn những đứa trẻ tám tuổi bình thường, mà thân hình cô lại rất nhỏ, vừa vặn có thể duỗi hai chân sau ra một cách thoải mái, bụng áp vào lồng 𝖓●gự●𝖈 cậu, có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim cậu đập.
Tối nay, thực ra cô có rất nhiều điều muốn nói với cậu, rất nhiều câu hỏi muốn nghe suy nghĩ của cậu.
Tại sao chúng ta luôn gặp phải nhiều chuyện không vui như vậy?
Hình như bố mẹ cũng không thể sống tốt cuộc đời của họ, chẳng lẽ cuộc đời lúc nào cũng thế này sao?
Alex, anh chưa bao giờ khóc, nhưng có đôi khi anh cũng buồn như em phải không?
Lục Chi Hề thấy chú cún trầm tư, cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ v**t v* đôi chân ngắn của cô.
Bắp chân lông xù, đệm thịt ⓜ●ề●ɱ 𝐦●ạ●𝐢, sờ mãi không chán.
Đợi đến khi chú cún bỗng ngước mắt lên, dùng đôi mắt ươn ướt nhìn cậu chăm chú, Lục Chi Hề mới khẽ hỏi: "Puppy, em đang nghĩ gì thế?"
Tưởng Huỳnh nhảy xuống cạnh nút bấm, ấn vào hai từ "dad" và "mom". Cô cảm thấy không chính xác lắm, nhưng lại không nghĩ ra từ nào thay thế.
Dứt khoát không nói nữa.
Lục Chi Hề rất thông minh, chắc chắn sẽ hỏi cô hôm nay có phải nghe được chuyện gì không, mà Tưởng Huỳnh không muốn khơi lại chuyện buồn của cậu.
Nhưng dáng vẻ này của cô rơi vào mắt Lục Chi Hề, lại mang một ý nghĩa khác.
Cậu tưởng cô nhớ nhà.
Mặc dù bố mẹ chưa chắc đã là bố mẹ tốt, nhưng vẫn sẽ nhớ nhung họ.
Cậu rất hiểu, nhưng cậu không nỡ.
Lục Chi Hề im lặng bế cô trở lại giường, chú cún lập tức co lại thành một cục nằm bên gối cậu như mọi khi.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu ⓛê.ռ 🌀.ℹ️ườռ.🌀, lặng lẽ bao phủ hai đứa trẻ đều mang tâm sự trong lòng.
Họ rúc vào nhau, cơn buồn ngủ lấn át phiền não, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Lễ Giáng sinh đến, Lục Chi Hề đón sinh nhật lần thứ chín.
Trong nhà đã thuê chuyên gia đến trang trí Giáng sinh từ ba ngày trước, một cây thông Noel khổng lồ được đặt ở phòng khách tầng một. Tưởng Huỳnh cũng có trang phục Giáng sinh, là một bộ quần áo nỉ màu đỏ và bờm sừng tuần lộc màu nâu.
Đêm Giáng sinh, Lục Tú treo một chiếc tất Giáng sinh lên ổ nhỏ của Tưởng Huỳnh. Sáng hôm sau, cô thức dậy nhảy lên ổ lục lọi, ngạc nhiên phát hiện bên trong có hai món quà.
Một là bộ quần áo nhỏ may từ vải dạ Chanel và bờm sừng tuần lộc màu nâu, là quà Lục Tú tặng cô.
Món quà còn lại là một chiếc vòng cổ đính đầy kim cương, là Lục Chi Hề dùng tiền tiêu vặt không tiêu hết của mình đặt làm từ nửa năm trước. Những viên kim cương cắt giác Emerald nối liền thành một chuỗi, giống như những viên đường phèn lấp lánh trong suốt.
"Nghe nói con gái đều thích mấy thứ lấp lánh này."
Lục Chi Hề đeo lên cổ cho cô, cùng với viên đá mặt trăng trong trẻo cô đang đeo, Tưởng Huỳnh lập tức có khí chất của một nàng công chúa cún con.
Cậu lại ghé sát tai cô thì thầm: "Đợi sau này em biến thành người, cái này còn có thể làm vòng tay đấy, thích không?"
Tưởng Huỳnh thích vô cùng, đáng tiếc cô không có cách nào chuẩn bị quà cho Lục Chi Hề.
"Em chính là món quà tuyệt vời nhất mà anh có được." Lục Chi Hề xoa đầu cô.
Tâm trạng Lục Tú hiếm khi tốt như vậy, thấy chú cún mặc bộ đồ nỉ xinh xắn chạy từ hành lang ra, trên cổ còn đeo chiếc vòng cổ lấp lánh, bà liền bế thốc cô vào lòng.
"Bé cưng xinh đẹp quá."
Antony đứng bên cạnh cũng hùa theo: "Em nuôi nó khéo thật đấy, em yêu."
Mấy hôm trước ông ta đã về biệt thự ở, hôm qua là đêm Giáng sinh, cả nhà còn sang chỗ ông cụ ăn cơm. Tưởng Huỳnh với tư cách là thành viên gia đình cũng được Lục Chi Hề ôm vào lòng, chụp ảnh chung với các thành viên khác trong gia đình.
Nhưng không khí náo nhiệt vui vẻ trong nhà kết thúc vào lúc gần trưa.
Bởi vì Antony thông báo đột xuất với Lục Tú rằng, bữa tiệc này sẽ có vài người không nằm trong danh sách khách mời đến tham dự.
Bao gồm cả bạn gái cũ Helen của ông ta.
Hiện tại bà ta đang hẹn hò với một đại gia công nghệ mới nổi, lần này sẽ cùng bạn trai dẫn theo hai đứa con trai đến tham dự tiệc.
"Đây chỉ là nhu cầu xã giao thôi, anh đang cân nhắc đầu tư vào công ty của bạn trai cô ấy."
Lục Tú vốn đang chải lông cho cún con, nghe tin này sắc mặt lập tức lạnh xuống, cười khẩy một tiếng.
"Hôm nay là sinh nhật Alex, không biết người ta lại tưởng là sinh nhật anh đấy, con ruột với con riêng nhét chung một chỗ, thật không biết xấu hổ."
Antony biết mình đuối lý, nhưng Lục Tú nói chuyện khó nghe quá, ông ta dỗ dành hai câu, thấy bà không nguôi giận liền lười giả bộ nữa, đứng dậy rời khỏi phòng khách.
Lục Tú đặt chú cún xuống đất, mặt không cảm xúc quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tưởng Huỳnh ư ử một tiếng với Lục Tú. Lục Tú hơi nghiêng đầu, mi mắt rũ xuống, giữa đôi lông mày lạnh nhạt thoáng hiện lên ánh nước.
"Đưa puppy đi đi, hôm nay đông người, đừng để nó chạy lung tung." Bà nói với Lục Chi Hề một câu, rồi lại bình tĩnh quay đầu đi.
Tưởng Huỳnh được Lục Chi Hề đư.🅰️ ✅.à.🅾️ một thư phòng nhỏ ở tầng một.
"Lát nữa khách đến rồi, lát nữa anh quay lại với em sau nhé."
Thấy cậu định đi, cô vô thức cắn lấy ống tay áo cậu, ngồi trên sô pha lo lắng nhìn cậu.
Lục Chi Hề nhìn cô 2 giây, sau đó cười cười, "Đừng lo, anh ổn mà."
Cậu thật sự ổn chứ?
Tưởng Huỳnh là người ngoài cuộc, nghĩ đến việc con riêng sẽ đến dự tiệc sinh nhật, trong lòng cũng cảm thấy rất khó chịu.
Thấy Lục Chi Hề không nói nhiều, cô cũng không hỏi thêm, yên lặng ở trong thư phòng xem phim hoạt hình.
Ở đây có một cửa sổ rộng, tầm nhìn cực tốt, nhìn ra ngoài là vườn hoa sau biệt thự, đối diện là một mảng cửa kính sát đất, có thể nhìn thấy phòng khách đang tổ chức tiệc.
Qua trưa, khách khứa dần dần đến đông đủ, những cặp vợ chồng ăn mặc sang trọng cùng những đứa con chải chuốt đẹp đẽ của họ vừa thưởng thức tiệc trà chiều vừa trò chuyện, trong đám trẻ con còn có Zach mà cô từng gặp ở sân tennis.
Tưởng Huỳnh nằm bò bên cửa sổ, cố gắng tìm kiếm bóng dáng Lục Chi Hề, bỗng nhiên chạm mắt với một cậu bé đối diện.
Cô không biết đứa trẻ đó, rất nhanh dời ánh mắt đi, nhưng không ngờ một lát sau, đứa trẻ đó men theo hành lang đi tới thư phòng nhỏ.
Cửa sổ bị gõ nhẹ, đứa trẻ đó cách lớp kính tò mò nhìn cô.
Tưởng Huỳnh cũng ngồi dậy quan sát kỹ cậu bé, tóc xoăn màu nâu, da trắng, mắt xanh, khi cười nhe răng trông giống hệt Antony.
Trong lòng cô dâng lên một suy đoán, vô thức nhíu mày lại.
Người hầu nhận ra đứa trẻ bên ngoài, dùng giọng điệu lịch sự nói: "Simon, nơi này không phải chỗ tổ chức tiệc hôm nay đâu."
"Tôi biết, nhưng tôi chỉ muốn xem con chó bố mua thôi."
"Nó rất dễ bị hoảng sợ, Alex không cho người khác vào đâu."
Simon tiếc nuối nhìn chú cún qua cửa kính: "Được rồi."
Nói xong, cậu bé lại tiến gần cửa sổ hơn một chút, bốn mắt nhìn nhau với chú cún.
"Mày đáng yêu lắm."
Simon cười cười, bỗng nhiên hạ giọng nói: "Tiếc là một con chó con của chó cái, bố tao thực ra chẳng thích chúng mày tẹo nào đâu."
Tưởng Huỳnh sững sờ một chút, sau đó chằm chằm nhìn cậu bé sau cửa sổ.
Trên mặt cậu bé mang theo nụ cười khiêu khích, trút sự khinh thường đối với hai mẹ con Lục Chi Hề lên đầu một chú chó con vô tội.
Cô bỗng nhiên quay người, nhảy xuống bệ cửa sổ bắt đầu cào cửa.
Người hầu ngạc nhiên nói: "Puppy, mày muốn ra ngoài sao?"
Simon cũng rất bất ngờ, tựa vào bên cửa sổ nói: "Nhìn kìa, nó thích tôi lắm, cho nó ra đi."
Thấy Tưởng Huỳnh điên cuồng cào cửa, người hầu sợ cô chạy lung tung, bế cô lên rồi mới mở cửa.
Chú cún vừa nhìn thấy cậu bé, miệng nhỏ há ra, lộ ra hàm răng nanh nhọn hoắt, bày ra vẻ mặt hung dữ, dùng tiếng chó mắng cậu bé vài câu.
Nói xấu sau lưng người khác, đồ không biết xấu hổ!
Thực ra Tưởng Huỳnh vốn chỉ muốn dọa cậu bé một chút, để cậu bé đừng nói lung tung nữa.
Nhưng không ngờ cậu bé này hơi nhướng mày, thế mà đưa tay giật cô ra khỏi lòng người hầu, bắt đầu kéo 𝒷í●m tóc của cô.
Đau đau đau!
Tưởng Huỳnh theo bản năng tự vệ, không nhịn được giơ móng vuốt đ●ạ●𝓅 ɱạ𝓃●𝐡 một cái, há miệng cắn xuống.
Hành lang vang lên một tiếng thét thảm thiết, ngay sau đó là tiếng hét chói tai của người hầu.
Nơi này cách phòng tiệc quá xa, không ai nghe thấy động tĩnh. Người hầu nhìn thấy chú cún con vốn hiền lành đáng yêu bỗng nhiên nổi điên, cũng không dám bế lại nữa, vội vàng chạy đến phòng khách tìm người giúp.
Tưởng Huỳnh không ngờ người hầu lại bỏ chạy.
Lúc này còn lại một mình, cô bắt đầu thấy sợ hãi, nhanh chóng lao vào thư phòng.
Simon dường như đã phản ứng lại, sải bước đuổi theo phía sau cô.
Chiều cao của một cậu bé đối với thân hình nhỏ nhắn của cún con chẳng khác nào người khổng lồ. Tưởng Huỳnh nghe thấy tiếng bước chân dồn dập và nặng nề vang lên phía sau, hoảng loạn chui tọt vào khe hở dưới giá sách.
Chui lọt không đây?
Biết thế đã không ăn nhiều cho béo thế này...
Cô dùng cả bốn chân điên cuồng bò loạn xạ, cuối cùng cũng trốn vào được khe hở dưới giá sách ngay trước khi Simon kịp tóm lấy chóp đuôi cô 1 giây.
Simon đá mạnh vào giá sách, sau đó qua lớp kính trong suốt trên giá sách nhìn thấy trên mặt mình có hai lỗ ⓜá_ц chói mắt kinh người.
Con chó này dám cắn mặt cậu ta!
Cậu bé tức giận nói: "Chó giống hệt chủ, bề ngoài giả tạo, bên trong khiến người ta buồn nôn."
Nói rồi Simon ngồi xổm xuống, cố gắng thò tay vào khe hở để bắt cún con.
Dưới đáy giá sách tối om, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt lọt qua khe hở, bàn tay bên ngoài vừa thò vào đã che khuất toàn bộ ánh sáng.
Tưởng Huỳnh trong lòng sợ hãi, co rúm mình vào trong góc, tay cậu ta quờ quạng trúng cô, cô liền dùng sức cắn.
Lại bị cắn thêm một phát, Simon càng thêm tức giận, động tác mạnh bạo hơn, làm giá sách rung lên bần bật.
Cậu ta càng giận, Tưởng Huỳnh càng sợ, lực cắn lại càng mạnh.
Mùi ɱ●á●υ tanh nồng tràn ngập trong miệng, cô thấy buồn nôn, nước mắt bắt đầu dâng lên trong mắt.
Khi Lục Chi Hề vội vã chạy tới, cậu nhìn thấy Simon đang tức giận lôi kéo cái gì đó dưới giá sách. Cậu bước nhanh lại gần, sau đó nhìn thấy vết 𝐦●á●⛎ trên mặt cậu ta.
Thoáng nghe thấy tiếng gầm gừ sợ hãi của chú cún con dưới gầm.
Lý trí trong nháy mắt tan biến.
Lục Chi Hề vươn tay, túm lấy tóc Simon, kéo mạnh cậu ta ra ngoài, sau đó đè đầu gối lên bụng cậu ta.
"Anh làm gì thế?! Chó của anh cắn em, anh còn định đánh em à? Bố sẽ giận đấy!"
Cậu cụp mắt xuống, hàng mi dài đổ bóng râm lạnh lẽo lên khuôn mặt trắng nõn non nớt.
Trên mặt Simon có hai lỗ 𝐦á·𝖚 nhỏ.
Cô ấy dịu dàng biết bao, tên khốn nạn này đã làm gì mới khiến cô ấy phải mở miệng cắn người chứ?
Lục Chi Hề nghĩ vậy, tay trái túm chặt cổ áo Simon, tay phải nắm chặt thành quyền, khớp xương trắng bệch, sau đó 𝐡ⓤ.𝖓.𝐠 ♓.ă.п.ⓖ đấm xuống.
Tưởng Huỳnh biết là Lục Chi Hề đến, nhưng không dám chui ra khỏi giá sách, chỉ nằm rạp trong khe hở lén nhìn.
Cô chưa từng thấy cậu tức giận như vậy bao giờ, cú đấm giáng xuống vừa nặng nề vừa tàn nhẫn.
Khi cô nhìn thấy Lục Chi Hề mặt không cảm xúc nhấc chiếc đèn bàn bằng kim loại trên bàn trà cổ bên cạnh lên, cô không nhịn được kêu lên một tiếng.
"Gâu!"
Cánh tay đang giơ đèn bàn của Lục Chi Hề khựng lại, đảo mắt nhìn, thấy một cái đầu cún con dính đầy 𝖒á.𝐮 đang chen chúc trong khe hở dưới giá sách nhìn mình.
"Puppy."
Cậu cuối cùng cũng buông Simon ra, đứng dậy đi bế chú cún từ dưới giá sách ra.
Vẻ mặt lạnh lùng vừa rồi biến mất, Lục Chi Hề lại trở về dáng vẻ thường ngày.
Cậu nâng khuôn mặt lấm lem của chú cún lên, sau khi xác định cô không sao, hàng mi run run, mũi đỏ lên, trong mắt thế mà lại rơi vài giọt nước mắt.
Cậu thực sự bị dọa sợ rồi.
Vở kịch này kết thúc khi ông cụ Williams đứng ra giải quyết.
"Bảo chúng nó cút ra ngoài." Ông cụ chỉ vào cặp song sinh và mẹ của chúng, nói với Antony.
Lục Chi Hề ôm cún con về phòng ngủ rửa mặt, nhẹ nhàng giải thích với cô: "Ông nội anh làm thế là để cho dượng và cô họ anh xem đấy, họ đang định làm cầu nối cho gia đình đầu tư vào châu Á."
Tưởng Huỳnh ngẩng đầu nhìn cậu, nhìn thấy sự trưởng thành không hợp tuổi trên gương mặt non nớt ấy.
Nhưng Lục Chi Hề không nói tiếp nữa, mà cúi đầu 𝖍·ô·ռ cô một cái.
Vừa rồi cún con đã dùng bàn phím gõ từng chữ kể lại đầu đuôi câu chuyện, còn nói cho cậu biết, cô thực ra đã sớm biết chuyện con riêng rồi.
Lúc cắn cậu ta em có hơi xúc động.
Nhưng những lời cậu ta nói thực sự khiến người ta rất tức giận!
Em luôn rất lo lắng cho anh.
"Đừng lo lắng, anh không để ý những người đó đâu. Cũng sẽ không chịu thiệt thòi từ tay họ đâu."
Lục Chi Hề dịu dàng v**t v* lưng cún con.
"Nhưng cảm ơn em đã ra mặt thay anh, puppy. Anh cũng sẽ luôn bảo vệ em."
Một khúc nhạc đệm kết thúc, bữa tiệc vẫn diễn ra bình thường.
Bánh kem được đẩy ra, bên trên cắm chín ngọn nến.
Tưởng Huỳnh được Lục Chi Hề ôm vào lòng, cùng cậu thổi tắt nến.
"Alex sinh nhật vui vẻ!"
"Giáng sinh vui vẻ!"
Phòng khách tràn ngập mùi thơm của bánh kem và rượu, náo nhiệt vô cùng.
Tưởng Huỳnh nhìn cây thông Noel lấp lánh ánh sáng rực rỡ trong góc.
Thời gian trôi nhanh thật, cô đến đây đã được một năm rồi.
Kim đồng hồ trên tường chậm rãi nhích từng nhịp, dường như đang đếm ngược thời khắc cô phải rời đi.
| ← Ch. 94 | Ch. 96 → |
