Truyện:Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi - Chương 09

Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi
Trọn bộ 99 chương
Chương 09
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Sau một cuối tuần hạnh phúc mà cũng đầy k*ch t*nh ở căn hộ của Lục Chi Hề, Tưởng Huỳnh vừa trở lại trường liền rơi ngay vào tuần thi mù trời mù đất.

Ngành tâm lý học ở trong mắt người ngoài thì phần lớn là đủ kiểu trắc nghiệm tâm lý linh tinh, nhưng thực tế sinh viên học tâm lý không chỉ phải đọc tài liệu, học lý thuyết, mà còn phải biết thiết kế nghiên cứu thực nghiệm, thậm chí còn đụng tới khoa học sinh học, toán học và máy tính, đủ loại lĩnh vực giao thoa.

Thế nên trong thời khóa biểu của Tưởng Huỳnh, ngoài mấy môn điển hình như "XX tâm lý học", còn có cả Giải phẫu học, Giải tích cao cấp, Thống kê và Mô hình thần kinh.

Cô sắp xếp cả hai môn Giải phẫu và Mô hình thần kinh vào kỳ này, ngoài ra còn thêm mấy môn lý thuyết phải học thuộc cả quyển dày cộp. Môn cuối cùng thi vào sáng Chủ nhật, bắt đầu lúc chín giờ, kết thúc lúc mười một giờ trưa.

Thi xong, Tưởng Huỳnh đeo balo bước ra khỏi tòa nhà giảng dạy, ngẩng đầu lên thì thấy hoa mắt.

Trời ơi, sao trên trời lại treo ba mặt trời thế này.

Cô lại cúi đầu xuống, bình tĩnh tiếp tục đi về ký túc.

Người học tâm lý sớm muộn gì cũng phát điên thôi.

Vì áp lực ôn thi, cả tuần qua cô cùng Chu An Ninh tìm được một phòng học nhỏ trong tòa số 5 để ôn tập, cùng ra cùng vào, cùng ăn cùng học, ôn tới tận khuya khi tòa đóng cửa mới về ký túc.

Mà về ký túc cũng chẳng phải để ngủ, nói đùa chứ, tuần thi ai mà ngủ được.

Cả tuần trôi qua, đến cả hơi thở của Tưởng Huỳnh cũng phảng phất mùi cà phê, ăn uống chỉ còn là phương tiện duy trì sự sống, còn Lục Chi Hề thì gần như không có thời gian gặp, chỉ còn lại đôi ba câu "chào buổi sáng" và "ngủ ngon" mỗi ngày.

Sau khi bị thi cử hành hạ, tinh thần lẫn diện mạo của Tưởng Huỳnh đều có thể nói là đặc sắc, mang thứ khí chất tuyệt diệu như vừa bò ra từ đống 𝐱●á●↪️ s●ố●ⓝ●🌀.

Vì muốn giữ hình tượng của mình trước mặt Lục Chi Hề, cô từ chối lời mời sang căn hộ của anh, vừa khéo Ngô Khê mời họ ngày mai sang nhà chơi, nên hai người hẹn nhau ngày mai gặp ở Thanh Thủy Đình luôn.

Về đến ký túc, Tưởng Huỳnh ngã xuống giường ngủ thẳng một giấc, giấc ngủ ngọt ngào đến mức khi mở mắt ra thì mặt trời đã lặn.

Chu An Ninh tối nay có tiệc nên đã ra ngoài, trong phòng ký túc yên tĩnh lạ thường.

Cô mở điện thoại ra xem, có hai tin nhắn WeChat.

Một tin từ Lục Chi Hề, dặn cô sau khi ngủ dậy nhớ ăn cơm.

Còn một tin khác là lời mời kết bạn.

"Hi, tôi là Lily."

Tưởng Huỳnh cố nhớ, mãi mới nhờ vào mái tóc vàng hồng trong ảnh đại diện mà nhận ra đây là ai.

Là cô gái hôm trước trong buổi tiệc, người từng muốn kết bạn với cô.

Cô bấm "chấp nhận".

Không bao lâu sau, đối phương gửi ngay một tin nhắn mới.

"Yeah yeah yeah! Cô đồng ý kết bạn rồi! Nhưng tuyệt đối đừng nói với anh Hề nhé, đây là bí mật nhỏ giữa hai đứa mình~"

Tưởng Huỳnh chẳng hiểu vì sao Lily lại muốn kết bạn, bị sự nhiệt tình và tự nhiên của đối phương làm cho hơi bối rối. Cô chào hỏi đôi câu rồi đi thẳng vào vấn đề, hỏi có chuyện gì.

Lily nói chỉ muốn làm bạn, rủ cô ra ngoài chơi.

Tưởng Huỳnh lịch sự trả lời "có dịp nhất định", nhưng Lily lại nhắn liền: hỏi cô hiện có đang ở Hoa Đại không, nếu có thì cô ta qua tìm.

Cũng thân quen quá mức rồi đấy.

Tưởng Huỳnh gửi cho cô ta đường dẫn đặt hẹn vào trường chính thức của Hoa Đại, bảo chỉ cần đăng ký là vào được.

Không ngờ Lily gửi lại một đoạn thoại, giọng pha accent ABC không chuẩn, Ⓜ️*ề*ɱ ⓜ*ạ*ı như đang làm nũng: "Nhưng tôi hay bị lạc lắm, ở trong nước lại không dùng được Google Map, tôi cần cô đi cùng mà~"

Cô thật không ngờ có một ngày mình lại bị một cô gái nũng nịu như thế. Trong thoáng chốc, cô không đoán nổi Lily thật sự muốn tới Hoa Đại chơi hay là "mượn cớ để tiếp cận".

Ngay khi cô còn đang lưỡng lự, Lily lại gửi thêm một tin nói cô ta đã đến cổng Hoa Đại rồi, bên cạnh chẳng có ai quen, không biết phải đi đâu.

Tưởng Huỳnh nhìn chằm chằm tin nhắn đó suốt năm giây, thở dài một hơi thật dài.

Cái người này đúng là chẳng theo lẽ thường chút nào.

Cuối cùng cô vẫn trả lời, xác nhận vị trí rồi vội vàng rửa mặt chải tóc, nhanh chóng chạy ra cổng trường.

Lily mặc áo phông rộng cùng quần short siêu ngắn, chân đi đôi giày sáng lấp lánh, trên tay cầm một hộp quà tinh xảo.

Vừa thấy Tưởng Huỳnh, cô ta nhào tới như gặp người thân, vui vẻ reo lên: "Tôi biết ngay cô sẽ ra đón mà! Cô đúng là người tốt bụng!"

Lily nói tự nhiên đến mức Tưởng Huỳnh không biết cô ta thật lòng hay chỉ nói cho có, đành bất đắc dĩ hỏi: "Cô đến đây làm gì?"

"Đến tìm cô chơi đó." Lily nhìn quanh một vòng, rồi hạ giọng hỏi: "Anh Hề không ở đây chứ?"

Sắc mặt Tưởng Huỳnh khựng lại: "Không, cô muốn tìm anh ấy thì cứ liên hệ trực tiếp đi."

"Tôi tìm cậu ấy làm gì? Cậu ấy còn không cho tôi gặp cô, tôi còn phải trốn cậu ấy đấy."

"Sao anh ấy lại không cho cô gặp tôi?" Tưởng Huỳnh nhớ lại hôm đó anh ngăn Lily xin WeChat của mình, thấy hơi kỳ lạ.

"Không biết, chẳng ai biết cậu ấy nghĩ gì nữa. Nhưng cô cứ nói là tôi đến tìm cô chơi cũng không sao, dù sao cậu ấg cũng đánh không trúng tôi được."

Lily đưa hộp quà trong tay nhét vào tay Tưởng Huỳnh, hớn hở nói: "Tôi còn mang quà cho cô nữa nè."

Vừa nhìn thấy logo Van Cleef & Arpels, Tưởng Huỳnh lập tức nhét lại túi vào tay Lily.

"Đắt quá, tôi không thể nhận đâu."

"Tôi mua rồi, cô cứ nhận đi mà."

"Tôi không đeo mấy loại trang sức này."

Tưởng Huỳnh thở dài: "Hơn nữa chúng ta mới gặp nhau có một lần thôi..."

Lily không ngu, hơi tiếc nuối nhận lại hộp quà: "Được rồi... vậy cô còn chịu dẫn tôi vào trường chơi không?"

Đã đến tận nơi, Tưởng Huỳnh cũng không thể bỏ mặc cô ta ngoài cổng.

Cô dẫn Lily đến nhà ăn lớn nhất của Hoa Đại, có ba tầng, tầng một và hai là tự chọn, tầng ba là nhà hàng Tây.

Ban đầu cô nghĩ kiểu người được nuông chiều từ nhỏ như Lily chắc sẽ không quen đồ ăn căn-tin, sẽ muốn lên tầng ba.

Ai ngờ Lily lại cực kỳ thích thú đi loanh quanh tầng một tầng hai.

Cô còn không ngờ hơn là Lily thật sự đến với tư cách "khách du lịch".

Và rõ ràng là đói thật, vì cô ta gọi hẳn một phần trung của lẩu cay, một bát tiết vịt om cay, năm xiên thịt cừu nướng, và một đĩa dưa hấu.

Ăn lấy ăn để.

"Thơm thật đó~" Lily vừa ăn vừa tấm tắc.

Tưởng Huỳnh chỉ gọi một phần cơm vịt quay đơn giản, ăn được vài miếng rồi buông đũa, chợt nhớ ra một chuyện.

"Cô lấy WeChat của tôi bằng cách nào vậy?"

"Thích Châu đưa cho tôi đấy."

Nghe đến cái tên này, Tưởng Huỳnh khẽ giật mình.

Cậu con trai tên Thích Châu này, cô không thể nói là không quen.

Cậu ta còn một thân phận khác, chính là em trai của Thích Văn, bạn trai cũ của Chu An Ninh.

Nhờ danh tiếng của anh trai, Thích Châu khi nhập học vào tháng Chín năm ngoái cũng được chú ý kha khá. Sau khi vào trường thì thay bạn gái thay liên tục, trong trường, ngoài trường đều có, cứ mỗi tháng đổi một người.

Tưởng Huỳnh có WeChat của cậu ta là vì hồi Chu An Ninh với Thích Văn chia tay quá ầm ĩ, chuyện còn truyền tới tai cha mẹ Thích Văn. Họ nhờ Thích Châu liên hệ với Tưởng Huỳnh, bảo cô khuyên Chu An Ninh bớt làm loạn một chút.

Khi ấy Thích Châu nói rõ mục đích xong, Tưởng Huỳnh liền cắt liên lạc, sau đó không qua lại nữa. Nếu không phải đêm hôm đó tại buổi tiệc ở Thanh Thủy Đình gặp lại Thích Châu, cô thậm chí còn chẳng biết Lục Chi Hề và Thích Châu có quen nhau.

Lần đó gặp quá bất ngờ, cô cũng chẳng kịp nghĩ gì. Bây giờ nghĩ kỹ lại, Tưởng Huỳnh lại thấy hơi kỳ quặc. Trong mắt cô, Lục Chi Hề và Thích Châu hoàn toàn không cùng một kiểu người.

"Đã quen với Thích Châu rồi, sao không tìm cậu ta mà lại tìm tôi?"

Lily nói: "Tôi với Thích Châu đâu có thân, nhưng kỹ thuật 𝒽ô_𝖓 của cậu ta thì khá lắm."

Câu trả lời này chứa lượng thông tin hơi bị lớn, Tưởng Huỳnh im lặng mất hai giây mới nói: "Hai người đều tụ tập ở nhà của Chi Hề, tôi còn tưởng các người là bạn thân."

"Dĩ nhiên không phải. Thích Châu lớn lên ở trong nước, lần trước tôi cũng mới gặp lần đầu. Còn về anh Hề ấy à, hồi trung học tôi và cậu ấy học cùng một trường tư. Mẹ tôi với mẹ cậu ấy là bạn thân, bố tôi và bố cậu ấy là đối tác làm ăn. Mỗi mùa hè hai nhà lại cùng nhau đến Southampton nghỉ mát."

Nghe qua cứ như thanh mai trúc mã.

Tưởng Huỳnh lặng lẽ ăn một miếng cơm.

Mái tóc vàng hồng của Lily cực kỳ bắt mắt, khiến mấy sinh viên đi ngang đều lén nhìn. Đúng lúc đó, có một nam sinh đến xin liên lạc.

Lily rất thoải mái cho luôn, đợi người kia đi rồi lại hất tóc, vẻ mặt đắc ý, rõ ràng rất hài lòng với sức hấp dẫn của mình.

Ăn gần xong, cô ta bốc một miếng dưa hấu, móng tay sơn bóng lấp lánh, rồi hứng thú hỏi Tưởng Huỳnh: "Mau kể đi, cô với anh Hề quen nhau thế nào? Ai tỏ tình trước, cô hay cậu ấy?"

Ánh mắt Lily tràn đầy phấn khích, trên mặt như viết to bốn chữ "nói mau nói mau".

Chuyện đó cũng chẳng có gì phải giấu, Tưởng Huỳnh thản nhiên đáp: "Là tôi."

"Wow!" Lily há hốc mồm tⓗ_à_ռ_𝐡 ♓ìп_♓ chữ O.

"Sau đó cậu ấy đồng ý luôn á? Trời ơi!"

Biểu cảm của cô ta quá khoa trương, khiến Tưởng Huỳnh bật cười: "Chuyện đó lạ lắm sao?"

Lily gật đầu lia lịa: "Cô biết hồi cấp ba có bao nhiêu cô gái muốn ngủ với cậu ấy không? Bây giờ cũng vậy đấy."

Một ngụm cơm của Tưởng Huỳnh suýt mắc ở cổ, bị cách dùng từ của cô ta làm cho sặc suýt ngất.

"Cậu ấy ở trong đội tennis, gương mặt như được thiên thần hô*ռ qua, cả con gái Á lẫn Âu đều mê, nhưng mà..."

Tưởng Huỳnh uống ngụm nước: "Nhưng mà sao?"

Lily cắn miếng dưa hấu, nhún vai: "Không sao cả, nói chung là cô giỏi ghê ấy, lấy được lần đầu của cậu ấy. Người như cậu ấy vốn dĩ rất khó lại gần. Năm ngoái cậu ấy còn bị thương vì đứa con riêng của cha mình, phải rút lui khỏi giải Masters ở Miami, ngay cả con chó cậu ấy nuôi cũng 𝖈h*ế*т. Khi đó chỉ cần nhìn thấy cậu ấy thôi là tôi đã sợ đến mềm cả chân rồi..."

Nói đến đây, dường như cô ta vẫn còn chút sợ hãi, không muốn nhắc thêm: "Nên cậu ấy chịu quen cô, chắc chắn là cô có gì đó rất đặc biệt."

Lily giơ ngón cái với cô: "Cô đỉnh thật đó."

"...Cái gì cơ? Con riêng? Bị thương? Bỏ giải?"

Tưởng Huỳnh ↪️*𝖍ế*🌴 lặng.

Lily nhìn ra phản ứng của cô, ngạc nhiên: "Cậu ấy chưa từng nói với cô à? Thế thì tuyệt đối đừng nhắc tới chuyện đó, đặc biệt là chuyện con riêng. Coi như tôi chưa từng nói gì nhé."

Im lặng vài giây, Tưởng Huỳnh gật đầu: "Ừ, tôi sẽ không nói."

Vì con riêng bị thương mà buộc phải rút lui.

Cô phải mất tận mười phút mới tiêu hóa nổi mấy chữ đó.

Chỉ nghe thôi cũng đủ biết đó là cú đả kích lớn đến mức nào.

Thành thật mà nói Tưởng Huỳnh vẫn luôn nghĩ Lục Chi Hề sống trong một gia đình ấm áp hạnh phúc, dù sao anh cũng được giáo dục tốt, lại xuất sắc, tính tình ổn định.

Không ngờ ở độ tuổi ấy mà anh đã từng trải qua chuyện như thế.

Chuyện như vậy, Lục Chi Hề không chủ động nói ra, cô dĩ nhiên sẽ không đi chạm vào vết thương của anh.

Ăn xong thì trời đã tối. Khuôn viên ban đêm đen kịt, Lily sợ bóng tối nên gọi điện cho tài xế đến đón.

Không lâu sau, một chiếc sedan màu đen chạy tới. Lily bất ngờ nhét túi quà Van Cleef & Arpels trong tay mình vào tay Tưởng Huỳnh, rồi lập tức chạy về phía xe.

Vừa chạy vừa nói: "Nhận đi mà! Chỉ là món quà nhỏ thôi, tôi thật sự muốn làm bạn với cô đấy, tôi rất thích cô!"

Cô ta còn gửi cho Tưởng Huỳnh một cái 𝐡·ô·ռ gió, rồi xoay người, "rầm" một tiếng đóng cửa xe lại.

Tưởng Huỳnh bật cười.

Lily quả thật đúng như bề ngoài của cô ta, hơi tiểu thư, hơi tự nhiên, nhưng thực ra chẳng có tâm cơ gì, mọi cảm xúc và suy nghĩ đều viết hết trên mặt.

Thật ra phần lớn thời gian cũng khá đáng yêu.

Cổng Bắc của Hoa Đại nằm sát bệnh viện trong trường. Tưởng Huỳnh vừa bước vào cổng trường đi được mấy bước, ngẩng đầu liền thấy mấy tòa nhà bệnh viện ngoài cổng Bắc chìm khuất trong bóng đêm.

Cô dừng lại, lặng lẽ đứng nguyên tại chỗ, nhìn về phía tòa nhà bệnh viện, bỗng nhớ ra vài chi tiết nhỏ mà trước đây cô từng bỏ qua.

Khi liên lạc với Lục Chi Hề vì chuyện đánh giá tâm lý, đã là cuối tháng Chín. Thời tiết Bắc Kinh khi đó bắt đầu se lạnh. Anh luôn đội mũ lưỡi trai, vành mũ kéo rất thấp, ăn mặc giản đơn, chỉ là áo thun mỏng và quần dài, cả người toát lên vẻ yên tĩnh.

Khi nói chuyện, anh sẽ cười rất lễ độ, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng phần lớn thời gian lại hơi trầm mặc.

Ngay cả bữa ăn anh mời cô vì chuyện đánh giá tâm lý, suốt cả bữa gần như chỉ có cô nói, còn anh im lặng lắng nghe.

Chuyện đánh giá kết thúc, cơm cũng đã ăn xong, vốn dĩ mối liên hệ giữa hai người nên dừng lại ở đó.

Nhưng chỉ ba ngày sau, Tưởng Huỳnh lại tình cờ gặp anh ở bệnh viện. Anh ngồi một mình trên hàng ghế hành lang trước khoa Y học thể thao, dáng người cao, gương mặt tuấn tú cực kỳ nổi bật.

Cô đi đến chào anh, lúc ấy mới biết anh nghe nói hôm nay có chuyên gia khám nên tới kiểm tra chấn thương vai.

Vì nghĩ đơn thuần là giúp đàn em, cô gửi anh kênh hẹn nội bộ của bệnh viện trường.

Hoa Đại có rất nhiều vận động viên chuyên nghiệp, có người là quán quân Olympic đã giải nghệ rồi vào học, cũng có người vừa là vận động viên trẻ vừa học tập vừa chuẩn bị cho các giải đấu trong và ngoài nước. Vì vậy trong bệnh viện trường thường có các chuyên gia thể thao đến khám định kỳ. Những chuyên gia này bên ngoài khó đặt lịch, nhưng trong bệnh viện trường lại dễ gặp.

Ngày hôm đó, Lục Chi Hề đã nói cảm ơn cô không biết bao nhiêu lần.

Nghĩ lại, hẳn là khi ấy anh vẫn còn mang hy vọng.

Một nỗi buồn dày đặc bỗng dâng lên trong lòng Tưởng Huỳnh.

Từ khi quen đến yêu Lục Chi Hề, tính ra thời gian cô biết anh không ngắn, nhưng thật ra hiểu biết của cô về anh lại quá ít ỏi. Thậm chí những điều duy nhất cô biết được đều là vô tình nghe người khác nhắc tới.

Cô không ngốc, cô cảm nhận được Lục Chi Hề không muốn nói. Nhưng cô thật sự mong rằng có một ngày mình có thể là người mà anh chịu tâm sự.

Nếu anh chịu mở lòng với cô, cô sẽ thấy rất vui.

Tưởng Huỳnh mở khung trò chuyện giữa hai người, tin nhắn dừng lại ở chỗ cô nói mình đi ăn tối, còn anh trả lời "Ừ".

Cô gõ một dòng chữ: "Em nhớ anh rồi."

Lục Chi Hề trả lời rất nhanh, nhưng lại hiểu sai ý của cô.

"Sao tự nhiên lại nói vậy?"

"Anh cũng muốn làm em. Tối nay đến căn hộ của anh đi."

Chương (1-99)