Ngoại truyện 6
| ← Ch.74 | Ch.76 → |
Khi Tưởng Huỳnh mở mắt, ánh nắng mờ ảo đã xuyên qua lớp vải lều chiếu vào. Cô loáng thoáng nghe thấy tiếng chim hót líu lo và tiếng suối chảy róc rách bên ngoài.
Nửa giường bên kia đã trống không, hơi ấm trong chăn cũng đã tan biến từ lâu.
Cô mơ màng nhớ lại lúc Lục Chi Hề dậy sáng nay, cô cũng đã tỉnh, nhưng buồn ngủ quá không mở nổi mắt, chỉ nhắm mắt hỏi anh mấy giờ rồi.
Lúc đó Lục Chi Hề cúi xuống ♓ô●n cô một cái, bảo còn sớm, nói cô cứ ngủ tiếp đi.
Thế là cô ngủ một mạch đến tận bây giờ.
Tưởng Huỳnh lục lọi trong chăn một hồi, tìm thấy điện thoại, mở ra xem, vậy mà đã giữa trưa rồi!
Trên WeChat có tin nhắn của Lục Chi Hề, nói bọn họ đi chèo thuyền từ sáng sớm, nghĩ đến việc cô sắp đến kỳ kinh nguyệt nên anh quyết định không gọi cô dậy. Anh còn chu đáo dặn dò cô chuyện ăn trưa và gợi ý những chỗ có thể đi chơi quanh khu cắm trại.
Cô không vội dậy ngay mà nằm lười trên giường một lúc, rồi lăn sang vị trí Lục Chi Hề đã nằm, chui vào trong chăn.
Màn hình điện thoại vẫn sáng, hiển thị những dòng tin nhắn quan tâm của anh.
Tưởng Huỳnh phải thừa nhận rằng, trong ký ức tuổi thơ thiếu thốn tình cảm của cô, hiếm khi có ký ức về việc "được chăm sóc". Khi yêu Lục Chi Hề và được anh chăm sóc chu đáo như vậy, cô có cảm giác được bù đắp chưa từng có.
Cảm giác này khiến lúc này cô đã bắt đầu nhớ Lục Chi Hề rồi.
Tưởng Huỳnh cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho anh: "Bao lâu nữa anh về?"
Có lẽ đang chèo thuyền không tiện xem điện thoại nên đầu dây bên kia mãi chưa trả lời.
Lần đầu tiên Tưởng Huỳnh cảm thấy hơi sốt ruột, xem đi xem lại WeChat mấy lần mới tắt màn hình đi thay quần áo.
Vừa bước ra khỏi lều, cô gặp ngay Hàn Hướng Thu.
"Dậy rồi à? Bạn trai cậu đặt bữa trưa rồi đấy, vừa mới tới."
Hàn Hướng Thu không kìm được khen ngợi Lục Chi Hề hết lời trước mặt cô: "Cậu dạy dỗ kiểu gì mà anh ấy chu đáo thế? Bạn trai tôi chỉ biết chuyển khoản với nói mồm thôi, chuyện chăm sóc người khác thì lười chảy thây. Có bảo mẫu thì còn đỡ, đi chơi riêng không có bảo mẫu, so với hai người các cậu, tôi ngứa mắt anh ta cⓗế*✝️ đi được."
Tưởng Huỳnh cười bảo cô chẳng làm gì cả, Hàn Hướng Thu liền khen cô có mắt nhìn người.
Đúng lúc này, cô nhận được tin nhắn WeChat của Lục Chi Hề.
"Chèo thuyền vừa xong, anh về ngay đây. Nhớ ăn trưa đi nhé."
Anh thực sự vô cùng cẩn thận, ngay cả việc trả lời tin nhắn chậm một chút cũng phải giải thích.
Gần cầu gỗ cạnh khu cắm trại là một con suối nhỏ trong vắt, giữa các khe đá có rất nhiều cá nhỏ màu đỏ bơi lội tung tăng.
Tưởng Huỳnh và Hàn Hướng Thu cùng chuyển ghế ra bờ suối ăn trưa. Ăn xong dọn dẹp qua loa rồi quay lại lều, vừa vặn thấy nhóm đi chèo thuyền đã trở về.
Chắc là ở điểm đích có chỗ thay đồ nên trên tay họ đều cầm theo quần áo ướt. Lily hào hứng trò chuyện với Thích Châu, Lục Chi Hề đi cùng Thích Văn và Ngô Dược, vừa đi vừa nói chuyện.
Lương Thần và Trình Tư Linh đi cuối cùng. Hai người cách nhau một đoạn khá xa. Trình Tư Linh mặt mày tái mét đi trước. Lương Thần đi sau, tóc tai ướt sũng, trán có vết thương, bước đi rất chậm, có vẻ đầu gối rất đau.
Tưởng Huỳnh vẫy tay chào họ: "Chèo thuyền vui không? Tôi và Hướng Thu đã gọi hamburger và pizza từ nhà hàng đến rồi đấy."
Lily nghe thấy có đồ ăn liền kéo Thích Châu chạy tới: "Tuyệt quá! Bọn tôi đói 𝖈♓ế●т mất!"
"Em ngủ ngon không? Ăn trưa chưa?" Lục Chi Hề đi tới ngồi xuống bên cạnh cô.
"Ăn rồi ạ." Tưởng Huỳnh ghé tai anh thì thầm: "Hôm nay chỉ có mình em ngủ đến tận trưa, lần sau không được thế nữa đâu đấy."
Lục Chi Hề ôn tồn nói: "Không sao đâu, đi chơi là để thư giãn mà, đâu nhất thiết phải dậy sớm."
Lương Thần không ngồi cùng mọi người ở khu lều chung mà lẳng lặng đi về lều của mình. Trình Tư Linh không về lều cùng cậu ta mà ngồi xuống cạnh Hàn Hướng Thu, im lặng ăn trưa.
"Lương Thần sao thế?"
Tưởng Huỳnh nhận ra tình trạng của cậu ta không ổn, lại thì thầm hỏi Lục Chi Hề.
"Lúc chèo thuyền cậu ta không cẩn thận bị rơi xuống nước, kiểm tra rồi không có gì đáng ngại đâu, chắc là mệt nên muốn nghỉ ngơi thôi." Lục Chi Hề thản nhiên nói.
Rơi xuống nước?
Tưởng Huỳnh hơi ngạc nhiên, tiếp tục thì thầm vào tai anh: "Thế này chẳng phải là gặp báo ứng rồi sao?"
Lục Chi Hề cười: "Đúng vậy, loại người như thế, đến ông trời cũng không nhìn nổi."
"Thế anh không bị thương chứ?" Tưởng Huỳnh kéo tay anh kiểm tra một lượt.
Lục Chi Hề cúi đầu: "Tối nay em giúp anh kiểm tra kỹ hơn nhé."
Nghe anh nói vậy, Tưởng Huỳnh lập tức ngồi thẳng dậy: "Tối nay phải ngủ sớm đấy."
Lục Chi Hề mặt không đổi sắc hỏi: "Tại sao?"
"Để dưỡng sức." Tưởng Huỳnh nghiêm túc nói.
Anh không nói được cũng không nói không được, lấy quả dâu tây bên cạnh đưa lên miệng cô: "Ăn hoa quả đi em."
Trình Tư Linh ngồi một bên lặng lẽ quan sát một vòng, ngoại trừ Tưởng Huỳnh và Hàn Hướng Thu không biết chuyện, những người còn lại đều coi như không có chuyện gì xảy ra.
Cô ấy cảm thấy hơi hoang mang, thậm chí nghi ngờ cảnh tượng sáng nay chỉ là ảo giác.
Nhà Lương Thần kinh doanh vận tải biển, có mấy công ty niêm yết. Gia đình làm ngành này không chỉ nhiều tiền mà tài nguyên xã hội cũng nhiều đến mức người thường không dám tưởng tượng.
Còn nhà cô ấy chỉ kinh doanh chuỗi siêu thị ở một thành phố hạng hai, dù tài sản cũng thuộc hàng top ở địa phương, nhưng đến Bắc Kinh, bước vào vòng tròn xã giao của những cậu ấm cô chiêu này thì gia thế như vậy hoàn toàn chẳng đáng nhắc tới. Lương Thần chính là người giàu nhất mà cô ấy có thể tiếp cận được.
Cô ấy không ngờ Lục Chi Hề dám hành hạ Lương Thần như con cháu trong nhà, mà những người khác lại dửng dưng như không.
Trình Tư Linh chỉ cần nhớ lại cảnh tượng lúc đó là thấy lạnh toát sống lưng, đầu óc choáng váng.
Dưới sông, Lục Chi Hề cả quá trình không nói một lời, chỉ bạo lực giẫm lên bắp chân Lương Thần, bắt cậu ta quỳ xuống lòng sông, ấn đầu cậu ta xuống nước cho sặc sụa hết lần này đến lần khác, rồi ngay trước khi cậu ta sắp ngất xỉu lại cho ngoi lên thở hai ba giây.
Đợi đến khi Lương Thần không nói nổi nữa, anh mới buông một câu: "Về thì bảo là mày bị ngã xuống nước, biết chưa?"
Thành thục đến mức không giống như lần đầu làm chuyện này, khác một trời một vực với vẻ ngoài ôn hòa, kiệm lời thường ngày của anh.
Dù thế nào đi nữa, Lương Thần cũng thật đáng đời.
Chuyện buổi sáng đã khiến chút thiện cảm còn sót lại của Trình Tư Linh đối với cậu ta tan biến sạch sẽ.
Trình Tư Linh ngước mắt nhìn về phía Tưởng Huỳnh và Lục Chi Hề.
Lúc này Tưởng Huỳnh đang cười nói với anh về chuyện vừa bắt được mấy con cá nhỏ dưới suối, còn giơ hộp nhựa trong suốt đựng cá cho anh xem. Lục Chi Hề kiên nhẫn và dịu dàng lắng nghe cô nói, còn khen cá con quả thực rất đáng yêu.
Tưởng Huỳnh có biết anh là người như vậy không?
Nếu Lục Chi Hề không dịu dàng như vẻ bề ngoài, liệu cô có bị bắt nạt không?
Nghĩ đến đây, Trình Tư Linh lập tức ngừng suy nghĩ. Chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến cô ấy, nếu lắm miệng, cô ấy sợ Lục Chi Hề sẽ tìm mình tính sổ.
Đến chiều, Lương Thần nói sau khi rơi xuống nước buổi sáng thấy trong người không khỏe, đã gọi xe nhà đến đón về. Trình Tư Linh đi cùng cậu ta vốn cũng không thân thiết với những người khác, xảy ra chuyện này cũng chẳng muốn ở lại nữa, dứt khoát đi về cùng.
Tưởng Huỳnh cùng Lục Chi Hề đi mua kem ở nhà hàng khu cắm trại về mới biết chuyện này.
"Cậu ta bị thương ở đầu gối, vừa nãy lại trút giận lên Tư Linh, chọc giận cả cô gái tính tình tốt như thế, hai người cãi nhau một trận rồi bỏ về luôn. Không có việc gì đâu, chúng ta cứ ăn uống chơi bời bình thường thôi."
Thích Văn cười nói.
Hai người đi rồi, bạn cắm trại ít đi. Vừa khéo ở khu cắm trại cách đó hơn ba trăm mét có một nhóm nhân viên văn phòng trẻ tuổi đến nghỉ ngơi, thấy bên này toàn trai xinh gái đẹp nên nổi lòng hiếu kỳ, mời họ cùng ăn tối và chơi trò chơi.
"Chơi trò Nhà Vua thế nào? Chúng ta chia làm hai nhóm, mỗi nhóm tám người, mỗi người rút một lá bài từ bộ bài gồm bảy lá số và một lá Vua. Người rút được lá Vua có thể yêu cầu tối đa hai người thực hiện hình phạt cùng một lúc."
Người tổ chức hoạt động là cô gái tóc ngắn ở khu cắm trại bên cạnh, làm việc tại một tập đoàn internet lớn ở Bắc Kinh, ăn nói dứt khoát, phong thái rất có tố chất lãnh đạo. Không biết có phải do thói quen ở công ty hay không mà cô gái này khi giới thiệu bản thân cũng dùng biệt danh:
"Cứ gọi tôi là Tiền Đa Đa!"
Ở giữa khu cắm trại có một khoảng sân rộng lát gỗ, bốn phía cây cối xanh mát bao quanh, trên sân bày rất nhiều ghế xếp cho khách ngồi trò chuyện.
Tưởng Huỳnh và Lục Chi Hề nhập bọn tham gia trò chơi, chọn một chỗ ngồi ở rìa ngoài, nhưng đến khi chơi lại trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Tiền Đa Đa cầm lá bài Vua trên tay, cười nói: "Mọi người đều thích cặp đôi có nhan sắc cực phẩm này, phạt hai bạn làm gì cho hay nhỉ?"
Cô gái ngồi bên cạnh cũng làm việc tại công ty internet, biệt danh là Tương Ngọc, vì chồng cô ấy họ Bạch. Vợ chồng cô ấy cũng đến đây chơi, hai người mới cưới, nhìn thấy cặp đôi trẻ tuổi thì lập tức nảy sinh cảm giác yêu mến.
Tương Ngọc đề nghị: "Phạt hai bạn uống rượu giao bôi đi."
"Ý kiến hay!" Tiền Đa Đa lập tức cầm chai bia lên.
Tưởng Huỳnh nghe thấy hình phạt này liền dở khóc dở cười: "Rượu giao bôi? Thật à?"
Cô và Lục Chi Hề về cơ bản ít khi ⓣh-â-п Ⓜ️-ậ-🌴 trước mặt người ngoài, đột nhiên nghe thấy yêu cầu này, cô lập tức cảm thấy hơi ngại ngùng.
"Xin lỗi, cô ấy không uống rượu."
Lục Chi Hề bỗng nhiên lên tiếng.
Ngay khi Tưởng Huỳnh tưởng anh định từ chối thì lại nghe anh nói tiếp: "Đổi thành Coca đi."
Trọng điểm của rượu giao bôi nằm ở hành động giao bôi, chẳng ai quan tâm trong cốc đựng thứ gì.
Hai nhóm người vốn ngồi thành hai vòng tròn riêng biệt, khi họ cầm cốc lên, vòng tròn bên kia lập tức bị tiếng ồn ào thu hút sự chú ý.
Lily từ xa ngó sang, biết họ định làm gì liền trở thành người cổ vũ nhiệt tình nhất, cô nàng còn lôi điện thoại ra tanh tách chụp ảnh và quay video.
Tưởng Huỳnh vốn da mặt mỏng, trước đây ở trường thuyết trình hay phát biểu trong cuộc họp nhóm đều phải chuẩn bị tâm lý từ sớm, lúc này ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào cô và Lục Chi Hề, chẳng mấy chốc mặt cô đã đỏ bừng.
Cô cầm cốc, vừa ngước mắt lên đã thấy Lục Chi Hề đang nhìn cô chăm chú bằng ánh mắt nghiêm túc.
Thôi xong, tim lại bắt đầu đập nhanh rồi.
Không khí tràn ngập mùi hương thanh mát của cây cỏ và đất ẩm, gió núi thỉnh thoảng thổi qua làm xào xạc bụi cây, ánh nắng rực rỡ chiếu rọi.
Cánh tay cô và cánh tay Lục Chi Hề nhẹ nhàng c·ọ ❎á·† khi đan vào nhau, dấy lên cảm giác ngứa ngáy khe khẽ, sau đó dán chặt vào nhau.
Coca lạnh trong cốc sủi bọt li ti, uống vào miệng như pháo hoa nổ lách tách trên đầu lưỡi, nhảy nhót điên cuồng.
Mọi người nhao nhao huýt sáo, có người tò mò hỏi: "Hai bạn bao nhiêu tuổi rồi? Có định kết 𝐡●ô●𝓃 không?"
Nghe câu hỏi này, Lục Chi Hề vô thức nhìn sang Tưởng Huỳnh, lập tức nghe cô cười đáp: "Nói chuyện này còn sớm quá, anh ấy mới 18 tuổi thôi."
Ánh mắt anh đột nhiên cứng lại.
"Trẻ thế á? Tình yêu sinh viên đúng là không dễ dàng gì." Người kia cảm thán.
Câu nói này gợi lên sự đồng cảm của những người đã đi làm, Tương Ngọc nói: "Tôi và chồng tôi Lão Bạch cũng yêu nhau từ thời sinh viên đấy, hai đứa yêu nhau sáu năm, bốn năm đại học hai năm cao học, tốt nghiệp xong là cưới luôn."
Lão Bạch tiếp lời: "Đúng vậy, những đôi như chúng tôi mà không cưới thì cơ bản là chia tay hết."
Tiền Đa Đa xúc động: "Bạn bè tôi nhiều người cũng thế, hoặc là qua một hai năm thì nhanh chóng kết 𝐡·ô·𝖓 với người khác, hoặc là cứ độc thân mãi đến 30 tuổi vẫn chưa tìm được đối tượng."
Một nhóm người từng trải bắt đầu bàn tán về những chuyện tình cũ, không ít lời than thở, rồi lại quay sang nói với hai người: "Hai bạn đẹp đôi quá, nhất định phải ở bên nhau thật tốt nhé!"
Tưởng Huỳnh cười gật đầu, không nói gì thêm.
Đêm đó ở biệt thự nhà Lục Chi Hề, sau khi biết thái độ của anh đối với ⓗ_ô_ⓝ nhân, cô đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng nhìn nhận chuyện này thoáng hơn.
Cô rất thích Lục Chi Hề, rất tận hưởng cảm giác được ở bên anh, nhưng Lục Chi Hề nói cũng đúng, họ còn quá trẻ, bàn chuyện tương lai là quá xa xỉ, chi bằng cứ gác chuyện này sang một bên, tận hưởng hiện tại thật tốt đã.
Hợp nhau thì tự nhiên sẽ tiếp tục bên nhau. Nếu không hợp... thì tính sau vậy.
Dù sao cô cảm thấy hiện tại họ ở bên nhau rất vui vẻ.
Lục Chi Hề bỗng cúi đầu, thì thầm vào tai cô: "Thực ra ở bang New York, đủ 18 tuổi là có thể đăng ký kết hô●𝐧 rồi."
Tưởng Huỳnh kinh ngạc quay đầu nhìn anh: "Không sao đâu, em không để ý chuyện này, em nghĩ thông rồi mà."
Lục Chi Hề sững sờ trong giây lát, nhận ra Tưởng Huỳnh nghĩ rằng anh đang dỗ dành cô.
Tối nay mọi người đều chuyển vào biệt thự trong khu cắm trại. Ăn tối xong, họ ở lại biệt thự chơi game và trò chuyện. Tưởng Huỳnh và Lục Chi Hề chơi hai ván rồi ra xích đu ngoài sân hóng gió.
Các khu vực khác nhau của khu cắm trại này được phân bố theo hình ruộng bậc thang. Từ góc độ của họ nhìn xuống, vừa khéo có thể thấy từng mảng ánh đèn lấp lánh từ khu lều trại rải rác trong núi như những chiếc lá vàng.
Tưởng Huỳnh cảm thán: "Đi chơi thoải mái thật, nếu ngày nào cũng được sống thế này thì tốt biết mấy."
Nói xong, cô nhận thấy Lục Chi Hề im lặng bất thường, như đang trầm tư điều gì, bèn hỏi: "Sao thế anh?"
Lục Chi Hề hoàn hồn, chuyển ánh mắt sang cô, chậm rãi mở miệng: "Em có muốn nói về chuyện lúc chiều không?"
"Chuyện gì cơ?"
"Chuyện kết 𝐡ô·𝓃 ấy, anh không nói đùa đâu."
Tưởng Huỳnh lộ vẻ ngạc nhiên.
Mới cách đêm họ ngủ lại ở Thanh Thủy Đình có nửa tháng, sao suy nghĩ của anh lại thay đổi nhanh như vậy?
"Đêm đó anh nói đúng mà, chúng ta bây giờ đều đang đi học, hơn nữa em mới năm hai, anh sắp nộp hồ sơ cao học, đi học, đi làm đều là những biến động lớn trong đời, bây giờ bàn chuyện này quả thực là quá sớm."
Tưởng Huỳnh nghiêm túc giải thích với anh, sau đó mỉm cười ghé sát lại ⓗô●ռ anh một cái: "Nhưng biết anh có ý nghĩ này, em rất vui. Sao tự nhiên anh lại nghĩ thế?"
Lục Chi Hề nhìn cô chăm chú: "Bởi vì anh nhận ra đêm đó anh nói không đúng, làm không tốt, anh muốn rút lại những lời đó."
"Không sao đâu, em biết đêm đó anh vì sự xuất hiện của Danny nên tâm trạng không tốt, nhưng lời anh nói thực sự có lý. Chúng ta cứ đi từng bước một là được mà."
Cô quan tâm và bình tĩnh như vậy, nhưng Lục Chi Hề lại hy vọng cô có thể bốc đồng hơn một chút đối với chuyện này.
Nhưng nếu Tưởng Huỳnh không bình tĩnh như vậy, cô cũng sẽ không kịp thời tránh xa loại người như Lương Thần - kẻ bề ngoài hào nhoáng nhưng bên trong thối rữa như cái bồn cầu sơn son thếp vàng.
Lục Chi Hề nhớ lại dáng vẻ lý trí của cô khi phân tích về Lương Thần tối qua, trong lòng lại dâng lên nỗi bất an.
Liệu có một ngày, Tưởng Huỳnh cũng sẽ phân tích nhân cách của anh như vậy không?
Trong mơ, cô đã làm như vậy.
Anh nhớ ra chuyện đó.
Không chỉ vậy, cuối cùng cô còn đưa ra quyết định tuyệt tình với anh.
Vừa trở về phòng ngủ, đèn còn chưa kịp bật, Tưởng Huỳnh đã bị ép vào tường ♓ô-𝓃-.
Tư thế mang tính áp chế, lực đạo mạnh mẽ.
Cô không thở nổi, quay mặt đi né tránh, nụ 𝖍·ô·n lập tức rơi xuống tai và cổ cô.
"Hôm nay em hơi mệt."
Nhận ra xu hướng sự việc tiếp theo, Tưởng Huỳnh lập tức đẩy anh ra, nhanh chóng lấy quần áo sạch từ trong vali rồi chạy vào phòng tắm.
Cách cánh cửa, cô vừa c** q**n áo vừa nhấn mạnh với người bên ngoài: "Đêm nay không làm đâu, thật sự không làm! Nếu anh..."
Lời còn chưa dứt, cửa phòng tắm đã bị mở ra từ bên ngoài.
Lục Chi Hề bế ngang người cô đặt lên bàn đá cẩm thạch rộng rãi, hai tay chống hai bên người cô, dùng đôi mắt màu hổ phách tuyệt đẹp nhìn cô chăm chú.
"Nhưng mà anh rất muốn làm với em."
Giọng điệu rất 𝐦ề_𝖒 〽️_ạ_ı, như đang cầu xin sự đồng tình của cô.
| ← Ch. 74 | Ch. 76 → |
