Không được khóc
| ← Ch.094 | Ch.096 → |
Suốt một ngày Tạ Trì không ăn gì, Fujita Seino đích thân bưng thức ăn vào, ngồi xuống bên cạnh cô, giơ bát kề sát mặt cô: "Ăn đi."
Tạ Trì ôm gối ngồi đó không động đậy, mặt hướng về phía cửa sổ, không thèm liếc nhìn anh ta lấy một cái.
"Em sợ anh hạ thuốc để bỏ đứa bé sao?" Fujita Seino hạ tay xuống, "Anh có thể dùng vũ lực để kết liễu nó, không cần phải dùng đến thủ đoạn hèn hạ như vậy. Chỉ cần em không chịu phá thai, anh sẽ không làm hại em."
Thấy Tạ Trì hoàn toàn không mảy may lay động, anh ta lại xót xa vì cô đã lâu không ăn uống, đành phải dùng lời lẽ nhẹ nhàng dỗ dành: "Em ngoan ngoãn ăn cơm đi, đám đồng đảng của em, anh có thể thả một người."
Tạ Trì ngước lên nhìn anh ta.
"Thả người phụ nữ bị thương nặng kia trước đi, anh thấy cô ta hơi quen mặt, hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải?" Thấy Tạ Trì không nói gì, anh ta lại tiếp tục: "Cô ta mà không được cứu chữa ngay, nếu vết thương mà nhiễm trùng thì không sống được bao lâu nữa đâu."
Fujita Seino bưng bát cháo lên: "Không có thuốc đâu, yên tâm."
Tạ Trì bưng bát cháo, bắt đầu ăn từng miếng lớn.
"Ăn chậm thôi, còn có cả điểm tâm em thích nữa này." Anh ta gắp một miếng bánh xốp đưa đến bên miệng cô, Tạ Trì trực tiếp dùng tay cầm lấy ăn.
Thấy vậy, anh ta lộ vẻ vui mừng, mãn nguyện nói: "Em muốn ăn gì cứ nói với anh, anh sẽ đi mua cho em."
Tạ Trì nhanh chóng ăn sạch miếng bánh và bát cháo: "Xong rồi, thả người đi."
"Đừng vội." Fujita Seino nhìn cô bằng ánh mắt tràn đầy tình ý: "Em hô_ռ anh một cái, anh sẽ thả thêm một người nữa."
Tạ Trì im lặng không đáp.
"Sợ anh không giữ lời chứ gì? Vãn Chi, anh nói được làm được."
Tạ Trì г_ư_ớ_𝓃 пℊư_ờ_1 tới 𝖍ô*n nhẹ vào vai anh ta một cái, rồi nhanh chóng rụt lại: "Anh không nói là ⓗô*п chỗ nào."
Fujita Seino bật cười: "Được."
Trong phòng có điện thoại, anh ta trực tiếp gọi đến Hồng Công Quán: "Thả hai người phụ nữ đó ra, cả đứa nhỏ nữa, đưa bọn họ về nhà."
Anh ta gác máy, quay lại ngồi cạnh Tạ Trì: "Đây coi như là phần thưởng dành cho em. Chỉ cần em luôn nghe lời, ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, anh có thể cho em bất cứ thứ gì."
"Vậy còn Koike..."
"Ngoại trừ hắn." Fujita Seino không muốn nghe thấy cái tên này từ miệng cô, anh ta nắm lấy tay cô: "Đừng để hắn phá hỏng buổi tối tuyệt vời này."
Tạ Trì gạt tay anh ta ra, tiếp tục ôm gối ngồi đó.
"Em không cần phải bày ra dáng vẻ đề phòng như vậy, anh đã nói là sẽ không làm hại em." Fujita rút chìa khóa mở xích chân cho cô: "Trong ngục vẫn còn ba người nữa, em có muốn cứu họ không?"
"Lại muốn tôi làm gì nữa?"
"Đêm nay ngủ với anh."
"Không đời nào."
"Chỉ ngủ thôi, anh ở bên này, em ở bên kia." Fujita Seino đi ra ngoài, khi trở lại, trên tay anh ta đã cầm một khẩu súng: "Nếu em không yên tâm thì có thể để cái này dưới gối."
Fujita Seino ở lại trong phòng Tạ Trì, anh ta nằm yên vị ở phía bên kia giường, mắt không rời khỏi bóng lưng cô. Mãi đến nửa đêm, anh ta bất chợt xích lại gần, muốn ôm lấy eo cô.
Có một kẻ điên nằm bên cạnh, Tạ Trì không tài nào chợp mắt nổi.
Vừa thấy động tĩnh, cô định bật dậy ngay lập tức.
Fujita Seino ghì chặt lấy cô.
Tay Tạ Trì luồn xuống dưới gối tìm súng.
"Đừng động đậy, để anh ôm một lát thôi."
"Thả thêm một người nữa đi."
Fujita cười khẽ: "Được."
Tạ Trì không vùng vẫy nữa, mặc cho anh ta ôm.
Fujita Seino vùi mặt vào tóc cô: "Anh có thể cho em giữ lại đứa bé, nhưng nó phải mang họ của anh."
"Nằm mơ đi."
Anh ta không hề nổi giận, 𝐡·ô·п lên tóc cô một cái: "Ngủ đi, anh chuẩn bị nằm mơ đây."
...
Trời vừa hửng sáng, Fujita Seino đã đến ngục tối để thăm Hà Phong. Cả đêm hôm qua anh ta không ngủ, quầng mắt thâm đen, trông có vẻ phờ phạc.
Anh ta mang theo đồ ăn sáng, hai túi bánh bao áp chảo vẫn còn nghi ngút khói.
Hai tay Hà Phong vẫn bị xích sắt treo lên, lúc này cổ tay đã bị mài đến mức 𝐦-á-⛎ thịt nhầy nhụa.
Fujita Seino lấy một cái bánh ra, đưa đến bên miệng Hà Phong: "Chắc là chưa được ăn gì đúng không? Đói lắm rồi phải không?"
Hà Phong nhắm mắt, không hề lay chuyển.
Fujita Seino rụt tay lại, tự mình ăn: "Trước khi ↪️·𝖍·ế·𝐭 đói thì có lẽ mày đã bị tao đ·á𝐧·♓ 𝖈·ⓗế·𝐭 rồi, nên tuyệt thực chẳng có ý nghĩa gì đâu."
Anh ta nuốt miếng thức ăn xuống, đi đến cạnh bàn lau sạch tay, nhìn thấy một hàng kim bạc trên bàn: "Vãn Chi là thợ may, cô ấy đã từng may quần áo cho mày chưa?"
Hà Phong không đáp một lời.
Fujita Seino quay đầu nhìn anh, tùy ý nhặt lên một cây kim lên, bước về phía anh: "Đêm qua chúng tao đã ngủ với nhau, cô ấy thơm thật."
Cơ hàm Hà Phong 💲𝒾ế●† 𝐜𝒽ặ●𝐭 lại, anh chậm rãi mở mắt ra.
Fujita Seino thưởng thức ánh mắt hung tợn của anh, trong lòng cảm thấy vô cùng khoái trá. Anh ta giơ tay định đ-â-ɱ cây kim vào mắt Hà Phong, nhưng Hà Phong cứ nhìn trân trân vào anh ta, cả mí mắt cũng không thèm chớp lấy một cái.
Mũi kim dừng lại ngay trước con ngươi của anh, Fujita Seino cười nói: "Mày đúng là chẳng biết sợ là gì."
Anh ta hạ tay xuống: "Thôi, tạm thời không đâ·𝐦 mù mắt mày, phải cho giữ đôi mắt này lại chứng kiến cảnh tao và cô ấy â.𝐧 á.ı, chứng kiến tao và cô ấy kết hô𝖓●, rồi nhìn thấy đứa con hoang của mày gọi tao là cha."
"Cô ấy sẽ không bao giờ lấy mày."
"Vậy thì chúng ta cứ cược thử xem." Fujita Seino giật mạnh chiếc khăn quàng cổ trên vai anh xuống: "Đêm qua mẹ mày đã đến cầu xin tao đấy, dù sao cũng là bề trên, tao cũng phải nể mặt đôi chút. Nhưng bà ấy đến quá muộn, nhân viên nghe lén không có ở đó, nghe bọn lính gác nói lại thì mày đã hét lớn một câu 'Ông đây là người Trung Quốc'."
Anh ta hơi nhíu mày: "Người của tao vẫn luôn điều tra mày, gần hai mươi năm ở Trung Quốc của mày quả thực sạch sẽ quá mức. Hơn nữa tao phát hiện ra, hễ nơi nào có mày xuất hiện là nơi đó sẽ có rò rỉ thông tin tình báo lớn nhỏ. Tao vẫn luôn nghi ngờ, có lẽ mày vốn không phải là Koike Tatsuji. Xa cách nhiều năm như vậy, có lẽ phu nhân Koike cũng không phân biệt rõ được, hoặc có thể là, bà ta đang giúp mày che giấu điều gì đó."
"Ông đây là cha mày đấy."
Fujita Seino lắc đầu cười, đi vòng sang bên cạnh Hà Phong, nhìn đôi bàn tay thon dài đang bị treo lên: "Mày giữ nguyên thái độ này cũng được, nếu mày khai ra dễ dàng quá thì tao còn hành hạ mày kiểu gì nữa?"
Anh ta nắm lấy ngón tay giữa của Hà Phong, đâ*𝐦 thẳng cây kim vào, Hà Phong đau đớn co rụt tay lại, Fujita Seino lại hưng phấn bẻ thẳng nó ra: "Mày cũng biết đau à? Người ta nói mười đầu ngón tay nối liền với tim, cảm giác này dễ chịu chứ nhỉ?"
...
Sau khi Fujita Seino rời đi, Tạ Trì mới chợp mắt được một lúc. Vừa ngủ chưa được bao lâu, anh ta lại lảo đảo đẩy cửa bước vào, định đổ người lên cô.
Tạ Trì nhanh chóng tránh ra, thấy trên tay áo anh ta dính 〽️á-ⓤ thì hỏi: "Anh đã đi đâu vậy?"
Fujita Seino nằm trên giường, ánh mắt u uất nhìn trần nhà: "A Chi là ai?"
Tim Tạ Trì run lên.
"Anh đã dùng thuốc ảo giác với hắn." Anh ta quay sang nhìn cô, "Hắn đã gọi 'A Chi' mười một lần, và gọi 'Hà Sơn' ba lần."
Anh ta bóp chặt cổ tay cô: "A Chi là em đúng không?"
Tạ Trì mạnh bạo hất tay anh ta ra.
Fujita Seino lại bóp cổ ấn cô xuống giường: "Vậy còn Hà Sơn? Hà Sơn là ai?"
"Cả đời này anh cũng sẽ không bao giờ biết người đó là ai đâu."
...
Một xô nước lạnh dội xuống, Hà Phong lại tỉnh lại.
Fujita Seino lôi Tạ Trì đến trước mặt anh: "Em xem này Vãn Chi, nhìn cho kỹ đi, đây chính là người trong lòng của em đấy. Hắn đã ra nông nỗi này, em còn thích hắn nữa không?"
Tay chân Hà Phong bị xiềng xích khóa chặt, thương tích đầy mình, đầu cúi xuống rất thấp. Tạ Trì không dùng từ 'thảm hại' để hình dung anh, ngược lại, dáng vẻ này của anh thật hiên ngang lẫm liệt vô cùng.
Tạ Trì vùng ra khỏi tay Fujita Seino, nhào tới gần nhưng lại sợ đụng vào vết thương của anh nên không dám ôm lấy.
Hà Phong rũ mắt nhìn cô, giọng khản đặc kiệt sức: "Đồ ngốc, khó khăn lắm mới cứu được, sao lại để bị bắt lại thế này?"
Tạ Trì dùng ống tay áo lau đi những giọt nước lạnh buốt trên mặt anh: "Anh không nên cứu em."
Fujita Seino không chịu nổi cảnh bọn họ 𝖙ì*𝓃*𝒽 †*ứ, ra lệnh cho người kéo Tạ Trì ra, ấn cô xuống chiếc ghế phía sau.
Hà Phong nhìn trừng trừng hai kẻ đang giữ chặt cô: "Ông đây sẽ ɢi●ế●t ⓢạ🌜●h chúng mày."
Fujita Seino giễu cợt: "Mày lấy gì mà 𝐠ⓘ*ế*𝖙? Mày còn chẳng lo nổi thân mình nữa kìa."
Anh ta ngồi sang một bên nghịch một chiếc kìm bấm: "Tao hỏi lại mày một lần nữa, mày bắt đầu cấu kết với phần tử kháng Nhật từ khi nào? Mày có ⓠⓤ𝒶_п 𝖍_ệ gì với Thiên Đông?"
Hà Phong nhìn thẳng vào Tạ Trì, ánh mắt mang theo ý cười: "Tao chính là Thiên Đông. Đêm đó người phát tín hiệu điện đài chính là tao, chẳng qua vì bị phát hiện nên mới tìm một kẻ buôn người 𝐜𝖍●ế●t thay tặng cho chúng mày thôi."
"Không phải, không phải đâu!"
Fujita Seino ra hiệu cho một tên lính bịt miệng cô lại. Tạ Trì bị bịt miệng, chỉ còn phát ra những tiếng "ư ư" không thành lời.
"Còn Chim Cúc c* đâu?"
"Chim Cúc c*?" Hà Phong "hừ" lạnh một tiếng, cười nhạo: "Tên bị chúng mày bắn rơi xuống sườn núi hôm kia đấy, hắn chính là Chim Cúc c*."
Fujita Seino thừa biết anh đang nói nhảm: "Được thôi, dù sao mày cũng không sống nổi nữa, thứ tao muốn chỉ có cái mạng của mày, bất kể mày là ai."
Anh ta liếc nhìn Tạ Trì một cái: "Mày 𝒸·ặ·🅿️ ⓚ·è với cô ấy từ khi nào?"
"Mùa hè." Hà Phong thành thật trả lời, "Có một lần cô ấy uống say, bị tao ⓒư·ỡ·ⓝ·🌀 é·🅿️, còn chụp lại vài tấm ảnh."
Dù Fujita Seino không tin, nhưng vẫn tức giận giáng thẳng một cú đấm vào mặt anh.
Hà Phong nhổ ra một ngụm ɱ_á_u, bật cười: "Cô ấy sợ lộ ra thì nhục nhã nên bị tao é·p 𝒷⛎ộ·c, lại ngủ với tao thêm vài lần nữa, không ngờ lại mang thai."
Hà Phong nhìn thẳng vào anh ta bằng ánh mắt khiêu khích: "Bạn gái mày ngọt nước thật đấy, tao ngủ một lần lại cứ muốn ngủ thêm lần thứ hai."
Fujita Seino thở hắt ra một hơi: "Người đâu."
Hai gã lãng nhân bên ngoài bước vào.
"Nghe nói ở Trung Quốc các người có một nghề gọi là thái giám." Anh ta dùng lực xoa mạnh lên mặt, đờ đẫn nhìn anh: "Thiến nó cho tôi."
Hai gã lãng nhân lập tức tiến tới, một kẻ cầm dao, một kẻ đi c** q**n anh.
Tạ Trì nỗ lực vặn vẹo cơ thể, cắn mạnh vào bàn tay đang bịt miệng mình. Thừa lúc tên đó đau đớn nới lỏng tay, cô liền mạnh bạo vùng ra, lảo đảo lao tới quỳ sụp xuống trước mặt Fujita Seino: "Anh 𝐠ⓘế-✞ anh ấy đi, anh 𝖌-❗-ế-𝖙 anh ấy đi!"
Fujita Seino nhìn xuống cô: "Em sợ rồi."
"Đừng cầu xin hắn." Quần của Hà Phong tuột xuống, lộ ra chiếc quần đùi bốn góc bên trong: "Dù ông đây có mất cái đó thì vẫn cứ là một thằng đàn ông bình thường."
Tạ Trì cầu xin không thành, liền lao tới xô đẩy hai tên kia ra, ôm chặt lấy Hà Phong: "Cút đi, cút ngay!"
Fujita Seino ⓝgⓗiế●𝐧 𝖗●ă●𝖓●𝐠: "Lôi cô ấy ra cho tôi."
"Rõ."
Hai gã lãng nhân lập tức lôi kéo cô ra khỏi anh.
Tạ Trì dùng hết sức bình sinh ôm lấy Hà Phong, ngay cả răng cũng cắn chặt vào vạt áo anh. Nước mắt không thể kìm được mà rơi xuống, hòa cùng ⓜá*⛎ trên áo anh, nhem nhuốc thành một màu đỏ thẫm trên mặt cô.
Vết thương trên người bị cô cọ sát đau đến mức thấu xương, mắt thấy cô sắp bị lôi ra xa, Hà Phong dùng chút sức tàn cuối cùng, bất chấp đau đớn dữ dội mà giật mạnh sợi xích ở tay phải xuống. Chiếc đinh đóng trên tấm ván sắt trực tiếp bung ra, sợi xích rủ xuống theo tay anh, đập vào thắt lưng sau của cô.
Vì quấn quá chặt nên hai tên lãng nhân Nhật Bản có làm cách nào cũng không thể tách họ ra được, khiến chúng vã cả mồ hôi hột.
Trong lúc bị lôi kéo giằng co, Hà Phong nhìn người phụ nữ đang khóc nức nở trong lòng mình, thấp giọng quát: "Không được khóc, nhất là ở trước mặt lũ 𝐪●𝖚●ỷ Nhật! Anh đã nói với em thế nào? Người Trung Quốc chúng ta, có thể đổ má.⛎ chứ tuyệt đối không được rơi nước mắt, em quên rồi sao?"
Hà Phong hung dữ gầm lên: "Không được khóc!"
Tạ Trì lập tức nín bặt, nằm trong lòng anh th* d*c.
Hà Phong h·ô·п nhẹ lên vành tai cô, thì thầm: "Anh không sống nổi đâu, tìm cơ hội gℹ️ế-† anh đi."
"Tránh ra!" Fujita Seino đã phẫn nộ đến cực điểm, anh ta cầm roi quất mạnh về phía họ. Hà Phong xoay người, chắn Tạ Trì ở phía sau, dùng lưng hứng trọn một roi, thịt nát xương tan ngay trong tức khắc.
Thêm một roi nữa quất xuống, Hà Phong không trụ vững được, trực tiếp đổ ập lên người cô.
Fujita Seino cầm roi, bất lực ngửa mặt đi vòng quanh tại chỗ. Đợi khi bình tĩnh lại, anh ta rút thanh kiếm bên hông tên lãng nhân ra, định chém xuống người Hà Phong.
"Dừng tay!"
Một giọng nói trầm đục đầy uy lực vang lên từ bên ngoài, ngay sau đó, một sĩ quan trông khoảng bốn mươi tuổi bước vào.
Thân hình thẳng tắp, người mặc áo vàng, khí thế áp bức lấn át người khác.
Fujita Seino vừa thấy người này liền lập tức đứng thẳng, chào theo quân lễ: "Tướng quân Koike."
Là Koike Taichi, có quân hàm đặt ở đó, Fujita Seino không thể không cúi đầu.
Koike Taichi mím chặt môi, nhìn tấm lưng đẫm 𝖒.á.⛎ của em trai, sắc mặt u ám: "Vì một người đàn bà Trung Quốc mà nội bộ lục đục, truyền ra ngoài thì mặt mũi hai nhà chúng ta biết ném đi đâu! Đã vì cô ta mà ra nông nỗi này, vậy thì cứ ɢ𝒾.ế.† cô ta đi là xong."
Koike Taichi rút súng ra: "Tatsuji, tránh ra."
Tất nhiên Hà Phong không tránh.
Fujita Seino biết sự tàn nhẫn của vị Thiếu tướng này, sợ hắn ta sẽ thật sự gây ra gì đó bất lợi cho Tạ Trì nên vội can: "Tướng quân, chuyện này còn có hiểu lầm."
"Hiểu lầm cái gì? Cho dù là thông đồng với địch thì cũng phải giao cho tòa án xét xử, cậu tự ý lập hình đường đánh người ta ra nông nỗi này là muốn lấy quan báo tư thù hay là ép cung? Vậy tôi phải hỏi Đại tá Fujita một câu, đã thẩm vấn ra được gì chưa?" Koike Taichi bước vào thêm hai bước: "Đã đánh thành ra thế này nào, dù tư thù lớn đến mấy cũng phải kết liễu rồi. Đại tá Fujita, cậu lạm dụng quân quyền quá mức rồi đấy."
Tạ Trì xuyên qua bờ vai anh nhìn thấy Koike Taichi, cùng với Fujita Seino đang cúi gằm đầu chịu huấn thị, khẽ nói với Hà Phong bằng giọng khản đặc: "Có người đến cứu anh rồi."
Hà Phong vốn đang phát sốt, nay lại hứng thêm vài roi nên thần trí đã có phần mê muội. Anh tì cằm lên cổ Tạ Trì, vẫn ôm chặt lấy không buông.
"Anh đã từng nói với em là phải nỗ lực mà sống tiếp, đừng từ bỏ tia hy vọng cuối cùng, được không?"
Koike Taichi mắng Fujita Seino xong, bước tới cầm súng chỉ vào Tạ Trì. Hà Phong ôm chặt lấy đầu cô, giấu cô vào sâu hơn trong lòng mình.
"Tatsuji! Cậu còn không buông người đàn bà này ra là tôi sẽ ném cô ta vào trại lính làm kỹ nữ giải khuây đấy!"
Lúc này Hà Phong mới nghe ra giọng của Koike Taichi, anh quay mặt về phía hắn ta: "Anh dám!"
"Cậu xem tôi có dám không!"
...
| ← Ch. 094 | Ch. 096 → |
