Truyện:A Chi, A Chi - Chương 083

A Chi, A Chi
Trọn bộ 114 chương
Chương 083
Không được cử động
0.00
(0 votes)


Chương (1-114)

Giữa hai người như xuất hiện tâm linh tương thông, Hà Phong lập tức hiểu ra ý của Tạ Trì và ý đồ của Khương Thủ Nguyệt.

Anh giả vờ như không biết gì, tay chống tường đứng đó, thổi một hơi vào mái tóc rối bời của cô, khiến những sợi tóc mai bay sát vành tai: "Nếu tôi nhớ không nhầm thì cô Tạ và cô Khương đây là bạn của nhau nhỉ?"

Khương Thủ Nguyệt bình tĩnh trả lời: "Đúng vậy, ba năm trước chúng tôi đã gặp nhau ở Bắc Bình, lúc đó ngài còn đưa bạn đi xem kịch."

Tạ Trì cố gắng điều chỉnh nhịp thở, ra vẻ khách sáo giả tạo: "Khó lắm mới gặp lại, hôm khác tôi mời hai người đi dùng bữa."

"Được thôi."

"Vãn Chi." Một tiếng gọi vọng lại từ đằng xa, Tạ Trì nhìn sang, là Fujita Seino.

Khương Thủ Nguyệt thấy anh ta thì lập tức đưa tay vén tóc ra sau tai: "Hai người cứ trò chuyện, tôi đi vệ sinh một lát."

"Được."

Khương Thủ Nguyệt vừa vuốt tóc vừa bước đi, không để Fujita nhìn thấy mặt mình.

Cô xuống tầng một từ lối cầu thang phía bên kia, tháo ruy băng buộc trên cổ tay cho vào túi xách, ra hiệu với các đồng chí xung quanh rằng kế hoạch đã hủy bỏ.

Fujita Seino đi tới bên cạnh hai người bọn họ: "Vị vừa rồi là...?"

Hà Phong nở nụ cười lả lơi: "Một cô gái xinh đẹp, vừa mới trò chuyện vài câu thì bị bạn gái anh phát hiện."

Fujita Seino bất lực nhướng mày: "Tatsuji, Michi đã dặn tôi phải trông chừng cậu đấy."

Hà Phong vỗ vai anh ta: "Thế thì anh phải giúp tôi giấu giếm chút. Em gái anh mà giở tính tiểu thư là tôi chịu không thấu đâu."

Anh ta cũng lười khuyên nhủ anh, quay sang hỏi Tạ Trì: "Sao em lại tới đây?"

Lúc này cô mặc áo sơ mi và quần dài, hoàn toàn không ăn nhập với khung cảnh nơi này, ngay cả bao ngón tay cũng chưa kịp tháo ra, rõ ràng là vội vã đến đây.

Đối mặt với sự truy hỏi của Fujita Seino, Tạ Trì lập tức tùy tiện tìm ngay một cái cớ, đưa tay ra sau lưng, móng tay bấm mạnh vào cổ tay tạo thành vài vết đỏ: "Em đi giao sườn xám ngay gần đây, lúc về gặp cướp, giằng co một hồi với hắn. Em thấy xe của Yamashita ở bên ngoài nên muốn vào tìm anh."

Cô giơ tay cho Fujita xem: "Túi bị cướp mất rồi, còn bị hắn cào xước nữa."

Hà Phong tựa vào tường nhấp một ngụm rượu, nghe cô nói dối trơn tru thế thì không ngừng cảm thán.

Phải công nhận rằng, tỏ ra yếu đuối luôn là cách ngụy trang tốt nhất.

Vừa thấy cô bị thương, Fujita Seino cũng rối rít cả lên, chẳng thèm phân tích tính xác thực trong lời của cô nữa. Anh ta đau lòng nắm lấy tay cô, nhìn những vết đỏ hằn lên: "Sau này gặp tình huống đó thì đừng động tay động chân, hắn muốn tiền thì cứ đưa, an toàn mới là quan trọng nhất."

"Vâng."

"Là lũ du côn ở quanh đây phải không? Có nhớ mặt mũi ra sao không? Anh sẽ cho người đi bắt hắn."

"Em cũng không nhớ rõ nữa, chỉ nhớ hắn khá cao, mặc quần áo đen."

"Vậy anh sẽ cho bắt tất cả những gã cao lớn mặc đồ đen ở gần đây về cho em nhận mặt từng người một."

Hà Phong không nhịn được mà khẽ cười một tiếng.

Tạ Trì lườm anh một cái, nói với Fujita Seino: "Thôi bỏ đi, em không muốn gây thêm rắc rối, dù sao cũng không mất bao nhiêu tiền."

"Vậy anh đưa em đến bệnh viện."

"Chỉ là mấy vết cào nhỏ thôi, một lát là hết." Tạ Trì khẽ đẩy tay anh ta ra: "Anh đừng căng thẳng thế, em không sao."

Hà Phong nhìn hai người bọn họ †ì*п*♓ ✞*ứ, vừa buồn cười vừa khó chịu. Anh vừa quay mặt đi thì thấy La Linh Thư đứng cách đó không xa đang nhìn chằm chằm vào mình.

Anh đứng thẳng dậy, nói với hai người: "Không làm phiền hai người nữa."

Fujita Seino thấy anh đi về phía La Linh Thư, liền nắm lấy tay Tạ Trì: "Đi, anh giới thiệu với em một người."

La Linh Thư nhìn mấy người trẻ tuổi đi tới thì hỏi: "Không xuống lầu khiêu vũ mà lại trốn ở đây giống bà già này sao?"

Hà Phong nịnh nọt một câu: "Mẹ già chỗ nào chứ, nhìn cứ như chị gái con vậy."

La Linh Thư mỉm cười: "Dẻo miệng nhỉ, không sợ người ta cười cho à?"

Fujita Seino kính cẩn cúi đầu chào bà, rồi giới thiệu với Tạ Trì: "Đây là phu nhân Koike, mẹ của Tatsuji."

Tạ Trì nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mặt, nhớ lại lời miêu tả về "vợ thổ phỉ" của Vương Đại Chủy và những người ở trên núi năm xưa. Tính theo tuổi của Hà Trạm thì bà cũng phải năm mươi tuổi rồi, vậy mà phong thái vẫn rất rạng ngời, vóc dáng thẳng tắp ưu nhã, trông chỉ như mới ngoài ba mươi.

"Cháu chào bác, cháu là bạn gái của Seino, tên là Tạ Vãn Chi."

"Nghe cậu Fujita nói đã được một cô bạn gái rất xinh đẹp, quả nhiên là danh bất hư truyền."

"Bác quá khen rồi ạ."

Hà Phong gõ tay lên thành ghế, ánh mắt trôi dạt về phía chiếc đèn chùm phía xa.

Anh chưa từng nghĩ sẽ để hai người họ gặp nhau theo cách này, thậm chí có thể nói rằng, anh chưa bao giờ muốn Tạ Trì gặp La Linh Thư.

Trong lòng anh, người mẹ ấy đã 𝐜♓ế-✞ từ lâu, còn người phụ nữ trước mắt này chỉ là một bậc tiền bối mang chung dòng 𝖒·á·𝖚 nhưng đã phản bội tổ tông mà thôi.

Một người đàn ông mặc kimono đi tới nói với La Linh Thư: "Phu nhân, ngài Aoki có lời mời."

La Linh Thư rời đi, Hà Phong liếc nhìn hai người bọn họ rồi buông một câu: "Đi đây."

Fujita Seino không đưa Tạ Trì xuống dưới, hai người ở trên lầu nói chuyện một lát.

Tạ Trì nhìn những đôi nam nữ đang khiêu vũ dưới lầu, thỉnh thoảng ánh mắt lại lướt qua Hà Phong đang ngồi trên sofa sát tường. Anh đang bị một đám tiểu thư điệu đà vây quanh, còn biểu diễn ảo thuật cho họ xem. Lúc này Tạ Trì đã chẳng còn tâm trí đâu mà ghen với tuông, trong đầu cô chỉ toàn lo lắng cho sự an toàn của anh.

Còn Hà Phong lúc này lại giống như một con bướm hoa xinh đẹp, đập cánh bay lượn giữa những đóa hoa dại, mà đóa nào cũng bung cánh đua nở vì anh.

La Linh Thư nói chuyện với Aoki xong, bước ra ngoài hít thở không khí thì thấy con trai đang cười đùa vui vẻ với đám phụ nữ Bà ung dung bước tới, mọi người thấy bà đến thì lập tức cúi đầu chào rồi vội vã rời đi.

Trên người La Linh Thư mang khí chất người lạ chớ gần, trông lạnh lùng như núi tuyết quanh năm không tan, chỉ nhìn một cái cũng thấy sởn gai ốc.

Có bà ở bên, hiếm khi Hà Phong mới được yên tĩnh một chút.

Anh nốc cạn ly rượu, đối mắt với bà: "Nhìn con làm gì?"

"Đến Thượng Hải rồi mẹ mới nghe nói vài chuyện ở đây của con, có chút quá đáng rồi đấy." La Linh Thư cầm ly rượu của anh đặt sang một bên: "Tốt nhất là con nên tiết chế lại đi. Công việc không tận trách thì thôi, đừng để lối sống của con làm mất mặt gia đình này."

"Ồ, con biết rồi."

Fujita Seino và Tạ Trì đi xuống cầu thang, Hà Phong liếc nhìn một cái rồi lại cầm ly rượu lên, bỗng nghe La Linh Thư hỏi: "Bạn gái của cậu Fujita - cô Tạ kia - có q·υ𝒶·𝓃 𝐡·ệ gì với con?"

Hà Phong thản nhiên nhìn bà, sắc mặt không đổi: "Con với cô ta thì có ⓠц🅰️.ռ ♓.ệ gì được chứ."

"Đừng lừa mẹ, con không giấu được đâu." La Linh Thư quan sát đôi mắt anh: "Mẹ đã nói rồi, đôi mắt không biết nói dối. Ánh mắt con nhìn cô ta không bình thường, cậu Fujita không nhận ra, nhưng mẹ là mẹ của con. Con càng che đậy thì càng chứng tỏ trong lòng con có qц-ỷ."

Hà Phong bật cười, thừa nhận: "Gái đẹp thì ai mà chẳng muốn nhìn thêm vài cái, con còn đang muốn có một đoạn tình cảm qua đường với cô ta đây."

Anh khoác vai mẹ mình: "Mẹ thấy cô ta thế nào? Làm con dâu mẹ được không?"

"Thật là vớ vẩn." La Linh Thư gạt tay anh ra, nhìn về phía Tạ Trì đằng xa: "Xem chừng cậu Fujita rất thích cô gái này. Vợ của bạn không được đùa giỡn, con phải tự biết chừng mực, đừng gây ra điều tiếng gì, kẻo đến lúc đó tất cả lại được đẹp mặt."

Phía Tây gian phòng bỗng có tiếng xôn xao, mấy người xung quanh vừa hoảng hốt vừa tò mò rỉ tai nhau hỏi: "Có chuyện gì thế?"

"Hiến binh được điều động đến rồi, không lẽ có ai đến á-ⓜ ⓢ-á-✞ sao?"

Một người đàn ông đã c●h●ế●t trong nhà vệ sinh, bị một nhát dao cắt ngang cổ, ɱá-⛎ chảy từ trong ngăn buồng ra ngoài mới được người ta phát hiện.

Người được khiêng ra là một nhà kinh tế học người Nhật, tên là Oikawa Jun.

Một mùi vị kỳ lạ pha lẫn mùi ɱá●𝖚 tanh lan tỏa, Tạ Trì nhìn cái miệng há hốc và cơ thể đầy 𝖒_á_ц của ông ta, bỗng dưng cảm thấy buồn nôn, cô tiện tay cầm lấy một ly rượu bên cạnh uống cạn mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Fujita Seino bận đến mức không thấy bóng dáng đâu, anh ta là sĩ quan cấp cao nhất có mặt tại hiện trường nên phải ra mặt kiểm soát cục diện. Hiến binh và người của Tổng hành dinh đã vây kín Bách Lạc Môn, tạo nên tình thế nội bất xuất ngoại bất nhập, Tạ Trì không biết nhóm của Khương Thủ Nguyệt đã rút lui được hay chưa. Cô ngồi trong xe của Fujita Seino, lặng lẽ quan sát động tĩnh xung quanh.

Một lát sau, Fujita Seino từ bên trong đi ra, anh ta đứng chắp tay sau lưng, cả người toát lên vẻ nghiêm nghị và lạnh lùng, hoàn toàn khác một trời một vực so với khi đối diện với cô.

Tạ Trì biết, sau khi trải qua ba trận đại chiến, anh ta đã sớm không còn là chú thỏ trắng mềm yếu ban đầu nữa.

Tạm gác lại những chiến tích trước kia, trong thời gian ở Thượng Hải, anh ta đã gián tiếp quản lý Tổng hành dinh Đặc vụ, không biết đã vây bắt bao nhiêu chí sĩ kháng chiến, dù không trực tiếp 𝐠*𝒾ế*✞ người, nhưng má-υ trên tay anh ta đã sớm không thể rửa sạch.

Fujita Seino nhìn về phía xe, ánh mắt vừa chạm phải Tạ Trì liền lập tức trở nên mềm mỏng hơn hẳn. Anh ta dịu dàng mỉm cười với cô, lại chỉ thị cho đám người trước mặt một hồi mới đi tới ngồi cạnh Tạ Trì: "Chờ lâu rồi phải không? Chúng ta đi thôi."

"Anh không ở lại sao?"

"Không cần, giao cho bọn họ là được."

Yamashita ngồi vào ghế lái, Fujita Seino dặn: "Đưa cô ấy về nhà."

"Vâng."

Trước sau đều có xe hộ tống, cả đoàn thong thả lăn bánh rời khỏi Bách Lạc Môn.

Tạ Trì mệt mỏi tựa vào cửa sổ xe, cả tinh thần và thể xác đều ở trong trạng thái căng thẳng, trong đầu chỉ toàn chuyện á_〽️ ⓢ_á_т Hà Phong.

Lần này họ không thành công, nhất định sẽ còn tiếp tục.

Phải làm sao đây? Thân phận của anh là tuyệt mật, không chỉ bên phía Cộng, mà ngay cả người của quân Thống và Trung Thống đều muốn g.ⓘế.t anh. Ngay cả người mình còn không biết anh, liệu cô có thể tiết lộ cho nhóm Khương Thủ Nguyệt không?

Trên đường đông người, xe chạy lúc chậm lúc nhanh, Tạ Trì cảm thấy hơi chóng mặt.

"Bị dọa rồi sao?" Fujita Seino nắm lấy tay cô.

"Không." Tạ Trì ngồi thẳng dậy, thấy bên đường có người bán kẹo hồ lô, cô vội bảo Yamashita dừng xe.

"Có chuyện gì thế?"

"Em mua đồ ăn một chút."

Xe chạy quá mười mét mới dừng, Fujita Seino đi cùng cô đến sạp hàng. Tạ Trì lấy hai xiên, anh ta định trả tiền thì cô đã nhanh tay móc tiền trong túi ra đưa cho chủ sạp trước.

Cô không muốn ngồi xe, cảm thấy ngột ngạt khó chịu, dù sao cũng không còn xa nữa nên quyết định đi bộ về.

Cô đưa cho Fujita Seino một xiên: "Anh ăn không?"

"Em ăn đi, anh không thích đồ chua quá."

Tạ Trì thu tay lại, tự mình ăn ngon lành.

Fujita thấy cô nhổ hạt vào lòng bàn tay, vội vàng rút một chiếc khăn tay ra: "Nhổ vào đây này."

Tạ Trì nhận lấy: "Cảm ơn anh."

Vài miếng hồ lô chua chua vào bụng đã đè nén được cảm giác buồn nôn quấy rầy nãy giờ.

Một lát sau, cô đã ăn hết cả hai xiên.

"Hóa ra em thích món này."

Fujita Seino cười nói: "Lẽ ra nên mua thêm mấy xiên nữa."

"Ăn nữa là ê răng đấy."

Hai người đi ngang qua một rạp hát nhỏ, đạo diễn dẫn theo vài diễn viên từ bên trong đi ra, họ vẫn còn đang trang điểm hóa trang, cả đoàn đi về hướng nhà hàng phía Tây.

Fujita Seino nhìn họ, thở dài: "Trước đây anh cũng từng viết kịch bản như thế này, cùng một đám bạn tập luyện rồi biểu diễn. Thật nhớ họ quá."

Mưa phùn rơi xuống, lác đác mờ ảo.

Fujita Seino ngẩng đầu nhìn những ngọn đèn trên cao: "Hy vọng chiến tranh có thể mau chóng kết thúc."

"Để sớm ngày chinh phục Trung Quốc sao?"

Anh ta rũ mắt nhìn cô: "Đã bắt đầu rồi, chỉ có thể kết thúc theo cách này thôi."

Anh ta mỉm cười nhàn nhạt: "Hẳn là em hy vọng Trung Quốc sẽ chiến thắng phải không?"

Tạ Trì thản nhiên nhìn anh ta: "Em chẳng qua chỉ là một người đàn bà, không có tình cảm quốc gia đại sự gì. Bất kể là ai cai trị, chỉ cần cho em một nơi yên ổn, cơm no áo ấm là đủ rồi."

Fujita nắm chặt tay cô: "Vãn Chi, có một chuyện anh chưa nói với em."

"Chuyện gì ạ?"

Anh ta rũ mắt, ánh mắt tối đi, khẽ thở dài: "Đợi qua Tết, anh lại phải ra tiền tuyến rồi."

Tim Tạ Trì thắt lại.

Anh ta đi, đồng nghĩa với việc nhiệm vụ 𝖙*𝐡*â*Ⓜ️ п♓*ậ*𝖕 của cô cũng sẽ kết thúc.

"Anh sẽ đến chiến khu số 9."

"Tr**ng S* ư?"

"Đúng thế, tình huống hiện tại đang không mấy lạc quan, không biết khi nào mới có thể trở về."

"Nhất định phải đi sao?"

"Tai của anh sắp khỏi hẳn rồi, cơ thể cũng gần như đã hồi phục hoàn toàn. Phía cha anh đã thúc giục từ lâu, là do anh cứ trì hoãn mãi nên vẫn chưa đi."

"Vẫn còn một tháng nữa." Tạ Trì mỉm cười nhạt, "Vậy mấy ngày tới em sẽ ở bên anh nhiều hơn."

"Được."

Hai người đi đến dưới lầu, Fujita Seino nhẹ nhàng ôm lấy cô: "Em sẽ đợi anh chứ?"

"Dĩ nhiên rồi."

Anh ta nâng mặt cô lên: "Anh muốn 𝖍.ô.ռ em, có được không?"

Tạ Trì không từ chối.

Anh ta có chút căng thẳng, đầu ngón tay khẽ r-𝐮-𝖓 𝐫-ẩ-ÿ, chậm rãi tiến sát lại gần má cô.

Tạ Trì cố ý nấc lên một cái rồi quay mặt đi, cả hai cùng bật cười gượng gạo.

Fujita Seino nhìn lên phía trên lầu, ngập ngừng mãi mới thốt lên: "Anh có thể... anh có thể..."

Tạ Trì đẩy anh ta ra: "Gì cơ?"

Anh ta mỉm cười lắc đầu: "Không có gì, em lên đi, nghỉ ngơi sớm nhé."

"Anh cũng vậy, trên đường cẩn thận."

Tạ Trì ủ rũ đi lên lầu, đang lúc mở cửa thì phía sau lại vang lên tiếng động.

Là Khương Thủ Nguyệt.

Cô đã phá hỏng kế hoạch của họ, Khương Thủ Nguyệt rất phẫn nộ, cũng rất khó hiểu.

Đáng lẽ ra mục tiêu hôm nay có ba người: Koike Tatsuji, La Linh Thư và Oikawa Jun.

La Linh Thư luôn ở trong phòng bao, chỉ có Koike Tatsuji và Oikawa Jun là dễ ra tay.

May mà cũng ℊï_ế_✞ được một tên, nhưng hành động lần này đã đánh rắn động cỏ, chắc chắn bọn chúng sẽ tăng cường cảnh giác, muốn ra tay lần nữa sẽ rất khó khăn.

"Chuyện này tôi sẽ báo cáo đầy đủ lên tổ chức. Điều tôi muốn biết là tại sao cô lại cứu hắn?" Khương Thủ Nguyệt chẳng hề khách sáo với cô: "Ánh mắt cô nhìn hắn không đúng. Cô thích hắn à? Cô quen hắn từ bao giờ? Quen nhau thế nào? Có phải đã quen từ ba năm trước rồi không? Đã tiến triển đến bước nào rồi?"

Một chuỗi câu hỏi khiến Tạ Trì càng nghe càng phiền lòng: "Đừng hỏi nữa."

"Tạ Vãn Chi! Hãy làm rõ lập trường của cô đi! Hắn là người Nhật, dù là con lai nhưng còn đáng hận hơn cả lũ thuần chủng!"

"Anh ấy chưa từng làm việc xấu." Tạ Trì yếu ớt giải thích, "Anh ấy không giống như vẻ bề ngoài đâu."

 "Cô có ý gì?"

"Lập trường của tôi rất kiên định."

Khương Thủ Nguyệt nghi ngờ nhìn cô: "Không lẽ hắn là..."

Tạ Trì ngắt lời: "Ý của tôi, chắc cô cũng hiểu. Những lời này tôi chỉ nói với mình cô, ngàn vạn lần xin hãy giữ bí mật."

Khương Thủ Nguyệt có chút không thể tin nổi: "Cô chắc chứ?"

"Tóm lại những người khác tôi không quan tâm, các người muốn ɢℹ️-ế-𝐭 ai thì ℊ_𝐢ế_ⓣ, nhưng tuyệt đối không được phép đụng đến anh ấy."

...

Chương (1-114)