Truyện:A Chi, A Chi - Chương 069

A Chi, A Chi
Trọn bộ 114 chương
Chương 069
Đừng sợ
0.00
(0 votes)


Chương (1-114)

Người đàn ông cứ mãi suy nghĩ xem những thứ treo lủng lẳng cao thấp không đều trên cái cây kia rốt cuộc là thứ gì.

Tài xế khoác thêm áo ngoài cho anh ta, anh ta nhận lấy chiếc ô từ tay tài xế, chậm rãi bước về phía những vật hình tròn đang đung đưa trong gió.

Tài xế không dám nhiều lời, chỉ lẳng lặng đội tuyết đi theo sau.

Người đàn ông quay đầu nhìn gã: "Anh cứ đứng đây đợi tôi là được rồi."

Thế là, anh ta một mình tiến về phía trước.

Gió tuyết quá lớn, anh ta mãi vẫn không nhìn rõ được phía trước. Một luồng khí lạnh lẽo âm u ập đến khiến anh ta bất giác rùng mình, kéo chặt chiếc áo khoác hơn.

Tài xế đứng dưới mái hiên của trạm gác, nhận điếu thuốc từ tay Tiểu đội trưởng: "Không phải con trai của Tướng quân đã hy sinh rồi sao?"

Tài xế nheo mắt nhìn về phía xa: "Đó là Fujita Hisatsugu, còn đây là con trai thứ hai, Fujita Seino."

"Chưa nghe nói Tướng quân còn có con trai thứ hai bao giờ."

"Anh ta làm kịch nghệ thuật, trước giờ vẫn luôn ở Anh, gần đây mới quay về."

"Định để anh ta kế nghiệp anh trai sao?"

"Đàn ông nhà Fujita đều là quân nhân cả mà."

Tên đội trưởng cũng nhìn về phía bên kia: "Anh ta ra đó làm gì vậy?"

Tài xế rít một hơi thuốc: "Cứ luôn mồm hỏi mấy cái đầu kia là cái gì, đúng là đứa trẻ lớn lên trong nhà kính, chẳng hiểu gì cả."

Tên đội trưởng cười lớn: "Chắc không bị dọa cho tè ra quần đấy chứ, ha ha ha."

Fujita Seino đứng sững tại chỗ, cho đến khi đến thật gần, anh ta mới nhận ra đó là những thủ cấp.

Anh ta liên tục lùi lại, không dám nhìn thêm nữa, vừa định quay người chạy đi bỗng vấp phải một vật gì đó cứng cứng. Chiếc ô rơi xuống đất bị gió cuốn đi xa hai mét, chiếc áo khoác cũng tuột khỏi vai.

Anh ta biết chiến tranh rất tàn nhẫn, cái 𝖈-hế-† là điều không thể tránh khỏi, chỉ riêng trận chiến Thượng Hải thôi, quân Nhật đã tổn thất hơn sáu vạn người, còn quân đội Trung Quốc thì thiệt hại tới ba mươi vạn.

Nhưng khi nhìn thấy những bàn tay trắng bệch lộ ra dưới lớp tuyết phủ trên mặt đất, đôi môi anh ta vẫn r_υ_𝐧 𝖗ẩ_γ kịch liệt.

Tài xế và tên đội trưởng thấy anh ta ngã ngồi dưới đất thì vội vàng chạy tới đỡ dậy.

Fujita Seino nắm chặt vai tên đội trưởng: "Tại sao lại treo những cái đầu này lên cây?"

"Thưa ngài, đây là những binh lính Trung Quốc ngoan cố kháng cự."

"Các người không được sỉ nhục họ như vậy, tháo xuống ngay!"

"Rõ." Trong lòng tên đội trưởng thầm mỉa mai nhưng vẫn phải tuân lệnh.

Suốt dọc đường đi, Fujita Seino cứ như người mất hồn. Xe dừng lại trước một căn biệt thự kiểu Âu rất lớn.

Tài xế phủi sạch lớp tuyết trên người anh ta rồi nhấn chuông cửa.

Fujita Takeo đang nghe điện thoại, Fujita Seino phải chờ bên ngoài rất lâu, cho đến khi tiếng nói bên trong ngừng hẳn, anh ta mới gõ cửa bước vào, cúi người hành lễ: "Thưa cha."

"A ha ha, Seino." Fujita Takeo lập tức từ một vị tướng quân nghiêm nghị biến thành một người cha hiền từ. Lão bước tới ôm lấy anh ta, vỗ vỗ lên lưng: "Cuối cùng con cũng đến rồi, hai năm không gặp, con gầy đi nhiều quá."

Lão buông con trai ra, thấy anh ta chau mày ủ rũ: "Sao sắc mặt con tệ thế? Trên đường gặp chuyện gì sao?"

"Con thấy rất nhiều đầu người Trung Quốc treo trên cây ở ngoài thành."

Fujita Takeo mỉm cười buông tay: "Chút thú vui nhỏ của binh sĩ thôi, không cần để tâm."

"Nhưng..."

"Dạo này Michi và mẹ con thế nào rồi?"

Fujita Seino rũ mắt: "Họ đều khỏe, và rất nhớ cha."

"Cũng lâu rồi ta chưa về."

"Cha, những xác ↪️_𝒽ế_𝖙 ngoài thành..."

Sắc mặt Fujita Takeo hơi lạnh xuống: "Đừng nói chuyện đó nữa."

Tiếng chuông điện thoại vang lên.

Fujita Takeo ngồi xuống bàn làm việc, nhìn con trai với vẻ không hài lòng: "Ta còn có việc, thời gian không còn sớm nữa, con lên lầu nghỉ ngơi trước đi, ngày mai chúng ta nói chuyện tiếp."

"Vâng."

Người hầu dẫn Fujita Seino vào phòng, sắp xếp hành lý cho anh ta.

Fujita Seino bước đến bên cửa sổ, nhìn những đống đổ nát bên ngoài, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh những cái đầu kia, liền đưa tay kéo mạnh rèm cửa lại.

...

Ngày thứ hai, Fujita Seino dùng xong bữa sáng rồi ra phố đi dạo.

Tuyết lớn đã vùi lấp bớt những xác 𝖈●♓●ế●🌴, nhưng vẫn có thể lờ mờ nhận ra hình người. Anh ta thẫn thờ bước đi giữa lòng đường, nhìn thấy rất nhiều người già, phụ nữ, thậm chí còn có cả trẻ em.

"Tại sao lại có nhiều xác ↪️𝖍ế_🌴 của dân thường như vậy?"

Tên tài xế đi theo trả lời: "Có người bị trúng đạn lạc, có người là phần tử kháng Nhật. Vất vả cho quân nhân của chúng ta, còn phải dọn dẹp xác c♓●ế●t cho họ."

Vốn nghe nói Nam Kinh phồn hoa, phong cảnh hữu tình, nay chỉ còn lại một đống đổ nát. Fujita Seino vừa tiếc nuối những kiến trúc bị hủy hoại, vừa thấy xót xa cho những mạng người vô tội, không nỡ nhìn thêm: "Mọi người đi đâu hết rồi?"

"Có người đã rời thành, có người đang ở trong khu an toàn. Đó là khu an toàn quốc tế do mấy người phương Tây lập ra, thu nhận mười mấy vạn người Trung Quốc. Tuy nhiên vẫn còn rất nhiều binh lính tháo bỏ ѵ*ũ 🎋ⓗ*í đang lẩn trốn trong đó, vẫn là một mối họa lớn đối với chúng ta."

Phía trước có một nhóm người đang ồn ào không biết làm gì, Fujita Seino định đến chào hỏi. Vừa tiến lại gần, lọt vào mắt anh ta là cảnh tượng một tên lính dùng lưỡi lê đ●â●〽️ thẳng vào bụng một bà lão.

Seino kinh hãi, bất giác lùi lại một bước, vịn vào vai tài xế. Anh ta bừng tỉnh, có chút phẫn nộ, tiến lên chất vấn: "Các người đang làm gì thế! Người phụ nữ này cũng là binh lính Trung Quốc sao?"

Mấy tên lính Nhật nhìn anh ta rồi đồng loạt cười rộ lên, một tên dùng báng súng huých vào người anh ta một cái: "Đúng vậy đấy."

Tên tài xế gạt tên lính đó ra, quát lớn: "Đây là Trung tá Fujita."

Đám lính Nhật lập tức nghiêm chỉnh lại, đứng thẳng chào quân lễ.

Fujita Seino nhìn dãy xác c𝒽ế●✝️ bên cạnh bà lão, kéo dài mãi đến tận cuối con đường, cứ thế rải rác khắp nơi, và hầu hết đều là phụ nữ không một mảnh vải che thân.

Anh ta không dám tin vào những gì mình đang thấy, 𝓇ц-n r-ẩ-γ hỏi: "Các người... đã làm cái gì thế này?"

...

Fujita Seino thất thần trở về chỗ ở, không dám ra ngoài nữa.

Anh ta thấy khó lòng mà tin nổi, thậm chí cảm thấy tội lỗi thay cho đồng bào của mình.

Vừa ngồi xuống không lâu, Fujita Takeo đã phái người đón anh ta đến một tòa nhà văn phòng được cải tạo từ vũ trường. Dưới lầu người qua kẻ lại tấp nập, trên lầu lại yên tĩnh lạ thường.

Fujita Takeo xử lý xong công việc rồi đưa anh ta đi dạo.

Có khoảng hai mươi người đàn ông bị trói ngược tay, trong đó có bốn người mặc áo trấn thủ kiểu quân đội Trung Quốc. Họ bị chia làm hai hàng, mỗi hàng mười người buộc lại với nhau, do hai tên lính Nhật áp giải đi phía trước. Tất cả bọn họ đều cúi gằm mặt, không có một chút biểu cảm nào, chuẩn bị bị đưa ra hố rãnh ngoài thành để xử quyết.

"Cha, tại sao họ không kháng cự?"

"Người Trung Quốc là thế đấy, hèn nhát, vô năng, như những con cừu chờ bị mổ thịt, chẳng khác nào những cái xác không hồn. Đánh nhau ở Thượng Hải ba tháng, cứ tưởng họ đáng gờm lắm chứ, hừ." Fujita Takeo nhìn theo những người đàn ông đang đi xa dần với vẻ khinh miệt, "Ta không thể tin nổi một dân tộc như vậy mà vẫn có thể tồn tại. Con nhìn những kẻ rũ rượi kia xem, chỉ cần họ muốn vùng vẫy, hai binh sĩ của ta tuyệt đối không phải là đối thủ của ngần ấy người. Còn những kẻ có sức đe dọa thì đều đã bị quân đội Hoàng gia Đại Nhật Bản т●❗●ê●𝐮 🅓●❗●ệ●𝐭 sạch sẽ rồi."

"Họ bị đưa đi đâu vậy ạ?"

"Con nói xem?"

Fujita Seino cau mày: "Họ đã đầu hàng rồi, chúng ta nên đối xử tử tế với tù binh mới phải."

"Tử tế?" Fujita Takeo vỗ vai anh ta, "Con quá lương thiện rồi."

"Cha không nên dung túng cho binh sĩ đốt phá, gℹ️ế-ⓣ 𝒸-𝒽ó-🌜, cướp bóc! Họ đang ℊ_ℹ️_ế_ⓣ người, c**ng b*c phụ nữ. Đó là vô đạo đức, là sự băng hoại nhân tính! Chúng ta là một quốc gia có lễ nghi..." Lời còn chưa dứt, Fujita Seino đã thấy mặt mình nóng rát.

Fujita Takeo tát anh ta một cái thật mạnh, không trả lời thẳng vào câu hỏi: "Hai năm ở ngoài, con đã có bạn gái chưa?"

Fujita Seino 𝖓𝖌h-❗ế-𝐧 r-ăռ-𝐠: "Dạ chưa."

"Con vẫn chưa chạm vào phụ nữ đúng không?"

"Cha?"

"Ta có thể sắp xếp cho con." Fujita Takeo chắp tay sau lưng nhìn về phía xa, khẽ thở dài, nở một nụ cười đầy ẩn ý, "Phụ nữ ở Nam Kinh có vài người rất đẹp."

Fujita Seino nhìn cha mình với vẻ không tin nổi, giống như lão đã biến thành một con người hoàn toàn khác, khiến anh ta thấy xa lạ, sợ hãi, và cả kinh ngạc: "Thưa cha, con cảm thấy vinh dự vì các binh sĩ của ta đã chinh phục được vùng đất này, nhưng chúng ta không nên ɢ.1ế.t hại người vô tội, hay là nhục mạ dân lành như vậy. Điều đó đi ngược lại đạo đức và quân sự..."

Fujita Takeo lại tát anh ta thêm một cái nữa, lần này lão thực sự rất giận dữ, mặt đanh lại: "Sau này đừng để ta nghe thấy những lời như vậy nữa! Anh trai con sẽ không bao giờ hèn nhát như con! Nếu phải dùng một từ để mô tả thì chính là lòng dạ đàn bà!" Fujita Takeo "hừ" lạnh một tiếng, quay người bỏ đi.

Fujita Seino đứng lặng hồi lâu, chỉ cảm thấy bi ai khôn cùng.

Tướng lĩnh còn như vậy, thế thì binh lính lấy đâu ra kỷ cương?

...

Buổi chiều, Fujita Takeo thực sự gửi đến cho anh ta một cô gái Trung Quốc. Trông cô gái chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, tóc cắt ngắn cũn cỡn, bị nhét vào một bộ kimono rộng thùng thình so với vóc dáng, trên đầu còn cài một bông hoa.

Fujita Seino định đỡ cô dậy, cô gái liền khóc lóc lùi ra sau trốn tránh.

Tiếng Trung của anh ta không tốt lắm, chỉ đành cố gắng nói từng chữ để cho cô biết mình sẽ không làm hại đến ai.

Nhưng cô gái quá sợ hãi, càng khóc dữ dội hơn, co rúm lại một góc, không ngừng 𝐫.⛎.ռ 𝖗.ẩ.y.

Fujita Seino lùi về góc khác của căn phòng, đứng cách xa cô, hồi lâu sau, anh ta lại đưa cho cô một quả táo.

Cô gái không dám nhận.

Fujita Seino ngồi xổm xuống đất, mỉm cười nhìn cô, ấn quả táo vào tay cô.

Cô gái ⓡ⛎·𝐧 ⓡ·ẩ·ⓨ đón lấy, ôm vào lòng, không dám ăn.

Buổi tối, Fujita Takeo trở về biệt thự, thấy Fujita Seino đang ngồi đọc sách trong phòng, còn cô gái ở góc phòng quần áo vẫn chỉnh tề, vừa thấy lão liền lập tức trốn sau tủ.

Fujita Seino đặt sách xuống, đứng dậy: "Cha."

"Con không chạm vào nó?"

"Dạ không."

Fujita Takeo chắp tay sau lưng, nhìn anh ta với vẻ thất vọng rồi quay người đi ra. Một lát sau, một tên lính bước vào, lôi cô gái ra ngoài, tiếng gào khóc đau đớn vang dội cả hành lang.

"Anh làm gì thế?" Fujita Seino đuổi theo, "Đứng lại mau."

Tên lính đó đẩy cô gái ra khoảng đất trống, rút đao ra, chém ngang một nhát.

Fujita Seino sững sờ nhìn cô gái gục xuống trong vũng 〽️-á-⛎: "Anh điên rồi!"

...

Tết Dương lịch những năm trước, thành phố Nam Kinh náo nhiệt vô cùng.

Đến năm nay, ngay cả trong không khí cũng chỉ còn sự 𝐜●𝐡ế●т chóc tĩnh lặng.

Bệnh viện phát cho mỗi bác sĩ và y tá một miếng bánh mì, coi như một niềm vui nho nhỏ trong đêm giao thừa.

Hạnh phúc chẳng kéo dài được bao lâu, lính Nhật lại đến.

Chúng không còn dùng cái cớ bắt lính Trung Quốc cải trang nữa, mà cứ thế tùy ý ra vào.

Có bốn y tá bị cướp mất bánh mì.

Đáng lẽ ra nên ăn ngay sau khi nhận mới đúng.

Tạ Trì đang thay băng cho một bệnh nhân, một tên lính Nhật đi ngang qua sau lưng cô, vừa định vỗ Ⓜ️ô_ռ_🌀 cô thì Tạ Trì né tránh, bưng khay rời đi.

Tên lính Nhật bám theo, đột nhiên giữ lấy cánh tay cô, bước lên phía trước, giật phăng khẩu trang của cô xuống. Gã trợn tròn mắt, há hốc mồm kinh ngạc, rồi lại lập tức gọi những tên khác: "Mau lại đây mà xem này."

Tạ Trì hất tay gã ra, rảo bước đi tới, nắm chặt cây kéo trong khay.

Tên lính Nhật vừa định túm lấy cô thì một bác sĩ đã xông tới ôm lấy vai cô, chắn phía trước bọn chúng.

Tên lính thấy đó là người nước ngoài nên không dám é·🅿️ 🅱️ⓤ·ộ·↪️ quá đáng.

"Đây là vợ tôi, yêu cầu các người rời đi cho."

Khẩu trang của Tạ Trì bị giật mất, cô ngoảnh mặt đi, trốn vào lòng bác sĩ.

Mấy tên lính Nhật cười cợt đánh giá cô, tên cầm đầu còn nói: "Lần sau chúng tôi lại tới."

...

Fujita Seino bị cảm nhẹ, anh ta cứ đóng cửa không ra ngoài.

Buổi tối, Fujita Takeo gọi anh ta đi ăn cơm, Fujita Seino chỉ nói là không có khẩu vị.

Fujita Takeo bức đến tận cửa phòng anh ta, vậy mà lại tỏ vẻ yếu thế: "Seino, là ta đã bốc đồng, mong con tha thứ."

Fujita Seino lập tức đứng dậy, cúi người trước cha mình.

Fujita Takeo khoác vai anh ta: "Đi ăn cơm thôi."

Người hầu rót rượu sake cho họ.

"Uống với ta một ly." Fujita Takeo đích thân rót cho anh, Fujita Seino vội ngăn lại: "Để con."

Anh nâng ly, uống cạn một hơi.

Fujita Takeo mỉm cười: "Ăn nhiều vào."

Vài ly rượu xuống bụng, Fujita Seino lắc lắc đầu, cảm thấy mình đang hơi quá chén.

"Con còn nhớ anh trai mình chứ?"

Fujita Seino ôm trán, gật đầu.

"Đàn ông đàn ang thì phải giống như anh trai con, có nhiệt huyết, có hào khí. Ta dồn hết tâm sức lên người Hisatsugu nên lơ là việc quản giáo con, khiến con lớn lên do dự thiếu quyết đoán thế này, chẳng giống đàn ông chút nào."

Fujita Seino cảm thấy tim mình đập loạn không kiểm soát được, như có một luồng lửa quẩn quanh vùng bụng, khiến đầu óc anh ta loạn cả lên, đương nhiên cả lời của cha cũng chẳng lọt tai chữ nào.

"Con nhu nhược đến mức ngay cả một người phụ nữ cũng không dám chạm vào." Fujita Takeo nặng nề đặt ly rượu xuống, "Chẳng giống con trai nhà Fujita chút nào, đến cả em gái con còn cứng cỏi hơn con. Con đã hai mươi ba tuổi, là người trưởng thành rồi, vậy mà vẫn như một đứa trẻ không hiểu chuyện."

Fujita Seino vịn bàn đứng dậy: "Xin lỗi cha, con không được khỏe, con phải về phòng trước, cha..."

Anh ta chống tay lên bàn, mồ hôi vã ra như tắm.

"Con bị làm sao thế này?"

"Muốn chinh phục vùng đất này, hãy bắt đầu từ việc chinh phục người phụ nữ trên vùng đất này đi." Fujita Takeo rót một ly rượu, không nhìn anh ta, "Con sẽ phải cảm ơn ta đấy."

Lão phẩy tay, ra hiệu cho người hầu dìu anh ta lên lầu. Fujita Seino th* d*c, thấy cơ thể 𝐧_ó_п_𝐠 🅱_ừ𝓃_🌀, chỉ muốn nhảy ngay vào đống tuyết bên ngoài.

Vừa vào phòng, cửa đã bị khóa chặt từ bên ngoài, anh ta lờ mờ nhìn thấy trên giường là một người phụ nữ bị trói chặt tay chân. Anh ta lập tức hiểu ra, quay đầu đập cửa dữ dội: "Mở cửa, cho tôi ra ngoài!"

...

Sụp đổ, nhục nhã, còn cả sa đọa.

Fujita Seino nhặt chiếc áo len dưới đất mặc vào, không kịp khoác cả áo ngoài, cứ thế cầm theo chai rượu lao ra ngoài.

Anh ta lảo đảo đi trên đại lộ. Trời tối đen như mực, may mà tuyết trên mặt đất phản chiếu ánh trăng khiến thế giới trước mắt không đến mức quá tối tăm.

Anh ta ngã nhào hai cái, rồi lại lồm cồm bò dậy.

Fujita Seino vứt chai rượu đi, chạy loạn không phương hướng, nhìn thấy một cái xác của người phụ nữ tr*n tr**ng bên lề đường, bụng bị mổ phanh, ruột lòi cả ra ngoài, lập tức gục vào tường nôn thốc nôn tháo.

Anh ta tuyệt vọng đấm vào tường, chỉ biết phát tiết một cách bất lực.

Tại sao lại kéo ta anh về? Tại sao phải đi lính? Tại sao phải sỉ nhục anh ta như thế?

Bức tường lung lay đổ sập xuống, một tiếng "rầm" vang lên, cả người anh ta bị đống gạch vụn đè lấp.

...

Buổi trưa, xe cứu thương đưa hai bệnh nhân từ bên ngoài về.

Một là một bé gái khoảng mười tuổi, bị lính Nhật cưỡng h**p rồi cắt mất bộ phận sinh dục. Người còn lại là Fujita Seino bị đè dưới đống đá vụn đến ngất đi, thân trên anh ta chỉ mặc độc một chiếc áo len mỏng, lúc được phát hiện ra gần như đã 𝐜ⓗ*ế*✞ cóng.

Tạ Trì dùng cồn sát trùng vết thương trên trán cho anh ta, Fujita Seino tỉnh lại, vô thức nhấc tay dùng hết sức đẩy cô ra.

Tạ Trì không phòng bị, va vào chiếc tủ bên cạnh, cổ tay bị một cái dằm bàn nhọn hoắt rạch ra một vệt Ⓜ️á*⛎.

Fujita Seino ôm chăn, trợn tròn mắt cảnh giác nhìn cô.

Tạ Trì vẩy vẩy tay, lại tiến lại gần: "Đừng sợ."

Fujita Seino nhìn cơ sở vật chất xung quanh, trông giống như bệnh viện, xung quanh toàn là tiếng xì xầm của người Trung Quốc.

Tạ Trì cúi người xuống, tiếp tục xử lý vết thương cho anh ta: "Đây là bệnh viện Cổ Lâu, anh an toàn rồi."

Fujita Seino để mặc cô sát trùng, bôi thuốc cho mình.

Anh ta khẽ ⓡⓤ-ⓝ г-ẩ-y, ngước mắt nhìn cô, thấy đây là một nữ y tá người Trung Quốc. Động tác của cô rất nhẹ, thuần thục băng bó vết thương cho anh ta.

"Nghiêng sang bên một chút."

Fujita Seino không nhúc nhích.

Cô thản nhiên nhìn thẳng vào mắt anh ta: "Nghiêng qua đi, trên cổ anh có vết thương."

Anh ta vội vàng quay mặt đi, một cơn đau nhói truyền đến từ phía cổ. Cô đeo găng tay, nhưng anh ta vẫn có thể cảm nhận được hơi lạnh từ đầu ngón tay thỉnh thoảng lại lướt qua da mình.

Cô đang làm gì thế này? Nếu bị phát hiện là người Nhật, họ sẽ x-é ⓧ-á-🌜 anh ta ra mất.

Tạ Trì xử lý các vết trầy xước trên người anh ta một lượt, cầm một cây bút ghi chép: "Anh tên gì?"

Fujita Seino không dám mở miệng, tiếng Trung bập bẹ của anh ta chỉ cần nghe qua một cái là sẽ bị phát hiện ra ngay.

Tạ Trì hơi nghiêng đầu, quan sát biểu cảm của anh ta: "Không biết nói sao?"

Fujita Seino cúi đầu.

"Anh từ đâu tới?"

Đầu anh ta càng cúi thấp hơn.

Tạ Trì nhìn cái kiểu rụt rè cùng làn da mịn màng của anh ta, vừa chẳng giống binh lính, cũng chẳng giống gian tế, cho nên không nghĩ ngợi nhiều, chỉ coi người này bị dọa đến ngu người luôn rồi.

Cô không nói thêm gì, treo cuốn sổ lê_ⓝ gⓘườ𝐧_g bệnh, đắp lại chăn ở dưới chân cho anh ta: "Trên người anh toàn là vết thương ngoài da, cánh tay bị gãy xương nhẹ, không cần phẫu thuật, não bộ bị va đập, bác sĩ nói không có vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là được."

Cô nhìn người đang ngây dại kia, huơ huơ tay: "Anh nghe tôi nói gì chứ?"

Anh gật đầu.

"Nghỉ ngơi đi, có việc gì thì gọi y tá."

Đợi cô rời đi, Fujita Seino mới từ từ ngẩng đầu lên quan sát các bệnh nhân xung quanh, đủ mọi loại thảm trạng.

Anh ta dùng chăn trùm kín đầu, cảm thấy nhục nhã ê chề, bao bọc bản thân kín mít không một kẽ hở.

...

Đêm đã khuya, thành phố này lại bị bóng tối bao trùm, chỉ có bệnh viện là còn sáng đèn.

Tay của Fujita Seino được treo lên bằng băng gạc, không đau lắm, nhưng mỗi phút mỗi giây trôi qua, việc nằm ở đây đều khiến anh ta vô cùng dằn vặt, chỉ muốn rời khỏi nơi này ngay lập tức.

Suốt quãng đường đi, không ai để ý đến anh ta, mọi người đều rất bận, ai nấy đều lộ vẻ mệt mỏi.

Fujita Seino mò mẫm đi đến cổng lớn bệnh viện, thấy một nữ y tá đang tựa vào cột.

Anh ta lập tức nhận ra bóng lưng của cô.

Tạ Trì đang ăn bánh, loại bánh này vừa khô vừa cứng, rất khó nuốt, nhưng vẫn phải cố nhét vào, không ăn thì sẽ bị đói, mà đói thì không có sức làm việc.

Cô khó khăn nhai, cảm thấy quai hàm không còn sức, cắn đến mức ê cả răng. Cô vừa ăn vừa thẫn thờ, với tay lấy chiếc cốc bên cạnh, không cẩn thận lại thọc ngón tay vào nước nóng.

Cô nhấc tay lên thổi phù phù hai cái, lúc này mới chú ý đến người phía sau.

Fujita Seino đứng ở phía bên phải nhìn cô.

Tạ Trì liếc nhìn anh ta một cái, không nói lời nào, chỉ quay mặt đi, tiếp tục ăn bánh rồi thẫn thờ.

Anh ta nhìn thấy cổ tay cô quấn một vòng băng gạc, đó là vết thương do bị anh ta đẩy mạnh lúc nãy.

Fujita Seino tiến lên hai bước, muốn xin lỗi, nhưng lại có nỗi khổ không thể nói ra.

Anh ta cứ đứng sững ở đó một lúc, rồi lại lặng lẽ ngồi xuống vị trí cách cô một mét, có chút lúng túng.

Tạ Trì liếc anh ta: "Anh không lạnh sao?"

Fujita Seino lắc đầu, chỉ chỉ vào cổ tay cô.

Tạ Trì tưởng anh ta muốn ăn nên bẻ một nửa chiếc bánh đưa sang, Fujita Seino lại xua tay liên tục.

Tạ Trì chống tay: "Ăn đi."

Anh ta cầm lấy mép bánh, nhận lấy.

Tạ Trì nhét nốt miếng bánh nhỏ còn lại vào miệng, bưng cốc lên thổi thổi rồi nhấp một ngụm nhỏ.

Fujita Seino chú ý đến góc nghiêng của cô, đường nét tuy tinh tế nhưng trông thật lạnh lùng, khiến người ta không dám lại gần. Đặc biệt là ánh mắt ấy, tràn đầy sự tê dại và bạc bẽo.

Lúc này cô đang rũ mắt xuống, không biết đang nghĩ gì.

Tạ Trì nhận ra ánh mắt của anh ta, quay sang hỏi: "Có chuyện gì không?"

Ánh mắt hai người chạm nhau, anh ta lập tức dời mắt đi, cắn lấy nửa miếng bánh đó.

Quả nhiên là... cứng thật.

...

Chương (1-114)