Truyện:A Chi, A Chi - Chương 086

A Chi, A Chi
Trọn bộ 114 chương
Chương 086
Còn cười nữa
0.00
(0 votes)


Chương (1-114)

Mọi nghi kị đều bị nuốt ngược vào trong, nhưng chúng lại giống như một hũ rượu hỏng vừa chua vừa đắng, không ngừng khuấy đảo trong dạ dày, vừa không thể tiêu hóa, lại vừa chẳng thể nôn ra.

Cảm giác này thật tồi tệ.

Sau khi Tạ Trì lên lầu, Fujita Seino đứng bên đường rất lâu.

Một khi lòng tin đã xuất hiện một lỗ hổng, thì dù có cố ý vá víu thế nào cũng sẽ để lại dấu vết.

Anh ta tựa vào xe, ngửa đầu nhìn lên khung cửa sổ phòng ngủ của cô. Đèn đã sáng, ánh sáng xa vời vợi ấy dường như cũng chiếu rọi cả tâm can của anh ta.

Cơ thể Fujita Seino bị hơi men làm tê liệt, nhưng não bộ lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Những chuyện cũ lần lượt hiện lên, từ khi quen biết đến lúc chia xa, từ khi chia xa cho đến ngày gặp lại...

Buổi chiều hôm ấy, trời đổ mưa, anh ta mặc thường phục trò chuyện với Kojima trong quán cà phê. Tạ Trì đột ngột xuất hiện dưới mái hiên hiệu ảnh đối diện để trú mưa, tay trái ôm một bó tulip, tay phải xách một túi bánh bao chiên. Một bên là lãng mạn, một bên là đời thường. Trận mưa đó rất lâu mới tạnh, hệt như một khúc dạo đầu dài dằng dặc cho cuộc gặp gỡ của họ.

Tạ Trì mặc chiếc váy trắng, y hệt như thiên sứ áo trắng từ trên trời rơi xuống năm xưa, một lần nữa hạ cánh vào thế giới xám xịt của anh ta.

Từ đầu chí cuối, ánh mắt anh ta không rời khỏi cô, Kojima ngồi đối diện bỗng lên tiếng: "Ngài Fujita, mắt ngài sắp bay ra ngoài luôn rồi kìa, có muốn đưa cô ấy vào đây không? Hay là đi hỏi thăm xem cô ấy tên gì đi?"

Tên à, dĩ nhiên anh ta biết tên cô, hoặc có thể nói là chưa bao giờ quên.

Anh ta cũng đã từng chờ đợi cô rất lâu, rất lâu, cũng vào một đêm mưa như thế...

Gió lạnh thổi bay những dấu vết say khướt còn sót lại trên gương mặt, Fujita Seino cười khổ, chợt thấy chuyện đó giống như một vở diễn được dàn dựng sẵn, một sự tình cờ đầy cố ý.

Trong suốt nửa năm đắc ý quên mình, suýt chút nữa là anh ta đã quên mất dáng vẻ làm việc quên ăn quên ngủ của cô giữa đám thương binh, quên mất ánh mắt kìm nén phẫn nộ và vô hồn của cô khi đối diện với lính Nhật.

Hận thù có thể che giấu, vậy còn tình yêu thì sao?

Đúng như Takahashi đã nói: Tôi không thấy được sự thích thú dành cho cậu qua ánh mắt của cô ta.

...

Tạ Trì vừa 𝒸ở*𝐢 á*o khoác ngoài ra thì có tiếng gõ cửa.

Hà Phong sẽ không gõ cửa một cách đường hoàng như thế này, chắc là Fujita Seino.

Cô bước nhanh ra mở cửa, còn chưa nhìn rõ mặt đã bị người mới tới ôm chặt vào lòng.

Cô không vùng vẫy: "Có chuyện gì thế?"

"Anh không muốn rời khỏi đây, không nỡ xa em."

"Chúng ta sẽ còn gặp lại mà."

"Anh đưa em đi nhé." Anh ta buông cô ra, thiết tha nhìn sâu vào đôi mắt cô: "Em đi cùng anh đi."

"Anh đi chiến khu, em đi theo không tiện đâu, em sẽ ở Thượng Hải đợi anh."

Fujita Seino im lặng một hồi, mỉm cười v**t v* gò má cô: "Vãn Chi, anh yêu em, em biết không?"

"Vâng, em cũng yêu anh."

"Giả sử có một ngày Nhật Bản bại trận, anh bị đuổi khỏi Trung Quốc, em có nguyện ý theo anh về nhà không?"

Tạ Trì không chút do dự đáp: "Được."

Fujita Seino bật cười, anh ta cúi đầu, đôi môi dán sát tới chạm vào khóe miệng cô, đang định tiến sâu hơn thì A Như đột ngột mở cửa đi ra, hét lên một tiếng: "A, xin lỗi!"

Cô nàng lập tức quay đầu: "Hai người cứ tiếp tục đi."

A Như cố ý, vì cô đã đứng sau cửa nghe lén rất lâu rồi.

Cô không hiểu hết những việc Tạ Trì làm, chỉ biết cô ấy đang kháng Nhật theo một cách khác, và việc ở bên tên 𝐪𝖚·ỷ Nhật này chỉ là giả vờ. A Như không giúp được gì cho chính sự, nên chỉ có thể dăm lần bảy lượt dùng cách này cách nọ để phá bĩnh họ.

Tạ Trì thừa cơ đẩy anh ta ra, giả bộ thẹn thùng quay mặt đi: "Anh về nghỉ ngơi đi, ngủ một giấc thật ngon, đừng nghĩ ngợi nhiều, ngày mai em sẽ làm món gì đó ngon ngon đến thăm anh."

Fujita Seino gật đầu: "Vậy hẹn ngày mai gặp."

"Đi đường cẩn thận."

"Được."

...

Hai đêm liền, Fujita Seino mơ thấy Tạ Trì cầm súng bắn c-𝐡ế-ⓣ mình. Dù không ngừng tự trấn an rằng đó chỉ là suy đoán, rằng dù cô có thực sự có mưu đồ khác đi chăng nữa thì cũng không sao. Vì Tổ quốc, điều đó... điều đó hoàn toàn có thể hiểu được.

Nhưng chuyện này giống như một cái gai đ●â●𝖒 𝖛●à●𝑜 trong lòng, khiến anh ta ăn không ngon ngủ không yên.

Thời gian ở lại đây không còn nhiều, Fujita Seino không muốn dùng những ngày tháng cuối cùng vào việc nghi kỵ. Anh ta muốn một câu trả lời, dù cho đó là điều anh ta không muốn thấy nhất.

Buổi trưa, Fujita Seino vẫn đón Tạ Trì đi ăn như thường lệ, ngoài mặt là để gạt bỏ mọi cảm xúc tồi tệ, nhưng sau khi đưa cô về tiệm sườn xám, anh ta lại lái xe đến một quán trà trên đường Thiên Đồng.

Gần đó có một nơi gọi là Hồng Công Quán rất nổi tiếng, nơi tập trung hàng chục lãng nhân Nhật Bản được huấn luyện bài bản, chuyên làm công tác gián điệp. Một số tiến hành thu thập tình báo, á*〽️ şá*✞, một số 𝐭.𝐡.â.ɱ п𝖍ậ.ⓟ vào hậu phương quân đội Trung Quốc để nằm vùng. Nhờ các chiến công hiển hách, nơi này đã nhận được sự hỗ trợ mạnh mẽ từ Bộ Quân sự Nhật và các cơ quan ban ngành.

Fujita Seino bí mật triệu kiến một gián điệp Nhật tên là Maeda Tsuki đến, người từng là một đặc công xuất sắc ở Mãn Châu. Anh ta ra lệnh cho gã giá·𝖒 s·á·✝️ Tạ Trì, xem dạo này cô tiếp xúc với những ai, và báo cáo nhất cử nhất động của cô cho anh ta. Để giá-ⓜ 𝐬-á-✝️ tốt hơn, Maeda Tsuki đã thuê một căn hộ đối diện nơi ở của Tạ Trì, còn ban ngày thì túc trực tại quán cà phê gần tiệm sườn xám.

Chiều tối, Yamashita lái xe đến đón Tạ Trì đi gặp Fujita Seino. Anh ta đang họp, còn cô đợi trong văn phòng. Thư ký rót cho cô một tách trà rồi đóng cửa rời đi.

Trên bàn đặt một xấp tài liệu, bên dưới mấy cái túi da có vài tờ đã mở. Tạ Trì tiến lại lật lên xem, là văn kiện từ Bộ Quân nhu trình lên về việc vận chuyển một số quân bị. Cô không mang theo máy ảnh siêu nhỏ, chỉ lướt qua thật nhanh, ghi nhớ đại khái nội dung bên trong.

Khi Fujita Seino quay lại, cô đang đứng bên cửa sổ tưới hoa. Nghe tiếng mở cửa, cô ngoái đầu nhìn, thoải mái trêu đùa: "Anh mà đến muộn chút nữa là hoa bị em tưới 𝖈♓ế·𝐭 rồi đấy."

Anh ta bước đến sau lưng Tạ Trì, khom người tựa cằm lên vai phải của cô: "Tối nay em muốn ăn gì?"

"Em muốn ăn món Tứ Xuyên."

"Vậy chúng ta đi thôi."

Tạ Trì đặt bình tưới xuống.

"Để anh đi thay quần áo, đợi một lát." Fujita Seino đi về phía căn phòng nhỏ phía sau.

Lúc đi ngang qua bàn làm việc, dư quang của anh ta liếc nhìn xấp tài liệu trên bàn.

Đó là do anh ta cố ý đặt ở đó để thử xem Tạ Trì có lấy cắp tình báo hay không. Tài liệu là giả, nhưng chuyến hàng đó là có thật, nhưng chỉ có anh ta và người vận chuyển mới biết. Dù phải dùng số vật tư này làm mồi nhử, anh ta cũng muốn có một câu trả lời chính xác.

Ông chủ quán Tứ Xuyên rất thân với Tạ Trì, trên thực tế, ông không chỉ là chủ quán, mà còn là một trong những đồng chí của cô. Ông biết tên 🍳𝖚●ỷ Nhật này không ăn được cay nên cố tình cho thêm thật nhiều ớt vào món cá nướng. Nhìn anh ta vật vã đến độ không ngừng uống nước, ông liền không nén nổi vẻ đắc ý hiện rõ trên mặt.

Ăn xong, Fujita Seino "thả" Tạ Trì về nhà sớm. Vật tư sẽ được vận chuyển từ bến cảng Ngô Tùng vào mười một giờ đêm nay, gửi đến Từ Châu trước.

Và anh ta sẽ thức trắng đêm nay để chờ đợi tin tức.

...

Dạo này sức ăn của Tạ Trì tăng lên rất nhiều, lúc nào cô cũng luôn thấy đói.

Hơn sáu giờ sáng cô đã tỉnh giấc, vào bếp nấu ít mì ăn.

A Như bị Quốc Cường đá một cái tỉnh ngủ, nghe thấy tiếng động bên ngoài thì cũng không ngủ tiếp được nữa. Cô nàng dậy vào bếp đứng cạnh Tạ Trì: "Thơm quá chị ơi."

"Làm em thức giấc à?"

"Dạ không, cũng đến lúc phải dậy rồi."

"Ăn chút không?"

"Chị nấu có tí xíu thế kia, chị ăn đi." Cô nàng ngáp một cái, "Để lát Quốc Cường dậy em làm sau."

Tạ Trì múc mì ra, ngồi vào bàn ăn cắm cúi ăn.

A Như đến kỳ kinh nguyệt, lưng có hơi đau. Cô nàng lôi ra một chiếc đai vệ sinh, mấy thứ này đều do cô tự tay làm, tiệm may có sẵn vải nên mỗi lần làm đều làm rất nhiều cái.

Cô nàng nhìn chỗ đai được sắp xếp gọn gàng trong ngăn, thuận miệng hỏi Tạ Trì một câu: "Chị ơi, chị vẫn chưa đến kỳ à?"

Món củ cải khô bà Vương gửi đến ngon quá, Tạ Trì đang cắn dở một miếng, nghe A Như hỏi thì dừng động tác nhai lại: "Chưa."

"Bao lâu rồi chị chưa bị? Thế này thì không bình thường chút nào." A Như rửa tay, từ nhà vệ sinh đi ra: "Lần trước là lúc nào ạ?"

"Chị quên rồi."

A Như đứng sau lưng cô, bóp vai cho cô: "Chị à, chuyện này mà cũng quên được, chị phải chú ý sức khỏe đấy."

"Xưa nay kỳ kinh của chị vốn không đều, em biết mà."

"Chị thật sự nên đi khám đi, ai không biết lại tưởng chị mang thai rồi cũng nên."

Tim Tạ Trì thót lên một cái.

Hai chữ đó như một chiếc búa sắt giáng mạnh vào lồng n●g●ự●↪️ cô.

Cô đang gắp dở sợi mì, tay khựng lại giữa không trung, cố gắng nhớ lại lần cuối cùng có kinh nguyệt là khi nào, nhưng hình như không hề có ấn tượng gì.

A Như ngáp một cái: "Buồn ngủ quá, em đi ngủ thêm lát nữa đây."

"Ừ."

Căn phòng lại yên tĩnh trở lại, một vẻ yên tĩnh đến đáng sợ.

Tạ Trì không tài nào nuốt nổi thêm miếng nào nữa.

Cô đặt đũa xuống, đứng trước gương, vén áo lên.

Vùng bụng dưới vẫn phẳng lì, không khác gì trước kia.

Cô hạ vạt áo xuống, ngồi lại chỗ cũ.

Cơ thể cô vốn không bình thường, trước kia đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói cô thuộc diện khó thụ thai. Ở bên Hà Phong bao nhiêu lâu đều không có gì, chắc là không phải đâu nhỉ.

Cô nhìn bát mì, nhưng đã chẳng còn tâm trí nào để ăn nữa.

Dạo gần đây thường xuyên buồn nôn, cơ thể cũng có những thay đổi rất nhỏ, chẳng lẽ mang thai thật rồi?

Tạ Trì càng nghĩ càng thấy sợ, cô buông đũa, thay đồ rồi đi ra ngoài.

Cô không dám đến bệnh viện lớn mà gọi một chiếc xe đến một tiệm Đông y ở rất xa.

Bắt mạch xong, quả nhiên là đã có thai.

"Được bao lâu rồi?"

"Mạch tượng chưa rõ hẳn, bao lâu rồi cô chưa có kinh?"

"Tôi không nhớ rõ nữa." Tạ Trì lẩm bẩm: "Kỳ của tôi luôn không đều, trước đây thường hai tháng mới có một lần, có khi hơn hai tháng nên cũng không ghi lại thời gian. Bận quá, hình như lâu lắm rồi, có vẻ như là từ mùa hè."

Dù cô không nhớ những chuyện đó, nhưng lại nhớ rõ mồn một những lần â*ռ á*𝐢 với Hà Phong.

Gặp lại nhau vào cuối tháng Mười một, còn lùi về trước đó nữa thì là chuyện của hồi tháng Tám.

Mấy biểu hiện như buồn ngủ, thân nhiệt cao, buồn nôn, mệt mỏi... đó, bắt đầu từ khi nào nhỉ?

Tháng Mười một, tháng Mười... hình như từ tháng Chín đã có rồi.

Cô xoa bụng dưới, lẩm bẩm tự hỏi: "Chắc phải hơn ba tháng rồi. Nhưng tại sao bụng lại chẳng lộ ra chút nào vậy nhỉ?"

"Hơn ba tháng, người cô gầy nên cũng không có gì lạ." Thầy thuốc thấy dáng vẻ hoảng hốt của cô thì hỏi: "Cô không muốn giữ đứa bé sao?"

Tạ Trì không trả lời: "Còn bao lâu nữa thì bụng mới to lên?"

"Mỗi người mỗi khác, nhưng thường bốn năm tháng là nhìn ra ngay rồi."

Tạ Trì cúi đầu nhìn bụng mình, có lẽ vì cố ý cảm nhận nên cô cảm giác như đứa trẻ bên trong đang cử động.

Nghĩ đến sinh linh nhỏ bé này đã lớn thế này rồi, cô vô thức mỉm cười.

Thầy thuốc thấy biểu cảm này của cô, liền cười nói: "Để tôi kê cho cô ít thuốc an thai nhé."

Cô ngẩng đầu lên: "À, vâng."

"Về nhà nhớ ăn uống bồi bổ thêm vào, thịt bò, thịt dê, gan, mua ít táo đỏ với nhãn nhục mà ăn cho bổ ⓜ-á-⛎. Tôi thấy sắc mặt cô không tốt lắm, cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn."

"Vâng."

...

Đây không hoàn toàn là một tin tốt, thậm chí có chút không đúng lúc, nhưng không thể phủ nhận được rằng cô đang rất vui.

Cô đã mang thai con của Hà Phong. Nếu anh biết, chắc chắn anh cũng sẽ giống cô, thậm chí còn xúc động hơn nhiều.

Nhưng dĩ nhiên, anh sẽ kiên quyết đưa cô rời khỏi đây ngay lập tức, không để cô và đứa trẻ gặp nửa phần nguy hiểm.

Phải làm sao đây? Cô khao khát được chia sẻ tin này với anh, nhưng lại muốn lấy thêm chút tình báo từ chỗ Fujita Seino. Dù sao đầu tháng sau anh ta cũng rời Thượng Hải rồi, chỉ còn lại hơn mười ngày nữa mà thôi.

Tạ Trì nhất thời rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan.

Xe kéo đi qua một vũng lầy gập ghềnh, cô nắm chặt lấy tay vịn, dặn dò phu xe: "Làm ơn chạy chậm một chút."

"Dạ được."

Maeda Tsuki đã theo dõi cô suốt quãng đường, nhưng hắn không liều lĩnh vào hỏi thầy thuốc xem Tạ Trì đến làm gì, vì như thế rất dễ rút dây động rừng.

Tạ Trì không đến tiệm mà đi mua ít nguyên liệu nấu ăn, sau đó xách túi lớn túi nhỏ về nhà, ở lỳ trong đó cả ngày.

Maeda Tsuki cho rằng có lẽ cô bị ốm, hoặc là ai đó trong nhà xảy ra chuyện.

Vật tư đã được vận chuyển đến đích mà không xảy ra bất kỳ sự cố nào. Cộng thêm việc Maeda Tsuki giá.Ⓜ️ 💲.á.† Tạ Trì mấy ngày qua cũng không có gì bất thường, khiến Fujita Seino đã nhẹ lòng hơn phần nào.

Thực tế là ngày hôm đó Tạ Trì hoàn toàn không chuyển thông tin đó đi.

Thời gian quá gần với vụ á*𝖒 ⓢá*✞ lần trước, cô sợ anh ta sẽ nghi ngờ. Hơn nữa số vật tư đó cũng không lớn, không đáng để cô bị lộ.

Ngay khi Fujita Seino hoàn toàn loại bỏ nghi ngờ đối với cô, Maeda Tsuki lại đến gặp anh ta, mang theo một gói bã thuốc và một đơn thuốc.

Gã nói: "Sáng sớm hôm qua cô Tạ có đi khám Đông y, sau đó mua một ít nguyên liệu về, mãi đến sáng nay mới ra khỏi cửa để vứt gói bã thuốc này ở một nơi rất xa nhà. Tôi đã nhặt về và đến hỏi hiệu thuốc, họ nói trong đó có nhiều vị đều là thuốc an thai."

Vừa dứt lời, Fujita Seino đã sững sờ cả người, rồi lại bật cười: "Làm sao có thể, sao cô ấy có thể mang thai được? Không đâu."

Nụ cười dần biến mất: "Có lẽ là A Như."

Maeda Tsuki nhìn biểu cảm của anh ta, lờ mờ hiểu ra điều gì đó, cúi đầu không dám lên tiếng.

Fujita Seino ngồi thẫn thờ một lúc lâu, rồi bỗng đứng dậy túm lấy cổ áo Maeda Tsuki: "Chắc chắn là anh nhầm rồi!"

Maeda Tsuki bị bóp đến nghẹt cả cổ: "Tôi có thể đưa lão thầy thuốc đó đến đây."

Ánh mắt Fujita Seino dao động dữ dội, ngón tay không tự chủ được mà run lên. Anh ta mạnh tay đẩy gã ra: "Đi, đi ngay lập tức!"

Fujita Seino không để Maeda Tsuki đưa thầy thuốc đến Bộ Tư lệnh vì quá lộ liễu, cho nên đã đợi ở một quán trà gần đó.

Người phụ nữ anh ta yêu đã mang thai, và đã được hơn ba tháng.

Tin này đối với Fujita Seino mà nói, chẳng khác nào đòn chí mạng. Anh ta thà rằng Tạ Trì là một gián điệp do địch cử đến, thà rằng cô chỉ lợi dụng thân phận của anh ta để phục vụ đất nước còn hơn.

Ngoài dự đoán là anh ta không hề nổi trận lôi đình, không 𝐠.𝖎.ế.† thầy thuốc để diệt khẩu, mà còn để Maeda Tsuki đưa người về an toàn. Nhưng anh ta dặn rằng khi Tạ Trì đến bốc thuốc lần nữa, hãy tráo thuốc an thai thành thuốc phá thai.

Fujita Seino bình tĩnh ngồi ở quán trà suốt một buổi chiều, buổi tối đích thân lái xe đi đón Tạ Trì, còn mua cho cô một bó hồng vàng.

Tạ Trì đang đo may cho một người phụ nữ, Fujita Seino ngồi trong góc nhìn cô.

Trương Dã đi từ ngoài vào, chào anh ta một tiếng: "Ngài Fujita."

Anh ta mỉm cười gật đầu.

Trương Dã đi ngang qua Tạ Trì, ra quầy lấy cái chổi lông gà: "Bó hoa to thế này, đẹp thật đấy."

Có phải hắn không? Fujita Seino quan sát hắn: Áo sơ mi kẻ, ghi lê vàng, quần xám, đôi bốt ngắn sờn cũ, tóc tai bù xù, móng tay thì dính bẩn đen nhẻm.

Cô sẽ không bao giờ để mắt tới một kẻ luộm thuộm như vậy.

Tạ Trì đặt thước xuống nhìn sang, thấy anh ta mỉm cười với cô.

Đợi cô làm xong, Fujita Seino đưa cô đi ăn tối.

Lần đầu tiên anh ta không hỏi ý kiến cô mà lái xe thẳng đến một nhà hàng đồ Nhật. Vào trong rồi, anh ta gọi rất nhiều đồ sống.

Lúc này Tạ Trì cực kỳ nhạy cảm với mùi vị, chỉ cần ngửi thôi đã thấy không chịu nổi, chỉ có thể ăn rau luộc và cơm nắm. Fujita Seino gắp một miếng cá sống đã chấm gia vị đưa đến bên miệng cô: "Nếm thử đi."

Để chiều lòng anh ta, trước đây Tạ Trì thường xuyên đi ăn những thứ này, mặc dù cô rất ghét.

Lúc này, cô nhìn nụ cười của anh ta, sợ anh ta sinh nghi nên mở miệng ăn.

Cô cố nén cơn buồn nôn, khó khăn nuốt xuống.

Fujita Seino lại gắp thêm một miếng nữa: "Ngon lắm đúng không?"

"Vâng." Tạ Trì đẩy tay anh ta ra: "Để em tự làm."

Anh ta mỉm cười đẩy đĩa nghêu đến trước mặt cô: "Ăn nhiều một chút."

"Cảm ơn anh."

Fujita Seino lại rót một chén rượu sake, vừa uống vừa nhìn cô: "Lâu rồi không đi cưỡi ngựa, mai đi thư giãn một chút không? Dạo này em bận ở tiệm suốt, anh chẳng mấy khi được gặp em."

"Em có một đơn hàng gấp, mai phải làm xong để giao đi."

"Vậy thì ngày kia nhé."

"Vâng."

Tạ Trì sắp nôn đến nơi rồi.

Cô véo mạnh vào đùi mình, không dám nhai kỹ mà nuốt chưng hửng xuống, sau đó lại gắp mấy lát dưa chuột ăn để át mùi.

Fujita Seino rót rượu cho cô: "Lát nữa đi xem phim không? Có một bộ phim mới chiếu."

"Được ạ."

Đó là một bộ phim tình cảm của Anh, hơi tẻ nhạt.

Tạ Trì không có tâm trí xem, chỉ vài phút sau đã bắt đầu thẫn thờ, mãi cho đến khi phim kết thúc.

Trên đường đưa cô về, Fujita Seino không ngừng bàn luận về nữ chính trong phim, Tạ Trì chỉ đáp lại vài câu ngắn ngủi, chỉ muốn mau chóng về nhà.

Đến cửa, Tạ Trì quay sang bảo anh ta: "Hôm nay chơi muộn quá rồi, anh về nghỉ sớm đi."

Anh ta nắm lấy tay cô, quan sát kỹ biểu cảm của cô: "Anh có thể ở lại qua đêm với em không?"

"Như vậy không hay lắm, người ta sẽ bàn ra tán vào."

Anh ta cười rồi buông tay: "Em cũng nghỉ sớm đi."

"Vâng, tạm biệt anh."

...

Fujita Seino không về nhà, anh ta đến căn hộ đối diện mà Maeda Tsuki thuê và ở đó suốt đêm.

Hai đêm tiếp theo anh ta vẫn canh chừng ở đó, nhưng không thấy ai lạ mặt qua lại, mỗi ngày Tạ Trì về nhà không lâu thì đều tắt đèn đi ngủ.

Cho đến một đêm khuya ba ngày sau đó.

Người đó nhanh đến mức Fujita Seino thậm chí còn không nhìn rõ anh trèo lên bằng cách nào, chỉ thấy một bóng đen thoăn thoắt leo lên cây rồi "vèo" một cái, nhảy vào cửa sổ phòng cô. Anh ta cảm thấy hơi thở như nghẹn lại, dưới cổ như bị vô số sợi dây thừng mảnh quấn quanh, cứ mỗi khi sắp ⓒ_𝒽_ế_🌴 thì lại được nới lỏng, nhưng vừa kịp tỉnh lại thì lại bị 𝐬𝐢ế*ⓣ ↪️*𝖍ặ*✝️, cứ thế lặp đi lặp lại, không để thoát khỏi.

Tạ Trì không chủ động tìm Hà Phong, một phần là vì khó liên lạc, mặt khác là vì sợ anh lo lắng.

Hôm kia tổ chức ra lệnh cho họ á*ɱ 𝐬á*† ba nhân vật quan trọng từ Nam Kinh đến Thượng Hải dự họp, đồng thời đánh cắp đề cương hội nghị. Tạ Trì không thể rời đi lúc này, cô phải hoàn thành nhiệm vụ rồi mới báo cho Hà Phong biết, sau đó mới yên tâm đi tìm một nơi thanh tịnh dưỡng thai rồi sinh con.

Hà Phong lại sai người chuyển thêm một đợi vải tới, lần này đến để đưa cho cô.

Vừa đặt vải xuống, anh đã sáp lại quấn lấy Tạ Trì. Cô bị anh làm cho nhột, đẩy mặt anh ra, cười nói: "Anh đến là để làm chuyện này đúng không? Lại còn bày đặt lấy vải ra làm cái cớ nữa."

"Anh nhớ em quá." Hà Phong ôm cổ cô 𝒽ô-𝐧 tới tấp: "Nhớ em đến 🌜♓.ế.✝️ mất."

Tạ Trì luyến tiếc đẩy anh ra: "Đừng, em thấy không khỏe."

d*c v*ng trong mắt Hà Phong tan đi phân nửa: "Em không khỏe ở đâu sao?"

"Đau bụng."

"Ăn nhầm cái gì à?"

"Không phải." Cô nắm lấy tay anh đặt lên bụng mình: "Anh xoa giúp em là được rồi."

Hà Phong 𝐥_цồ_п 🌴🅰️_🍸 ⓥà_𝑜 𝖙𝖗_🔴𝐧_🌀 áo xoa bóp cho cô.

Tạ Trì phủ tay lên tay anh: "Nhẹ một chút."

Anh nới lỏng lực: "Thế này hả?"

"Ừ."

Hà Phong thấy cô cứ cười mãi, không nhịn được mà hỏi: "Có chuyện gì mà vui thế?"

Tạ Trì ôm cổ anh: "Em sinh con cho anh nhé. Đặt tên như anh đã chọn ấy, con trai là Hà Sơn, con gái là Hà Xuyên."

Hà Phong cười gian: "Muốn có con rồi à?"

Tay anh dời lên trên: "Vậy tối nay anh phải nỗ lực thêm chút nữa rồi."

"Đừng quậy." Tạ Trì kéo tay anh xuống: "Xoa tiếp đi."

Hà Phong nhướng mày: "Được, tiếp tục."

Tạ Trì nhìn biểu cảm "ấm ức" của anh: "Mấy ngày nữa là sinh nhật anh rồi."

"Em định tặng quà cho anh à?"

"Anh muốn gì?"

"Muốn hòa bình, và muốn em nữa."

"Sẽ có cả thôi."

Hà Phong cúi xuống ⓗ-ô-ⓝ cô, Tạ Trì 𝖈ắ.ռ 𝖒ô.ℹ️ anh, lầm bầm không rõ: "Em muốn ăn vải, đi bóc vải cho em đi."

Hà Phong m*t môi cô một cái: "Vậy em phải buông anh ra trước đã."

Tạ Trì nới lỏng răng, Hà Phong ♓ô●𝓃 xuống xương quai xanh của cô, cô lại lật người lăn ra mép giường: "Vải!"

Hà Phong vò tóc, lười biếng ngồi dậy: "Đợi đấy."

Anh lặng lẽ đi ra ngoài, cho vải vào một cái chậu nhỏ bưng vào, chỉ tay bảo cô: "Hôm nay em không ăn hết là không được ngủ."

Tạ Trì ôm gối, ngồi ở đầu giường nhìn anh: "Được thôi."

Mới ăn được một nửa, cô đã ngủ thiếp đi trong lòng Hà Phong. Anh bế cô lên, cẩn thận đặt xuống giường, không quên đắp chăn kỹ càng, sau đó quỳ bên giường ngắm nhìn gương mặt ngủ say của cô.

Cuối cùng, anh khẽ 𝒽ô-ռ lên tóc cô rồi mới lưu luyến rời đi.

...

Trong phòng vẫn sáng đèn, rèm cửa không khép kín hoàn toàn, mà để lại một khe hở ngoằn ngoèo.

Fujita Seino đứng lặng trước cửa sổ, một tia sáng mảnh rọi lên mặt anh ta, chia cắt gương mặt nhợt nhạt đó ra, trông vừa thảm khốc vừa bi thương.

Lông mi anh ta hơi động, ánh mắt lại u tối như vực thẳm không đáy.

Anh ta nhìn chằm chằm vào ô vuông đen kịt đó, chờ đợi người đàn ông kia rời đi.

Mười phút, hai mươi phút, bốn mươi phút, sáu mươi phút, tám mươi phút.

Tám mươi ba phút.

Hà Phong nhảy ra theo đường cũ, chạy như bay về hướng Nam, sau đó nhanh chóng mất hút.

Fujita Seino nhìn vào con ngõ tối đen, nghĩ xem trong vòng tám mươi ba phút đó đã xảy ra chuyện gì.

Anh ta bất chợt cười lạnh, hồi tưởng lại mọi chuyện đã qua.

Lần đầu gặp mặt, cưỡi ngựa, ăn cơm, văn phòng, và cả hôm cô đột ngột xuất hiện ở bữa tiệc để đứng cạnh anh ta.

Đáng lẽ phải nhận ra từ sớm rồi mới đúng.

Fujita Seino đi vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh để khiến mình tỉnh táo lại.

Dòng nước nhỏ là không đủ, anh ta xả đầy một bồn nước lạnh, rồi nhấn cả đầu mình vào. Sau đó, anh ta mặc nguyên bộ quần áo ướt sũng, cứ thế lảng vảng trên đường phố vắng lặng như một bóng ma.

Trong cơn u mê, anh ta đi đến trước cửa một vũ trường nhỏ, đứng nhìn ánh đèn mờ ảo bên trong rồi bị một vũ nữ kéo vào.

Giờ này cũng chỉ còn nơi này là náo nhiệt như vậy thôi.

Thấy vị khách này khí chất phi thường, người quản lý gọi mấy cô gái liền ra tiếp khách. Fujita Seino nhìn một hàng phụ nữ, người mặc váy Tây, người mặc sườn xám, người mặc áo ngắn váy dài, ai nấy đều phấn son lòe loẹt.

Anh ta chỉ tay vào người phụ nữ mặc váy đỏ đứng ngoài cùng: "Cô, qua đây."

Người phụ nữ mừng rỡ tiến lại, nói với anh ta vài câu rồi dẫn thẳng lên tầng hai.

Hành lang vừa dài vừa tối, như con đường dẫn xuống địa ngục.

Lúc này trong đầu Fujita Seino chỉ toàn hình ảnh Tạ Trì ở bên cạnh gã đàn ông kia. Anh ta nhìn người phụ nữ đi phía trước, đột ngột túm lấy tóc cô ta, kéo vào phòng quăng 𝖑●ê●ռ ɢ●𝐢ườп●🌀.

Anh ta không muốn nhìn thấy mặt người này nên lật người cô ta lại, chỉ cảm thấy trong cơ thể có một luồng lực khổng lồ đang đè nén, thôi thục anh ta nôn nóng muốn phát tiết ra ngoài, nhưng ngay khoảnh khắc vừa tiến vào, mọi thứ lại trở về trạng thái bất lực như cũ.

Anh ta th* d*c, bàng hoàng 𝓇ú*ⓣ 𝐫*a, cuống cuồng chỉnh lại quần áo.

Người phụ nữ lật người nằm nghiêng trên giường, đột nhiên che mặt cười một tiếng.

Ngón tay Fujita Seino đang 𝐫⛎●n 𝓇●ẩ●y cài thắt lưng, nghe thấy tiếng cười đó, anh ta đột nhiên ngẩng phắt đầu lên nhìn cô ta: "Cô cười cái gì?"

Người phụ nữ ngồi dậy, đặt tay lên cánh tay anh ta an ủi: "Không sao đâu mà."

"Tôi hỏi cô cười cái gì?"

"Tôi có cười đâu."

"Nói dối!" Anh ta đột ngột bóp lấy cổ đối phương, ánh mắt trợn trừng đầy giận dữ - vốn là một điều hiếm thấy ở Fujita Seino, sau đó cất tiếng chất vấn: "Tại sao lại lừa tôi?!"

Người phụ nữ bị bóp đến mức không thể thở nổi, hai tay cào cấu loạn xạ vào cánh tay anh ta, để lại những vết móng tay vừa dài vừa sâu trên làn da trắng trẻo.

Fujita Seino nhìn cô ta, rồi lại bật cười: "Cười đi, cô cười nữa đi!"

Người phụ nữ không ngừng vùng vẫy, hai chân đạp loạn xạ khiến ga giường nhăn nhúm thành một mảng.

Chẳng mấy chốc, người dưới tay anh ta không còn động tĩnh gì nữa.

Fujita Seino lay lay cổ cô ta, rồi đột nhiên buông tay, lùi lại hai bước.

Anh ta lập tức bừng tỉnh, nhìn người phụ nữ bất động trên giường, đưa tay ra thăm dò hơi thở.

🌜𝒽ế●𝐭 rồi.

...

Chương (1-114)